“Tôi thấy do nhiều người lười thôi, nấu ăn có khó gì đâu? Nấu tô mì, bỏ quả trứng, thêm vài cọng hành lá cũng không làm được mà phải ra quán trước ngõ mua giá 20 nghìn đồng sau đó kêu đắt, trong khi tự làm chỉ có 7 nghìn đồng.
Mua cà phê hạt rang mộc trên mạng về tự xay tự pha tầm 3 nghìn đồng một lần uống, ra quán mua 25 nghìn đồng một ly thì lại kêu mắc, mua nguyên thùng bia 24 lon giá 270 nghìn đồng về nhà uống từ từ, tính ra 11 nghìn đồng một lon, ra quán bán lẻ 19 nghìn đồng một lon thì lại kêu mắc”.
Độc giả Truong Giang nêu nhận xét về thói quen ăn uống ngoài hàng quán của nhiều người như trên. Bình luận này được viết sau khi nhiều độc giả cho rằng bún phở ngoài quán không giảm giá vì bị ‘xương mọc ngược’ khi giá xăng dầu giảm nhưng thực phẩm neo cao.
Độc giả nickname TTN nói: “Tôi thấy chỉ mỗi thịt heo mà nấu được bao nhiêu món như luộc, ba chỉ kho tiêu, kho củ cải, kho nấm, chưng trứng, lòng phá lấu, lỗ tai heo kho nước tương, sườn chua ngọt, sườn nướng, sườn kho tiêu, cốt lếch nướng, ram… chưa kể còn có bò, gà, vịt, cá hoặc kho món chay đổi vị.
Nhà tôi cuối tuần có thể đổi món nấu bún riêu, hủ tiếu, nui… Ăn ở nhà vừa sạch và an toàn mà ngon nữa do mình nấu theo khẩu vị của gia đình. Ở nhà thì phụ nhau nấu, phụ nhau dọn thì sẽ làm được.
Bên cạnh đó, nấu ăn phải làm chủ được cách nêm nếm sao cho vừa miệng thì món mới xem qua sách hướng dẫn, YouTube vẫn nấu ngon còn món nào cũng phụ thuộc vào sách vở thì nó không phù hợp với gia đình do mỗi vùng miền có cách nêm nếm mặn nhạt khác nhau.
Thực phẩm ở Việt Nam rất đa dạng nên muốn thay đổi món không khó nhưng quan trọng là cách nêm nếm phải vừa miệng gia đình”.
Đồng quan điểm, độc giả Haivy Nguyen nói: “Tôi thấy nhiều người nói là lương không đủ sống nhưng họ mua sắm chi tiêu vào ăn uống nhiều hơn thì sao mà đủ. Như tôi gói mì với rau và trứng giá tầm 10 nghìn đồng, một ly cà phê tự pha mang theo cũng chưa tới 8 nghìn đồng, cà phê sữa tầm 10 nghìn đồng. Nhưng với họ thì lười biếng không chịu tự làm nên họ hay than vãn.
Độc giả nickname info chia sẻ: “Từ khi hàng quán tăng giá, gia đình tôi 2 – 3 tháng mới đi ăn tiệm một lần. Trước đó, tuần nào cũng hai buổi ăn ngoài là ít. Bây giờ, đến bữa ăn trưa của cả nhà cũng tự nấu buổi sáng. Bố mẹ con cái mỗi người một phần tự mang đi, vừa đảm bảo chất lượng lại tiết kiệm”.
Cách đây vài năm, nếu ai đó nói với tôi rằng sẽ chủ động nghỉ một công việc lương cao để chuyển sang nơi lương thấp, chắc tôi sẽ nghĩ họ không bình thường. Bởi giống như nhiều người khác, tôi từng tin rằng lương càng cao thì chất lượng cuộc sống càng tốt. Thế nên, từ khi bắt đầu đi làm, tôi lao vào công việc với mục tiêu kiếm thật nhiều tiền, chấp nhận tăng ca, làm cuối tuần, điện thoại công việc reo bất kể sáng sớm hay tối muộn.
Nhưng rồi tôi nhận ra mình đang đánh đổi quá nhiều. Ngày đó, tôi thường rời nhà từ sáng sớm và về khi trời đã tối. Có những tuần tôi làm việc cả thứ bảy và chủ nhật. Con còn nhỏ nhưng nhiều khi cả ngày tôi chỉ gặp được một, hai tiếng ngắn ngủi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc sống của mình. Thu nhập cao thật, nhưng tôi luôn trong trạng thái căng thẳng. Đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến công việc. Ngày nghỉ hiếm hoi cũng không thực sự được nghỉ vì còn phải xử lý tin nhắn, email hoặc chuẩn bị cho tuần mới.
Tôi có tiền nhưng không có thời gian. Tôi có thu nhập tốt (hơn 30 triệu một tháng) nhưng sức khỏe tinh thần ngày càng đi xuống. Sau nhiều đắn đo, tôi quyết định chuyển sang một công việc khác với mức lương chỉ còn một nửa (15 triệu đồng mỗi tháng). Bù lại, tôi chỉ phải làm việc từ 8h đến 17h, được nghỉ hoàn toàn hai ngày thứ bảy và chủ nhật.
Khi biết quyết định của tôi, nhiều người ngỡ ngàng. Ban đầu, vợ tôi còn nổi khùng, kịch liệt phản đối, nói tôi thiếu trách nhiệm vì lo thu nhập giảm làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình. Thú thật, ban đầu tôi cũng lo lắng. Tôi phải tính toán lại các khoản chi tiêu, cắt bớt những khoản không thực sự cần thiết. Gia đình không còn quá thoải mái trong việc chi tiêu như trước.
>> Vợ than khổ vì lương tôi 12 triệu
Nhưng chỉ sau một thời gian, tôi nhận ra mình đang nhận lại những thứ mà tiền khó mua được. Tôi có thời gian đưa đón con đi học. Tôi có thể cùng con ăn tối, trò chuyện và lắng nghe những câu chuyện nhỏ nhặt ở trường lớp. Cuối tuần, cả nhà có thể cùng nhau đi công viên, về thăm ông bà hoặc đơn giản là ở nhà nghỉ ngơi. Tôi cũng có thời gian cho chính mình. Tôi tập thể dục đều đặn hơn, đọc sách nhiều hơn và ngủ đủ giấc hơn. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy trước đây lại là điều xa xỉ.
Quan trọng nhất là tâm trạng của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn cảm giác kiệt sức kéo dài. Mỗi sáng thức dậy, tôi không thấy nặng nề khi nghĩ đến công việc. Tôi làm việc với tinh thần thoải mái hơn, hiệu quả hơn. Tâm hồn lúc nào cũng thư thái, yêu đời và tràn đầy năng lượng. Khi áp lực được xóa bỏ, tôi dần tìm một số việc làm thêm bên ngoài, không quá bận rộn, thời gian linh hoạt, thu nhập 5-10 triệu một tháng, tùy thời điểm.
Nhiều người vẫn hỏi tôi có tiếc mức lương cũ không? Câu trả lời là không. Dĩ nhiên, ai cũng muốn có thu nhập cao. Tiền rất quan trọng và không thể phủ nhận giá trị của nó trong cuộc sống. Nhưng sau nhiều năm đi làm, tôi nhận ra có một ngưỡng nào đó mà sau khi vượt qua, thêm vài triệu hay vài chục triệu đồng chưa chắc đã khiến mình hạnh phúc hơn nếu phải đánh đổi bằng sức khỏe, thời gian và sự bình yên.
Mỗi người có hoàn cảnh riêng, áp lực tài chính riêng và những ưu tiên khác nhau. Tôi chỉ nghĩ rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với thu nhập. Có thể tôi kiếm ít tiền hơn trước. Nhưng tôi có nhiều thời gian hơn, nhiều tiếng cười hơn và nhiều bình yên hơn. Tôi hiểu rằng "biết đủ" không phải là từ bỏ khát vọng, mà là biết mình thực sự cần gì để sống hạnh phúc?
Cách đây hai năm, tôi đã bắt đầu tìm hiểu thị trường căn hộ. Khi đó, giá tuy không rẻ nhưng vẫn còn cảm giác "có thể với tới". Nhưng hiện tại, mỗi lần mở các trang bất động sản, tôi thực sự chùn bước. Giá căn hộ trung bình tại TP HCM đã lên khoảng 69 triệu đồng mỗi m2, còn Hà Nội thậm chí chạm mức 87 triệu đồng mỗi m2. Một căn hộ 70 m2, giá đã dễ dàng vượt 4-6 tỷ đồng. Với số tiền sẵn có của tôi, đồng nghĩa tôi vẫn phải vay thêm ít nhất 2-4 tỷ.
Vợ chồng tôi hiện có khoảng 1,5 tỷ đồng tiền tích lũy và thu nhập gia đình gần 100 triệu mỗi tháng. Thế nhưng, tôi thậm chí không dám vay ngân hàng để thực hiện kế hoạch mua nhà mà trước đây từng cho là "trong tầm tay".
Hiện nay, lãi suất vay mua nhà phổ biến ở mức 12-14% một năm. Con số này hoàn toàn khác so với giai đoạn trước, khi nhiều ngân hàng chào mức ưu đãi chỉ 7-8%. Nếu vay vài tỷ đồng trong 20 năm, chỉ cần lãi suất điều chỉnh tăng nhẹ, số tiền tôi phải trả nợ mỗi tháng cũng là một áp lực rất lớn.
Tôi thử tính toán rất thực tế: với khoản vay khoảng 3 tỷ đồng, lãi suất 12-14%, mỗi tháng gia đình tôi có thể phải trả 35-45 triệu đồng, thậm chí nhiều hơn sau khi hết thời gian ưu đãi. Con số này chiếm gần một nửa thu nhập, tôi chẳng khác đeo gông. Điều đó đồng nghĩa mọi kế hoạch tài chính khác như nuôi con, tiết kiệm, dự phòng rủi ro... đều bị bó hẹp lại.
>> Món hời khi tôi liều mua chung cư 1,54 tỷ vùng ven Sài Gòn
Thực tế, công việc bây giờ có thể biến động rất khó lường, nguy cơ giảm lương, thất nghiệp luôn hiện hữu. Trong khi đó, chi phí sinh hoạt lại ngày càng tăng, chưa kể những rủi ro bất ngờ như bệnh tật vẫn rình rập. Khi đó, khoản vay mua nhà với tôi sẽ trở thành gánh nặng kéo dài hàng chục năm.
Giá nhà hiện nay đang buộc người mua phải vay với tỷ lệ ngày càng cao so với thu nhập. Điều này khiến rủi ro tài chính tăng lên đáng kể. Khi lãi suất biến động, người vay gần như không có nhiều lựa chọn ngoài việc "gồng gánh". Dòng tiền không còn dễ thở, và chỉ cần một cú sốc nhỏ, mọi thứ có thể mất kiểm soát.
Vì vậy, dù có sẵn tiền và thu nhập ổn định, tôi vẫn quyết định tiếp tục ở thuê. Tôi chấp nhận thuê nhà thêm vài năm, chờ thị trường có những chuyển biến tích cực hơn, thay vì bước vào một cuộc đua mà bản thân không thực sự thấy yên tâm.
Có thể với nhiều người, quyết định này là quá thận trọng. Nhưng với tôi, mua nhà không chỉ là sở hữu một tài sản, mà còn là một cam kết tài chính dài hạn. Khi thị trường còn nhiều biến động như hiện nay, tôi chọn giữ sự an toàn cho gia đình mình, thay vì đánh cược vào một giấc mơ chưa chắc đã bền vững.
Bình MinhCú liều tay không mua chung cư Sài Gòn
Được mất khi trì hoãn mua nhà vì lãi suất vay 15%
Nước cờ sai khi tôi mua chung cư 5 tỷ thay vì nhà mặt đất
Tôi kiệt sức vì không theo kịp giá nhà Sài Gòn
'Sai lầm thuê chung cư 15 triệu một tháng thay vì gánh nợ mua nhà'
'3,5 tỷ thuê nhà sống sướng hơn gánh nợ mua chung cư'
Tôi rất đồng tình với quan điểm của tác giả bài viết "'Bắt đáy' căn hộ 5,5 tỷ Hà Nội". Tôi từng chứng kiến nhiều người tiếc nuối vì bỏ lỡ cơ hội mua nhà khi chờ giá giảm, nhưng cũng có không ít người mắc kẹt nhiều năm vì xuống tiền quá sớm trong lúc thị trường vẫn đang lao dốc. Vì vậy, tôi không bao giờ mua bất động sản theo kiểu "bắt dao rơi".
Nguyên tắc này không chỉ áp dụng với nhà đất mà với hầu hết các loại tài sản tài chính như cổ phiếu, vàng hay bất kỳ thị trường nào chịu tác động của cung cầu và tâm lý đám đông. Khi giá đang trong xu hướng giảm, không ai biết đâu là đáy thực sự. Thứ hôm nay được cho là "rẻ" có thể vài tháng sau còn rẻ hơn nữa.
Tôi biết nhiều người vẫn tin rằng lịch sử đã chứng minh giá nhà đất chỉ có tăng. Mỗi khi thị trường trầm lắng, lại xuất hiện những lời khuyên rằng "không mua bây giờ thì sau này sẽ không bao giờ mua được". Nhưng tôi cũng hiểu rằng trong số những người đưa ra quan điểm đó có không ít môi giới bất động sản, nhà đầu tư đang ôm hàng hoặc những người đang cần thị trường sôi động trở lại để thoát hàng.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa mọi nhận định của họ đều sai. Tuy nhiên, với người mua ở thực hoặc nhà đầu tư cá nhân, tôi cho rằng cần nhìn thị trường bằng sự tỉnh táo thay vì chỉ dựa vào niềm tin rằng giá bất động sản sẽ tăng mãi.
Bản thân tôi nghĩ rằng thay vì cố đoán đáy, người mua nên chờ tín hiệu đảo chiều rõ ràng hơn. Đó là khi giá bắt đầu nhích lên trở lại sau một giai đoạn điều chỉnh, giao dịch dần sôi động hơn và thanh khoản được cải thiện. Khi đó, dù mua với giá cao hơn một chút so với đáy, người mua lại có cơ sở để tin rằng thị trường đang vận động theo hướng lành mạnh hơn.
>> Dư 300 triệu đồng mỗi năm nhưng tôi không có nổi mảnh đất
Một căn hộ mới bàn giao hôm nay chắc chắn phải phản ánh mặt bằng chi phí hiện tại. Nhưng tại sao nhiều căn hộ đã sử dụng 5-10 năm vẫn tăng giá mạnh như căn hộ mới, thậm chí tăng gấp đôi hoặc gấp ba chỉ trong vài năm? Nếu nhìn dưới góc độ tài sản, căn hộ cũng phải có khấu hao theo thời gian. Không ai định giá một chiếc xe đã chạy 10 năm bằng giá xe mới chỉ vì giá thép hay giá nhân công tăng. Vậy tại sao nhiều người lại mặc nhiên cho rằng một căn hộ cũ phải tăng giá liên tục bất chấp tuổi đời công trình ngày càng lớn?
Tôi không phủ nhận yếu tố vị trí, hạ tầng hay sự phát triển của khu vực có thể làm gia tăng giá trị bất động sản. Nhưng nếu lấy lý do giá đầu vào tăng để giải thích cho việc nhiều căn hộ tăng gấp hai, gấp ba lần chỉ trong 4-5 năm thì có lẽ chưa đủ thuyết phục.
Trong giai đoạn vừa qua, theo tôi, giá bất động sản tăng không chỉ vì chi phí xây dựng mà còn vì dòng tiền đầu cơ, tâm lý sợ bỏ lỡ cơ hội và kỳ vọng giá sẽ tiếp tục leo thang. Khi nhiều người cùng tin rằng giá chỉ có tăng, giá thường đi xa hơn giá trị thực. Bối cảnh hiện nay đã khác trước, Nhà nước đang đẩy mạnh phát triển nhà ở xã hội, nhà ở cho công nhân và các mô hình nhà cho thuê. Nếu nguồn cung được cải thiện đáng kể trong những năm tới, áp lực thiếu nhà ở có thể giảm bớt.
Theo quy luật thị trường, khi cung tăng nhanh hơn cầu, giá nhà khó có thể tiếp tục tăng nóng như giai đoạn trước. Ít nhất, tốc độ tăng cũng sẽ phải chậm lại để phản ánh đúng hơn giá trị sử dụng thực tế của bất động sản. Tôi cho rằng việc mặc định bất động sản luôn tăng giá là một niềm tin khá rủi ro.
Với tôi, mua nhà để ở hay đầu tư đều cần dựa trên giá trị thực, khả năng tài chính và diễn biến thực tế của thị trường. Chờ đợi một tín hiệu xác nhận xu hướng có thể khiến mình mua đắt hơn một chút, nhưng đổi lại sẽ tránh được nguy cơ mắc kẹt trong một thị trường còn đang trên đà điều chỉnh.