Trong vai trò giám khảo của Cannes năm nay, Demi Moore liên tục xuất hiện trên thảm đỏ với những bộ trang phục thanh lịch, quyến rũ. Tuy nhiên, hình ảnh nữ diễn viên diện váy không dây của Jacquemus, để lộ phần vai và cánh tay gầy guộc, nhanh chóng trở thành tâm điểm mạng xã hội.
Nhiều người hâm mộ mô tả cô là “quá gầy”, “như bộ xương”, đồng thời đặt ra nghi vấn về tình trạng sức khỏe và áp lực duy trì chuẩn mực sắc đẹp khắt khe tại Hollywood.
Ở chiều ngược lại, không ít ý kiến lên tiếng bảo vệ Demi Moore, cho rằng nữ nghệ sĩ 63 tuổi đang phải đối mặt với sự soi mói ngoại hình mà đàn ông cùng độ tuổi hiếm khi gặp phải.
Một số khán giả cũng chỉ ra rằng vóc dáng của Demi Moore thay đổi rõ rệt trong khoảng 2 năm gần đây. Tại nhiều sự kiện lớn từ năm 2025 đến nay, nữ diễn viên xuất hiện với thân hình mảnh mai hơn đáng kể.
Tại lễ trao giải đầu năm 2026, nhiều người còn nhận thấy phần mắt cá chân và bàn chân của cô có dấu hiệu sưng nhẹ, làm dấy lên thêm nhiều đồn đoán liên quan sức khỏe. Tuy nhiên, Demi Moore chưa từng công khai chia sẻ về vấn đề này.
Khi “chuẩn đẹp siêu gầy” quay trở lại Hollywood
Theo Vogue, ngoại hình ngày càng mảnh mai của Demi Moore không phải trường hợp hiếm tại Hollywood hiện nay, đặc biệt với các ngôi sao nữ ngoài 50 tuổi.
Trước đó, nhà thiết kế Vera Wang cũng gây chú ý tại Met Gala 2026 khi xuất hiện với gương mặt trẻ trung nhưng thân hình gầy đến mức nhiều người mô tả là “mỏng như giấy”.
Không chỉ riêng Demi Moore, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Ariana Grande hay Cynthia Erivo gần đây cũng khiến người hâm mộ lo ngại vì vóc dáng gầy gò, gương mặt hốc hác và xương quai xanh lộ rõ.
Các chuyên gia dinh dưỡng nhận định xu hướng tôn vinh thân hình “siêu gầy” đang âm thầm quay trở lại Hollywood sau nhiều năm nhường chỗ cho chuẩn đẹp khỏe khoắn, đầy đặn hơn.
Điều này đặc biệt gây lo ngại bởi sức ảnh hưởng mạnh mẽ của người nổi tiếng đối với giới trẻ và mạng xã hội.
Demi Moore và bộ phim phản ánh nỗi ám ảnh ngoại hình
Chính Demi Moore từng tham gia bộ phim The Substance (Thần dược) gây tiếng vang năm 2024. Tác phẩm xoay quanh nỗi ám ảnh tuổi tác và ngoại hình của phụ nữ trong ngành giải trí.
Trong phim, Demi Moore vào vai một nữ nghệ sĩ trung niên sử dụng loại thuốc bí mật để tạo ra phiên bản trẻ trung và “hoàn hảo” hơn của bản thân. Tuy nhiên, chính thứ thuốc đó dần hủy hoại cuộc đời nhân vật.
Tác phẩm được xem là lời phê phán mạnh mẽ dành cho áp lực ngoại hình mà phụ nữ Hollywood phải đối mặt khi bước qua thời kỳ đỉnh cao nhan sắc.
Ngoài đời thực, Demi Moore từng nhiều lần thừa nhận cô chịu áp lực giảm cân khắc nghiệt từ khi còn trẻ. Trong các cuộc phỏng vấn trước đây, nữ diễn viên công khai chia sẻ về việc từng mắc rối loạn ăn uống do bị ám ảnh bởi ngoại hình trong giai đoạn đỉnh cao sự nghiệp.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 60, nhiều ý kiến cho rằng Demi Moore dường như vẫn đang vật lộn với những áp lực cũ của Hollywood.
Chuẩn đẹp thay đổi liên tục qua từng thời kỳ
Theo USA Today, việc tôn sùng thân hình siêu gầy không phải hiện tượng mới trong ngành giải trí. Từ thập niên 1920-1930, vóc dáng mảnh mai từng được xem là chuẩn mực lý tưởng của phụ nữ hiện đại.
Đến những năm 1960, Marilyn Monroe với thân hình đầy đặn, gợi cảm trở thành biểu tượng sắc đẹp, giúp phá vỡ quan niệm “phải gầy mới đẹp”. Tuy nhiên, bước sang thập niên 1990, chuẩn đẹp siêu gầy quay trở lại mạnh mẽ cùng hình ảnh siêu mẫu Kate Moss và trào lưu “cò hương” nổi tiếng.
Đầu những năm 2000, xu hướng lại thay đổi khi thân hình đồng hồ cát với vòng eo nhỏ và đường cong nổi bật trở nên phổ biến, tiêu biểu là gia đình Kim Kardashian. Nhưng trong vài năm gần đây, mạng xã hội và văn hóa người nổi tiếng đang chứng kiến sự trở lại của hình thể “mỏng dính”, kéo theo nhiều tranh cãi.
Những hệ lụy đáng lo ngại
Các chuyên gia sức khỏe cảnh báo việc tôn vinh thân hình quá gầy có thể dẫn đến nhiều hệ lụy nghiêm trọng như rối loạn ăn uống, suy dinh dưỡng, mất cơ và ảnh hưởng tâm lý.
Nhà trị liệu Lesley Koeppel cho rằng việc chạy theo các chuẩn mực hình thể cực đoan dễ khiến phụ nữ đánh đồng giá trị bản thân với ngoại hình. “Khi phẫu thuật hoặc giảm cân trở thành cách duy nhất để giải quyết sự tự ti, nền tảng cảm xúc phía sau thường rất mong manh”, bà nói.
Bên cạnh đó, nghi vấn sử dụng Ozempic – loại thuốc điều trị tiểu đường đang bị lạm dụng để giảm cân – cũng liên tục được nhắc tới tại Hollywood. Các bác sĩ cảnh báo việc giảm cân quá nhanh bằng thuốc có thể gây mất cơ, tổn thương hệ tiêu hóa và dẫn đến tình trạng được gọi là “gương mặt Ozempic” với má hóp, mắt trũng do mất mỡ đột ngột.
Dù nhiều nghệ sĩ bị đồn đoán sử dụng loại thuốc này, chưa có ngôi sao nào chính thức xác nhận.
Nữ diễn viên Jameela Jamil – người nhiều năm lên tiếng phản đối văn hóa ám ảnh ngoại hình tại Hollywood – gọi xu hướng hiện tại là “gầy đến đáng sợ”. Theo cô, điều nguy hiểm nhất là khi những hình thể này dần trở thành chuẩn mực mới đối với khán giả trẻ.
Giới chuyên gia cho rằng, phụ nữ hiện đại cần được khuyến khích hướng tới sự khỏe mạnh và cân bằng thay vì chạy theo các tiêu chuẩn cực đoan. Nhiều cuộc thi sắc đẹp quốc tế hiện cũng bắt đầu mở rộng tiêu chí đánh giá, chấp nhận sự đa dạng về hình thể, độ tuổi và ngoại hình. Vẻ đẹp hiện đại cần gắn với sự tự tin, khỏe mạnh và cảm giác thoải mái với chính cơ thể mình.
Theo Forbes, trong khi The Odyssey dỡ bỏ lệnh cấm chia sẻ cảm nhận ban đầu của giới phê bình trên mạng xã hội gần hai tuần trước ngày ra mắt, Moana lại chờ đến phút chót mới cho phép công bố đánh giá, đồng thời tung ra toàn bộ bài phê bình chính thức ngay trong cùng ngày.
Moana chính thức khởi chiếu từ ngày 10-7 và những điểm số đầu tiên đã xuất hiện. Với chỉ 32% đánh giá tích cực từ giới phê bình trên Rotten Tomatoes, phiên bản live-action này hiện trở thành phim có điểm số thấp nhất trong số ngày càng nhiều các bản chuyển thể người đóng từ hoạt hình mà Disney thực hiện trong những năm gần đây.
Dù các dự án này thường mang về doanh thu khổng lồ và phần nào trả lời câu hỏi "vì sao Disney vẫn tiếp tục làm lại các tác phẩm kinh điển", yếu tố thương mại hiếm khi là điều các nhà phê bình cân nhắc khi chấm điểm.
Một trong những chỉ trích lớn nhất dành cho Moana là phim gần như tái hiện nguyên tác theo kiểu "sao chép từng khung hình, từng câu thoại". Điều đó khiến nhiều người đặt câu hỏi: nếu gần như không có gì mới, vậy lý do tồn tại của phim live-action này là gì?
Điều thú vị là How to Train Your Dragon (Bí kíp luyện rồng) phiên bản người đóng cũng đi theo hướng tương tự. Phim giữ lại một phần dàn diễn viên lồng tiếng cũ cho vai diễn quen thuộc của họ - tương tự như việc "The Rock" Dwayne Johnson trở lại với á thần Maui trong Moana.
Bí kíp luyện rồng cũng là một bản sao gần như nguyên vẹn về hình ảnh lẫn kịch bản của phim gốc. Tuy nhiên, kết quả lại hoàn toàn khác: phim đạt 78% điểm phê bình và 97% điểm khán giả trên Rotten Tomatoes.
Trailer Moana live-action
Không loại trừ khả năng Moana cũng sẽ nhận được sự yêu mến từ khán giả đại chúng và sở hữu điểm số người xem cao hơn đáng kể. Tuy nhiên, với mức độ chia rẽ trong các bài đánh giá hiện tại, điều đó vẫn là một dấu hỏi lớn.
Một yếu tố khác được nhắc đến là khoảng cách thời gian giữa bản gốc và bản làm lại quá ngắn. Moana hoạt hình chỉ ra mắt cách đây khoảng 10 năm - gần hơn đáng kể so với phần lớn các tác phẩm Disney từng được chuyển thể sang live-action.
Không những vậy, Moana 2 mới chỉ phát hành vào tháng 11-2024, tức chưa đầy hai năm trước. Việc đưa những nhân vật này trở lại dưới hình thức mới quá sớm khiến nhiều người cho rằng đây là một quyết định thiếu khôn ngoan.
Trong số ít lời khen dành cho phim, diễn xuất của tân binh Catherine Laga'aia trong vai Moana được xem là điểm sáng nổi bật. Tuy nhiên, sự tỏa sáng của nữ diễn viên trẻ lại vô tình khiến The Rock trở nên lép vế hơn.
Dù tái xuất với vai Maui từng làm nên tên tuổi của mình, màn trình diễn của nam diễn viên được cho là không còn hiệu quả như trong phiên bản hoạt hình, đặc biệt khi tạo hình với bộ tóc giả dài và phong cách cường điệu trên màn ảnh khiến nhân vật trở nên gượng gạo.
Ngoài ra, phần hình ảnh của phim cũng là tâm điểm chỉ trích. Nhiều ý kiến cho rằng bối cảnh dựng bằng phông xanh tạo cảm giác phẳng và thiếu chiều sâu, không thể tái hiện được thế giới đại dương rực rỡ, giàu sức sống mà phiên bản hoạt hình từng xây dựng thành công.
Giờ đây, câu hỏi còn lại là liệu khán giả đại chúng có thực sự quan tâm đến những lời chê bai từ giới phê bình hay không và quan trọng hơn, Moana sẽ kiếm bao nhiêu trăm triệu USD tại phòng vé toàn cầu.
Chủ đề về AI được nhiều chuyên gia trao đổi tại hội thảo Trí tuệ nhân tạo, công nghệ số và bảo vệ tài sản trí tuệ trong điện ảnh, thuộc khuôn khổ Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) 2026. Sự kiện quy tụ đại diện từ nhiều lĩnh vực gồm luật, công nghệ, doanh nghiệp điện ảnh và cơ quan quản lý nhà nước.
Tiến sĩ Bùi Thị Bích Liên - giảng viên Luật, Đại học FPT - nhận định việc ứng dụng AI trong điện ảnh đặt ra nhiều vấn đề trong pháp luật hiện hành. Theo bà, hai văn bản pháp lý quan trọng trong lĩnh vực này là Luật Sở hữu trí tuệ và Luật Điện ảnh. Luật Sở hữu trí tuệ quy định quyền tác giả phát sinh khi tác phẩm được sáng tạo và được thể hiện dưới một hình thức nhất định. Tuy nhiên, các quy định hiện nay chủ yếu được xây dựng trên cơ sở hoạt động của con người, nên khi AI tham gia quá trình sáng tạo, việc xác định ai là chủ thể được bảo hộ quyền tác giả còn cho thấy vướng mắc.
Vấn đề đầu tiên là quyền sở hữu đối với tác phẩm có yếu tố AI. Thực tế, AI có thể tham gia ở nhiều mức độ, từ hỗ trợ một phần đến tạo ra phần lớn nội dung, khiến việc xác định đâu là đóng góp sáng tạo của con người để làm căn cứ bảo hộ quyền tác giả và phạm vi được bảo hộ trở nên phức tạp. Nếu không chứng minh được vai trò sáng tạo của con người, các nhà làm phim và doanh nghiệp có thể gặp khó khăn trong đăng ký, khai thác và bảo vệ quyền đối với tác phẩm.
Bất cập khác liên quan đến quyền đối với hình ảnh và danh tính cá nhân. Từ năm 2026, các quy định mới về AI đặt ra yêu cầu minh bạch đối với nội dung do AI tạo ra hoặc mô phỏng người thật, trong đó có cơ chế gắn nhãn và kiểm soát. Tuy vậy, công nghệ deepfake hay giả giọng bằng AI đặt ra nhiều vấn đề trong thực tiễn vì khó xác định hành vi sao chép, mức độ xâm phạm và trách nhiệm của các nền tảng phân phối nội dung.
Đồng tình với những lo ngại từ góc độ doanh nghiệp, bà Trịnh Thị Thủy Liên, CEO Vin Studio, cho biết việc thiếu hướng dẫn khiến các đơn vị sản xuất gặp nhiều rủi ro khi đầu tư dài hạn vào tài sản trí tuệ (IP). Một dự án thường được khai thác trong nhiều năm thông qua các phần tiếp theo, sản phẩm phái sinh hoặc cấp phép bản quyền. Do đó, nếu cơ sở pháp lý chưa rõ ràng để xác định quyền tác giả đối với sản phẩm có sử dụng AI, doanh nghiệp khó yên tâm đầu tư và xây dựng chiến lược phát triển IP. Dù rút ngắn thời gian sản xuất và giảm chi phí vận hành, các mô hình vẫn có thể mắc sai sót, nhất là khi dùng các nền tảng quốc tế tái hiện lịch sử hoặc văn hóa.
Để giảm thiểu tác động tiêu cực, các diễn giả đề xuất nhiều giải pháp bảo vệ bản quyền. Tiến sĩ Bích Liên cho rằng việc ban hành văn bản hướng dẫn là bước quan trọng. Tại Việt Nam, sau khi luật hoặc nghị định được ban hành, các cơ quan chức năng tiếp tục xây dựng văn bản làm rõ cách áp dụng trong từng trường hợp cụ thể. Với sự phát triển nhanh của AI, việc sớm có định hướng giúp doanh nghiệp và các nhà sáng tạo thuận lợi hơn trong quá trình triển khai, đồng thời giảm những vướng mắc khi đầu tư và khai thác tài sản trí tuệ.
Khi giải quyết các tranh chấp, cơ quan có thẩm quyền cần dựa trên một bộ tiêu chí thống nhất để đánh giá mức độ đóng góp của con người trong toàn bộ quá trình. Ví dụ, các ban ngành cần quy định rõ mức độ tham gia của con người để xác định tác phẩm nào đủ điều kiện được bảo hộ, đồng thời yêu cầu nhà sản xuất minh bạch về những công đoạn dùng AI. Ngoài ra, bà đề xuất tăng cường chế tài đối với các hành vi xâm phạm bản quyền trên môi trường số, đồng thời ban hành hướng dẫn để người sáng tạo lưu giữ các bằng chứng về quá trình ứng dụng AI.
Giáo sư Hồ Tú Bảo - Giám đốc Phòng thí nghiệm Khoa học Dữ liệu, Viện Nghiên cứu Cao cấp về Toán (VIASM) - cho rằng Việt Nam cần đầu tư vào ba yếu tố nền tảng là dữ liệu, thuật toán và hạ tầng tính toán. Thay vì chạy đua phát triển các mô hình AI quy mô lớn như nhiều quốc gia, thị trường trong nước nên tập trung xây dựng các mô hình chuyên biệt cho điện ảnh và ngôn ngữ. Những mô hình này cần được huấn luyện trên kho dữ liệu về văn hóa, lịch sử và điện ảnh đã được số hóa và quản lý bài bản. Ông cho rằng cách tiếp cận này không chỉ giúp nâng cao chất lượng công nghệ mà còn góp phần bảo vệ dữ liệu văn hóa trước nguy cơ bị hòa lẫn hoặc bị các hệ thống nước ngoài sao chép.
Phản hồi các ý kiến tại hội thảo, Thạc sĩ Phạm Thị Kim Oanh, Phó cục Bản quyền tác giả (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch), cho biết những băn khoăn của các khách mời sẽ được cơ quan quản lý tiếp thu trong quá trình hoàn thiện chính sách về quyền tác giả. Bà khuyến nghị nhà sáng tạo chủ động lưu giữ toàn bộ quá trình làm việc với AI như xây dựng câu lệnh, lựa chọn dữ liệu, chỉnh sửa đầu ra, để có căn cứ chứng minh dấu ấn sáng tạo của con người nếu phát sinh tranh chấp bản quyền.
Một bước tiến trong việc hoàn thiện khung pháp lý là Nghị định 134/2026/NĐ-CP, văn bản đầu tiên tại Việt Nam quy định về hoạt động sáng tạo có sử dụng trí tuệ nhân tạo. Cụ thể, tác phẩm chỉ được bảo hộ quyền tác giả khi người sáng tạo chứng minh được vai trò kiểm soát, định hướng và đưa ra các quyết định trong quá trình sử dụng AI.
Nghị định cũng yêu cầu người đăng ký quyền tác giả minh bạch trong quá trình sáng tạo. Các công đoạn có sự tham gia của công nghệ tạo sinh phải được nêu rõ để cơ quan quản lý xác định phạm vi bảo hộ. Bên cạnh đó, nghị định lần đầu tiên đặt ra cơ chế quản lý việc sử dụng dữ liệu để huấn luyện trí tuệ nhân tạo. Việc khai thác tác phẩm được công bố hợp pháp cho mục đích nghiên cứu hoặc giáo dục phi thương mại được phép mà không cần xin phép chủ sở hữu. Nếu dùng dữ liệu phục vụ thương mại, các tổ chức phát triển trí tuệ nhân tạo phải có thỏa thuận bản quyền hoặc thực hiện cơ chế cấp phép và chi trả cho chủ sở hữu quyền.
Cũng trong phiên thảo luận, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Huy Dũng nhận định sự phát triển của công nghệ đang đưa điện ảnh từ thời kỳ khan hiếm công cụ sang thời kỳ dồi dào năng lực sáng tạo. Do đó, người làm nghề cần mở rộng cách tiếp cận, từ việc chỉ sản xuất phim sang tạo ra các tài sản điện ảnh có giá trị lâu dài. Một bộ phim không kết thúc khi rời rạp mà có đời sống trên nền tảng số, truyền hình, giáo dục, du lịch, âm nhạc, trò chơi và giao lưu quốc tế.
"AI có phát triển đến đâu thì con người vẫn là trung tâm của điện ảnh. Nó không thể thay thế nhà làm phim kể câu chuyện Việt Nam. Nhưng có thể giúp thực hiện tốt hơn nếu chúng ta làm chủ được công nghệ và bảo vệ giá trị sáng tạo", Thứ trưởng Nguyễn Huy Dũng nói.
Từng thuộc về Kozuki Oden trước khi được trao cho Roronoa Zoro, Enma được xem là một trong 21 Đại Bảo kiếm của One Piece. Thanh kiếm này nổi tiếng nhờ khả năng tự động rút lượng Haki rất lớn từ người sử dụng, buộc chủ nhân phải có khả năng kiểm soát Haki ở mức cực cao nếu không muốn bị chính vũ khí phản tác dụng.
Nhờ Enma, sức mạnh của Zoro tăng lên đáng kể sau arc Wano. Tuy nhiên, nếu đặt cạnh nhiều vũ khí mang tính "phá luật" trong các series anime khác, Enma vẫn bị đánh giá thấp hơn bởi phần lớn sức mạnh của nó vẫn dựa trên năng lực của người sử dụng.
Trong The Misfit of Demon King Academy, Venuzdonoa là thanh kiếm biểu tượng của Ma vương Anos Voldigoad. Không giống các thanh kiếm thông thường chỉ gây sát thương vật lý, Venuzdonoa có thể phá hủy cả "lý do tồn tại" của mục tiêu.
Điều đó đồng nghĩa những khái niệm như bất tử, tái sinh, phòng thủ tuyệt đối hay khoảng cách không còn ý nghĩa trước thanh kiếm này. Theo mô tả trong tác phẩm, bất cứ thứ gì tồn tại đều có thể bị Venuzdonoa xóa bỏ, kể cả quy luật vận hành của thế giới.
Xuất hiện cùng Susanoo của Uchiha Itachi trong Naruto, kiếm Totsuka được xem là một trong những vũ khí mạnh nhất bộ truyện. Khác với những thanh kiếm tập trung vào sức công phá, Totsuka sở hữu năng lực phong ấn tuyệt đối.
Chỉ cần đâm trúng mục tiêu một lần, thanh kiếm sẽ hút đối phương vào chiếc hồ lô đi kèm và phong ấn họ trong một ảo cảnh vĩnh viễn. Orochimaru từng dành nhiều năm truy tìm thanh kiếm này nhưng cuối cùng lại trở thành nạn nhân của chính nó. Sau đó, Nagato cũng bị Itachi phong ấn bằng cùng một cách.
Trong Bleach, Ichimonji của Ichibe Hyosube sở hữu một trong những năng lực đặc biệt nhất dòng Zanpakuto. Ở trạng thái Shikai, thanh kiếm biến thành cây bút lông khổng lồ có thể tạo ra loại mực đen bao phủ mục tiêu.
Bất kỳ ai bị mực của Ichimonji chạm vào sẽ mất đi "tên gọi", đồng nghĩa với việc đánh mất luôn sức mạnh gắn liền với danh tính của mình. Khi kích hoạt Bankai, Ichibe còn có thể đặt cho đối phương một cái tên mới, từ đó quyết định lại toàn bộ năng lực của họ.
Trong bốn thanh kiếm của Asta ở Black Clover, Demon-Slasher Katana là vũ khí được kế thừa từ Yami Sukehiro và trở nên mạnh hơn sau khi hấp thụ Anti-Magic.
Điểm nổi bật nhất của thanh kiếm là tuyệt kỹ Infinite Slash Equinox, tạo ra một nhát chém khổng lồ bao phủ cả chiến trường. Điều đặc biệt là đòn tấn công này chỉ ảnh hưởng đến những mục tiêu mà Asta muốn tiêu diệt, trong khi đồng minh đứng trong cùng phạm vi hoàn toàn không bị thương.
Enma cũng không còn được xem là vũ khí mạnh nhất trong One Piece sau khi arc Elbaph giới thiệu Ragnir, cây búa cổ đại của Hoàng tử Loki.
Ragnir đã ăn trái Risu Risu no Mi, Model: Ratatoskr, giúp nó có ý thức riêng và chỉ chấp nhận người được lựa chọn. Trong trận chiến với Imu, cây búa này dễ dàng phá hủy vũ khí cường hóa bằng Haki Bá Vương, đồng thời tạo ra băng giá đủ sức phong ấn những đối thủ mạnh.