Tôi 27 tuổi, quen bạn gái hơn một tuổi được hơn một năm. Bạn gái có những người bạn cùng giới và khác giới thân thiết, hay đi chơi riêng với từng người. Nếu đi cùng bạn cùng giới, cô ấy luôn chủ động nói cụ thể về người đó cho tôi biết. Còn nếu đi chơi với bạn khác giới, cô ấy sẽ chỉ nói chung là đi chơi với bạn và tôi không được biết thêm bất cứ thông tin gì về người đó. Tôi hỏi thì bạn gái sẽ nói rằng chỉ là bạn bình thường, anh hỏi làm gì, em nói ra anh cũng đâu biết là ai. Thêm nữa, mỗi khi chúng tôi cãi vã, giận dỗi, chắc chắn bạn gái sẽ bận các buổi tối, đi chơi với bạn nọ bạn kia.
Buổi tối cô ấy nói không thích ở nhà nên chúng tôi thường đi cà phê, trừ những ngày phải đi dạy thêm, đến khi giận nhau cô ấy chủ động rủ những bạn khác. Cô ấy có một người bạn tôi không thích. Lý do trong một lần bạn gái đi chơi với tôi, cậu ta gọi đến nói đang đi nhậu với bạn (vì cô ấy từng đi nhậu riêng với cậu ấy) và gọi bạn gái tôi ra. Cô ấy không đi, nói đang bận, anh ta cứ liên tục gọi. Tôi cũng là đàn ông nên biết khi đi đàn ông đi nhậu với bạn mà liên tục gọi cô gái nào đó ra chắc chắn có ý không hay.
Tôi phân tích tất cả điều này với bạn gái, hỏi cô ấy xem những lần đi chơi với cậu bạn đó, cậu ta có những hành động và cử chỉ đụng chạm, thân thiết không. Cô ấy xác nhận là có và vài lần rồi. Tôi nói cần phải cẩn thận với người bạn này nhưng cô ấy lại bảo tôi cứ nghĩ quá. Hôm sau tôi biết bạn gái đã gọi cho cậu bạn đó để xin lỗi về việc không ra ngồi uống cùng được vì phải dạy học, bạn gái không hề nói về việc tối qua đi chơi với tôi.
Còn một chuyện nữa, bạn gái còn có những cuộc điện thoại đêm muộn, bảo đó là cậu bạn gọi điện tâm sự. Tôi thấy bạn khác giới giờ đó không gọi điện cho nhau để tâm sự nhiều thế. Chúng tôi lại cãi nhau về vấn đề này và cô ấy lại rủ cậu kia đi chơi tối. Tôi phải làm sao đây? Là tôi quá khắt khe hay bạn gái không đúng? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Ở tuổi ngoài 40, tôi cảm thấy mình đã cạn kiệt sức lực để tiếp tục cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ và một người con dâu. Mẹ chồng ở góa từ khi còn khá trẻ. Một mình bà vất vả nuôi hai con khôn lớn nên mọi tình yêu thương, hy sinh đều dồn hết cho con trai và con gái. Có lẽ vì vậy mà bà luôn sợ con trai sau khi lấy vợ sẽ yêu vợ hơn mẹ. Chính suy nghĩ ấy khiến bà luôn tìm cách chứng minh với chồng tôi rằng tôi không phải người phụ nữ khéo léo, đảm đang hay biết cư xử như bà mong muốn.
Tôi cũng đi làm như bao người khác. Có những giai đoạn công việc thuận lợi, thu nhập của tôi còn cao hơn chồng và trở thành người kiếm tiền chính trong nhà. Mỗi tháng tôi vẫn lo tiền học cho con, tiền điện nước, sinh hoạt, thậm chí phụ thêm nhiều khoản trong nhà. Thế nhưng, trong mắt mẹ chồng, chỉ vì tôi kiếm được nhiều tiền nên bà luôn cho rằng tôi tiêu xài hoang phí, không biết vun vén. Chỉ cần tôi mua cho con bộ quần áo mới, thay chiếc nồi đã cũ hay tự thưởng cho mình một món đồ sau nhiều tháng làm việc vất vả, bà đều nói với chồng tôi rằng tôi không biết tiết kiệm. Trong khi đó, những khoản chi tiêu của người khác trong gia đình thì bà không nhắc tới.
Rất nhiều mâu thuẫn trong gia đình vốn không đáng có, nhưng đều bắt nguồn từ việc mẹ chồng muốn con trai dần chán vợ. Bà thường xuyên nói những lời bóng gió, góp chuyện nhỏ thành chuyện lớn rồi kể lại theo hướng bất lợi cho tôi. Ban đầu tôi còn cố gắng giải thích, rồi chỉ biết im lặng vì nói gì cũng bị cho là cãi. Hơn 20 năm hôn nhân, vợ chồng thực sự được ngủ chung chắc đôi ba năm. Mẹ chồng nhiều lần ngăn cản, lấy đủ lý do để chồng tôi ngủ ở phòng khác. Chính bà từng nói thẳng với tôi rằng không muốn con trai ngủ với vợ nhiều vì sợ tôi khiến anh không yêu thương mẹ nhiều như trước.
Chồng chưa bao giờ kiên quyết bảo vệ gia đình nhỏ của chúng tôi. Anh luôn chọn chiều theo ý mẹ để bà vui lòng, anh cho rằng mẹ đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi mình khôn lớn. Từ vài lần nhượng bộ ban đầu, mọi chuyện dần trở thành điều bình thường trong gia đình. Không ai còn thấy việc vợ chồng sống như hai người bạn là bất thường nữa. Tôi vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ và người con dâu suốt ngần ấy năm. Có điều càng cố gắng, tôi càng thấy mình cô đơn. Sau 20 năm lấy chồng, tôi phải làm sao đây, chẳng nhẽ cứ sống như này đến hết cuộc đời?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, vợ cùng làm trong ngành IT. Với thu nhập gia đình khoảng 55 triệu một tháng, nghe có vẻ ổn nhưng sống ở Hà Nội, nuôi hai đứa con nhỏ, lại không có gia đình hai bên hỗ trợ, chỉ có người trong cuộc mới hiểu nó chật vật đến mức nào. Chúng tôi có hai bé gái, 2 tuổi và 4,5 tháng. Cả hai lần vợ tôi đều sinh mổ. Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác đứng ngoài phòng mổ, vừa hồi hộp vừa lo lắng, vừa bất lực. Chờ đợi tin tức từ phòng mổ, tôi biết rằng việc sinh con chưa bao giờ là chuyện tự nhiên và đơn giản như nhiều người vẫn nói.
Sau mỗi lần sinh, vợ tôi mất rất nhiều thời gian để hồi phục. Những cơn đau kéo dài, vết mổ nhức buốt mỗi khi trở trời, rồi cả những đêm thức trắng vì con quấy khóc. Cuộc sống của chúng tôi từ ngày có con gần như bị đảo lộn hoàn toàn. Sáng dậy sớm, lo cho con lớn đi nhà trẻ, con bé thì bú, thay tã, dỗ ngủ. Ban ngày đi làm đã mệt, tối về lại tiếp tục "ca đêm" với con. Không có ông bà hai bên ở gần đỡ đần, mọi thứ đều do hai vợ chồng tự xoay xở. Có những hôm con ốm, hai vợ chồng phải thay nhau xin nghỉ làm đưa con đi viện. Có những đêm con khóc liên tục, hai đứa thay nhau bế mà mắt cay xè vì thiếu ngủ, vợ chồng stress vì cãi nhau, công việc áp lực, việc nhà chất đống và đủ thứ việc khiến chúng tôi rất mệt mỏi.
Ở Hà Nội, chi phí nuôi con không hề nhỏ. Tiền thuê nhà, tiền sữa, tiền bỉm, tiền học, tiền ăn uống... cứ thế đội lên từng tháng. Nhiều lúc tôi ngồi tính toán, thấy mình làm ra cũng không ít nhưng chẳng dư được bao nhiêu. Nhà thì vẫn ở thuê, mỗi tháng trừ tiền nhà đi là thấy áp lực rõ rệt. Việc mua nhà với giá nhà hiện tại, càng nghĩ càng thấy uất ức và bất lực. Nghĩ đến chuyện sinh thêm con, thật sự tôi không dám.
Trước khi sinh lần thứ hai, vợ chồng tôi đã có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc. Không phải là bốc đồng, mà là vì chúng tôi hiểu rõ khả năng của mình đến đâu. Hai đứa trẻ, hai vết mổ, một người vợ đã chịu quá nhiều đau đớn. Tôi không muốn cô ấy phải trải qua thêm lần nào nữa. Chúng tôi đã quyết định sẽ thực hiện triệt sản cho vợ trong quá trình mổ đẻ lần hai. Tuy nhiên trước khi lên bàn mổ, vợ đã bị mẹ vợ thuyết phục và không đăng ký triệt sản nữa. Tôi tuy không vui nhưng cũng không tiện nói vì đang giờ khắc quan trọng.
Vài tháng trôi qua và rồi một tối, vợ thủ thỉ vào tai tôi: "Anh ơi, hôm nào em đưa anh đi triệt sản nam nhé". Tôi nghĩ một lúc rồi ừ một tiếng. Bản năng đầu tiên trong tôi thấy sợ hãi khi nghĩ tới đưa con dao vào chỗ đó và thực hiện thủ thuật. Sau đó tôi lên mạng tìm hiểu nghiêm túc về triệt sản nam, thực chất là một thủ thuật y khoa khá đơn giản. Bác sĩ sẽ cắt hoặc buộc ống dẫn tinh để tinh trùng không thể đi ra ngoài khi xuất tinh. Điều này không ảnh hưởng đến hormone nam, không làm giảm ham muốn, cũng không làm thay đổi khả năng sinh lý. Người đàn ông vẫn sinh hoạt bình thường, chỉ là không còn khả năng làm cho đối phương mang thai nữa.
Tôi chủ động tìm hiểu bệnh viện uy tín, đặt lịch khám và xong xuôi rồi tâm sự với vợ: "Anh tự đặt lịch đi triệt rồi, hôm đấy không cần vợ đi cùng đâu". Vợ bất ngờ và mừng rỡ khi nghe được câu nói đó từ tôi. Lúc nói câu đó, tôi thấy mình thật dũng cảm. Trước đây, trong đầu tôi, chuyện kế hoạch hóa gia đình gần như mặc định là việc của phụ nữ. Nhưng nhìn lại, tôi thấy điều đó không công bằng. Vợ tôi đã mang thai, sinh con, chịu đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi muốn san sẻ một phần trách nhiệm đó.
Quy trình thực hiện cũng không quá phức tạp. Đến bệnh viện kiểm tra, lấy mẫu máu và xét nghiệm tinh dịch đồ, tôi chờ kết quả và đi thẳng tới phòng thực hiện tiểu phẫu. Quá trình diễn ra khoảng 30 phút, gây tê tại chỗ, tôi hoàn toàn tỉnh táo trong suốt thời gian thực hiện. Thực sự khi làm tôi cũng thấy khá lo sợ, nhưng trong đầu luôn nghĩ đến việc vợ mình đã hai lần mổ đẻ, tôi lại có thêm ý chí để kiên cường. Sau khi xong, tôi có thể tự xuống khỏi giường bệnh, đi mua thuốc và tự về nhà. So với việc triệt sản nữ, vốn là một ca phẫu thuật lớn hơn, rủi ro cao hơn, thì triệt sản nam nhẹ nhàng và an toàn hơn rất nhiều.
Hiện tại đã qua ba ngày, tôi không có cảm giác đau sau phẫu thuật, mọi sinh hoạt đều bình thường. Ngay sau khi về nhà từ bệnh viện, tôi gọi điện chia sẻ cho bố đẻ tôi. Ông im lặng một lúc lâu rồi hỏi: "Sao không hỏi ý kiến bố mà đã tự ý làm? Làm cái này có ảnh hưởng gì đến sinh lý không? Nhỡ rồi như con gà trống thiến thì sao?". Tôi hiểu nỗi lo của ông. Với thế hệ của bố, chuyện "bản lĩnh đàn ông" gắn rất nhiều với khả năng sinh sản. Tôi phải giải thích rất kỹ rằng thắt ống dẫn tinh không làm giảm testosterone, không ảnh hưởng đến khả năng quan hệ. Nhưng tôi vẫn thấy ông chưa hoàn toàn yên tâm.
Mẹ vợ khi được vợ tôi thông báo thì buồn ra mặt. Bà không nói thẳng nhưng tôi biết bà mong có cháu trai. Đời bà đã có hai cô con gái, chịu đủ sự khinh rẻ từ nhà chồng, sống không được tôn trọng trong cái xã hội phong kiến. Bà không muốn điều đó lặp lại ở cô con gái nhỏ bà hết mực yêu thương. Hai đứa cháu gái của bà rất đáng yêu nhưng trong suy nghĩ của nhiều người lớn, vẫn còn đó mong muốn "có thằng cu nối dõi". Khi nghe chúng tôi quyết định không sinh thêm, lại còn triệt sản, bà chỉ thở dài: "Thôi, tùy các con". Bạn bè tôi thì chia thành hai "phe" khá rõ ràng. Phái nữ khi nghe chuyện thì tỏ ra rất ủng hộ, khen tôi là người đàn ông của gia đình. Có người còn nói thẳng với tôi: "Bạn như thế là quá tuyệt vời rồi, không phải ai cũng dám làm đâu". Tôi biết họ nhìn thấy ở đó sự chia sẻ, sự trách nhiệm, một người đàn ông thương vợ yêu con.
Còn phái nam thì... thực tế hơn. Câu hỏi phổ biến nhất là: "Thế sau này có nối lại được không?" ,''Muốn có thêm con thì làm IVF có được không?", Có đứa còn đùa: "Nhỡ sau này đổi ý thì sao?". Tôi cũng đã được bác sĩ giải thích. Về lý thuyết, có thể nối lại ống dẫn tinh, nhưng không phải lúc nào cũng thành công và chi phí cũng không nhỏ. Nhưng tôi nghĩ, nếu mình đã quyết định thì phải chấp nhận và hiện tại tôi không hề có nhu cầu nối lại ống này nên cũng chưa thực sự quan tâm. Quyết định này, với tôi, không phải là sự hy sinh, mà là lựa chọn lý trí. Tôi nhìn vào thực tế cuộc sống của mình: áp lực tài chính, công việc, việc nuôi dạy con cái, sức khỏe của vợ. Hai đứa con là đủ để chúng tôi yêu thương, chăm sóc và cố gắng mang lại cho chúng một cuộc sống tốt nhất có thể.
Có những đêm tôi nằm suy nghĩ rất nhiều. Tôi nghĩ về chuyện sinh đẻ, về cách xã hội vẫn còn nặng nề tư tưởng "trọng nam khinh nữ". Tôi thấy nhiều gia đình cố sinh thêm chỉ để có con trai, dù kinh tế không đủ, dù người phụ nữ phải chịu rủi ro sức khỏe. Cái suy nghĩ "phải có con trai nối dõi" dường như đã ăn sâu vào máu của nhiều người. Nhưng tôi tự hỏi: nối dõi là gì? Là cái họ, hay là cách mình sống, cách mình nuôi dạy con cái? Nhìn hai cô công chúa nhỏ của tôi, với tôi đó là tất cả. Tôi không thấy thiếu bất cứ điều gì chỉ vì mình không có con trai. Tôi cũng nghĩ rằng đã đến lúc đàn ông cần nhìn nhận lại vai trò của mình trong việc kế hoạch hóa gia đình. Không thể mãi để phụ nữ gánh hết: từ việc tránh thai, mang thai, sinh con, đến chịu những rủi ro sức khỏe. Nếu có những phương án an toàn, đơn giản hơn dành cho nam giới, tại sao không?
Cuộc sống của những người trẻ lập nghiệp ở Hà Nội như chúng tôi vốn đã đủ áp lực. Không có nhà, không có người thân bên cạnh, mọi thứ đều phải tự mình lo liệu. Trong hoàn cảnh đó, việc đưa ra những quyết định có trách nhiệm với bản thân, với vợ con là điều cần thiết. Tôi không biết quyết định của mình có đúng với tất cả mọi người hay không. Nhưng với tôi, ở thời điểm này, đó là lựa chọn hợp lý nhất. Và quan trọng hơn, đó là lựa chọn mà tôi và vợ cùng đồng thuận, cùng chịu trách nhiệm. Có lẽ, như thế là đủ. Cảm ơn mọi người đã đọc tới đây.
Trọng Chung
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-quyet-dinh-triet-san-du-co-hai-con-gai-5060207.html

Tôi viết đôi dòng lên đây cũng là lúc tôi vừa khóc một trận cho nhẹ lòng, mong được các bạn đọc cho tôi những lời khuyên. Tôi 36 tuổi, có hai đứa bé, con trai 8 tuổi và con gái 4 tuổi. Hiện tôi là nhân viên văn phòng. Tôi người miền Bắc, mọi người nhận xét tôi xinh đẹp, khéo léo. Nếu nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ tôi rất hạnh phúc, cuộc sống là niềm ao ước của bao người. Tôi cưới anh chỉ vỏn vẹn 3 tháng kể từ khi gặp. Đang đau khổ với mối tình đầu thì anh đến, kiểu tình yêu sét đánh đúng thời điểm nên tôi cưới luôn. Khi đó anh cũng thất nghiệp.
Sống với nhau, càng ngày anh càng lộ bản tính cục cằn, không bao giờ xưng anh em, chỉ mày tao, hở ra là chửi rồi đập đồ đạc, thậm chí đánh cả tôi. Có đêm anh đánh, đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi lang thang ở ngoài đến gần sáng mới dám vào nhà ngủ. Thời gian đầu tôi cứ nhịn vì mới cưới chẳng lẽ lại ly hôn. Tôi thương bố mẹ, sợ họ buồn. Bố mẹ rất hạnh phúc khi tôi cũng hạnh phúc, bản thân không muốn mang phiền não cho họ, hơn nữa nhà chồng cũng tốt nên tôi nhịn cho xong. Sự nhịn nhục ấy dẫn đến hối hận sau này.
Từ khi có chồng đến lúc sinh được hai con, nhiều lần tôi muốn ly hôn đều không được, sợ con phải xa nhau, điều đó khiến tôi không cầm lòng được. Chồng cũng luôn dọa hãm hại tôi nên tôi sợ. Công việc anh không thuận lợi nên tôi khuyên anh đi làm xa, rồi anh đi làm mãi ngoài miền Trung. Xa chồng, tôi rất vui, cảm giác mấy mẹ con rất tự do.
Rồi bất ngờ anh gặp tai nạn, ảnh hưởng cột sống, phải nằm viện lâu dài. Hiện tại tôi vừa làm vừa chăm sóc anh. Tôi thương và luôn quan tâm anh, vừa nuôi con vừa chăm chồng, mọi thứ đổ lên đầu tôi. Anh không hề thương hay biết ơn vợ, ngày ngày chỉ biết chửi, trách móc rồi ghen tuông vô cớ. Ngày tôi đi làm khá bận, anh ở nhà nhắn tin nhưng tôi bận việc không trả lời được là anh chửi. Công ty có tổ chức ăn liên hoan hay tiệc tùng gì, anh cấm tuyệt đối không cho đi. Anh để ý từng tí về tôi, về cách ăn nói, cách nói chuyện rồi soi xét.
Hàng ngày tôi sống như địa ngục, ngày làm 8 tiếng rồi về chăm con chăm chồng, nghe chồng chửi. Kinh tế đè nặng trên vai, tôi không biết than thở với ai. Anh đau bệnh nên ghen càng kinh khủng hơn. Tôi là người phụ nữ đàng hoàng, không bao giờ có tính này nọ nhưng anh luôn nghi ngờ đủ thứ. Có lần tôi nói chuyện đàng hoàng với anh khi anh chưa tai nạn, còn khỏe mạnh, đề cập đến ly hôn thì anh nổi khùng lên, nói tôi chê chồng này nọ, rồi dọa chém dọa giết, tôi sợ rồi thôi.
Giờ tôi phải làm sao đây, không biết có trụ được nữa không. Anh đau yếu thế, tôi bỏ lại càng nhẫn tâm và cũng không làm được điều đó. Tôi muốn chăm anh, dù anh có nằm cả đời tôi vẫn muốn ở bên, chỉ cần anh hãy thương tôi thôi. Nhà anh có mẹ già với mấy em gái, giờ anh chỉ trông cậy vào tôi, nhưng sao cứ hành hạ tôi thế này. Tôi thấy kiếp này đời mình coi như bỏ rồi. Mong rằng có kiếp sau tôi sẽ được hạnh phúc.
Tin Gốc: Vnexpress

