Những ngày qua, trên mạng xã hội chia sẻ câu chuyện về hành trình của chàng trai Dương Đức Hiếu (17 tuổi) vượt qua cửa tử sau vụ tai nạn nghiêm trọng đã khiến nhiều người không khỏi xúc động.
Câu chuyện ấy cũng đã thắp lên hy vọng, truyền thêm nghị lực sống cho nhiều người có chung hoàn cảnh khác.
Trong căn nhà nhỏ tại xã Xuân Mai, Hà Nội, chị Trần Ngọc Hòa – mẹ Hiếu – xúc động kể lại với Báo điện tử Tuổi Trẻ về hành trình suốt 6 tháng qua. Chị vẫn nhớ như in buổi chiều ngày 3-1, khi đang làm việc, một đồng nghiệp nói vừa chứng kiến một vụ tai nạn giao thông rất nghiêm trọng. Không hiểu vì sao, chị bỗng thấy tim mình thắt lại.
Theo phản xạ, chị gọi điện cho con trai liên tục nhưng không ai bắt máy. Đến cuộc gọi sau cùng, một người lạ nghe điện thoại và thông báo con trai chị vừa gặp tai nạn rất nặng.
“Lúc ấy chân tay tôi rụng rời”, chị nhớ lại.
Người mẹ gần như không còn nhớ mình đã đến hiện trường bằng cách nào. Chị chỉ nhớ suốt quãng đường, nước mắt không ngừng rơi và trong đầu chỉ biết cầu nguyện. Nhưng hy vọng mong manh ấy nhanh chóng vụt tắt khi bác sĩ gọi gia đình vào phòng cấp cứu tại Bệnh viện 103.
“Bác sĩ nói rất nhanh nếu muốn cứu con thì phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới ngay lập tức. Cơ hội sống chỉ còn khoảng 10-20%. Tôi chỉ nghĩ dù còn một tia hy vọng cũng phải giữ lấy. Chỉ cần con còn sống để mình được nhìn thấy, được chăm sóc là đủ”, chị Hòa nghẹn ngào.
Ca đại phẫu thành công nhưng hành trình giành lại sự sống mới chỉ bắt đầu. Sau đó Hiếu được chuyển đến Viện Bỏng quốc gia tiếp tục điều trị.
Sau phẫu thuật, Hiếu phải đối mặt với những cơn đau dữ dội kéo dài. Dù đã sử dụng những loại thuốc giảm đau mạnh nhất, cơn đau vẫn liên tục quay trở lại. Có hôm, cậu bật khóc và nói với mẹ mình không muốn sống nữa.
Đó cũng là quãng thời gian khó khăn nhất với chị Hòa. Người mẹ gần như thức trắng nhiều đêm, nắm chặt tay con, không dám rời nửa bước.
Điều khó nhất với chị không phải chăm sóc con, mà là giấu đi sự tuyệt vọng của chính mình. “Tôi chỉ dám khóc ngoài hành lang hoặc khi bước ra khỏi phòng bệnh. Vào đến phòng là phải bình tĩnh như chưa có chuyện gì. Mình mà gục thì con sẽ gục”, chị nói.
Suốt những tuần đầu điều trị, Hiếu vẫn chưa hình dung được cơ thể mình đã thay đổi ra sao. Chị Hòa cũng chưa đủ can đảm nói hết sự thật, chỉ bảo rằng các bác sĩ đang cố gắng cứu phần cơ thể bị tổn thương.
Nhưng rồi cũng đến ngày người mẹ phải nói với con rằng phần thân dưới đã không thể giữ lại. Hiếu òa khóc. Chị chỉ biết ôm con thật chặt.
Mỗi khi con ngủ sau những mũi thuốc giảm đau, chị Hòa lại cầm điện thoại tìm kiếm những câu chuyện về những người từng rơi vào hoàn cảnh giống con mình.
Rồi chị tìm thấy hình ảnh một chàng trai ở Mỹ mất gần nửa cơ thể nhưng vẫn đi làm, đi máy bay, chơi thể thao và sống tích cực.
“Tôi nhìn người ta để tự nhủ con mình rồi cũng sẽ sống được như thế”, chị kể.
Từ đó mỗi lần Hiếu tuyệt vọng, chị lại mở những câu chuyện ấy cho con xem, kiên trì nói rằng đây chỉ là một thử thách và sẽ luôn có cách để tiếp tục sống.
Có lần nhìn bạn bè đi chơi Tết, Hiếu bật khóc. Chị ôm con rồi nói: “Không có chân thì mình sẽ đi bằng cách khác. Đâu phải chỉ có đôi chân mới đưa mình đến mọi nơi”.
Câu nói ấy dần trở thành động lực để cậu bé học cách chấp nhận cuộc sống mới.
Chị Hòa trở thành “điều dưỡng” chăm sóc cho con trai mỗi ngày – Ảnh: DƯƠNG LIỄU
Sau hơn ba tháng điều trị, Hiếu được xuất viện. Trở về nhà cũng là lúc chị Hòa bắt đầu một hành trình khác. Chị nghỉ việc để ở nhà chăm con, học từng kỹ năng thay túi hậu môn nhân tạo, vệ sinh đường tiết niệu, thay băng, xử lý vết thương… Những công việc vốn của điều dưỡng giờ trở thành việc thường ngày của người mẹ.
Điều khiến chị hạnh phúc nhất không phải những vết thương dần lành, mà là con trai bắt đầu muốn sống. Hiếu bắt đầu tập từng chút một, từ lật người, chống tay đến tự nâng được phần thân còn lại khỏi mặt giường.
Suốt hành trình ấy, có một câu nói chị Hòa luôn nhớ. Mỗi lần thấy mẹ lén lau nước mắt, Hiếu lại bảo: “Mẹ đừng khóc”. Chị đáp: “Nếu con không muốn mẹ khóc thì con cũng đừng khóc, phải mạnh mẽ lên”.
Sáu tháng sau tai nạn, điều Hiếu mong nhất là có thể tự ra ngoài, gặp gỡ bạn bè và hòa nhập với cuộc sống.
Cậu dự định theo học công nghệ thông tin – lĩnh vực mình yêu thích từ trước khi gặp nạn. Trước đây, Hiếu tự học làm nội dung trên mạng xã hội và chạy quảng cáo để kiếm thêm thu nhập. Giờ đây, dưới sự động viên của mẹ, cậu tiếp tục chia sẻ chính câu chuyện của mình như một cách lan tỏa nghị lực sống.
Chị Hòa kể khi những video chị đưa lên mạng xã hội, rất nhiều người xa lạ đã nhắn tin cảm ơn Hiếu vì câu chuyện của em giúp họ được truyền cảm hứng, có thêm động lực vượt qua khó khăn. “Mỗi lần đọc những lời nhắn ấy, tôi cũng cảm thấy mình và con được tiếp thêm động lực”, chị xúc động.
Điều Hiếu biết ơn nhất là các y bác sĩ đã cứu mình trong những thời khắc sinh tử và người mẹ chưa từng rời con nửa bước. “Mẹ là động lực lớn nhất của con. Nếu không có mẹ thì sẽ không có con của ngày hôm nay”, chàng trai 17 tuổi nói.
Phía trước Hiếu vẫn còn nhiều năm phục hồi chức năng. Nhưng điều quan trọng nhất đã trở lại, đó là niềm tin.
“Ngày ấy tôi chỉ cầu xin con còn sống. Bây giờ con không chỉ sống mà còn biết mơ ước, biết cố gắng và truyền hy vọng cho người khác. Với tôi, như thế là đủ”, chị Hòa nói.
Năm 2024, nhà đầu tư công nghệ Anthony Jabin, 62 tuổi, chi gần 200.000 USD mua phần mộ cạnh nơi an nghỉ của minh tinh Marilyn Monroe tại Los Angeles qua một cuộc đấu giá. "Đây là cơ hội có một không hai để an nghỉ bên cạnh nữ diễn viên huyền thoại", Jabin nói. Ông cho biết mỗi năm đều gửi hoa tới mộ Monroe vào ngày sinh nhật bà.
Tại Mỹ, nhiều người sẵn sàng chi tiền để sở hữu nơi an nghỉ gần các ngôi sao điện ảnh, ca sĩ hay nhân vật lịch sử. Nghĩa trang Hollywood Forever ở Los Angeles chứng kiến rõ xu hướng này.
Theo Yogu Kanthiah, đồng sở hữu nghĩa trang, nhiều gia đình chủ động tìm mua phần mộ gần các nhân vật nổi tiếng vì muốn gắn kết với lịch sử và văn hóa. Tại khu Garden of Legends, giá các lô đất bắt đầu từ 200.000 USD và có thể vượt 6 triệu USD với những lăng mộ thiết kế riêng.
Noelle Berman, Giám đốc bộ phận bất động sản tư nhân của Hollywood Forever, cho biết khoảng 70% giao dịch tại đây là đặt trước. "Khi đi tham quan, khách nhìn thấy các nghệ sĩ như Neil Sedaka hay Johnny Ramone và yêu cầu mua chỗ gần họ", bà kể.
Không chỉ khu mộ, các hốc đặt tro cốt cũng có giá cao. Tại khu tưởng niệm diễn viên Judy Garland, giá khởi điểm khoảng 8.800 USD tùy khoảng cách. Geoffrey Dicker, 49 tuổi, chi hơn 50.000 USD mua một hốc tro cốt cách mộ Garland vài bước chân. Dicker cho biết Judy Garland có ý nghĩa đặc biệt với ông từ thời thơ ấu.
Berman cho biết thêm, nhiều khách hàng lớn tuổi trong cộng đồng LGBTQ+ mong muốn an nghỉ gần Garland. Cụm từ "bạn của Dorothy" (vai diễn của Garland) từng là mật ngữ của người đồng tính trong giai đoạn việc công khai xu hướng tính dục gặp nhiều rủi ro. Dicker đã đặt vào hốc tro cốt một tác phẩm nghệ thuật thu nhỏ cùng tấm biển "Geoffrey Dicker vẫn còn sống".
Xu hướng này cũng xuất hiện tại Nghĩa trang Woodlawn ở Bronx, New York, nơi chôn cất các huyền thoại nhạc jazz như Duke Ellington, Miles Davis. Theo cố vấn cấp cao Lisa Ackerman, một phần mộ tại khu Jazz Corner có giá khoảng 77.000 USD. Vợ chồng bà Marian Pardo, 79 tuổi, mua phần đất tại đây vì tình yêu dành cho nhạc jazz. "Tôi muốn nằm ở một nơi mà người ta muốn đến", bà nói.
Gene Newman, chuyên gia văn hóa tang lễ, cho biết hiện tượng này không mới. Trong nhiều thế kỷ, con người đã trả tiền để được chôn cất gần các vị thánh hay hoàng gia. Theo ông, nơi an nghỉ phản ánh cách con người muốn được ghi nhớ. Một số người tin rằng việc nằm cạnh người nổi tiếng giúp nâng cao vị thế, số khác coi đây là cách duy trì kết nối với thần tượng.
"Ở một góc độ nào đó, đây là cách để tìm kiếm cảm giác bất tử", ông nói.
Ali Rosli hiện quản lý bộ phận tài chính tại một doanh nghiệp ở London (Anh). Trong 7 năm qua, anh đã hai lần nghỉ hưu ngắn hạn. Kỳ đầu tiên kéo dài hai tháng vào năm 2019. Kỳ thứ hai diễn ra trong bốn tháng, bắt đầu từ tháng 11/2025.
Quyết định này bắt nguồn từ thời gian anh làm trợ lý giám đốc kiểm toán tại Malaysia, phải làm việc 80 giờ mỗi tuần đến mức kiệt sức. "Tôi quyết định xách balo đi du lịch dài ngày để suy nghĩ về con đường sự nghiệp", anh kể.
Năm 2019, Rosli nhận mức lương 14.000 bảng (19.000 USD) một năm. Bằng việc tiết kiệm 20-40% thu nhập mỗi tháng, anh có tài chính để thực hiện chuyến đi đường bộ từ Bắc Kinh (Trung Quốc), qua Nga và đến châu Âu.
Sau thời gian nghỉ ngơi, Rosli trở về London và đảm nhận vị trí quản lý cấp cao tại một công ty tài chính. Mức lương của anh tăng gần 6 lần, đạt 85.000 bảng Anh (114.000 USD) một năm.
Cuối năm 2025, Rosli chọn nghỉ ngơi lần hai cùng vợ tại quê nhà Malaysia trong 4 tháng. Trong khoảng thời gian này, anh tìm kiếm các dự án làm từ xa. Khi quay lại London, anh làm nhà thầu độc lập, đồng thời làm chuyên gia tư vấn và sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.
"Kinh nghiệm cá nhân tôi chứng minh các quãng nghỉ ngắn hạn mang lại đà bứt phá cho tương lai", Rosli nói và cho biết có kế hoạch thực hiện thêm các đợt nghỉ ngắn hạn sau mỗi 4-5 năm làm việc.
Theo Báo cáo Chất lượng Cuộc sống năm 2025 của Ngân hàng quốc tế HSBC, Gen Z (sinh năm 1997-2012) và thế hệ Y (sinh năm 1980-1996) đang thay đổi quan điểm về lao động. Họ không coi nghỉ hưu là sự kết thúc mà xem đây như một chuỗi các kỳ nghỉ ngơi có kế hoạch.
Kelly Renner, chuyên gia hoạch định tài chính tại Life Strategies Financial Partners (Mỹ), cho biết việc tạm nghỉ không gây rủi ro đối với những người tiết kiệm đều đặn, chi tiêu hợp lý và có quỹ dự phòng đủ cho vài tháng nghỉ việc. Tuy nhiên, nữ chuyên gia cảnh báo những đợt nghỉ này có thể gây rủi ro tài chính nếu cá nhân không có thói quen quản lý ngân sách. Khoảng thời gian trống trong sơ yếu lý lịch cũng có thể ảnh hưởng đến hồ sơ xin việc.
Chuyên gia phân tích trường hợp của Ali Rosli, hai đợt nghỉ hưu ngắn hạn đóng vai trò tái tạo chiến lược. Chúng giúp Rosli tạo đà thăng tiến. Kỳ nghỉ đầu tiên mang lại cho anh định hướng chuyển từ Malaysia đến London. Kỳ nghỉ thứ hai hỗ trợ anh chuyển sang điều hành doanh nghiệp riêng thay vì làm thuê.
Để tối ưu hóa chi phí trong kỳ nghỉ thứ hai, vợ chồng Rosli trả lại nhà thuê ở London, gửi đồ đạc vào kho và về Malaysia. Việc chủ động cắt giảm chi phí sinh hoạt tại quê nhà giúp họ duy trì kỳ nghỉ dài hơn.
Chiều 12/6, căn phòng họp của khoa Thần kinh, Bệnh viện Sản Nhi Nghệ An trở nên đặc biệt khi được “trưng dụng” để tổ chức sinh nhật tập thể cho 43 bạn nhỏ có ngày sinh trong quý 2 đang điều trị tại đây. Đây là hoạt động thường kỳ được bệnh viện phối hợp các đơn vị tài trợ thực hiện từ 2 năm nay.
“Chúng tôi mong muốn rằng sẽ mang tới cho các bệnh nhi một bữa tiệc sinh nhật đáng nhớ, tiếp thêm động lực và sức mạnh để các cháu có thể vượt qua bệnh tật, nhanh chóng khỏe mạnh để về với gia đình, tiếp tục đến trường và vui chơi như các bạn”, bác sĩ Nguyễn Thanh Hưng, Phó trưởng Khoa sản đẻ, Bí thư Đoàn thanh niên Bệnh viện Sản Nhi Nghệ An, chia sẻ.
Những cô bé, cậu bé vẫn còn cắm kim truyền trên tay, khuôn mặt háo hức chờ đón lễ sinh nhật đặc biệt. Dường như, những mệt mỏi và đau đớn do bệnh tật triền miên đã bị để lại ngoài cánh cửa phòng.
Sinh nhật này càng trở nên đặc biệt hơn đối với cậu bé Lương Bá Đức Trọng. Cậu bé dân tộc Thái quê xã biên giới Mường Xén (Nghệ An) năm nay 9 tuổi, gầy gò và bé như trẻ lên 6 vì căn bệnh thiếu máu huyết tán bẩm sinh.
Theo bà Lương Thị Kim (65 tuổi, bà nội của Trọng), còn 2 ngày nữa đến ngày sinh của Trọng. Căn bệnh mãn tính này buộc Trọng phải đến viện định kỳ hằng tháng. Đều đặn nhiều năm qua, cứ trung bình mỗi năm cậu bé phải đi viện 12 lần, có khi hơn nếu tình trạng diễn biến xấu.
“Các năm, nếu sinh nhật không trùng đợt nhập viện, bà và bố mẹ cũng tổ chức tiệc sinh nhật nho nhỏ cho cháu. Năm nay sinh nhật đang ở viện, bà đang không biết làm sinh nhật như thế nào thì được bệnh viện thông báo đưa cháu đến dự tiệc sinh nhật chung với các bạn. Thấy cháu háo hức từ hôm qua đến giờ, bà cũng vui lây”, bà Kim tâm sự.
Ngày sinh nhật của Trọng trở nên đặc biệt hơn khi lần đầu tiên cậu bé được tận mắt xem ảo thuật. Đây cũng chính là món quà của người bố có con gái đang chiến đấu với căn bệnh bại não dành tặng “các chiến binh nhí”. “Cháu vui lắm. Lúc nãy thổi nến, cháu ước mình nhanh khỏi bệnh”, cậu bé hồn nhiên nói.
Nghe cháu nói, bà Lương vội quay mặt đi, cố giấu đôi mắt đã đỏ hoe bởi căn bệnh thiếu máu huyết tán do di truyền của Trọng không thể chữa khỏi hoàn toàn. Cậu bé phải duy trì truyền máu, thải sắt định kỳ hằng tháng để giúp ổn định sức khỏe và kiểm soát các triệu chứng.
Bé N.B.D.P. (1 tuổi) được mẹ bế đến tham dự sinh nhật chung với mọi người. Sinh nhật đầu tiên trong đời của cậu bé trở nên đặc biệt hơn khi được tổ chức 2 lần, lần chính thức ở nhà cách đây 1 tháng và lần này ở viện.
Theo chị Đ.T.T. (quê Hà Tĩnh, mẹ bệnh nhân P.), cháu bị giãn não thất, chậm vận động. “Cuộc chiến đấu của cháu và gia đình còn dài và gian nan. Được tham dự hoạt động ý nghĩa này, bản thân tôi cảm thấy được chia sẻ và động viên, có thêm niềm tin để đồng hành cùng con trong thời gian tới”, người mẹ tâm sự.
Chị Nguyễn Thị Hoàng Yến, Trưởng Phòng Công tác xã hội và Chăm sóc khách hàng, Bệnh viện Sản Nhi Nghệ An, cho biết ngoài tiệc sinh nhật chung, ban tổ chức sẽ đến từng khoa chúc mừng và tặng quà sinh nhật các bệnh nhi đang chiến đấu với bệnh tật trên giường bệnh.
“Chiếc bánh sinh nhật nhỏ bé hay món quà tuy không đắt tiền nhưng chứa đựng trong đó là yêu thương, sẻ chia của đội ngũ y, bác sĩ, nhân viên bệnh viện và các mạnh thường quân dành cho các con, để các con và gia đình thêm tin tưởng, vững tâm để kiên trì chiến đấu và chiến thắng bệnh tật”, chị Yến chia sẻ.