Theo điều lệ World Cup của FIFA, mọi cầu thủ có tên trong danh sách chính thức của đội vô địch đều được công nhận là nhà vô địch thế giới, bất kể họ có chơi hay không.
Điều 24.1 của điều lệ quy định mỗi đội tuyển phải đăng ký danh sách chính thức từ 23 đến 26 cầu thủ (ít nhất ba thủ môn). Sau khi hạn chót đăng ký kết thúc, FIFA sẽ công bố danh sách chính thức của các đội. Đây là căn cứ để xác định thành viên của đội tuyển tại World Cup.
Sau thời điểm chốt danh sách, việc thay đổi nhân sự chỉ được phép trong những trường hợp đặc biệt. Theo Điều 24.2, một cầu thủ chỉ có thể được thay thế trước trận đầu tiên của đội nếu gặp chấn thương hoặc bệnh nghiêm trọng, và người thay thế phải nằm trong danh sách sơ bộ. Riêng thủ môn được hưởng ngoại lệ theo Điều 24.3, có thể được thay thế bất kỳ thời điểm nào trong giải nếu không còn đủ khả năng thi đấu vì chấn thương hoặc bệnh tật.
Điều lệ không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về số phút thi đấu để được công nhận là nhà vô địch. Thay vào đó, Điều 45.8 chỉ quy định ba đội dẫn đầu sẽ nhận huy chương, gồm HC vàng cho đội vô địch, bạc cho á quân và đồng cho đội thứ ba. Điều này đồng nghĩa mọi cầu thủ còn trong danh sách chính thức của đội vô địch khi giải kết thúc đều nhận HC vàng, kể cả khi chưa một lần vào sân.
Điều này có thể xảy ra ở World Cup 2026. Trước trận chung kết, Tây Ban Nha có sáu cầu thủ chưa thi đấu phút nào gồm David Raya, Joan Garcia, Eric Garcia, Alejandro Grimaldo, Martin Zubimendi và Victor Munoz.
Bên phía Argentina, hai thủ môn Juan Musso và Geronimo Rulli cũng chưa được sử dụng. Nếu một trong hai đội đăng quang mà những cầu thủ này vẫn không ra sân, họ vẫn trở thành nhà vô địch thế giới.
Trong lịch sử World Cup, đây không phải trường hợp hiếm gặp. Đã có 105 cầu thủ vô địch World Cup mà không thi đấu phút nào.
Trường hợp nổi tiếng nhất là Ronaldo Nazario tại World Cup 1994. Khi ấy, tiền đạo Brazil mới 17 tuổi và không được HLV Carlos Alberto Parreira sử dụng trong bất kỳ trận đấu nào. Dù vậy, Ronaldo vẫn có tên trong danh sách chính thức và được nhận huy chương vô địch. Bốn năm sau, anh trở thành ngôi sao số một của Brazil tại World Cup 1998, rồi góp công lớn giúp đội tuyển đăng quang năm 2002.
Tây Ban Nha khi vô địch World Cup 2010 cũng có ba cầu thủ không thi đấu gồm Raul Albiol, Victor Valdes và Pepe Reina. Trong đó, Reina nổi tiếng với vai trò thủ lĩnh tinh thần trong phòng thay đồ, còn Valdes là thủ môn dự bị sau Iker Casillas.
Đội tuyển Đức vô địch năm 2014 có tới năm cầu thủ không ra sân, gồm Ron-Robert Zieler, Roman Weidenfeller, Kevin Grosskreutz, Matthias Ginter và Erik Durm. Bốn năm sau, Pháp đăng quang tại Nga với hai nhà vô địch 100% dự bị là Alphonse Areola và Adil Rami.
Argentina cũng có hai trường hợp tương tự ở World Cup 2022 là thủ môn Franco Armani và Geronimo Rulli. Nếu Argentina bảo vệ thành công ngôi vô địch năm 2026, Rulli có thể trở thành cầu thủ thứ tư hai lần vô địch World Cup mà không thi đấu phút nào. Ba cầu thủ đã làm được điều này là Guido Masetti (Italy 1934, 1938), Castilho và Pepe (Brazil 1958, 1962).
Brazil có tới 10 cầu thủ không thi đấu khi vô địch năm 1962, trong khi Italy năm 1982 có bảy trường hợp. Ngay từ kỳ World Cup đầu tiên năm 1930, Uruguay cũng có bảy cầu thủ đăng quang mà không góp mặt trên sân.
Việc một số cầu thủ không thi đấu nhưng vẫn nhận huy chương phản ánh bản chất của môn bóng đá hiện đại. Thành công của một đội tuyển không chỉ đến từ 11 cầu thủ trên sân, còn phụ thuộc vào toàn bộ tập thể. Những cầu thủ dự bị luôn sẵn sàng thay thế khi cần, tham gia tập luyện, chuẩn bị chiến thuật và duy trì tính cạnh tranh trong đội hình.
Đặc biệt ở World Cup, nơi các đội phải thi đấu liên tục trong hơn một tháng với nguy cơ chấn thương và thẻ phạt, việc sở hữu lực lượng chiều sâu là yếu tố quan trọng. Không phải cầu thủ nào cũng có cơ hội ra sân, nhưng họ vẫn góp phần vào quá trình chuẩn bị và hành trình chinh phục chức vô địch.
Trên sân vận động Arrowhead (Missouri, Mỹ) sáng 12/7, trong khi các đồng đội đang tập trung cao độ cho trận chiến với Na Uy, Jude Bellingham lại phải đối mặt với nỗi ám ảnh cũ.
Suốt trận đấu, ngôi sao thuộc biên chế Real Madrid nhiều lần bị máy quay ghi lại cảnh ôm chặt xương bả vai trái, lộ rõ vẻ đau đớn sau những pha tranh chấp quyết liệt.
Ngay tại thời điểm HLV Thomas Tuchel đang chỉ đạo chiến thuật trong giờ nghỉ giải lao uống nước, Bellingham đã có cuộc trao đổi dài với bác sĩ vật lý trị liệu của đội.
Hình ảnh này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, làm dấy lên làn sóng lo lắng cho hơn 50 triệu người hâm mộ tuyển Anh. Ngay cả sau khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, tiền vệ 23 tuổi vẫn không thể giấu được sự khó chịu khi tiến gần khu vực trả lời phỏng vấn.
Thực tế, vai trái từ lâu đã là nỗi lo thường trực của Bellingham. Hồi mùa hè năm ngoái, anh đã phải lên bàn mổ để giải quyết dứt điểm vấn đề này và bỏ lỡ 4 trận đấu đầu tiên của mùa giải 2025-26 cùng Real Madrid tại La Liga.
Bản thân Bellingham từng không ít lần thừa nhận về sự ảnh hưởng tâm lý: "Chấn thương vai ảnh hưởng rất nhiều đến cơ thể tôi. Việc thi đấu mà luôn lo lắng rằng nếu ngã thì điều đó có thể tái phát khiến tôi không thể đạt được phong độ tốt nhất".
Với chân sút 23 tuổi, việc giành chiến thắng không còn là điều hiển nhiên và anh luôn phải thi đấu với tâm thế dè chừng để bảo vệ cơ thể khỏi những chấn thương không đáng có.
Cùng với nỗi lo chấn thương của Bellingham, CĐV đội tuyển Anh đang "đứng ngồi không yên" khi trước mắt họ không còn là những đối thủ dễ chịu, mà là trận bán kết đầy cam go với Argentina tại Atlanta (Mỹ).
Với sự hiện diện của Lionel Messi bên phía đối thủ, HLV Thomas Tuchel hiểu rằng ông cần một đội hình mạnh nhất cho trận đấu này. Bellingham với 9 bàn thắng cho tuyển Anh tại các giải đấu lớn, chính là "người hùng của mọi thời khắc" mà vị chiến lược gia 52 tuổi không thể thiếu.
Đội ngũ y tế của "Tam sư" đang phải làm việc không ngừng nghỉ để theo dõi sát sao khớp vai của Bellingham. Người hâm mộ đang đặt trọn niềm tin vào quá trình hồi phục thần tốc để ngôi sao này có thể bước ra sân, đối đầu với Messi cùng các đồng đội.
Nếu Bellingham vắng mặt hoặc không ở trạng thái sung mãn nhất, đây có thể là đòn giáng mạnh vào tham vọng tiến vào trận chung kết World Cup 2026 của tuyển Anh.
Trận bán kết giữa đội tuyển Anh và Argentina sẽ diễn ra vào lúc 2h ngày 16/7 trên sân Atlanta (Georgia, Mỹ).
Lần đầu tiên góp mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đội tuyển Jordan được kỳ vọng sẽ tạo nên bất ngờ giống như những gì họ từng thể hiện tại Asian Cup 2023. Tuy nhiên, thực tế tại World Cup lại khắc nghiệt hơn nhiều. Sau trận thua 1-3 trước Úc ở ngày ra quân, thầy trò HLV Jamal Sellami tiếp tục gục ngã trước Algeria dù đã có thời điểm dẫn bàn.
Trên sân tại San Francisco, đội tuyển Jordan nhập cuộc đầy tự tin. Đại diện châu Á gây sức ép ngay từ những phút đầu và tạo ra không ít khó khăn cho hàng thủ Algeria. Nỗ lực của họ được đền đáp ở phút 36 khi Nizar Al Rashdan tận dụng tình huống lộn xộn trong vòng cấm để mở tỷ số, giúp đội tuyển Jordan bước vào giờ nghỉ với lợi thế dẫn trước 1-0.
Đáng chú ý, bàn thắng này giúp đội tuyển Jordan trở thành đội tân binh đầu tiên ghi bàn ở cả hai trận đầu tiên tại World Cup kể từ sau Bờ Biển Ngà năm 2006. Đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử đội bóng Tây Á vươn lên dẫn trước ở một trận đấu thuộc vòng chung kết World Cup.
Tuy nhiên, lợi thế mong manh ấy không được duy trì lâu. Bước sang hiệp hai, Algeria gia tăng sức ép mạnh mẽ bằng những pha tấn công liên tiếp. Dù thủ môn Yazid Abulaila có nhiều pha cứu thua xuất sắc, Jordan vẫn không thể đứng vững trước các tình huống cố định của đối thủ.
Phút 69, tiền đạo Nadhir Benbouali bật cao đánh đầu gỡ hòa 1-1 từ quả phạt góc của Riyad Mahrez. Đến phút 82, một tình huống bóng chết khác tiếp tục mang đến bước ngoặt. Sau pha lộn xộn trong vòng cấm, Amine Gouiri nhanh chân dứt điểm cận thành, ấn định chiến thắng 2-1 cho Algeria.
Thất bại thứ hai liên tiếp khiến đội tuyển Jordan trắng tay sau 2 lượt trận. Quan trọng hơn, họ đã lần lượt thua cả Áo lẫn Algeria - hai đối thủ cạnh tranh trực tiếp tại bảng J. Theo điều lệ World Cup 2026, thành tích đối đầu được xét ngay sau điểm số. Vì vậy, ngay cả trong trường hợp Jordan tạo nên cú sốc bằng cách đánh bại đương kim vô địch Argentina ở lượt cuối, họ vẫn chắc chắn xếp cuối bảng.
Điều đó đồng nghĩa Jordan trở thành đội tuyển châu Á đầu tiên bị loại tại World Cup 2026. Xét rộng ra, World Cup 2026 hiện đã có 4 đội sớm nói lời chia tay giải đấu gồm Haiti (bảng C), Thổ Nhĩ Kỳ (bảng D), Tunisia (bảng F) và mới nhất là Jordan (bảng J).
Ở lượt trận cuối diễn ra ngày 28.6, đội tuyển Jordan sẽ gặp Argentina trong trận đấu chỉ còn mang ý nghĩa danh dự. Trong khi đó, cuộc đối đầu giữa Algeria và Áo sẽ quyết định tấm vé còn lại của bảng J.
Dù Jordan đã chính thức dừng bước, châu Á vẫn còn 8 đại diện nuôi hy vọng tại World Cup 2026. Trong đó, Nhật Bản đang có lợi thế lớn ở bảng F sau màn trình diễn thuyết phục trước Tunisia và dẫn đầu bảng. Trong khi đó Hàn Quốc, Iran và Úc vẫn còn quyền tự quyết trước lượt đấu cuối. Còn lại, các đội tuyển Ả Rập Xê Út, Iraq, Qatar và tân binh Uzbekistan dù rơi vào tình thế khó khăn nhưng vẫn còn cơ hội tạo nên bất ngờ.
Trận Mexico - Ecuador bị hoãn giờ bóng lăn do cơn giông lớn kéo dài hơn một giờ trên sân Azteca. Sấm sét xuất hiện ngay phía trên sân, với những tiếng sét lớn khiến nhiều CĐV trên khán đài cũng phải giật mình. Các cầu thủ vẫn chưa ra sân khởi động và ban tổ chức chưa thông báo thời điểm trận đấu bắt đầu.
Phóng viên Nick Ames có mặt tại sân Azteca cho biết thời tiết đang dần khả quan hơn. Theo đánh giá ban đầu, trận Mexico - Ecuador có thể chỉ phải lùi giờ bóng lăn khoảng 30 phút.
Ecuador: Hernan Galindez; Piero Hincapie, Joel Ordonez, Willian Pacho, Alan Franco; Pedro Vite, Moises Caicedo, Nilson Angulo, John Yeboah; Enner Valencia, Gonzalo Plata.
Mexico giữ nguyên bộ khung mạnh nhất sau vòng bảng. Tiền vệ 17 tuổi Gilberto Mora, cầu thủ trẻ nhất giải, tiếp tục được HLV Javier Aguirre tin dùng từ đầu. Trên hàng công, Raul Jimenez trở lại đá chính cùng Julian Quinones và Roberto Alvarado.
Ecuador không thay đội hình đã thắng ngược Đức 2-1 để giành vé đi tiếp. Đội bóng Nam Mỹ tiếp tục đặt niềm tin vào bộ đôi tấn công Enner Valencia - Gonzalo Plata, với Moises Caicedo giữ vai trò thủ lĩnh ở tuyến giữa.
Sau khi thắng Đức, Ecuador hướng đến lần thứ hai thắng hai trận trong cùng một kỳ World Cup, sau năm 2006 (thắng Ba Lan và Costa Rica). Trong 9 lần vào vòng knock-out World Cup trước đây, Mexico chỉ vượt qua một lần, khi thắng Bulgaria ở vòng 1/16 năm 1986, cũng trên sân Azteca.
Trước đây, Ecuador mới một lần dự vòng knock-out World Cup, thua Anh 0-1 ở vòng 1/16 năm 2006.
Hai đội từng gặp nhau một lần ở World Cup, Mexico thắng Ecuador 2-1 tại vòng bảng năm 2002. Ba lần đối đầu gần nhất trên mọi đấu trường đều hòa. Mexico có thành tích không tốt trước các đại diện Nam Mỹ ở World Cup: chỉ thắng 1 trong 14 trận (hòa 3, thua 10). Chiến thắng duy nhất chính là trước Ecuador năm 2002.
Ecuador gây áp lực tầm cao hiệu quả. Họ thực hiện 444 tình huống pressing cường độ cao ở phần sân đối phương tại vòng bảng, chỉ kém Uruguay (520) và Canada (488). Ecuador cũng đoạt bóng 150 lần từ các pha pressing như vậy, chỉ sau Thổ Nhĩ Kỳ (164).
Mexico toàn thắng cả ba trận vòng bảng, lần lượt hạ Nam Phi, Hàn Quốc và CH Czech, ghi sáu bàn mà chưa thủng lưới. Đây là lần đầu kể từ World Cup 1986 trên sân nhà họ giữ sạch lưới ba trận liên tiếp. Nếu tiếp tục không nhận bàn thua trước Ecuador, Mexico sẽ lập kỷ lục bốn trận trắng lưới trong một kỳ World Cup.
Tiền đạo Julian Quinones cũng đạt phong độ cao với hai bàn ở vòng bảng. Anh có cơ hội trở thành cầu thủ Mexico thứ hai ghi bàn trong ba trận ở cùng một kỳ World Cup, sau Luis Hernandez năm 1998.
Trong khi đó, Ecuador giành vé đi tiếp nhờ màn ngược dòng thắng Đức 2-1. Đội bóng của HLV Sebastian Beccacece không ghi bàn ở hai trận đầu, nhưng vẫn vượt qua vòng bảng nhờ chiến thắng quyết định trước cựu vô địch thế giới. Ecuador cũng gây ấn tượng với lối chơi pressing quyết liệt, nằm trong nhóm đội gây áp lực tầm cao hiệu quả nhất giải.
Lợi thế sân Azteca và thành tích chỉ thua một trong 12 trận World Cup trên sân nhà giúp Mexico được đánh giá cao hơn. Theo siêu máy tính Opta, đội chủ nhà có 47,1% khả năng thắng trong 90 phút, so với 23,7% của Ecuador. Tính cả hiệp phụ và luân lưu, cơ hội vào tứ kết của Mexico là 61%, còn Ecuador là 39%.