Gia đình chị Hà (đã đổi tên) đăng ký nguyện vọng 1 cho con vào trường THPT Sóc Sơn, cách nhà 3 km. Theo giải thích của chị đây là phương án tốt nhất vì trường gần nhà, con gái có thể tự đi, đồng thời chi phí cho việc học trường công cũng giảm áp lực tài chính cho gia đình.
Nhưng gia đình tự đánh giá cửa vào trường không dễ. Theo dữ liệu của Sở Giáo dục và Đào tạo, trường này ghi nhận 1.088 nguyện vọng trong khi chỉ tiêu tuyển sinh là 765. Gần nhà còn hai trường công lập khác nhưng vợ chồng chị Hà không dám mạo hiểm vì lượng đăng ký quá lớn (THPT Phúc Thịnh có 5.070 nguyện vọng và THPT Quang Minh là 2.736).
“Con tôi có học lực trung bình, trong khi kinh tế gia đình khó khăn nên không có nhiều lựa chọn”, chị Hà nói. Chị là lao động tự do, chồng công nhân, tổng thu nhập gia đình khoảng 25 triệu đồng mỗi tháng, trong khi chi phí cho ba đứa con khoảng 20 triệu đồng.
“Nhiều khi lương chưa về đã hết”, chị nói. Hiện trường công lập miễn học phí, còn trường tư gần nhà chị Hà có chi phí khoảng 3 triệu đồng một tháng – một bài toán khó với gia đình.
Đêm 17/4, chỉ còn 30 phút trước khi hệ thống đóng cổng đăng ký nguyện vọng, chị Hà gọi chồng dậy để thay đổi nguyện vọng. Thấy mẹ lo lắng quá, con gái chị òa khóc: “Thôi mẹ để con tự cố”.
Để chinh phục mục tiêu là đỗ trường công, cô bé lớp 9 học 5 ca mỗi ngày, từ 6h30 đến 22h. Nhiều đêm tỉnh giấc lúc 2h, chị Hà vẫn thấy đèn bàn học của con bật sáng, nhưng cô bé đã ngủ gục. Hôm thi cuối kỳ, con gái đau bụng co rút, phải nhập viện. Bác sĩ kết luận bị đau dạ dày cấp do căng thẳng kéo dài.
Kể từ đó, không khí gia đình chị biến động theo lịch học của con. Nhiều lần, chồng chị thức tới nửa đêm kèm con học. Thuốc bổ, thực phẩm dinh dưỡng được tăng cường cho bé. Tuy nhiên, do quá căng thẳng, có lần chị Hà nhầm lịch uống thuốc của con.
Tiền học tăng cường, thuê gia sư kèm riêng, đẩy chi phí vượt quá khả năng tài chính gia đình. Vợ chồng chị nhiều ngày liền cãi vã, rồi chiến tranh lạnh vì việc học của con lẫn chuyện tiền bạc. “Tôi như muốn tẩu hỏa nhập ma, mất ngủ, sụt mất 5 kg từ khi con vào học kỳ 2”, chị nói.
Áp lực trên không bủa vây riêng gia đình chị Hà. Năm 2026, Hà Nội có khoảng 147.000 học sinh tốt nghiệp THCS, trong đó gần 130.000 em đăng ký dự thi lớp 10. Dù có thêm ba trường công mới, tổng chỉ tiêu cũng chỉ đạt hơn 82.660 suất, tương đương khoảng 55-57% thí sinh có chỗ học công lập, mức thấp nhất trong 10 năm qua.
Năm nay, việc cho phép tuyển sinh “tràn tuyến” đối với học sinh tạm trú đã tạo sự công bằng nhưng cũng đẩy mức độ cạnh tranh ở các trường vùng ven lên cao. Hệ thống đăng ký trực tuyến cho phép đổi nguyện vọng vô số lần trong 8 ngày vô tình tạo ra một cuộc chiến tâm lý đến phút chót.
Phó giáo sư Monica Mincu, chuyên gia của Viện Giáo dục UCL, Đại học College London, Anh, cho rằng việc tuyển sinh THPT quá nặng như ở Hà Nội đang đi ngược nguyên tắc giáo dục toàn diện.
Theo bà, trẻ 14-15 tuổi chưa đủ khả năng định hình con đường học tập tương lai. Những lựa chọn của trẻ phụ thuộc hoàn toàn vào điều kiện kinh tế và nguồn lực gia đình. “Duy trì một hệ thống giáo dục thống nhất đến năm 16 tuổi với chương trình học toàn diện sẽ giúp học sinh phát triển tốt hơn và tăng cơ hội công bằng xã hội”, phó giáo sư nói.
Chị Trần Thị Dung, 40 tuổi, ở phường Đống Đa chi hơn 4 triệu đồng để “đặt cọc” giữ chỗ tại một trường dạy nghề, dự phòng trường hợp con không đỗ vào lớp 10. Con trai chị có điểm thi thử dưới 18 điểm, không dám chọn các trường nội thành vốn lấy điểm chuẩn cao. Chị đăng ký cho con vào THPT Hoàng Quán Chi (phường Cầu Giấy), hi vọng trường mới sẽ có cơ hội đỗ và nguyện vọng 2 tại THPT Phúc Thịnh (Long Biên), cách nhà gần 20 km. “Nếu đỗ tôi cũng lo vì trường xa quá, tiền mua xe điện cho con lúc này cũng là vấn đề”, chị Dung chia sẻ.
Chị Dung là mẹ đơn thân, một mình nuôi hai con nhỏ và ở nhờ nhà ngoại. Thu nhập từ nghề làm nail bấp bênh. Chị từng tính cho con học trường tư hoặc dân lập nhưng học phí vượt khả năng. “Nhiều người nói con học yếu thì cho về quê, nhưng tôi sinh ra ở đây, quê ở đâu mà về”, chị nói.
Theo bà Monica Mincu các kỳ thi cạnh tranh cao ở lứa tuổi này có thể dẫn tới căng thẳng kéo dài, suy giảm sức khỏe tinh thần và mất động lực học tập. Hệ quả nghiêm trọng hơn là nhiều người trẻ dần đánh mất động lực tự thân, trở nên thụ động vì chính cách hệ thống giáo dục vận hành.
Các nghiên cứu chỉ ra rằng học sinh thường đối mặt với trầm cảm và rối loạn lo âu trong các đợt thi chuyển cấp. Bác sĩ Nguyễn Hoàng Yến, Viện Sức khỏe Tâm thần, từng cho biết mỗi tháng, nơi này tiếp nhận khám và điều trị khoảng 400-500 bệnh nhân, trong đó hơn 30% tuổi 10-19, nhóm học sinh cuối cấp hai và cuối cấp ba chiếm đa số.
Càng gần ngày thi của con, không khí gia đình chị Thu Hà càng căng thẳng. Người mẹ nhận thấy con có những dấu hiệu tâm lý bất thường. Thi thoảng, cô bé lại bật khóc vì sợ thi trượt. Đang học, bé bỏ ra góc nhà, ngồi thẩn thờ. “Con bé xơ xác, mệt mỏi. Nhiều hôm đi học về là nằm thở dài thườn thượt”, chị kể.
Ông Đặng Tự Ân, nguyên Vụ trưởng Vụ Giáo dục phổ thông, Bộ Giáo dục, cho rằng luật hóa bậc trung học nghề từ năm 2026 có thể mở thêm hướng đi cho học sinh sau THCS thay vì dồn tất cả vào cuộc đua lớp 10 công lập. Mô hình này vừa dạy văn hóa vừa đào tạo nghề. Học sinh lực trung bình hoặc gia đình kinh tế khó khăn học xong có thể đi làm sớm hay học lên cao đẳng, đại học.
Về lâu dài, ông đề xuất xây dựng hệ thống trường trung học nghề hiện đại, đủ sức hút với học sinh 14-15 tuổi, đồng thời thay đổi quan niệm của phụ huynh rằng sau THCS không chỉ có một con đường là THPT công lập.
Ở giải pháp trước mắt, ông Ân đề xuất tăng hình thức xét tuyển, giảm áp lực thi tuyển lớp 10. “Theo đuổi chất lượng không đồng nghĩa phải thi cử nặng nề. Giảm áp lực thi lớp 10 cũng là thay đổi tư duy giáo dục và hướng nghiệp”, ông nói.
Bà Monica khuyên phụ huynh cần thấu hiểu áp lực xã hội con đang chịu đựng, bởi sức khỏe và sự phát triển lâu dài quan trọng hơn thành công ngắn hạn. “Việt Nam đang phát triển nhanh, sẽ còn nhiều cơ hội khác mở ra cho học sinh, kể cả với những em chưa đạt kết quả như mong muốn”, bà nói.
Vợ chồng chị Thu Hà đang đếm ngược từng ngày đến kỳ thi của con để trút áp lực cho cả gia đình. Nhưng lâu dài hơn, chị mong ao ước “Nhà nước, Bộ Giáo dục xem xét cho các con được liên thông đủ ba cấp”.
“Con học trường gì, học nghề hay không chỉ nên là lựa chọn chủ động, không phải bất đắc dĩ”, chị nói.
Thời gian qua, đã ghi nhận không ít trường hợp bị ngạt khí trong ô tô, đặc biệt khi dừng xe trong không gian kín. Những sự việc đau lòng này là lời cảnh báo rõ ràng về những rủi ro tiềm ẩn mà nhiều người vẫn còn chủ quan trong quá trình sử dụng phương tiện.
Một buổi chiều tưởng chừng bình thường đã khép lại bằng nỗi mất mát không thể cứu vãn, khi một người đàn ông chỉ vì tranh thủ chợp mắt trong lúc chờ vợ tan làm đã mãi mãi không tỉnh dậy.
Sự việc đâu lòng xảy Malaysia thời gian gần đây được chia sẻ lại thu hút sự chú ý. Cụ thể, ông Iban (53 tuổi) sau giờ làm đã chủ động lái xe đến đón vợ như thường lệ. Vì đến sớm hơn giờ tan ca, ông bật điều hòa và nằm nghỉ trong xe, chờ vợ ra về.
Khi hoàn thành công việc và bước ra ngoài, người vợ nhìn thấy chồng đang ngủ say trong xe. Nghĩ rằng anh đã quá mệt sau một ngày dài, chị không nỡ đánh thức mà lặng lẽ tự bắt xe về nhà, để chồng nghỉ thêm một lát rồi sẽ tự về sau.
Tuy nhiên, sự "tử tế trong khoảnh khắc" ấy lại vô tình dẫn đến bi kịch. Nghĩ rằng chồng sẽ sớm tỉnh dậy và trở về, người vợ tiếp tục công việc nhà mà không quay lại kiểm tra. Đến khoảng 20h tối, khi vẫn chưa thấy chồng về, chị bắt đầu lo lắng và gọi điện cho đồng nghiệp. Khi biết chiếc xe vẫn còn đỗ gần công ty và ông Iban vẫn đang ngủ, chị tạm yên tâm, nghĩ rằng anh chỉ quá mệt nên ngủ lâu hơn bình thường.
Đến nửa đêm, cảm giác bất an ngày càng lớn, người vợ quay lại nơi đỗ xe. Tại đây, chị bàng hoàng phát hiện chồng nằm bất động, sắc mặt tái nhợt. Dù lập tức gọi cứu hộ, mọi thứ đã quá muộn ông Iban được xác định đã tử vong do ngộ độc khí carbon monoxide (CO).
Theo các chuyên gia, khi ô tô nổ máy trong trạng thái đứng yên, đặc biệt trong không gian kín hoặc thiếu thông gió, khí CO có thể tích tụ nhanh chóng. Đây là loại khí không màu, không mùi nhưng cực kỳ độc, có thể khiến nạn nhân mất ý thức và tử vong mà không kịp nhận ra.
Các chuyên gia khuyến cáo, nếu xuất hiện dấu hiệu như đau đầu, chóng mặt, buồn nôn hoặc mệt mỏi khi ngồi trong xe, cần lập tức mở cửa thông gió hoặc rời khỏi xe ngay. Trong trường hợp nghi ngờ ngộ độc CO, phải nhanh chóng đưa nạn nhân ra nơi thoáng khí và gọi cấp cứu.
Làm gì để phòng tránh ngộ độc khí CO?
Ngủ trong ô tô tiềm ẩn nguy cơ ngạt khí nguy hiểm: đặc biệt khi xe đóng kín, oxy trong xe có thể giảm dần gây thiếu oxy, lịm dần và nguy hiểm đến tính mạng.
Không nên bật điều hòa chế độ lấy gió trong khi ngủ: xe chỉ tuần hoàn không khí bên trong, lâu dần dễ làm giảm oxy và tăng nguy cơ ngạt khí.
Ưu tiên chế độ lấy gió ngoài khi dùng điều hòa: giúp lưu thông không khí, đảm bảo lượng oxy ổn định trong xe.
Có thể hé cửa kính 1,5 – 2,5 cm khi ngủ: giúp không khí lưu thông, giảm nguy cơ thiếu oxy nhưng vẫn hạn chế rủi ro từ bên ngoài.
Không nên ngủ quá sâu khi đỗ xe: nên đặt báo thức 15–30 phút/lần để kiểm soát tình trạng và tỉnh táo theo dõi.
Tránh ngủ trong không gian kín, hẹp: như hầm xe, ngõ nhỏ vì lượng không khí lưu thông kém, nguy cơ ngạt cao hơn.
Đặc biệt lưu ý khi có trẻ em trên xe: không để trẻ ngủ lâu trong xe do sức chịu đựng kém và dễ bị ảnh hưởng bởi thiếu oxy.
Chỉ coi đây là giải pháp tạm thời: tốt nhất vẫn nên sắp xếp lịch trình hợp lý để nghỉ ngơi ở nơi an toàn thay vì ngủ trong ô tô.
Sáng 29/5, các bác sĩ Khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình - Bỏng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Gia Lai (phường Pleiku, Gia Lai) đang theo dõi, điều trị chấn thương cho bà H.T.U. (SN 1978, trú tại phường Hội Phú, Gia Lai).
Nằm trên giường bệnh, bà U. vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhớ lại khoảng thời gian sinh tử dưới giếng hoang suốt 6 giờ. Dù các vết thương không còn nguy hiểm nhưng giọng nói của bà còn yếu, cổ họng khàn đặc vì kêu cứu suốt nhiều giờ liền.
Kể lại sự việc, bà U. cho biết chiều 28/5, bà ghé vào một công trình đang tháo dỡ ở khu vực đường Nguyễn Văn Linh giao Nguyễn Viết Xuân (phường Hội Phú) để tìm nhặt phế liệu.
Trong lúc lần mò giữa đống đổ nát, bà U. vô tình bước lên tấm kính che hờ miệng giếng hoang rồi rơi thẳng xuống phía dưới.
Khi tiếp đất, chân bà va đập mạnh xuống đáy giếng. May mắn, dưới giếng có nước nên phần nào giảm lực va chạm. Tuy nhiên, chân bà vẫn bị mảnh kính cắt gây thương tích, còn bàn chân phải đau nhói, nghi bị gãy xương.
Theo bà U., thời điểm đó, nước dưới giếng dâng quá nửa người. Trong bóng tối, bà chỉ biết bám vào các lỗ thang dọc thành giếng để giữ cơ thể nổi lên mặt nước rồi liên tục kêu cứu. Sau nhiều giờ không có ai phát hiện, bà cố trèo lên theo các lỗ thang dọc thành giếng nhưng bị trật khớp vai nên bị ngã trở lại giếng sâu.
“Do nhiều lần bị rơi va từ trên cao xuống khiến cơ thể tôi đau nhức khắp nơi. Nước lạnh, không khí ít nên khó thở. Tuy nhiên, tôi vẫn cố bám vào thành giếng và kêu cứu, hy vọng sẽ có người nghe thấy”, bà U. nói.
Đến khoảng 20h cùng ngày, một số người dân đi tập thể dục gần khu vực này nghe tiếng kêu cứu nên chạy tới kiểm tra và phát hiện bà U. mắc kẹt dưới giếng sâu. Lúc này, người dân liên tục động viên tinh thần nạn nhân, trình báo lực lượng chức năng đến ứng cứu thành công.
“Thấy mọi người gọi lớn từ miệng giếng, tôi như từ cõi chết trở về. Lúc đó, tôi cố bám chặt tay vào thành giếng để chờ người xuống cứu. Khi được đưa lên khỏi miệng giếng, sức lực tôi gần như đã cạn kiệt”, bà U. kể.
Ông P.C. (SN 1974, chồng bà U.) cho biết chiều không thấy vợ trở về, gọi điện cũng không liên lạc được nên ông cùng hàng xóm chia nhau đi tìm.
“Vợ tôi thường đi nhiều tuyến đường để bán vé số rồi tiện nhặt phế liệu nên rất khó tìm. Khi nghe tin phát hiện bà ấy dưới giếng hoang, tôi chạy đến đã thấy lực lượng chức năng đang dùng dây cứu hộ đưa vợ lên. Thấy vợ còn tỉnh táo, tôi mới bớt hoảng loạn”, ông C. chia sẻ.
Ông C. cũng xúc động gửi lời cảm ơn đến lực lượng cứu nạn cứu hộ và những người đi tập thể dục đã kịp thời phát hiện, hỗ trợ cứu sống vợ mình.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, bác sĩ Phan Đức Thắng, Phó Khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình - Bỏng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Gia Lai, cho biết bệnh nhân U. bị gãy 3 xương bàn chân. Các bác sĩ đã xử lý vết thương, nẹp bột cố định và tiếp tục theo dõi điều trị.
Theo bác sĩ Thắng, những trường hợp rơi xuống giếng sâu thường tiềm ẩn nguy cơ chấn thương rất nặng như chấn thương sọ não, cột sống hoặc gãy các xương lớn ở chân, đặc biệt vùng gót chân do lực tiếp đất mạnh. Ngoài ra, các giếng hoang thường chật hẹp, thiếu không khí.
Khi ở dưới giếng lâu, nạn nhân có thể bị ngạt do thiếu oxy hoặc hít phải khí độc tích tụ lâu ngày dưới đáy giếng.
“Việc phát hiện và cứu nạn nhân sau khoảng 6 giờ là rất kịp thời. Nếu kéo dài qua đêm hoặc quá 24 giờ, nạn nhân có nguy cơ đối mặt với suy hô hấp, kiệt sức, nhiễm trùng, thậm chí đe dọa tính mạng”, bác sĩ Thắng cho hay.
Như Dân trí thông tin, khoảng 20h ngày 28/5, người dân đi tập thể dục tại khu vực phường Hội Phú nghe tiếng kêu cứu phát ra từ một giếng nước bỏ hoang gần đó. Khi đến kiểm tra, mọi người phát hiện một phụ nữ mắc kẹt dưới giếng sâu nên trình báo cơ quan chức năng.
Lực lượng cứu hộ tỉnh Gia Lai nhanh chóng có mặt và đưa nạn nhân từ giếng sâu khoảng 30m lên mặt đất an toàn.
Giữa tháng 4, đoạn video ghi cảnh một bé gái nằm trước ngôi mộ ở thành phố Lục Bàn Thủy, tỉnh Quý Châu lan truyền trên mạng xã hội. Trong video, cô bé thỉnh thoảng ngồi dậy ăn bánh rồi lại nằm xuống cạnh phần mộ. Dù cha mẹ giục về, em vẫn từ chối.
Anh Chen, cha cô bé, cho biết do vợ sức khỏe yếu và anh bận rộn công việc, con gái được ông bà nuôi dưỡng từ nhỏ. Bà nội mất tháng 9/2023, còn ông nội qua đời vì bệnh tim hồi cuối tháng 3. Cô bé chưa quen với sự vắng mặt của hai người.
"Con bé liên tục đòi đi thăm mộ. Khi đến nơi, con không chịu về và nói muốn ngủ lại cùng ông bà", anh Chen kể.
Đoạn video thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ sự đồng cảm với hình ảnh bé gái nằm cuộn tròn bên ngôi mộ. "Cô bé đang làm điều mà nhiều người trưởng thành ao ước có thể làm cho người thân quá cố", một người bình luận.
Tại Trung Quốc, "cách bối thân" (ông bà nuôi cháu thay con) là hiện tượng xã hội phổ biến, tạo nên sợi dây tình cảm đặc biệt giữa hai thế hệ. Những câu chuyện trẻ nhỏ gắn bó sâu sắc với ông bà thường xuất hiện trên truyền thông quốc gia này.
Năm 2024, một bé trai mới biết đi ở tỉnh Sơn Đông khóc không ngừng và đòi bà ngoại quay lại sau khi người này về quê hai ngày. Video về cậu bé thu hút 220.000 lượt xem và 23.000 bình luận từ những người dùng mạng.
Đầu năm nay, một bé gái 11 tuổi ở tỉnh Tứ Xuyên tiết lộ em thường dùng đồng hồ thông minh nhắn tin "Cháu nhớ ông" cho người ông đã khuất. Em chia sẻ chi tiết về cuộc sống hàng ngày kể từ khi ông qua đời hai năm trước.
"Cách bối thân" và "lưu thủ nhi đồng" (trẻ em bị bỏ lại quê) xuất phát từ làn sóng dịch chuyển lao động tại Trung Quốc. Nhiều năm qua, thanh niên từ các vùng nông thôn liên tục đổ ra thành phố lớn để tìm kiếm việc làm. Tuy nhiên, do những rào cản về hệ thống hộ khẩu khiến việc tiếp cận giáo dục, y tế miễn phí ở thành thị gặp khó khăn, cộng với chi phí sinh hoạt đắt đỏ, phần lớn lao động nhập cư không thể mang con cái đi cùng. Các gia đình buộc phải để trẻ ở lại quê nhà và giao phó cho ông bà nuôi dưỡng.
Báo cáo của Bộ Nội vụ Trung Quốc cho thấy có tới 89,3% "lưu thủ nhi đồng" sống cùng ông bà. Do cha mẹ đi làm ăn xa, thời gian tiếp xúc rất hạn chế (nhiều người chỉ về thăm nhà một lần mỗi năm), ông bà trở thành người chăm sóc chính và là chỗ dựa duy nhất trong suốt tuổi thơ của trẻ. Bối cảnh xã hội này lý giải nguyên nhân nhiều đứa trẻ phát triển sợi dây liên kết tình cảm đặc biệt bền chặt và coi ông bà quan trọng hơn cả cha mẹ ruột.