Tôi là nữ, tròn 39 tuổi, đi làm văn phòng với mức lương 14 triệu đồng. Gần đây, tôi lại bị bao quanh bởi suy nghĩ nghỉ việc toàn thời gian để có thời gian cân bằng cuộc sống, nâng cao kiến thức bản thân hơn hoặc làm công việc part time. Nhưng lại e ngại, nếu có ý định quay lại thị trường làm việc sau một hai năm, sẽ khó xin việc, giờ bao nhiêu người đang cần công việc ổn định, còn mình lại nghỉ. Nhưng tôi thấy sự lặp lại, khi thứ hai đến thứ bảy làm việc, tối về cơm nước, làm công việc thêm rồi ngủ, rồi đi làm. Khi muốn đăng ký các khóa học offline, lại rơi và thứ bảy, chủ nhật. Tham gia các khóa online vào buổi tối thì tôi không còn năng lượng, không mang lại sự tiếp thu tốt nhất. Tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời sống và đi làm lãnh lương cho đến khi nghỉ hưu và mất đi.
Vì xuất phát điểm là con nhà nghèo nên trong thời gian ra trường và đi làm, tôi không có quyết định nào thiếu an toàn cả, thu nhập đủ cân đối cho bản thân và ba mẹ (tôi độc thân). Giờ đây, tôi thấy nếu như không thay đổi lúc này, cuộc đời mình mãi là một đường thẳng như vậy. Về tài chính dự phòng, tôi có thu nhập từ khoản tiết kiệm được 6 triệu đồng, từ công việc làm thêm 8 triệu đồng. Về chi tiêu, tôi sống khá đơn giản. Ba mẹ tôi đã được đầy đủ về vật chất và có khoản tiết kiệm riêng. Tôi chia sẻ lên đây, mong nhận được ý kiến của các anh chị đã trải qua cái tuổi nhiều suy nghĩ này hoặc đồng cảnh để có thêm góc nhìn cho quyết định của mình lúc này. Xin cảm ơn.
Từ nhỏ tới giờ, em luôn là người chậm chạp, ù lì, phụ thuộc, thụ động, đầu óc chậm tiêu. Em có vấn đề về khả năng tư duy, không biết tự suy nghĩ khi gặp khó khăn để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống, dù là những vấn đề nhỏ, đơn giản. Em phụ thuộc, dựa dẫm, ỷ lại vào người khác rất nhiều. Em không phải người độc lập, tự suy nghĩ, tự tìm cách giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống nên người khác cảm thấy rất phiền phức và khó chịu.
Thời đi học, em khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức, em chậm hiểu hơn mọi người trong lớp. Em thường xuyên bị bắt nạt hồi còn đi học nhưng không dám phản kháng vì hèn nhát, nhu nhược. Em chậm chạp nhưng vẫn cố gắng học lên được đại học, rồi bỏ dở vì không theo nổi nữa.
Bây giờ lớn lên, ra ngoài xã hội vẫn vậy, em ngại va chạm, lo sợ xung đột, mâu thuẫn trong cuộc sống nên tìm cách né tránh. Em cũng gặp khó khăn trong việc giao tiếp và kết giao với người khác nên không có mối quan hệ nào, vì em bất tài, vô dụng nên không ai muốn giao du cùng.
Em giờ 24 tuổi nhưng vẫn còn ăn bám, ngửa tay xin tiền gia đình, sống cô lập với xã hội, không bạn bè, không công việc, không mục tiêu, định hướng, không bằng cấp. Em cảm thấy tự ti về bản thân, đau khổ, bế tắc và chán nản. Em không biết mình cần phải làm gì? Không biết tại sao mình sinh ra lại chậm chạp và đầu óc có vấn đề, không thể bình thường như người khác được? Em không biết làm sao mình có thể thoát khỏi tình cảnh này. Mọi người có thể cho em lời khuyên và giải pháp được không? Em xin cảm ơn.
Tôi và chồng cưới nhau được gần 10 năm, có hai con nhỏ và đã mua được căn hộ chung cư vừa phải, không nợ nần gì. Hai vợ chồng đều đi làm, kinh tế không quá dư dả nhưng cũng đủ sống. Từ ngày cưới, tôi vẫn âm thầm gửi tiền về cho bố mẹ đẻ mỗi tháng vài triệu, có tháng nhiều hơn nếu nhà có việc. Bố tôi sức khỏe yếu, mẹ làm tự do, thu nhập thất thường, cả hai đều không có lương hưu. Tôi là con gái lớn nên lúc nào cũng thấy có trách nhiệm phải đỡ đần.
Ban đầu tôi từng nói với chồng chuyện gửi tiền về ngoại, anh không phản đối nhưng có lần buột miệng nói: "Nhà mình còn bao nhiêu thứ phải lo". Từ đó tôi không nhắc nữa, chỉ tự trích từ lương của mình gửi về. Bên nhà chồng tôi khá giả hơn, bố mẹ chồng đều có lương hưu cao và vẫn đang có thu nhập từ công việc làm thêm.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho tới tuần trước. Hôm đó chồng cầm điện thoại tôi để chuyển khoản tiền học cho con thì vô tình thấy lịch sử giao dịch. Anh hỏi ngay khoản tiền tôi gửi hàng tháng là gì. Tôi nói thật. Từ hôm đó, vợ chồng căng thẳng hẳn. Anh bảo tôi giấu giếm suốt nhiều năm là không tôn trọng chồng. Anh còn nói cảm giác như mình bị "qua mặt" vì tiền trong gia đình đáng lẽ phải cùng nhau bàn bạc. Tôi giải thích đó là tiền tôi tự làm ra, hơn nữa bố mẹ tôi thật sự khó khăn chứ không phải tôi đem cho vô lý nhưng chồng vẫn rất khó chịu. Anh nói nếu tôi công khai từ đầu, anh sẽ không phản ứng như vậy. Điều khiến anh bực nhất là tôi giấu.
Mấy hôm nay không khí trong nhà nặng nề. Chồng vẫn đi làm, vẫn nói chuyện với con bình thường nhưng gần như không nói với tôi câu nào ngoài chuyện cần thiết. Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ lại. Có thể tôi sai ở chỗ giấu chồng, nhưng nếu nói ra từ đầu mà anh không vui, liệu tôi có yên lòng giúp bố mẹ mình được không?
Tôi không biết trong chuyện này ai đúng ai sai nhiều hơn. Làm con thì thương bố mẹ nhưng là vợ, tôi cũng hiểu chuyện tiền bạc trong hôn nhân cần rõ ràng. Giờ tôi không biết nên làm thế nào đây?
Tôi lấy chồng sau thời gian tìm hiểu khá ngắn. Chồng hơn tôi 17 tuổi, có công việc ổn định và điều kiện kinh tế tốt. Sau khi kết hôn, tôi nghỉ việc ở nhà chăm sóc gia đình. Những ngày đầu làm dâu, tôi từng rất buồn vì cảm thấy lạc lõng và không nhận được nhiều sự quan tâm từ chồng. Theo thời gian, tôi dần chấp nhận cuộc sống mới. Tuy nhiên, có những chuyện khiến tôi tổn thương sâu sắc. Khi thất bại trong công việc, tôi buồn và nghĩ nhiều, chồng lại có những lời nói vô tâm khiến tôi hụt hẫng và thất vọng.
Tôi đang mang thai tháng thứ năm. Gần đây, tôi phát hiện trong máy tính chồng vẫn lưu rất nhiều hình ảnh người yêu cũ, trong khi ảnh của hai vợ chồng gần như không có. Tôi còn biết trước khi cưới, anh từng rất yêu một người phụ nữ, muốn cưới cô ấy nhưng không thành. Những điều đó khiến tôi luôn có cảm giác mình chỉ là sự lựa chọn thay thế. Tôi bắt đầu nghi ngờ tình cảm của chồng, thậm chí lo sợ anh có người khác bên ngoài vì công việc của anh thường xuyên tiếp xúc với phụ nữ. Những suy nghĩ ấy ngày càng ám ảnh, khiến tôi mệt mỏi và bất an, nhất là trong thời gian mang thai.
Tôi trao đổi với chồng, vợ chồng cần phải chia sẻ thật lòng, quá khứ cũng cần nói cho nhau nghe, anh cứ úp mở thế tôi hiểu không đúng thì sao. Anh chẳng để tâm đến lời tôi nói. Tôi hối hận vô cùng vì quen anh thời gian ngắn đã chấp nhận cưới, không tìm hiểu kỹ. Tôi không biết chồng có phản bội tôi không. Tính chất công việc của chồng tôi lại tiếp xúc với người khác giới, tôi rất lo lắng. Suy nghĩ chồng ngoại tình luôn trong đầu tôi. Tôi mệt mỏi vì đang có thai. Có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này, khi luôn sống trong nghi ngờ, hay chia tay để sống thoải mái hơn?