Tôi 48 tuổi, kết hôn được gần 20 năm, có hai con đang tuổi ăn học. Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, cuộc sống không giàu có nhưng cũng đủ đầy. Vợ tôi là người phụ nữ biết vun vén, sống vì chồng con, còn tôi từng nghĩ chỉ cần mang tiền về, không để gia đình thiếu thốn là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng.
Sai lầm lớn nhất của tôi là không biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình. Cách đây khoảng 10 năm, trong một lần đi công tác, tôi nảy sinh tình cảm với một đồng nghiệp. Khi vợ phát hiện, cô ấy đau khổ nhưng vẫn tha thứ. Tôi hứa sẽ chấm dứt, không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Vài năm sau, tôi lại tái phạm. Lần ấy chỉ là những tin nhắn qua lại với một người phụ nữ quen trên mạng xã hội, chưa đi quá xa nhưng cũng đủ khiến vợ tổn thương. Cô ấy khóc rất nhiều rồi vẫn chọn ở lại vì các con. Tôi lại hứa, lại xin lỗi và nghĩ rằng mình sẽ thay đổi.
Nhưng có vẻ tôi đã quá chủ quan với chính mình. Hai năm trước, tôi tiếp tục ngoại tình. Lần này, vợ không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không hỏi han hay trách móc như trước. Cô ấy chỉ im lặng, sau đó mặc kệ tôi. Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn sống chung một nhà nhưng như hai người bạn cùng nuôi con. Vợ vẫn chăm sóc gia đình chu đáo, vẫn nấu cơm, giặt giũ, hỏi han chuyện học hành của các con, nhưng với tôi chỉ còn những câu nói cần thiết. Cô ấy không còn chờ tôi đi làm về, không hỏi tôi ăn gì, đi đâu, cũng chẳng quan tâm tôi đang nghĩ gì. Những dịp kỷ niệm ngày cưới hay sinh nhật, cô ấy đều coi như một ngày bình thường.
Ban đầu sau khi vợ phát hiện, tôi vẫn chưa chấm dứt hoàn toàn với cô gái kia. Sau đó tôi thấy vô vị quá nên tự động chấm dứt và tự nhủ phải tu chí, lấy lại niềm tin từ vợ, từ nay một lòng vì gia đình. Nhưng dù cố gắng thế nào, khoảng cách giữa hai vợ chồng vẫn không thể thu hẹp. Mỗi ngày nhìn vợ sống bình thản như một người xa lạ, tôi thấy day dứt. Tôi thật lòng muốn bù đắp, muốn cùng vợ đi hết quãng đời còn lại trong sự bình yên nhưng không biết làm thế nào để vợ tha thứ. Nhìn vợ hết lòng lo lắng, chăm sóc các con còn mặc kệ tôi ngay cả khi tôi ốm không thể ngồi dậy, tôi cay đắng vô cùng và càng hối hận hơn. Tôi biết mình sai quá sai, chỉ mong mọi người cho tôi lời khuyên làm sao để được vợ tha thứ. Cảm ơn mọi người rất nhiều.
Tôi 36 tuổi, mới lấy chồng, chưa có con, đang sống ở một phường xa trung tâm thành phố Đồng Nai. Hiện tại tôi làm công ty cổ phần có vốn nhà nước, chồng làm công chức phường. Năm nay công ty tôi bị sát nhập với một công ty cùng hệ thống, cách nhà 30 km. Đặc thù công việc tôi làm nông nghiệp phải đi thực tế nhiều, nếu với mức lương 9 triệu đồng chưa trừ bảo hiểm thì chắc tôi không làm nổi.
Em gái tôi có nhà ở TP HCM, chưa chồng và ở một mình, nhà gần trường đại học. Tôi dự định về TP HCM buôn bán nhỏ. Mặc dù có trình độ nhưng tôi thấy mình không hoàn toàn giỏi bất cứ việc gì, việc nào cũng nửa vời, đã vậy còn làm biếng, ỷ lại. Tôi cũng chán đi làm công ty, nhiều khi thấy mình sống thật vô nghĩa. Điều kiện kinh tế tôi thuộc tầm trung, không đến nổi đói. Xin mọi người cho tôi lời khuyên, có nên về TP HCM buôn bán không? Chồng nói nếu tôi đi thì sẽ nghỉ việc đi theo. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 34 tuổi, làm ở Hà Nội. Mỗi lần về quê, điều khiến tôi ngại nhất là bị kéo đi gặp con gái người ta. Thường vừa về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi tử tế, mẹ đã nói kiểu như "chiều nay đưa mẹ sang nhà cô A chơi chút nhé". Nghe thì nhẹ nhàng vậy thôi nhưng tôi hiểu ngay là đi xem mắt. Có hôm đang ăn cơm, mẹ nhắc "ăn nhanh cả nhà còn đi cà phê với cô chú B"... Ở đâu cũng gần giống nhau: ngồi uống nước, hỏi công việc, lương bao nhiêu, trao đổi liên lạc,..., toàn những câu chuyện đãi bôi, sáo rỗng. Tôi cười cho xong chuyện, trả lời qua loa. Không phải các bạn nữ có vấn đề gì, nhiều người cũng dễ nói chuyện nhưng hoàn cảnh gặp nhau như vậy khiến mọi thứ gượng gạo.
Áp lực nhất là những bữa cơm đông đủ, đại gia đình ngồi kín mâm. Người này gắp cho miếng này, người kia hỏi han vài câu, rồi kiểu gì câu chuyện cũng quay về đúng một chủ đề: "Bao giờ lấy vợ?", "Kén chọn quá rồi đấy", "Tuổi này là phải ổn định rồi chứ còn gì nữa". Có người nói đùa, có người nói thật, nhưng nghe nhiều thành ra mệt. Tôi ngồi ăn mà không nuốt nổi, chỉ biết cười trừ cho qua.
Không phải tôi không muốn lập gia đình nhưng chưa gặp được duyên số thì biết phải làm sao. Giờ cứ nghĩ đến về quê tôi lại thấy hơi ngại. Đợt lễ này tôi được nghỉ bốn ngày, đáng ra chiều mai tôi mới đi, nhưng mệt mỏi vì đi xem mắt và những lời hỏi han "ân cần", tôi đành nói rằng có việc gấp và sáng nay đã lên xe đi Hà Nội. Các độc giả cũng bị gia đình giục kết hôn như tôi đã xử lý chuyện này thế nào vậy? Xin chia sẻ cho tôi ít kinh nghiệm.
Tôi đang rao bán căn hộ hai phòng ngủ tại một đại đô thị ở TP HCM với giá khoảng ba tỷ đồng. Căn hộ này đã có sổ hồng và còn rất mới vì tôi chưa về ở. Lúc mua, vì tính để ở lâu dài nên tôi lựa chọn rất kỹ hướng và view của căn hộ. Tuy nhiên, do thay đổi công việc không thuận tiện đi lại nên tôi đành nhượng lại căn hộ. Việc rao bán căn hộ khiến tôi gặp nhiều phiền toái. Tôi tiếp rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng đa số chỉ là khảo sát giá hoặc mời chào đăng tin quảng cáo.
Cho đến một hôm, có người gọi điện thoại cho tôi, tự xưng là môi giới, hỏi tôi có phải chính chủ không. Anh ta nói có cặp vợ chồng ở tỉnh lên muốn mua một căn hộ cho con ở để đi học. Họ đã xuống khu này xem mấy căn hộ rồi nhưng đều chỉ gặp môi giới chứ không gặp được chủ nhà. Họ muốn gặp trực tiếp chủ nhà cho yên tâm. Nghe tôi xác nhận là chính chủ, anh ta hỏi giá. Tôi báo giá công khai và nói có thể thương lượng bớt chút lộc vì tôi còn phải trả phí môi giới. Sau một hồi bàn bạc, anh ta gọi lại bảo rằng người mua đã đồng ý chốt mức giá đó.
Tôi chủ động hẹn ngày giờ để dẫn họ vào xem thực tế bên trong căn hộ. Thế nhưng, anh ta lại nói sáng mai cặp vợ chồng kia sẽ lên thành phố, thuê khách sạn nghỉ ngơi và hẹn tôi đến thẳng khách sạn để người mua gặp mặt chủ nhà. Thấy kỳ lạ, tôi hỏi: "Sao họ không đến xem căn hộ?". Anh ta nói rằng họ đã xuống đó nhiều lần, biết rõ tòa nhà này rồi. Hơn nữa, kết cấu các căn hộ đều giống nhau nên không cần vào trong xem nữa.
Cặp vợ chồng kia đã lớn tuổi, đi đường xa mệt nên cần nghỉ ngơi tại khách sạn. Sinh nghi trước việc mua nhà mà không cần xem nhà, lại nhất quyết hẹn gặp ở khách sạn, tôi đã từ chối. Tôi chủ động gửi địa chỉ một quán nước đông đúc và hẹn gặp họ tại đó. Một lúc sau, người môi giới gọi lại nói rằng người mua lên đây vì có công việc sẵn tiện gặp chủ nhà luôn, nếu tôi không đến khách sạn gặp thì thôi. Đến lúc này, tôi nói thẳng: "Anh nói người mua muốn gặp chủ nhà mà tôi hẹn xem nhà hoặc ra quán nước đều không chịu, cứ bắt tôi phải đến khách sạn là sao? Anh nói thôi thì tôi cũng thôi".
Tôi muốn hỏi mọi người có phải tôi gặp lừa đảo rồi không? Nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy hoang mang và sợ hãi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trước đây, tôi cứ nghĩ đi mua nhà mới mệt mỏi. Không ngờ đến khi đóng vai trò là người bán, mọi chuyện cũng không hề đơn giản. Khi thị trường đầy rẫy những cạm bẫy và chiêu trò như vậy, người bán như tôi sẽ rất khó kết nối với người mua thực, các giao dịch trở nên khó khăn hơn. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với hy vọng mọi người sẽ nâng cao cảnh giác để tự bảo vệ bản thân và tài sản của mình.