16 giờ 30 mỗi ngày, trong con hẻm trên đường Tùng Thiện Vương bắt đầu đông người qua lại. Trong làn khói nghi ngút từ bếp than, anh Đặng Tiến Du tất bật trở từng miếng sườn, chuẩn bị cơm cho khách đến mua mang về.
Ít ai biết rằng người đàn ông đứng bếp ấy từng làm giám đốc marketing tại một công ty thực phẩm nước ngoài. Sau hơn 14 năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, anh quyết định nghỉ việc để quay về bán cơm tấm – nghề mà mẹ anh đã gắn bó gần 30 năm.
Trước khi trở thành “anh chủ quán cơm tấm”, anh Du từng giữ chức Giám đốc Marketing cho công ty ở Đài Loan. Nhiệm vụ của anh là phát triển thị trường và xây dựng bộ nhận diện thương hiệu tại Việt Nam. Một tương lai rộng mở ở nước ngoài đang chờ đón anh.
Thế nhưng, ngay khi vừa chuẩn bị cho chuyến đi Đài Loan làm việc, biến cố lớn ập đến khi mẹ anh đột ngột lâm bệnh. Anh Du lập tức hoãn chuyến đi, xin nghỉ việc một tháng để túc trực trong bệnh viện. Khi mẹ vượt qua cơn nguy kịch nhưng không thể nói chuyện, tinh thần suy sụp, anh Du đã không ngừng trò chuyện, tìm mọi cách để vực dậy tinh thần cho mẹ anh.
“Lúc đó mẹ mình không nói chuyện, mình cũng không biết làm sao cho mẹ lấy lại tinh thần. Rồi một ngày, mẹ bỗng mở miệng nói được chữ cơm tấm. Thế là mình mới nghĩ mẹ muốn mở lại quán cơm tấm ngày xưa”, Anh Du nghẹn ngào kể lại.
Hiểu được tâm nguyện của mẹ là muốn nhìn thấy quán cơm tấm ngày xưa của gia đình được đỏ lửa trở lại, anh Du quyết định nghỉ việc ở công ty. Anh gạt bỏ hết công việc sang một bên, chỉ giữ lại một mục tiêu duy nhất: làm sao cho mẹ thoải mái và vui vẻ.
Gia đình anh Du vốn có truyền thống bán cơm tấm từ năm 1995. Thời còn đi học, anh từng có 11 năm thức khuya dậy sớm để phụ mẹ nướng sườn. Thế nhưng, khi thực sự bắt tay vào làm chủ một quán cơm, anh mới thấu hiểu hết những nhọc nhằn.
Chỉ sau ba ngày mở quán, anh Du đã có lúc muốn bỏ cuộc “Chỉ mới vài ngày thôi nhưng mình đã thấy đuối sức. Đứng liên tục khiến lưng và đầu gối đau vì bệnh viêm khớp tái phát”, anh Du chia sẻ và cho biết lúc mới bắt đầu gần như không có kinh nghiệm gì nên mọi thứ đều không hề dễ dàng
Khó khăn lớn nhất chính là công thức ướp thịt. Khi quán mở lại, mẹ anh vẫn chưa thể nói chuyện nên không thể chỉ dạy bất cứ điều gì. Anh Du phải tự mày mò bằng quán tính, liên tục thử nghiệm và làm các bài kiểm tra hương vị suốt 8 đến 9 ngày mới tìm lại được đúng cái “vị của mẹ” ngày xưa. Nhờ sự kiên trì và tư duy đổi mới, đĩa sườn của anh giờ đây không chỉ giữ được hồn cốt cũ mà còn được cải tiến để miếng sườn mềm hơn, mọng nước hơn, phù hợp với nhu cầu ăn uống kỹ tính hiện đại. Nhiều khách sau khi ăn xong đều tấm tắc khen anh bán còn ngon hơn cả mẹ anh ngày trước.
Đối với anh Du, niềm vui lớn nhất không nằm ở những con số doanh thu, mà nằm ở sự chuyển biến diệu kỳ trong phòng bệnh của mẹ. Anh nhớ mãi khoảng thời gian mẹ nằm trong phòng hồi sức, nhìn thấy tâm nguyện của mình được con trai hiện thực hóa chỉ trong vòng 2 tuần thông qua những thước phim ngắn anh quay lại, ánh mắt người mẹ đã sáng rực lên vì bất ngờ và xúc động. Ngày mẹ xuất viện về nhà, dù ban đầu cơ hàm còn yếu, chỉ ăn được cháo trắng, nhưng đến ngày thứ tư, bà đã chủ động bảo con trai cắt cho mình một miếng sườn để nếm thử. Nhấm nháp hương vị quen thuộc, người mẹ đã nghẹn ngào rơi nước mắt.
Anh Du cho biết mẹ anh bị một chứng bệnh tổn thương hệ thần kinh rất nặng, nhưng sự hồi phục của mẹ anh giống như một kỳ tích.
“Bác sĩ nói mẹ mình hồi phục như một kỳ tích. Người ta phải ở bệnh viện khoảng 4-5 tháng để hồi phục thì mẹ chỉ mất khoảng 65 ngày là được ra viện. Bác sĩ cũng nói khoảng 5 tháng mới đi lại được, vậy mà mới gần 2 tháng là mẹ đã tự chập chững đi được 4 đến 5 bước rồi”, anh Du chia sẻ.
Dù hiện tại mẹ vẫn chưa thể xuống bếp xem con trai làm việc, nhưng thỉnh thoảng mẹ cũng góp ý cho anh trong cách nấu nướng, kỹ tính nhắc nhở con trai từng chút một. Chính điều đó giúp tinh thần của mẹ anh luôn vui vẻ và có thêm động lực để chiến thắng bệnh tật.
Anh Du kể có những khi đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn dưới bếp, nghe tiếng mẹ trên lầu gọi cần là anh lại tất tả buông tay chạy lên liền. Hay những ngày thời tiết đổ mưa giông đột ngột, anh phải chạy lên lầu để đóng các cửa sổ, kiểm tra xem mẹ có bị lạnh không rồi mới lật đật chạy xuống lo cho quán cơm.
Ngay cả khi quán xá đã vơi khách vào cuối ngày, sự bận rộn của anh vẫn chưa dừng lại. Đêm nào cũng vậy, sau một ngày dài đứng bếp mệt rã rời, anh vẫn tự tay chuẩn bị một đĩa cơm nóng hổi, cắt từng miếng sườn nhỏ mang cho mẹ nếm thử và góp ý. Anh xem đĩa cơm ấy như một sợi dây kết nối tinh thần đặc biệt để chữa bệnh cho mẹ. “Khi thấy mình làm công việc bán cơm thì mẹ rất vui. Đó cũng là động lực, là liều thuốc tinh thần giúp mẹ mình nhanh chóng hồi phục”, anh Du chia sẻ thêm.
Trần Cẩm Thương (26 tuổi), nhân viên đồng hành cùng quán cơm từ những ngày đầu mở quán, cho biết anh Du là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. “Khi biết câu chuyện anh Du chấp nhận bỏ chức giám đốc, để về gầy dựng lại quán cơm tấm vì tình yêu thương quá lớn dành cho mẹ, mình đã vô cùng cảm động. Chính tình cảm thiêng liêng đó đã thôi thúc để qua đây đứng bếp phụ anh phụ giúp gia đình cho đến tận bây giờ”, Cẩm Thương chia sẻ.
Chú Nguyễn Trọng Nghĩa, một người hàng xóm bán hàng ngay cạnh quán và là thực khách quen thuộc mỗi ngày, chia sẻ: “Tôi bán hàng ở đây nên ngày nào cũng ghé ăn cơm của Du nấu. Tôi biết rõ hoàn cảnh gia đình, mẹ của Du hiện tại vẫn còn đang bệnh nặng nằm một chỗ. Khi nghe tin một người đang làm giám đốc mà lại dám buông bỏ để về đứng bếp bán cơm tấm chăm mẹ, tôi nể phục lắm. Tôi nhận thấy ở Du một sự hiếu thảo cực kỳ lớn, đó là một nghĩa cử quá tốt đẹp”.
Theo bài đăng nói về vấn đề trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông, Cục cảnh sát giao thông thông tin đã hoàn thiện các clip (độ dài 15 phút) về hậu quả của các vụ tai nạn giao thông liên quan đến mô tô và ô tô. Đồng thời tổ chức cho học viên trước khi sát hạch lái xe bắt buộc phải xem các clip này, để nhận thức được sự quan trọng của an toàn giao thông đối với tính mạng, sức khỏe và tài sản của mình và người tham gia giao thông xung quanh.
Theo thông tin trên fanpage, việc xem clip được thực hiện đối với các khóa sát hạch từ tháng 5.2026. Đây cũng là một trong tiến trình xây dựng đạo đức, trách nhiệm tối thiểu cho lái xe ngoài kiến thức về kỹ thuật điều khiển phương tiện và pháp luật Trật tự an toàn giao thông.
Trần Hải Đình Văn (26 tuổi), làm việc tại đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.Phú Lợi, TP.HCM; trước đây là P.Phú Hòa, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương), yêu cầu bắt buộc này rất hợp lý.
"Trước giờ học lý thuyết toàn biển báo, quy định, học để thi là chính. Nhưng nếu được xem những clip thật như vậy, chắc chắn cảm giác sẽ khác. Có thể sẽ ám ảnh, nhưng chính sự ám ảnh đó khiến mình nhớ lâu hơn", Văn chia sẻ.
Trong khi đó, Lê Thảo Nguyên, sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng, cho rằng đây là cách "đánh thẳng vào cảm xúc".
"Người trẻ tụi em nhiều khi biết luật nhưng vẫn chủ quan. Nhưng nếu tận mắt thấy hậu quả, nhất là những tình huống giống mình ngoài đời, sẽ dễ chột dạ hơn. Em nghĩ xem xong rồi sẽ lái xe cẩn thận hơn", Nguyên nói.
Ông Đặng Minh Hải, giáo viên tại Trung tâm đào tạo lái xe Miền Nam, cho rằng trong thực tế, một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tai nạn giao thông không nằm ở việc thiếu hiểu biết luật, mà là thái độ chủ quan, xem nhẹ rủi ro.
"Mọi người thường đánh giá thấp nguy cơ khi chưa từng trực tiếp trải nghiệm hoặc chứng kiến hậu quả. Chính vì vậy, việc đưa hình ảnh tai nạn thực tế vào đào tạo lái xe được xem là một cách mô phỏng trải nghiệm mạnh mẽ", ông Hải nói.
Chuyên gia tâm lý Lại Thị Thanh Hà, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Vạn Hạnh Psy (P.Bình Phú; trước là P.10, Q.6, TP.HCM) nhận định: "Khi người học lái xe được tiếp xúc với hình ảnh thật, cảm xúc sợ hãi sẽ được kích hoạt. Nếu được dẫn dắt đúng cách, nỗi sợ này không gây tiêu cực mà sẽ chuyển hóa thành ý thức phòng tránh. Đây là nguyên tắc rất phổ biến trong giáo dục hành vi".
Bà Hà nói thêm: "Trước khi thi, người học đang ở trạng thái tập trung cao, sẵn sàng tiếp nhận thông tin. Một "cú chạm" cảm xúc lúc này sẽ có khả năng lưu lại lâu dài, ảnh hưởng đến hành vi sau này khi họ chính thức cầm lái".
Ông Đặng Minh Hải cho rằng có một thực tế lâu nay là nhiều học viên học lái xe theo kiểu "đối phó". Theo đó, học lý thuyết để qua bài thi, luyện thực hành để đủ điểm… nhưng chưa thực sự hình thành ý thức tham gia giao thông an toàn.
Ông Hải thẳng thắn nhìn nhận: "Học viên bây giờ học rất nhanh, nhưng quên cũng rất nhanh. Có người thi xong vài tháng đã lái xe theo kiểu rất nguy hiểm, vì họ chỉ nhớ kỹ thuật, không nhớ hậu quả. Vì lẽ đó, việc bổ sung video clip cảnh báo tai nạn là cần thiết để lấp khoảng trống về nhận thức. Kỹ năng lái xe chỉ là một phần. Quan trọng hơn là thái độ. Nếu học viên hiểu rằng chỉ một giây bất cẩn có thể trả giá bằng cả mạng sống, họ sẽ tự điều chỉnh hành vi".
Anh Đỗ Minh Mẫn (32 tuổi), làm việc tại đường Nguyễn Thị Minh Khai, P.Sài Gòn, TP.HCM; trước là P.Đa Kao, Q.1), nói: "Trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông là điều cần thiết. Để khi thi đậu sát hạch và có giấy phép lái xe ô tô, khi tham gia giao thông, sẽ tự giác cẩn thận hơn, lái xe an toàn hơn".
Chuyên gia tâm lý Lại Thị Thanh Hà cho rằng cần cân bằng giữa yếu tố cảm xúc và tính giáo dục trong những clip. "Nếu hình ảnh quá nhẹ, sẽ không tạo được ấn tượng. Nhưng nếu quá nặng, có thể gây phản tác dụng. Quan trọng là cách xây dựng nội dung. Không chỉ cho thấy hậu quả, mà còn phải giải thích nguyên nhân, từ đó giúp người xem hiểu và rút ra bài học", bà Hà nói.
Một số ý kiến cũng đề xuất nên kết hợp clip với phần thuyết minh hoặc phân tích của giảng viên, thay vì chỉ chiếu đơn thuần.
Lê Nguyệt Như (25 tuổi), nhân viên cửa hàng thời trang ở 221 Võ Văn Ngân, P.Thủ Đức, TP.HCM (trước là P.Linh Chiểu, TP.Thủ Đức), nói: "Rất kỳ vọng thay đổi từ câu chuyện trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông, có thể giúp giảm đáng kể hành vi vi phạm giao thông trong nhóm người mới lái xe. Từ đó, những người mới thi đậu sát hạch lái xe sẽ hiểu rằng phía sau mỗi cú tăng ga, mỗi lần lấn làn hay vượt đèn đỏ là những rủi ro thực sự, họ sẽ cân nhắc nhiều hơn trước mỗi hành động để mỗi chuyến đi an toàn hơn cho bản thân và cộng đồng".
Câu chuyện nhanh chóng thu hút sự chú ý, không chỉ vì tính đúng sai của vụ việc, mà còn là một thực tế đáng lo ngại: "Nhiều sinh viên đi làm thêm nhưng không thực sự biết mình có những quyền gì".
Trao đổi về vấn đề này, luật sư Nguyễn Trung Tín, Giám đốc Công ty Luật Tín & Associates, cho biết việc sinh viên làm thêm có phải tham gia bảo hiểm bắt buộc hay không phụ thuộc vào điều kiện cụ thể của quan hệ lao động.
Theo ông Tín, đáng chú ý, Điểm l, Khoản 1, Điều 2 của luật Bảo hiểm xã hội 2024 quy định, người lao động làm không trọn thời gian vẫn phải tham gia bảo hiểm bắt buộc nếu có mức lương trong tháng bằng hoặc cao hơn mức tối thiểu làm căn cứ đóng bảo hiểm (mức lương cơ sở hiện tại là 2.340.000 đồng/tháng).
Liên quan đến trường hợp sinh viên vừa đi học, vừa đi làm, luật sư cho biết thêm theo Khoản 10, Điều 1 và Khoản 5, Điều 13 của luật Bảo hiểm y tế sửa đổi 2024, nếu một người đồng thời thuộc nhiều nhóm tham gia bảo hiểm y tế, sẽ đóng theo nhóm có thứ tự ưu tiên cao hơn. Trong đó, nhóm do người lao động và người sử dụng lao động đóng được xếp trước nhóm học sinh, sinh viên. Điều này đồng nghĩa với việc khi sinh viên ký hợp đồng lao động và thuộc diện đóng bảo hiểm bắt buộc, sẽ phải tham gia bảo hiểm y tế theo doanh nghiệp thay vì theo nhà trường.
Về vấn đề đóng trùng bảo hiểm y tế, theo Khoản 2.5 và Điều 20 Quyết định 595/QĐ-BHXH, trường hợp người tham gia đóng trùng sẽ được cơ quan bảo hiểm xã hội hoàn trả phần tiền đã đóng thừa.
Làm rõ thêm về việc doanh nghiệp yêu cầu người lao động hoàn tất nghĩa vụ bảo hiểm trước khi trả lương, luật sư Nguyễn Trung Tín khẳng định đây là hai nghĩa vụ hoàn toàn độc lập và không thể thay thế cho nhau.
Cụ thể, theo Điều 102 bộ luật Lao động 2019, người sử dụng lao động chỉ được khấu trừ tiền lương trong một số trường hợp nhất định, như để bồi thường thiệt hại do người lao động làm hư hỏng tài sản, thiết bị.
"Pháp luật không cho phép doanh nghiệp tự ý giữ lương của người lao động như một hình thức 'bảo đảm' cho các nghĩa vụ khác, bao gồm cả nghĩa vụ bảo hiểm", luật sư Nguyễn Trung Tín nhấn mạnh.
Theo luật sư, tiền lương là quyền lợi gắn liền với công sức lao động và phải được chi trả đầy đủ, đúng thời hạn.
"Việc chưa hoàn tất nghĩa vụ bảo hiểm (nếu có) cần được xử lý thông qua cơ chế đối chiếu, truy thu hoặc thỏa thuận rõ ràng, chứ không thể trở thành lý do để trì hoãn hoặc từ chối trả lương", ông cho biết.
Trên thực tế, việc sinh viên đi làm thêm từ sớm không còn xa lạ, nhưng không phải ai cũng được tiếp cận đầy đủ thông tin về hợp đồng lao động hay bảo hiểm.
Phạm Thị Quyên, sinh viên Trường ĐH Kiến trúc Hà Nội, hiện đang làm thêm tại một cửa hàng trang sức trong trung tâm thương mại, cho biết bản thân chưa được ký hợp đồng lao động chính thức.
"Mình cũng không hiểu rõ lắm về quyền lợi, chỉ biết là nếu được ký hợp đồng thì sẽ có bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế và có thêm tháng lương thứ 13", Quyên chia sẻ.
Trong khi đó, Nguyễn Trung Kiên, sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng TP.HCM, hiện làm bán thời gian tại một quán cà phê, cũng cho biết mình chưa từng ký hợp đồng lao động.
"Mình cũng có biết sơ qua về quyền lao động, nhưng nghĩ làm việc làm bán thời gian thì không quá quan trọng. Chủ yếu làm thêm kiếm tiền nên em cũng không để ý nhiều đến chuyện hợp đồng", Kiên nói.
Những chia sẻ này cho thấy một điểm chung: nhiều sinh viên bước vào thị trường lao động với tâm lý "làm tạm", từ đó dễ bỏ qua quyền lợi của chính mình.
Theo tiến sĩ Nguyễn Thị Bích, Trưởng bộ môn luật lao động (Trường ĐH Luật TP.HCM), sinh viên và lao động trẻ thường gặp bất lợi do thiếu hiểu biết và kinh nghiệm: Không phân biệt rõ các loại hợp đồng, không quan tâm đến quyền lợi bảo hiểm, không lưu giữ thông tin làm việc và ngại va chạm khi có tranh chấp.
Đặc biệt, tâm lý "làm thêm cho vui" hoặc "chỉ làm tạm thời" khiến nhiều người chấp nhận làm việc mà không có hợp đồng hoặc thỏa thuận rõ ràng.
Tiến sĩ Nguyễn Thị Bích nhận định: "Dù là lao động toàn thời gian hay bán thời gian, khi đã có quan hệ lao động thì quyền và nghĩa vụ của các bên đều được pháp luật điều chỉnh. Việc không ký hợp đồng hoặc không quan tâm đến hợp đồng có thể khiến người lao động rơi vào thế bất lợi khi xảy ra tranh chấp".
Theo bà, nhiều sinh viên hiện nay chưa có thói quen tìm hiểu quy định pháp luật lao động từ sớm, dẫn đến việc dễ chấp nhận những điều kiện làm việc thiếu rõ ràng.
"Người lao động không đi xin việc, mà đang trao đổi giá trị sức lao động của mình. Khi không nhận thức được điều này, họ dễ chấp nhận những điều kiện bất lợi", bà nhấn mạnh.
Xung quanh việc lao động trẻ cần làm gì để tự bảo vệ mình? Trao đổi thêm về vấn đề này, bà Nguyễn Thị Bích cho biết trong trường hợp phát sinh tranh chấp, người lao động được khuyến nghị: Kiểm tra hợp đồng, bảng lương; trao đổi trực tiếp với quản lý; lưu giữ bằng chứng làm việc; liên hệ cơ quan chức năng nếu cần.
Thông qua cuộc thi Em kể chuyện làng em do Tỉnh đoàn và Hội đồng Đội tỉnh Gia Lai tổ chức, nhiều thiếu nhi đang trở thành những "đại sứ văn hóa" đặc biệt khi tự mình kể câu chuyện quê hương bằng các video ngắn giàu cảm xúc.
Hai em Nguyễn Trần Nhật Hoa và Hồ Đăng Khoa, học sinh Trường tiểu học số 2 Bồng Sơn (P.Bồng Sơn), đã chọn giới thiệu di tích lịch sử vụ thảm sát tại nhà thờ Thác Đá Hạ, nơi ghi dấu tội ác chiến tranh trong những năm tháng khốc liệt. Qua lời kể của các em, câu chuyện về 72 chiến sĩ cách mạng và đồng bào yêu nước hy sinh được tái hiện bằng cảm xúc chân thành, giúp lịch sử trở nên gần gũi hơn với người xem. Những thước phim ngắn không chỉ là bài dự thi mà còn như một cách để thế hệ trẻ tìm hiểu và ghi nhớ lịch sử quê hương.
Còn em Đinh Tuyết Nhi và Lương Văn Khang, học sinh Trường tiểu học và THCS Vĩnh Thuận (xã Vĩnh Quang), lại kể câu chuyện văn hóa của làng qua "nhịp thép và sợi chỉ". Cả hai tìm đến những nghệ nhân trong làng để tìm hiểu về cồng chiêng, nghề dệt truyền thống và những giá trị văn hóa mà cha ông để lại. Trong video, tiếng chiêng vang lên giữa không gian làng quê tạo nên cảm giác gần gũi, mộc mạc.
Em Lương Văn Khang cho biết tiếng chiêng không đơn thuần là âm thanh từ những mảnh đồng, mảnh thép mà là "linh hồn của tổ tiên", là sợi dây kết nối cộng đồng trong các dịp lễ hội, mừng lúa mới.
Trong video dài gần 5 phút của nhóm học sinh Trường tiểu học Hà Bầu (xã Biển Hồ), không gian văn hóa Tây nguyên hiện lên sinh động với hình ảnh nhà rông, trang phục thổ cẩm, tiếng đàn T'rưng và những nghệ nhân biểu diễn cồng chiêng. Bằng giọng kể tự nhiên, các em Lê Thị Khánh Ly, Y H'Thủy và H'Triền dẫn người xem bước vào đời sống văn hóa cộng đồng của đồng bào Tây nguyên, nơi những giá trị truyền thống vẫn được lưu giữ qua lễ hội, âm nhạc dân gian và nếp sinh hoạt bao đời nay.
Anh Nguyễn Minh Tùng, giáo viên Tổng phụ trách Đội Trường tiểu học số 2 Bồng Sơn, cho biết học sinh đã có những chuyến trải nghiệm thực tế để xây dựng kịch bản, lời dẫn và hoàn thiện video bằng cảm nhận của chính mình. "Các em không chỉ học lịch sử qua sách vở mà còn được trực tiếp đến địa điểm, lắng nghe câu chuyện và tự kể lại theo cách của mình. Điều đó giúp các em hiểu và nhớ sâu hơn", anh Tùng nói.
Đồng hành cùng học sinh thực hiện sản phẩm, cô Vũ Thị Mai, giáo viên Tổng phụ trách Đội Trường tiểu học Hà Bầu, cho biết cô và trò đã trực tiếp đến các nhà rông của buôn làng để gặp gỡ nghệ nhân, tìm hiểu văn hóa và ghi lại những hình ảnh chân thực nhất.
"Thông qua cuộc thi, chúng tôi muốn giới thiệu nét đẹp văn hóa đặc sắc của đồng bào Tây nguyên từ mái nhà rông, trang phục truyền thống đến nhạc cụ dân tộc; đồng thời giáo dục các em biết tự hào, gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa của dân tộc mình", cô Mai chia sẻ.