Phải tiếp tục ở lại làm việc trong xưởng mì ở Kanagawa khiến Thắng, 28 tuổi, quê Hà Tĩnh thất vọng.
Đầu năm 2021, bộ phận của anh tiếp nhận một quản lý mới tên Mizuma Natsuki. Cô gái người Nhật bằng tuổi Thắng chưa thạo việc nên thường phải nhờ đồng nghiệp hướng dẫn. Cô ấn tượng nhất với chàng nhân viên người Việt vì sự chủ động và chăm chỉ. Thắng luôn làm việc tận tụy mà không cần nhắc nhở, khác với một số lao động thường trốn việc khi thiếu giám sát.
“Dù lúc nào anh cũng đeo khẩu trang, tôi vẫn cảm mến giọng nói trầm ấm và đôi mắt sáng”, Natsuki kể lại.
Cô chủ động tiếp cận anh nhiều hơn. Nhiều lần thấy Thắng vẫn cặm cụi thái thịt trong bếp khi mọi người đã tan ca, cô đến nhờ anh hướng dẫn. Hôm sau, lúc anh đang rửa rau, Natsuki lại đến phụ giúp. Thấy cô gái Nhật thân thiện, Thắng mạnh dạn hỏi: “Bạn đã ăn đồ Việt Nam bao giờ chưa?”. Cô gái lắc đầu rồi rủ luôn: “Ngày mai chúng mình đi ăn nhé!”.
Buổi hẹn đầu tiên tại một quán bánh xèo Việt Nam, Thắng lần đầu nhìn rõ khuôn mặt của Natsuki khi cô tháo khẩu trang. Anh kéo ghế cho cô ngồi, hướng dẫn cách thưởng thức món mới và chủ động thanh toán. Natsuki nhớ lại: “Tôi chưa từng gặp chàng trai nào lịch thiệp như anh ấy”.
Sau lần hẹn đó, cả hai luôn mong ngóng đến ca làm để được gặp nhau. Chàng trai thường nán lại đợi cô gái cùng về khi tan ca muộn. Họ kết bạn qua mạng xã hội, nhắn tin mỗi ngày và thành đôi mà không cần lời tỏ tình.
Yêu nhau, Natsuki càng nhận ra mình đã chọn đúng người. Cùng làm ca đêm nhưng được về trước, Thắng thường đạp xe 20 phút đến phòng trọ của bạn gái, nấu sẵn những món cô thích, đặt trên bếp rồi mới về ngủ. Cuối tuần, cô gái Nhật được nghỉ ngơi vì đã có bạn trai lo chuyện bếp núc.
Ngược lại, Thắng phục nhất khả năng quản lý tài chính của bạn gái. Natsuki hiếm khi mua sắm đồ hiệu, hạn chế dùng mỹ phẩm và luôn lập kế hoạch chi tiêu cụ thể, dành tới 60-70% thu nhập để tiết kiệm.
Biết Thắng phải gửi phần lớn tiền lương về Việt Nam để trả nợ chi phí đi xuất khẩu lao động, Natsuki thường chủ động trả tiền mỗi lần hẹn hò. Cô còn phụ đạo tiếng Nhật giúp anh tìm thêm cơ hội thăng tiến. Sau nửa năm gắn bó, họ quyết định về chung một nhà.
Yêu một người ngoại quốc, rào cản lớn nhất là văn hóa và ngôn ngữ. Những lúc giận dỗi, họ phải chuyển từ nói chuyện trực tiếp sang nhắn tin để tránh hiểu lầm. Natsuki sợ những món ăn cay nồng hay có mắm tôm, nước mắm của bạn trai, còn Thắng lại không hảo ngọt như cô. Nhưng qua thời gian sống chung, khẩu vị và tính cách của họ dần trung hòa.
“Thấy cô ấy luôn đưa mình vào mọi dự định tương lai, tôi tự nhủ phải nghiêm túc và che chở cho người con gái này”, Thắng nói.
Sau dịch, Thắng lao vào làm thêm ba công việc cùng lúc không có ngày nghỉ. Từ một nhân viên bình thường, anh vươn lên thành quản lý khu chế biến topping của công ty. Thu nhập cải thiện, anh đưa bạn gái đi du lịch nhiều nơi để bù đắp.
Bố mẹ Natsuki vốn là những người coi trọng sự ổn định, ban đầu lo lắng khi biết con yêu một chàng trai Việt là tu nghiệp sinh. Nhưng nhìn thấy nỗ lực làm việc của chàng rể tương lai, họ dần yên tâm.
Năm 2023, trong một buổi cắm trại, Thắng chính thức cầu hôn Natsuki. Họ tổ chức đám cưới theo phong tục truyền thống của cả hai quốc gia.
Cuối năm 2025, Thắng quyết định bán các khoản đất đầu tư tại Việt Nam. Cộng với số tiền tích lũy của vợ, cặp vợ chồng trẻ đã tự mua được một ngôi nhà hai tầng và ôtô tại Yokohama – quê hương của Natsuki. Sự tự lập này khiến bố vợ anh – ông Mizuma, 61 tuổi, tự hào và bất ngờ.
Tết năm nay, sau gần 10 năm xa xứ, lần đầu tiên Thắng đưa vợ về Hà Tĩnh. Cô vợ Nhật của anh gây bất ngờ với người thân, họ hàng khi có thể trò chuyện nhiều bằng tiếng Việt, dù nhiều lúc không hiểu tiếng địa phương. Natsuki nhanh chóng thích nghi với văn hóa nhà chồng, học gói bánh chưng, theo mẹ chồng ra đồng cho gà vịt ăn và còn tự trả giá khi đi mua đào, quất.
Nhìn các con hạnh phúc, bà Nguyễn Thị Hằng (mẹ Thắng) mới trút được gánh nặng trong lòng. Từng mất ngủ nhiều đêm vì lo cho tương lai bấp bênh của con trai nơi xứ người, giờ đây bà tin anh đã chọn đúng đường.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thắng nhận ra biến cố năm 2020 không phải là vận rủi, mà là cơ duyên đưa anh đến với người phụ nữ của đời mình. Cô gái không chỉ mang lại cho anh tình yêu mà cả động lực thay đổi cuộc đời. Hai vợ chồng đang lên kế hoạch để năm nay có thể chào đón thành viên mới.
“Giờ nước Nhật không còn là xứ người. Đây đã là quê hương thứ hai, nơi cho tôi một gia đình trọn vẹn”, anh nói.
Dự án "Thiết kế và phát triển thiết bị ACUIRPEN sử dụng bộ lọc Hampel nhằm nâng cao độ chính xác khi xác định huyệt đạo" của hai học sinh Trường THPT chuyên Lương Thế Vinh (Đồng Nai) vừa đoạt giải nhất hội thi nghiên cứu khoa học, kỹ thuật cấp quốc gia dành cho học sinh THCS, THPT.
Ý tưởng nghiên cứu bắt đầu từ câu chuyện cá nhân khi bà của Thiên Duyên thường xuyên phải điều trị bằng phương pháp châm cứu. Duyên nói phương pháp này khá hiệu quả nhưng lại phụ thuộc nhiều vào cảm nhận và kinh nghiệm của người thực hiện nên rất tò mò.
Sự tò mò đó dẫn lối cho cô bạn chủ động tìm hiểu các tài liệu về y học cổ truyền và thấy việc xác định huyệt đạo là yếu tố then chốt quyết định hiệu quả điều trị. Nhưng phương pháp này vẫn thiếu sự chuẩn hóa, dễ sai lệch giữa các lần xác định huyệt đạo do chủ yếu dựa vào kinh nghiệm cá nhân của người thực hiện châm cứu.
Trong quá trình nghiên cứu, hai bạn tiếp tục phát hiện các thiết bị hỗ trợ xác định huyệt đạo trên thị trường phần lớn dựa vào điện trở da. Phương pháp này còn hạn chế về độ ổn định và điều kiện đo do phải tiếp xúc trực tiếp, dễ bị ảnh hưởng bởi lực tay, mồ hôi, môi trường đồng thời phải điều chỉnh thông số phù hợp với từng người.
Qua một số nghiên cứu khoa học hiện đại chỉ ra huyệt đạo có đặc trưng nhiệt độ cao hơn vùng xung quanh, mở ra một hướng tiếp cận mới. Từ đó, hai bạn muốn ứng dụng cảm biến hồng ngoại để phát hiện sự chênh lệch nhiệt độ, kết hợp với thuật toán xử lý dữ liệu nhằm xác định huyệt đạo chính xác hơn, thay vì tiếp tục đi theo các phương pháp truyền thống.
"Tụi mình chọn sử dụng cảm biến hồng ngoại để đo sự chênh lệch nhiệt độ tại huyệt đạo. Huyệt chỉ cao hơn khoảng 0,5 - 0,7oC so với vùng xung quanh nên cần chọn cảm biến đủ chính xác và thiết kế rất nhỏ gọn", Duyên nói.
Ban đầu nhóm thử nghiệm với các Model AI nhưng gặp hạn chế về tốc độ và tài nguyên. Sau nhiều lần thử nghiệm, nhóm sử dụng bộ lọc Hampel để xử lý dữ liệu.
"Quan trọng là chọn phương pháp phù hợp với bài toán, không nhất thiết phải là công nghệ phức tạp nhất", Dân cười.
Để tạo ra sản phẩm hoàn chỉnh, cả hai gần như bắt đầu từ con số 0, tự học từ lập trình nhúng, thiết kế mạch đến xử lý dữ liệu. Tình cờ Duyên được một đàn anh chia sẻ về các hoạt động nghiên cứu tại khoa điện - điện tử Trường ĐH Bách khoa (ĐH Quốc gia TP.HCM). Ấn tượng với môi trường thực hành và những sản phẩm do sinh viên chế tạo, Duyên được rủ tham gia một khóa học hè của Câu lạc bộ Pay It Forward.
Cô gái chỉ nghĩ đơn giản cứ đi thử cho biết nhưng không ngờ trải nghiệm ấy trở thành bước ngoặt. Từ chỗ chưa có nền tảng, Duyên được các anh chị hướng dẫn kiến thức cơ bản, cách thiết kế, lắp ráp một sản phẩm hoàn chỉnh. Cô bạn còn thường xuyên lên phòng lab thực hành, hỗ trợ các đề tài để tích lũy kinh nghiệm thực tế.
"Có những ngày mình ở phòng lab từ sáng đến tối, vừa học vừa làm và đã dần theo được", Duyên khoe. Nền tảng về lập trình nhúng và thiết kế mạch từ đây trở thành lợi thế quan trọng trong quá trình phát triển thiết bị.
Còn Chí Dân tận dụng thế mạnh về thuật toán, tự đọc tài liệu, tiếp cận các bài nghiên cứu khoa học và thử nghiệm nhiều phương pháp xử lý dữ liệu khác nhau trước khi tìm ra hướng phù hợp.
Duyên dự định theo học ngành điện - điện tử, còn Chí Dân theo đuổi khoa học máy tính. Nhóm cho biết đã phát triển ứng dụng hỗ trợ tra cứu huyệt đạo, đồng thời sẽ tiếp tục hoàn thiện sản phẩm theo hướng tích hợp thêm tính năng mới như nhận diện tên huyệt bằng AI và nghiên cứu các thuật toán nhằm nâng cao độ chính xác của thiết bị.
Cô Vũ Thị Phương - giáo viên hướng dẫn hai bạn nghiên cứu - nói điểm đáng chú ý ở hai học sinh không chỉ nằm ở kết quả sản phẩm mà còn ở nền tảng và quá trình tự tích lũy trước đó. Kỷ niệm được cô Phương nhớ hoài là sự cố thiết bị đứt dây tại vòng thi cấp tỉnh. Lúc ấy Duyên lập tức lấy dụng cụ ra hàn lại ngay tại bàn thi. "Giám khảo nhìn cô học trò làm còn cười nói chỉ có học sinh tự làm thì sản phẩm mới như vậy, chứ khó ai đi thi mà để dây lòng thòng, mối hàn xấu vậy cả", cô Phương cười.
Học chuyên Anh lại trở thành lợi thế với Thiên Duyên khi phần lớn tài liệu chuyên ngành đều bằng tiếng Anh, nhờ khả năng ngoại ngữ tốt giúp cô gái tiếp cận kiến thức nhanh hơn. Trong khi đó Nguyễn Ngọc Chí Dân có thế mạnh rõ rệt về thuật toán nhờ nền tảng học sinh chuyên tin. Bạn ấy lo phần nghiên cứu, so sánh các phương pháp xử lý dữ liệu khác nhau để chọn ra giải pháp tối ưu cho bài toán của đề tài.
Cứ vài phút, điện thoại của thành viên tổ truyền thông và công tác xã hội lại đổ chuông từ các shipper giao hàng. Có đợt, trung tâm nhận được 54 đơn hàng chỉ trong một ngày.
Để cập nhật đời sống sinh hoạt thường ngày của các bác thương bệnh binh, thân nhân người có công với cách mạng, trung tâm đang duy trì trang Facebook Trung tâm điều dưỡng thương binh Nghệ An.
Từ khi những đơn hàng và sự hỗ trợ từ cộng đồng ngày càng nhiều, trang không chỉ là nơi chia sẻ hoạt động thường nhật mà còn trở thành kênh công khai việc tiếp nhận và sử dụng quà tặng.
Mọi hoạt động tiếp nhận, quản lý và sử dụng quà tặng đều được thực hiện theo đúng quy định.
Chính những thông tin, hình ảnh được cập nhật thường xuyên giúp nhiều bạn trẻ, nhà hảo tâm trên khắp cả nước biết đến trung tâm nhiều hơn. Từ đó những đơn hàng nhỏ bé nhưng chan chứa tình cảm tiếp tục được gửi về.
Biết đến hình thức này qua việc theo dõi trung tâm, bạn Ý Nhi (18 tuổi, sinh viên Trường ĐH Thăng Long, Hà Nội) cũng "tập tành" gửi những món quà từ khi còn là học sinh cấp III. Nhi cho biết "gom được bao nhiêu thì mình gửi phần tương đương bấy nhiêu".
Sau khi lên ĐH, có thêm thu nhập từ việc làm thêm, bạn duy trì việc gửi quà hằng tháng, tùy vào điều kiện từng thời điểm.
Sau mỗi lần đặt hàng, Nhi nôn nao chờ món hàng mình gửi xuất hiện trên trang của trung tâm.
"Mỗi đợt gửi mình đều hạnh phúc, nghĩ tới việc hỗ trợ được phần nào trong đời sống của các bác là mình vui lắm luôn" - Nhi bày tỏ.
Những đơn hàng tuy nhỏ nhưng mang tính thiết thực và góp phần hỗ trợ trực tiếp vào đời sống sinh hoạt hằng ngày của các thương bệnh binh, đặc biệt là các bác nặng và các bác mắc bệnh tâm thần kinh.
Ông Nguyễn Thiếu Lâm, Giám đốc trung tâm, chia sẻ: "Không chỉ có giá trị vật chất, những phần quà còn mang ý nghĩa tinh thần rất lớn. Sự quan tâm của cộng đồng giúp các bác cảm nhận được rằng mình luôn được tri ân, không bị lãng quên, từ đó có thêm niềm vui và động lực trong cuộc sống".
Lượng đơn hàng tăng đột biến bắt đầu từ nhiều bài đăng trên mạng xã hội chia sẻ về cách gửi quà đến trung tâm. Bài viết nhanh chóng nhận được sự quan tâm và tạo nên làn sóng hưởng ứng tích cực.
Chị Hoàng Ngọc (25 tuổi, TP.HCM) chia sẻ: "Lúc đầu mình chỉ muốn lưu lại kỷ niệm riêng nên mới đăng lên mạng xã hội. Sau này bài viết vô tình nhận được sự quan tâm từ nhiều người".
Trong kỳ nghỉ lễ, Ngọc dành nhiều thời gian theo dõi bài đăng của mình hơn. Không chỉ tích cực giải đáp thắc mắc của nhiều bình luận, Ngọc còn mừng rỡ khi dưới bài đăng xuất hiện nhiều bình luận hình ảnh thể hiện "đặt hàng thành công" với những địa điểm tương tự.
Hoàng Ngọc chia sẻ: "Thật sự là một kỳ nghỉ ý nghĩa khi mình vừa làm được một chút gì đó mà còn lan tỏa cho nhiều người biết đến trung tâm".
Theo Ngọc, hình thức hỗ trợ này dễ lan tỏa bởi nó không tạo áp lực về số tiền hay quy mô đóng góp.
Nhiều người thường nghĩ làm thiện nguyện phải là điều gì đó lớn lao, cần số tiền lớn. Nhưng khi thấy có người chỉ gửi một thùng sữa hay một hộp bánh thì mọi người cảm thấy việc sẻ chia trở nên đơn giản hơn.
Nhờ đó, mọi người cũng gạt bỏ được những quan ngại ẩn sâu trong tiềm thức mà hành động.
Với chị Võ Thị Thanh Trúc (31 tuổi, TP.HCM), hình thức này tạo cảm giác gần gũi và trực tiếp hơn.
"Mình vui vì quà được gửi trực tiếp đến nơi cần, cũng tiện cho các bạn ở xa như mình", chị chia sẻ.
Mạng xã hội với tốc độ lan truyền nhanh cũng đang trở thành "cầu nối" cho những hành động tử tế.
Bạn Vương Quỳnh Như (17 tuổi, Hà Nội) thừa nhận: "Nếu không được truyền cảm hứng từ những bài đăng trên mạng, mình cũng chưa có duyên để thực hiện hành động đẹp đẽ này".
Cũng từ hình thức này Quỳnh Như có cái nhìn khác về việc làm thiện nguyện: "Khi mọi thứ được sáng tạo, minh bạch hơn, khi công nghệ càng phát triển, chúng ta cũng có thể vận dụng để thực hiện những truyền thống giàu bản sắc".
Theo ông Nguyễn Thiếu Lâm, điểm khác biệt là hình thức tri ân đã chuyển dần sang môi trường trực tuyến. Nhiều cá nhân gửi quà thông qua mạng xã hội và đơn vị vận chuyển mà không đến trực tiếp, thậm chí không để lại tên tuổi.
"Cách thức có thể thay đổi theo thời đại nhưng ý nghĩa nhân văn thì vẫn còn nguyên vẹn", ông Lâm nói.
Một sự việc từng xảy ra từ nhiều năm trước ở Trung Quốc gần đây bất ngờ được chia sẻ lại trên mạng xã hội và thu hút sự chú ý lớn của dư luận.
Câu chuyện về người đàn ông tưởng mình mang thai nhưng thực chất mang khối u nặng 20 kg khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên. Dù đã qua lâu, tình huống hi hữu này vẫn tiếp tục gây bàn tán vì mức độ kỳ lạ và khó tin của nó.
Ông Wang Qizhong, 48 tuổi ở Trung Quốc, từ khi sinh ra đã có một phần bụng nhô nhẹ ở vùng eo trái. Theo thời gian, đặc biệt trong những năm gần đây, khối sưng nhỏ này phát triển nhanh bất thường khiến bụng ông ngày càng phình to. Với sự lo lắng và thiếu hiểu biết về bệnh tình, ông thậm chí từng nghĩ rằng mình đang mang thai, theo The Sun.
Ngày 17/10, vì cảm thấy ngại ngùng, ông Wang đã âm thầm đến khám tại bệnh viện Xiang Ya. Kết quả chẩn đoán khiến ông thở phào khi cho thấy không có thai nhi trong bụng, mà là một khối u nang xuất phát từ quả thận bị dị tật bẩm sinh, phát triển lớn dần và đạt trọng lượng khoảng 20 kg.
Ngay sau đó, ông được chuyển đến Bệnh viện Trường Sa, tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc) để tiến hành phẫu thuật loại bỏ khối u.
Bác sĩ phẫu thuật chính, ông Zu Xiongbing, cho biết đây là một trường hợp đặc biệt nguy hiểm do khối u đã phát triển lâu năm và ảnh hưởng đến các cơ quan nội tạng xung quanh. Tuy vậy, ca mổ đã diễn ra thành công và bệnh nhân chỉ cần hai ngày để hồi phục trước khi xuất viện.
Hiện ông Wang bày tỏ niềm vui và sự nhẹ nhõm khi đã loại bỏ được "gánh nặng" khỏi cơ thể. Ông chia sẻ: "Tôi cảm giác như vừa trút bỏ một tảng đá khổng lồ trong người".
Trong xã hội hiện đại, ngày càng nhiều người quan tâm đến việc chăm sóc và bảo vệ sức khỏe, kéo theo nhu cầu khám sức khỏe định kỳ ngày càng tăng. Tuy nhiên, không ít người vẫn hiểu chưa đúng về ý nghĩa và tần suất của loại hình kiểm tra sức khỏe này.
Nhiều người cho rằng khám sức khỏe tổng quát có thể phát hiện tất cả bệnh lý trong cơ thể. Thực tế, gói khám định kỳ chỉ giúp đánh giá tổng quát tình trạng sức khỏe, kết hợp xét nghiệm và chẩn đoán hình ảnh để phát hiện sớm các dấu hiệu bất thường, chứ không thay thế được các kiểm tra chuyên sâu khi cần thiết.
Bên cạnh đó, quan niệm chỉ người lớn tuổi mới cần khám định kỳ cũng là chưa chính xác. Trên thực tế, mọi độ tuổi đều có nguy cơ mắc bệnh, từ trẻ em, người trưởng thành đến người cao tuổi, đặc biệt là những người có bệnh nền hoặc thường xuyên tiếp xúc môi trường ô nhiễm.
Về tần suất, các chuyên gia thường khuyến nghị khám sức khỏe định kỳ khoảng 6 tháng đến 1 năm một lần. Tuy nhiên, thời gian này không cố định mà cần điều chỉnh tùy theo độ tuổi, tình trạng sức khỏe và chỉ định của bác sĩ, nhằm đảm bảo theo dõi và chăm sóc sức khỏe hiệu quả nhất.