Phải tiếp tục ở lại làm việc trong xưởng mì ở Kanagawa khiến Thắng, 28 tuổi, quê Hà Tĩnh thất vọng.
Đầu năm 2021, bộ phận của anh tiếp nhận một quản lý mới tên Mizuma Natsuki. Cô gái người Nhật bằng tuổi Thắng chưa thạo việc nên thường phải nhờ đồng nghiệp hướng dẫn. Cô ấn tượng nhất với chàng nhân viên người Việt vì sự chủ động và chăm chỉ. Thắng luôn làm việc tận tụy mà không cần nhắc nhở, khác với một số lao động thường trốn việc khi thiếu giám sát.
“Dù lúc nào anh cũng đeo khẩu trang, tôi vẫn cảm mến giọng nói trầm ấm và đôi mắt sáng”, Natsuki kể lại.
Cô chủ động tiếp cận anh nhiều hơn. Nhiều lần thấy Thắng vẫn cặm cụi thái thịt trong bếp khi mọi người đã tan ca, cô đến nhờ anh hướng dẫn. Hôm sau, lúc anh đang rửa rau, Natsuki lại đến phụ giúp. Thấy cô gái Nhật thân thiện, Thắng mạnh dạn hỏi: “Bạn đã ăn đồ Việt Nam bao giờ chưa?”. Cô gái lắc đầu rồi rủ luôn: “Ngày mai chúng mình đi ăn nhé!”.
Buổi hẹn đầu tiên tại một quán bánh xèo Việt Nam, Thắng lần đầu nhìn rõ khuôn mặt của Natsuki khi cô tháo khẩu trang. Anh kéo ghế cho cô ngồi, hướng dẫn cách thưởng thức món mới và chủ động thanh toán. Natsuki nhớ lại: “Tôi chưa từng gặp chàng trai nào lịch thiệp như anh ấy”.
Sau lần hẹn đó, cả hai luôn mong ngóng đến ca làm để được gặp nhau. Chàng trai thường nán lại đợi cô gái cùng về khi tan ca muộn. Họ kết bạn qua mạng xã hội, nhắn tin mỗi ngày và thành đôi mà không cần lời tỏ tình.
Yêu nhau, Natsuki càng nhận ra mình đã chọn đúng người. Cùng làm ca đêm nhưng được về trước, Thắng thường đạp xe 20 phút đến phòng trọ của bạn gái, nấu sẵn những món cô thích, đặt trên bếp rồi mới về ngủ. Cuối tuần, cô gái Nhật được nghỉ ngơi vì đã có bạn trai lo chuyện bếp núc.
Ngược lại, Thắng phục nhất khả năng quản lý tài chính của bạn gái. Natsuki hiếm khi mua sắm đồ hiệu, hạn chế dùng mỹ phẩm và luôn lập kế hoạch chi tiêu cụ thể, dành tới 60-70% thu nhập để tiết kiệm.
Biết Thắng phải gửi phần lớn tiền lương về Việt Nam để trả nợ chi phí đi xuất khẩu lao động, Natsuki thường chủ động trả tiền mỗi lần hẹn hò. Cô còn phụ đạo tiếng Nhật giúp anh tìm thêm cơ hội thăng tiến. Sau nửa năm gắn bó, họ quyết định về chung một nhà.
Yêu một người ngoại quốc, rào cản lớn nhất là văn hóa và ngôn ngữ. Những lúc giận dỗi, họ phải chuyển từ nói chuyện trực tiếp sang nhắn tin để tránh hiểu lầm. Natsuki sợ những món ăn cay nồng hay có mắm tôm, nước mắm của bạn trai, còn Thắng lại không hảo ngọt như cô. Nhưng qua thời gian sống chung, khẩu vị và tính cách của họ dần trung hòa.
“Thấy cô ấy luôn đưa mình vào mọi dự định tương lai, tôi tự nhủ phải nghiêm túc và che chở cho người con gái này”, Thắng nói.
Sau dịch, Thắng lao vào làm thêm ba công việc cùng lúc không có ngày nghỉ. Từ một nhân viên bình thường, anh vươn lên thành quản lý khu chế biến topping của công ty. Thu nhập cải thiện, anh đưa bạn gái đi du lịch nhiều nơi để bù đắp.
Bố mẹ Natsuki vốn là những người coi trọng sự ổn định, ban đầu lo lắng khi biết con yêu một chàng trai Việt là tu nghiệp sinh. Nhưng nhìn thấy nỗ lực làm việc của chàng rể tương lai, họ dần yên tâm.
Năm 2023, trong một buổi cắm trại, Thắng chính thức cầu hôn Natsuki. Họ tổ chức đám cưới theo phong tục truyền thống của cả hai quốc gia.
Cuối năm 2025, Thắng quyết định bán các khoản đất đầu tư tại Việt Nam. Cộng với số tiền tích lũy của vợ, cặp vợ chồng trẻ đã tự mua được một ngôi nhà hai tầng và ôtô tại Yokohama – quê hương của Natsuki. Sự tự lập này khiến bố vợ anh – ông Mizuma, 61 tuổi, tự hào và bất ngờ.
Tết năm nay, sau gần 10 năm xa xứ, lần đầu tiên Thắng đưa vợ về Hà Tĩnh. Cô vợ Nhật của anh gây bất ngờ với người thân, họ hàng khi có thể trò chuyện nhiều bằng tiếng Việt, dù nhiều lúc không hiểu tiếng địa phương. Natsuki nhanh chóng thích nghi với văn hóa nhà chồng, học gói bánh chưng, theo mẹ chồng ra đồng cho gà vịt ăn và còn tự trả giá khi đi mua đào, quất.
Nhìn các con hạnh phúc, bà Nguyễn Thị Hằng (mẹ Thắng) mới trút được gánh nặng trong lòng. Từng mất ngủ nhiều đêm vì lo cho tương lai bấp bênh của con trai nơi xứ người, giờ đây bà tin anh đã chọn đúng đường.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thắng nhận ra biến cố năm 2020 không phải là vận rủi, mà là cơ duyên đưa anh đến với người phụ nữ của đời mình. Cô gái không chỉ mang lại cho anh tình yêu mà cả động lực thay đổi cuộc đời. Hai vợ chồng đang lên kế hoạch để năm nay có thể chào đón thành viên mới.
“Giờ nước Nhật không còn là xứ người. Đây đã là quê hương thứ hai, nơi cho tôi một gia đình trọn vẹn”, anh nói.
Một phụ nữ 60 tuổi ở Trung Quốc bị bệnh thận từng ăn một quả chuối mỗi ngày để hỗ trợ nhu động ruột. Sau đó, bà bất ngờ hôn mê và được đưa vào viện cấp cứu. Kết quả xét nghiệm cho thấy bà bị tăng kali máu nặng, phải điều trị khẩn cấp mới giữ được tính mạng.
Bác sĩ Lâm Hiên Nhậm (Trung Quốc), chia sẻ trên Facebook rằng chuối giàu chất xơ, có tác dụng nhuận tràng, đồng thời cung cấp kali - rất hữu ích để duy trì thể lực, ngăn ngừa chuột rút và cải thiện hiệu suất vận động. Tuy nhiên, chuối là thực phẩm giàu kali, không nên ăn quá nhiều.
Người phụ nữ nói trên - bệnh nhân lâu năm của bác sĩ Lâm - là ví dụ rõ ràng. Dù bác sĩ đã nhiều lần khuyên bà chỉ nên ăn một quả chuối mỗi tuần, bà vẫn tiếp tục ăn tới 7 quả. Một lần, bà được đưa vào cấp cứu trong tình trạng hôn mê. Xét nghiệm cho thấy nồng độ kali trong máu lên tới 7,2 mmol/L (bình thường không vượt quá 5,5 mmol/L). Đây là mức nguy hiểm có thể gây rối loạn nhịp tim và đột tử.
Sau khi được tiêm thuốc cấp cứu và lọc máu để giảm nồng độ kali, người phụ nữ mới dần hồi phục. Bác sĩ Lâm cảnh báo: bệnh nhân thận tuyệt đối không nên tự ý ăn nhiều các thực phẩm giàu kali như chuối.
Bác sĩ Ngô Kỳ Doanh - Đại học Quốc gia Đài Loan (Trung Quốc) - cũng cho biết, người bình thường ăn chuối có lợi cho sức khỏe, nhưng bệnh nhân thận không thể đào thải kali hiệu quả. Nếu tích tụ quá nhiều kali, có thể dẫn đến rối loạn nhịp tim hoặc đột tử, do đó cần hết sức thận trọng và nên tham khảo ý kiến bác sĩ hoặc chuyên gia dinh dưỡng khi cần thiết.
Những người nên hạn chế ăn chuối
Một quả chuối trung bình có khoảng 26g carbohydrate, trong khi người bệnh đái tháo đường được khuyến cáo chỉ nên tiêu thụ 15g carbs trong mỗi bữa ăn. Vì vậy, chỉ nên ăn tối đa nửa quả chuối, đặc biệt người bệnh đái tháo đường không nên ăn chuối chín vì sẽ làm tăng lượng đường trong máu. Đặc biệt, những người ăn kiêng nghiêm ngặt ít carb không nên ăn chuối vì có thể làm tăng lượng carb.
Những người có tiền sử bị đau dạ dày cần hạn chế ăn chuối tiêu chín. Với các loại chuối khác thì không nên ăn khi đói, vì hàm lượng pectin cao trong chuối sẽ khiến nồng độ acid trong niêm mạc dạ dày bị tăng cao. Nếu duy trì ăn chuối khi đói trong thời gian dài sẽ gây ra thành dạ dày bị bào mòn, đau dạ dày, viêm loét dạ dày.
Chuối chín là trái cây chứa nhiều đường. Do đó, nếu không ăn trái cây khác trong ngày, chỉ nên ăn tối đa 2 quả chuối. Khi đã ăn trái cây khác, ví dụ dưa hấu (dưa hấu chứa hàm lượng đường có thể lên tới khoảng 15% và rất giàu kali), không nên ăn chuối nữa. Chính vì vậy, những người thừa cân, béo phì không nên ăn quá nhiều chuối chín.
Khi bị suy thận, việc lựa chọn những thực phẩm nạp vào cơ thể là vấn đề mà người bệnh cần kiểm soát chặt chẽ nhằm giảm áp lực lên thận và phòng tránh những nguy cơ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.
Chuối rất tốt cho sức khỏe nhưng lại hoàn toàn không phù hợp đối với bệnh nhân suy thận bởi hàm lượng kali rất cao, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chức năng thận của bệnh nhân. Nếu sử dụng quá nhiều chuối, bệnh nhân có nguy cơ tăng kali trong máu.
Theo Jimu News, người phụ nữ 27 tuổi vốn bị táo bón kéo dài và thường xuyên lo lắng về cân nặng. Khoảng 4 năm trước, cô bắt đầu sử dụng loại "viên hồng giảm cân" (tiểu phấn hoàn) có thành phần chính là bisacodyl - một thuốc nhuận tràng kích thích.
Ban đầu, chỉ 1 viên mỗi ngày đã giúp cô đi tiêu dễ dàng hơn. Theo thời gian hiệu quả của thuốc giảm dần khiến liều lượng liên tục tăng lên. Từ vài viên mỗi ngày, cô chuyển sang hàng chục viên rồi hàng trăm viên. Trước khi nhập viện, lượng thuốc sử dụng đã lên tới khoảng 800 viên/ngày.
Việc lạm dụng thuốc kéo dài khiến cơ thể mất khả năng đại tiện tự nhiên. Mỗi khi ngừng thuốc, người phụ nữ gần như không thể tự đi ngoài, đồng thời xuất hiện tình trạng phù toàn thân, mệt mỏi, tiểu ít và suy giảm chức năng thận.
Kết quả xét nghiệm cho thấy chỉ số creatinine trong máu từng vượt quá 300 micromol/L, cho thấy thận đã bị tổn thương đáng kể.
Tại bệnh viện, nhóm phẫu thuật chức năng ruột do bác sĩ Chen Qiyi, Bệnh viện Nhân dân số 10 (Thượng Hải, Trung Quốc) dẫn đầu đã tiến hành đánh giá toàn diện cho bệnh nhân.
Kết quả chẩn đoán khiến các y bác sĩ sững sờ: Cô gái bị suy dinh dưỡng nặng với chỉ số BMI chỉ vỏn vẹn chưa đầy 16,5. Nồng độ kali và natri trong máu thấp nghiêm trọng do mất cân bằng điện giải. Hệ nhu động ruột kết đã suy giảm đến mức gần như bất động.
Để cứu mạng cô gái, các bác sĩ đã phải đưa ra quyết định khó khăn: Tiến hành phẫu thuật nội soi cắt bỏ đại tràng và nối đại trực tràng
Bác sĩ Chen kể lại: "Khi đưa ra ngoài, phần đại tràng này đã bị nhiễm độc nặng nề do thuốc nhuận tràng tích tụ suốt thời gian dài. Toàn bộ đám rối thần kinh tại chỗ và cơ trơn của ruột về cơ bản đã bị teo tóp, mất hoàn toàn chức năng co bóp tự nhiên. May mắn thay, sau ca đại phẫu, bệnh nhân đã dần hồi phục chức năng đại tiện độc lập, chỉ số creatinine cải thiện rõ rệt và tạm thời được xuất viện để bước vào giai đoạn phục hồi chức năng tiếp theo".
Các bác sĩ cho biết đây không phải trường hợp cá biệt. Chỉ trong vòng 1 năm qua, bệnh viện đã tiếp nhận 10 trường hợp tương tự. Tất cả đều là phụ nữ, độ tuổi trung bình khoảng 35 và có điểm chung là sử dụng hơn 50 viên thuốc nhuận tràng mỗi ngày trong thời gian dài. Nhiều người nhập viện trong tình trạng sụt cân, hạ kali máu, suy giảm chức năng thận, lo âu hoặc rối loạn tâm lý.
Các bác sĩ cảnh báo, quan niệm uống thuốc nhuận tràng để "loại bỏ" calo từ thức ăn là một sai lầm tai hại. Cơ thể con người hấp thụ calo chủ yếu ở ruột non, trong khi các chất kích thích như bisacodyl chỉ tác động lên đại tràng để tống phân ra ngoài chứ không thể ngăn chặn hấp thụ calo hay phân giải mỡ thừa. Số cân nặng giảm đi thực chất là "giảm cân giả" do cơ thể bị mất nước và chất điện giải cấp tốc vì tiêu chảy. Khi bạn uống nước hoặc ăn trở lại, cân nặng sẽ lập tức hồi phục.
Cái giá phải trả đằng sau ảo tưởng giảm cân nhanh này là tình trạng mất nước kéo dài, tim đập nhanh, co giật chân tay, rối loạn giấc ngủ, rối loạn kinh nguyệt và phá hủy hoàn toàn chức năng tim, thận... thậm chí có thể tử vong.
Từ trường hợp trên, bác sĩ Chen nhấn mạnh, tuyệt đối không được sử dụng bất kỳ loại thuốc nhuận tràng nào như một phương pháp kiểm soát cân nặng hoặc duy trì sức khỏe hàng ngày.
"Giảm cân khoa học bắt buộc phải dựa trên một chế độ ăn uống cân bằng, tập thể dục đều đặn và lối sống lành mạnh. Nếu bạn đang gặp tình trạng táo bón mãn tính, hãy đến phòng khám chuyên khoa để được chẩn đoán và điều trị theo phác đồ chuẩn y khoa.
Trường hợp phát hiện bản thân hoặc người thân có dấu hiệu phải tăng liều thuốc liên tục, táo bón nặng hơn khi ngưng thuốc, kèm theo mệt mỏi, phù nề hoặc tiểu tiện bất thường, cần đến bệnh viện cấp cứu ngay lập tức trước khi nội tạng bị phá hủy hoàn toàn", bác sĩ Chen nhấn mạnh.
Báo South China Morning Post ngày 31-3 chia sẻ câu chuyện một cậu bé 6 tuổi ở miền trung Trung Quốc đã bị bỏ lại một mình trong khách sạn hơn hai tuần. Các nhân viên khách sạn đã động lòng và chăm sóc cậu bé như người thân trong gia đình.
Theo Đài truyền hình tỉnh Hà Nam (Trung Quốc), cậu bé tên Chengcheng đã cùng người mẹ 25 tuổi, họ Yue, nhận phòng khách sạn vào tháng 2-2026. Ban đầu, người mẹ thường đi ra ngoài vào ban đêm và quay lại vào ban ngày. Tuy nhiên kể từ đầu tháng 3, cô không quay trở lại và không để lại bất kỳ thông tin liên lạc nào.
Trong hơn nửa tháng, Chengcheng sống một mình trong phòng khách sạn. Cậu bé thường trò chuyện với nhân viên dọn phòng, xin họ những cái ôm và thường ngồi cuộn mình bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Một khoảnh khắc gây xúc động mạnh trên mạng xã hội là khi Chengcheng hỏi chiếc loa thông minh trong phòng rằng nó có cha mẹ không.
Sau đó, cậu bé nói: "Cháu muốn mẹ quay về".
Xót xa trước hoàn cảnh của cậu bé, các nhân viên khách sạn đã thay phiên nhau chăm sóc, mua đồ ăn và trái cây cho em.
Một nhân viên dọn phòng thậm chí đã trở thành "mẹ tạm thời", dành thời gian trò chuyện và chơi đùa với Chengcheng mỗi ngày.
Sau những nỗ lực kêu gọi công khai của khách sạn cùng sự vào cuộc của cảnh sát địa phương, mẹ ruột của cậu bé đã quay trở lại vào ngày 24-3.
Cô Yue đã quỳ xuống xin lỗi con trai. Cô giải thích rằng do bệnh tật, lo sợ lây nhiễm cho con và gánh nặng nợ nần chồng chất đã khiến cô quẫn trí bỏ lại con.
Đáp lại mẹ, Chengcheng an ủi: "Mẹ ơi, con không trách mẹ đâu. Con có thể tự chăm sóc bản thân mình. Con đã là đàn ông rồi, con muốn lớn thật nhanh để bảo vệ mẹ".
Trước khi rời đi để trở về quê nhà dưới sự hỗ trợ của chính quyền, Chengcheng đã lau nước mắt cho nhân viên dọn phòng thân thiết, xin số điện thoại và hứa sẽ giữ liên lạc.
Một nhân viên khách sạn xúc động nói với cô Yue: "Ban đầu chúng tôi đều ghét cô. Chúng tôi chỉ hy vọng cô đừng bao giờ bỏ lại Chengcheng nữa. Nếu sau này quay lại, cô có thể ở lại miễn phí".
Truyền thông Trung Quốc cho biết cô Yue xuất thân từ một gia đình nghèo khó và không kết hôn với cha của Chengcheng. Cô có một em gái bị khuyết tật mà chi phí điều trị đã tiêu tốn hơn 100.000 nhân dân tệ (khoảng 14.000 USD).
Do hoàn cảnh gia đình Yue quá khó khăn, liên đoàn phụ nữ địa phương đã tạm thời sắp xếp cho Chengcheng ở cùng một gia đình nhận nuôi có điều kiện tài chính tốt hơn. Cậu bé hiện đã bắt đầu đi học mầm non vì trước đó chưa từng được giáo dục chính quy.
Luật sư Zhang Huimin tại Bắc Kinh cho biết hành vi của cô Yue có thể vi phạm Luật Bảo vệ trẻ vị thành niên Trung Quốc. Trong những trường hợp nghiêm trọng, hành vi này có thể cấu thành tội bỏ rơi trẻ em với mức án tù lên đến 5 năm.
Một người theo dõi trên mạng thông cảm: "Yue sinh Chengcheng khi mới 19 tuổi. Cô ấy vẫn còn rất trẻ và chưa biết cách làm một người mẹ tốt".
Trong khi một người khác viết: "Không có lý do gì để bỏ rơi con cái. Tôi hy vọng cô ấy trở về không phải vì sợ áp lực dư luận, mà vì cô ấy thực sự nhận ra trách nhiệm của mình với tư cách là một người mẹ".