Mình là nữ, 34 tuổi, người miền Bắc nhưng vào Nam hơn 20 năm. Theo mọi người nhận xét, mình dễ nhìn, vui vẻ nhưng hơi gầy và tâm trạng, đang làm nhân sự cho một công ty, lương không cao, tầm 10 triệu đồng. Mình đang học thêm ngoại ngữ để nâng cao năng lực và thu nhập. Chồng mình 43 tuổi, đang chạy xe dịch vụ 7 chỗ (xe nhà), mình có khuyên anh làm bảo trì theo đúng chuyên ngành nhưng anh thích chạy xe hơn, vì thế mình không ý kiến nữa.
Chúng mình quen nhau qua mai mối. Anh là mối tình chính thức đầu tiên của mình, vì trước đó những rung động tuổi học trò chỉ dừng lại ở việc học chung. Còn anh nói đã trải qua nhiều mối tình, trong đó có một mối chia tay vì dẫn bạn gái về ra mắt nhưng cô ấy không chịu xuống bếp nấu cơm. Thời gian quen nhau là yêu xa, anh làm cơ khí, cách trường mình hơn 20 km. Suốt một năm tìm hiểu, mỗi tuần chúng mình chỉ gặp nhau khoảng một hoặc hai tiếng để đi ăn, đi dạo rồi ai về nhà nấy, nên có lẽ mình chưa hiểu hết con người anh. Khi yêu, anh giấu chuyện hút thuốc, luôn tỏ ra chững chạc.
Chúng mình kết hôn đã được 10 năm. Tuy nhiên, phần lớn thời gian mình đi làm về thì anh không có ở nhà. Có giai đoạn anh chuyển sang đầu tư bất động sản và thường nói phải đi nhậu để tạo mối quan hệ, nhiều hôm đến 2h sáng mới về. Còn mình chỉ quanh quẩn với công việc, bán hàng thêm, học thêm, lo cơm nước. Nghĩ lại, mình thấy ngày đó quá ngốc khi đêm nào cũng gọi điện giục anh về rồi thức trắng chờ đợi.
Sau khi đầu tư bất động sản không hiệu quả, anh vỡ nợ vì cho người khác vay tiền lấy lãi để trả ngân hàng, trong khi thị trường đất đai lao dốc. Mình đã nhiều lần khuyên can nhưng anh không nghe. Lúc đó toàn bộ lương mình đều đưa anh giữ vì nghĩ vợ chồng ai giữ tiền cũng được, một phần cũng do mình không biết quản lý tài chính. Sau đó anh chuyển sang chạy xe dịch vụ. Anh bảo ban ngày ít khách nên hầu như tối nào cũng lên sân bay chạy đêm. Mình biết anh vất vả nên đã gợi ý nhiều phương án khác như chạy xe công nghệ tuyến cố định hoặc làm bảo trì để đỡ ảnh hưởng sức khỏe, lại có thêm thời gian cho gia đình, nhưng anh đều không đồng ý.
Mình không phải người có nhu cầu tình cảm cao nhưng cảm thấy anh không thật sự hiểu tình yêu là gì. Có lần tình cờ xem điện thoại, mình thấy anh thường xuyên xem phim người lớn. Anh còn nói chuyện vợ chồng chỉ là “trả bài”. Sau khi mình sinh em bé, khoảng ba đến bốn tháng nay hai vợ chồng ngủ riêng vì khác giờ giấc và cũng không còn quan hệ. Anh nói mệt và còn chê mình quá gầy.
Anh là người chủ động theo đuổi mình. Gia đình anh cũng nhận xét anh thương vợ con, thỉnh thoảng phụ giúp cơm nước. Tuy nhiên, anh khá gia trưởng, khó tính, hay suy nghĩ tiêu cực và tính toán. Chỉ vì những chuyện rất nhỏ anh cũng có thể lớn tiếng, quát mắng, chửi thề với mình. Có khi mình chỉ dưỡng da đơn giản, anh cũng góp ý rằng thích mẫu phụ nữ truyền thống ngày xưa hơn. Nhiều lúc mình bận chăm con nên chưa kịp dọn dẹp, thay vì phụ giúp thì anh lại trách móc.
Mình cũng là người nóng tính. Khi bị hiểu lầm thường giải thích nhưng anh luôn cho rằng mình cãi. Sau này biết vậy nên mình cố gắng nhẫn nhịn và điềm tĩnh hơn. Khi anh mở cửa hàng thì mình nghỉ ở nhà vừa bán hàng vừa chăm con. Thế nhưng anh lại nói khoản nợ là do mình không biết khuyên anh, dù thực tế mình đã khuyên rất nhiều. Lúc đó vì quá ham kiếm tiền nên anh không nghe, còn quát mắng và nói mình ăn bám suốt ba năm, bắt mình phải đi làm để tự chủ tài chính.
Vợ chồng mình có con nhờ phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm vì sức khỏe sinh sản của anh không tốt, còn mình thì khá gầy. Anh từng nói thà bỏ vợ chứ không bỏ thuốc lá. Gần đây mình còn phát hiện anh ghi cá độ bóng đá cho người khác, nhưng anh nói chỉ ghi ít nên không sao. Ngay cả việc chăm con cũng vậy, mình thường đọc sách, tham khảo kinh nghiệm của các mẹ bỉm để học cách nuôi dạy con. Còn anh không thích học hỏi, luôn nói đã 43 tuổi rồi thì học làm gì. Anh còn thường xuyên khoe rằng ra ngoài có rất nhiều người theo đuổi.
Anh sống không có kỷ luật về giờ giấc, nhiều hôm sáng mình phải gọi nhiều lần anh mới dậy. Mình có cảm giác anh khá trẻ con dù lớn hơn mình chín tuổi. Thời gian gần đây mình đã nghĩ đến chuyện làm mẹ đơn thân sau khi bán nhà trả hết nợ. Mình từng đưa đơn ly hôn cho anh nhưng anh không ký, dù ngày nào anh cũng nói mình vô tích sự, không biết kiếm tiền và cũng không biết chăm con.
Điều mình cần ở một người chồng là chí tiến thủ, trong khi anh rất hay than phiền. Mình luôn nghĩ ba mẹ là tấm gương để con noi theo, nhưng hiện nay ngày nào vợ chồng cũng cãi nhau. Anh thường xuyên quát mắng, chửi thề trước mặt con khiến bé cũng trở nên nóng nảy và không còn nghe lời mình như trước. Mình không còn muốn trách móc anh nữa vì có lẽ anh luôn mong muốn một người phụ nữ cao to, tháo vát hơn mình. Mình chỉ muốn kết thúc cuộc hôn nhân này trong êm đẹp. Tuy nhiên, mình vẫn phân vân không biết có nên đơn phương ly hôn hay không.
Qua tất cả, mình nhận ra bản thân cần quyết đoán hơn và biết yêu thương chính mình nhiều hơn. Có lẽ giữa hai vợ chồng khác biệt quá nhiều về quan điểm sống, hôn nhân và công việc. Mình luôn nghĩ yêu nhau thì nên nhìn vào những điều tích cực để cùng cố gắng, nhưng càng sống mình càng thấy ngột ngạt. Mình muốn giải thoát cho cả hai nhưng lại thương con vì sợ con thiếu vắng tình cảm của cha và cũng lo gia đình hai bên buồn lòng. Thực ra gia đình hai bên đều không có nhiều thiện cảm với chồng mình nên cũng nói tùy mình quyết định. Mong mọi người cho mình lời khuyên. Mình xin chân thành cảm ơn.
Tôi từng nghĩ chỉ cần kiếm ra tiền là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Vì công việc, tôi đi suốt, để mặc vợ lo mọi thứ trong nhà, từ con cái đến chi tiêu. Tiền làm ra, tôi chuyển cho vợ 5 triệu mỗi tháng, còn lại tự giữ và tiêu theo ý mình vì nghĩ thêm cả lương vợ là thoải mái sinh hoạt. Tôi chưa từng hỏi vợ có mệt không, có cô đơn không, chỉ nghĩ miễn vợ con đủ ăn đủ sống là được.
Nhiều năm như vậy thành quen. Tôi có thế giới riêng, còn vợ con cũng dần quen với cuộc sống không có chồng bên cạnh. Đến lúc công việc sa sút, tôi mới quay về nhà nhiều hơn và nhận ra mình lạc lõng trong chính gia đình mình. Vợ tôi không còn chia sẻ, không còn chờ đợi hay cần tôi như trước nữa.
Tôi thấy ấm ức, giận dỗi, chọn cách im lặng, lạnh nhạt và trừng phạt vợ bằng cách "bỏ đói" vì nghĩ cô ấy vô tâm với mình (chiêu này tôi hay sử dụng trước đây và có hiệu quả). Sau vài lần chủ động gần chồng mà không được, vợ cũng chán và không còn thiết tha gì tôi nữa. Kết quả là chúng tôi ly thân âm thầm gần nửa năm nay dù vẫn sống chung nhà.
Giờ tôi rất sợ cảm giác vợ có tôi cũng được, không có cũng chẳng sao. Tôi thấy mình như trắng tay sau nhiều năm hôn nhân. Nhiều lúc tôi chẳng hiểu bản thân nghĩ gì và muốn gì nữa. Tôi rất muốn vợ chồng hòa hợp, hạnh phúc như những gia đình khác nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tôi nên làm gì đây?
Tôi làm việc trong một cơ quan nhà nước, chồng hơn 9 tuổi. Sau 15 năm bên nhau, chúng tôi có nhà đủ rộng để ở, xe đủ đẹp để đi và ba con đủ nếp, tẻ, ngoan ngoãn, xinh xắn và học giỏi. Anh không chỉ tốt với tôi mà còn tốt với mọi người trong gia đình tôi. Anh được mọi người trong gia đình nội ngoại quý mến. Công việc của tôi tuy có áp lực nhưng được làm việc trong môi trường sạch sẽ, được mặc những bộ váy, đi những đôi giày cao gót mình yêu thích cùng với dáng người nhỏ nhắn, cân đối nên trông tôi khá trẻ so với tuổi. Vì vậy tôi được rất nhiều người quý mến nhưng chưa một lần phản bội người chồng tuyệt vời của mình.
Chồng thường cho tôi đi cùng trong những dịp anh hội ngộ cùng bạn bè, trong đó có một người rất thành đạt. Anh là lãnh đạo tầm cỡ trong một công ty với nhiều chi nhánh trên cả nước và tôi cảm nhận anh vô cùng tốt. Chồng tôi là một trong những người bạn từ thời học trung học với anh. Tôi có dịp được gặp anh vài lần và cũng ấn tượng với một người như vậy. Tôi chủ động liên hệ với anh trước vì tôi và hai người bạn có dự định vào thành phố nơi anh sinh sống để du lịch. Thật không ngờ cả tôi và anh như đã có hẹn từ trước, chúng tôi nói chuyện rất gần gũi và không hề có khoảng cách. Tôi đùa với anh rằng "Người như anh phải xứng tầm với hoa hậu, người mẫu". Nhưng bằng sự cởi mở và chân thành của anh, dần dần chúng tôi quý mến và nói lời yêu nhau, mong muốn được gặp nhau.
Thực tâm tôi rất xấu hổ với chồng và với những đứa con của mình. Tôi không dám nhìn thẳng mắt chồng mỗi khi về nhà vì dù sao chồng tôi rất tốt, yêu thương, chiều chuộng và cho tôi một cuộc sống khá đủ đầy. Tôi cũng sợ vợ anh. Việc chị theo dõi anh và biết tôi là ai không hề khó. Tôi cũng rất sợ chuyện bại lộ vì có gì là che giấu được mãi đâu, chồng sẽ không bao giờ tha thứ cho một người vợ ngoại tình với chính bạn của mình, nỗi đau đó chắc thấu tận tim gan. Tôi cũng sợ dư luận và đặc biệt công việc của tôi không cho phép điều đó xảy ra.
Dù chưa từng gặp nhau sau những lần trò chuyện ấy nhưng anh tặng tôi số tiền lớn để tôi mua món quà mình yêu thích. Tôi rất vui và hân hoan đón nhận. Nhưng tối đó vẫn như mọi hôm, chồng ôm tôi thật chặt để ngủ, tôi thấy mình tội lỗi vô cùng. Tôi dằn vặt và sáng hôm sau đã nhắn cho anh ấy đúng với suy nghĩ của mình. Anh ấy cho rằng tôi đùa giỡn tình cảm của anh. Anh không hề nói nhiều, vẫn rất lịch sự và nền nã. Cuối cùng anh chặn hết liên lạc từ tôi. Sự quyết đoán của anh làm tôi có cảm giác chông chênh, hụt hẫng nếu không muốn nói anh hơi phũ phàng. Có thể anh đã quên tôi ngay tức thì nhưng thật sự là một người phụ nữ, tôi vẫn còn bị cảm xúc chi phối. Có lẽ đến một lúc nào đó, tôi sẽ phải thầm cảm ơn anh đã giúp tôi không phản bội người chồng tuyệt vời của mình.
Tôi hay đi chùa tụng kinh. Tôi sợ nghiệp mình gieo, sợ những đồng tiền tham, sân si là những đồng tiền nuôi nghiệp. Tôi sợ điều mình làm, con cái mình phải trả, không chỉ trả bằng tiền mà trả bằng những thứ đáng sợ hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều và đến ngân hàng xin số tài khoản của anh đã chuyển tiền cho tôi và chuyển gửi trả anh. Ban đầu ngân hàng từ chối cung cấp thông tin người gửi nên tôi phải nhờ sự trợ giúp của người khác. Nhưng điều tôi băn khoăn không biết người mình chuyển có đúng là anh không, dù ngân hàng khẳng định đó là tài khoản đối ứng, là đúng người đã gửi cho mình, nếu không yên tâm chỉ có cách gặp trực tiếp để gửi lại. Tên người nhận đúng là tên anh nhưng tôi vẫn không yên tâm vì không có sự phản hồi nào từ anh.
Xin hỏi mọi người, tôi có cần băn khoăn về số tiền mình đã chuyển vào tài khoản đó không? Xin cảm ơn và mong nhận được chia sẻ của mọi người.
Nhiều góc nhìn khác nhau đã được chia sẻ dưới bài viết về câu chuyện hôn nhân xoay quanh cách chi tiêu của vợ chồng. Có người từng mâu thuẫn vì chuyện tiền bạc, có người sau nhiều năm mới hiểu được giá trị của sự tiết kiệm... Dưới đây là một số chia sẻ đáng chú ý từ các độc giả.
Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc
Tôi có thể khẳng định là tôi kiếm tiền không giỏi hoặc chưa đủ giỏi nhưng từ trước đến giờ tôi chưa từng tiết kiệm, có nhiều tiêu nhiều, có ít tiêu ít và lúc nào cũng trong tình trạng vừa đủ hoặc thiếu hụt chút ít. Dù vậy, cho đến nay, tôi đã bỏ thẻ tín dụng, không vướng nợ nần và có kế hoạch khả thi cho những dự định của riêng mình. Tôi không chịu được sự tiết kiệm hà tiện mà luôn tìm cách có thể làm ra được nhiều hơn. Tất nhiên tôi không quá phung phí, không ăn chơi nhưng cơ bản thấy bản thân chi tiêu tương đối thoải mái và nó giúp bản thân giữ được năng lượng lạc quan, đầu óc thoải mái. Những lúc hết tiền cũng nhức đầu nhưng phải đối diện với nỗi sợ này thôi vì hết tiền là chuyện thường xuyên xảy ra và lo lắng quá vì nó cũng vô ích. (nds82110)
Không có tiền phẫu thuật cho con vì thói quen cơm quán, trà chiều
Tôi kể chuyện của đồng nghiệp cùng công ty cho mọi người nghe nhé. Hai vợ chồng tổng thu nhập 27 triệu, đã có nhà thừa kế ba mẹ cho, nuôi con 7 tuổi. Họ hầu như không đi chợ nấu ăn, sáng gia đình ba người ăn ngoài xong chồng mua thêm ly cà phê, vợ ly trà sữa đi làm, con đi học trưa ăn tại trường. 11 giờ họ đặt đồ ăn cả ship là 70 - 80 nghìn đồng cho bữa ăn trưa tới văn phòng. Đến chiều lại gọi trà sữa, gỏi cuốn và tối cả nhà lại ăn ngoài. Hàng online ngày nào bảo vệ cũng gọi nhận vài đơn.
Với tổng mức lương 27 triệu, nếu là gia đình tôi, chi tiêu vẫn để dư ra gần 10 triệu mỗi tháng, còn với họ tháng nào cũng hết sạch và phải hỏi mượn tôi nếu có thêm vài đám cưới. Đó là cuộc sống của họ, tôi không có quyền ý kiến nhưng đến khi họ mượn tôi 30 triệu để tiểu phẫu cho con thì tôi mới góp ý là tiết kiệm lại để có khoản dự phòng. Bởi vậy con người cần phải xảy ra biến cố mới thức tỉnh được tư duy. (vietanhkhang2024)
Sợ bị lợi dụng, làm phiền nên tôi không muốn 'khoe của'
Tôi hồi chưa chồng cũng kiểu sống rất thoải mái dù tiền bạc cũng vất vả mới làm ra được. Tại tôi quen làm lụng nên hết tiền là có cách làm ra liền nên không quan tâm quản lý chi tiêu nhiều. Hồi sinh viên đói rách vậy nhưng bạn bè tới nhà là lúc nào cũng nấu cơm ăn chung. Lúc đó tôi còn nuôi ba đứa em ăn học, các em xin gì cũng cho, quần áo xe cộ học hành cung cấp đủ, lễ tết đi chơi xin là tôi vét tiền cho.
Tôi lấy chồng kiểu người tằn tiện, gia cảnh nghèo, nặng gánh anh em, nuôi thêm mẹ chồng, cháu chồng nên tôi cũng tiết kiệm theo chồng. Tại tính tôi cũng thoải mái nên không so đo nhiều nhưng nhiều khi làm quá nên tôi cũng bức xúc, kiểu mình lùi một bước người ta cứ lấn tới. Vậy là tôi "khó ra", cũng là một cách bảo vệ mình. Giờ tôi giúp ai toàn làm sau lưng chứ không ra mặt, nhất là họ hàng anh em, vì không muốn họ lợi dụng mà còn vô ơn.
Chồng tôi lúc nghỉ hưu có mong muốn "lên đời", bàn với tôi nhưng tôi nói với anh: "Vợ qua sóng gió nhiều rồi, giờ chỉ muốn bình yên, sống vậy cũng sướng rồi chứ có kém ai đâu, giàu có khoe ra chỉ tổ thiên hạ ghét, lợi dụng mà quan trọng là mình cứ bị làm phiền, có sống sung sướng nổi đâu. Chồng thích giúp ai thì giúp nhưng đừng để người ta nghĩ tại mình giàu nên bào cho đã chứ chẳng biết trân trọng". Vậy coi như tôi từ người thoải mái tiền bạc giờ thành kẻ tính toán, còn chồng từ người dè sẻn từng đồng giờ vung tay giúp tới "chắt" nội luôn. (Plutino)
Vợ ậm ờ khi tôi hỏi tới khoản tiết kiệm
Hồi mới lấy vợ, tôi cũng đưa tiền cho vợ quản lý nhưng sau vài tháng hỏi, vợ ậm ờ toàn không rõ thu chi khoản nào, tiết kiệm được bao nhiêu, thế là tôi đành phải tự quản lý. Cái gì cần chi thì chi (du lịch, mua sắm vật dụng cần thiết, xe cộ, nhà cửa,....), cho tới giờ đã có tích lũy và đang phấn đấu trong khoảng 10 năm tiếp theo sẽ được tự do tài chính. Không quan trọng bạn kiếm được bao nhiêu tiền, mà quan trọng là phải có kế hoạch dài hạn và biết tiết kiệm thì đến lúc khủng hoảng còn có điểm tựa tài chính vững chắc. (Nhất Độ Hồng Trần)
Nhiễm tính tiết kiệm từ tôi, vợ ít mua sắm hẳn
Trước đây vợ tôi cũng hay chi tiêu kiểu "thưởng cho bản thân", thích gì mua nấy. Tôi thì không có sở thích mua sắm, niềm vui của tôi toàn những thứ giản dị và miễn phí như trồng hoa, chơi đàn. Tài chính thì thu nhập của tôi cao, nhà cửa đất đai, xe cộ hầu hết từ thu nhập của tôi, vợ làm bao nhiêu thích mua gì thì mua thôi. Sau khi ở với tôi vài năm vợ tôi tự dưng cũng giống tôi, rất ít mua sắm, không mỹ phẩm, không quần áo gì nhiều, chi phí chủ yếu cho con, tết nhất cô ấy mua quà cho bố mẹ tôi và hầu hết bà con bên nhà tôi, còn cố ấy hầu như chẳng mua gì cho bản thân, còn tôi thì hầu như không để ý gì. Tôi cũng gần như vô tâm trong việc mua đồ hay quà cho vợ. Bây giờ cô ấy tập trung thời gian cho công việc, sở thích riêng, tôi thì vừa kiếm tiền vừa lo việc nhà, nấu ăn, chơi với con vì tôi không ngoại giao, không ăn nhậu hay cafe bên ngoài. Cuộc sống cứ bình dị vậy thôi, nó không đến từ hình thức bên ngoài, mua sắm hay tài sản. (bevuonlen)