Mùa hè năm 2023 tại thành phố Oslo, sau khi nộp xong luận văn thạc sĩ, Nguyễn Hải Hậu, 28 tuổi, quê Sơn Tây (Hà Nội), thử dùng ứng dụng hẹn hò. Cô gái Hà Nội dừng lại trước hồ sơ của một chàng trai Na Uy gốc Việt, gương mặt giống “diễn viên Hàn Quốc”.
Theo cơ chế của ứng dụng, phụ nữ nếu nhắn tin trước mà đối phương không hồi đáp trong 24 giờ, lượt ghép đôi sẽ tự động hủy. Lúc đó, Philip đang bận dự án nên không kiểm tra điện thoại. Lời mời của Hậu bị hủy.
Vài ngày sau, Hậu bất ngờ thấy hồ sơ Philip lại xuất hiện. Nghĩ chàng trai trước đó đã bỏ qua mình, cô không bấm đồng ý. Nhưng sau 24 giờ, lời mời kết nối vẫn còn.
Hóa ra, sau khi phát hiện đã bỏ lỡ tin nhắn của Hậu, Philip lập tài khoản mới để tìm lại cô gái Việt. Anh còn dùng thêm tính năng trả phí, cho phép kéo dài thời gian thêm 24 giờ để chắc rằng lần này hai người không bỏ lỡ nhau.
Lần này Hậu đồng ý kết nối. Cuộc hẹn của hai người nhanh chóng được xác nhận.
Đến giờ, Philip vẫn nhớ rõ hình ảnh Hậu trong buổi hẹn đầu tiên ở Oslo. Giữa tiết trời Bắc Âu se lạnh, cô gái xuất hiện trong chiếc áo len trắng, váy đen và đôi bốt cao cổ khiến chàng trai gốc Việt lập tức có ấn tượng và thiện cảm. “Cô ấy là người Việt nói tiếng Anh tốt nhất tôi từng gặp ở Na Uy”, chàng trai 30 tuổi kể.
Hải Hậu từng là Á khoa chuyên ngành Kinh tế đối ngoại, Đại học Ngoại thương Hà Nội. Cô giành được học bổng thạc sĩ tại Trường Kinh doanh BI Na Uy. Để duy trì học bổng, suốt những năm học cô phải duy trì điểm số top đầu, đồng thời làm thêm để trang trải cuộc sống. Suốt ba năm, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh giảng đường, thư viện và chỗ làm.
Khi quen Philip cũng là lúc Hậu bước vào giai đoạn tìm việc. Dù có bằng cấp tốt, việc cạnh tranh với lao động bản địa vẫn khó khăn. “Những bức thư từ chối sau các vòng phỏng vấn khiến tôi hoài nghi bản thân”, cô nói.
Philip, một lập trình viên đã đi làm, trở thành chỗ dựa tinh thần cho người yêu. Anh thường xuyên nấu ăn mang đến nhà, động viên cô sau những buổi phỏng vấn thất bại. Có lần, quá mệt mỏi vì hành trình tìm việc kéo dài, Hậu hỏi: “Nếu em không tìm được việc và phải về Việt Nam thì sao?”. Philip trả lời không suy nghĩ: “Anh sẽ theo em về nước”.
Sau hơn ba tháng gửi đi hàng chục hồ sơ, Hải Hậu nhận cùng lúc lời mời từ một công ty hàng không và một hãng năng lượng. Cô chọn làm ngành năng lượng bền vững đúng như mơ ước.
Thời gian đầu mới quen nhau, Hậu có chút lo lắng bởi Philip chưa có kế hoạch lập gia đình. Ở Bắc Âu, người trẻ chuộng sống chung, không quan trọng ràng buộc pháp lý.
Nhưng sau một năm bên nhau, Hậu nhận ra bạn trai bắt đầu nói nhiều hơn về gia đình và muốn có một mái ấm nhỏ với hai con gái. “Anh rất hay gửi cho tôi các hình ảnh em bé dễ thương và thảo luận cách nuôi dạy con”, Hậu chia sẻ.
Tình cảm cả hai lớn dần qua năm tháng và thực sự chín muồi sau một lần chàng trai bị ốm. “Lúc ốm yếu chẳng thiết làm gì, được cô ấy ở bên pha trà gừng, thoa dầu gió và chăm sóc tận tình, tôi nhận ra đây chính là người mình muốn lấy làm vợ”, anh kể.
Đầu năm 2025, Philip về Việt Nam ăn Tết cùng gia đình bạn gái. Những ngày năm mới, chàng trai Bắc Âu trải qua nhiều “lần đầu tiên”, từ đón Tết cổ truyền, tự tay gói bánh chưng, mặc áo dài, ăn thử món bún chả và học được nét văn hóa nâng ly thấp hơn để thể hiện sự kính trọng người đối diện.
Sau những bữa cơm gia đình, thay vì ngồi uống nước trò chuyện, Philip chủ động đi rửa bát với lý do mọi người đã nấu ăn nên anh phải làm việc này. Và trái ngược với sự dè dặt của bạn gái, Philip thoải mái thể hiện tình cảm. Anh không ngại ôm bố mẹ Hậu và nói “con yêu bố mẹ”.
Bà Vân, mẹ Hậu cho biết chính sự chân thành và tự nhiên ấy dần xóa đi những lo lắng ban đầu của ông bà về khác biệt văn hóa, nỗi sợ con gái thiệt thòi khi lấy chồng xa. “Nhìn cách sống của Philip, chúng tôi có niềm tin con gái sẽ không phải chịu thiệt thòi”, bà nói.
Tháng 5/2025, Philip bí mật lên kế hoạch cầu hôn Hậu tại Cappadocia, Thổ Nhĩ Kỳ, nơi nổi tiếng với những chuyến khinh khí cầu lúc bình minh. Rạng sáng hôm ấy, một tài xế taxi đưa hai người đến điểm ngắm toàn thung lũng. Giữa khoảnh khắc mặt trời vừa ló rạng và hàng trăm khinh khí cầu bắt đầu bay lên, Philip bất ngờ quỳ xuống, lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị sẵn.
Ngay lúc đó, người “tài xế” liền rút ra một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp để ghi lại khoảnh khắc cầu hôn. Hóa ra, mọi thứ đã được Philip âm thầm sắp xếp từ trước.
“Trong ánh bình minh và những khinh khí cầu phía sau, tôi chỉ biết đứng khóc”, Hậu nói.
Cô xúc động đến mức quên cả việc nói lời đồng ý. Vì thế, trong lễ cưới diễn ra vào tháng 3/2026, Philip đã quỳ xuống cầu hôn vợ thêm một lần nữa trong tiếng reo hò của bạn bè và người thân.
Philip ví chuyện tình của họ như phim Hạ cánh nơi anh. Trước khi du học, Hậu thậm chí còn không biết Na Uy nằm ở đâu trên bản đồ. Chỉ sau khi đọc bài viết của một người bạn về cuộc sống tại đây, cô mới nộp hồ sơ xin học bổng.
“Như một sự sắp xếp của số phận, cô ấy bất ngờ ‘hạ cánh’ vào cuộc đời tôi”, chàng lập trình viên gốc Việt nói.
Trước bàn thờ người cha và anh trai hy sinh trong kháng chiến, ông Đỗ Xuân Mỹ (78 tuổi), cựu chiến binh Binh chủng Đặc công, Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam phường Hương Trà (Đà Nẵng), lặng người khá lâu rồi chậm rãi kể về tuổi trẻ của mình.
Đó là những đêm hành quân dưới mưa bom, những lần cận kề sinh tử.
“Hồi đó tôi nghĩ đơn giản lắm, căm thù giặc thì phải đứng lên bảo vệ quê hương. Nếu có hy sinh cũng là vì đất nước”, ông Mỹ nói.
Ông Mỹ sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở làng Ngọc Mỹ, nay thuộc phường Quảng Phú (Đà Nẵng). Cha, anh trai và anh rể của ông đều là liệt sỹ, thân mẫu là Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Sự.
Lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, học hết lớp 6, cậu học trò lúc đó quyết định gác lại việc học để theo cách mạng. “Hồi đó thầy giáo cũng là cán bộ cách mạng. Đất nước chiến tranh, thầy và trò đều lên đường”, ông Mỹ nhớ lại.
Năm 1964, ông tham gia lực lượng du kích địa phương. Đến năm 1967, ông vào Đội đặc công V18 thuộc Thị đội Tam Kỳ (tỉnh Quảng Nam cũ).
Năm 1968, ông tham gia trận đánh vào bãi xe tăng của địch, cũng từ trận đánh này ông chính thức trở thành chiến sĩ đặc công, lực lượng chuyên đảm nhận những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, bí mật luồn sâu đánh vào các căn cứ đối phương.
Nhắc đến quãng đời lính đặc công, điều ông nhớ nhất là những cuộc hành quân diễn ra trong bóng tối. Để tiếp cận mục tiêu, ông phải bò hàng giờ qua nhiều lớp dây thép gai, vượt bãi trống và né các chốt gác của địch.
“Có những đoạn phải đợi trời nhá nhem mới dám vượt sông. Ban ngày tàu tuần tra đi liên tục, lộ ra là không còn đường sống. Sang sông rồi lại bò qua từng lớp hàng rào, từng bãi trống, chỉ mong đừng bị phát hiện”, ông Mỹ kể.
Có những lần, để tránh máy bay trinh sát, ông phải nằm bất động giữa bụi rậm hoặc ngâm mình dưới đầm nước suốt nhiều giờ. “Mỗi lần máy bay quần thảo trên đầu, không ai dám cựa quậy. Lúc đó sống chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc”, ông Mỹ nhớ lại.
Chiến trường cũng khiến người lính trẻ 8 lần phải đối mặt với lằn ranh sinh tử. Ông Mỹ nhớ lại, lần đầu bị thương là năm 1968. Năm 1969, ông tiếp tục bị thương trong trận đánh đầu cầu Kỳ Phú, mất 2 chiếc răng cửa.
Trận đánh ông bị thương nặng nhất là tại thôn Mỹ Cang, xã Tam Thăng (Quảng Nam cũ). Khi các chiến sĩ vừa áp sát mục tiêu bị đối phương phát hiện. Hỏa lực của địch từ nhiều phía dồn dập trút xuống. Ông trúng đạn, một viên xuyên từ hông ra đùi, nhiều mảnh đạn găm khắp cơ thể.
"Đồng đội đưa tôi ra khỏi trận địa. Lúc đó tôi chỉ nghĩ chắc mình không qua khỏi", ông Mỹ kể. Nhưng sau đó ông may mắn được cứu sống. Năm 1971, sau thời gian điều trị thương tích, ông Mỹ được điều ra Thanh Hóa điều dưỡng và học tập.
“Hỏi nhau vết thương đỡ chưa, vậy mà thương nhau lúc nào không hay”
Cũng chính tại Thanh Hóa, người lính đặc công lúc đó 23 tuổi gặp bà Nguyễn Thị Tâm, cô giáo trẻ sau này trở thành bạn đời của ông. Ngồi bên chồng, bà Tâm (năm nay 75 tuổi) mỉm cười khi nhớ về mối duyên bắt đầu cách đây hơn nửa thế kỷ.
“Trường ông học và trường tôi dạy chỉ cách nhau một con đường. Mỗi lần tôi đi ngang ông hay trêu chọc tôi. Thấy ông ấy là bộ đội từ chiến trường ra, xa cha mẹ, thiếu thốn đủ thứ, lại mang trên mình nhiều vết thương nên tôi thương. Tình cảm của tôi cũng bắt đầu từ đó”, bà Tâm kể.
Sự cảm thương dần trở thành sự quan tâm. Những lần gặp nhau chỉ vài phút sau giờ học, đi dạy, vài câu hỏi thăm giản dị đã kéo 2 con người xích lại gần nhau.
“Hồi đó chẳng có hoa, cũng không có quà gì đâu. Chỉ hỏi nhau hôm nay có khỏe không, vết thương đỡ chưa. Vậy thôi mà thương nhau lúc nào không hay”, bà Tâm tiết lộ.
Năm 1973, ông Mỹ và bà Tâm nên duyên vợ chồng. Đám cưới lúc đó diễn ra tại Thanh Hóa chỉ có trà, bánh kẹo, không nhẫn cưới, không gia đình nhà trai. Đồng đội của ông Mỹ đứng ra làm chủ hôn, thay gia đình chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ.
“Hồi đó làm gì có điều kiện như bây giờ. Đám cưới đơn sơ lắm, chỉ có đồng đội chúc mừng. Nhưng với chúng tôi, vậy là đủ hạnh phúc rồi”, bà Tâm nhớ lại.
Sau giải phóng, năm 1976, bà theo chồng về quê Quảng Nam. Đó cũng là lần đầu tiên mẹ chồng biết tin con trai mình có vợ, cũng là lần đầu tiên bà gặp con dâu sau những năm dài chiến tranh.
Hơn 50 năm bên nhau, ông Mỹ và bà Tâm đã có 3 người con.
Nhìn người vợ vẫn ngồi bên cạnh, ông Mỹ mỉm cười. Ông bảo sau tất cả những mất mát của chiến tranh, điều quý giá nhất mà mình có được chính là còn sống để trở về, được xây dựng một mái ấm bình yên.
“Tôi còn sống được đến hôm nay đã là điều may mắn. Đồng đội từng sát cánh với tôi nhiều người không có cơ hội trở về.
Vì thế, còn kể được câu chuyện chiến tranh cho lớp trẻ nghe ngày nào tôi còn kể. Để các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng biết bao máu xương”, ông Mỹ xúc động nói.
Người đàn ông 67 tuổi họ Đặng ở Thành Đô (Tứ Xuyên, Trung Quốc) đã đến bệnh viện thăm khám vì đau bụng.
Bác sĩ phát hiện một vật thể hình chữ nhật bị ăn mòn, đen thui trong dạ dày của ông. Dị vật được xác nhận là chiếc bật lửa mà ông đã nuốt chửng trong vụ thách đố do say rượu hồi còn trẻ.
Theo Red Star News, ông Đặng đến bệnh viện và than phiền với bác sĩ là bị đầy hơi và đau bụng cả tháng trời. Ban đầu, ông nghĩ mình bị viêm dạ dày - ruột, nhưng thuốc không có tác dụng, và ông luôn cảm thấy đau dù nằm thẳng hay nằm nghiêng.
Qua thăm khám, làm các xét nghiệm chẩn đoán và trong quá trình nội soi dạ dày, các bác sĩ phát hiện một vật lạ có bề mặt nhẵn, phủ đầy chất đen, nằm sâu trong dạ dày người bệnh. Những nỗ lực lấy nó ra bằng kẹp đều thất bại vì bác sĩ không tìm được điểm tựa.
Khi ông Đặng tỉnh lại sau cuộc gây mê, bác sĩ hỏi ông có nuốt phải vật lạ nào không.
Sau một hồi suy nghĩ, ông nhớ lại sự việc xảy ra hơn 30 năm trước, khoảng mùa hè năm 1991 hoặc 1992. Sau khi uống rượu say, ông Đặng và một người bạn thách nhau xem ai dám nuốt một trong những chiếc bật lửa tinh xảo trên bàn.
Trong tình trạng say xỉn, cả hai người đàn ông lần lượt nuốt bật lửa. Ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ông Đặng cho rằng chiếc bật lửa sẽ tự đào thải ra ngoài nên không mấy bận tâm. Trong nhiều thập kỷ, ông chỉ thỉnh thoảng bị đau bụng và không hề nghi ngờ là do chiếc bật lửa.
Để loại bỏ chiếc bật lửa, bác sĩ Tiêu – Phó trưởng khoa - đề xuất phương pháp lấy dị vật có mức xâm lấn tối thiểu với sự "chỉ đường" của thiết bị nội soi.
Do bề mặt nhẵn của dị vật gây khó khăn cho việc cầm nắm, ông quyết định sử dụng vật "giống bao cao su" để bao bọc hoàn toàn chiếc bật lửa trước khi kéo nó ra. Họ lấy ra vật thể dài khoảng 7cm, bề ngoài phủ một lớp vật chất đen đang phân hủy nhưng cấu trúc vẫn còn nguyên vẹn, và một ít chất lỏng (gas) vẫn còn bên trong nên bật lửa này vẫn có thể sử dụng.
Theo các bác sĩ, vỏ bật lửa thông thường được làm bằng nhựa polypropylene hoặc nhựa ABS, có khả năng chống axit cao và chịu được sự ăn mòn của axit dạ dày. Kích thước bật lửa tương đối lớn, không thể đi qua môn vị (điểm thoát ra khỏi dạ dày) nên nó bị kẹt ở đó trong nhiều năm.
Họ đặc biệt cảnh báo rằng việc nuốt phải dị vật như đồng xu, hạt nam châm và pin không phải là hiếm gặp trong thực hành lâm sàng. Nếu vô tình nuốt phải dị vật, bệnh nhân cần được chăm sóc y tế ngay lập tức.
Dấu hiệu khi mắc dị vật đường tiêu hóa:
Các dấu hiệu liên quan đến thời gian, tính chất mắc dị vật và vị trí.
Nếu dị vật ở thực quản bệnh nhân thường có các triệu chứng như nuốt vướng, nuốt nghẹn, đau khi nuốt, đau sau xương ức, nôn và buồn nôn.
Ở dạ dày, đại tràng bệnh nhân thường đau bụng, đầy bụng, khó tiêu, buồn nôn, nôn. Nếu mắc dị vật ở những vị trí nguy hiểm như đoạn ngang mức cung động mạch chủ, gây chảy máu, dị vật để lâu gây áp –xe, thủng hay rò sang khí quản. Dị vật có thể đâm thủng ống tiêu hóa, áp-xe hay viêm phúc mạc. Một số trường hợp gây ngộ độc như nuốt pin, nhiệt kế, ma túy…
Lời khuyên của bác sỹ: Nên chú ý khi ăn những đồ ăn khó tiêu, gỡ bỏ hết xương, khi ăn tập thói quen ăn tập trung, ăn chậm, nhai kỹ… Khi nghi hóc dị vật không nên tự lấy dị vật, cần đến ngay trung tâm y tế để được thăm khám và lựa chọn phương pháp lấy dị vật an toàn.
Cuối tháng 4, một tài khoản Douyin đăng thông báo tuyển nhân viên chăn đàn cừu 3.000 con của gia đình trên đồng cỏ rộng 2.000 ha. Yêu cầu người ứng tuyển phải là cặp vợ chồng và ở cả năm trong trang trại cách thành phố Tích Lâm Hạo Đặc khoảng 300 km.
Chủ trang trại trả mức lương 16.000 nhân dân tệ (2.350 USD)mỗi tháng cho hai người. Chế độ đãi ngộ gồm tiền ăn, chỗ ở trong lều truyền thống.
Thu nhập này cao hơn mặt bằng chung. Hiện nhân sự khu vực tư nhân ở Nội Mông nhận trung bình 5.000 nhân dân tệ mỗi tháng, trong khi khu vực công trả khoảng 10.000 nhân dân tệ.
Đơn vị tuyển dụng cho biết nhận được hàng nghìn tin nhắn ứng tuyển. Họ đã chọn 14 cặp đôi để phỏng vấn, hơn một nửa trong số này sinh sau năm 1990.
Ngày 9/5, một cặp vợ chồng 8X tại miền bắc Trung Quốc trúng tuyển và ký hợp đồng một năm.
Ông Zuo, chủ trang trại, phân công người chồng đảm nhận các công việc như chăn thả, cho ăn. Người vợ phụ trách nấu nướng, dọn dẹp.
Theo chủ trang trại, vào mùa hè, cừu tự do ăn cỏ. Vào mùa đông kéo dài gần nửa năm, nhiệt độ giảm xuống âm 40 độ C, người lao động phải cho cừu ăn hai lần mỗi ngày, lái máy nông nghiệp vận chuyển các bao thức ăn. Khu vực này thiếu hạ tầng giải trí và sóng điện thoại rất yếu.
Theo các chuyên gia, sức hút của công việc chăn cừu xuất phát từ bối cảnh thị trường lao động đang cạnh tranh khốc liệt. Năm 2026, Trung Quốc dự kiến có 12,7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học gia nhập lực lượng lao động. Tỷ lệ thất nghiệp ở thanh niên 16-24 tuổi dao động từ 16,1% đến 16,9% trong những tháng đầu năm, trong khi nhóm 25-29 tuổi cũng chạm mức 7,7% vào tháng 3.
Bên cạnh áp lực tìm việc, thời gian làm việc trung bình tại các doanh nghiệp hiện lên tới 48-49 giờ mỗi tuần. Thực trạng này khiến nhiều người trẻ đối mặt với tình trạng kiệt sức. Việc chấp nhận đến môi trường khắc nghiệt như thảo nguyên Nội Mông được xem là một lối thoát để tránh né áp lực chốn công sở.
Một ứng viên cho biết công việc chăm sóc gia súc khó khăn, nhất là việc đỡ đẻ cho cừu cái. "Tôi sẵn sàng chịu vất vả để kiếm tiền trả nợ, rời khỏi thành phố", ứng viên này nói.