Ngày 30-5 tới, CLB Trường Tươi Đồng Nai sẽ tiếp Long An trên sân Bình Phước ở vòng áp chót (vòng 21) Giải hạng nhất 2025-2026.
Với khoảng cách hơn 5 điểm so với đội nhì bảng Bắc Ninh, CLB Trường Tươi Đồng Nai chỉ cần thắng Long An là giành chức vô địch cùng vé thăng hạng sớm trước một vòng đấu.
Đây là điều hoàn toàn nằm trong tầm tay CLB Trường Tươi Đồng Nai khi có lực lượng mạnh hơn đội đang xếp áp chót bảng như Long An. Đội khách cũng không còn động lực thi đấu khi đã an tâm trụ hạng.
Tuy nhiên đội chủ nhà cũng gặp thách thức không nhỏ khi HLV Nguyễn Việt Thắng sẽ không chỉ đạo trực tiếp ở trận đấu này do đã nhận đủ 3 thẻ vàng. Nên nhớ là dưới sự dẫn dắt của HLV Việt Thắng, CLB Trường Tươi Đồng Nai đã thắng đến 14 trận, hòa 5 và chỉ thua 1.
Nếu chỉ hòa ở trận đấu này, CLB Trường Tươi Đồng Nai có thể sẽ đánh mất chức vô địch nếu như đối thủ Bắc Ninh giành chiến thắng trên sân Quy Nhơn United trong trận đấu cùng giờ.
Với kịch bản này, khoảng cách giữa 2 đội chỉ còn có 3 điểm. Nếu Bắc Ninh thắng tiếp ở lượt cuối, CLB Trường Tươi Đồng Nai cho dù cũng có thắng ở lượt cuối cũng không thể vô địch. Do Bắc Ninh đang hơn về thành tích đối đầu, hòa 0-0 trên sân Bình Phước và thắng 2-1 tại sân Việt Yên.
Không chỉ vắng HLV Việt Thắng, CLB Trường Tươi Đồng Nai còn vắng trung vệ Nguyễn Hữu Tuấn do án phạt.
Cựu trung vệ đội tuyển Việt Nam này bị Ban Kỷ luật Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) treo giò 2 trận và phạt 10 triệu đồng do phạm lỗi nghiêm trọng trong trận thắng chủ nhà TP.HCM 1-0 ở vòng 20.
Hữu Tuấn chỉ bị trọng tài Nguyễn Văn Phúc rút thẻ vàng sau pha phạm lỗi thô bạo với Đào Tấn Lộc, nhưng Ban Kỷ luật VFF sau khi xem lại băng hình đã ra án phạt nguội bổ sung.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thể Thao
Lê Giang Patrik và… HLV Huỳnh Đức bất lực, Thanh Hóa 'hủy diệt' CLB CA TP.HCM với tỷ số choáng váng!

Sau hai thất bại liên tiếp trước Nam Định và Hà Tĩnh, CLB Thanh Hóa rơi vào giai đoạn đầy sóng gió khi tụt xuống vị trí thứ 12 với vỏn vẹn 13 điểm, chỉ hơn đội cuối bảng CLB PVF-CAND đúng 2 điểm. Khoảng cách mong manh ấy khiến áp lực trụ hạng ngày càng đè nặng lên đội bóng xứ Thanh, buộc họ phải nhanh chóng tìm lại phong độ khi trở về sân nhà tiếp đón CLB Công an TP.HCM (CA TP.HCM). Tuy nhiên, đây không phải thử thách dễ dàng với CLB Thanh Hóa khi CLB CA TP.HCM đang thể hiện sự ổn định đáng kể để góp mặt trong top 5 với 26 điểm.
Dù bị đánh giá thấp hơn nhưng với quyết tâm giành 3 điểm cùng lợi thế sân nhà, CLB Thanh Hóa bất ngờ là đội nhập cuộc tốt hơn. Trong khoảng 30 phút của hiệp 1, CLB Thanh Hóa cũng có chiến thuật hợp lý, tạo nên bất ngờ lớn khi dẫn trước CLB CA TP.HCM đến 2-0. Ngay ở phút thứ 8, đội bóng của HLV Mai Xuân Hợp đã tận dụng sự hớ hênh của hàng thủ CLB CA TP.HCM, phản công chớp nhoáng, vươn lên dẫn 1-0 sau 2 cú sút liên tiếp của Bá Tiến. Chưa dừng lại ở đó, phút 25, hàng thủ CLB CA TP.HCM lại mắc sai lầm tương tự như bàn thua đầu tiên, để Rimario Gordon dứt điểm thoải mái và đưa CLB Thanh Hóa dẫn trước 2-0.
Trái ngược với màn trình diễn thăng hoa của CLB Thanh Hóa, CLB CA TP.HCM gặp nhiều khó khăn trong hiệp 1. Dù cầm bóng đến 62% nhưng các học trò của HLV Lê Huỳnh Đức thiếu gắn kết khi tấn công, không thể làm khó được hàng thủ CLB Thanh Hóa. Ở hiệp đấu này, CLB CA TP.HCM chỉ có thể tung ra 3 lần dứt điểm, nhưng không lần nào xuyên thủng lưới đối thủ. Tình huống nguy hiểm nhất của đội khách đến ở phút 20, sau pha đệm bóng chạm xà ngang của trung vệ Matheus.
Sang hiệp 2, CLB CA TP.HCM vẫn là đội nắm thế chủ động. Dù vậy, khi chưa thể tạo ra cơ hội sáng nước nào, lưới CLB CA TP.HCM đã phải rung lên lần thứ 3 ở phút 52. Người mang về niềm vui cho đội chủ nhà là Đình Tùng sau cú đá phạt ở cự ly khoảng 25 m, không cho thủ thành Lê Giang Patrik bất kỳ cơ hội nào để cản phá.
Bị dẫn trước 3 bàn, CLB CA TP.HCM phải làm mới hàng công, đẩy cao nhịp độ trận đấu. Nhưng cũng giống khoảng thời gian trước đó, những nỗ lực của Khoa Ngô cùng các đồng đội đều không thành công. Không những vậy, phần sân nhà CLB CA TP.HCM còn liên tục chao đảo mỗi khi CLB Thanh Hóa phản công. Sau nhiều lần nỗ lực cản phá, phút 90+1, thủ thành Lê Giang Patrik cũng phải ngậm ngùi vào lưới nhặt bóng lần thứ 4, với cú đệm bóng dễ dàng của Lê Văn Thắng.
Bất ngờ thắng đậm CLB CA TP.HCM 4-0, CLB Thanh Hóa có 16 điểm. Đáng chú ý, CLB Thanh Hóa cũng đánh bại được CLB CA TP.HCM trong cả 2 lượt đấu của V-League. Đồng thời, với số điểm này, đội bóng xứ Thanh cũng chính thức vượt mặt CLB HAGL, vươn lên đứng thứ 11. Trong khi đó, CLB CA TP.HCM có 26 điểm, tiếp tục đứng thứ 5.

Một tấm bảng trắng, một cây bút dạ đen và nụ cười nửa đùa nửa thật. Khi được hỏi còn thiếu điều gì trong sự nghiệp, Diego Simeone viết thẳng: "Vô địch Champions League". Một câu trả lời ngắn gọn, nhưng chứa đựng 15 năm khát khao, thất bại và cả những vết thương chưa lành cùng Atletico Madrid.
Từ khi tiếp quản Atletico cuối năm 2011, Simeone đã biến đội bóng này thành một thế lực thực sự của bóng đá châu Âu. Hai chức vô địch La Liga, Europa League, Siêu Cup châu Âu hay Cup Nhà Vua lần lượt được chinh phục. Atletico trở thành đối thủ khiến bất kỳ đội nào cũng phải dè chừng dưới trướng HLV người Argentina.
Nhưng giữa bộ sưu tập danh hiệu đó vẫn tồn tại một khoảng trống, cũng là danh hiệu cao quý nhất ở cấp CLB. Champions League là vinh quang duy nhất Simeone chưa thể chạm tay tới. Và chính khoảng trống ấy dần biến thành nỗi ám ảnh.
Hành trình của Atletico tại Champions League dưới thời Simeone như một chuỗi bi kịch lặp lại. Họ không đơn thuần thất bại, mà thường gục ngã theo cách đau đớn nhất. Năm 2014, Atletico chỉ còn cách chức vô địch vài chục giây trước khi bị gỡ hòa bởi cú đánh đầu ở phút 93 của Sergio Ramos trong trận chung kết với Real Madrid. Bước sang hiệp phụ, họ sụp đổ hoàn toàn.
Hai năm sau, cũng gặp Real, Atletico lại tiến sát chiếc Cup. Nhưng lần này, số phận quay lưng trên chấm luân lưu. Một lần nữa, giấc mơ tan vỡ ngay trước mắt Simeone và các học trò.
Lịch sử của Atletico tại châu Âu còn kéo dài với những cú sốc khác, từ trận chung kết năm 1974 bị gỡ hòa vào phút cuối, đến những lần bị loại ở thời điểm tưởng như đã nắm chắc lợi thế. Mùa trước, họ thậm chí bị loại bởi một tình huống hiếm gặp khi cú đá luân lưu của Julian Alvarez không được công nhận vì lỗi chạm bóng hai lần cực nhỏ, trong trận gặp Real ở vòng 1/8.
Chuỗi thất bại ấy tạo cảm giác Atletico luôn ở rất gần đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới. Và với Simeone, mỗi lần thất bại lại như một vết cắt sâu hơn.
Sau trận thua năm 2016, Simeone từng đứng trước khả năng rời đội. Ông thừa nhận cảm giác bất lực khi không thể mang về điều người hâm mộ mong đợi. Những ngày sau đó, ông trở về Argentina, suy nghĩ trong im lặng. Ban lãnh đạo Atletico phải bay sang tận nơi để thuyết phục ông ở lại.
Cuối cùng, Simeone tiếp tục gắn bó. Và chính quyết định đó đã định hình giai đoạn tiếp theo của Atletico. Họ tiếp tục cạnh tranh, tiếp tục thất bại, rồi lại đứng lên.
Điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là Simeone có rất nhiều cơ hội ra đi. Những CLB lớn như PSG, Inter hay Chelsea từng tiếp cận ông. Nhưng HLV 56 tuổi từ chối tất cả. Theo những người hiểu rõ ông, lý do rất đơn giản. Ông muốn vô địch Champions League cùng Atletico, không phải ở bất kỳ nơi nào khác.
Ở đây, tồn tại một cách nhìn thú vị. Nhiều người gọi đó là ám ảnh. Nhưng Simeone lại thích dùng từ giấc mơ. Khác biệt nằm ở cách ông tự thuyết phục bản thân. Ám ảnh có thể kéo con người xuống, trong khi giấc mơ giúp họ tiếp tục tiến lên.
Dù gọi bằng cách nào, điều đó vẫn tạo ra áp lực khổng lồ. Atletico đã đầu tư mạnh mẽ trong những năm gần đây, mang về những cầu thủ đắt giá và nâng tầm đội hình. Quỹ lương tăng cao, kỳ vọng cũng tăng theo. Đã 5 năm kể từ chức vô địch La Liga gần nhất, và Champions League trở thành mục tiêu lớn nhất còn lại.
Mùa này, Atletico một lần nữa tiến sâu. Họ vượt qua vòng bảng dù thua Liverpool, Arsenal hay cả Bodo/Glimt. Sau đó, thầy trò Simeone đánh bại những đối thủ ở vòng knock-out là Club Brugge, Tottenham và Barca, để giành vé vào bán kết gặp Arsenal. Hành trình ấy không hề bằng phẳng, nhưng lại mang đậm dấu ấn kiên cường, lì lợm và không bao giờ bỏ cuộc của Simeone.
Tuy nhiên, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải. Liệu chính khát khao cháy bỏng ấy sẽ giúp Atletico bứt phá, hay trở thành gánh nặng đè lên đôi chân cầu thủ trong những khoảnh khắc then chốt?
Ngay cả trong nội bộ đội bóng, không phải ai cũng chịu được cường độ mà Simeone tạo ra. Ông có cá tính mạnh, đòi hỏi cao và luôn duy trì áp lực ở mức tối đa. Điều đó giúp Atletico trở nên khác biệt, nhưng cũng khiến nhiều cầu thủ không thể trụ lại lâu dài.
Dù vậy, Simeone vẫn tiếp tục. Mỗi mùa giải trôi qua, ông lại bắt đầu lại gần như từ đầu. Và mỗi lần như vậy, Champions League vẫn là đích đến duy nhất chưa đổi.
Có một chi tiết đáng chú ý, nếu Simeone cuối cùng giành được danh hiệu này, khả năng ông rời Atletico hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, hành trình kéo dài 15 năm sẽ khép lại theo kịch bản đẹp nhất.
Ở tuổi ngoài 50, Simeone không còn nhiều thời gian như trước. Nhưng ông vẫn giữ niềm tin gần như tuyệt đối vào định mệnh. Trong một cuộc phỏng vấn, ông từng nói: "Tôi không biết khi nào nó sẽ đến, nhưng nó sẽ đến".
Đó không phải là lời nói của một người mơ mộng. Đó là niềm tin được xây dựng từ những thất bại, từ những lần đứng dậy sau khi gục ngã. Với Simeone, Champions League sẽ là câu trả lời cho tất cả những gì ông đã trải qua.
Và khi Atletico bước ra sân ở vòng bán kết, câu chuyện ấy lại được viết tiếp. Không ai biết kết thúc sẽ ra sao. Chỉ biết rằng, ở ngoài đường biên, Simeone vẫn đứng đó, với ánh mắt quen thuộc, rực lửa và chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ lớn nhất đời ông.
Tin Gốc: Vnexpress

Davide đã sát cánh liên tục cùng Carlo Ancelotti từ năm 2016, kinh qua các CLB Bayern Munich, Napoli, Everton và Real Madrid. Tháng 5/2025, khi ông bố nổi tiếng được bổ nhiệm làm HLV trưởng tuyển Brazil, Davide tiếp tục làm trợ lý.
Sau đó hai tháng, ông rời đi để lần đầu tự cầm quân ở Botafogo, nhưng bị sa thải vào tháng 12 cùng năm. Từ tháng 3/2026, Davide trở lại làm phó tướng cho cha.
- Ông định làm gì sau khi cùng cha làm việc ở World Cup 2026?
- Tôi hy vọng sẽ tìm được một CLB làm mình hứng thú. Đã có một vài lời đề nghị trên bàn đàm phán, tôi muốn đưa ra quyết định trước giải đấu tháng 6, nhưng hãy chờ xem.
- Hiện tại, nhiệm vụ của cha con ông là vực dậy một đội tuyển đã 5 lần vô địch thế giới nhưng chưa lên ngôi từ năm 2002?
- Chúng ta thường nghĩ rằng ngoài Italy thì không nơi nào có văn hóa cạnh tranh bằng mọi giá, nhưng niềm đam mê tôi thấy ở Brazil, dành cho "Selecao" và cả ở Botafogo, nơi tôi từng cầm quân, thật khó tin. Ai cũng muốn thắng, và với màu áo vàng - xanh, bạn không thể không cảm thấy một trách nhiệm khổng lồ.
- Cha của ông đối diện thế nào trước áp lực?
- Chà, ai làm nghề này cũng đều thích áp lực, thậm chí xem đó là đặc ân. Và nếu bạn từng là HLV của những đội như Juventus, AC Milan, Real Madrid, PSG, Bayern, Napoli, nghĩa là bạn đã học cách sống chung với nó từ lâu rồi.
- Brazil đang chuẩn bị cho World Cup 2026 thế nào?
- Cái nóng sẽ là một yếu tố không thể xem thường, cũng như hướng đi của bóng đá hiện đại. Tôi tin rằng kỷ luật trong khâu phòng ngự và các tình huống cố định sẽ rất quan trọng. Từ góc độ của chúng tôi, chúng tôi phải tôn trọng những giá trị của một nền bóng đá như Brazil, nơi mà sự vui vẻ và khiêm nhường là đặc tính không chỉ trên sân cỏ mà cả trong cuộc sống.
- Kỷ niệm đầu tiên của ông với World Cup là gì?
- Tôi xem World Cup 1994 tại một quán bar trong thị trấn ở quê nhà. Cha tôi lúc đó đang ở Mỹ cùng tuyển Italy của Arrigo Sacchi, nhưng tôi còn quá nhỏ nên đúng là không được đi cùng.
- Sau này ông đã được cha mình "bù đắp" rồi chứ?
- Đúng vậy, ngay từ thời ở Reggiana và Parma, tôi đã thường xuyên ra sân tập. Tôi nhớ những kỷ niệm rất vui về Gigi Buffon, anh ấy đã rất kiên nhẫn chơi đùa với tôi. Có lẽ vì thế mà hồi nhỏ tôi từng muốn làm thủ môn (cười).
- Nhưng rồi, cậu bé Davide ấy lại trở thành một tiền vệ?
- Một tiền vệ giống cha, người thậm chí đã cho tôi đá vài phút trong trận giao hữu của Milan với Dinamo Kiev. Đó là trận đầu tiên của Alexandro Pato trong màu áo đỏ - đen, và tôi đã bị thủ môn Valerio Fiori cho "ăn chửi" vì một đường chuyền về tai hại khiến anh ấy phải lao ra khỏi khung thành (cười).
- Tình cảm của ông với Milan thế nào, cả trong công việc lẫn cuộc sống nữa?
- Trước khi theo đuổi sự nghiệp này, tôi là một fan cứng của Milan. Tôi không ngại thừa nhận rằng với tư cách một CĐV, tôi đã khóc ở Yokohama sau trận thua Boca Juniors.
Tôi luôn muốn một ngày được dẫn dắt Milan như cha, và tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để làm điều đó.
- Có đúng là khi còn nhỏ, Carlo thường bấm giờ xem ông mất bao lâu để mặc xong pijama không?
- Đúng vậy. Đó là chiến thuật của một người thầy tầm cỡ, cha muốn thử thách tôi để dỗ tôi đi ngủ. Với các cầu thủ, cách này vẫn hiệu quả y hệt, dù đôi khi cũng hơi quá đà. Tôi nhớ, chẳng hạn tại Real, có hai cầu thủ mà tôi sẽ không nêu tên từng đấu cầu lông với nhau lúc 4h sáng, sau khi vừa trở về từ một trận sân khách chỉ vì họ đã thách đố nhau. Hay việc chúng tôi đã phải dẹp bỏ sân bóng đá - tennis (đá bóng qua lưới tennis) vì các trận đấu ở đó quá căng thẳng.
- Từng làm việc cùng Cristiano Ronaldo, ông đánh giá thế nào về tính cầu toàn của cầu thủ này?
- Ronaldo có đạo đức nghề nghiệp độc nhất vô nhị. Khi giành Quả Bóng Vàng năm 2014, anh ấy đã tự thưởng một ly champagne để ăn mừng. Và ngay buổi tập đầu tiên sau đó, Ronaldo yêu cầu được tập thêm một ca để đào thải nó ra khỏi cơ thể.
- Ở Real, hình ảnh ông cầm mẩu giấy ghi danh sách cầu thủ đá luân lưu trong các trận gặp Man City và Atletico Madrid đã trở nên nổi tiếng.
- Nỗi ám ảnh vẫn bám theo tôi kể từ trận thua của cha tại Istanbul trước Liverpool. Nói vui vậy thôi, chứ tôi tin rằng đá phạt đền không phải là một trò xổ số, mà là một khía cạnh chuyên môn cần phải tập luyện. Hơn nữa, với 5 quyền thay người cộng thêm một quyền nữa ở hiệp phụ, những người bước lên chấm luân lưu khó có thể là những người thường xuyên thực hiện. Chẳng hạn tại Real, Antonio Rudiger và Nacho đã sút những quả quyết định. Họ không phải chuyên gia, nhưng họ có bản lĩnh thép.
- Cầu thủ sút luân lưu tốt nhất nên đá lượt thứ mấy?
- Chắc chắn phải là lượt đầu tiên.
- Đối thủ nào khiến ông và cha mình phải kinh ngạc nhất?
- Kylian Mbappe, khi chúng tôi cùng Real đối đầu PSG năm 2022. Chúng tôi nhìn nhau và tự hỏi: "Cái quái gì thế này? Cầu thủ này là ai vậy?". Thực sự ấn tượng!
- Tiền vệ xuất sắc mà ông từng huấn luyện?
- Toni Kroos. Nhưng cả Luka Modric nữa, tôi có một câu chuyện thú vị về Luka. Anh ấy luôn mang hai đôi tất, đôi tất Real bên ngoài đôi tất riêng. Một ngày nọ trên sân của Rayo Vallecano, người phụ trách trang phục của Real - vốn thân thiết với Luka như anh em - đã quên mang theo đôi tất riêng của anh ấy. Sau đó đúng là "trời sập" luôn, Luka nổi cơn lôi đình. Nói ra để thấy, những cầu thủ như Luka hết sức cầu toàn.
- Modric có gọi cho ông và Carlo trước khi ký hợp đồng với Milan không?
- Trong bóng đá thì chuyện đó là bình thường. Giống như Xabi Alonso cũng làm vậy trước khi tiếp quản ghế huấn luyện của cha tôi ở Real.
- Carlo khắt khe với ông hay với các cầu thủ hơn?
- Chắc chắn là với các cầu thủ rồi.
- Nhiều người nói Carlo chỉ đơn thuần là một người giỏi quản trị các ngôi sao. Ông nghĩ sao về điều này?
- Hoàn toàn không như người ta nghĩ đâu. Cha tôi cập nhật kiến thức bóng đá suốt những năm qua, ông đã thay đổi liên tục.
Tin Gốc: Vnexpress

