Ngày 11.5, Công an thành phố Đồng Nai đã thông tin về công tác chữa cháy vụ cháy ở tại Công ty TNHH U.W Việt Nam (KCN Nhơn Trạch 6, xã Phước An, thành phố Đồng Nai).
Theo đó, khoảng 11 giờ 8 ngày 10.5, Cảnh sát PCCC và CNCH Công an thành phố Đồng Nai nhận được tin báo cháy tại Công ty TNHH U.W Việt Nam, liền huy động 31 xe chữa cháy, gồm 15 xe chữa cháy chuyên dụng, 1 xe thang, 3 xe chở phương tiện, 3 xe bồn, 1 Robot chữa cháy, 1 xe cẩu, 1 xe cuốc, 4 xe chỉ huy cùng 179 cán bộ chiến sĩ nhanh chóng tiếp cận hiện trường.
Khi lực lượng có mặt, đám cháy đã lan vào trong khu vực nhà xưởng, nhà văn phòng của công ty, khói bốc cao và dày đặc, tiềm ẩn nguy cơ cháy lan sang các nhà xưởng lân cận. Ngay lập tức lực lượng chữa cháy chia thành nhiều mũi, triển khai đội hình phun nước làm mát, khoanh vùng, ngăn chặn cháy lan.
Đến 21 giờ cùng ngày, đám cháy được khống chế, bảo vệ được 2 nhà kho nguyên liệu cùng 2 kho thành phẩm và các công trình lân cận. Vụ cháy cũng không gây thiệt hại về người, diện tích bị cháy khoảng 9.000 m2, thiệt hại đang được thống kê.
Hiện nguyên nhân vụ cháy đang được cơ quan công an điều tra làm rõ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 26-4, đại diện Cục Cảnh sát giao thông cho biết đơn vị chức năng đang xác minh clip ghi lại cảnh 2 cô gái không đội mũ bảo hiểm, đi xe máy ngược chiều trên cao tốc.
Sự việc xảy ra vào sáng cùng ngày trên cao tốc Quảng Ninh - Hải Phòng (hướng đi Hải Phòng). Theo clip được ghi lại, chiếc xe máy biển số 14K1-161.XX chở 2 cô gái đi ngược chiều với tốc độ cao.
Làn đường xảy ra sự việc là làn sát dải phân cách giữa, nơi tốc độ tối đa cho phép lên tới 100km/h. Sự việc khiến một số ô tô đi đúng chiều phải giảm tốc độ, đánh lái né tránh xảy ra va chạm.
Tiếp nhận thông tin, đơn vị cảnh sát giao thông phụ trách địa bàn đã vào cuộc xác minh. Bước đầu xác định chủ xe là B.T.H. (thường trú tại Quảng Ninh). Cơ quan chức năng sẽ mời người liên quan đến làm việc và xử lý các vi phạm.
Theo một số tài xế, cao tốc Hạ Long - Hải Phòng thời gian qua thường xảy ra tình trạng xe máy đi vào đường cao tốc.
Do đặc thù vị trí các nút giao trên tuyến gần khu dân cư và sát đường dân sinh, nhiều người cố tình vi phạm dù đã có biển cấm.
"Thậm chí một số người còn có hành vi che biển số, lạng lách, đi ngược chiều", anh Lâm - một tài xế thường đi lại trên tuyến này cho biết.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 16/4, linh mục Giuse Võ Văn Hoài, Chánh sở Họ Tắc Sậy, Giám đốc Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, cho biết Thánh lễ do Đức Hồng y Luis Antonio G. Tagle, Quyền Tổng trưởng Bộ Loan báo Tin Mừng (Tòa Thánh Vatican), chủ trì theo ủy nhiệm của Tòa Thánh. Đây là lần đầu tiên nghi thức tuyên phong Chân phước tổ chức tại Việt Nam.
Công tác chuẩn bị Thánh lễ khởi động từ cuối năm 2024, sau khi Tòa Thánh ban sắc lệnh công nhận cha Trương Bửu Diệp tử đạo vì đức tin. Ban tổ chức được thành lập, gồm các giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam, các linh mục thuộc Giáo phận Cần Thơ và các cha cáo thỉnh viên án phong thánh.
Ngoài Trung tâm Hành hương Tắc Sậy - nơi diễn ra lễ chính, sức chứa khoảng 20.000 người, ban tổ chức chuẩn bị thêm khu đất rộng khoảng 5 ha đối diện nhà thờ, có thể đón khoảng 100.000 giáo dân, lắp đặt lễ đài chính và hệ thống màn hình lớn phục vụ người tham dự. Khoảng 10.000 chỗ ngồi sẽ được bố trí cho linh mục, tu sĩ và khách mời.
Giáo phận Cần Thơ phối hợp chính quyền tỉnh Cà Mau và TP Cần Thơ xây dựng phương án phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự.
Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp sinh ngày 1/1/1897 tại họ đạo Cồn Phước (nay thuộc xã Long Điền, tỉnh An Giang). Sau thời gian tu học tại Tiểu chủng viện Cù Lao Giêng và Đại chủng viện Nam Vang (Campuchia), ông được thụ phong linh mục năm 1924.
Từ năm 1930, ông làm cha sở họ đạo Tắc Sậy. Trong 16 năm mục vụ, linh mục được giáo dân kính trọng vì đời sống giản dị, tận tụy chăm sóc đoàn chiên, đặc biệt yêu thương người nghèo, không phân biệt lương – giáo.
Ông còn là bác họ và có vai trò rất lớn trong dẫn dắt Đức Cố Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, nguyên Tổng Giám mục Tổng Giáo phận TP HCM, trên con đường tu đạo.
Ngày 12/3/1946, giữa thời loạn lạc, linh mục Trương Bửu Diệp bị bắt cùng hơn 70 giáo dân. Vài ngày sau thi hài ông được tìm thấy và an táng. Năm 1969, phần mộ ông được di dời về Tắc Sậy, trở thành điểm hành hương của đông đảo tín hữu trong và ngoài nước.
Năm 2013, Giáo phận Cần Thơ mở án điều tra cấp giáo phận; hồ sơ hoàn tất năm 2017 và được gửi sang Rome. Năm 2019, Bộ Phong thánh kết luận hồ sơ hợp lệ để khởi sự án phong Chân phước. Ngày 25/11/2024, Đức Thánh Cha cho phép ban hành sắc lệnh nhìn nhận sự tử đạo của cha Trương Bửu Diệp.
Chân phước hay chân phúc, còn gọi là Á Thánh, là danh hiệu của Giáo hội Công giáo Rome trao một người qua đời, công nhận họ đã sống thánh thiện, đang hưởng hạnh phúc thiên đàng và có khả năng chuyển cầu. Đây là giai đoạn ba trong tiến trình phong thánh của Giáo hội: Tôi tớ Chúa - Đấng đáng kính - Chân phước - Hiển thánh.
Theo trang Tổng Giáo phận Sài Gòn, đến nay Việt Nam có 117 người được phong Chân phước sau đó lên Hiển thánh. Đây hầu hết là giám mục, linh mục và giáo dân tử đạo trong thời gian 1644-1883. Người tử đạo đầu tiên của Giáo Hội Việt Nam là thầy giảng Anrê Phú Yên (tử đạo năm 1644), được phong Chân phước năm 2000.
Tin Gốc: Vnexpress

Giữa tháng 5, chúng tôi tìm đến trại hòm Phước Bảo trên đường Tân Chánh Hiệp 07, phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM. Bên trong cơ sở, vài chiếc áo quan nằm lặng trong góc, phủ lên không gian một vẻ trầm mặc rất riêng của nghề lo chuyện sau cùng cho đời người.
Ông Châu dáng cao, người rắn rỏi, gương mặt sạm nắng, chân chất. Đôi bàn tay chai sần, thô ráp của ông như còn in dấu những năm tháng cúi lưng khiêng hòm, đóng áo quan và lặng lẽ lo hậu sự cho người nghèo.
Kể về cái duyên với nghề, ông Châu nói những năm 1980, cuộc sống còn chật vật. Ông đi khiêng hòm thuê, nhận tiện gỗ, đóng áo quan rồi giao lại cho các trại hòm khác. Ban đầu chỉ là công việc mưu sinh nhưng càng theo nghề, ông càng day dứt trước những phận người đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không có một đám tang đàng hoàng.
“Tôi rất chua xót khi chứng kiến những người ở trọ, không có người thân bên cạnh, đến lúc mất đi cũng không ai đứng ra lo hậu sự. Tôi đã tự hứa với lòng mình: nếu sau này mở được trại hòm, tôi sẽ cố gắng hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo trong khả năng của mình”, ông Châu nói chân thành.
Năm 1994, ông Châu chuyển sang mở trại hòm và làm dịch vụ mai táng. Tùy hoàn cảnh từng gia đình, ông sẽ có cách hỗ trợ khác nhau, có trường hợp ông giúp một phần, có trường hợp gần như đứng ra lo trọn.
Ông Châu nhớ nhất trường hợp một cụ ông ngoài 80 tuổi, sống cùng người vợ già trong căn nhà chật hẹp, chất đầy ve chai. Người vợ không còn minh mẫn nên không hay biết chồng đã qua đời. Khi hàng xóm phát hiện, báo chính quyền địa phương, cơ sở của ông được gọi đến hỗ trợ.
Ông vẫn nhớ căn nhà ấy: lối đi hẹp, những bao ve chai nằm lặng trong góc, vài con chó mèo quanh quẩn dưới chân. Thương cảnh cụ ông ra đi quá lặng lẽ, ông Châu tặng áo quan để lo hậu sự.
“Thấy thương lắm. Một đời người đến lúc nhắm mắt mà lặng lẽ quá”, ông Châu nói.
Không ít lần, ông Châu gặp những người mất không có giấy tờ tùy thân, chưa thể làm thủ tục hỏa táng. Những lúc ấy, ông thấp thỏm chờ tin, chỉ mong người đã khuất sớm được yên nghỉ.
Với những trường hợp qua đời ngoài đường, không người thân thích, ông Châu hỗ trợ miễn phí áo quan, xe đưa tiễn và nhân công. Nếu chi phí hỏa táng vượt quá khả năng, ông nhờ thêm hội chữ thập đỏ địa phương hoặc bà con làng xóm góp sức, rồi gửi tro cốt người mất vào chùa.
Hơn 30 năm qua, ông không nhớ đã đứng ra lo hậu sự cho bao nhiêu phận người nghèo. Mỗi hoàn cảnh, ông lại chọn một cách giúp đỡ phù hợp.
Với những trường hợp quá khó khăn, không còn người thân đứng ra chăm lo, ông hỗ trợ áo quan, xe đưa tiễn và cử người phụ giúp. Còn với những gia đình vẫn xoay xở được một phần, ông chỉ lấy khoản tiền nhân công thấp nhất để trả cho anh em, bởi họ cũng cần phải lo cho cuộc sống.
Dù ngày thường hay lễ tết, chỉ cần nghe tin có người nghèo qua đời, ông Châu lại cùng nhân viên và các con lên đường. Ông cười, nói chuyện ăn tết ngoài đường đã thành quen: “Có năm đang chuẩn bị đón giao thừa thì điện thoại reo. Nghe xong là thay đồ rồi đi ngay”.
Đêm 30 Tết cách đây khoảng 2 năm, một người quen ở Giáo xứ Tân Hiệp, xã Hóc Môn, TP.HCM gọi báo có người mất trong căn trọ nhỏ. Người mất là một người đàn ông ngoài 50 tuổi, sống cùng con trai. Thương cảnh người đàn ông nghèo ra đi trong đêm giao thừa, ông Châu hỗ trợ áo quan, xe đưa tiễn và nhân công lo hậu sự.
“Người ta bệnh mà mất, hoàn cảnh lại khó khăn nên mình thương lắm. Anh em trong cơ sở cũng cố gắng lo chu toàn để họ được yên nghỉ đàng hoàng”, ông nói.
Điều khiến ông Châu ấm lòng là vợ và 3 người con luôn ủng hộ công việc này. Các con ông cũng theo cha tham gia những lần hỗ trợ lo hậu sự cho các hoàn cảnh khó khăn.
Những ngày đầu theo nghề, các con của ông còn sợ, không dám lại gần người đã khuất. Ông trực tiếp làm, rồi hướng dẫn từng chút một, từ cách tắm rửa, thay đồ đến chỉnh trang cho người mất.
Ông luôn dặn các con và nhân viên: “Làm nghề mai táng phải xem người đã khuất như người thân của mình. Việc gì đã nhận thì phải làm cho đàng hoàng, chu toàn. Tuyệt đối không được làm qua loa, không được lừa dối người đã khuất”.
Ông Châu tin rằng làm điều thiện nguyện thì lòng mình cũng được bình an. Có đôi lần đi đường suýt gặp va chạm, ông may mắn thoát nạn. Nhắc lại, ông chỉ cười hiền, nói rằng có lẽ mình còn có phước nhờ những việc đã làm.
Ông Châu luôn tâm niệm: “Nghề nào cũng đáng quý, miễn mình làm tử tế.. Nếu các con muốn nối nghề, tôi sẽ luôn ở phía sau chỉ bảo, cùng các con hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo trong khả năng của mình”.
Tin Gốc: Thanh Niên

