Công chúa Leonor, 20 tuổi, tham gia điều khiển máy bay phản lực F-5 tại căn cứ không quân Talavera la Real ở Badajoz, ngày 22/4, cùng một HLV thuộc Phi đoàn 23.
Video do hoàng gia Tây Ban Nha công bố ngày 5/5 cho thấy Công chúa Leonor ngồi ở ghế sau của chiếc F-5 huấn luyện hai chỗ ngồi. Trong các máy bay huấn luyện như F-5, ghế trước và ghế sau đều có hệ thống điều khiển. Dòng tiêm kích này được Tây Ban Nha sử dụng trong các chương trình đào tạo tác chiến.
Căn cứ Talavera la Real là nơi đào tạo toàn bộ phi công tiêm kích của không quân Tây ban Nha. Các học viên sẽ làm quen với F-5 trước khi chuyển sang điều khiển những tiêm kích chủ lực như EF2000 Eurofighter hoặc EF18 Hornet.
Công chúa Leonor là người đứng đầu trong danh sách kế vị ngai vàng Tây Ban Nha. Cô là con gái lớn của Vua Felipe VI và Hoàng hậu Letizia.
Vua và Hoàng hậu Tây Ban Nha gửi Leonor đi học quân sự từ tháng 8/2023. Chương trình được thiết kế nhằm rèn giũa tính kỷ luật và nền tảng nhân văn cho Leonor, cũng như ý thức tận tụy phục vụ nhân dân.
Cung điện Hoàng gia Tây Ban Nha cho hay “nguyên thủ quốc gia tương lai phát triển sự nghiệp quân sự là truyền thống được tôn trọng và thực thi rộng rãi trong các chế độ quân chủ nghị viện châu Âu”. Theo hiến pháp Tây Ban Nha, Công chúa Leonor sẽ trở thành người đứng đầu các lực lượng vũ trang khi lên ngôi.
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Xe tải Nga sơn họa tiết 'ảo ảnh' để đánh lừa UAV tích hợp AI của Ukraine

Theo chuyên trang quân sự War Zone, các xe tải quân sự Nga đã được sơn lớp "ảo ảnh" để gây nhiễu đầu dò của vũ khí tầm xa sử dụng công nghệ đối chiếu hình ảnh. Chiến thuật này từng được áp dụng trên một số mẫu máy bay quân sự quan trọng.
Hình ảnh các xe tải Nga với lớp sơn kỳ lạ này đã lan rộng trên mạng xã hội trong những ngày gần đây, với các mẫu xe hạng nặng Ural và KAMAZ là những cái tên đầu tiên lộ diện.
Có ít nhất hai kiểu họa tiết được ghi nhận, gồm dạng kẻ sọc dọc như vằn ngựa vằn, và dạng uốn lượn gợi hình lá cây. Trong cả hai trường hợp, lớp sơn phủ kín hầu hết bề mặt bên ngoài, bao gồm bánh và lốp xe.
"Sơn ảo ảnh" hay "ngụy trang ảo ảnh" được họa sĩ Norman Wilkinson phát triển năm 1917, nhằm giảm thiểu thiệt hại của tàu Anh trước các cuộc tấn công của tàu Đức.
Các họa tiết hình học tương phản cao - thường là đen trắng - được bố trí để phá vỡ hình khối tàu, khiến đối phương khó xác định khoảng cách và góc nhìn.
Kỹ thuật này nhằm đánh lừa mắt người quan sát qua kính tiềm vọng. Ngay cả khi radar và máy đo khoảng cách ra đời, kiểu ngụy trang này vẫn phát huy hiệu quả nhất định.
Hiện nay, nguyên lý tương tự được áp dụng trên xe tải Nga, nhưng mục tiêu cần đánh lừa giờ đây là "đôi mắt nhân tạo" - các camera quang - điện tử và hồng ngoại trên UAV của Ukraine.
UAV Ukraine đã tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI) để nâng cao hiệu suất chiến đấu, đặc biệt trên các dòng giá rẻ. Công nghệ này bao gồm thị giác máy tính, cho phép nhận diện, phân loại, theo dõi mục tiêu và hỗ trợ ra quyết định.
Bằng cách làm biến dạng ngoại hình phương tiện, Nga đang nhắm vào điểm yếu của thị giác máy tính trong nhận diện vật thể. Khi hình dạng bị biến đổi đủ mức, thuật toán sẽ không đạt ngưỡng xác minh cần thiết để kích hoạt tấn công.
Chiến thuật này có thể giúp giảm nguy cơ bị phát hiện ngay từ giai đoạn UAV tự động tìm kiếm mục tiêu.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thế Giới
Bí quyết giúp hệ thống đường sắt Ukraine không sụp đổ trước "bão lửa" Nga

Nga tấn công vào đâu và bằng vũ khí gì?
Từ mùa thu năm 2024 đến tháng 11/2025, quân đội Nga đã tiến hành hơn 30 cuộc tấn công phối hợp quy mô lớn nhằm vào cơ sở hạ tầng đường sắt Ukraine. Các mục tiêu chính bao gồm:
Trạm biến áp: Cung cấp điện cho đầu máy điện, đây là mục tiêu "phẫu thuật nội soi" gây mất điện trên hàng chục km đường ray. Máy biến áp 25 kilovolt là mặt hàng độc nhất, sản xuất mất hàng tháng và chủ yếu từ châu Âu.
Ga giao nhau và bãi tập kết: Shepetivka, Kozyatyn, Hrechany, Znamenka, Lozovaya, Kupyansk và Zdolbuniv. Tấn công vào đây không chỉ gián đoạn dịch vụ mà còn ảnh hưởng đến khả năng phân phối lại luồng hàng hóa và định tuyến lại các chuyến tàu.
Kho bảo dưỡng: Nơi đặt và bảo trì đầu máy và đoàn tàu tự hành. Việc phá hủy kho bảo dưỡng làm tê liệt toa xe, việc khôi phục còn khó khăn hơn sửa chữa máy biến áp.
Nga sử dụng đa dạng vũ khí, từ tên lửa hành trình Kalibr, Kh-101, Iskander-K cho các mục tiêu kiên cố và xa, đến UAV Geran-2/3 để bao phủ các mục tiêu khu vực và trạm biến áp. Điều này cho thấy một kế hoạch tấn công bài bản, có chọn lọc.
Bí quyết giúp hệ thống đường sắt Ukraine không sụp đổ
Hệ thống đường sắt Ukraine, dài khoảng 22.000km, được các kỹ sư Liên Xô thiết kế từ những năm 1950-1970 với mục đích đối phó với chiến tranh. Các nguyên tắc thiết kế bao gồm:
Thứ nhất, mật độ đường ray cao: Ở các khu vực phía tây và trung tâm.
Thứ hai, nhiều tuyến chính dự phòng: Đảm bảo giao thông không bị gián đoạn khi một tuyến bị hư hại.
Thứ ba, tuyến đường vòng quanh các đầu mối quan trọng: Chuyển hướng giao thông khi một nút giao bị vô hiệu hóa.
Thứ tư, trạm điện phân tán và đi ngầm: Giảm thiểu thiệt hại khi bị tấn công.
Khoảng 47% mạng lưới đường sắt Ukraine đã được điện khí hóa, nhưng vẫn còn một lượng lớn đầu máy diesel sẵn sàng thay thế khi hệ thống cung cấp điện bị hỏng. Tính dự phòng này cho phép mạng lưới tiếp tục hoạt động ngay cả trong kịch bản thảm khốc nhất, như việc đối phương sử dụng vũ khí hạt nhân.
Phía Ukraine thừa nhận thiệt hại đáng kể, với hàng trăm cơ sở hạ tầng đường sắt bị hư hại và hàng chục trạm biến áp cần thay thế. Một số tuyến đường phải tạm thời chuyển sang sử dụng đầu máy diesel, dẫn đến giảm công suất và tăng tiêu thụ nhiên liệu. Sự thiếu hụt máy biến áp công suất lớn là một điểm nghẽn, do thời gian sản xuất kéo dài.
Tuy nhiên, các đội sửa chữa Ukraine đã làm việc hiệu quả. Hư hỏng đường ray và đường dây điện được khắc phục trong vài giờ hoặc vài ngày. Trạm biến áp được sửa chữa trong vài ngày hoặc vài tuần, tùy thuộc vào sự sẵn có của thiết bị dự phòng và nguồn cung từ EU.
Các tuyến đường chính vẫn hoạt động, giao thông vận tải hàng hóa và hành khách tiếp tục. Những huyết mạch vận chuyển hàng xuất khẩu và nhập khẩu của Ukraine qua biên giới phía tây vẫn hoạt động bình thường.
Chiến dịch tấn công đường sắt của Nga được đánh giá là một hoạt động quy mô lớn, có phương pháp và kỹ thuật hoàn thiện. Tuy nhiên, hệ thống đường sắt Ukraine, được thừa hưởng từ trường phái kỹ thuật Xô Viết, đang trụ vững nhờ khả năng phục hồi vốn có, các dịch vụ sửa chữa được tổ chức tốt và sự hỗ trợ từ bên ngoài.
Điều này một lần nữa chứng minh rằng các tính toán kỹ thuật đã tồn tại lâu hơn cả quốc gia đã tạo ra chúng, và khả năng phục hồi là yếu tố then chốt trong chiến tranh hiện đại.
Tin Gốc: Dân Trí

Cuộc họp thượng đỉnh giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ở Bắc Kinh ngày 15-5 vừa qua có thể được nhìn trong logic đó.
Sau nhiều năm "gầm ghè" chiến lược từ chiến tranh thương mại, công nghệ, chuỗi cung ứng đến quân sự, Mỹ dường như đã nhận ra rằng việc ngăn chặn hoàn toàn sự trỗi dậy của Trung Quốc không còn dễ dàng như trước.
Trung Quốc hôm nay không còn là nền kinh tế phụ thuộc hoàn toàn vào phương Tây, mà đã trở thành một cực quyền lực kinh tế, công nghệ và quân sự đủ lớn để buộc Mỹ phải quay lại với tư duy "cân bằng quyền lực" và chính trị thực dụng cổ điển.
Có lẽ cũng cần nhìn nhận rằng cả ông Tập lẫn ông Trump, ở một góc độ nào đó, lại là hai đối tượng khá "lý tưởng" để ngồi xuống với nhau trong giai đoạn này của lịch sử.
Trung Quốc có hàng ngàn năm kinh nghiệm với nghệ thuật cân bằng quyền lực để duy trì ổn định chính trị bên trong cũng như quản lý các vùng ảnh hưởng chung quanh.
Tư duy chiến lược của họ luôn mang nặng tính thực dụng, kiên nhẫn và ưu tiên cân bằng lâu dài hơn là chiến thắng tuyệt đối trong ngắn hạn.
Trong khi đó, ông Trump nhìn thế giới nhiều hơn qua lăng kính của một doanh nhân và một nhà thương lượng quyền lực.
Cách tiếp cận của ông gần với tinh thần chính trị thực dụng cổ điển: quyền lực là lợi ích, đòn bẩy và khả năng mặc cả. Từ chiến tranh thuế quan đến "ngoại giao pháo hạm", ông Trump xem quan hệ quốc tế như một bàn thương lượng lớn giữa các cường quốc hơn là một cuộc đối đầu ý thức hệ.
Có lẽ chính vì vậy mà dù cạnh tranh rất gay gắt, cả hai bên vẫn hiểu khá rõ logic quyền lực của nhau. Quan hệ Mỹ - Trung trong giai đoạn tới vì thế có thể mang màu sắc của một cuộc tái thương lượng trật tự quyền lực toàn cầu nhiều hơn là một nỗ lực triệt hạ đối thủ bằng mọi giá.
Hiện chưa rõ liệu ông Trump và ông Tập có bàn về Biển Đông trong cuộc gặp thượng đỉnh vừa qua. Đây là vùng biển có giá trị chiến lược đối với cả hai bên. Với Trung Quốc, đây là tuyến phòng thủ chiến lược và cửa ngõ sinh tồn về thương mại và năng lượng. Với Mỹ, đây là huyết mạch để duy trì vị thế cường quốc Thái Bình Dương và niềm tin chiến lược của Nhật Bản, Hàn Quốc, cùng những nước ASEAN.
Trong toàn bộ bàn cờ đó, giá trị địa chiến lược của Việt Nam trở nên đặc biệt đắt giá. Chính vì vậy, bài toán chiến lược lớn nhất của Việt Nam có lẽ là làm sao tạo ra một thế cân bằng đủ khôn khéo để biến giá trị địa chiến lược của mình trở thành yếu tố góp phần duy trì ổn định khu vực.
Nếu làm được điều đó, địa lý sẽ không còn là số phận bị động của lịch sử, mà trở thành tài sản chiến lược quý giá nhất cho hòa bình và phát triển dài hạn của Việt Nam.
Tuy nhiên, cạnh tranh Mỹ - Trung hiện nay cũng khác với nhiều cuộc đối đầu cường quốc trước đây ở chỗ hai nền kinh tế này phụ thuộc lẫn nhau rất sâu. Một bên là thị trường tiêu thụ và trung tâm thương mại hóa công nghệ lớn nhất thế giới; bên kia là công xưởng sản xuất và mắt xích trọng yếu của chuỗi cung ứng toàn cầu. Vì vậy, "tách rời hoàn toàn" giữa hai cường quốc kinh tế trên thực tế là điều rất khó xảy ra.
Trong bối cảnh lãnh đạo hai cường quốc bàn những vấn đề chiến lược bên trong các căn phòng đóng kín, tương lai của Việt Nam đối diện nhiều thách thức nhưng cũng đầy cơ hội. Nếu muốn đạt được tự chủ chiến lược thực sự, Việt Nam không chỉ cần cân bằng quan hệ giữa các cường quốc mà còn phải trở thành một mắt xích đủ quan trọng để khó bị thay thế trong chuỗi giá trị toàn cầu. Đài Loan với ngành bán dẫn là một ví dụ điển hình.
Vấn đề lớn nhất của Việt Nam vì vậy không còn đơn thuần là "tham gia chuỗi giá trị nào", mà là "mình muốn giữ vai trò không thể thay thế ở đâu trong chuỗi giá trị đó". Và điều đó cuối cùng lại quay về những nền tảng cốt lõi nhất: thể chế, nhân lực, khoa học - công nghệ và năng lực tổ chức quốc gia.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

