Câu chuyện vừa được chị Hoàng Oanh, đại diện đại lý vé số Thành Tâm ở TP.HCM (Bình Dương cũ) chia sẻ sau khi đã đổi thưởng 2 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam cho người đàn ông ở địa phương cách đây không lâu.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số may mắn là 911805 trúng độc đắc xổ số TP.HCM ngày 16 tháng 5. Tổng trị giá của những vé này là 4 tỉ đồng (chưa tính thuế) và được vị khách may mắn nhận thưởng toàn bộ bằng tiền mặt.
“Khách hàng tuổi trung niên, rất mừng khi trúng số tiền lớn. Điều khiến chúng tôi bất ngờ là ngay khi vừa có kết quả xổ số, vị khách đã có mặt tại đại lý để đổi thưởng ngay lập tức. Tôi không nghĩ vé trúng độc đắc lại xuất hiện sớm như vậy!”, chị Hoàng Oanh chia sẻ.
Hình ảnh những tờ vé trúng số độc đắc được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Thành Tâm từng nhiều lần đổi thưởng độc đắc cho khách và gây sốt mạng xã hội. Cách đây không lâu, đại lý cũng đã đổi thưởng 7 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam trị giá 14 tỉ đồng (chưa trừ thuế). Cụ thể, những tờ vé có dãy may mắn 713376 trúng xổ số Cà Mau ngày 2 tháng 2. Đại lý tiết lộ người trúng số là vợ chồng, họ đã liên hệ đổi thưởng ngay trong chiều xổ số hôm đó.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Bọc kín trái sầu riêng trên cây, nông dân Đồng Nai thu quả vàng óng lạ mắt

Đây là vườn sầu riêng thái rộng 5 ha ở xã Xuân Bắc (thành phố Đồng Nai) đang được chăm sóc theo hướng hữu cơ, hạn chế phân bón và thuốc bảo vệ thực vật. Chủ vườn là anh Nguyễn Minh Tân (43 tuổi).
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con vẹt biết ghen, voọc trong Sách đỏ nhõng nhẽo như em bé ở Thảo Cầm Viên

Vẹt Gạo sẽ xù lông, đập cánh, kêu lớn khi thấy bác sĩ thú y quay sang chăm con khác. Ở một góc khác, có con voọc Út Cưng cứ thấy người quen là chạy lại ôm, níu áo không buông. Đây là 2 "em bé" nhõng nhẽo và có tính cách đặc biệt trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn.
Vừa thấy anh Trần Văn Hùng (38 tuổi) bước vào, voọc chà vá chân đen Út Cưng đã từ phía trong chạy lại. Không chần chừ như những con khác thường đứng nhìn từ xa, Út Cưng lao tới, bám vào người anh, hai tay quàng qua cánh tay, có lúc níu cả vạt áo như sợ người trước mặt sẽ rời đi, rồi đứng yên một lúc lâu mới chịu buông ra.
Anh Hùng không vội gỡ, cũng không xua đi, chỉ đứng yên, để mặc Út Cưng bám, rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ, giống cách người ta dỗ một đứa trẻ đang làm nũng. Sau nhiều năm, những cử chỉ đó trở thành quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.
"Út Cưng cứ thấy mình là chạy lại, có khi mình đi đâu nó cũng níu lại, chưa chịu buông liền đâu. Làm riết rồi mình cũng quen, bước vô là biết nó sẽ chạy tới", anh nói, giọng nửa cười nửa như đang kể về một thói quen đã lặp lại quá lâu.
Út Cưng thuộc loài voọc chà vá chân đen - một loài linh trưởng đặc hữu quý hiếm của Việt Nam và Campuchia, nằm trong nhóm cực kỳ nguy cấp (CR) trong Sách đỏ. Bộ lông của nó pha nhiều màu, nhưng bốn chi lại đen tuyền, nổi bật giữa nền xanh của chuồng nuôi.
Trong tự nhiên, chúng sống trên cây, ăn lá, di chuyển nhanh và rất cảnh giác với con người, nhưng ở đây, có một cá thể lại chọn cách tiến gần, gắn bó với con người theo cách riêng của nó.
Khoảng 3 - 4 năm trước, Út Cưng được nhân viên Thảo Cầm Viên phát hiện trong một chiếc thùng đặt trước cổng Nguyễn Du. Khi bảo vệ xé thùng ra, con vật nhỏ ngồi co ro bên trong, không chạy, không chống cự, chỉ lặng lẽ nhìn. Út Cưng được mang vào chăm sóc, rồi lớn dần trong khu linh trưởng, từ một cá thể nhỏ xíu nay đã nặng khoảng 5 - 7 kg, nhưng cái cách bám người thì gần như không thay đổi.
Một ngày của anh Hùng bắt đầu từ 6 giờ 30, bằng những vòng kiểm tra quen thuộc: khóa chuồng, số lượng, an toàn. Sau đó là quan sát từng con, không cần chạm vào, chỉ nhìn cách tụi nó ngồi, cách quay đầu, ánh mắt có linh hoạt hay không, rồi cúi xuống kiểm tra thức ăn còn lại, phân, nước tiểu - những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua nhưng lại là cách nhanh nhất để biết con vật đang ổn hay có vấn đề.
"Làm lâu rồi, nhìn là biết liền. Có khi chỉ cần thấy nó ngồi một chỗ, ít di chuyển hay ăn ít lại là mình phải để ý, vì nhiều khi nó chưa biểu hiện rõ đâu, nhưng bên trong đã có chuyện rồi", anh nói.
Công việc mỗi ngày vẫn lặp lại: chuẩn bị lá dâu, lá khế, lá bằng lăng… chia theo từng bữa, từng loại, dọn chuồng, theo dõi sức khỏe. Nhưng giữa những việc đó, luôn có một chi tiết không nằm trong quy trình.
Mỗi lần anh bước vào, Út Cưng lại chạy tới. Không phải để ăn, cũng không phải vì sợ. Chỉ để bám, như một thói quen, như một cách nhận ra người quen giữa không gian rộng lớn của khu chuồng nuôi.
Ở một góc khác, tiếng kêu bật lên ngay khi bác sĩ thú y Nguyễn Quỳnh Thiện Hảo (27 tuổi) quay sang chăm một con vật khác. Không lớn, nhưng kéo dài, gắt và có chủ ý, đủ để người đang làm việc phải ngoái lại. Vẹt Gạo đang giận.
Con vẹt trắng đứng trên cành, xù lông, đập cánh, kêu liên tục, rồi cúi đầu xuống, phát ra những âm thanh quen thuộc giống như đòi ăn. Khi bác sĩ Hảo vẫn chưa quay lại, vẹt Gạo bắt đầu cắn cành cây, tạo ra những tiếng lách tách dồn dập, như một cách gây chú ý mà Gạo đã học được từ rất sớm.
Nữ bác sĩ bước lại gần, đưa tay gãi nhẹ phần cổ, giọng hạ xuống, nói vài câu quen. Gạo lập tức im lại, nghiêng đầu, nhắm mắt, như thể mọi bực dọc vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Vẹt Gạo đặc biệt lắm, mấy con khác thì thích leo trèo, đi chơi, còn Gạo thì thích được vuốt ve, được nói chuyện. Nhiều lúc mình thấy vẹt Gạo giống như một đứa nhỏ hơn là một con vẹt", bác sĩ Hảo nói, vừa quan sát phản ứng của Gạo.
Sinh vào tháng 4 năm ngoái, vẹt Gạo là loài cockatoo - không phải loài bản địa của Việt Nam. Vẹt Gạo được nuôi từ những ngày đầu bằng bột, bơm qua ống như em bé. Khi mới nở, vẹt Gạo chỉ khoảng 25 gr, nằm gọn trong lòng bàn tay, phải chăm từng bữa, từng cữ. Giờ đây, vẹt Gạo đã gần nửa ký, đứng vững trên cành, nhưng thói quen đòi ăn bột vẫn còn và giai đoạn khó nhất chính là lúc phải tập cho Gạo từ bỏ thói quen đó.
Vẹt Gạo được bác sĩ thú y nuôi bộ cho đến khi trưởng thành
"Lúc cai bột là khó nhất. Vẹt Gạo kêu dữ lắm, mỗi lần thấy mình là cúi đầu xuống, kêu, đòi ăn. Nghe giống như em bé khóc vậy đó, nên nhiều khi cũng khó dứt ra, cứ phải dỗ rồi mới chịu", bác sĩ Hảo kể. Càng nhõng nhẽo, vẹt Gạo lại càng được dỗ và rồi thành quen.
Không chỉ giận, Gạo còn biết ghen. Chỉ cần thấy bác sĩ Hảo quay sang chăm con khác, vẹt Gạo sẽ lập tức phản ứng: xù lông, đập cánh, kêu, cắn cành cây, tất cả diễn ra rất nhanh, như một cách kéo sự chú ý về phía mình.
Có những lúc vẹt Gạo "giận thật", không lại gần, không tương tác, đứng im một chỗ như làm lơ. Nhưng chỉ một thời gian sau, hoặc sau vài cái vuốt nhẹ, mọi thứ lại trở về bình thường, giống cách một đứa trẻ hết dỗi.
Chỉ khi Thảo Cầm Viên có thêm vẹt em tên Cám, Gạo mới bớt nhõng nhẽo một chút. Không còn phản ứng mạnh như trước, nhưng thói quen đòi được quan tâm vẫn còn đó.
Với nữ bác sĩ Hảo, việc chăm Gạo không chỉ là cho ăn hay điều trị, mà còn là cách nói chuyện, cách giữ giọng, cách tiếp cận. "Có thể vẹt Gạo không hiểu hết mình nói gì, nhưng bạn ấy cảm nhận được giọng của người chăm. Mình nói nhẹ thì Gạo yên tâm hơn, quen người hơn, nên nhiều khi tôi nói chuyện với Gạo như nói với một đứa nhỏ vậy", nữ bác sĩ Hảo bày tỏ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Xe bánh mì thịt nướng ngon nhất thế giới ở trung tâm TP.HCM, giờ ra sao?

Sau gần 20 năm được tạp chí mỹ lừng danh vinh danh là một trong 12 món ăn đường phố ngon nhất thế giới, chúng tôi tìm lại xe bánh mì nhỏ nằm trong con hẻm 37 Nguyễn Trãi, phường Bến Thành (TP.HCM). Xe bánh dù đã bán ngót nghét đến nay 28 năm nhưng vẫn chưa giảm sức hút khi cứ mỗi buổi chiều tối lại có hàng dài người nước ngoài lẫn người Việt xếp hàng chờ mua.
Trên con đường Nguyễn Trãi với những cửa hàng quần áo sang trọng, bắt mắt, chiếc xe bánh mì quen thuộc của bà Gái (56 tuổi) nằm ở đầu hẻm 37 lại mang một vẻ bình dân đối lập.
Chúng tôi ghé xe của bà chủ vào khoảng 18 giờ, đã thấy một hàng dài người đứng chờ, có khách Tây lẫn khách Việt. Bên cạnh chiếc xe nhỏ là bếp than hồng luôn đỏ lửa, mùi thịt nướng thơm lừng.
Điều đặc biệt là xe bánh mì của bà Gái chỉ bán duy nhất một loại là bánh mì thịt nướng suốt bao năm qua. Thịt xay ướp gia vị được nắn tròn, nướng cháy cạnh trên bếp than, sau đó cho vào nhân bánh mì ăn kèm đồ chua, rau sống và được rưới nước xốt đặc trưng.
Chỉ một món duy nhất nhưng đã làm nên tên tuổi của xe bánh mì suốt gần 3 thập kỷ. Khách không chỉ là người địa phương mà còn có nhiều người nước ngoài, dần trở thành "mối ruột" của xe bánh mì.
"Năm 29 tuổi tôi bắt đầu bán ở đây, giờ 56 tuổi rồi vẫn đứng bán. Tôi bán một chỗ này, không thay đổi, hương vị cũng giữ nguyên như vậy. Có những khách theo tôi từ hồi mới bán giá 3.000 đồng/ổ bánh mì đến giờ. Mỗi ngày tôi bán từ khoảng 16 - 17 giờ đến 21 giờ là hết, có hôm hết sớm hơn", bà Gái chia sẻ.
Kể từ khi được tạp chí Condé Nast Traveler vinh danh năm 2008, mỗi ngày xe bánh mì lại càng đắt khách hơn. Trước đây bà bán một mình, nhưng gần đây có thêm con trai phụ giúp nên công việc phần nào đỡ vất vả.
Bà Gái tiết lộ, điều khiến xe bánh mì của mình thu hút và giữ chân thực khách suốt bao năm qua chính là hương vị đặc biệt riêng từ cách nêm nếm của bà. Thịt nướng cũng như các món ăn kèm đều do bà tự tay chuẩn bị ở nhà. "Một ngày tôi chuẩn bị 40 kg thịt, đồ chua là tự làm ở nhà, nước xốt cũng tự làm", bà nói thêm.
Không chỉ thu hút thực khách địa phương, xe bánh mì của bà Gái còn níu chân nhiều du khách nước ngoài nhờ mùi thơm từ lò thịt nướng luôn lan tỏa hấp dẫn. Chị Obey (30 tuổi, đến từ Campuchia) cho biết đây là lần thứ hai chị quay lại sau khi lần đầu đến muộn và không còn bánh.
“Ấn tượng đầu tiên của tôi là có rất nhiều người xếp hàng nên tôi nghĩ đây chắc chắn là một chỗ ăn ngon. Bên cạnh đó, mùi thơm của thịt nướng rất hấp dẫn và bạn có thể thấy người bán làm trực tiếp ngay trước mặt mình”, chị chia sẻ.
Trên mạng xã hội, nhiều du khách quốc tế bày tỏ sự yêu thích với bánh mì Việt qua các video review, không ít người xem đây là món không thể bỏ lỡ khi đến Việt Nam. Không chỉ thưởng thức tại chỗ, nhiều du khách còn tìm lại hương vị ấy ngay tại quê nhà.
Điển hình là nhóm “Vietnamese Banh Mi Appreciation Society” được thành lập năm 2016 trên mạng xã hội, hiện thu hút hơn 200.000 thành viên, chuyên thảo luận và chia sẻ về các tiệm bánh mì tại Úc.
Trong nhóm, mỗi bài đăng đều có hình ảnh, địa chỉ, mức giá và đánh giá theo thang điểm 1- 5 rất chi tiết. Không dừng lại ở việc chia sẻ trải nghiệm, các thành viên còn tích cực bàn luận về nguyên liệu, hương vị, độ giòn của bánh hay mức giá. Thậm chí, nhiều người đặt mục tiêu đến Việt Nam để “ăn cho đúng vị”, sau đó quay lại chia sẻ trải nghiệm và cũng nhận về rất nhiều lượt tương tác tích cực từ thành viên trong nhóm.
Từ một món ăn đường phố dân dã, bánh mì dần trở thành một trong những món ăn “phải thử” với du khách quốc tế. Anh Lucas Meyer (26 tuổi, đến từ Đức) cho biết trong chuyến đến Việt Nam, anh đã thử nhiều loại như bánh mì gà, ốp la, chả cá, trong đó thích nhất là bánh mì gà vì hương vị nhẹ, dễ ăn.
Theo anh, bánh mì Việt Nam mang lại cảm giác rất cân bằng, không quá nặng bụng nhưng vẫn đủ no. Anh cũng bất ngờ khi biết có một cộng đồng hơn 200.000 người cùng thảo luận về món ăn này. “Đây không chỉ là món quen thuộc của người Việt mà còn rất phổ biến với bạn bè quốc tế”, anh nhận xét.
Thường xuyên quay video để trải nghiệm ẩm thực tại TP.HCM, anh Randy Oviedo (33 tuổi, người Colombia) đã ấn tượng với bánh mì từ lần đầu trải nghiệm. “Khi tôi thực hiện chuyến đi xuyên Việt bằng xe máy, tôi ăn bánh mì hầu hết cho mọi bữa ăn. Nó khá giống với món arepa rellena (bánh bắp kẹp nhân) ở đất nước tôi, nên càng trở nên đặc biệt hơn hẳn”, anh Randy chia sẻ.
Anh Randy thường chia sẻ các video trải nghiệm món Việt của mình qua kênh "Randyotravel"
ẢNH: NGỌC NGỌC
Theo anh Randy, tại Việt Nam, một ổ bánh mì chỉ khoảng 20.000 đồng, nhưng tại Mỹ có thể lên đến 600.000 đồng. Với anh, điểm hấp dẫn nằm ở sự hài hòa giữa các thành phần: từ thịt ba chỉ chiên giòn, lớp bơ béo, đến pate và đồ chua, tất cả kết hợp cân bằng mà không lấn át nhau. “Với tôi, bánh mì là một trong những món ngon nhất, luôn nằm trong top 5 món ăn phải thử khi đến Việt Nam”, anh nói.
Tin Gốc: Thanh Niên

