Có lẽ bạn chưa hoặc đã biết về Huyndai (Hiện đại) – một trong những tập đoàn hàng đầu của Hàn Quốc. Khởi đầu là một công xưởng chuyên sửa chữa ôtô rồi tập trung vào lĩnh vực công nghiệp nặng, Huyndai phụ trách thi công, tham gia vào các dự án lớn như đóng tàu, xây cầu. Sau đó, doanh nghiệp dần chuyển hướng sang sản xuất ôtô và phát triển thương hiệu bền vững tới ngày nay. Vậy ai là người đã sáng lập nên thương hiệu vững mạnh này? Đó chính là ông Chung Ju Yung – cố Chủ tịch của tập đoàn. Tôi biết đến câu chuyện này thông qua cuốn sách Không bao giờ là thất bại! Tất cả là thử thách – tự truyện của ông Chung Ju Yung.
Là một cuốn tự truyện nên nội dung chính xoay quanh xuất phát điểm và những cột mốc trong sự nghiệp của ông Chung Ju Yung. Mở đầu tác phẩm, tác giả kể về xuất thân, gia đình của mình cùng những khởi đầu gian nan của tuổi trẻ khi bỏ nhà lên Seoul, bươn chải kiếm tiền để duy trì cuộc sống và học thêm nơi thành phố. Tiếp đó, dấu mốc thừa hưởng cửa hàng gạo và nền móng của Huyndai được ông nhắc đến. Trải qua vô vàn khó khăn, càng về cuối sách, người đọc lại càng thấy những thành tựu, kỳ tích mà ông Chung Ju Yung cùng cộng sự đạt được. Để rồi trước khi khép lại tự truyện này, những triết lý, tầm nhìn được tác giả đúc kết, gửi gắm tới các độc giả nhằm hướng tới một thế giới văn minh, tích cực.
Ông Chung Ju Yung được sinh ra trong một gia đình làm nông, chẳng hề khá giả. Bằng sự chịu khó, chân thật, liều lĩnh cùng ý chí mãnh liệt, ông xây dựng nên một tập đoàn lớn mạnh, nổi tiếng trên thế giới. Vì thế, cuốn tự truyện này chắc chắn là một nguồn cảm hứng thiết thực đối với các độc giả. Một người không sinh ra ở vạch đích lại có thể thành công đến vậy sao? Phải chăng ông đã quá may mắn? Dưới đây là ba nội dung chính tôi rút ra được từ tác phẩm.
Bài học đối với mỗi cá nhân
Trước hết, uy tín và câu chuyện con rệp có lẽ là một trong những giá trị cốt lõi đối với mỗi cá nhân mà ông Chung Ju Yung muốn truyền tải. Uy tín không chỉ giúp ích cho ông trong công việc mà còn duy trì những mối quan hệ tốt đẹp. Khi còn là một cậu thanh niên, dù là bán gạo hay sửa chữa xe, ông cũng luôn nỗ lực, siêng năng, chịu khó học hỏi và cố gắng hết sức để hoàn thành tốt công việc của mình. Có thể nói, ông đã làm rất tốt trong việc xây dựng thương hiệu cá nhân, bởi sự thành thật và chân chính từ những việc nhỏ đã tạo dựng uy tín vững chắc trong mắt những khách hàng, người quản lý của ông. Sau này, ông vẫn tâm niệm ”uy tín chính là tài sản của người kinh doanh” và chắc hẳn uy tín cũng là giá trị bền vững mà mỗi cá nhân cần duy trì.
Ngoài ra, bài học về những con rệp có lẽ đã giúp củng cố tinh thần, nghị lực trong vị chủ tịch tập đoàn Huyndai. Dù có kê bát nước vào những chân bàn để tránh lũ rệp bò lên cắn, chúng vẫn có thể tìm cách leo lên tường, lên trần nhà rồi tìm chỗ rơi xuống cắn người. Dẫu gặp trở ngại là bát nước, con rệp vẫn kiên trì tìm những cách khác để đạt được mục đích của mình. Qua trải nghiệm này, bài học mà ông gửi gắm tới độc giả là phải nỗ lực tối đa, tìm ra hướng giải quyết khi gặp vấn đề, cản trở thay vì than thở không còn con đường hay cách nào khác.
Bên cạnh những đúc kết giá trị trên, ông Chung Ju Yung còn nhắn nhủ bài học về niềm tin ”Nếu toàn tâm toàn ý dốc sức thì bất cứ việc gì cũng có thể thành công” hay ”tin tưởng 90 phần trăm việc sẽ thành” và ”10 phần trăm tự tin mình nhất định làm được”. Đó là những nguyên tắc giúp ông có sự quyết đoán, quyết tâm khi thực hiện một điều gì đó. Khi bạn có niềm tin, dù kết quả ra sao, dường như bạn đã chiến thắng chính nỗi sợ thất bại của mình rồi.
Qua mỗi chương, tôi lại nhận thấy một bài học được ông đúc kết ở đó như bắt tay vào hành động mới có thể quyết định thành bại; có ý chí tiến thủ, tích lũy uy tín bằng sự cần cù và tiết kiệm; suy nghĩ tích cực và đặc biệt là biết ơn cuộc sống.
Bài học đối với tổ chức
Không chỉ là những bài học dành cho cá nhân, sách cũng chia sẻ những giá trị trong quản trị doanh nghiệp mà tôi cảm thấy vẫn đúng đắn trong bối cảnh ngày nay. Ông trực tiếp đề ra bản nội quy quản lý lao động cơ bản nhằm xóa bỏ dần bức tường ngăn cách giữa nhân viên văn phòng và người lao động chân tay, thể hiện thái độ tôn trọng, yêu mến những người công nhân. Cách quản lý này đồng thời cho thấy ông là một nhà lãnh đạo khiêm nhường, gần gũi.
Hơn nữa, ông Chung Ju Yung rất coi trọng sức khỏe người lao động bởi cho rằng ”sức khỏe chính là điều kiện đầu tiên của hạnh phúc”. Theo đó, tại Huyndai, ông đề nghị các nhân viên tan làm đúng giờ, đó mới là minh chứng cho sự tập trung, nỗ lực và nhiệt tình đối với công việc.
Ngoài ra, bên cạnh mong muốn Huyndai trở thành ”doanh nghiệp lớn nhất”, ông đề cao hơn việc Huyndai được đánh giá là ”doanh nghiệp trong sạch”. Có như vậy, xã hội mới trong sạch, phát triển được. Đặc biệt, lối suy nghĩ cũ, cứng nhắc cũng là một rào cản mà ông muốn đề cập. Với điều này, trong bối cảnh thị trường đầy biến động như hiện tại, đòi hỏi các doanh nghiệp, tổ chức cần phải chuyển đổi, linh hoạt mới có thể thích ứng với những thách thức, vấn đề phát sinh.
Bài học vĩ mô
Ông Chung Ju Yung cũng gửi gắm những bài học về kinh tế như ”kinh tế lấy dân làm chủ đạo đúng nghĩa” (nghĩa là ”chính phủ làm việc của chính phủ, dân sự làm việc của dân sự, phối hợp với nhau”). Mục tiêu sản xuất ra loại xe ôtô tốt nhất thế giới của ông dường như tương đương với niềm tự hào, tự tôn dân tộc trên bản đồ thế giới, bởi ông cho rằng: ”Chiếc xe hơi là biểu hiện về trình độ khoa học kỹ thuật của đất nước chế tạo ra nó. Nó cũng chính là hình ảnh của đất nước đó”. Đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt từ nước ngoài như Mỹ, Nhật hay Đức, ông vẫn quyết tâm thực hiện hóa sản phẩm ôtô nội địa để đóng góp vào sự phát triển của Hàn Quốc, chinh phục thế giới. Dù thế giới đã làm ra những chiếc xe ôtô rất tối tân, ông Chung Ju Yung vẫn muốn được tự hào với xe ôtô và phụ tùng của riêng Hàn Quốc trên trường quốc tế.
Đằng sau những thành công là gian nan, thử thách. Kết thúc cuốn sách, đọng lại trong tâm trí người đọc có lẽ là những bài học rút ra từ thực tế mà ông Chung Ju Yung đã đề cập xuyên suốt câu chuyện cuộc đời mình.
Khám phá tác phẩm, chắc hẳn bạn cũng sẽ tìm thấy những bài học giá trị khác dành cho mình. Tôi tin cuốn sách này sẽ là nguồn động lực mạnh mẽ, giúp bạn tìm ra phương hướng cũng như áp dụng những bài học để phát triển bản thân, thay đổi cuộc sống.
Độc giả mọi độ tuổi có thể gửi bài viết (không giới hạn số lượng) về email giaitri.vnexpress@gmail.com, tên mail là: “Bai cam nhan Cuon sach toi yeu”.
Trong bối cảnh công nghiệp giải trí có nhiều hạn chế ở Việt Nam thời điểm đó, trải nghiệm mà các anh mang lại có thể gói trong hai chữ "choáng ngợp".
Chỉ có một điểm trừ: tính chất buổi diễn không phải là "live concert" như ban tổ chức quảng bá, bởi đa số nghệ sĩ đều hát đè là chính, có cả hát nhép. Nói một cách chính xác, khán giả không phải đi nghe hát mà đi xem các anh... diễn.
Nhưng những người bạn đi cùng lại xuề xòa "xu hướng bây giờ là vậy, đâu chỉ Việt Nam". Hơn nữa, cả chương trình lớn và đông nghệ sĩ thế kia, ban tổ chức phải tính tới phương án an toàn! Tôi cũng ậm ừ: tất cả tại... xu hướng.
Có điều, nghệ sĩ "diễn" như đang hát khi không thực sự hát... đến nghiện. Không chỉ những chương trình lớn ngoài trời có sự tham gia của nhiều nghệ sĩ hoặc truyền hình trực tiếp mà ở một số live concert/live show cá nhân, khán giả bỏ tiền mua vé để nghe ca sĩ hát thật thì vẫn được "đãi" hát nhép, hát đè... thì câu chuyện không còn đơn giản nữa.
Đáng nói có một bộ phận công chúng nghe hát nhép, hát đè cũng đến nghiện. Với họ, nghệ sĩ sáng sân khấu, nhảy đẹp, hát hay thì càng tốt nhưng giọng hát không có, môi cử động theo bản thu âm sẵn, microphone đôi khi không được bật thì cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.
Công chúng, ở một phần nào đó, cũng vô tình tạo điều kiện cho tình trạng hát nhép, hát đè - vốn không được khuyến khích, chỉ là một giải pháp mang tính tình thế - trở nên bình thường hóa và nở rộ nhờ sự dễ tính đến dễ dãi của mình.
Trước đây hát nhép là dấu hiệu của ca sĩ "không có tài năng" nhưng nay trở nên phổ biến hơn, thậm chí được "phù phép" nhờ công nghệ và mạng xã hội. Từ khi nào hát nhép, hát đè trở thành một công cụ của những người nghiệp dư đầy sức sống và quyến rũ trong thị trường giải trí?
Trước khi đến Hà Nội đi học âm nhạc chuyên nghiệp rồi đi hát, trở thành "phù thủy" đào tạo nhiều ca sĩ nổi tiếng của V-pop như hiện nay, NSND Hà Thủy có một tuổi thiếu niên hạnh phúc khi được nghe Trần Khánh, Tân Nhân, Quốc Hương, Kiều Hưng... hát.
Âm nhạc đẹp vì nó thật, chỉ cần nghe ca sĩ hát qua đài phát thanh cũng... sung sướng. Việt Nam cũng từng có không ít ca sĩ mà qua giọng hát của họ, khán giả thấy cả thân phận con người, bước đường của dân tộc.
"Song hình như bây giờ âm nhạc như một thứ thời trang, đèm đẹp và thế thôi", bà nói. Những ca sĩ thường xuyên hát nhép (không phải do ban tổ chức yêu cầu) chỉ cho thấy đó là nghệ sĩ thiếu nội lực, nhạt nhòa bản sắc cá nhân.
Họ lên sân khấu với một sự tự ti về giọng hát nên mấp máy môi theo bản thu như một robot chính hiệu, thiếu cảm xúc và rập khuôn, hôm nào cũng giống hôm nào.
Nhưng theo nghệ sĩ Hà Thủy, dù có nhiều ca sĩ "ăn xổi" nhờ công nghệ, thị trường vẫn có sự đào thải tự nhiên. Những nghệ sĩ thực lực vẫn luôn thu hút đông đảo khán giả nhờ giọng hát thật và cảm xúc chạm đến trái tim.
Tuy nhiên "di sản" hát nhép, không phải được tạo ra bởi một cơn ngẫu hứng nhất thời, nó vừa là "lợi thế" để người ta có thể lợi dụng, vin vào và dối lừa; vừa là điểm bất lợi, có thể tố cáo bản chất của ngành công nghiệp biểu diễn này bất cứ lúc nào.
Hát nhép, du hành qua nhiều thập niên, được củng cố bởi nhiều yếu tố và không chỉ ở Việt Nam. Nhiều ngôi sao trên thế giới cùng từng dính bê bối vì hát nhép như Madonna, Mariah Carey, Beyonce... Độ nổi tiếng của nhóm nhạc BlackPink cũng tỉ lệ nghịch với khả năng hát live của nhóm.
Năm 2004, tại lễ trao giải Q Awards, Elton John công khai chỉ trích Madonna được đề cử hạng mục "Best Live Act" (nghệ sĩ biểu diễn trực tiếp xuất sắc nhất). Ông nói: "Madonna là nghệ sĩ live hay nhất á? Không phải. Từ bao giờ hát nhép lại gọi là live? Xin lỗi nhé, nhưng tôi nghĩ ai hát nhép trên sân khấu trước công chúng khi khán giả trả 75 bảng (Anh) để xem thì nên bị bắn chết".
Elton John nói câu đó hơn 20 năm trước có phần cực đoan và bạo lực. Nhưng không hẳn vô lý.
Đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, trí tuệ nhân tạo (AI) lên ngôi với nhạc sĩ, ca sĩ AI. Thật - giả không biết đâu mà lần. Câu hỏi "Thế nào mới là âm nhạc?" lại càng được đặt ra.
Ngày 2/6 tại Hà Nội, Nhà xuất bản Hội Nhà văn ra mắt tập thơ Sự mê đắm của Hồ Gươm của GS.TS, nhà thơ - cựu binh Mỹ Bruce Weigl, qua bản dịch của Trần Lê Khánh.
Sự kiện này không chỉ giới thiệu một tác phẩm văn học mới mà còn khắc họa rõ nét hành trình hàn gắn đặc biệt, nơi những cựu binh Mỹ trở thành những đại sứ tích cực quảng bá văn học và văn hóa Việt Nam ra thế giới.
Nhà thơ Bruce Weigl cho biết, nguồn cảm hứng lớn nhất để ông viết Sự mê đắm của Hồ Gươm chính là tình yêu với Hà Nội và Việt Nam.
Ông kể rằng, từ khoảng 40 năm trước, mỗi lần trở lại Việt Nam, thơ ca trong ông lại trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những con phố, quán cà phê, những người dân bình dị, những ngày Tết, những cơn mưa và nhịp sống thường nhật đều trở thành chất liệu cho sáng tạo.
“Tôi ngưỡng mộ những giá trị ở người Việt như tình yêu đất nước và đồng bào, sự trung thực sâu sắc và bền bỉ, sự tận tâm chăm sóc những người không thể tự chăm sóc mình cùng sự coi trọng giáo dục dành cho thế hệ trẻ...”, ông chia sẻ.
Nhà thơ Mỹ tâm sự, ông muốn xuất bản tập thơ này tại Việt Nam thay vì ở Mỹ bởi chính mảnh đất này đã nuôi dưỡng những tác phẩm của ông. Qua đó, ông mong muốn thể hiện tình yêu sâu sắc dành cho đất nước và nền văn hóa lâu đời của người Việt.
Phát biểu tại lễ ra mắt sách, Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - cho biết, nhiều cựu binh Mỹ sau khi tiếp xúc với đời sống và văn hóa Việt Nam đã nhận ra những giá trị nhân văn sâu sắc của dân tộc Việt Nam. Từ đó, họ dành tình cảm đặc biệt cho đất nước này và nỗ lực giới thiệu hình ảnh Việt Nam đến với thế giới thông qua các tác phẩm văn học, nghệ thuật. Bruce Weigl là một trong những gương mặt tiêu biểu cho hành trình ấy.
"Bruce Weigl không viết về Hà Nội, mà ông tìm ra một Hà Nội từ chính Hà Nội của chúng ta. Khi đọc tập thơ này, chúng ta một lần nữa tìm thấy một Hà Nội của chính chúng ta trong con mắt của một người khác. Và từ góc nhìn này, chúng ta tìm thấy một Hà Nội đẹp đẽ hơn", Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam nhận định.
Trong tập thơ có in nhiều bức tranh về Việt Nam và Hà Nội do chính Bruce Weigl thực hiện. Nếu thơ là nơi ông ghi lại những rung động bằng ngôn từ thì hội họa lại giúp ông lưu giữ cảm xúc bằng màu sắc và đường nét, đem thêm những cảm nhận về Hà Nội qua góc nhìn của một người nước ngoài.
Bruce Weigl (sinh năm 1948 tại Ohio, Hoa Kỳ) từng tham chiến tại Quảng Trị giai đoạn 1967-1968 trước khi trở thành một trong những tiếng nói phản chiến nổi bật của văn học Mỹ hậu chiến. Ông đã xuất bản 14 tập thơ, hai lần vào chung kết giải Pulitzer và được biết đến với những tác phẩm về chiến tranh Việt Nam như Bài ca bom Napalm.
Năm 2024, ông được Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trao tặng Huân chương Hữu nghị vì những đóng góp trong việc quảng bá văn học Việt Nam và thúc đẩy giao lưu văn học giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.
Nằm nép mình bên bờ bắc sông Hồng, thuộc tổ dân phố số 8 và số 10 phường Bồ Đề, cụm di tích đình Phúc Xá và chùa Bắc Biên là một trong những điểm sáng về giá trị lịch sử - văn hóa bậc nhất của Thủ đô. Nơi đây không chỉ là quê hương của Thái úy Việt Quốc công Lý Thường Kiệt, mà còn là chứng nhân của hơn 1.000 năm lịch sử Thăng Long - Hà Nội.
Từ bảo vật quốc gia đến những công trình kiến trúc cổ
Theo tư liệu lịch sử, đình Phúc Xá khởi nguồn là đền Cơ Xá, vốn nằm trong thành Đại La. Khi vua Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long năm 1010, làng An Xá (tên cũ) đã được lệnh dời ra bãi giữa sông Hồng để nhường đất xây dựng kinh thành.
Trải qua những lần “chạy lở” theo dòng sông, từ hữu ngạn sang bãi giữa, rồi lên bờ bắc như ngày nay, di tích cũng được chuyển loại hình từ đền sang đình, đảm nhận chức năng thờ Thành hoàng làng và tổ chức lễ hội.
Điểm nhấn quan trọng nhất của cụm di tích là quả chuông chùa An Xá, đúc năm Chính Hòa thứ 11 (1690). Chuông chùa cao 1,2m, đường kính đáy 0,65m, trên thân chuông khắc hơn 5.500 chữ Hán, ghi lại lịch sử làng xã, các sắc chỉ miễn trừ sưu thuế từ thời Lý đến thời Lê Trung hưng, cùng danh sách những người đóng góp. Đặc biệt, tư liệu khẳng định Lý Thường Kiệt (tên gốc là Ngô Tuấn) chính là người làng An Xá.
Ngày 3/2, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định công nhận chuông chùa An Xá là Bảo vật Quốc gia. Trước đó, chùa Bắc Biên được xếp hạng Di tích lịch sử - văn hóa cấp Quốc gia năm 1989, đình Phúc Xá được xếp hạng năm 1993.
Cùng với quả chuông, đình Phúc Xá còn lưu giữ nhiều di vật quý như: Một chuông khác đúc năm Phúc Thái thứ 5 (1647), 2 tấm bia thời Nguyễn ghi việc trùng tu, 8 đôi câu đối ca ngợi công tích Lý Thường Kiệt, 7 đạo sắc phong, cùng các bức đại tự, hoành phi với những dòng chữ như “Thánh cung vạn tuế”. Đình và chùa nằm trong khuôn viên rộng gần 3.000m2, quay ra một ao sen cổ, tạo nên không gian văn hóa tâm linh hài hòa, cổ kính.
Lễ hội truyền thống và nét văn hiến, nhân văn
Không chỉ có giá trị về kiến trúc và cổ vật, làng Phúc Xá - Bắc Biên còn bảo lưu một hệ thống di sản phi vật thể phong phú, tiêu biểu là lễ hội truyền thống được tổ chức vào ngày mùng 6 tháng 3 âm lịch hàng năm.
Trong lễ hội, nổi bật nhất là nghi lễ rước nước - một nét đẹp riêng của các làng cửa sông, mang ý nghĩa cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Cùng với đó là lễ rước kiệu Thánh, các hoạt động văn hóa, văn nghệ, trò chơi dân gian và tục “đồng dân hội ẩm” - nơi người dân trân trọng thưa với Thánh về những thành tích trong năm, xin phù hộ và tri ân công đức.
Bên cạnh lễ hội chính, làng còn duy trì ngày giỗ Thái úy Lý Thường Kiệt vào mùng 2 tháng 6 âm lịch - ngày hóa của Ngài, các nghi lễ thờ phụng danh tướng Đào Kỳ (thời Hai Bà Trưng) cùng các vị Thành hoàng khác. Đình Phúc Xá hiện thờ 7 vị Thánh, trong đó có Thái úy Lý Thường Kiệt, tướng Đào Kỳ, ba vị tướng thời Hùng Vương và hai công chúa Hồng Nương, Hảo Nga.
Từ hàng chục năm nay, cứ trước các kỳ thi chuyển cấp, thi tốt nghiệp hay đại học, hàng chục nghìn em học sinh ở khắp phường Bồ Đề và các vùng lân cận lại tìm về đình thắp hương, dâng lên bàn thờ Thái úy Lý Thường Kiệt những tờ sớ nhỏ ghi tên tuổi, ngày sinh và ước nguyện. Sau những kỳ thi, nhiều em đỗ đạt lại trở về đình dâng lễ tạ, trả ơn Thánh.
Việc học sinh đến đình cầu thi hình thành từ lòng tin của người dân vào tấm gương hiếu học của Thái úy Lý Thường Kiệt. Ông mồ côi cha từ nhỏ nhưng tự rèn luyện thành tài, trở thành danh tướng lừng lẫy.
Nói về những giá trị này, ông Nguyễn Văn Tuyên, Phó Ban Di tích Đình Phúc Xá, khẳng định: “Đáng quý nhất của Bắc Biên không chỉ nằm ở di tích mà còn nằm ở nét văn hiến, nhân văn. Nhân dân chúng tôi luôn trân trọng gìn giữ những giá trị lịch sử hàng trăm năm nay”.
Việc bảo tồn di sản vật thể (chuông cổ, đình, chùa, câu đối, hoành phi) và phi vật thể (lễ hội rước nước, rước văn, tục thờ Thánh, tín ngưỡng cộng đồng) không chỉ là trách nhiệm của chính quyền và nhân dân địa phương, mà còn là đóng góp vào kho tàng văn hóa chung của Thủ đô.
Với bề dày lịch sử hơn 1.000 năm, cùng những giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể độc đáo, làng Phúc Xá - Bắc Biên xứng đáng được bảo tồn và phát huy, để mai sau con cháu còn được biết đến một Hà Nội vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc Thăng Long xưa.