Ngày 17.5, Phòng CSGT Công an thành phố Đà Nẵng cho biết tổ công tác thuộc Đội CSGT đường bộ số 2 vừa kịp thời hỗ trợ một cụ ông 90 tuổi đi lạc trở về đoàn tụ cùng gia đình sau hành trình gần 250 km.
Trước đó, vào khoảng 21 giờ 30 tối qua 16.5, trong quá trình tuần tra, kiểm soát bảo đảm trật tự an toàn giao thông, tổ công tác do thiếu tá Đoàn Kim Hải làm tổ trưởng nhận được thông tin từ Công an phường Bàn Thạch về trường hợp cụ H.T.T (90 tuổi, trú huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nay thuộc tỉnh Gia Lai) có biểu hiện mất trí nhớ và đi lạc nhiều giờ.
Ngay sau đó, lực lượng CSGT đã tiếp nhận, động viên ổn định tinh thần cho cụ T., đồng thời xác minh thông tin và liên hệ với người thân. Tổ công tác kết nối với một xe khách tuyến cố định hỗ trợ đưa cụ T. trở về quê nhà an toàn ngay trong đêm.
Đến khoảng 2 giờ 30 ngày 17.5, cụ T. đã được bàn giao cho gia đình trong niềm xúc động của người thân.
Anh H.T.N, con trai cụ T., cho biết cha mình rời khỏi nhà từ sáng 16.5, gia đình đã tổ chức tìm kiếm nhiều nơi nhưng không có tin tức. Khi nhận được điện thoại từ lực lượng chức năng Đà Nẵng thông báo cụ T. đang được hỗ trợ an toàn, cả gia đình rất bất ngờ và xúc động.
Gia đình cụ T. gửi lời cảm ơn đến cán bộ, chiến sĩ CSGT Đà Nẵng vì tinh thần trách nhiệm, tận tâm giúp đỡ người dân.
Tin Gốc: Thanh Niên

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng chia sẻ rằng từ khi sang châu Âu, ngài chưa hề được nghe tiếng chuông chùa, nhưng nơi nào cũng có chuông nhà thờ. Mỗi lần sang thuyết pháp ở Thụy Sĩ, ngài đều dùng chuông nhà thờ để thực tập chánh niệm.
"Khi nghe tiếng chuông đổ, tôi dừng nói chuyện và khuyên thiền sinh để hết lòng lắng nghe tiếng chuông. Khi nghe tiếng chuông, chúng tôi dừng lại, theo dõi hơi thở và tiếp xúc được với những gì mầu nhiệm ở xung quanh, hoa lá, các em bé nhỏ, những âm thanh tuyệt diệu", trích cuốn sách An lạc từng bước chân.
Đối với những người không theo đạo Công giáo như chúng tôi, mỗi khi nghe tiếng chuông nhà thờ ngân vang trong nắng chiều, lòng lại như được xoa dịu.
Có lẽ vì vậy, nghề kéo chuông nhà thờ cũng là cũng là một công việc thầm lặng nhưng thiêng liêng, góp phần mang đến những thanh âm chạm đến tâm hồn của biết bao người.
Một buổi chiều đầu tháng 7.2026, chúng tôi có dịp ghé thăm nhà thờ Thánh Nguyễn Duy Khang (hạt Gia Định, Tổng giáo phận TP.HCM) tọa lạc trong con hẻm nhỏ đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, cách ngã tư Hàng Xanh 500 m (quận Bình Thạnh cũ). Đây là một trong ít nhà thờ còn giữ cách rung chuông truyền thống.
Nhà thờ Thánh Nguyễn Duy Khang hiện còn lưu giữ một quả chuông nặng hơn 100 kg trên đỉnh tháp. Muốn đến nơi, phải đi qua cánh cửa nhỏ rồi men theo cầu thang xoắn hẹp dẫn lên tháp chuông.
Con đường ấy, ông Hồ Viết Hoàng (50 tuổi, Phó Hội đồng Mục vụ giáo xứ) đã bước đi không biết bao nhiêu lần. Ông chính là người trực tiếp đảm nhận công việc kéo chuông nhà thờ và đã bén duyên với nghề không lương này từ năm 37 tuổi.
Ông Hoàng vẫn nhớ như in những ngày đầu trực tiếp kéo chuông: "Không phải cứ khỏe là kéo được chuông. Có lần không ghì lại dây chuông, tôi lỡ kéo mạnh quá, quả chuông dính luôn ở trên nóc, không kéo được nữa".
Theo ông Hoàng, để tạo nên một hồi chuông trọn vẹn, người kéo không cần quá nhiều sức mà phải có kinh nghiệm và cảm nhận nhịp điệu. Mỗi hồi chuông chưa đến 20 nhịp, song từng lần kéo, từng lần nhả dây đều phải đúng thời điểm để quả chuông tiếp tục đung đưa và ngân lên.
Ông Hoàng kể, trước đây, việc rung chuông được nhiều người trong giáo xứ cùng đảm nhận, nhưng tuổi tác cao, không có sức khỏe hoặc chuyển sang giáo xứ khác nên dần dần không còn ai phụ trách.
Chúng tôi hỏi ông Hoàng: nhà thờ Thánh Nguyễn Duy Khang từng có ý định chuyển sang chuông điện tử cho tiện lợi?
Ông Hoàng lắc đầu, chắc mẩm: "Muốn đổi sang chuông điện tử sẽ kéo theo việc phải điều chỉnh kết cấu, kiến trúc của tháp chuông. Quan trọng hơn, kéo chuông bằng tay đã trở thành một truyền thống của nhà thờ, nên cha xứ và giáo xứ đều mong muốn giữ nguyên".
Là một giáo dân gắn bó với nhà thờ từ nhỏ, chị Nguyễn Hoàng Trúc Mai (25 tuổi, ở TP.HCM) cho hay: "Chúng tôi cảm nhận được ý nghĩa tiếng chuông. Những hồi chuông vang lên nhanh, rộn ràng, tạo cảm giác hân hoan như lời mời gọi cộng đoàn bước vào thánh lễ. Nhưng cũng có những hồi chuông chậm hơn, trầm hơn, khiến người nghe tự nhiên lắng lại. Sự khác biệt này đến từ từng nghi thức phụng vụ, như báo lễ, báo giờ kinh hay giờ chầu đều có cách đánh chuông riêng".
Bà Hoàng Thanh (77 tuổi) nhận ra sự khác biệt rất rõ ràng giữa chuông kéo tay và chuông vận hành bằng máy: "Chuông máy thì rất đều, rất chuẩn, gần như lập trình sẵn. Còn chuông kéo tay thì có nhịp điệu, nghe tự nhiên và có cảm xúc hơn. Nó gợi nhớ đến ký ức của một thời gắn bó, là linh hồn của cả giáo xứ. Cái gì từ xưa đến nay đã có thì vẫn nên giữ lại".
Để hiểu rõ hơn về tiếng chuông nhà thờ, chúng tôi tham khảo bài giảng của ông Michel Nguyên Hạnh là nhà nghiên cứu văn hóa, tín ngưỡng Việt Nam, do Tổng giáo phận TP.HCM đăng tải.
Khác với chuông chùa thường được đánh theo phương ngang, chuông nhà thờ chủ yếu được rung theo phương đứng bằng quả lắc.
Theo ông Michel Nguyên Hạnh, chuông nhà thờ được treo trên giá đỡ qua vòng treo ở đỉnh. Cấu tạo chuông gồm đầu chuông, vai chuông, eo chuông, vành chuông và miệng chuông.
Trong đó, phần eo có vai trò quan trọng, quyết định độ chính xác của tần số dao động, giúp tiếng chuông phát ra đúng cao độ đã định. Quả lắc va vào vành chuông tạo dao động âm, còn thiết kế cong của thân chuông giúp âm thanh vang xa. Một số chuông còn có viền để tăng độ bền và độ vững chắc.
Chuông nhà thờ luôn được đúc theo một nốt nhạc trong thất cung: Đô - Rê - Mi - Fa - Sol - La - Si. Vì vậy, có những nhà thờ đúc từ 2 đến 6 chuông.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 16.4, nguồn tin Thanh Niên cho biết ông Vũ Đức Dân bị bắt tạm giam để điều tra về hành vi "lợi dụng chức vụ, quyền hạn khi thi hành công vụ".
Qua xác minh của PV Thanh Niên, ông Dân bị bắt để phục vụ công tác điều tra khi cơ quan điều tra Công an tỉnh Gia Lai phát hiện những sai phạm xảy ra tại Ban Quản lý rừng phòng hộ Ia Rsai liên quan về khoản kinh phí dịch vụ môi trường rừng.
Ban Quản lý rừng phòng hộ Ia Rsai hiện quản lý vùng rừng thuộc địa phận hai xã Ia Rsai và Phú Túc với lâm phần trên 17.000 ha.
Liên quan đến những sai phạm trên của ông Vũ Đức Dân, ngày 15.4, ông Cao Thanh Thương, Giám đốc Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Gia Lai đã ký quyết định tạm đình chỉ công tác đối với ông Vũ Đức Dân, Giám đốc Ban Quản lý rừng phòng hộ Ia Rsai. Thời hạn đình chỉ công tác được tính theo thời hạn quy định của pháp luật.
Những sai phạm của ông Dân đang được Công an tỉnh Gia Lai tiếp tục điều tra làm rõ, xử lý theo quy định.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Con muốn sống: Bé 3 tuổi mắc bệnh hiếm, chị đi làm xa phụ cha mẹ cứu em

Chị Trần Thị Phương (35 tuổi, ở An Giang) có 3 người con. Bé Trần Ngọc Lam là con gái út (sinh năm 2023), chào đời chưa bao lâu thì được phát hiện mắc bệnh hiếm, phải truyền thuốc suốt đời để tránh biến chứng suy tim, suy hô hấp… Từ đó, cuộc sống của hai mẹ con chỉ còn quẩn quanh bên giường bệnh.
Thông qua Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM), chúng tôi được biết bé Trần Ngọc Lam là một trong những trường hợp mắc bệnh hiếm, có hoàn cảnh khó khăn. Mới đây, chúng tôi đến bệnh viện ghi nhận, trên chiếc giường bệnh, bé Lam nằm im, bàn tay gầy lọt thỏm trong tay mẹ. Từng giọt thuốc chậm rãi chảy qua dây truyền vào cơ thể nhỏ bé của Lam. Nhìn con chịu đau, người mẹ nghèo ở An Giang chỉ ước có thể nhận hết bệnh tật về mình.
Nhớ lại thời điểm con phát bệnh, chị Phương kể với chúng tôi: khoảng tháng 9.2023, thấy con sốt cao, thở dốc, chị khăn gói đưa con từ An Giang lên Bệnh viện Nhi đồng 2 (TP.HCM) điều trị. Lúc đó, chị chỉ nghĩ con bệnh rồi sẽ khỏi, không ngờ đó lại là khởi đầu của hành trình dài đằng đẵng trong bệnh viện.
Sau đó, bé Lam được chuyển sang Bệnh viện Nhi đồng 1. Mẫu xét nghiệm của bé được gửi ra nước ngoài để tìm nguyên nhân. Khi kết quả trả về, vợ chồng chị Phương chết lặng: con mắc bệnh Pompe - một loại rối loạn chuyển hóa di truyền hiếm gặp, có thể ảnh hưởng đến tim, cơ và hô hấp.
Nếu không được điều trị kịp thời, bệnh có thể dẫn đến suy tim, suy hô hấp, thậm chí đe dọa tính mạng. Từ đó, cứ 2 tuần một lần, bé Lam phải lên bệnh viện truyền thuốc để bệnh không tiến triển nặng, duy trì sự sống. May mắn, các bác sĩ xin được nguồn thuốc tài trợ, giúp bé có cơ hội được điều trị.
“Thấy con bệnh vậy, cha mẹ nào chịu nổi, chỉ biết ráng làm lụng để lo cho con, mong con bớt bệnh”, chị Phương xúc động nói.
Sau đó, bé Lam tiếp tục nằm viện vì viêm phổi nặng. Ngày này qua tháng khác, bệnh viện trở thành ngôi nhà bất đắc dĩ của hai mẹ con. Có những ngày cạn túi, chị Phương xin thêm phần cơm từ thiện để cầm cự qua ngày, chừa lại từng đồng mua cơm, mua cháo cho con.
Những ngày cận tết, nhiều bệnh nhi theo cha mẹ về nhà, còn mẹ con chị Phương vẫn ở lại phòng bệnh. Hai năm liền ăn tết trong bệnh viện, chị cũng quen dần nhưng nhìn con gái nhỏ nằm co ro trên giường, lòng chị vẫn không khỏi tủi thân, xót xa.
Chị Phương vẫn nhớ rõ đêm con gái bất ngờ trở nặng. Bác sĩ báo bé có thể không qua khỏi. Nghe vậy, chị hoảng hốt, tay chân rụng rời, cả đêm ngồi bên giường bệnh, xoa tay chân cho con suốt đêm.
“Lúc đó tôi không còn tỉnh táo, chỉ biết nói với con: Con ơi đừng bỏ mẹ. Con nhắm mắt, không nói được nhưng tôi tin con vẫn nghe, vẫn cảm nhận được”, chị Phương kể.
May mắn thay, bé Lam qua được cơn nguy kịch. Nhưng những đêm sau đó, nỗi sợ mất con cứ bám riết lấy chị. Có khi vừa chợp mắt, chị đã giật mình choàng dậy, vô thức ôm lấy đứa con nhỏ.
Chị Phương trải lòng, từ ngày bé Lam đổ bệnh, vợ chồng chị phải vay mượn khắp nơi để có tiền chữa bệnh cho con. Nợ cũ chưa trả xong, những chuyến đi viện mới lại nối tiếp. Đến nay, số nợ ngày càng chồng chất, có khoản chị chưa biết xoay xở cách nào để trả.
Sau 2 năm điều trị liên tục, có những lần vừa về quê được vài ngày, bé Lam lại phải quay lại bệnh viện vì bệnh trở nặng. Khi sức khỏe tạm ổn, em được bác sĩ cho về nhà theo dõi. Từ đó, cứ 2 tuần một lần, chị Phương lại bồng con từ An Giang lên TP.HCM truyền thuốc. Mỗi chuyến đi tốn khoảng 1 triệu đồng tiền xe, ăn uống - một khoản không nhỏ với gia đình đã kiệt quệ.
Ở quê, anh Trần Phước Lợi - chồng chị Phương làm đủ việc thuê mướn. Hôm thì phụ hồ, hôm chặt chuối trong vườn đem bán. Mỗi tuần, anh kiếm được khoảng 2 triệu đồng, vừa lo mẹ già, vừa nuôi con, vừa gom góp cho những chuyến lên bệnh viện.
Chị Phương ở nhà chăm bé Lam, lo cơm nước, thỉnh thoảng ai kêu phân loại xoài thì đi làm, kiếm thêm vài chục nghìn đồng. Nhà có gì ăn đó, có hôm hàng xóm thương, cho ít thịt cá, chị lại để dành phần ngon hơn cho mẹ già và các con.
Chị Phương tâm sự, điều khiến chị Phương xót xa là đứa con gái lớn - Trần Thị Ngọc Trúc (17 tuổi) đã phải sớm bươn chải. Vì nhà quá khó khăn, Trúc nghỉ học từ năm lớp 6. Từ một đứa trẻ còn tuổi đến trường, em đi phụ bưng bê ở quán nước, quán cơm, rồi lên TP.HCM làm việc, mong có thêm tiền phụ cha mẹ chữa bệnh cho em.
Mỗi lần nhắc đến con cả, chị lại cúi mặt, mắt đỏ hoe. Một đứa con nằm viện triền miên, một đứa con phải rời lớp học quá sớm, chị Phương vừa bất lực, vừa xót xa: “Là mẹ, sao tôi không đau cho được khi con mình phải nghỉ học, đi làm xa”.
Truyền thuốc xong, chị Phương bồng bé Lam ra khỏi phòng bệnh. Đứa trẻ mệt lả, đầu tựa vào vai mẹ. Một tay chị ôm con, tay còn lại xách theo túi đồ lỉnh kỉnh đã theo hai mẹ con qua nhiều lần nhập viện.
Ngoài kia, chuyến xe về An Giang vẫn chờ, còn trong lòng chị là nỗi lo cũ chưa kịp vơi: tiền nợ, tiền xe, tiền ăn và những lần truyền thuốc kế tiếp sau 2 tuần nữa.
“Tôi không biết ngày mai sẽ xoay xở ra sao. Nhưng chỉ cần con còn ở bên, tôi sẽ không bỏ cuộc”, chị Phương nói, ánh mắt dõi về phía xa xăm.
Bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc Trắng, Phó khoa Sơ sinh 2 - Chuyển hóa - Di truyền, Bệnh viện Nhi đồng 1, cho biết bé Lam đang được điều trị bệnh Pompe bằng liệu pháp enzyme định kỳ mỗi 2 tuần.
Mỗi lần truyền thuốc kéo dài 1 ngày, thông thường bé không phải nằm viện. Tuy nhiên, thỉnh thoảng bé có vài đợt viêm hô hấp nên cần điều trị thêm vài ngày sau truyền enzyme.
Bác sĩ cho biết thêm, trong quá trình điều trị, chức năng tim của bé Lam ổn định nên thời gian nằm viện và thời gian điều trị bệnh tim giảm.
Hiện bé Lam được điều trị bằng liệu pháp enzyme với mức bảo hiểm y tế chi trả 100% đến khi đủ 6 tuổi. Sau 6 tuổi, bệnh viện sẽ tiếp tục xin nguồn viện trợ để duy trì điều trị cho bé.
Về hướng điều trị, bác sĩ cho biết hiện nay tại Việt Nam, liệu pháp enzyme là phương pháp điều trị tối ưu, trúng đích đối với bệnh Pompe. Bé Lam sẽ tiếp tục được điều trị bằng phương pháp này cho đến khi có phương pháp mới phù hợp hơn.
Tin Gốc: Thanh Niên

