HLV Harry Kewell đã hoàn thành 13 trận đầu tiên trên cương vị “thuyền trưởng” CLB Hà Nội. Đó là con số đáng nói, bởi 13 trận bằng đúng chiều dài của nửa mùa giải, là thước đo phù hợp để đánh giá một chiến lược gia có hợp với tập thể mà ông huấn luyện hay không. Dù Kewell đã nức tiếng khi còn chơi cho Liverpool và là huyền thoại bóng đá Úc, V-League vẫn có những thước đo riêng biệt, nơi đôi khi danh tiếng không phải chìa khóa mở cửa danh vọng.
Sau 13 trận, Kewell cùng học trò thắng 8, hòa 1, thua 4, giành 25 trên tổng số 39 điểm tối đa. Đó là điểm số chấp nhận được với nhiều đội bóng, nhưng không phải… CLB Hà Nội. Trước ngày Kewell đến, đội bóng thủ đô đứng hạng 6. Sau 13 trận, đội tăng 2 bậc, nhích lên hạng 4, nhưng vẫn chưa thể vào nhóm 3 đội dẫn đầu như kỳ vọng.
CLB Hà Nội kém hạng 3 của Ninh Bình 4 điểm (33 so với 37). Nếu bại trận trước Ninh Bình ở vòng này, cơ hội có huy chương của thầy trò HLV Kewell xem như không còn. Mà không vào được tốp 3 (lần đầu tiên từ khi lên chơi V-League năm 2008), HLV Kewell coi như thất bại. Bởi đã không lọt vào tốp 3, thì đứng hạng 4 hay hạng 6 có lẽ không khác nhau nhiều.
Do đó, HLV Kewell hiểu rõ tính chất sống còn của màn thư hùng trên sân Ninh Bình, diễn ra lúc 18 giờ ngày 24.4 ở vòng 20 V-League. Chính Ninh Bình là đối thủ trong trận ra mắt của Kewell trên cương vị “thuyền trưởng” CLB Hà Nội cách đây nửa năm. Dù chơi hay hơn hẳn, nhưng học trò Kewell bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, lại kém duyên khi liên tục sút dội xà cột, sau cùng phải chịu thất bại 1-2 sau… 2 pha bóng nguy hiểm của đối thủ. Trong khi Ninh Bình lì lợm và biết chắt chiu, CLB Hà Nội lại chơi phóng khoáng và không nắm giữ được thời cơ.
Đó cũng là trận đấu khiến HLV Kewell và CLB Hà Nội hoàn toàn thay đổi. Đội bóng thủ đô đá chặt chẽ và thực dụng hơn, với tinh thần trực diện: đưa bóng tiếp cận cầu môn đối thủ càng nhanh càng tốt, sẵn sàng đá bóng bổng và sút xa, vốn không phải “vũ khí” ưa thích của đội Hà Nội trước đây.
CLB Hà Nội vẫn trọng kiểm soát bóng, nhưng tiết chế những đường chuyền thừa, mà biến thời lượng cầm bóng thành sức ép dồn dập, triệt đề, thành những cú “dội bom” mang đến hy vọng có bàn thắng, thay vì chỉ đan bóng đập nhả thuần túy.
Sự chuyển mình về triết lý mới thực sự là giá trị mà HLV Kewell mang lại. Tuy nhiên, bóng đá là câu chuyện của chiến thắng và điểm số. Nếu không vào tốp 3, chưa chắc Kewell được giữ, cũng chưa chắc HLV người Úc được đánh giá là thành công.
HLV Kewell phải thắng, và tốt hơn hết là thắng một đội bóng mạnh như cách hạ CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) trước đây.
So tài với HLV Kewell là HLV Bae Ji-won, người từng là trợ lý thể lực của HLV Park Hang-seo tại U.23 và đội tuyển Việt Nam trong năm 2018.
Ông Bae đã nghỉ đội tuyển quốc gia đầu năm 2019 để theo học bằng HLV. Tham vọng của ông thầy Hàn Quốc là trở thành HLV trưởng, thay vì chỉ đóng vai trợ lý.
Sau thời gian ngắn ở Thể Công Viettel, ông Bae Ji-won sẽ ngồi ghế “lái trưởng” ở đội bóng giàu tham vọng bậc nhất V-League. Nhiệm vụ của HLV Hàn Quốc vẫn là huấn luyện thể lực, còn về chiến thuật, hỗ trợ ông Bae là “bộ não” của giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Vũ Tiến Thành, người sắm vai HLV tạm quyền ngay trước khi Bae Ji-won có mặt.
Cuộc đấu sức giữa HLV Kewell và Bae Ji-won dường như… bất cân xứng, khi chiến lược gia Úc đã huấn luyện CLB Hà Nội suốt 6 tháng, còn ông Bae mới “chân ướt chân ráo” đến đất cố đô. Tuy nhiên, ưu thế sân nhà, cộng với dàn sao đã vào phom trở lại với 3 chiến thắng liên tục sẽ là điểm tựa để Ninh Bình thắng trận đấu then chốt. Về tâm lý, Ninh Bình cũng thoải mái hơn với 4 điểm nhiều hơn Hà Nội. Chỉ cần hòa, đội bóng cố đô sẽ giữ được cách biệt an toàn trong cuộc đua danh hiệu. Còn CLB Hà Nội buộc phải dồn lên để thắng.
Giữa một đội bóng đã hết đường lùi, và một đội có tinh thần thoải mái (thậm chí được phép thua), rõ ràng học trò Bae Ji-won đang có lợi hơn. Nếu thắng CLB Hà Nội, HLV người Hàn Quốc sẽ tích lũy đủ tự tin để chèo lái Ninh Bình về đích suôn sẻ.
Đã có nhiều nhận định rằng đây là trận đấu khó khăn với bóng chuyền nữ Việt Nam. Thực tế đã cho thấy điều đó không sai. Thái Lan sở hữu nền tảng kỹ thuật tốt hơn và chiến thuật hiệu quả hơn hẳn.
Họ còn nhận được sự cổ vũ nhiệt tình từ các khán đài khi là chủ nhà của giải đấu. Nhưng các cô gái Việt Nam cũng đã tạo ra không ít khó khăn cho đối phương khi chơi quyết tâm, cống hiến.
Ngay từ set đầu tiên, đoàn quân của HLV Nguyễn Thị Ngọc Hoa đã chơi ăn miếng trả miếng với đối thủ. Bị dẫn trước, họ vẫn bám đuổi quyết liệt và có thời điểm dẫn ngược 21-19. Tuy nhiên áp lực tâm lý khiến các VĐV mắc lỗi đáng tiếc. Thái Lan giành được chiến thắng 25-23 ở set này.
Set 2 mang đến nhiều tiếc nuối cho bóng chuyền nữ Việt Nam, bởi họ ở rất gần với chiến thắng. Có thời điểm bị Thái Lan bỏ khá xa nhưng họ vẫn đeo bám quyết liệt và gỡ hòa.
Thậm chí sau đó các cô gái Việt Nam còn vươn lên và nhiều lần chạm set-point nhưng không thể tận dụng.
Còn với Thái Lan, họ chỉ cần một cơ hội duy nhất là đủ để kết thúc set đấu nghẹt thở với tỉ số 29-27.
Thua sau màn giằng co kịch tính, nhưng các VĐV Việt Nam đã không suy sụp tinh thần.
Họ tiếp tục chơi sòng phẳng ở set 3, và có lúc dẫn sâu tới 20-16. Nhưng một lần nữa, lỗi bước một xuất hiện khiến họ đánh rơi hàng loạt điểm.
Cuối cùng Thái Lan giành thêm chiến thắng 25-23 để trở thành nhà vô địch U18 Đông Nam Á. Bóng chuyền nữ Việt Nam là đội á quân.
Đội tuyển U.17 Việt Nam bước vào vòng tứ kết giải châu Á 2026 với một vị thế hoàn toàn khác biệt. Việc dẫn đầu bảng A, xếp trên cả những đối thủ sừng sỏ như U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen là minh chứng cho sự trưởng thành vượt bậc về bản lĩnh của các cầu thủ trẻ Việt Nam, dưới bàn tay nhào nặn của HLV Roland.
Quan trọng hơn, tấm vé chính thức tham dự VCK U.17 World Cup lần đầu tiên trong lịch sử đã giúp thầy trò ông Roland cởi bỏ hoàn toàn áp lực tâm lý. Hiện tại, sự hưng phấn đang bao trùm trên khắp các thành viên của U.17 Việt Nam. Điều này có thể giúp những đôi chân vốn dĩ đã khéo léo trở nên thanh thoát và tự tin hơn bao giờ hết. Khi mục tiêu quan trọng nhất đã hoàn thành, các "chiến binh sao vàng" giờ đây có thể chơi bóng với tinh thần thoải mái nhất để tận hưởng bầu không khí đỉnh cao và hướng tới những cột mốc xa hơn tại sân chơi châu lục.
Bước vào trận quyết đấu này, bài toán về sự chênh lệch thể hình tiếp tục là thách thức nhưng cũng là cơ hội để U.17 Việt Nam khẳng định bản sắc. Điểm yếu lớn nhất của U.17 Úc chính là khả năng xoay trở chậm chạp của các trung vệ cao to và sự thiếu gắn kết khi phải đối mặt với những pha phối hợp nhỏ ở tốc độ cao. Ngược lại, đại diện xứ sở chuột túi luôn tận dụng tối đa sức mạnh càn lướt và những tình huống không chiến để áp đặt lối chơi.
Kinh nghiệm từ trận bán kết giải U.17 Đông Nam Á 2026 chính là bài học quý giá nhất cho thầy trò ông Roland. Ở trận đấu đó, sau những phút đầu nhập cuộc có phần e dè và phải nhận bàn thua sớm, U.17 Việt Nam đã bừng tỉnh để chuyển sang thế trận tấn công chủ động, đẩy đối thủ vào thế phải chống đỡ vất vả và lội ngược dòng thành công thắng 2-1.
Chính vì vậy, phương án tối ưu cho trận tứ kết sắp tới là lối chơi chủ động cầm bóng và triển khai thế trận ngay từ phần sân nhà. Việc lấy tấn công làm phòng ngự không chỉ giúp giảm tải áp lực cho hàng thủ vốn thấp bé hơn, mà còn khai thác triệt để sự lúng túng của U.17 Úc khi bị pressing liên tục. Khi các cầu thủ Việt Nam dám cầm bóng và tự tin phối hợp, họ hoàn toàn có thể "đá trên chân" đối thủ cao to bằng sự linh hoạt và tư duy chiến thuật nhạy bén.
Harry Kane bị kéo ngã, giúp Anh có cơ hội từ một quả đá phạt ở vị trí khá thuận lợi. Nhưng cầu thủ vào sân thay người Eberechi Eze lại dứt điểm trúng người Anthony Gordon rồi đổi hướng ra ngoài đường biên ngang. Na Uy được hưởng quả phát bóng lên.
HLV Thomas Tuchel thực hiện hai sự thay đổi ngay đầu hiệp hai. Bukayo Saka và Eberechi Eze được tung vào thay Noni Madueke cùng Declan Rice.
Việc Rice bị rút ra là quyết định đáng chú ý. Nhiều khả năng tiền vệ này gặp vấn đề về thể lực, khi cảm thấy không khỏe trong những ngày đầu tuần.
Hai đội khởi đầu chậm rồi bất ngờ tăng tốc nửa cuối hiệp một. Andreas Schjelderup lập siêu phẩm từ góc hẹp đưa Na Uy vượt lên, rồi Jude Bellingham tỏa sáng với pha đi bóng rồi sút chéo góc, giúp Anh bước vào giờ nghỉ với kết quả hòa 1-1.
Anthony Gordon căng ngang từ cánh trái. Bóng đến chân Bellingham ngay sát mép vòng cấm. Tiền vệ Anh xử lý vài nhịp, di chuyển vào hành lang trong bên trái rồi dứt điểm đưa bóng đi chéo góc quân bình tỷ số 1-1.
Đây là pha lập công thứ năm của Bellingham tại World Cup 2026.
Harry Kane bị Patrick Berg cướp bóng ở khu vực giữa sân, nhưng trọng tài không cắt còi. Na Uy phản công, khi Martin Odegaard nhanh chóng đưa bóng lên và chuyền cho Andreas Schjelderup bên cánh trái.
Tiền đạo 22 tuổi đang khoác áo Benfica dốc bóng rồi sút căng về góc xa. Bóng đi với quỹ đạo khó chịu, vượt qua tầm với của Jordan Pickford, đập cột dọc bên phải rồi bay vào lưới. Anh khởi đầu tốt hơn và kiểm soát thế trận, nhưng Na Uy bất ngờ vượt lên nhờ khoảnh khắc xuất thần của Schjelderup.
Trận đấu trở lại sau quãng nghỉ và Na Uy nhanh chóng để mất bóng. Anh lập tức tận dụng cơ hội để đẩy nhanh nhịp độ. Jude Bellingham dẫn bóng thẳng vào trung lộ, buộc hàng thủ Na Uy phải lùi sâu trước khi va chạm với Kristoffer Ajer ngay sát vòng cấm.
Trọng tài cho Anh hưởng quả đá phạt ở vị trí rất thuận lợi, ngay trước khu vực 16,5 m. Nhưng Harry Kane lại dứt điểm vọt xà. Đây là cú sút đầu tiên từ đầu trận.
Trận đấu tạm dừng để các cầu thủ tiếp nước, quyết định một lần nữa vấp phải những tiếng la ó từ khán đài.
Từ đầu trận, Anh và Na Uy đều chưa đẩy cao cường độ pressing, cho thấy ưu tiên là tiết kiệm thể lực trong điều kiện thời tiết nóng ẩm. Có thời điểm Erling Haaland chỉ đứng quan sát khi hàng thủ Anh chuyền bóng qua lại, thay vì chủ động áp sát gây sức ép.
Bình luận trên ITV, cựu tiền vệ Roy Keane nhận định: "Anh đang chơi khá thoải mái. Khoảng nghỉ tiếp nước đến đúng thời điểm với Na Uy. Trong những trận đấu căng thẳng như thế này, Anh cần biết cách tận dụng thời cơ để tạo khác biệt".
Alexander Sorloth được bố trí dạt sang cánh phải để tạo độ rộng trong lối chơi của Na Uy. Tuy nhiên, tiền đạo cao 1,96 m này không có lợi thế về tốc độ - điều vốn đã thể hiện rõ ở cấp CLB. Nhờ đó, Nico O'Reilly đang phần nào chiếm ưu thế trong những pha đối đầu từ đầu trận.
Na Uy hiện chưa tạo được sức ép đáng kể. Đáng chú ý, Sorloth - với chiều cao vượt trội - vẫn đảm nhiệm vai trò tiền đạo cánh phải trong sơ đồ 4-3-3 khi đội nhà phòng ngự.
Ở phía Anh, O'Reilly thường xuyên bó vào trung lộ, điều có thể gây ra những bài toán khó cho Na Uy, đồng thời mở ra cơ hội để Anthony Gordon đối đầu một chọi một với Julian Ryerson ở cánh trái. Anh đã vài lần phất bóng dài hướng tới Gordon, nhưng các pha xử lý cuối cùng vẫn thiếu độ chính xác.
Trong năm trận từ đầu giải, Na Uy thắng bốn và chỉ thua một - thất bại 1-4 trước Pháp ở lượt cuối vòng bảng. Trận này, HLV Stale Solbakken thay đổi tới 10 vị trí trong đội hình xuất phát để dưỡng sức cho các trụ cột.
Nếu đánh bại Pháp, Na Uy sẽ đứng đầu bảng I. Tuy nhiên, việc chấp nhận xếp nhì bảng để giữ thể lực cho các cầu thủ chủ chốt đã phát huy hiệu quả khi đại diện châu Âu lần lượt vượt qua Bờ Biển Ngà và Brazil ở vòng knock-out để lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết một giải đấu lớn.
Các trận đấu của Na Uy cũng mang đến nhiều cảm xúc. Họ ghi bàn và thủng lưới trong cả năm trận đã đấu, ghi 12 bàn nhưng cũng nhận chín bàn thua. Trong lịch sử World Cup, chỉ có tuyển Đức năm 1954 từng vừa ghi vừa thủng lưới ít nhất 10 bàn trên hành trình vào bán kết.
Trong khi đó, hành trình của Anh có nhiều cung bậc khác nhau. Chiến thắng trước Mexico trên sân Azteca ở vòng 1/8 được xem là một trong những trận đấu đáng nhớ nhất giải, đồng thời cho thấy "Tam sư" sở hữu sự kết hợp giữa chất lượng chuyên môn, bản lĩnh và cả yếu tố may mắn - những yếu tố cần thiết để tiến sâu.
Khác với Na Uy, Anh đã quá quen với các trận tứ kết World Cup. Chỉ Brazil và Đức (cùng 14 lần) góp mặt ở vòng tám đội nhiều hơn Anh (11). Tuy nhiên, thành tích của đội tuyển xứ sương mù tại vòng đấu này không thật sự ấn tượng. Anh chỉ thắng ba trong 10 trận tứ kết World Cup trước đây và có tới bảy lần để lọt lưới từ hai bàn trở lên.