Bà Lin Meiqiong, 56 tuổi, và robot tự động nằm trong gói dịch vụ mới được triển khai của nền tảng giúp việc 58.com và công ty robot X Square. Dịch vụ có giá 149 tệ (570.000 đồng) cho 3 tiếng dọn dẹp, dành cho khách sinh sống ở thủ đô Bắc Kinh và thành phố Thâm Quyến.
Đây được đánh giá là bước đi đầu tiên hướng tới tương lai: robot dần thay thế con người trong công việc lao động chân tay. “Thật sự khác biệt. Tôi đã quen tự làm mọi thứ. Robot giúp giảm một phần khối lượng công việc”, bà Lin nói trong lúc lau dọn bếp.
Robot Quanta X1 Pro vận hành bằng AI, được kỹ sư của X Square đưa tới căn hộ của khách hàng trước khi kích hoạt camera để nhận diện những khu vực có thể hoạt động. Nó trang bị hai càng kẹp để thao tác với vật dụng trong nhà.
Trong lúc Lin lau sàn, Quanta X1 Pro nhặt rác và gấp quần áo trên sofa. Robot tự nâng thân để kéo căng chiếc quần dài, sau đó đặt phẳng và gấp gọn gàng. Quá trình diễn ra trong vài phút, như một đứa trẻ đang lần đầu học gấp quần áo. Kỹ sư Hu Bowen cho biết phiên bản trong tương lai sẽ có thể phản ứng với câu lệnh bằng giọng nói, thậm chí trò chuyện với người dùng.
Khoảng 200 hộ gia đình đã đặt sử dụng dịch vụ kể từ khi nó triển khai hồi tháng 3. Tan Pei, làm việc trong ngành quảng cáo và đặt lịch để robot dọn dẹp căn hộ tại Bắc Kinh, cho biết cô lựa chọn dịch vụ này vì muốn “xem chúng có thể làm những gì”. “Ngay cả khi chưa hoàn hảo, vẫn có những điều khiến tôi bất ngờ”, Tan nói, thêm rằng robot gấp quần áo “khá tốt”.
Robot Trung Quốc từng thu hút sự chú ý với những màn múa và biểu diễn võ thuật trên sân khấu, nhưng hiệu năng và ứng dụng trong đời thực vẫn tương đối hạn chế.
Với những công ty như X Square, triển khai dịch vụ chưa hoàn hảo là một cách để thu thập dữ liệu cho AI hiện thân. Khác với mô hình ngôn ngữ lớn được huấn luyện bởi dữ liệu trên Internet, robot không có bộ cơ sở dữ liệu trong đời sống.
“Chúng ta chưa có robot Internet. Triển khai robot ra ngoài và đánh giá hoạt động của chúng sẽ mang lại nhiều thông tin hơn nhiều so với chạy thử trong phòng thí nghiệm”, Christoforos Mavrogiannis, trợ lý giáo sư chuyên ngành robot tại Đại học Michigan của Mỹ, cho hay.
Các kỹ sư của X Square cũng khẳng định họ triển khai dịch vụ nhằm cho phép robot hoạt động ở những môi trường xa lạ. “Điều này đi kèm nhiều thách thức, nhưng dữ liệu bất thường cũng rất hữu ích cho quá trình phát triển robot”, Hu nói.
Khi nguồn đầu tư vào AI hiện thân tăng cao, nhiều hoạt động thử nghiệm tương tự đang được tiến hành ở Trung Quốc, trong đó có dùng robot điều hành giao thông tại Hàng Châu hoặc vận hành tại nhà xưởng. Công ty GigaAI cũng lên kế hoạch triển khai 100 robot hình người đến các hộ gia đình ở Vũ Hán vào mùa thu để thử nghiệm giúp việc miễn phí.
Giới đầu tư đã đổ gần 58 tỷ nhân dân tệ (8,5 tỷ USD) vào ngành công nghiệp AI hiện thân ở Trung Quốc trong nửa đầu năm nay, vượt xa tổng mức đầu tư của cả năm ngoái, theo cơ sở dữ liệu ITjuzi.
Giới chuyên gia cho rằng còn rất lâu nữa công nghệ này mới được triển khai đại trà.
Nỗ lực gấp quần áo của Quanta X1 Pro cho thấy robot vẫn chưa thể theo kịp sự linh hoạt của con người. “Dù các công ty đang nỗ lực chế tạo những bàn tay tốt hơn, đi kèm với năng lực tự điều khiển, chúng ta vẫn chưa thể làm được điều đó”, ông Mavrogiannis nhận xét.
Ngay cả khi năng lực được hoàn thiện, vẫn còn nhiều điều cần giải quyết. Một trong số đó là quyền riêng tư, khi robot sẽ được phép truy cập lượng dữ liệu cá nhân rất lớn.”Chúng ta không thể biết dữ liệu sẽ được chuyển đến đâu và lưu trữ tại nơi nào, cũng như ai sẽ xem được chúng”, Valeria Chira, tiến sĩ tại Đại học Công nghệ Queensland ở Australia, lưu ý.
An toàn của khách hàng và ngôi nhà của họ cũng là vấn đề chưa có lời giải. “Tôi nghĩ công nghệ vẫn còn ở giai đoạn rất sơ khai”, Yang Jianfei, nhà nghiên cứu tại Đại học Công nghệ Nanyang của Singapore, cho hay.
Robot hiện cần sự giám sát từ con người, trong đó người điều khiển phải có khả năng kích hoạt tính năng dừng khẩn cấp, trong khi chưa có bộ tiêu chuẩn an toàn được công nhận khắp ngành công nghiệp robot.
Lin Meiqiong không tỏ ra lo lắng khi được hỏi liệu robot có làm nên cuộc cách mạng trong công việc của bà hay không. “Nếu so với con người, rõ ràng nó vẫn chưa thể làm được nhiều thứ. Đó vẫn chỉ là con robot đơn thuần”, bà nói.
Theo BGR, những năm gần đây, bên cạnh các tấm pin màu đen truyền thống, sự chú ý cũng đổ dồn về tấm pin mặt trời trong suốt khi sản phẩm này trở thành một lựa chọn hấp dẫn cho việc tích hợp năng lượng mặt trời vào kiến trúc tòa nhà. Pin mặt trời trong suốt (bao gồm cả loại bán trong suốt) có khả năng truyền ánh sáng nhìn thấy trong khi vẫn thu nhận các bước sóng tia cực tím (UV) và tia hồng ngoại (IR) từ ánh sáng mặt trời.
Khác với việc lắp đặt trên mái nhà hoặc mặt đất, tấm pin trong suốt cho phép tích hợp năng lượng mặt trời vào mặt tiền kính của các tòa nhà chọc trời và ô cửa sổ. Tuy nhiên, trước khi quyết định lắp đặt công nghệ pin mặt trời trong suốt, người dùng cần cân nhắc một số nhược điểm của loại pin này so với các tấm pin màu đen truyền thống.
Mặc dù mang lại lợi thế về thẩm mỹ và tính linh hoạt trong lắp đặt, nhưng hiệu suất của các tấm pin trong suốt thường thấp hơn. Về lý thuyết, các tấm pin hoàn toàn trong suốt chỉ đạt hiệu suất từ 1 đến 5%, trong khi các tấm pin bán trong suốt có thể đạt từ 7 đến 12%. Một số nghiên cứu gần đây đã nâng hiệu suất của tấm pin bán trong suốt lên đến 22%, chúng vẫn chưa được sản xuất hàng loạt. Ngược lại, các tấm pin mặt trời màu đen, thường được làm từ silicon đơn tinh thể, có thể đạt hiệu suất lên đến 24%.
Bên cạnh hiệu suất, giá thành của tấm pin mặt trời trong suốt cũng là một yếu tố cần xem xét. Giá của các tấm pin này dao động từ 270 - 1.600 USD cho mỗi mét vuông, cao hơn từ 2 đến 4 lần so với các loại pin truyền thống. Sự khác biệt này khiến tấm pin trong suốt ít phù hợp cho việc sử dụng trong hộ gia đình, vì chúng có thể không mang lại lợi nhuận đầu tư trong suốt vòng đời sử dụng.
Tóm lại, tấm pin mặt trời trong suốt có thể là lựa chọn lý tưởng cho các tòa nhà thương mại với mặt tiền kính lớn, nhưng đối với khách hàng gia đình, tấm pin màu đen vẫn là lựa chọn tối ưu hơn cho việc lắp đặt trên mái nhà hoặc không gian trống.
Dữ liệu từ CoinMarketCap và TradingView cho thấy giá Bitcoin hôm nay tiếp tục giảm 1,77% so với hôm qua. Tính đến 7 giờ 15 ngày 3.4 (giờ Việt Nam), mỗi Bitcoin (BTC) được giao dịch quanh mốc 66.888 USD.
Vốn hóa toàn thị trường tiền mã hóa cũng giảm 2% trong vòng 24 giờ qua, hiện còn 2.300 tỉ USD. Ethereum, tiền mã hóa lớn thứ hai thế giới, đã mất mốc 2.100 USD, hiện còn 2.054 USD sau khi giảm 3,87% so với hôm qua. Các token khác như BNB, XRP, Solana lần lượt giảm 4,45%, 2,07% và 2,57%.
So với giá từ đầu năm đến nay, Bitcoin đã mất khoảng 24%. Với vùng giá 66.000 USD, Bitcoin đang giảm khoảng 47% so với mức cao nhất mọi thời đại là 126.000 USD đạt được vào tháng 10.2025.
Sự suy yếu kéo dài đã đẩy một phần đáng kể nguồn cung xuống dưới giá mua. Theo dữ liệu từ Glassnode, khi Bitcoin được giao dịch ở vùng giá 66.000 USD, khoảng 8,8 triệu BTC trên thị trường đang trong trạng thái thua lỗ, tương đương 598,7 tỉ USD. Như vậy, khoảng 44% người nắm giữ Bitcoin đang phải "gồng lỗ".
Glassnode cho biết trong bản tin Week On-chain mới nhất rằng, quy mô của con số này cho thấy sự tương đồng về cấu trúc với các tín hiệu được tìm thấy trong quý 2/2022. Glassnode giải thích rằng "mùa đông tiền mã hóa năm 2022" là tiền lệ khi cần phải phân phối lại khoảng 3 triệu BTC trước khi thị trường có thể phục hồi.
"Trong lịch sử, việc giải quyết tình trạng dư thừa nguồn cung ở quy mô này đòi hỏi phải phân phối lại một cách hiệu quả từ những người đang bán lỗ cho những người mua mới với giá thấp hơn", các nhà phân tích của Glassnode nhận định.
Tuy nhiên, đây chỉ là những tính toán "trên giấy". Thực tế, nhà đầu tư chưa thật sự lỗ nếu họ chưa bán Bitcoin. Tương tự, khoản lỗ cũng có thể lớn hơn trong tương lai nếu thị trường tiếp tục lao dốc.
Theo Glassnode, chỉ số LTH (Realized Loss), thước đo tổng giá trị bằng USD của Bitcoin bị bán lỗ bởi các nhà đầu tư nắm giữ BTC hơn 155 ngày, đã tăng lên 200 triệu USD. Đây là tín hiệu thuyết phục hơn về sự cạn kiệt áp lực bán và là điều kiện tiên quyết nếu thị trường muốn tăng giá bền vững.
Giá giao ngay của BTC cũng thấp hơn giá vốn trung bình của những người nắm giữ ETF Bitcoin giao ngay tại Mỹ, hiện ở mức 83.408 USD. Chỉ số này cho thấy nhà đầu tư mới cũng đang chịu áp lực lớn.
Tâm lý né tránh rủi ro được thể hiện rõ trong các sản phẩm đầu tư Bitcoin toàn cầu. Thống kê cho thấy kết thúc tuần trước, dòng vốn chảy ra khỏi thị trường tương đương hơn 194 triệu USD. Nhu cầu đối với Bitcoin vẫn duy trì ở mức âm kể từ giữa tháng 12.2025. Các nhà giao dịch và nhà đầu tư tiếp tục né tránh rủi ro trong bối cảnh giá thị trường suy yếu.
Chỉ số Nhu cầu Bitcoin theo thống kê của Capriole Investment đang ở mức -1.623 BTC. Người bán đang nắm quyền kiểm soát. Theo báo cáo Crypto hằng tuần mới nhất của CryptoQuant, sự sụt giảm liên tục trong tổng nhu cầu rõ ràng cho thấy tình trạng "bán tháo từ nhà đầu tư cá nhân" vẫn tiếp diễn.
Thị trường vẫn đang gặp khó khăn trong việc cân bằng cung - cầu, kể từ cuối tháng 11.2025. Trong khi đó, chỉ số Coinbase Premium Index của Bitcoin, đo lường sự khác biệt về giá giữa cặp BTC/USD trên Coinbase và Binance, cũng vẫn ở mức âm.
CryptoQuant cho biết: "Mức phí bảo hiểm âm kéo dài cho thấy các nhà đầu tư Mỹ chưa quay trở lại thị trường. Điều này phù hợp với sự sụt giảm nhu cầu được ghi nhận trên chuỗi khối".
Nhưng trước khi USB-C được phổ biến, vào đầu những năm 2000, tình hình hoàn toàn khác. Khi đó, nếu điện thoại của người dùng đột ngột hết pin, việc hỏi mượn sạc thường dẫn đến việc nhận được một cục sạc không tương thích, với các đầu nối khó hiểu và không phổ biến.
Đó là thời điểm mà mỗi nhà sản xuất đều phát triển các đầu nối riêng, dẫn đến sự xuất hiện của nhiều cổng kết nối kỳ lạ và khó sử dụng, trở thành ác mộng mỗi khi cần sạc pin. Có cổng thậm chí cần đến dây để giữ, trong khi những cổng khác yêu cầu bộ chuyển đổi đắt tiền. Đó là những cổng nào?
Nếu từng sở hữu một chiếc điện thoại Siemens vào đầu những năm 2000, chắc hẳn người dùng không thể quên cổng kết nối Siemens Slim-Lumberg. Được giới thiệu vào năm 2002, cổng 12 chân này có thiết kế siêu mỏng nhưng lại rất rộng. Nó được sử dụng để sạc pin, truyền dữ liệu USB và âm thanh stereo, tất cả chỉ qua giao diện duy nhất. Tuy nhiên, thiết kế này cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Đầu cắm quá rộng và nhô ra xa, dễ gây ra lực xoắn khi để điện thoại trong túi, dẫn đến hỏng kết nối.
Được giới thiệu vào khoảng năm 2005, cổng FastPort được thiết kế như một giao diện "đa năng" cho việc sạc pin, truyền dữ liệu và kết nối tai nghe. Tuy nhiên, thực tế lại không như mong đợi. Cổng này dựa vào hai móc nhựa nhỏ để giữ kết nối, nhưng chúng rất dễ gãy. Sau vài tháng sử dụng, nhiều người dùng đã phải tìm đến các giải pháp tự chế như quấn dây quanh điện thoại để giữ cho cổng sạc hoạt động.
Khi Samsung ra mắt Galaxy Note 3 và Galaxy S5, hãng đã trang bị cho các điện thoại này cổng Micro-B USB 3.0. Về hình thức, cổng này trông khá kỳ quặc, giống như hai cổng khác nhau được ghép lại thành một đầu cắm khổng lồ, không đối xứng. Về cơ bản, đây là một cổng Micro-USB tiêu chuẩn với một bộ chân cắm bổ sung để cho phép tốc độ truyền dữ liệu USB 3.0 nhanh hơn, dẫn đến rộng hơn. Mặc dù hữu ích cho việc truyền tải tập tin lớn, nhưng thiết kế này lại gây khó khăn cho người dùng, đặc biệt là khi họ không biết rằng cáp Micro-USB thông thường vẫn có thể sử dụng được.
Trước khi Micro-USB trở thành tiêu chuẩn, chiếc điện thoại Android đầu tiên, HTC Dream, đã sử dụng cổng ExtUSB. Cổng này trông giống như một cổng Mini-USB thông thường, nhưng lại có khả năng truyền tải âm thanh và dữ liệu cùng với nguồn điện. Do đó, người dùng không chỉ cần bộ sạc tường của HTC mà còn phải mua bộ chuyển đổi ExtUSB đặc biệt để sử dụng tai nghe. Đây là một mô hình kinh doanh "dao cạo và lưỡi dao" điển hình, buộc người dùng phải mang theo những bộ chuyển đổi dễ bị mất.
Là ông vua của thị trường điện thoại di động trong suốt những năm đầu 2000, nhưng cổng Pop-Port độc quyền của Nokia lại gây ra nhiều rắc rối. Được giới thiệu vào khoảng năm 2002, Pop-Port đảm nhiệm nhiều chức năng từ sạc đến đồng bộ hóa USB, nhưng thiết kế lại dễ hỏng.
Cổng Pop-Port không được cắm chắc chắn vào khung máy, mà chỉ tựa vào các điểm tiếp xúc hở, khiến nó rất nhạy cảm với bụi bẩn và các tác động từ môi trường. Chỉ cần một mẩu bụi lọt vào, kết nối sẽ bị ngắt ngay lập tức, gây khó chịu cho người dùng khi nghe nhạc hoặc sử dụng các chức năng khác.
Những cổng sạc nói trên không chỉ gây khó chịu mà còn phản ánh sự thiếu sót trong thiết kế của các sản phẩm công nghệ thời kỳ đó. Sự phát triển của chuẩn USB-C đã giúp khắc phục những vấn đề này, mang lại sự tiện lợi và hiệu quả cho người dùng hiện đại.