Những cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái (UAV) của Iran nhằm vào tàu thương mại đã khiến eo biển Hormuz gần như tê liệt ngay sau khi Mỹ và Israel phát động chiến dịch tấn công nước này hồi cuối tháng hai.
Eo biển Hormuz, nơi 20% lượng dầu thô của thế giới đi qua, bị tắc nghẽn đã đẩy giá dầu tăng cao, khiến nền kinh tế thế giới chao đảo. Dư luận Mỹ và ngày càng nhiều đồng minh trong đảng Cộng hòa của Tổng thống Donald Trump đã gây sức ép để ông tìm cách sớm kết thúc cuộc chiến.
Đây được coi là một trong những động lực để ông Trump gấp rút đàm phán và ký bản ghi nhớ với Iran hôm 17/6. Thỏa thuận này đã giúp chấm dứt giao tranh và các tàu dầu bắt đầu di chuyển qua eo biển Hormuz với lưu lượng ngày càng tăng.
Nhưng chỉ ba tuần sau, ông Trump tuyên bố thỏa thuận ngừng bắn với Iran “đã hết” sau khi cáo buộc Tehran tấn công ba con tàu trên tuyến đường phía nam eo biển hôm 7/7. Quân đội Mỹ sau đó đáp bằng cách tiến hành các đợt không kích mới vào Iran.
Căng thẳng leo thang khi hải quân Iran cuối tuần qua tuyên bố đã nổ súng vào một tàu khác và sẽ đóng cửa eo biển “cho đến khi Mỹ chấm dứt can thiệp vào khu vực”.
Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ (CENTCOM) cho biết họ đã liên tục tiến hành các cuộc không kích vào Iran trong 4 ngày qua, với tổng cộng khoảng 310 đợt xuất kích, tấn công hàng trăm mục tiêu quân sự của Tehran.
Sau tuyên bố hủy ngừng bắn từ Tổng thống Trump và các đòn tập kích ăn miếng trả miếng giữa hai bên, giá năng lượng toàn cầu đã tăng trở lại, kéo theo nỗi lo ngại về một cuộc xung đột toàn diện.
Các cựu quan chức Mỹ và giới phân tích nhận định cuộc khủng hoảng này là hệ quả hoàn toàn có thể dự đoán trước từ bản ghi nhớ được Tổng thống Trump ký với Iran trong thời gian ngắn, trong đó có những điều khoản rất mơ hồ.
Bản ghi nhớ mơ hồ
Trong gần 60 năm qua, các tàu thương mại đều đi qua eo biển Hormuz theo tuyến đường do Liên Hợp Quốc thiết lập. Chính phủ Iran từng ủng hộ việc thiết lập tuyến đường này vào năm 1968 và không tìm cách kiểm soát, dù nó đi qua lãnh hải của họ.
Những lãnh đạo lên nắm quyền tại Iran sau cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979 tuyên bố họ không bị ràng buộc bởi thỏa thuận của Liên Hợp Quốc. Dù vậy, trong nhiều năm qua, chính phủ Iran cũng rất hiếm khi cản trở hoạt động vận tải qua eo biển.
Nhưng cuộc chiến Mỹ – Iran bùng phát từ ngày 28/2 đã thay đổi tất cả. Iran nhận ra rằng việc phong tỏa eo biển Hormuz mang lại lợi thế lớn không gì sánh được trong cuộc đấu với Mỹ. Việc buộc các tàu trả khoản phí dịch vụ lớn để đi qua vùng biển này cũng mang lại nguồn thu đáng kể cho Tehran, phần nào bù đắp tổn thất do cuộc chiến gây ra.
Giới phê bình cho rằng ông Trump đã thừa nhận thực trạng mới trên trong thỏa thuận tháng 6 với Tehran. Đối mặt làn sóng giận dữ trong công chúng do giá xăng tăng cao và lạm phát leo thang, ông Trump rất nóng lòng muốn mở cửa lại Hormuz nhằm giảm bớt áp lực cho nền kinh tế toàn cầu. Để đổi lấy việc thông tuyến eo biển, ông đã đồng ý chấm dứt lệnh phong tỏa quân sự của Mỹ đối với các cảng Iran và cho phép Tehran bán dầu trở lại trong 60 ngày.
Bản ghi nhớ cũng là động lực thúc đẩy các cuộc đàm phán tiếp theo nhằm hướng tới một kế hoạch hòa bình toàn diện và lâu dài hơn.
Dù nhiều quan chức Mỹ và nước ngoài hoan nghênh lệnh ngừng bắn, giới phê bình cảnh báo thỏa thuận này mơ hồ đến mức nguy hiểm, đặc biệt là điều 5, vốn quy định Iran sẽ “nỗ lực tối đa để thu xếp cho tàu thuyền thương mại qua lại an toàn” tại eo biển Hormuz.
Các quan chức chính quyền Trump xem điều khoản đó như chìa khóa để khai thông eo biển, thành tựu chính trong thỏa thuận của Tổng thống. Tuy nhiên, những người có quan điểm cứng rắn ở Tehran lại coi điều khoản này là sự thừa nhận quyền kiểm soát độc quyền của Iran đối với tuyến đường thủy này, đồng thời xem nó như một công cụ đòn bẩy then chốt.
Thỏa thuận còn cấm hành vi thu phí qua Hormuz, nhưng chỉ trong vòng 60 ngày khi các cuộc đàm phán hướng tới một thỏa thuận khác tiếp tục diễn ra. Bản ghi nhớ cũng không chứa một cam kết chắc chắn nào đảm bảo tàu thuyền có thể qua lại an toàn tại mọi khu vực của eo biển.
“Cộng hòa Hồi giáo Iran sẽ thảo luận với Oman để xác định phương thức quản lý và các dịch vụ hàng hải trong tương lai tại eo biển Hormuz, trên cơ sở thảo luận với các quốc gia ven biển vùng Vịnh khác, phù hợp với luật pháp quốc tế hiện hành và quyền chủ quyền của các quốc gia ven eo biển”, điều khoản cuối cùng trong bản ghi nhớ nêu.
Các quan chức và chuyên gia ngoại giao Iran khẳng định điều khoản trên rõ ràng đã giao cho Iran vai trò then chốt trong việc quản lý eo biển.
Bất đồng về diễn giải
Vào thời điểm đó, ông Trump ca ngợi thỏa thuận này là một bước tiến giúp khôi phục tự do hàng hải qua eo biển. Nhưng các quan chức Iran đã sớm viện dẫn bản ghi nhớ như là căn cứ để áp đặt lộ trình di chuyển của tàu thuyền, cụ thể là theo tuyến đường sát bờ biển Iran.
Dennis Ross, cựu nhà đàm phán kỳ cựu về Trung Đông của Mỹ, đánh giá quan điểm từ phía Iran về thỏa thuận là rất rõ ràng.
“Eo biển có thể mở cửa trở lại với điều kiện duy nhất là Iran phải hoàn toàn kiểm soát và mọi tuyến đường khác đều không được chấp nhận”, ông Ross nói.
Hussein Ibish, học giả tại Viện các Quốc gia Arab vùng Vịnh, tổ chức nghiên cứu và vận động chính sách có trụ sở tại Washington, cho rằng “tất cả luật pháp quốc tế đều đi theo một hướng, còn bản ghi nhớ này lại đi theo hướng ngược lại”.
“Chúng tôi sẽ bảo vệ eo biển Hormuz, vì tuyến hàng hải chiến lược này là một trong những trụ cột răn đe của Iran, đóng vai trò quan trọng trong đảm bảo an ninh và lợi ích của quốc gia. Eo biển Hormuz thậm chí còn quan trọng hơn hàng chục quả bom hạt nhân”, Mohsen Rezaee, cố vấn của Lãnh tụ Tối cao Iran, ngày 12/7 tuyên bố.
Trong khi đó, Mỹ và các đồng minh ở vùng Vịnh không muốn Iran nắm quyền kiểm soát Hormuz. Những ngôn từ mơ hồ kiểu “diễn giải thế nào cũng được” của thỏa thuận đã khiến hai bên sa đà vào việc tranh cãi về điểm này, thay vì đạt được tiến triển hướng tới một thỏa thuận cuối cùng về chương trình hạt nhân của Tehran.
“Khoảng cách trong cách diễn giải này là rất lớn”, Michael Horowitz, nhà phân tích địa chính trị người Israel, nhận định. “Washington đã cố gắng thuyết phục Tehran rằng việc tuân thủ sẽ mang lại nhiều lợi ích hơn, nhưng cách lập luận này đã đi chệch hướng. Các động thái của Iran không bị thúc đẩy bởi các động cơ tài chính, mà bởi các mối lo ngại về an ninh và lợi thế mặc cả. Đó là một cuộc chơi quyền lực”.
Michael Ratney, nhà ngoại giao kỳ cựu đã nghỉ hưu từng là đại sứ Mỹ tại Arab Saudi, cho rằng việc nắm quyền kiểm soát lâu dài đối với eo biển Hormuz mang lại cho Iran đòn bẩy mạnh mẽ và dường như họ sẵn sàng mạo hiểm để xung đột tái diễn, thậm chí chấp nhận lệnh ngừng bắn đổ vỡ, miễn là duy trì được lợi thế đó.
Cuộc tranh chấp quyền kiểm soát Hormuz đang đặt các công ty vận tải biển vào thế lưỡng nan, không biết nên đi qua eo biển Hormuz bằng hành lang phía nam gần Oman và đối mặt với nguy cơ bị Iran tấn công, hay nên chọn hành lang phía bắc thuộc Iran, chấp nhận trả phí cao và vô tình thừa nhận quyền lực của Tehran, Ratney chỉ ra.
Nhưng khi Iran và Mỹ chạy đua giành thế thượng phong, chủ yếu bằng cách sử dụng sức mạnh quân sự và biến Hormuz thành “chảo lửa”, rủi ro đối với các công ty vận tải biển chắc chắn sẽ gia tăng, Dan Alamariu, chiến lược gia địa chính trị trưởng tại công ty nghiên cứu đầu tư Alpine Macro, nhận xét.
Dù đang chịu nhiều tổn thất về kinh tế, Iran cho thấy họ vẫn sẵn sàng chịu đựng thêm. Tuần trước, Tổng thống Trump đã khôi phục lệnh cấm đối với hoạt động bán dầu của Iran. Tuy nhiên, ông vẫn chưa tái áp đặt lệnh phong tỏa đối với các cảng biển nước này.
“Câu hỏi đặt ra hiện nay là nền kinh tế bên nào sẽ sụp đổ trước, Iran hay kinh tế toàn cầu”, Alamariu cho hay.
“Cuộc chiến đã làm suy yếu Iran! Giờ đây họ không còn Không quân, Hải quân, hệ thống phòng không, radar hay gần như bất cứ thứ gì khác, vậy mà phe Dân chủ lại nói rằng Iran hiện ở vị thế tốt hơn so với 4 tháng trước”, Tổng thống Donald Trump viết trên mạng xã hội Truth Social ngày 19/6.
Trong một bài viết khác, Tổng thống Trump tuyên bố Iran, chứ không phải Mỹ, đang ở tình thế "tuyệt vọng".
“Chúng tôi không gặp nhau vì tuyệt vọng. Iran mới là bên tuyệt vọng. Họ đã hoàn toàn kiệt quệ”, ông Trump viết, dường như nhằm đáp trả những chỉ trích liên quan bản ghi nhớ mà Mỹ và Iran đạt được gần đây.
Tổng thống Mỹ cho biết sẽ “để mọi việc diễn ra trong 60 ngày”, đề cập đến thời hạn 60 ngày đàm phán được nêu trong bản ghi nhớ để hai bên đạt được thỏa thuận cuối cùng.
Nhà lãnh đạo Mỹ đồng thời khẳng định Iran “sẽ không nhận được đồng nào, dù chỉ là 10 xu”. Trước đó, ông Trump cũng bác bỏ các thông tin cho rằng Mỹ sẽ trả tiền cho Iran, gọi các báo cáo về một gói hỗ trợ trị giá 300 tỷ USD do Mỹ tài trợ là “tin giả”.
Truyền thông Mỹ dẫn lời một nhà ngoại giao am hiểu vấn đề cho biết, Iran đã yêu cầu đảm bảo rằng các cuộc xung đột ở Li Băng sẽ chấm dứt trước khi nước này nối lại đàm phán với Mỹ tại Thụy Sĩ.
“Phía Iran đã yêu cầu đảm bảo rằng các cuộc xung đột ở Li Băng sẽ chấm dứt, như đã nêu trong thỏa thuận đã ký”, nhà ngoại giao nói, đồng thời cho biết “các bên trung gian đang nỗ lực giải quyết vấn đề”.
Theo nhà ngoại giao, các cuộc đàm phán đang “tạm thời bị hoãn lại sau các cuộc tấn công của Israel vào Li Băng”, nhưng không nói rõ khi nào các cuộc đàm phán dự kiến sẽ nối lại.
Iran từ lâu đã yêu cầu Israel phải chấm dứt cuộc xung đột nhằm vào Hezbollah, lực lượng do Iran hậu thuẫn ở Li Băng. Bản ghi nhớ 14 điểm cũng nêu rõ lệnh ngừng bắn sẽ mở rộng sang cả Li Băng.
Bộ Ngoại giao Thụy Sĩ thông báo cuộc đàm phán dự kiến giữa phái đoàn Iran và Mỹ tại Thụy Sĩ vào ngày 19/6 đã bị hủy.
Thông báo được đưa ra ngay sau khi phát ngôn viên Nhà Trắng xác nhận Phó Tổng thống Mỹ JD Vance sẽ không đến Thụy Sĩ như kế hoạch ban đầu để ký kết bản ghi nhớ về thỏa thuận hòa bình với Iran. Chuyến đi của ông Vance nhằm mục đích củng cố thỏa thuận đạt được giữa Tehran và Washington để chấm dứt xung đột ở Iran.
Theo phát ngôn viên Nhà Trắng, lý do khiến kế hoạch này bị hoãn lại là các vấn đề hậu cần chưa được giải quyết liên quan đến giai đoạn đàm phán tiếp theo.
Giới chức Mỹ và Iran ngày 17/6 đều xác nhận Tổng thống của hai bên đã ký kết bản ghi nhớ theo hình thức trực tuyến và có hiệu lực ngay lập tức. Theo kế hoạch ban đầu, sau khi ký kết bản ghi nhớ bằng hình thức trực tuyến, phái đoàn Mỹ và Iran sẽ tiếp tục đàm phán tại Thụy Sĩ vào ngày 19/6 về các vấn đề khác còn tồn đọng.
Bản ghi nhớ giữa Iran và Mỹ đã được hoàn thiện vào hôm 14/6, sau nhiều tháng đàm phán căng thẳng do Pakistan làm trung gian, với sự hỗ trợ từ các quốc gia khu vực khác.
Bản ghi nhớ 14 điểm đã đưa ra một bộ khung khái quát cho một thỏa thuận, nhưng vẫn để lại một số điểm tranh chấp gai góc nhất chưa được giải quyết.
Tổng thống Mỹ Donald Trump, người vừa bước sang tuổi 80 vào ngày 14/6, đang phải đối mặt với những câu hỏi ngày càng tăng về sức khỏe và khả năng làm việc của mình, trong bối cảnh lịch trình dày đặc và những khoảnh khắc gây tranh cãi trước công chúng.
Lịch trình dày đặc và "khó dự đoán như video tua nhanh"
Theo các nguồn tin, ông Trump thường xuyên thức khuya, gọi điện cho luật sư, các nhà nghị sĩ và có đêm đăng tải tới 150 bài viết trên mạng xã hội Truth Social. Buổi sáng của ông bắt đầu với các cuộc gọi cho lãnh đạo thế giới về Trung Đông, hoặc trò chuyện với người làm vườn về việc thay thế cây trong khuôn viên Nhà Trắng.
Khi bước vào Phòng Bầu dục, một ngày làm việc của ông Trump được mô tả là "khó dự đoán như một video tua nhanh", với các cuộc gặp chính thức và không chính thức nối tiếp nhau, cùng sự ra vào liên tục của trợ lý, cố vấn và khách mời. Ông vẫn là trung tâm của mọi quyết định.
Để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80, ông Trump đã cho lắp đặt một võ đài võ thuật tổng hợp (MMA) cỡ lớn trên bãi cỏ phía nam Nhà Trắng. Sau đó, ông dự kiến bay sang Pháp tham dự Hội nghị thượng đỉnh G7. Lịch trình này được cho là nhằm tránh những câu hỏi về tuổi tác và sức bền khi ông bước vào thập niên thứ 9 của cuộc đời.
Các lần xuất hiện trước công chúng của ông Trump vẫn còn hạn chế so với nhiệm kỳ đầu tiên, nhưng lịch trình làm việc của ông vẫn rất dày đặc. Tổng thống thường chỉ ngủ khoảng 4-5 tiếng mỗi đêm. Các bài đăng trên Truth Social vào đêm khuya có thể do chính ông hoặc trợ lý đăng tải.
Một tài liệu dài 15 trang về các hoạt động của tổng thống từ ngày 27/5 đến 10/6, được Nhà Trắng cung cấp cho báo The Times, chỉ ra lịch trình của ông Trump thường diễn ra không theo kế hoạch.
Chỉ riêng ngày 27/5, ông đã thực hiện 8 cuộc gọi điện thoại trước khi tham dự cuộc họp chuẩn bị cho phiên họp nội các, sau đó là nhiều cuộc họp khác, bao gồm một cuộc thảo luận kéo dài gần 2 giờ về dự án xây dựng phòng khiêu vũ tại Nhà Trắng. Ông có thêm 3 cuộc điện đàm nữa, 2 trong số đó là về đàm phán với Iran.
Từ ngày 27/5 đến 10/6, tài khoản Truth Social của ông đăng tổng cộng 387 bài viết, trung bình 27 bài mỗi ngày, bao gồm cả những lời phàn nàn về truyền thông và các dự án xây dựng của Nhà Trắng.
Nhiều đồng minh của ông Trump khẳng định không nhận thấy sự suy giảm đáng kể về khả năng nhận thức của nhà lãnh đạo này, cho rằng ông vẫn nhanh nhạy và không né tránh những câu hỏi khó từ phóng viên.
Những dấu hiệu gây tranh cãi và phản ứng từ Nhà Trắng
Tuy nhiên, tuổi tác đã trở thành một trong những chủ đề gây tranh luận nhiều nhất xung quanh nhiệm kỳ của ông Trump. Một cuộc khảo sát của Reuters/Ipsos hồi tháng 2 cho thấy gần 60% người Mỹ tin rằng ông ngày càng trở nên thất thường.
Đã có những tranh cãi về tình trạng thể chất và tinh thần của Tổng thống. Ông Trump từng bị bắt gặp ngủ gật khi xem trận đấu bóng rổ New York Knicks, khiến chủ sở hữu đội bóng phải lên tiếng công khai khẳng định tổng thống "hoàn toàn tỉnh táo".
Vào ngày 4/6, trong một lần xuất hiện tại Phòng Bầu dục, ông Trump cũng nhắm mắt trong vài giây khi một quan chức nói về tầm quan trọng của than đá. Đầu tháng này, nhiều đồn đoán về sức khỏe của ông Trump đã bùng lên khi lịch trình công khai của ông trống rỗng gần một tuần sau đợt kiểm tra sức khỏe tại Trung tâm Quân y Quốc gia Walter Reed.
Ba ngày sau cuộc kiểm tra, bác sĩ riêng của tổng thống, Tiến sĩ Sean Barbabella, tuyên bố ông Trump 79 tuổi "vẫn có sức khỏe tuyệt vời, thể hiện chức năng tim mạch, hô hấp, thần kinh và thể chất tổng thể rất tốt".
Các quan chức cấp cao Nhà Trắng giải thích rằng những lần ông nhắm mắt trong các sự kiện công khai là lúc ông tập trung lắng nghe, không phải ngủ gật. "Hình ảnh ông Trump cúi người hoặc khom lưng tại bàn làm việc đơn giản là vì ông đang cố lắng nghe người khác rõ hơn", một quan chức nói.
Việc bàn tay ông thường xuyên bị bầm tím và băng bó được giải thích là do bắt tay quá nhiều. Một số hình ảnh gây tranh cãi khác được cho là do góc quay không thuận lợi hoặc video cắt ghép có chọn lọc.
Bà Karoline Leavitt, Thư ký báo chí Nhà Trắng, khẳng định: "Các bác sĩ Nhà Trắng nằm trong số những bác sĩ giỏi nhất thế giới, và họ đã công bố nhiều báo cáo toàn diện xác nhận Tổng thống Trump có sức khỏe tuyệt vời và hoàn toàn đủ điều kiện để thực hiện mọi nhiệm vụ của tổng tư lệnh".
Minh bạch thông tin y tế và những câu hỏi còn bỏ ngỏ
Nhưng, giống như mọi Tổng thống Mỹ khác, ông Trump chỉ công khai những thông tin y tế mà ông muốn công chúng biết. Các bác sĩ không trả lời các câu hỏi về sức khỏe của ông trong nhiều năm, kể cả sau vụ ông bị bắn sượt qua tai khi tranh cử ở Pennsylvania, và khi ông bị Covid vào năm 2020.
Cuộc tranh luận về tuổi tác của ông Trump cũng phản ánh một vấn đề lớn hơn trong nền chính trị Mỹ, khi ngày càng nhiều nhà lãnh đạo cao tuổi tiếp tục nắm giữ những vị trí quyền lực. Nếu hoàn thành nhiệm kỳ ở tuổi 82, ông Trump sẽ trở thành vị tổng thống cao tuổi nhất từng tại nhiệm trong lịch sử Mỹ.
Nhà sử học Julian Zelizer nhận định: "Ông ấy quá khác thường. Chính phong cách giao tiếp và cách hành xử khác thường của ông Trump khiến việc phân biệt đâu là biểu hiện của tuổi tác và đâu là đặc điểm vốn có của ông trở nên khó khăn".
Vào tối muộn ngày 12/6, bác sĩ riêng của ông Trump đã công bố bản tóm tắt kết quả khám sức khỏe mới nhất của tổng thống tại bệnh viện Walter Reed. Báo cáo cho biết tổng thống đã được một nhóm 22 chuyên gia y tế đánh giá rõ ràng, được siêu âm tim và siêu âm tim tổng quát, và đang dùng hai loại thuốc để giảm mức cholesterol LDL.
Tuy nhiên, việc sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để kết luận rằng "tuổi tim mạch" của ông trẻ hơn 14 tuổi so với tuổi thật đã gây ra nhiều nghi vấn. Tiến sĩ Eric Topol, một bác sĩ tim mạch nghiên cứu về khoa học lão hóa, cho biết: "Hiện chưa có công cụ nào sử dụng trí tuệ nhân tạo để đưa ra nhận định như vậy được cộng đồng tim mạch chấp nhận".
Ông Trump, người đã tăng khoảng 6,3kg kể từ lần khám sức khỏe gần nhất, khẳng định bản thân chưa bao giờ được chẩn đoán mắc bệnh tim và chưa bao giờ sử dụng thuốc giảm cân GLP-1.
Nhà Trắng không cho biết liệu ông Trump có làm theo lời khuyên của bác sĩ về việc giảm liều aspirin hoặc có lập kế hoạch tập thể dục và ăn uống lành mạnh để kiểm soát cân nặng hay không.
Thư ký báo chí Nhà trắng khẳng định: "Tất cả các xét nghiệm được đề cập đều đã được hoàn thành và đều cho kết quả hoàn hảo. Tổng thống Trump đã tiết lộ nhiều thông tin y tế cá nhân hơn bất kỳ tổng thống nào trong lịch sử vì ông ấy muốn minh bạch tối đa với công chúng Mỹ, và thực sự không có gì để che giấu cả".
Nhà toán học người Đức Joachim Klement cho biết mô hình tính toán ban đầu được ông xây dựng để chứng minh rằng dự đoán đội vô địch dựa theo số liệu thực tế là điều bất khả thi. Tuy nhiên, Klement đã bị sốc khi mô hình cho kết quả chính xác ngay trong lần đầu áp dụng vào World Cup 2014.
"Tôi đã vô cùng kinh ngạc khi Đức trở thành nhà vô địch thế giới tại Brazil, một phần cũng vì tất cả các chuyên gia lúc bấy giờ đều nói rằng chưa từng có đội bóng châu Âu nào giành được cúp vàng World Cup tại Nam Mỹ", ông nhớ lại.
Mô hình của Klement dựa trên một vài biến số chính, như GDP đầu người của mỗi quốc gia - yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến hạ tầng thể thao và quy mô dân số, vị thế của bóng đá trong xã hội, thứ hạng đội tuyển quốc gia trên bảng xếp hạng thế giới, và yếu tố may rủi mà Klement đặc biệt nhấn mạnh.
Ông tiếp tục sử dụng mô hình này và dự báo chính xác đội Pháp giành chiến thắng năm 2018, cũng như Argentina năm 2022. Klement dự đoán Hà Lan sẽ đánh bại Tây Ban Nha ở trận bán kết, trước khi bất ngờ chiến thắng Bồ Đào Nha trong trận chung kết để giành ngôi vô địch World Cup 2026.
Theo Klement, Bồ Đào Nha sẽ vượt qua Anh ở trận bán kết còn lại. Dù từng 3 lần đoán chính xác, ông vẫn khuyên mọi người không nên quá nghiêm túc với kết quả mà ông đưa ra. "Điều này hoàn toàn phi lý. Nó giống như trò chơi xổ số. Tôi luôn nói rằng nếu ai đó đặt cược dựa trên dự đoán của tôi về nhà vô địch thế giới, thì họ thực sự hết thuốc chữa", ông nói.
"Nó giống như tung đồng xu. Bạn có thể dự đoán đồng xu sẽ xuất hiện mặt ngửa 4 lần liên tiếp thay vì mặt sấp, đó là điều hoàn toàn khả thi. Nhưng không có gì bảo đảm rằng kết quả sẽ lặp lại vào những lần tung đồng xu tiếp theo", ông nhấn mạnh.
Hà Lan đang giữ kỷ lục 3 lần lọt vào chung kết World Cup nhưng chưa một lần vô địch. Đội tuyển Hà Lan bắt đầu hành trình chinh phục World Cup bằng trận mở màn gặp Nhật Bản hôm 14/6, kết thúc với tỷ số hòa 2-2. Họ sẽ đối đầu với Thụy Điển và Tunisia trong những trận tiếp theo tại bảng F.