Ngày 25-5, trên trang cá nhân, diễn viên Đỗ Thị Hải Yến đăng tải hình ảnh gặp gỡ Brendan Fraser – bạn diễn của cô trong Người Mỹ trầm lặng.
Cuộc hội ngộ bất ngờ này diễn ra khi nữ diễn viên có chuyến đi đến New York, còn Brendan Frase đang tham gia hoạt động quảng bá cho phim điện ảnh mới Pressure. Do đó cả hai chỉ có một buổi chiều để sắp xếp cuộc gặp do lịch trình công việc dày đặc.
“Trong những ngày đầu hè ấm áp ở New York, chúng tôi lại như Alden Pyle và Phượng ngồi giữa đô thị rộng lớn, nói những câu chuyện về điện ảnh, về Người Mỹ trầm lặng năm xưa và về những chặng đường điện ảnh chúng tôi đã đi qua.
Có những cuộc gặp tưởng chỉ thuộc về một bộ phim cũ, vậy mà nhiều năm sau vẫn lặng lẽ trở lại, trong một thành phố khác, ở một mùa khác, với những con người đã đi qua rất nhiều đổi thay” – nữ diễn viên viết.
Sau đó, cả hai cũng ghé một nhà hàng Việt Nam, địa điểm mà Brendan Fraser yêu thích. Theo Đỗ Thị Hải Yến, cuộc gặp tại New York lần này đánh dấu lần tái ngộ sau khoảng 2 năm, kể từ lần gặp gần nhất của hai người ở Tokyo vào ngày 21-3-2024.
Vào thời điểm đó, Brendan Fraser đang quay phim mới Rental Family. Đây cũng là cuộc gặp đầu tiên của cặp đôi sau 22 năm kể từ khi quay Người Mỹ trầm lặng.
Hai người cùng nhau dùng bữa tối tại một nhà hàng ở Tokyo, trò chuyện và ôn lại những kỷ niệm trong quá trình quay phim năm xưa. Đặc biệt, Đỗ Thị Hải Yến, Brendan Fraser còn gọi video cho đạo diễn Phillip Noyce để cùng chia sẻ khoảnh khắc đặc biệt này.
Rental Family ra mắt năm 2025, thuộc thể loại hài chính kịch do Brendan Fraser đóng chính. Phim kể về một diễn viên ở Tokyo nhận công việc tại một công ty cho thuê “gia đình”, nơi anh đóng vai người thân, bạn bè cho khách hàng.
Đỗ Thị Hải Yến kể trong chuyến bay dài từ TP.HCM qua New York, cô đã kịp xem Rental Family, gọi đây là “một phim giản dị mà rất chạm” và kết luận: “Brendan luôn khiến tôi bất ngờ với hành trình điện ảnh của anh ấy”.
Người Mỹ trầm lặng (tiếng Anh: The Quiet American) chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Graham Greene.him lấy bối cảnh Sài Gòn đầu những năm 1950, khi chiến tranh Đông Dương đang căng thẳng.
Câu chuyện xoay quanh mối tình tay ba phức tạp giữ phóng viên người Anh già dặn Thomas Fowler (Michael Caine), một chàng trai Mỹ trẻ trung, bí ẩn Alden Pyle (Brendan Fraser) và cô gái Việt tên Phượng (Đỗ Thị Hải Yến).
Ban đầu Alden Pyle tỏ ra ngây thơ và lý tưởng hóa chính trị, nhưng dần dần mọi thứ trở nên phức tạp khi các động cơ thật sự của anh ta được hé lộ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo Sohu, ngày 21-5, truyền thông quốc tế đồng loạt đưa tin Lưu Diệc Phi xuất hiện tại show của Louis Vuitton Cuire 2027 diễn ra tại New York (Mỹ).
Những bức ảnh chưa qua chỉnh sửa tại sự kiện nhanh chóng gây bàn tán trên mạng. Hiện Lưu Diệc Phi đã gần hai năm rưỡi chưa vào đoàn phim, khiến nhiều người đặt câu hỏi liệu trạng thái và khí chất hiện tại của cô còn phù hợp để tiếp tục đóng phim hay không.
Xuất hiện trong bộ trang phục đen tuyền của Louis Vuitton với kiểu tóc vuốt ngược để lộ toàn bộ gương mặt, nữ diễn viên cho thấy sự tự tin với nhan sắc của mình. Tuy nhiên gương mặt cô cũng bị nhận xét ngày càng đầy đặn hơn, đường nét hàm trở nên vuông hơn và rãnh cười hiện rõ.
Một số ý kiến trên mạng còn cho rằng nếu che phần gương mặt đi, tổng thể tạo hình của cô trông giống một "bà dì đi chợ", mang phong cách khá giống người mẫu quảng cáo trên các sàn thương mại điện tử.
Từng được gắn với hình tượng "thần tiên tỉ tỉ", nhưng hiện tại nhiều khán giả cho rằng khí chất của Lưu Diệc Phi đã thay đổi. Trong các khung hình chính thức từ thương hiệu, động tác gửi nụ hôn của cô còn bị nhận xét là hơi "quá đà", thiếu tự nhiên.
Ngoài ra một số cư dân mạng cũng thắc mắc vì sao Lưu Diệc Phi thường xuyên bị chụp lại trong khoảnh khắc mắt nheo nhẹ. Họ đặt câu hỏi liệu đó chỉ là ngẫu nhiên hay cô đang theo đuổi phong cách "nữ vương lạnh lùng", giống Củng Lợi.
Biểu cảm gây tranh luận của Lưu Diệc Phi
Những vấn đề mà Lưu Diệc Phi để lộ tại show diễn vốn là tình trạng thường thấy ở nhiều ngôi sao Cbiz. Tuy nhiên với một diễn viên đã gần hai năm rưỡi chưa đóng phim như cô, điều này bị cho là không mấy tích cực.
Lưu Diệc Phi và Triệu Lệ Dĩnh cùng 38 tuổi và đều từng có khoảng thời gian nghỉ ngơi. Tuy vậy số người lo lắng việc Lưu Diệc Phi chưa trở lại đoàn phim dường như nhiều hơn.
Nguyên nhân được cho là vì số lượng phim của Lưu Diệc Phi không quá nhiều. So với các diễn viên thuộc thế hệ "85 hoa", số lượng phim truyền hình, dữ liệu lượt xem và thành tích giải thưởng của cô đều không thuộc nhóm dẫn đầu.
Sohu cho biết khi khán giả đã quen với ảnh chỉnh sửa kỹ lưỡng và lớp trang điểm hoàn hảo tại các sự kiện thời trang, họ sẽ dùng tiêu chuẩn đó để đánh giá diễn viên khi trở lại đóng phim. Trong khi đó, cảnh trên phim hay hậu trường thường khó đạt độ hoàn hảo như ảnh thời trang.
Điển hình là trong bộ phim Câu chuyện hoa hồng, Lưu Diệc Phi từng bị chê ở một số góc quay vì điều kiện ánh sáng và bộ lọc trong phim không "nịnh mắt" bằng các sự kiện thời trang.
Dù vậy cũng có ý kiến cho rằng "chất lượng hơn số lượng". Lưu Diệc Phi từng chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn rằng cô không ngại chờ đợi, mà quan tâm nhiều hơn đến "hiệu ứng lâu dài" của tác phẩm và việc khán giả có nhớ đến nhân vật hay không. Theo cô, điều đó quan trọng hơn việc đóng liên tục 10 hay 20 bộ phim.
Các diễn viên cùng thời với Lưu Diệc Phi hiện đã sở hữu nhiều danh hiệu Thị hậu, Ảnh hậu và liên tiếp có nhiều bộ phim ăn khách.
Nếu trạng thái của Lưu Diệc Phi vẫn giữ phong độ tốt, có lẽ khán giả đã không quá sốt ruột thúc giục cô quay lại đoàn phim. Nhưng ở tuổi 38, nữ diễn viên bị nhận xét bắt đầu lộ dấu hiệu tuổi tác như cằm đôi, gương mặt thay đổi và hàm răng kém trắng hơn dưới ống kính cận cảnh của truyền thông quốc tế.
Dẫu vậy việc không vội vàng tận dụng độ hot của phim để tiếp tục đóng dự án mới hay chạy theo lưu lượng, ở một góc độ nào đó, cũng có thể xem là cách Lưu Diệc Phi tôn trọng khán giả.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ra đời năm 1946, Cannes là một trong những liên hoan phim danh giá nhất thế giới, nơi các nhà làm phim cạnh tranh giải thưởng lớn nhất - Cành Cọ Vàng. Trước thềm sự kiện lần thứ 79, khai mạc tối 12/5 giờ địa phương (tức sáng 13/5 giờ Hà Nội) và kéo dài đến ngày 23/5, trang W Magazine điểm qua các phim được đón chờ năm nay, thuộc nhiều thể loại như khoa học viễn tưởng, tâm lý, ly kỳ.
Bitter Christmas (đạo diễn Pedro Almodóvar)
Pedro Almodóvar nổi tiếng với lối kể chuyện về phụ nữ bằng cách khai thác tâm lý và cuộc sống của họ. Sau The Room Next Door - phim giành giải Sư Tử Vàng Liên hoan phim Venice 2024, đạo diễn trở lại với điện ảnh Tây Ban Nha qua Bitter Christmas. Tác phẩm theo chân giám đốc quảng cáo (Bárbara Lennie) rời Madrid đến đảo Lanzarote để nguôi ngoai sau cái chết của mẹ, trong khi một đạo diễn tên Raul biến câu chuyện của cô thành chất liệu sáng tạo.
All of a Sudden (Ryusuke Hamaguchi)
Tác phẩm nói tiếng Pháp đầu tiên của Ryusuke Hamaguchi, với sự tham gia của Virginie Efira và Tao Okamoto. Nội dung lấy cảm hứng từ những lá thư trong cuốn sách You and I - The Illness Suddenly Get Worse của Makiko Miyano và Maho Isono. Virginie Efira vào vai giám đốc một viện dưỡng lão, nỗ lực áp dụng phương pháp chăm sóc nhân văn "Humanitude" bất chấp sự phản đối. Cuộc đời cô thay đổi khi gặp một biên kịch người Nhật mắc bệnh nan y giai đoạn cuối.
The Man I Love (Ira Sachs)
Sau Passages (2023) và Peter Hujar's Day (2025), Ira Sachs tiếp tục khẳng định vị thế như một trong những tiếng nói nổi bật của điện ảnh queer (dòng phim khai thác trải nghiệm và bản sắc LGBTQ+) đương đại với The Man I Love. Phim xoay quanh nghệ sĩ tên Jimmy George (Rami Malek thủ vai) sống tại New York cuối thập niên 1980, chuẩn bị thực hiện tác phẩm lớn nhất sự nghiệp sau khi nhận chẩn đoán AIDS giai đoạn cuối. Qua đó, tác phẩm khắc họa cách con người dùng nghệ thuật để gìn giữ ký ức, tình yêu trước cái chết.
Fatherland (Pawel Pawlikowski)
Ngoài tên tuổi đạo diễn Pawel Pawlikowski, điểm nhấn của bộ phim nằm ở sự góp mặt của Sandra Hüller - minh tinh Đức từng ghi dấu ở Cannes 2023 với Anatomy of a Fall và The Zone of Interest, giành Gấu Bạc Nữ chính xuất sắc Berlinale 2026 với Rose. Lần này, cô đảm nhận vai Erika Mann, con gái của nhà văn đoạt Nobel Thomas Mann. Tác phẩm quay bằng phim trắng đen, là đặc trưng của Pawlikowski, tái hiện hành trình xuyên nước Đức của hai cha con giữa bối cảnh Chiến tranh Lạnh.
The Dreamed Adventure (Valeska Grisebach)
Đạo diễn người Đức Valeska Grisebach trở lại sau chín năm kể từ Western (2017). Phim lấy bối cảnh vùng biên giới Bulgaria, Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ, kể về một phụ nữ đồng ý giúp đỡ người quen cũ. Hai người đồng hành trong cuộc phiêu lưu nguy hiểm, đối diện quá khứ và những khát khao sâu kín nhất. Dù không có nhiều tác phẩm, Grisebach vẫn nhận đánh giá cao nhờ phong cách riêng biệt.
Fjord (Cristian Mungiu)
Sau màn trình diễn được đề cử Oscar trong Sentimental Value của Joachim Trier, Renate Reinsve tái xuất Cannes với vai chính trong Fjord, phim nói tiếng Anh đầu tiên của đạo diễn Romania Cristian Mungiu. Ông từng giành Cành Cọ Vàng năm 2007 với 4 Months, 3 Weeks and 2 Days.
Reinsve vào vai một người mẹ Na Uy trở về ngôi làng hẻo lánh ở quê nhà cùng chồng người Romania (Sebastian Stan) và các con. Tuy nhiên, sau khi thân thiết với hàng xóm, cả nhà vướng vào sự nghi kỵ từ cộng đồng khi bị cáo buộc có hành vi bất thường. Theo The Film Stage, đạo diễn cho biết bộ phim phản ánh sự phân cực xã hội ngày nay khi khoảng cách giữa phe bảo thủ và cấp tiến ngày càng lớn, kéo theo sự đối đầu và làm lu mờ những tiếng nói ôn hòa.
Gentle Monster (Marie Kreutzer)
Nhà làm phim người Áo Marie Kreutzer hợp tác minh tinh Pháp Léa Seydoux và Catherine Deneuve trong Gentle Monster. Nội dung kể về một nghệ sĩ piano nổi tiếng chuyển về vùng quê sinh sống cùng gia đình. Sau đó, cô phát hiện sự thật làm đảo lộn cuộc đời, buộc bản thân đối diện sự phức tạp của tình yêu và niềm tin. Sau phim cổ trang Corsage (2022), giới phê bình kỳ vọng Marie Kreutzer tiếp tục phát huy góc nhìn của cô khi chuyển sang khai thác đời sống hiện đại.
Hope (Na Hong Jin)
"Bậc thầy thriller" xứ Hàn Na Hong Jin, từng chỉ đạo The Wailing, tái xuất điện ảnh sau một thập niên với dự án mới. Phim khoa học viễn tưởng lấy bối cảnh tại ngôi làng hẻo lánh nằm sát khu phi quân sự (DMZ) giữa Hàn Quốc và Triều Tiên. Trưởng đồn cảnh sát Bum Seok (Hwang Jung Min thủ vai) nhận được cảnh báo có một con hổ xuất hiện gần khu vực. Sự việc nhanh chóng biến thành bí ẩn, buộc người dân đối mặt những điều chưa từng biết đến.
Parallel Tales (Asghar Farhadi)
Asghar Farhadi - từng được vinh danh tại Cannes nhờ phim The Salesman và A Hero - quay lại đường đua Cành Cọ Vàng với dự án có sự góp mặt của dàn sao Pháp gồm Isabelle Huppert, Vincent Cassel và Catherine Deneuve. Phim xoay quanh Sylvie, nhà văn tìm cảm hứng cho tiểu thuyết mới. Cô bí mật quan sát những người hàng xóm và biến cuộc đời họ thành tư liệu sáng tác. Tuy nhiên, khi cô chia sẻ phương pháp này với một người đàn ông bí ẩn, ranh giới giữa hư cấu và hiện thực dần bị xóa nhòa.
Lấy cảm hứng từ phim Dekalog: Six của Krzysztof Kieslowski, tác phẩm khai thác thế mạnh của Farhadi về những xung đột đạo đức, đặt ra câu hỏi về quyền riêng tư và sức mạnh của trí tưởng tượng.
Paper Tiger (James Gray)
Gia nhập hạng mục Cành Cọ Vàng vào phút chót, Paper Tiger của James Gray - đạo diễn đứng sau Armageddon Time và Ad Astra - kể câu chuyện tội phạm mang màu sắc nước Mỹ. Lấy bối cảnh New York thập niên 1980, phim xoay quanh hai anh em do Miles Teller và Adam Driver thủ vai trên quá trình tìm kiếm thành công, trước khi bị cuốn vào mạng lưới mafia Nga. Minh tinh Scarlett Johansson vào vai người vợ đứng giữa những biến động đó.
Sheep in the Box (Hirokazu Kore-eda)
Tác phẩm là một trong hai dự án điện ảnh của Hirokazu Kore-eda trong năm nay, cùng dự án Look Back. Phim lấy bối cảnh tương lai gần, nơi một cặp vợ chồng nuôi dưỡng một người máy hình người như con trai ruột của họ. Dù khoa học viễn tưởng là dòng phim ít được Kore-eda khai thác, các câu chuyện về gia đình luôn là nguồn cảm hứng của ông. Tiền đề này được xem là chất liệu phù hợp với Kore-eda, mở ra cơ hội để ông giành Cành Cọ Vàng thứ hai.
The Unknown (Arthur Harari)
The Unknown là tác phẩm thứ ba của Arthur Harari - đồng biên kịch từng giành Oscar Kịch bản gốc xuất sắc năm 2024 cho Anatomy of a Fall cùng Justine Triet. Chuyển thể từ tiểu thuyết đồ họa Le cas David Zimmerman của Lucas Harari, phim mang màu sắc văn chương và chịu ảnh hưởng từ Franz Kafka khi khai thác đề tài hoán đổi thân xác.
Léa Seydoux đảm nhận vai chính, là tác phẩm thứ hai của cô góp mặt ở hạng mục tranh giải chính năm nay. Nội dung xoay quanh một nhiếp ảnh gia (Niels Schneider) sau cuộc tình một đêm bất ngờ tỉnh dậy trong cơ thể của người tình (Léa Seydoux).
Liên hoan phim Cannes tổ chức vào tháng 5 hàng năm tại thành phố nghỉ mát Cannes, phía nam nước Pháp. Chương trình năm nay mở màn với phim The Electric Kiss của Pierre Salvadori, lễ khai mạc do Eye Haïdara dẫn dắt. Đạo diễn người New Zealand Peter Jackson và diễn viên, ca sĩ người Mỹ Barbra Streisand sẽ nhận Cành Cọ Vàng danh dự.
Minh tinh Demi Moore góp mặt trong ban giám khảo hạng mục chính cùng đạo diễn Chloé Zhao (Mỹ), tài tử Stellan Skarsgård (Thụy Điển), diễn viên Ruth Negga (Ethiopia - Ireland), Isaach De Bankolé (người Mỹ gốc Bờ Biển Ngà), nhà làm phim Diego Céspedes (Chile), Laura Wandel (Bỉ) và biên kịch Paul Laverty (Scotland). Tám nghệ sĩ cùng chủ tịch ban giám khảo - đạo diễn Hàn Park Chan Wook - chọn ra tác phẩm xuất sắc trong số 22 bộ phim.
Tin Gốc: Vnexpress

Tại Little Miss Drama Tour 2026, ngôi sao người Mỹ Cardi B ba lần chọn trang phục của Đỗ Long để trình diễn. Trước đó, loạt mỹ nhân như Teyana Taylor, Rei Ami, Julia Butters tỏa sáng trong thiết kế của nhà mốt Việt trên thảm đỏ. Dịp này, Đỗ Long nói về cơ hội, thách thức trong 10 năm làm nghề.
- Cardi B liên tục chọn đồ của anh để mặc khi biểu diễn, cảm xúc của anh ra sao?
- Stylist của Cardi B nhìn thấy một thiết kế trong bộ sưu tập Emerge của tôi trên Instagram, sau đó chủ động nhắn tin trao đổi công việc. Những năm qua, tôi theo đuổi sáng tạo váy áo kiểu dáng gợi cảm nên có sự đồng điệu với phong cách Cardi B xây dựng.
Nếu họ chọn sản phẩm của tôi một lần, đó có thể là sự thu hút về mặt hình ảnh hay phù hợp tinh thần êkíp đang tìm kiếm. Nhưng khi chọn nhiều lần, tôi nghĩ câu chuyện không còn nằm ở yếu tố thẩm mỹ mà là sự tin tưởng. Từng thực hiện váy áo cho nhiều ngôi sao nhưng lần này cho tôi cảm xúc bất ngờ lẫn thách thức. Điều hạnh phúc nhất của tôi là có cơ hội giới thiệu thời trang do người Việt làm đến với khán giả quốc tế.
- Khi làm việc với êkíp nước ngoài, anh ưu tiên điều gì?
- Tôi luôn chọn lọc kỹ càng. Lời mời từ sao hạng A nhưng gu thẩm mỹ không tương đồng hoặc hình ảnh họ xây dựng không phù hợp với thương hiệu, tôi sẽ không nhận. Tôi đề cao và tôn trọng bản sắc của mình trước tiên.
Ngoài ra, tôi cân nhắc đến một số yếu tố thực tế như êkíp có đủ thời gian lẫn điều kiện để hoàn thành tốt hay không. Nếu nhận lời mà không thể kiểm soát mọi thứ, đôi khi cơ hội lại biến thành rủi ro.
Không phải dự án quốc tế nào cũng đem lại giá trị tài chính tương xứng với công sức êkíp bỏ ra. Có lần, tôi chấp nhận hợp tác với mức lợi nhuận thấp, thậm chí lỗ bởi cảm nhận sự tương đồng giữa hai bên. Tuy vậy, tôi chưa bao giờ xem đây là sự thiệt thòi. Với tôi, làm thời trang cần chú trọng đến chiến lược dài hạn hơn là doanh thu tức thời. Tôi có thể kiếm thu nhập bằng nguồn khác để bù vào, còn cơ hội đôi khi không đến lần thứ hai. Mỗi quyết định đều phải được tính toán kỹ, dựa trên định hướng phát triển của bản thân vào từng giai đoạn. Điều quan trọng là phải hiểu rõ mình đánh đổi vì điều gì.
- Áp lực của anh khi thiết kế trang phục cho sao quốc tế?
- Với khách trong nước, tôi có thể xử lý công việc dựa trên sự quen biết, kinh nghiệm hoặc sự hiểu ý giữa các bên. Nếu phát sinh sai sót, việc xử lý cũng linh hoạt hơn. Còn với êkíp nước ngoài, mọi thứ phải rõ ràng, chính xác ngay từ đầu, gần như không có chỗ cho sự mơ hồ hay cảm tính. Có lần đối tác muốn thay đổi chi tiết vào phút chót. Tôi căng thẳng nhưng vẫn chấp thuận để giữ sự chuyên nghiệp.
Thách thức lớn nhất của tôi thường là vấn đề thời gian. Khi thời hạn rất sát, mọi quyết định đều phải đưa ra nhanh nhưng không cẩu thả. Có dự án êkíp gần như phải chạy hết công suất mới có thể đáp ứng hết yêu cầu trong hợp đồng. Tôi chưa gặp sai sót nghiêm trọng nào nhưng sự cố ngoài tầm kiểm soát thì vẫn tiềm ẩn.
Chẳng hạn, lần làm đồ cho Cardi B, tôi stress đến mất ngủ. Cả ba thiết kế đều đính kết cầu kỳ, chuẩn phom dáng, bắt sáng đèn sân khấu, thuận tiện cho từng chuyển động của rapper. Tôi và đồng đội phải làm việc trái múi giờ cùng êkíp người Mỹ để trao đổi, chỉnh sửa. Theo kế hoạch, trang phục phải đến vào ngày 23/3 để rapper thử nhưng gặp trục trặc khâu vận chuyển. Tôi tìm trên các hội nhóm, nhờ người xách tay sang Mỹ nhưng không khả quan. May mắn, tôi tìm được đơn vị vận chuyển thay thế. Cuối cùng, bộ đồ đến chậm hai ngày, sát giờ rapper bước lên sân khấu. Cardi B đồng ý mặc mà không cần chỉnh sửa gì thêm. Khi êkíp báo lại ngôi sao đã hoàn thành tiết mục, tôi mới thở phào.
Qua sự việc, tôi rút ra bài học rằng mọi sự chuẩn bị, kể cả phương án dự phòng không bao giờ là thừa. Chỉ cần mắc sai phạm ở một mắt xích sẽ kéo theo cả dây chuyền bị ảnh hưởng, gây tổn hại cho nghệ sĩ lẫn thương hiệu của mình.
- Anh nhận lại điều gì qua các lần hợp tác?
- Trước đây, tôi tập trung nhiều vào sáng tạo bộ sưu tập sao cho ấn tượng, mang dấu ấn cá nhân. Giờ tôi hiểu rằng sản phẩm quan trọng nhưng không phải là yếu tố duy nhất để tạo nên thành công cho một thương hiệu.
Làm việc cùng stylist của các minh tinh, tôi thấy để bước vào sân chơi quốc tế, tài năng thôi chưa đủ mà còn cần kỷ luật, sự chuyên nghiệp và khả năng thích ứng trước mọi yêu cầu. Tôi nâng cao thêm các kỹ năng như phản hồi nhanh chóng, xử lý linh hoạt phát sinh, kiểm soát chất lượng.
Trước những tiêu chuẩn khắt khe, tôi nhận ra hệ thống của mình còn lỗ hổng trong cách vận hành hay quản lý nhân sự. Do đó, nhiều nhân viên nhận xét tôi ngày càng khó tính, luôn đặt ra yêu cầu rất cao. Bù lại, khi dự án thành công thì phần thưởng tôi dành cho cả đội cũng rất tương xứng, không để ai thiệt thòi.
- Thách thức hiện tại của anh khi muốn mở rộng hơn thị trường quốc tế là gì?
- Nhà thiết kế phải hiểu đối tác không chỉ cần bộ cánh có ý tưởng tốt mà còn một người làm việc tin cậy. Trước khi quyết định ký hợp đồng, họ sẽ đánh giá tổng thể thương hiệu. Để bước ra quốc tế, nhà mốt không thể chỉ dựa vào vài thiết kế ấn tượng hay một số khoảnh khắc lan truyền trên mạng.
Tôi luôn cho rằng danh tiếng là đòn bẩy, còn hiệu quả kinh doanh là nền móng. Nếu chỉ có một trong hai sẽ rất khó phát triển bền vững. Thương hiệu không thể chỉ "có tiếng mà không có miếng". Nếu chỉ sống bằng hình ảnh mà không quan tâm đến doanh thu sẽ khó duy trì hệ thống, đầu tư cho sản phẩm hay nuôi dưỡng nhân sự.
- Anh có kế hoạch nào để phát triển bản thân?
- Mỗi thiết kế cần có nét riêng để khi stylist hoặc công chúng nhìn vào sẽ nhận ra ngay "trang phục này là của Đỗ Long". Tuy nhiên, để được chú ý chỉ qua gu thẩm mỹ đặc trưng thôi là chưa đủ mà cần cho đối tác thấy mình có khả năng để biến sự chú ý thoáng qua trên mạng xã hội thành dự án thật.
Với tôi, việc phát huy bản sắc trong thời trang cũng rất quan trọng. Nếu biết ứng dụng giá trị văn hóa truyền thống vào thiết kế hiện đại, tôi tin nhà mốt Việt hoàn toàn có thể cạnh tranh trên thị trường quốc tế.
Hiện làng mốt trong nước có nhiều người làm nghề giỏi, tay nghề tốt. Không ít bạn trẻ mới ngoài đôi mươi đã bộc lộ tài năng. Là đàn anh trong nghề nhưng nhiều lúc tôi vẫn phải học hỏi các bạn. Qua quan sát, tôi thấy các nhà thiết kế đều có đội ngũ nhân sự tay nghề thủ công cao, cần biết cách tận dụng và phát huy. Trong chiến lược phát triển, tôi chú trọng chiêu mộ các thợ thủ công biết kỹ thuật đính kết tinh xảo để cùng tạo nên các bộ sưu tập.
Tin Gốc: Vnexpress

