Giữa tháng 4, Kim Ánh, 27 tuổi, tìm vé ôtô từ Hà Nội về Nghệ An cho kỳ nghỉ 30/4 nhưng các hãng xe quen đều báo hết chỗ. Chuyển hướng tìm vé tàu hỏa, cô thấy các chuyến tàu ngày cao điểm 25-26/4 đều hết vé giường nằm, ngày thường chỉ còn vài vé với giá 700.000 đến 900.000 đồng một chiều.
“Tôi phải tăng ca để xin nghỉ 9 ngày, giờ không thể mua vé vì các nhóm sang nhượng chỉ toàn người tìm mua, không ai bán”, Ánh nói.
Phương án ra bến Nước Ngầm bắt xe ngoài cũng bị cô loại bỏ do lo ngại cảnh nhồi nhét và bắt khách dọc đường.
Trái với Ánh, Hà Thư, 22 tuổi, chủ động liên hệ đặt vé từ Hà Nội về Hà Tĩnh từ giữa tháng 3. Sau khi gọi 5 nhà xe, cô mua được vé giường đôi với giá hơn một triệu đồng, gấp đôi năm ngoái. Tuy nhiên, Thư chưa thể mua vé chiều ra Hà Nội vào ngày 3/5. “Nếu không có vé xe khách, tôi sẽ thuê xe ghép với chi phí cao hơn”, cô cho biết.
Theo khảo sát của VnExpress, đến ngày 21/4, nhiều hãng xe lớn tuyến Hà Nội đi Nghệ An, Hà Tĩnh đã khóa hệ thống đặt vé trực tuyến, tổng đài liên tục báo bận do kín chỗ. Tình trạng tương tự diễn ra ở hệ thống đường sắt. Các chuyến tàu từ Hà Nội đi Nghệ An, Quảng Trị ngày 24, 25 và 30/4 đã kín chỗ, giá 700.000 đồng đến 1,3 triệu đồng một lượt.
Trên diễn đàn trao đổi vé tàu xe Nghệ An – Hà Tĩnh với hơn 41.000 thành viên, mỗi ngày có hàng chục bài viết tìm mua lại vé, tập trung vào chiều về ngày 24/4 và chiều đi 2-3/5. Thi thoảng có một số người nhượng lại vé giá 250.000-350.000 đồng và lập tức có người chốt mua sau vài phút.
Ông Dũng, Giám đốc nhà xe Dũng Minh chuyên tuyến Hà Nội – Nghệ An – Hà Tĩnh, cho biết toàn bộ vé dịp lễ đã bán hết trong ngày đầu mở cửa hệ thống hồi tháng 3. Đơn vị phải huy động thêm 30 xe tăng cường suốt kỳ nghỉ nhưng vẫn không đáp ứng đủ nhu cầu.
Theo ông Dũng, do kỳ nghỉ giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4 sát nhau, khách có xu hướng đặt khứ hồi chặng dài để nghỉ xuyên suốt 9 ngày. Lượng khách năm nay tăng gấp đôi năm ngoái.
Lý giải nguyên nhân nhiều tuyến xe miền Trung luôn khan hiếm vé, Trọng An, một phụ xe khách tuyến Hà Nội – Nghệ An, cho biết người dân các tỉnh lân cận thủ đô như Ninh Bình, Thanh Hóa có thể linh động đi xe máy. Trong khi đó, với quãng đường trên 300 km, ôtô giường nằm là lựa chọn tối ưu của người miền Trung. Ám ảnh cảnh nhồi nhét dịp lễ, hành khách thường ưu tiên chốt vé xe chất lượng cao từ sớm.
Tại các bến xe truyền thống, lượng vé bán tại quầy vẫn còn, hoạt động theo nguyên tắc khách đến trước xếp chỗ trước.
Cùng với sự khan hiếm, chi phí đi lại cũng tăng. Ngành đường sắt điều chỉnh giá vé tăng 10-15% do biến động giá nhiên liệu. Tính đến đầu tháng 4, hơn 44.200 vé đã bán ra. Đường sắt Việt Nam đã tăng cường hàng loạt chuyến tàu khu đoạn trên tuyến Bắc – Nam và các tuyến trọng điểm như Hà Nội đi Lào Cai, Hải Phòng, Đồng Hới; TP HCM đi Nha Trang, Phan Thiết.
Tình hình hàng không cũng không kém phần căng thẳng. Dữ liệu từ các hãng bay cho thấy các chặng giờ đẹp ngày 29-30/4 và 3-4/5 đã kín chỗ. Vé bay lệch ngày lệch giờ rẻ hơn khoảng 1-2 triệu đồng.
Vừa được cấp trên duyệt nghỉ thông 9 ngày dịp lễ, Thảo Nhi, 30 tuổi, ở TP HCM thấy vé máy bay về Nghệ An ngày 25/4 vọt lên 4 triệu đồng một chiều, gần gấp đôi dịp Tết. Chuyển sang tìm vé tàu, hệ thống chỉ báo còn ghế ngồi.
Không muốn đi ôtô giường nằm đường dài, Nhi lùi lịch về quê 2 ngày và quay lại thành phố sớm hơn. Cô chấp nhận bay chuyến đêm muộn để mua được vé với giá 2-2,5 triệu đồng.
Do không mua được vé xe khách, anh Quang Minh, 30 tuổi, quê Nghệ An chọn ở lại Hà Nội. Hiện giá vé tàu giường nằm dao động 800.000 đến một triệu đồng, tương đương dịp Tết. “Chi phí đi lại quá tốn kém, lại ngại cảnh chen chúc ở bến xe nên tôi chọn ở lại”, anh Minh nói.
Hơn 10 năm trước, giá nhà ở thành phố Seattle tăng cao khiến nhiều gia đình trẻ không đủ khả năng mua nơi ở có không gian rộng. Chứng kiến nhiều bạn bè dần chuyển đi nơi khác, Chad Dale, một nhà phát triển bất động sản, bắt đầu tìm hướng giải quyết. "Họ muốn ở lại, nhưng Seattle quá đắt đỏ", Dale nói.
Để duy trì sự gắn kết, Dale rủ các bạn hùn tiền mua một căn nhà nghỉ dưỡng trên đảo Whidbey. Tuy nhiên, việc 5 gia đình có trẻ nhỏ cùng sử dụng căn nhà 4 phòng ngủ và một phòng tắm nhanh chóng nảy sinh bất tiện. "Việc này chỉ lý tưởng trên lý thuyết, không bền vững trong thực tế", Dale kể.
Từ đó, Dale tìm hiểu mô hình nhà ở chung (co-housing), nơi cư dân có nhà riêng nhưng chia sẻ tiện ích. Vợ chồng Dale rủ 13 người bạn cùng góp vốn xây dựng dự án Shared Roof ở khu Phinney Ridge, Seattle.
Khu nhà cao 5 tầng với 35 căn hộ, diện tích từ 46 đến 185 m2. Mỗi gia đình tự chọn diện tích và bố cục thiết kế nên không có hai căn hộ nào giống hệt nhau. Điểm khác biệt của dự án là người thuê nhà cũng đồng thời là cổ đông của công ty sở hữu tòa nhà. Khoản góp vốn ban đầu dao động từ 50.000 USD đến hàng triệu USD. Hiện có 9 nhà đầu tư chuyển đến sinh sống, số còn lại dành để cho thuê, trong đó 20% căn hộ được dành cho người có thu nhập trung bình.
Ngay từ đầu, nhóm sáng lập thống nhất tạo ra một không gian giúp cư dân gặp gỡ mỗi ngày. Tòa nhà có khu vực ăn uống và nhà kính trên sân thượng; phòng cách âm để trẻ em học nhạc; thư viện, phòng gym và khoảng sân cỏ lớn. Cư dân còn dùng chung nhiều tài sản như dụng cụ sửa chữa, xe đạp điện, và dự tính mua chung xe bán tải.
John Ware, một trong những cư dân đầu tiên, cho biết từng sống ở khu chung cư 90 căn hộ nhưng chỉ quen một phần ba hàng xóm. Tại đây, anh biết mặt tất cả mọi người. "Mỗi chuyến đi xa kết thúc, tôi chỉ muốn trở về", Ware nói.
Đối với Dale, giá trị lớn nhất là môi trường đa thế hệ. Con trai ông có thể chơi cùng bạn đồng trang lứa và tiếp xúc với những người hàng xóm lớn tuổi sống cùng tòa nhà. "Lũ trẻ về đến nhà chỉ kịp ném cặp rồi chạy đi vì tất cả bạn bè đều ở quanh đây", ông kể.
Mary Jo Wagner, cư dân chuyển đến nhờ chương trình dành cho người thu nhập trung bình, cho biết không gian sống cá nhân tuy nhỏ nhưng bà được sử dụng mọi tiện ích chung và có nơi đón khách. "Cảm giác giống như mình đang sống trong một gia đình lớn", bà nói.
Dale cho biết nhiều người vẫn đề cao việc sở hữu nhà biệt lập, nhưng cuộc sống chung cư nếu thiết kế đúng cách vẫn đảm bảo sự tiện nghi. "Nếu muốn giao tiếp, bạn luôn có người ở bên. Nếu có thứ gì hỏng, đã có người quản lý. Đây là một trong những cách sống tốt nhất tôi từng trải qua", Dale nói.
Theo báo cáo đăng trên Tạp chí Hiệp hội Y khoa Canada công bố mới đây, sự việc xảy ra khi gia đình bé trai đến nghỉ tại một căn nhà ở phía Bắc tỉnh Ontario vào năm 2024.
Cậu bé tỉnh giấc và phát hiện một con dơi nằm trên vùng mũi, miệng. Giật mình, cậu bé theo bản năng hất con vật đi. Cha cậu bé sau đó bắt con dơi và thả nó ra ngoài.
Do không phát hiện vết cắn và con dơi không có biểu hiện bất thường, gia đình đã không đưa bé đi khám. Tuy nhiên, 19 ngày sau, cậu bé bắt đầu cảm thấy tê, ngứa ran và sưng ở nửa mặt bên phải, kèm chán ăn.
Ban đầu, các bác sĩ cho rằng cậu mắc chứng liệt mặt liên quan đến virus herpes và kê thuốc điều trị. Tuy nhiên tình trạng bệnh nhi nhanh chóng trở nặng với các biểu hiện đau khi nuốt, nôn, nói khó, sốt, lú lẫn và ảo giác.
Cậu bé sau đó phải thở máy và được chuyển vào khu chăm sóc đặc biệt. Xét nghiệm đã chỉ ra bệnh nhân nhiễm virus dại có nguồn gốc từ dơi. Cậu tử vong vào ngày điều trị thứ 17.
Đây là ca bệnh dại lây nhiễm trong tỉnh Ontario đầu tiên được ghi nhận kể từ năm 1967. Từ năm 1924 đến nay, Canada mới ghi nhận 28 ca bệnh dại ở người.
Virus dại tấn công hệ thần kinh trung ương và gần như luôn gây tử vong sau khi các triệu chứng xuất hiện. Bệnh có thể lây qua vết cắn, vết cào hoặc khi nước bọt của động vật nhiễm bệnh tiếp xúc với mắt, mũi, miệng hay vết thương hở. Các bác sĩ cảnh báo dơi nhiễm virus dại không phải lúc nào cũng có biểu hiện bất thường. Vì vậy, mọi trường hợp tiếp xúc trực tiếp giữa người và dơi đều phải được xem là nguy cơ cao.
Năm 2025 tại Úc cũng xảy ra trường hợp tử vong sau khi tiếp xúc với dơi.
Người đàn ông ngoài 50 tuổi ở bang New South Wales đã bị một con dơi mang virus dại (lyssavirus) cắn, theo AFP dẫn thông báo từ cơ quan y tế New South Wales (NSW Health).
Các viên chức y tế cho hay, nạn nhân nói trên đã được điều trị sau khi bị cắn nhưng sau đó đã tử vong.
Virus dại dơi Úc lây truyền khi nước bọt của dơi xâm nhập vào cơ thể người qua vết cắn hoặc vết xước. Các triệu chứng đầu tiên có thể mất nhiều ngày hoặc nhiều năm mới xuất hiện. Các dấu hiệu ban đầu của căn bệnh này giống như cúm, gồm đau đầu, sốt và mệt mỏi, theo NSW Health. Tình trạng của nạn nhân nhanh chóng xấu đi, dẫn đến tê liệt, mê sảng, co giật và tử vong.
Các bác sĩ khuyến cáo, người bị động vật cắn, cào hoặc nghi tiếp xúc với nước bọt của động vật cần rửa kỹ vùng tổn thương bằng xà phòng và nước trong ít nhất 15 phút, sau đó nhanh chóng đến cơ sở y tế. Điều trị dự phòng sau phơi nhiễm bằng vaccine và thuốc miễn dịch có thể ngăn bệnh nếu được thực hiện trước khi xuất hiện triệu chứng.
Vụ cháy tại cây xăng Đà Nẵng ngày 2/5 khiến hai người thiệt mạng do chở 20 khối pin và ắc-quy trong cốp ôtô cho thấy những rủi ro trong việc vận chuyển thiết bị lưu trữ điện. Video hiện trường cho thấy đám cháy bùng lên dữ dội, mất 15 phút mới được dập tắt.
PGS TS Ngô Văn Xiêm, nguyên Hiệu phó Đại học Phòng cháy chữa cháy, cho biết việc chở pin Lithium-ion và ắc-quy sạc đầy trong cốp ôtô tiềm ẩn rủi ro lớn. Cốp ôtô là không gian kín, nhiệt độ mùa hè có thể đạt 60-70 độ C. Ở ngưỡng này, dung môi bên trong pin Lithium-ion bị hóa hơi. Quá trình xe chạy tạo độ rung lắc, nếu các đầu cực không bọc cách điện va chạm với kim loại sẽ sinh tia lửa điện, gây hỏa hoạn.
Khi sự cố xảy ra, áp suất tăng làm vỡ vỏ pin. Đám cháy bùng phát ngay lập tức theo phản ứng nhiệt dây chuyền (thermal runaway), khiến các cell lân cận liên tục nổ. Quá trình cháy tự sinh ra nhiệt và oxy bên trong, nên việc dập lửa bằng nước hoặc bọt chữa cháy truyền thống kém hiệu quả.
Rủi ro lớn khiến ngành hàng không xếp pin Lithium-ion vào danh mục hàng hóa nguy hiểm. Hành khách phải xách tay thiết bị để tiếp viên xử lý kịp thời nếu có sự cố, không để dưới khoang ký gửi.
Trong sinh hoạt hàng ngày, thiết bị lưu trữ điện được sử dụng rộng rãi. PGS TS Đỗ Văn Dũng, Phó Chủ tịch Hội Ôtô TP HCM, phân loại các thiết bị này thành hai nhóm chính.
Nhóm pin điện áp thấp (như pin kiềm AAA, AA, pin 9V) dùng cho thiết bị nhỏ như điều khiển, đồ chơi, báo khói, chìa khóa thông minh.
Nhóm dung lượng cao sử dụng công nghệ Lithium là nguồn cung cấp năng lượng cho xe điện, điện thoại và sạc dự phòng. Ngoài ra, thị trường hiện có dòng Lithium LiFePO4 (LFP) chuyên dùng cho hệ thống điện mặt trời hoặc xe điện thế hệ mới, với ưu điểm cho phép sạc xả sâu, tuổi thọ và độ an toàn cao.
"Nhiều sự cố hỏa hoạn tại khu dân cư thời gian qua bắt nguồn từ thói quen sử dụng pin Lithium-ion sai cách", ông Dũng nói.
Theo chuyên gia, sai lầm phổ biến của người dùng là cắm sạc qua đêm không giám sát, đặt thiết bị lên lên các bề mặt giữ nhiệt và dễ bắt lửa như giường, nệm, sofa. Với sạc dự phòng, người dùng còn hay để trong túi, gần nước, hoặc dưới gối/chăn gây nguy hiểm.
Thứ hai, nhiều người cắm sạc khi xe điện vừa chạy quãng đường dài, pin còn đang tỏa nhiệt.
Thứ ba, việc sử dụng bộ sạc trôi nổi, cắm chung ổ điện gây quá tải, hoặc dùng viên pin đã phồng rộp, nứt vỡ làm đẩy nhanh tốc độ hủy hoại cấu trúc pin.
Các chuyên gia khuyến cáo người dùng cần lưu ý đến các dấu hiệu nguy hiểm như thấy vỏ pin phồng, méo mó hoặc rò rỉ chất lỏng. Thiết bị nóng rát tay dù không cắm sạc, kèm theo mùi hóa chất hay mùi nhựa cháy là lúc nguy hiểm đã cận kể.
Nếu thiết bị xẹt lửa hoặc bốc khói, sơ tán là ưu tiên số một. Người dân cần đóng kín cửa phòng để ngăn khói độc và gọi 114 báo "cháy pin Lithium". Tuyệt đối không hắt nước vào đám cháy pin.
Đặc tính của lửa pin Lithium rất phức tạp, dễ dàng cháy lại ngay cả khi ngọn lửa bề mặt đã tắt. Do đó, tuyệt đối không hắt nước thông thường vào đám cháy vì sẽ kích thích phản ứng hóa học nổ mạnh hơn. Phương pháp dập lửa tối ưu là sử dụng bình chữa cháy gốc nước công nghệ bọc phân tử. Tại bãi xe, ban quản lý cần trang bị thùng cát ẩm và xẻng để cách ly oxy, hấp thụ nhiệt khi có sự cố.
Để đảm bảo an toàn, PGS TS Đỗ Văn Dũng khuyên người tiêu dùng mua thiết bị chính hãng, có hệ thống quản lý pin (BMS) và đạt chứng nhận an toàn quốc tế. Giữ dung lượng pin ở mức 20-80%, tránh sạc 100% liên tục.
Đại tá Ngô Văn Xiêm lưu ý thêm khi vận chuyển pin rời, các đầu cực phải bọc kín bằng vật liệu cách điện, cố định trong thùng cách nhiệt và không sạc đầy.