Đội tuyển Singapore đã đến Hà Nội, mang theo sức mạnh ‘bí mật’ khiến Việt Nam đặc biệt dè chừng

Đội tuyển Singapore đã đến Hà Nội, mang theo sức mạnh ‘bí mật’ khiến Việt Nam đặc biệt dè chừng

Đội tuyển Singapore từng có đến 4 lần vô địch ASEAN Cup vào các năm 1998, 2004, 2007 và 2012. Họ vô địch ASEAN Cup nhiều hơn đội tuyển Việt Nam một lần, xếp thứ nhì về mặt thành tích ở giải đấu này, chỉ kém mỗi Thái Lan (7 lần vô địch).

Trong những năm gần đây, bóng đá Singapore suy yếu đáng kể. Nguyên nhân chủ yếu họ không có nguồn cầu thủ dồi dào, vì quốc gia này có dân số nhỏ (hơn 6 triệu người, số liệu năm 2025), dân cư Singapore lại chủ yếu tập trung vào các công việc văn phòng, tài chính… Ngoài ra, bóng đá Singapore cũng ít chú trọng đầu tư vào các học viện bóng đá trẻ như tại Việt Nam, giải vô địch quốc gia Singapore không quá hấp dẫn.

Đội tuyển Singapore vì thế không còn là thế lực hàng đầu Đông Nam Á như chính họ nhiều năm trước. Đội bóng này cũng ít xuất hiện các nhân tố mới nổi bật, như kiểu tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, hay thủ môn Trần Trung Kiên của bóng đá Việt Nam. Hầu hết các trụ cột của đội tuyển Singapore tham dự ASEAN Cup 2026 là những người từng thất bại trước đội tuyển Việt Nam ở bán kết ASEAN Cup 2024, như tiền vệ phòng ngự Hariss Harun (35 tuổi), trung vệ Lionel Tan (29 tuổi), Irfan Fandi (28 tuổi), tiền đạo Shawal Anuar (35 tuổi)…

23/25 cầu thủ Singapore sự ASEAN Cup 2026 đang thi đấu ở giải trong nước, chỉ có 2 người đang đá bóng ở nước ngoài, gồm trung vệ Irfan Fandi (CLB Port, Thái Lan) và tiền vệ Harhys Stewart (CLB Chiangrai United, Thái Lan). Dù vậy, chất lượng của 2 nhân vật đang chơi bóng ở xứ sở chùa vàng cũng không quá cao.

Nhóm các trụ cột của đội tuyển Singapore giàu kinh nghiệm, nhưng nhược điểm của họ là chậm chạp vì tuổi tác. Vả lại, các cầu thủ Singapore thường không được đánh giá cao về mặt kỹ thuật, nên lối chơi của họ khá đơn giản. Đội bóng đảo quốc sư tử tập trung nhiều vào bóng dài và bóng bổng. Trong đội hình của Singapore không thiếu các cầu thủ cao lớn, giỏi tranh chấp tay đôi và chơi bóng bổng, như trung vệ Irfan Fandi (1,89 m), Lionel Tan (1,84 m), Jacob Mahner (sinh tại Đan Mạch, 1,85 m), hậu vệ phải Ryhan Stewart (1,84 m), tiền vệ Harhys Stewart (1,85 m), tiền đạo Ilhan Fandi (1,83 m)…

Trước đây, lối chơi này khiến đội tuyển Việt Nam gặp nhiều khó khăn, vì cầu thủ Việt Nam nhiều năm trước khá nhỏ con, không giỏi chơi bóng bổng, tranh chấp tay đôi yếu. Nhưng hiện tại, đội bóng của HLV Kim Sang-sik sở hữu dàn cầu thủ cao to không khác các đội bóng châu Âu, như các trung vệ Việt Anh (1,84 m), Đoàn Văn Hậu (1,86 m), Thành Chung (1,82 m), Quang Kiệt (1,95 m), tiền vệ Hoàng Đức (1,84 m), tiền đạo Hoàng Hên (1,82 m), Xuân Son (1,86 m), Tài Lộc (1,88 m). Chính vì thế, điểm mạnh nhất của đội tuyển Singapore không còn có thể gây khó cho đội tuyển Việt Nam được nữa.

Đội bóng đảo quốc sư tử cũng cố gắng “mềm hóa” lối chơi bằng các tiền vệ được nhập tịch từ Nhật Bản và Hàn Quốc, lần lượt gồm Kyoga Nakamura và Song Ui-young, đây là những người chơi thiên về kỹ thuật. Dù vậy, họ vẫn chưa vượt qua được chất kỹ thuật của các cầu thủ Việt Nam.

Điểm đáng ngại nhất của Singapore có lẽ là tính kỷ luật cao, cùng tinh thần mạnh mẽ. Đội tuyển Singapore có thể chơi phòng ngự rất bền bỉ, giỏi chịu sức ép lớn trong thời gian dài. Nếu đội tuyển Việt Nam mất kiên nhẫn lúc chưa chọc thủng lưới đối phương, thay vào đó chúng ta nôn nóng để lộ khoảng trống ở tuyến dưới, Singapore có thể khai thác, phản công và ghi bàn.

Ngoài điểm đó ra, đội tuyển Singapore hầu như không còn điểm mạnh hơn so với đội tuyển Việt Nam. Chính vì thế, việc thắng hay thua trong trận đấu diễn ra vào ngày 31.7 tới đây trên sân Mỹ Đình, chủ yếu sẽ phụ thuộc vào sự thể hiện của đội tuyển Việt Nam.

Tin Gốc: Thanh Niên