Đội tuyển Singapore từng có đến 4 lần vô địch ASEAN Cup vào các năm 1998, 2004, 2007 và 2012. Họ vô địch ASEAN Cup nhiều hơn đội tuyển Việt Nam một lần, xếp thứ nhì về mặt thành tích ở giải đấu này, chỉ kém mỗi Thái Lan (7 lần vô địch).
Trong những năm gần đây, bóng đá Singapore suy yếu đáng kể. Nguyên nhân chủ yếu họ không có nguồn cầu thủ dồi dào, vì quốc gia này có dân số nhỏ (hơn 6 triệu người, số liệu năm 2025), dân cư Singapore lại chủ yếu tập trung vào các công việc văn phòng, tài chính… Ngoài ra, bóng đá Singapore cũng ít chú trọng đầu tư vào các học viện bóng đá trẻ như tại Việt Nam, giải vô địch quốc gia Singapore không quá hấp dẫn.
Đội tuyển Singapore vì thế không còn là thế lực hàng đầu Đông Nam Á như chính họ nhiều năm trước. Đội bóng này cũng ít xuất hiện các nhân tố mới nổi bật, như kiểu tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, hay thủ môn Trần Trung Kiên của bóng đá Việt Nam. Hầu hết các trụ cột của đội tuyển Singapore tham dự ASEAN Cup 2026 là những người từng thất bại trước đội tuyển Việt Nam ở bán kết ASEAN Cup 2024, như tiền vệ phòng ngự Hariss Harun (35 tuổi), trung vệ Lionel Tan (29 tuổi), Irfan Fandi (28 tuổi), tiền đạo Shawal Anuar (35 tuổi)…
23/25 cầu thủ Singapore sự ASEAN Cup 2026 đang thi đấu ở giải trong nước, chỉ có 2 người đang đá bóng ở nước ngoài, gồm trung vệ Irfan Fandi (CLB Port, Thái Lan) và tiền vệ Harhys Stewart (CLB Chiangrai United, Thái Lan). Dù vậy, chất lượng của 2 nhân vật đang chơi bóng ở xứ sở chùa vàng cũng không quá cao.
Nhóm các trụ cột của đội tuyển Singapore giàu kinh nghiệm, nhưng nhược điểm của họ là chậm chạp vì tuổi tác. Vả lại, các cầu thủ Singapore thường không được đánh giá cao về mặt kỹ thuật, nên lối chơi của họ khá đơn giản. Đội bóng đảo quốc sư tử tập trung nhiều vào bóng dài và bóng bổng. Trong đội hình của Singapore không thiếu các cầu thủ cao lớn, giỏi tranh chấp tay đôi và chơi bóng bổng, như trung vệ Irfan Fandi (1,89 m), Lionel Tan (1,84 m), Jacob Mahner (sinh tại Đan Mạch, 1,85 m), hậu vệ phải Ryhan Stewart (1,84 m), tiền vệ Harhys Stewart (1,85 m), tiền đạo Ilhan Fandi (1,83 m)…
Trước đây, lối chơi này khiến đội tuyển Việt Nam gặp nhiều khó khăn, vì cầu thủ Việt Nam nhiều năm trước khá nhỏ con, không giỏi chơi bóng bổng, tranh chấp tay đôi yếu. Nhưng hiện tại, đội bóng của HLV Kim Sang-sik sở hữu dàn cầu thủ cao to không khác các đội bóng châu Âu, như các trung vệ Việt Anh (1,84 m), Đoàn Văn Hậu (1,86 m), Thành Chung (1,82 m), Quang Kiệt (1,95 m), tiền vệ Hoàng Đức (1,84 m), tiền đạo Hoàng Hên (1,82 m), Xuân Son (1,86 m), Tài Lộc (1,88 m). Chính vì thế, điểm mạnh nhất của đội tuyển Singapore không còn có thể gây khó cho đội tuyển Việt Nam được nữa.
Đội bóng đảo quốc sư tử cũng cố gắng “mềm hóa” lối chơi bằng các tiền vệ được nhập tịch từ Nhật Bản và Hàn Quốc, lần lượt gồm Kyoga Nakamura và Song Ui-young, đây là những người chơi thiên về kỹ thuật. Dù vậy, họ vẫn chưa vượt qua được chất kỹ thuật của các cầu thủ Việt Nam.
Điểm đáng ngại nhất của Singapore có lẽ là tính kỷ luật cao, cùng tinh thần mạnh mẽ. Đội tuyển Singapore có thể chơi phòng ngự rất bền bỉ, giỏi chịu sức ép lớn trong thời gian dài. Nếu đội tuyển Việt Nam mất kiên nhẫn lúc chưa chọc thủng lưới đối phương, thay vào đó chúng ta nôn nóng để lộ khoảng trống ở tuyến dưới, Singapore có thể khai thác, phản công và ghi bàn.
Ngoài điểm đó ra, đội tuyển Singapore hầu như không còn điểm mạnh hơn so với đội tuyển Việt Nam. Chính vì thế, việc thắng hay thua trong trận đấu diễn ra vào ngày 31.7 tới đây trên sân Mỹ Đình, chủ yếu sẽ phụ thuộc vào sự thể hiện của đội tuyển Việt Nam.
Cubarsí phát hiện khoảng trống sau lưng hàng phòng ngự Bỉ. Anh phất dài để Baena băng lên khống chế, rồi vô-lê chân phải trong vòng cấm. Trọng tài biên phất cờ việt vị, còn Baena cho rằng bóng đã chạm tay Ngoy. Cuối cùng, trọng tài vẫn xác định lỗi việt vị của Tây Ban Nha.
Yamal di chuyển sang cánh trái và bứt tốc dọc biên hướng về cột cờ góc. Trossard phạm lỗi từ phía sau nhưng may mắn thoát thẻ vàng. Tây Ban Nha thực hiện quả đá phạt vào vòng cấm, trước khi đến chân Rodri tung để cú sút mạnh về phía khung thành nhưng bị Ngoy cản phá.
Bỉ giao bóng trước. Họ mặc trang phục áo hồng xanh, còn Tây Ban Nha mặc trang phục đỏ xanh dương tím than truyền thống.
Hans Vanaken có tên trong đội hình xuất phát của Bỉ thay thế cho Youri Tielemans, người bị chấn thương gân kheo trong lúc khởi động. Vanaken là người thay thế Onana chấn thương ở trận thắng Mỹ, và ghi dấu ấn với một bàn thắng và một kiến tạo.
"Việc mất Tielemans là một tổn thất lớn đối với Bỉ", cựu tiền vệ tuyển Anh Danny Murphy nói với BBC. "Chúng ta đều biết phẩm chất của cậu ấy. Còn với Tây Ban Nha, tôi đã xem họ thi đấu hai trận với cách chơi rất thoải mái. Chưa đội nào thực sự gây khó khăn cho họ".
Trên BBC One, Rooney cho biết: "Lukaku giàu kinh nghiệm. Cậu ấy ghi bàn nhiều nhất lịch sử đội tuyển Bỉ, và biết cách tìm khoảng trống trong vòng cấm, biết cách ghi bàn. Lukaku chắc hẳn đã chấp nhận vai trò dự bị của mình và tôi nghĩ đó là lý do tại sao cậu ấy đang tỏa sáng mỗi khi ra sân".
Bỉ mất tiền vệ trụ Amadou Onana vì chấn thương đến hết giải, nhưng HLV Rudi Garcia gây bất ngờ khi xếp Kevin De Bruyne thay thế. Tiền vệ sinh năm 1991 có trận đấu thứ 124 cho đội tuyển quốc gia, và chỉ còn năm cầu thủ đứng trước anh trong danh sách ra sân nhiều nhất mọi thời đại của Bỉ. De Bruyne đã ghi được 3 bàn thắng và 4 pha kiến tạo trong 17 lần ra sân tại World Cup cho đến nay.
Tuy nhiên, tuổi tác đã ảnh hưởng lớn đến De Bruyne, khi không còn tạo được tầm ảnh hưởng như tại kỳ giải 2014 hay 2018. Nguồn cảm hứng của đội tuyển đang dựa nhiều hơn vào Leandro Trossard.
Matias Fernandez-Pardo là cầu thủ gốc Tây Ban Nha duy nhất trong đội tuyển Bỉ. Tiền đạo này lớn lên ở Bỉ với cha là người Tây Ban Nha và mẹ là người Italy. Hai năm trước, anh từng nói rằng chỉ muốn khoác áo đội tuyển Tây Ban Nha ở cấp độ quốc tế, nhưng cuối cùng cơ hội ở Bỉ vẫn sáng sủa hơn. Điểm mạnh của cầu thủ 21 tuổi này là tốc độ, có thể chơi ở vị trí tiền vệ cánh hoặc tiền đạo trung tâm. Anh ấy đã vào sân từ băng ghế dự bị trong tất cả các trận đấu vòng bảng của Bỉ.
Trọng tài chính Michael Oliver (Anh).
Trọng tài biên Stuart Burt, James Mainwaring (Anh).
Trọng tài thứ tư Ramon Abatti (Brazil).
Trọng tài biên dự bị Rafael Alves (Brazil).
4-3-3: Thibaut Courtois, Brandon Mechele, Maxim De Cuyper, Timothy Castagne, Nathan Ngoy, Youri Tielemans, Nicholas Raskin, Kevin De Bruyne, Leandro Trossard, Jeremy Doku, Charles De Keletare
HLV trưởng Rudi Garcia (Pháp).
Bàn thắng duy nhất ở phút bù của Mikel Merino giúp đoàn quân của HLV De La Fuente vượt qua Bồ Đào Nha. Đây là lần đầu tiên Tây Ban Nha vào tứ kết World Cup kể từ lần vô địch năm 2010.
Nhà đương kim vô địch Euro là đội duy nhất chưa thủng lưới bàn nào ở World Cup kỳ này, cùng kỷ lục 609 phút giữ sạch lưới kéo dài từ vòng 1/8 kỳ giải trước đến nay. Họ cũng có xác suất đăng quang 25,2%, theo mô hình thống kê do chuyên trang Gato Mestre xây dựng cùng nhà kinh tế Bruno Imaizumi. Con số này vừa đủ để vượt Pháp - đội trước đó đứng đầu bảng dự đoán với 25%.
Trong khi đó, Bỉ thắng dễ đồng chủ nhà Mỹ 4-1, khi trận đấu bị phủ bóng đen trước trận với việc FIFA hoãn án treo giò với tấm thẻ đỏ của tiền đạo Mỹ Folarin Balogun. Việc Bỉ vào tứ kết gây bất ngờ khi "thế hệ vàng", với Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku hay Axel Witsel, đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp. Nhưng họ đang có niềm cảm hứng mang tên Leandro Trossard - người tạo ra 17 cơ hội trong các tình huống bóng sống cho đồng đội tại kỳ giải này, để cân bằng kỷ lục của Messi tại Qatar 2022.
Tổn thất lớn nhất của Bỉ là mất tiền vệ trụ Amadou Onana vì chấn thương đầu gối phải. Vì thế, tuyến giữa của họ được dự báo sẽ càng lép vế hơn khi gặp Tây Ban Nha - đội sở hữu những tiền vệ hàng đầu như Rodri, Pedri, Dani Olmo hay Merino.
Đây cũng là cặp đấu có lịch sử lâu đời nhất vòng tứ kết, bắt đầu từ năm 1921. Tây Ban Nha chiếm ưu thế với 12 thắng, 5 hòa và 5 thua, trong đó có chuỗi bất bại từ năm 1990. Tính riêng tại World Cup, Tây Ban Nha đã thắng Bỉ 2-1 ở vòng bảng năm 1990, sau khi hòa 1-1 và thua luân lưu 4-5 tại tứ kết 1986.
Không phải Mỹ hay Canada, đội tuyển Mexico mới là chủ nhà World Cup 2026 chơi tốt nhất ở vòng bảng, với 3 trận toàn thắng Nam Phi (2-0), Hàn Quốc (1-0) và CH Czech (3-0). 6 bàn thắng, 0 bàn thua và 9 điểm tuyệt đối, thầy trò HLV Javier Aguirre đang cho thấy hình ảnh toàn diện, cân bằng giữa tấn công và phòng ngự.
Dù HLV Aguirre là gương mặt đã rất cũ với bóng đá Mexico (ông từng dẫn dắt đội ở World Cup 2010), nhưng cựu chiến lược gia Atletico Madrid vẫn thổi luồng gió mới vào Mexico tại giải năm nay.
Mexico có thể cuốn phăng Nam Phi và CH Czech bằng lối đá tấn công vũ bão, nhưng khi gặp đối thủ ngang tầm như Hàn Quốc, chủ nhà World Cup lại biến đổi linh hoạt, trở nên xù xì và cẩn trọng.
"El Tri" ưu tiên phòng ngự chắc chắn, với bộ tứ Alvarez, Sanchez, Vazquez và Gallardo, kiểm soát thế trận bằng những đường chuyền an toàn, ưu tiên giữ nhịp độ chắc chắn. Dưới thời Aguirre, Mexico như "thú rình mồi", chỉ lựa chọn bung sức khi đối thủ sơ hở. Chìa khóa của Mexico nằm ở tuyến giữa, với bộ đôi giàu kinh nghiệm Alvarez và Romo. Trong đó, Romo là tiền vệ có sức chiến đấu ấn tượng, với trung bình 7,65 pha tranh chấp bóng bổng thành công mỗi 90 phút, nhiều nhất World Cup 2026.
Romo chính là biểu tượng cho lối chơi đầy lửa và va chạm quyết liệt mà HLV Aguirre xây dựng cho Mexico. Với cựu HLV Atletico, từng pha tranh bóng không đơn thuần là giành lại quyền kiểm soát, mà còn là chìa khóa để thay đổi cục diện. Mexico đã lấn át tuyến giữa các đối thủ vòng bảng, nhưng để dồn ép Ecuador lại là chuyện khác.
Bởi Ecuador dù không mạnh, nhưng lại có Moises Caicedo ở tuyến giữa. Tiền vệ phòng ngự đang chơi cho Chelsea là một trong những "mỏ neo" hay nhất bóng đá thế giới suốt 3 năm qua. Caicedo đọc tình huống, đánh chặn tốt và tranh chấp cực nhiệt.
Nguồn năng lượng của anh đã vực dậy Ecuador, giúp đại diện Nam Mỹ lội ngược dòng hạ Đức ở lượt hạ màn vòng bảng.
Phòng ngự phản công là thế mạnh của Ecuador nói riêng và những đội "cửa dưới" đến từ Nam Mỹ nói chung (như Uruguay, Paraguay). Đây cũng là vũ khí mà HLV Sebastian Beccacece sẽ mài sắc cho học trò ở trận quyết đấu Mexico.
Theo Opta, Mexico có 60% cơ hội thắng chung cuộc, vượt trội 40% của Ecuador. Mexico không chỉ mạnh hơn, có thời gian "dưỡng quân" nhờ đi tiếp sớm một lượt đấu, mà còn có ưu thế sân nhà Azteca.
Trên "chảo lửa" quen thuộc tại Mexico City, Mexico chỉ thua 1 trong 12 trận tại World Cup. Sức nóng từ 4 khán đài mang lại cho chủ nhà nguồn động viên tinh thần quan trọng, trong bối cảnh Mexico đang chấp chới trên lằn ranh giữa "tiềm năng" và "đẳng cấp".
Xét về lịch sử đối đầu, Mexico là đội chiếm ưu thế rõ rệt trước Ecuador. Hai đội đã gặp nhau 25 lần trên mọi đấu trường, trong đó: Mexico thắng 14 trận, Ecuador thắng 4 trận, còn hai đội hòa 7 trận
Đáng chú ý, đây sẽ là lần thứ hai Mexico chạm trán Ecuador tại World Cup. Lần đầu tiên diễn ra ở vòng bảng World Cup 2002 tại Hàn Quốc và Nhật Bản, khi Mexico đánh bại Ecuador với tỷ số 2-1 để giành quyền vào vòng 16 đội.
HLV Javier Aguirre khẳng định, Mexico dù đã chơi tốt ở vòng bảng, song cần giữ đôi chân trên mặt đất. "Tôi sẽ không nghĩ về quá khứ mà hướng đến tương lai. Đó là điều mà toàn đội đã cải thiện rất nhiều. Chúng tôi xây dựng một tâm lý rằng không bao giờ được tự mãn hay cho rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Công việc của chúng tôi vẫn chưa kết thúc", ông khẳng định. Mexico sẽ đánh bại Ecuador, dù hiển nhiên không phải chiến thắng dễ dàng.
Thất bại 0-1 bất ngờ trước U.17 Indonesia ở trận ra quân đẩy U.17 Trung Quốc vào thế khó khăn trong cuộc đua đoạt vé đi tiếp tại bảng B vòng chung kết U.17 châu Á 2026. Nếu tiếp tục bại trận trước U.17 Nhật Bản ở cuộc so tài tối nay (9.5), cửa đến U.17 World Cup gần như chắc chắn đóng lại với bóng đá trẻ Trung Quốc.
Song, thắng U.17 Nhật Bản là chuyện không đơn giản. Đội tuyển xứ mặt trời mọc là thế lực số một bóng đá trẻ châu Á, từng xuất sắc lọt tới tứ kết U.17 World Cup 2025. Ở trận ra quân, U.17 Nhật Bản cũng phô diễn sức mạnh khi quật ngã U.17 Qatar với tỷ số 3-1.
Với ưu thế vượt trội, U.17 Nhật Bản nhanh chóng kiểm soát thế trận, đẩy U.17 Trung Quốc vào thế chống đỡ nhờ các pha đan lát nhanh, chuẩn. Học trò HLV Shingo Ono khiến đối thủ liên tục phải đuổi bóng, song nhìn nhận công bằng, U.17 Trung Quốc cũng đã chơi kiên cường.
Được huấn luyện bởi nhà cầm quân Bin Ukishima đến từ Nhật Bản, U.17 Trung Quốc rất hiểu cách vận hành của người Nhật. Hàng thủ giúp U.17 Trung Quốc đã đứng vững, thậm chí có những pha phản đòn giàu sức nặng, nhưng tuyến tấn công với Shuai Weihao, Xie Jin và Wang Xiang của Trung Quốc lại ham rê dắt và đột phá cá nhân, nên không tạo được khác biệt ở những pha xử lý cuối.
Ở chiều ngược lại, U.17 Nhật Bản dù không tạo ra nhiều cơ hội, song lại dẫn trước nhờ khai thác tốt khoảnh khắc.
Phút 37, trung vệ Anthony Motosuna băng vào dứt điểm cận thành tung nóc lưới trong pha bóng cố định mà U.17 Trung Quốc đã lơ là. Với chiều cao 1,92 m, trung vệ của Kashima Antlers đã càn lướt qua cả hàng thủ trể Trung Quốc để ghi bàn thắng duy nhất trong hiệp 1.
Trước nguy cơ bị loại đã hiển hiện, U.17 Trung Quốc phải "dốc vốn" dồn lên trong hiệp 2.
Lựa chọn quyết đoán đã mang lại cho thầy trò Bin Ukishima bàn gỡ bất ngờ ở phút 48. Hàng thủ U.17 Nhật Bản đã để Zhao Songyuan của Trung Quốc rê bóng thoải mái ở cánh trái, lướt qua hai hậu vệ rồi dứt điểm tung lưới thủ môn Kosei Oshita, gỡ hòa 1-1.
Thế nhưng, niềm vui của U.17 Trung Quốc chỉ kéo dài vỏn vẹn 12 phút. Đến phút 60, hàng thủ Trung Quốc mắc sai lầm, để U.17 Nhật Bản pressing đoạt bóng ngay phần sân nhà. Sau hai đường chuyền, bóng đến chân Maki Kitahara ngay trước vòng cấm. Anh đẩy bóng sang phải rồi tung cú sút quyết đoán vào góc gần, nâng tỷ số lên 2-1.
Đáng chú ý, cũng giống trận thắng 2-1 trước U.17 Qatar, Kitahara lại ghi bàn khi được tung vào sân. Tiền vệ số 10 đang trở thành quân bài tẩy lợi hại của HLV Ono.
Trong nửa sau hiệp 2, U.17 Trung Quốc cố giành lại thế trận. Học trò ông Bin Ukishima cầm bóng nhiều hơn, nhưng phần lớn là các pha chuyền bóng qua lại, không thể xuyên thủng lớp pressing khoa học trên nền tảng tổ chức đội hình chặt chẽ của U.17 Nhật Bản.
Thua 1-2 trước U.17 Nhật Bản, U.17 Trung Quốc trắng tay sau hai lượt đấu tại VCK U.17 châu Á 2026. Zhao Songyuan cùng đồng đội phải đánh bại U.17 Qatar ở lượt cuối và chờ đợi kết quả thuận lợi để vào tứ kết châu Á, qua đó góp mặt U.17 World Cup. Trong khi đó, U.17 Nhật Bản đã ở rất gần tấm vé vượt vòng bảng sau 2 trận toàn thắng.