Nhịp sống ngày càng vội vã nhưng lòng người có vẻ như đang chạy nhanh hơn những bước chân trở về nhà.
Tôi trở lại quê vào một chiều dịp lễ, khi mặt trời chỉ còn treo một vệt mỏng trên mái ngói. Mẹ đang cặm cụi rửa mớ rau bên cái chum nước quen thuộc. Nghe tiếng tôi gọi, mẹ ngẩng lên, nụ cười nở rất chậm, như sợ nếu cười nhanh quá sẽ làm khoảng cách bao năm bỗng trở nên rõ rệt.
Mẹ đặt rổ rau xuống, đi về phía tôi bằng những bước nhỏ chậm rãi, nhưng vòng tay thì mở rộng từ lúc còn cách tôi cả mấy mét.
“Về là được rồi” – mẹ nói, giọng run nhẹ như hơi lạnh thấm vào da.
Tôi ôm lấy mẹ, nhận ra mẹ gầy đi quá nhiều. Mùi áo mẹ vẫn vậy. Một thứ mùi phảng phất của nắng phơi ngoài hiên, của mồ hôi đã quen với gió đồng, của những đêm mẹ thức làm việc.
Mùi ấy, tôi đi xa bao nhiêu lâu cũng không thể tìm lại ở bất kỳ căn phòng ấm máy điều hòa nào.
Mọi thứ ngăn nắp đến quen thuộc. Tôi cởi áo khoác, chụp nhanh vài tấm ảnh định đăng mạng xã hội.
Nhưng tôi sững lại một chút. Thời công nghệ số đúng là tiện, nhưng cũng dễ làm người ta quên những chậm rãi thân thuộc. Khi mọi thứ chỉ còn là nội dung để đăng tải, những kỷ niệm đôi khi hóa thành đường truyền nhanh, sáng, nhưng không để lại hơi ấm.
Tối đó, cơm canh còn chưa dọn xong, điện thoại tôi đã liên tục đổ chuông. Tin nhắn công việc, tin từ bạn bè. Mẹ im lặng, chỉ ngồi xới cơm, cẩn thận gắp vào chén cho tôi những miếng ngon nhất.
“Con cứ làm việc đi” mẹ nói. Nhưng tôi thấy ánh mắt mẹ trôi về phía cửa sổ. Ánh mắt ấy buồn một cách hiền lành, như chấp nhận cả sự xa cách lẫn mong chờ.
Khi tôi vừa trả lời xong tin cuối thì mẹ đã dọn bữa xong từ lâu. Tôi vội xin lỗi. Mẹ chỉ đặt bàn tay gầy lên vai tôi: “Không sao đâu con. Thời nay ai cũng bận. Miễn là con còn nhớ đường về”.
Tin nhắn đến bằng những âm thanh điện tử. Điện thoại tôi lại sáng. Tôi định trả lời tin nhắn thì mẹ gọi í ới: “Ra sân ngồi với mẹ chút”.
Bên hiên, trời tối và thấp, bóng đêm như sắp rơi xuống mái nhà hàng xóm. Mẹ kéo tôi ngồi cạnh, đôi tay nắm lấy bàn tay tôi, lạnh nhưng vững chãi.
“Ngày xưa lúc con còn bé, cứ tối đến là cứ bám lấy mẹ, đòi bế hoài,” mẹ kể, giọng chìm vào gió. “Giờ lớn rồi, mẹ biết con có nhiều thứ phải lo. Nhưng mẹ vẫn thích có con ngồi bên cạnh”.
Tôi nhìn sang, thấy trong mắt mẹ loang loáng nước. Tôi lại trở về ký ức những ngày tôi còn nhõng nhẽo bên mẹ.
Hình như mẹ chẳng cần những lời chúc dài dòng, chẳng cần những món quà đắt giá, chẳng cần tấm hình lung linh để khoe với ai. Mẹ chỉ cần tôi ngồi cạnh, để mẹ biết mình vẫn còn giữ được một phần quan trọng nhất của cuộc đời.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, tắt âm, rồi gối đầu lên vai mẹ như ngày còn bé. Mẹ cười, đôi vai khẽ run lên vì xúc động.
Tiếng thông báo tin nhắn vẫn rung từ túi áo, nhưng tôi không mở nữa. Điều duy nhất tôi muốn giữ lại, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Làm sao mọi thứ có thể thay được cảm giác được truyền từ lòng bàn tay mẹ, ấm, run, và đầy tình thương?
Buổi chiều, tôi phụ mẹ thắp nhang lên bàn thờ. Mẹ đứng cạnh, miệng khấn rất chậm. Giọng mẹ run theo từng hạt bụi hương rơi xuống. Tôi biết mẹ đang xin cho con cái bình an, xin cho căn nhà này còn chỗ để chứa tiếng cười của tôi dù mai kia tôi lại đi làm xa mấy trăm cây số.
Tôi đặt tay lên vai mẹ. Mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng sáng rỡ.
“Lễ này con ở lại thêm với mẹ mấy ngày nhé?” mẹ hỏi.
Tôi gật đầu không cần nghĩ. Có những điều không thể dời sang dịp khác, cũng không thể chờ lúc rảnh rỗi. Tình thương của mẹ không chờ thông báo đến mới mở ra. Nó ở đó, lặng lẽ, như ngọn đèn dầu mẹ thắp mỗi cuối năm, không sáng chói, nhưng đủ để soi một đoạn đời người.
Trong căn nhà nhỏ của mẹ, hơi ấm không đến từ sóng Wi-Fi, mà đến từ bàn tay nắm rất chặt, từ nồi nước mùi già ủ lửa qua đêm, từ câu “về là được rồi” mà mẹ nói bằng cả một đời thương nhớ.
Giữa muôn vàn âm thanh điện tử, giữa những ánh sáng màn hình cứ nhấp nháy không ngừng, tôi hiểu ra một điều, rằng thế giới có thể đổi thay. Nhưng mẹ thì chỉ có một mong muốn duy nhất là được ôm lấy con mình, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nghỉ lễ.
Và đó là điều mà không một kết nối công nghệ nào có thể thay thế.
Một câu chuyện tình đặc biệt tại Nhật Bản đang thu hút sự chú ý của dư luận khi một cô gái trẻ quyết định kết hôn với người bạn thân lâu năm của mẹ mình người hơn cô tới 30 tuổi. Mối quan hệ tưởng chừng khó có thể xảy ra đã làm dấy lên nhiều tranh luận về khoảng cách tuổi tác, định kiến xã hội và quyền lựa chọn hạnh phúc của mỗi người.
Nhân vật chính là Mitsuki (53 tuổi), sống tại tỉnh Kagawa (Nhật Bản), và Megumi con gái của người bạn thân mà ông đã quen biết suốt hơn hai thập kỷ. Sau khi về chung một nhà, cả hai chọn cuộc sống giản dị: Megumi chăm lo tổ ấm, còn Mitsuki tiếp tục điều hành quán bar nhỏ của mình.
Điều khiến nhiều người xúc động không chỉ là sự chênh lệch tuổi tác, mà còn là cách họ vun đắp hôn nhân mỗi ngày. Trước khi đi ngủ, Mitsuki luôn hỏi vợ: "Hôm nay anh yêu điều gì ở em nhất?" một câu hỏi giản dị nhưng trở thành thói quen thể hiện sự trân trọng và gắn kết của cả hai.
Ít ai biết rằng mối lương duyên này đã được gieo từ nhiều năm trước. Hơn 20 năm trước, Mitsuki quen mẹ của Megumi khi cả hai thường gặp nhau tại một quán bar. Vì tin tưởng người bạn thân, mẹ Megumi nhiều lần nhờ ông trông giúp cô con gái mới 5 tuổi trong lúc bận rộn. Những buổi chiều đưa cô bé đi công viên khi ấy chỉ đơn thuần là sự giúp đỡ giữa bạn bè, không ai ngờ sau này lại trở thành ký ức mở đầu cho một câu chuyện tình đặc biệt.
Đến năm 2022, Megumi trưởng thành và phụ mẹ bán hàng tại quán ăn. Là bạn cũ của gia đình, Mitsuki thường xuyên ghé thăm, trò chuyện. Một lần cả ba dự định đi xem phim nhưng mẹ Megumi bất ngờ ngủ quên, khiến buổi hẹn chỉ còn lại hai người. Chính cuộc gặp tưởng như tình cờ ấy đã giúp họ có cơ hội hiểu nhau nhiều hơn.
Megumi kể rằng cô luôn cảm nhận ở Mitsuki sự điềm đạm, ấm áp và đáng tin cậy, giống như một "chú gấu lớn". Những bữa tối hằng tuần dần trở thành thói quen, và theo thời gian, sự quý mến chuyển thành tình yêu. Chỉ đến khi cảm thấy ghen khi thấy Mitsuki trò chuyện thân thiết với một người phụ nữ khác, cô mới nhận ra tình cảm của mình đã vượt xa sự ngưỡng mộ thông thường.
Sau lời tỏ tình, cả hai chính thức bước vào mối quan hệ yêu đương. Tuy nhiên, chuyện tình này ngay lập tức vấp phải sự phản đối quyết liệt từ mẹ Megumi. Bà không chỉ sốc khi con gái yêu người bạn thân của mình mà còn cảm thấy như đánh mất một tình bạn đã gắn bó suốt nhiều năm.
Bất chấp những khó khăn, Mitsuki và Megumi vẫn kiên trì bên nhau gần một năm. Cuối cùng, ông quyết định cầu hôn với lý do giản dị: ông không muốn tiếp tục che giấu tình yêu của mình. Đến tháng 1 vừa qua, cặp đôi âm thầm hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn.
Xuất hiện trên truyền hình, Mitsuki đã công khai gửi lời xin lỗi và cảm ơn mẹ vợ vì cuối cùng cũng chấp nhận quyết định của hai người. Dù sự đồng thuận đến khá muộn, đó vẫn là cái kết giúp phần nào hàn gắn những tổn thương trong gia đình.
Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, tạo nên nhiều ý kiến trái chiều. Có người bày tỏ sự đồng cảm với người mẹ khi phải đối diện cú sốc quá lớn, trong khi nhiều người khác lại cho rằng tình yêu chân thành không nên bị giới hạn bởi tuổi tác hay những khuôn mẫu truyền thống. Dẫu còn nhiều tranh cãi, cặp đôi vẫn lựa chọn bước tiếp cùng nhau, tin rằng hạnh phúc là điều chỉ người trong cuộc mới có thể quyết định.
Một vụ việc hy hữu vừa xảy ra tại Thượng Hải, Trung Quốc đang khiến mạng xã hội xôn xao, khi một người đàn ông tưởng rằng nhà mình bị trộm đột nhập và mất số vàng giá trị, nhưng sự thật lại khiến ai nấy dở khóc dở cười.
Ông Huang trình báo cảnh sát sau khi phát hiện số trang sức vàng trị giá khoảng 6.300 nhân dân tệ (khoảng 24 triệu đồng) trong nhà bất ngờ "không cánh mà bay". Nghĩ rằng mình đã trở thành nạn nhân của một vụ trộm, ông lập tức nhờ cơ quan chức năng vào cuộc điều tra.
Điều đáng nói kết quả kiểm tra hiện trường lại không cho thấy bất kỳ dấu hiệu đột nhập nào. Điều khiến lực lượng chức năng chú ý hơn cả là hành vi bất thường của chú chó Alaska Malamute trong nhà ông Huang. Con vật liên tục có những biểu hiện lạ, khiến nghi vấn dần chuyển hướng.
Từ đây, cảnh sát đưa ra một giả thuyết khó tin: rất có thể "thủ phạm" đang ở ngay trong nhà, và con chó chính là đối tượng cần được theo dõi. Dù ban đầu ông Huang không tin, nhưng sự thật đã dần lộ diện theo cách không ai ngờ tới.
Ngày hôm sau, trong lúc dọn dẹp, ông Huang phát hiện số vàng mất tích nằm… trong phân của chú chó. Hóa ra, con vật đã vô tình nuốt phải số trang sức nói trên.
Đoạn sự việc nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, thu hút hàng loạt bình luận hài hước từ cư dân mạng. Nhiều người vừa bất ngờ vừa bật cười trước "phi vụ trộm bất đắc dĩ" của thú cưng, thậm chí cho rằng đây là một trong những tình huống hy hữu khó tin nhất từng được ghi nhận.
"Phi vụ" mất vàng tưởng chừng nghiêm trọng lại hóa ra đầy tréo ngoe khi thủ phạm là chú chó trong nhà. Sự thật phía sau khiến nhiều người vừa sốc vừa bật cười.
Sau câu chuyện dù kết thúc theo cách không ai ngờ tới, tuy nhiên vụ việc cũng là lời nhắc nhở dở khóc dở cười về việc bảo quản tài sản trong nhà, đặc biệt khi có nuôi thú cưng tinh nghịch.
Ngày 23/5, UBND phường Phong Điền, Tp.Huế cho biết vừa phối hợp với Ban quản lý Khu dự trữ thiên nhiên Phong Điền thả về tự nhiên một con kỳ đà vân quý hiếm do người dân tự nguyện giao nộp.
Trước đó, người dân tại tổ dân phố Khánh Mỹ, phường Phong Điền bất ngờ phát hiện một cá thể kỳ đà vân kích thước lớn xuất hiện trong khu dân cư.
Nhận thấy đây là động vật hoang dã quý hiếm cần được bảo vệ, người dân đã báo cho chính quyền địa phương để bàn giao cho lực lượng chức năng.
Sau khi tiếp nhận, cơ quan chức năng phối hợp chăm sóc, theo dõi sức khỏe cá thể kỳ đà vân nặng khoảng 5 kg này.
Theo cơ quan chuyên môn, kỳ đà vân là loài động vật nguy cấp, quý hiếm thuộc nhóm IB, được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt theo quy định về quản lý động vật hoang dã và thực thi Công ước CITES.
Qua theo dõi, lực lượng chức năng xác định cá thể kỳ đà vân đủ điều kiện sinh tồn ngoài tự nhiên nên đã tiến hành tái thả về khu vực rừng sâu thuộc Khu dự trữ thiên nhiên Phong Điền vào ngày 22/5.
Việc người dân tự nguyện giao nộp động vật hoang dã quý hiếm được đánh giá là hành động đẹp, thể hiện ý thức ngày càng cao trong công tác bảo vệ thiên nhiên và đa dạng sinh học.
Hoạt động này không chỉ góp phần bảo tồn nguồn gen động vật quý hiếm mà còn lan tỏa thông điệp chung tay ngăn chặn tình trạng săn bắt, mua bán trái phép động vật hoang dã, hướng tới xây dựng môi trường sống hài hòa với thiên nhiên.