Tuấn là con một. Từ nhỏ đến lớn, mọi sự chăm chút của bố mẹ đều dồn hết cho cậu. Những buổi sáng tinh mơ, bố đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở con đến trường. Những buổi chiều mưa, mẹ đứng đợi trước cổng, tay cầm chiếc áo mưa rộng hơn thân người vì bà sợ con ướt.
Cả một thanh xuân của họ không phải là những chuyến đi xa mà là những vòng quay quen thuộc: nhà – trường – chợ – bệnh viện, rồi lại nhà.
Có lần Tuấn nói với tôi: “Ngày xưa bố mẹ chở mình đi học bằng xe đạp, giờ mình muốn chở lại họ bằng xe hơi do mình lái”.
Khi bắt đầu đi làm, có thu nhập, Tuấn nhận ra một điều: thời gian của bố mẹ không còn dài như mình vẫn nghĩ.
Những nếp nhăn, những lần đau lưng, những buổi khám bệnh định kỳ, dấu hiệu của xương khớp thoái hóa, tiểu đường, huyết áp… tất cả như những dấu hiệu lặng lẽ báo rằng, nếu không đi cùng nhau bây giờ, thì có thể sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng đưa bố mẹ đi du lịch không giống như đi với bạn bè. Cả quá trình đòi hỏi một sự chuẩn bị khác, và quan trọng nhất là một sự thấu hiểu. Tuấn bắt đầu từ những chuyến đi gần. Không phải những hành trình dày đặc điểm đến, mà là những chuyến đi nhẹ nhàng, đủ để bố mẹ có thể tận hưởng mà không mệt.
Một buổi sáng lên núi, một buổi chiều ra biển, hoặc đơn giản là một chuyến về quê ngoại, dừng lại ở những nơi mà bố mẹ từng nhắc đến trong câu chuyện cũ.
Cậu học cách đi chậm lại, không hối thúc, không ép lịch. Nếu bố muốn ngồi lâu hơn ở một quán cà phê ven đường, thì cứ ngồi. Nếu mẹ muốn chụp thêm vài tấm hình trước một hàng hoa, thì cứ chụp. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, hóa ra lại là phần quan trọng nhất của chuyến đi.
Tuấn cũng học cách quan sát. Trước mỗi chuyến đi, cậu tìm hiểu kỹ về nơi đến: đường đi có dễ không, có nhiều bậc thang không, thời tiết ra sao, có chỗ nghỉ chân không. Cậu chọn những khách sạn có thang máy, phòng rộng, giường êm. Cậu mang theo thuốc, nước ấm, cả những món ăn quen thuộc phòng khi bố mẹ không hợp khẩu vị.
Có lần trong một chuyến đi biển, bố Tuấn không muốn xuống nước, chỉ ngồi trên bãi cát nhìn sóng. Nếu là trước đây, có thể Tuấn sẽ thấy “uổng”. Nhưng hôm đó cậu chỉ ngồi cạnh bố, hai cha con không nói gì nhiều, chỉ là cùng nhìn ra xa, nghe tiếng sóng, và chia sẻ một khoảng lặng hiếm hoi… giữa hai người đàn ông.
“Chuyến đó mình không nhớ là đã đi được bao nhiêu nơi, nhưng mình nhớ rõ khoảnh khắc ngồi cạnh bố. Tự nhiên thấy chỉ cần vậy thôi cũng đủ”, Tuấn bày tỏ.
Đưa bố mẹ đi không phải để “check-in” hay hoàn thành một danh sách điểm đến. Đó là cách để ở bên nhau, theo một cách khác với trước đây. Khi còn nhỏ, bố mẹ dẫn ta đi, quyết định mọi thứ. Khi lớn lên, ta dẫn lại họ, nhưng không phải để thay thế mà để đồng hành.
Có một điều Tuấn nhận ra là bố mẹ không cần những chuyến đi xa xỉ, họ cần cảm giác được quan tâm. Một câu hỏi “Bố có mệt không?”, một cái nắm tay khi xuống dốc, một ly nước đưa đúng lúc… tất cả những điều ấy đối với họ quý hơn bất kỳ khung cảnh đẹp nào.
Và đôi khi chính trong những chuyến đi ấy, ta mới thực sự hiểu bố mẹ mình. Hiểu rằng họ cũng từng có những ước mơ bị gác lại, những nơi muốn đến nhưng chưa có dịp.
Hiểu rằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, họ cũng có những mệt mỏi mà trước đây ta chưa từng để ý… Tuấn nói điều cậu sợ nhất không phải là không đủ tiền để đưa bố mẹ đi xa mà là đến một ngày có tiền rồi, nhưng không còn ai để đi cùng.
Quả thực chúng ta thường trì hoãn những điều quan trọng, với lý do “để sau”. Sau khi công việc ổn định hơn, sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, sau khi rảnh hơn… Nhưng thời gian không chờ ai. Và tuổi của bố mẹ thì càng không.
Đưa bố mẹ đi đó đi đây thực ra không phải là kế hoạch lớn lao mà có thể bắt đầu từ một buổi đi ăn tối, một chuyến về quê, hay một ngày dạo quanh thành phố.
Quan trọng không phải là đi đâu mà là đi cùng nhau, vì đến một lúc nào đó điều ta nhớ không phải là đã đi bao nhiêu nơi mà là đã có bao nhiêu lần được ngồi cạnh bố mẹ trên cùng một chuyến xe đi qua những chặng đường của đời mình.
Ngày 5/5, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị, cho biết chỉ trong vòng 1 tháng, bệnh viện này tiếp nhận 9 bệnh nhân bị ngộ độc vì ăn ve sầu.
Các bệnh nhân bị ngộ độc chủ yếu ở các xã Hướng Phùng, Lìa, Tân Lập, Khe Sanh (tỉnh Quảng Trị); trong đó, bệnh nhân nhỏ tuổi nhất là 17 tuổi, lớn tuổi nhất 86 tuổi.
Điều đáng nói thời điểm này, ve sầu xuất hiện khá nhiều và nhiều người bắt loài này mang về để chế biến thành nhiều món ăn.
Theo Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hoá, bệnh nhân bị ngộ độc vì ăn ve sầu có biểu hiện đau bụng, sốt, tiêu chảy, nôn, nổi mẩn đỏ, nặng hơn thì khó thở và nếu không chữa trị kịp thời có thể dẫn tới tử vong.
Bác sĩ Nguyễn Việt Đức, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hóa (Quảng Trị) cho biết, thời gian qua đơn vị tiếp nhận, điều trị cho nhiều trường hợp ngộ độc sau khi ăn ve sầu.
Bác sĩ Đức cho rằng, nguyên nhân khiến người dân bị ngộ độc khi ăn ve sầu và nhộng ve sầu là do ve sầu chui dưới lòng đất nên dễ mang nhiều mầm bệnh nguy hiểm. Khi gặp nhiệt độ, độ ẩm và môi trường sinh trưởng thích hợp, các bào tử nấm lây nhiễm và ấu trùng sẽ sinh sôi nảy nở dữ dội, biến cơ thể của côn trùng và ấu trùng thành ổ chứa đầy sợi nấm độc.
Ấu trùng bị các bào tử nấm độc này giết chết nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng bên ngoài nên nhiều người không nhận ra. Ngoài ra, protein trong ve sầu có thể gây sốc phản vệ, dị ứng nghiêm trọng.
Giám đốc Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hóa BS Nguyễn Việt Đức khuyến cáo, người dân không nên ăn ve sầu. Bởi dù thực hiện biện pháp sơ chế, chế biến nào vẫn có thể gây ngộ độc cho người.
Khi không may ăn phải ve sầu, nếu xuất hiện các triệu chứng nghi ngờ ngộ độc như chóng mặt, nôn mửa, co giật chân tay, cứng hàm, lú lẫn,… cần nhanh chóng đưa nạn nhân đến cơ sở y tế gần nhất để được hỗ trợ, xử trí kịp thời.
Yeferson Cossio, 31 tuổi, một nhà sáng tạo nội dung người Colombia với hơn 12,5 triệu người theo dõi trên mạng xã hội, vừa bị một hãng hàng không cấm bay và dọa kiện tụng vì giả vờ "xì hơi" trên không trung.
Các hãng truyền thông ngày 31/3 đưa tin, Cossio đã kích hoạt một thiết bị phát ra tiếng "xì hơi" kèm mùi thật để trêu đùa những hành khách trên chuyến bay của hãng hàng không Avianca từ Bogota (Colombia) đến Madrid (Tây Ban Nha) hôm 11/3.
"Âm thanh và mùi khó chịu tỏa ra trong khoang cabin của máy bay ở độ cao hơn 10.000m khiến nhiều người khó chịu. Đây không phải là một trò đùa", một hành khách cho hay.
Hành động này được thực hiện khi máy bay qua Đại Tây Dương, khiến việc hạ cánh khẩn cấp gần như không thể. Các chuyên gia trong ngành hàng không cho rằng, ở môi trường kín với hệ thống tuần hoàn không khí có áp suất, hành động này sẽ gây rủi ro trực tiếp cho hành khách.
Avianca là hãng hàng không thương mại lớn ở Nam Mỹ. Trong một tuyên bố đưa ra vào ngày 29/3, đại diện hãng hàng không cho biết họ phản đối bất cứ hành vi nào gây nguy hiểm cho an toàn hoạt động và làm ảnh hưởng tới trải nghiệm của hành khách.
Hiện hãng hàng không Avianca được cho là khởi động thủ tục pháp lý chống lại vị khách người Colombia. Đến nay, Cossio chưa đưa ra phản hồi về việc bị cấm bay.
Trước đó, vào tháng 2/2018, một máy bay của hãng hàng không Hà Lan phải hạ cánh khẩn cấp ở Áo sau khi hành khách không ngừng "xì hơi" dẫn tới xô xát lẫn nhau trên khoang hành khách.
Theo Straits Times, sự việc xảy ra trên máy bay của hãng hàng không Transavia Airlines bay từ Dubai (UAE) tới Amsterdam (Hà Lan) khi 2 hành khách mang quốc tịch Hà Lan xô xát với một cụ già ngồi gần.
Nguyên nhân được 2 người đàn ông đưa ra là cụ già không ngừng “xì hơi” và khiến cho họ cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, khi họ yêu cầu người đàn ông lớn tuổi dừng lại, ông cụ vẫn tiếp tục "xì hơi".
Mâu thuẫn nổ ra khiến họ “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”. Thậm chí, vụ xô xát còn kéo theo sự tham gia của một tiếp viên hàng không khi người này cố gắng can thiệp. Khi không thể kiềm chế được việc xô xát trên máy bay, phi hành đoàn đã buộc phải hạ cánh khẩn cấp ở sân bay thủ đô Vienna (Áo) và nhờ sự trợ giúp của cảnh sát.
Phía hãng hàng không xác nhận có 4 người tham gia vụ việc gồm 2 người đàn ông quốc tịch Hà Lan và 2 người phụ nữ là 2 chị em gái. Trong đó, 2 vị khách nữ đã cư xử không đúng mực và dùng ngôn ngữ lăng mạ người khác.
Cuối cùng, cả 4 hành khách đều bị hãng Transavia ban lệnh cấm bay. Bởi vậy, họ buộc phải tìm một hãng thay thế để bay từ Vienna về Amsterdam.
Một nhà tài trợ giấu tên đã chi khoảng 9 triệu USD (khoảng hơn 237 tỷ đồng) trong phiên đấu giá để có cơ hội dùng bữa trưa cùng tỷ phú Warren Buffett và vợ chồng ngôi sao bóng rổ Stephen Curry Ayesha Curry.
Theo tờ People, phiên đấu giá diễn ra trên nền tảng eBay, kéo dài 1 tuần từ ngày 7/5 đến 14/5. Kết thúc phiên, mức giá trúng thầu đạt 9.000.100 USD (hơn 237 tỷ đồng). Danh tính người thắng cuộc hiện vẫn chưa được công bố.
Bữa trưa đặc biệt dự kiến diễn ra vào ngày 24/6 tại Omaha, bang Nebraska, Mỹ nơi đặt trụ sở của tập đoàn Berkshire Hathaway do ông Buffett điều hành. Người trúng đấu giá được phép đưa tối đa 7 khách đi cùng.
Toàn bộ số tiền thu được sẽ được chia cho hai tổ chức từ thiện: Glide đơn vị hỗ trợ người khó khăn tại San Francisco, và Eat. Learn. Play quỹ phi lợi nhuận do gia đình Curry sáng lập, tập trung hỗ trợ trẻ em và các gia đình ở khu vực Oakland.
Đáng chú ý, tỷ phú Warren Buffett (95 tuổi) cũng cam kết đóng góp thêm một khoản tương đương giá trị trúng đấu giá cho hai tổ chức này.
Ông Buffett bày tỏ sự hài lòng về kết quả phiên đấu giá, đồng thời đánh giá cao các hoạt động thiện nguyện của hai tổ chức nói trên.
"Tôi mong chờ bữa trưa cùng Stephen, Ayesha và người chiến thắng tại Omaha. Tôi cảm ơn tất cả những ai đã góp phần tạo nên sự kiện ý nghĩa này," ông chia sẻ.
Tỷ phú Warren Buffett từ lâu đã tin rằng sự hợp tác giữa doanh nghiệp và các tổ chức phi lợi nhuận có thể tạo ra những thay đổi xã hội bền vững và thực chất.
Ở tuổi 95, ông hiện là Chủ tịch Berkshire Hathaway và từng điều hành tập đoàn này trong suốt 60 năm. Ông cũng đang cam kết hiến tặng gần như toàn bộ tài sản còn lại, ước tính khoảng 143,5 tỷ USD theo Forbes, cho một quỹ từ thiện do ba người con của ông quản lý và giám sát.
Glide là tổ chức phi lợi nhuận hoạt động tại khu Tenderloin (San Francisco), chuyên hỗ trợ người vô gia cư, người có thu nhập thấp và những trường hợp đang đối mặt với vấn đề lạm dụng chất gây nghiện, thông qua các dịch vụ thiết yếu và chương trình hỗ trợ cộng đồng.
Tỷ phú Warren Buffett đã nhiều năm gắn bó với Glide, bắt đầu từ việc ủng hộ sau khi người vợ đầu tiên của ông, Susan Buffett, từng tham gia hoạt động tình nguyện tại đây trước khi bà qua đời năm 2004. Tính đến giai đoạn 2000-2022, ông Buffett đã quyên góp khoảng 53,2 triệu USD cho tổ chức thông qua 21 phiên đấu giá từ thiện.
Theo eBay, mức giá kỷ lục trong các phiên đấu giá từ thiện từng ghi nhận vào năm 2022 là 19 triệu USD và vẫn đang giữ vị trí cao nhất trong lịch sử nền tảng này.
Trong khi đó, Eat. Learn. Play. do Stephen Curry và Ayesha Curry sáng lập tập trung vào các chương trình cải thiện dinh dưỡng, phát triển kỹ năng đọc viết và khuyến khích trẻ em duy trì lối sống vận động lành mạnh.
Stephen Curry là hậu vệ của Golden State Warriors, đồng thời là nhà vô địch NBA 4 lần, trong khi Ayesha Curry được biết đến với vai trò doanh nhân, tác giả sách nấu ăn và người tích cực vận động chống nạn đói ở trẻ em.
Tỷ phú Warren Buffett từ lâu đã tin rằng sự hợp tác giữa doanh nghiệp và các tổ chức phi lợi nhuận có thể tạo ra những thay đổi xã hội bền vững, có tác động lâu dài.