Tuấn là con một. Từ nhỏ đến lớn, mọi sự chăm chút của bố mẹ đều dồn hết cho cậu. Những buổi sáng tinh mơ, bố đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở con đến trường. Những buổi chiều mưa, mẹ đứng đợi trước cổng, tay cầm chiếc áo mưa rộng hơn thân người vì bà sợ con ướt.
Cả một thanh xuân của họ không phải là những chuyến đi xa mà là những vòng quay quen thuộc: nhà – trường – chợ – bệnh viện, rồi lại nhà.
Có lần Tuấn nói với tôi: “Ngày xưa bố mẹ chở mình đi học bằng xe đạp, giờ mình muốn chở lại họ bằng xe hơi do mình lái”.
Khi bắt đầu đi làm, có thu nhập, Tuấn nhận ra một điều: thời gian của bố mẹ không còn dài như mình vẫn nghĩ.
Những nếp nhăn, những lần đau lưng, những buổi khám bệnh định kỳ, dấu hiệu của xương khớp thoái hóa, tiểu đường, huyết áp… tất cả như những dấu hiệu lặng lẽ báo rằng, nếu không đi cùng nhau bây giờ, thì có thể sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng đưa bố mẹ đi du lịch không giống như đi với bạn bè. Cả quá trình đòi hỏi một sự chuẩn bị khác, và quan trọng nhất là một sự thấu hiểu. Tuấn bắt đầu từ những chuyến đi gần. Không phải những hành trình dày đặc điểm đến, mà là những chuyến đi nhẹ nhàng, đủ để bố mẹ có thể tận hưởng mà không mệt.
Một buổi sáng lên núi, một buổi chiều ra biển, hoặc đơn giản là một chuyến về quê ngoại, dừng lại ở những nơi mà bố mẹ từng nhắc đến trong câu chuyện cũ.
Cậu học cách đi chậm lại, không hối thúc, không ép lịch. Nếu bố muốn ngồi lâu hơn ở một quán cà phê ven đường, thì cứ ngồi. Nếu mẹ muốn chụp thêm vài tấm hình trước một hàng hoa, thì cứ chụp. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, hóa ra lại là phần quan trọng nhất của chuyến đi.
Tuấn cũng học cách quan sát. Trước mỗi chuyến đi, cậu tìm hiểu kỹ về nơi đến: đường đi có dễ không, có nhiều bậc thang không, thời tiết ra sao, có chỗ nghỉ chân không. Cậu chọn những khách sạn có thang máy, phòng rộng, giường êm. Cậu mang theo thuốc, nước ấm, cả những món ăn quen thuộc phòng khi bố mẹ không hợp khẩu vị.
Có lần trong một chuyến đi biển, bố Tuấn không muốn xuống nước, chỉ ngồi trên bãi cát nhìn sóng. Nếu là trước đây, có thể Tuấn sẽ thấy “uổng”. Nhưng hôm đó cậu chỉ ngồi cạnh bố, hai cha con không nói gì nhiều, chỉ là cùng nhìn ra xa, nghe tiếng sóng, và chia sẻ một khoảng lặng hiếm hoi… giữa hai người đàn ông.
“Chuyến đó mình không nhớ là đã đi được bao nhiêu nơi, nhưng mình nhớ rõ khoảnh khắc ngồi cạnh bố. Tự nhiên thấy chỉ cần vậy thôi cũng đủ”, Tuấn bày tỏ.
Đưa bố mẹ đi không phải để “check-in” hay hoàn thành một danh sách điểm đến. Đó là cách để ở bên nhau, theo một cách khác với trước đây. Khi còn nhỏ, bố mẹ dẫn ta đi, quyết định mọi thứ. Khi lớn lên, ta dẫn lại họ, nhưng không phải để thay thế mà để đồng hành.
Có một điều Tuấn nhận ra là bố mẹ không cần những chuyến đi xa xỉ, họ cần cảm giác được quan tâm. Một câu hỏi “Bố có mệt không?”, một cái nắm tay khi xuống dốc, một ly nước đưa đúng lúc… tất cả những điều ấy đối với họ quý hơn bất kỳ khung cảnh đẹp nào.
Và đôi khi chính trong những chuyến đi ấy, ta mới thực sự hiểu bố mẹ mình. Hiểu rằng họ cũng từng có những ước mơ bị gác lại, những nơi muốn đến nhưng chưa có dịp.
Hiểu rằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, họ cũng có những mệt mỏi mà trước đây ta chưa từng để ý… Tuấn nói điều cậu sợ nhất không phải là không đủ tiền để đưa bố mẹ đi xa mà là đến một ngày có tiền rồi, nhưng không còn ai để đi cùng.
Quả thực chúng ta thường trì hoãn những điều quan trọng, với lý do “để sau”. Sau khi công việc ổn định hơn, sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, sau khi rảnh hơn… Nhưng thời gian không chờ ai. Và tuổi của bố mẹ thì càng không.
Đưa bố mẹ đi đó đi đây thực ra không phải là kế hoạch lớn lao mà có thể bắt đầu từ một buổi đi ăn tối, một chuyến về quê, hay một ngày dạo quanh thành phố.
Quan trọng không phải là đi đâu mà là đi cùng nhau, vì đến một lúc nào đó điều ta nhớ không phải là đã đi bao nhiêu nơi mà là đã có bao nhiêu lần được ngồi cạnh bố mẹ trên cùng một chuyến xe đi qua những chặng đường của đời mình.
Ông Robert Bevan, một tài xế xe tải nghỉ hưu ở thành phố Boise, bang Idaho, vừa trúng thưởng 50.000 USD từ trò chơi vé cào 1.000.000 USD King Scratch Game.
Ông Bevan cho biết việc mua vé số là thói quen của hai vợ chồng trong nhiều năm. Họ thường mua vé khi đi du lịch, ghé cửa hàng tạp hóa hoặc trạm xăng.
Chuỗi trúng thưởng của ông Bevan bắt đầu từ năm 1997. Khi đó, Cơ quan Xổ số Idaho tổ chức chương trình khuyến mãi Blazer Bucks và ông là một trong 7 người trúng giải lớn nhất là chiếc xe Chevrolet Blazer bốn cửa. Từ đó đến nay, ông ghi nhận thêm 17 lần trúng thưởng khác với giá trị các giải dao động từ 1.000 USD đến 200.000 USD.
Cơ quan Xổ số Idaho cho biết ông Bevan là người chơi vé số theo thói quen, không sử dụng chiến lược hay hệ thống tính toán đặc biệt. Đơn vị này từng đăng tải câu chuyện của ông trên mạng xã hội với dòng trạng thái: "Liệu sét có thể đánh 18 lần vào cùng một người hay không?" và khẳng định câu trả lời là "có" với trường hợp này.
Lịch sử xổ số thế giới từng ghi nhận trường hợp trúng thưởng nhiều lần như ông Stefan Mandel, nhà kinh tế học người Australia gốc Romania. Ông Mandel trúng xổ số 14 lần trong thập niên 1980 và 1990 bằng cách sử dụng phương pháp toán học để mua toàn bộ tổ hợp số có thể xảy ra. Sự việc này từng khiến nhiều công ty xổ số tại Mỹ và Australia phải thay đổi quy định.
Tháng 10-2025, Sơn Tùng M-TP dạo quanh Thảo cầm viên Sài Gòn và chụp những tấm ảnh đáng yêu, tinh nghịch về chú ếch ngồi thiền và loạt thú hóa đá. Bỗng nhiên thời gian gần đây, các bạn trẻ lại bắt "trend" trở về tuổi thơ này.
Thực chất chú ếch ngồi thiền này đã có ở Thảo cầm viên gần 20 năm nay chứ không phải mới lạ, nhưng thời gian gần đây một đoạn clip lên xu hướng trên TikTok với 1,2 triệu lượt xem ghi lại cảnh các bạn trẻ xếp hàng chụp ảnh với chú ếch này, khiến nó "bất đắc dĩ" trở nên nổi tiếng.
Bạn Châu Đồng từ Vũng Tàu lên chơi Thảo cầm viên chia sẻ: "Mình có coi được video về những bức tượng này nên tranh thủ ngày cuối tuần lên đây chơi và cố tìm để chụp những bức ảnh kỷ niệm. Nhìn đơn giản vậy thôi chứ lên hình nhìn rất ngộ nghĩnh và có chút hoài niệm tuổi thơ".
Đó là lời nhắc nhở nhau của các bạn trẻ khi chụp ảnh tại đây. Dù trời nắng nóng nhưng ai nấy đều chịu khó chờ tới lượt mình, chụp nhanh chóng và rời đi nhường chỗ cho những người tới sau.
"Trend thì cần phải 'đu' nhưng mình nghĩ ý thức giữ gìn khá quan trọng vì nó là tài sản chung, gắn bó với Thảo cầm viên đã lâu. Không nên leo trèo lên các bức tượng để chụp, tạo nên những hình ảnh xấu xí và gây hư hại tài sản chung" - bạn Ngọc Ngân chia sẻ.
Trước đó, trên fanpage chính thức của Thảo cầm viên Sài Gòn đã đăng thông báo, đề nghị du khách không leo trèo lên tượng.
"Xin đừng leo trèo lên các bức tượng trang trí để chụp hình. Hãy giữ gìn hình ảnh văn minh, lịch sự và đảm bảo an toàn cho chính mình", nội dung bài đăng kêu gọi.
Việc những tượng con vật trở nên viral cũng giúp quảng bá hình ảnh của Thảo cầm viên đến nhiều người hơn nhưng cần ý thức của du khách để bảo vệ tài sản chung này.
Giữa tháng 4, đoạn video ghi cảnh một bé gái nằm trước ngôi mộ ở thành phố Lục Bàn Thủy, tỉnh Quý Châu lan truyền trên mạng xã hội. Trong video, cô bé thỉnh thoảng ngồi dậy ăn bánh rồi lại nằm xuống cạnh phần mộ. Dù cha mẹ giục về, em vẫn từ chối.
Anh Chen, cha cô bé, cho biết do vợ sức khỏe yếu và anh bận rộn công việc, con gái được ông bà nuôi dưỡng từ nhỏ. Bà nội mất tháng 9/2023, còn ông nội qua đời vì bệnh tim hồi cuối tháng 3. Cô bé chưa quen với sự vắng mặt của hai người.
"Con bé liên tục đòi đi thăm mộ. Khi đến nơi, con không chịu về và nói muốn ngủ lại cùng ông bà", anh Chen kể.
Đoạn video thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ sự đồng cảm với hình ảnh bé gái nằm cuộn tròn bên ngôi mộ. "Cô bé đang làm điều mà nhiều người trưởng thành ao ước có thể làm cho người thân quá cố", một người bình luận.
Tại Trung Quốc, "cách bối thân" (ông bà nuôi cháu thay con) là hiện tượng xã hội phổ biến, tạo nên sợi dây tình cảm đặc biệt giữa hai thế hệ. Những câu chuyện trẻ nhỏ gắn bó sâu sắc với ông bà thường xuất hiện trên truyền thông quốc gia này.
Năm 2024, một bé trai mới biết đi ở tỉnh Sơn Đông khóc không ngừng và đòi bà ngoại quay lại sau khi người này về quê hai ngày. Video về cậu bé thu hút 220.000 lượt xem và 23.000 bình luận từ những người dùng mạng.
Đầu năm nay, một bé gái 11 tuổi ở tỉnh Tứ Xuyên tiết lộ em thường dùng đồng hồ thông minh nhắn tin "Cháu nhớ ông" cho người ông đã khuất. Em chia sẻ chi tiết về cuộc sống hàng ngày kể từ khi ông qua đời hai năm trước.
"Cách bối thân" và "lưu thủ nhi đồng" (trẻ em bị bỏ lại quê) xuất phát từ làn sóng dịch chuyển lao động tại Trung Quốc. Nhiều năm qua, thanh niên từ các vùng nông thôn liên tục đổ ra thành phố lớn để tìm kiếm việc làm. Tuy nhiên, do những rào cản về hệ thống hộ khẩu khiến việc tiếp cận giáo dục, y tế miễn phí ở thành thị gặp khó khăn, cộng với chi phí sinh hoạt đắt đỏ, phần lớn lao động nhập cư không thể mang con cái đi cùng. Các gia đình buộc phải để trẻ ở lại quê nhà và giao phó cho ông bà nuôi dưỡng.
Báo cáo của Bộ Nội vụ Trung Quốc cho thấy có tới 89,3% "lưu thủ nhi đồng" sống cùng ông bà. Do cha mẹ đi làm ăn xa, thời gian tiếp xúc rất hạn chế (nhiều người chỉ về thăm nhà một lần mỗi năm), ông bà trở thành người chăm sóc chính và là chỗ dựa duy nhất trong suốt tuổi thơ của trẻ. Bối cảnh xã hội này lý giải nguyên nhân nhiều đứa trẻ phát triển sợi dây liên kết tình cảm đặc biệt bền chặt và coi ông bà quan trọng hơn cả cha mẹ ruột.