Ngày 10/4, Tòa án nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã mở phiên tòa xét xử lưu động đối với bị cáo Võ Quốc Toại (36 tuổi, trú tại phường Tuy Hòa) về tội Tổ chức cho người xuất cảnh trái phép.
Ngày 18/4/2025, Toại làm thuyền trưởng tàu cá PY-96896-TS và cùng 4 thuyền viên xuất bến tại cảng cá Đông Tác (phường Phú Yên) để đánh bắt cá xa bờ.
Ngày 24/4/2025, khi đang đánh bắt trong vùng biển Việt Nam, Toại đã tự ý tháo thiết bị giám sát hành trình của tàu cá mà mình đang điều khiển để chuyển qua tàu cá do em ruột của Toại làm thuyền trưởng.
Việc làm này nhằm mục đích tránh sự giám sát, định vị của lực lượng chức năng Việt Nam và Toại đã điều khiển tàu vào vùng biển Philippines để đánh bắt cá trái phép.
Ngày 9/5/2025, tàu cá của Toại bị lực lượng chức năng Philippines bắt giữ và áp giải về cảng biển của nước này.
Ngày 20/5/2025, Ủy ban xét xử của Cục Nghề cá và Nguồn lợi thủy sản khu vực 1 của Philippines kết luận tàu cá PY-96896-TS đã vi phạm khi đánh bắt bất hợp pháp trong vùng biển Philippines. Do đó, đã xử phạt tiền tương đương 230 triệu đồng và tịch thu tàu cá PY-96896-TS cùng các tài sản trên tàu.
Ngày 20/2, Toại cùng 4 thuyền viên được đưa lên máy bay trục xuất về Việt Nam. Sau đó, Toại đã đến cơ quan công an đầu thú.
Kết thúc phiên tòa, Hội đồng xét xử tuyên phạt Võ Quốc Toại 1 năm 6 tháng tù về tội Tổ chức cho người xuất cảnh trái phép.
Việc xử lý nghiêm các hành vi khai thác hải sản bất hợp pháp, không khai báo, không theo quy định (IUU) nhằm cảnh tỉnh, răn đe, giáo dục, phòng ngừa chung đối với ngư dân. Qua đó, giảm tình trạng ngư dân vi phạm các quy định về IUU, góp phần gỡ “thẻ vàng” của Ủy ban châu Âu đối với lĩnh vực hải sản của Việt Nam.
Pháp Luật
Giúp chị chiếm đoạt 73 tỉ đồng của ngân hàng, em trai bà Hứa Thị Phấn bị đề nghị 16-18 năm tù

Theo hồ sơ vụ án, mặc dù Công ty Phú Mỹ không đủ năng lực tài chính, nhưng từ năm 2007, dưới sự chỉ đạo của bà Hứa Thị Phấn (nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị, đã mất) công ty này đã lập hồ sơ vay vốn ngân hàng để đầu tư vào dự án khu dân cư Garden City (khu 13D, huyện Bình Chánh).
Tài sản thế chấp cho các hợp đồng tín dụng là toàn bộ dự án Garden City diện tích 279.269m², mặc dù tại thời điểm đó, dự án chưa đủ điều kiện pháp lý để thế chấp và Công ty Phú Mỹ cũng chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính hay được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Các bị cáo thuộc nhóm Công ty Phú Mỹ gồm Trần Hoàng Trinh, Hứa Xường (em trai bà Phấn), Hứa Thị Bích Hạnh (cháu bà Phấn), Ngô Nguyễn Đoan Trang và Lâm Kim Dũng đã ký khống các biên bản họp hội đồng quản trị và tài liệu liên quan để giúp bà Phấn hoàn thiện hồ sơ vay vốn.
Các bị cáo Phạm Thị Mai Toan, Trần Thị Bích Ngọ, Đào Thị Thu Hòa, Đặng Thị Thu Hương (cựu cán bộ ngân hàng) đã không thẩm định thực tế năng lực tài chính của khách hàng, không kiểm tra tình trạng pháp lý thực tế của tài sản đảm bảo...
Tính đến ngày 15-8-2024, khoản vay của Công ty Phú Mỹ đã rơi vào nợ xấu nhóm 5. Sau khi trừ đi các giá trị tài sản đảm bảo có thể thu hồi, cơ quan chức năng xác định hành vi của các bị cáo đã gây thiệt hại cho ngân hàng tổng số tiền là 73 tỉ đồng.
Sau đó các bị cáo Trần Hoàng Trinh, Hứa Xường, Hứa Thị Bích Hạnh, Ngô Nguyễn Đoan Trang, Lâm Kim Dũng bị truy tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Các bị cáo Phạm Thị Mai Toan, Trần Thị Bích Ngọ, Đào Thị Thu Hòa, Đặng Thị Thu Hương bị truy tố về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Riêng đối với bà Hứa Thị Phấn, do đã qua đời vào ngày 13-2-2023 nên cơ quan điều tra không xem xét xử lý hình sự. Ông Hứa Xường hiện đang bỏ trốn và đã bị truy nã.
Theo đại diện viện kiểm sát, trong vụ án này bà Hứa Thị Phấn giữ vai trò chủ mưu, cầm đầu, hưởng lợi toàn bộ số tiền chiếm đoạt trong vụ án. Tuy nhiên hiện do bà Phấn đã chết, nên không xử lý hình sự với bà Phấn.
Viện kiểm sát xác định các bị cáo trong vụ án đều là những người có trình độ, nhận thức pháp luật, nhận thức xã hội; có đầy đủ năng lực để nhận thức được những hành vi nào phù hợp với quy định của pháp luật.
Tuy nhiên chỉ vì tư lợi, vì động cơ cá nhân, và cả vì nhận thức pháp luật chưa đầy đủ, các bị cáo đã thực hiện hành vi phạm tội, giúp sức cho bà Hứa Thị Phấn chiếm đoạt số tiền lớn của ngân hàng.
Bị cáo Hứa Xường hiện đang bỏ trốn, bị truy nã, cơ quan tiến hành tố tụng vận động về đầu thú, để hưởng chính sách khoan hồng của pháp luật, nhưng đến nay vẫn chưa trình diện, do đó cũng cần xử lý nghiêm.
Tại phiên tòa, đại diện ngân hàng xác nhận các khoản nợ của Công ty Phú Mỹ đã tất toán, hiện không còn thiệt hại của vụ án.
Đồng thời đại diện viện kiểm sát đề nghị hội đồng xét xử lưu tâm xem xét các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự đối với các bị cáo như thành khẩn khai báo, khắc phục hậu quả…
Từ những phân tích trên, đại diện viện kiểm sát đề nghị hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Hứa Xường 16-18 năm tù, Trần Hoàng Trinh từ 15-16 năm tù; Ngô Nguyễn Đoan Trang, Lâm Kim Dũng từ 12-13 năm tù, Hứa Thị Bích Hạnh từ 4-5 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Viện kiểm sát cũng đề nghị hội đồng xét xử phạt bà Trần Thị Bích Ngọ, Phạm Thị Mai Toan từ 6-7 năm tù, Đào Thị Thu Hòa và Đặng Thị Thu Hương từ 5-6 năm tù về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 20/4, TAND tỉnh Hưng Yên xét xử phúc thẩm vụ kiện tranh chấp đất đai giữa nguyên đơn là vợ chồng bà Hai, 64 tuổi và bị đơn là vợ chồng chị gái ruột, bà Cả, 68 tuổi do có kháng cáo của người em.
Bản án sơ thẩm tuyên hồi tháng 1 xác định, hai chị em sống cạnh nhau tại xã Đông Quan. Vợ chồng bà Hai có mảnh đất gần 70 m2 được cấp sổ đỏ năm 2016. Năm 2017, chị gái xây nhà. Em gái tin tưởng, không mời cán bộ địa chính đo lại. Em rể còn sang xây dựng giúp
Đến năm 2024, khi xây nhà cho con, bà Hai kiểm tra mới phát hiện công trình của chị gái lấn 15,6 m2. Các hạng mục nằm trên phần đất lấn gồm tường dài 5 m, bậc thềm, sân gạch và mái tôn.
Tranh chấp được chính quyền xã hòa giải nhưng không thành. Bà Hai khởi kiện, yêu cầu tháo dỡ phần xây dựng lấn chiếm, trả lại đất.
Phía bị đơn thừa nhận khi xây nhà có sai sót do nhầm mốc giới, vô ý. Thời điểm xây dựng, phía em gái không phản đối.
Do nhà và công trình phụ đã xây kiên cố, bà Cả đề nghị bồi thường toàn bộ phần đất lấn theo giá Hội đồng định giá, hoặc cao hơn, là 15 triệu đồng/m2.
Con trai, con dâu bà Cả - người trực tiếp xây nhà, chấp nhận tháo dỡ bức tường và phần mái tôn phía trên để trả lại đất và không gian, nhưng cho rằng nếu phá dỡ các hạng mục khác sẽ ảnh hưởng đến kết cấu công trình.
Tòa sơ thẩm xác định gia đình bà Cả đã lấn chiếm 15,6 m2 đất của em gái. Phần tường bao 1,1 m2 và mái tôn phía trên nếu tháo dỡ sẽ không ảnh hưởng kết cấu công trình. Bị đơn cũng đồng ý nên HĐXX buộc gia đình bà Cả phải tháo dỡ phần này để trả lại đất.
Với căn nhà hai tầng được xây dựng bằng bê tông cốt thép, mái hiên tầng 1 và công trình kiên cố của tầng 2 đua ra về phía sân chiếu theo phương thẳng đứng xuống chờm ra hết bậc thềm. Bậc thềm, sân gạch, mái tôn là công trình phụ trợ gắn liền có giá trị. Tất cả được xây dựng trên diện tích đất lấn chiếm nhà em gái.
HĐXX nhận định, nếu buộc tháo dỡ các hạng mục này sẽ ảnh hưởng đến kết cấu toàn bộ ngôi nhà, gây thiệt hại tài sản và làm giảm giá trị sử dụng. "Đặc biệt, việc này còn có thể khiến tình chị em khó gắn kết lại", bản án nêu.
Tòa HĐXX không buộc tháo dỡ mà yêu cầu bồi thường bằng tiền, mức 15 triệu đồng/m2, tổng 217 triệu đồng.
Nguyên đơn: 52 m2 không phù hợp nhu cầu xây nhà nông thôn
Tại phiên tòa hôm nay, cả nguyên đơn, bị đơn đều không có mặt mà ủy quyền cho các con trình bày. Nguyên đơn vẫn kháng cáo, đề nghị cấp phúc thẩm chấp nhận toàn bộ yêu cầu của mình, tức buộc nhà chị gái phải dỡ công trình trả lại đất.
Trước khi cho đôi bên hỏi nhau, HĐXX tiếp tục khuyến khích hòa giải, "mỗi người lùi lại một chút" vì xét đến tình cảm gia đình, "chị em trong nhà, lọt sàng xuống nia". Chủ tọa khuyên nên ngồi lại một lần nữa với nhau để đưa ra con số thỏa đáng, sớm kết thúc tranh chấp để tập trung vào các việc khác quan trọng hơn và hàn gắn tình cảm. "Đừng nghĩ đến thắng thua hơn thiệt, hãy nghĩ đến tình nghĩa", chủ tọa nói.
Nguyên đơn cho rằng từ đầu luôn mong muốn hòa giải và hiện ở tòa cũng vậy. Họ sẵn sàng nhận tiền thay cho biện pháp tháo dỡ, nhưng với con số thỏa đáng. Theo trình bày, thửa đất sau khi bị lấn chiếm, diện tích còn lại chỉ hơn 52 m2. "Với diện tích 52 m2 thì không phù hợp điều kiện sinh hoạt ở địa phương, không ai ở quê muốn xây nhà để ở, ở trên Hà Nội thì có thể", luật sư nguyên đơn trình bày.
Theo luật sư, mặt tiền của thửa đất ban đầu là 5 mét, hiện chỉ còn 4 mét. Giá trị của căn nhà bị thiệt hại không chỉ là phần diện tích mà mặt tiền, chiều ngang đất thu hẹp đã giảm toàn bộ giá trị mảnh đất. Do đó, mức bồi thường nên tính theo hướng đó, không chỉ là nhân đơn giá với số m2.
Khi được hỏi về con số thế nào là thỏa đáng, phía người em đề xuất thêm 170-180 triệu đồng so với 217 triệu đồng từ giai đoạn sơ thẩm, tức khoảng 400 triệu đồng.
Bị đơn cho rằng mức này quá cao. Họ dẫn chứng đất chỉ được định giá hơn 9 triệu đồng/m2 nhưng họ đã thiện chí nâng lên 15 triệu đồng ở giai đoạn sơ thẩm. Theo bị đơn, họ chỉ có thể lên một triệu đồng, lên 16 triệu đồng/m2, tức tổng bồi thường 232 triệu đồng.
HĐXX gợi mở rằng số này "có hơi thấp quá không?", và dành 10 phút tạm nghỉ tại chỗ để đôi bên suy nghĩ.
Bị đơn sau đó nâng con số bồi thường lên 250, rồi 280 triệu đồng. Song đại diện nguyên đơn, sau khi hỏi ý kiến gia đình, đưa ra con số 330 triệu đồng. Nhận thấy không đạt kết quả, HĐXX chấm dứt hòa giải và tiếp tục xét xử.
VKS nêu quan điểm, cho rằng mức 280 triệu đồng đã phù hợp "đạo đức xã hội và tình hình thực tế các bên". HĐXX chung quan điểm, đánh giá án sơ thẩm đã tuyên hợp lý, nên không có căn cứ chấp nhận kháng cáo của người em. Song tòa chấp nhận sự tự nguyện bồi thường của gia đình chị gái trong giai đoạn phúc thẩm. Theo đó, gia đình bà Cả phải trả cho nhà em gái 280 triệu đồng, đồng thời, bà không phải dỡ bỏ các công trình kiên cố, sân gạch, thềm, mái tôn... trên phần đất lấn chiếm.
Tin Gốc: Vnexpress

Vụ việc xảy ra năm 2019 khi người phụ nữ này dành một tuần tại khách sạn năm sao ở khu nghỉ dưỡng trượt tuyết tại thị trấn Corvara, vùng Dolomites, trong dịp Giáng sinh và năm mới. Cô đặt gói nghỉ dưỡng bao gồm bữa sáng và bữa tối, trừ đồ uống.
Cô yêu cầu nước máy (loại nước đã được xử lý, có thể uống trực tiếp từ vòi) dùng kèm bữa ăn, thậm chí đề nghị trả tiền. Yêu cầu này bị từ chối và thay vào đó, mỗi khi đến ăn tối, cô đều thấy một chai nước khoáng 0,75 lít giá 7 euro đặt trên bàn.
Trong thời gian lưu trú, du khách này phàn nàn về việc "liên tục bị từ chối cơ hội sử dụng nước máy và thay vào đó bị buộc phải mua nước đóng chai", Corriere Alto Adige đưa tin, trích dẫn các tài liệu tòa án.
Người phụ nữ sau đó khởi kiện, lập luận rằng nước là "nguồn tài nguyên thiên nhiên và là quyền cơ bản của con người", đồng thời cho rằng phải được đảm bảo việc cung cấp miễn phí một lượng nước tối thiểu để đáp ứng các nhu cầu thiết yếu.
Theo nữ du khách, quyền lợi người tiêu dùng của cô đã bị vi phạm khi nhân viên từ chối yêu cầu phục vụ nước máy. Cô nói rằng nước máy là một phần không thể thiếu trong dịch vụ tại nhà hàng hay khách sạn, ví von điều đó "cũng giống như việc cung cấp giường có ga trải giường và xà phòng trong phòng tắm".
Cô yêu cầu bồi thường 2.700 euro (hơn 80 triệu đồng) cho "thiệt hại kinh tế và tổn thương tinh thần" phải chịu.
Sau khi bị tòa sơ thẩm và phúc thẩm bác bỏ vụ kiện trong cuộc tranh chấp pháp lý kéo dài và tốn kém, nữ du khách kháng cáo lên Tòa án Tối cao.
Các thẩm phán Tòa án Tối cao cũng bác bỏ yêu cầu của nữ du khách, phán quyết rằng luật pháp và quy định của Italy không bắt buộc các chủ nhà hàng hay chủ khách sạn phải cung cấp nước máy cho khách, quyết định phục vụ nước máy hay không là tùy thuộc vào từng địa điểm.
Việc yêu cầu nước máy miễn phí tại nhà hàng ở Italy thường được coi là bất lịch sự, đặc biệt là khi nhân viên phục vụ đã mời bạn chọn một chai nước khoáng hoặc nước có ga. Tuy nhiên hiện nay, nhiều khách hàng đang muốn tránh sử dụng đồ nhựa, cũng ngày càng nhiều nhà hàng cung cấp nước lọc cho khách.
Trong khi đó, các địa điểm kinh doanh có giấy phép trên khắp nước Anh và xứ Wales đều phải tuân thủ luật pháp về việc cung cấp nước uống miễn phí theo yêu cầu.
Tin Gốc: Vnexpress

