Theo kênh CNBC, trong phiên giao dịch sáng 3-4 (giờ Việt Nam), giá dầu thô WTI của Mỹ giao tháng 5 đã tăng gần 12% lên 112,06 USD/thùng – đánh dấu mức tăng trong ngày lớn nhất trong sáu năm qua. Cùng thời điểm, giá dầu Brent chuẩn quốc tế giao tháng 6 cũng tăng hơn 8%, đạt 109,24 USD/thùng.
Đáng chú ý, một báo cáo trước đó của CNBC cho thấy dầu Brent giao ngay thậm chí còn vọt lên mức giá 141,36 USD/thùng. Đây là mức cao nhất kể từ khủng hoảng tài chính năm 2008, cho thấy nguồn cung thực tế đang bị bóp nghẹt nghiêm trọng.
Diễn biến này cũng cho thấy sự gia tăng lo ngại từ thị trường, đặc biệt là sau bài phát biểu của Tổng Thống Mỹ Donald Trump về chiến sự Iran hôm 2-4. Khi đó, ông tuyên bố Mỹ sẽ “giáng đòn cực mạnh” vào Iran trong 2-3 tuần tới, dù vẫn để ngỏ khả năng đàm phán.
Những tuyên bố cứng rắn này đã làm giảm hy vọng hạ nhiệt căng thẳng, khiến thị trường chuyển sang tâm lý né rủi ro.
Trong khi đó, theo Hãng thông tấn nhà nước Iran IRNA, nước này cho biết đang phối hợp với Oman xây dựng cơ chế giám sát để nối lại lưu thông tàu chở dầu, khiến giá dầu hạ nhiệt đôi chút.
Tehran cũng khẳng định tuyến đường này vẫn nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng hải quân Vệ binh cách mạng Hồi giáo (IRGC).
Xung đột Mỹ – Israel với Iran hiện đã bước sang tháng thứ 2, khiến hoạt động vận chuyển qua eo biển Hormuz gần như tê liệt.
Đây là tuyến hàng hải chiến lược, lưu thông khoảng 1/5 lượng dầu khí toàn cầu. Do đó việc gián đoạn kéo dài đang đẩy thị trường vào một trong những cuộc khủng hoảng năng lượng nghiêm trọng nhất.
Các nước liên quan hiện cũng đưa ra những thông tin trái ngược về triển vọng đàm phán. Trong khi ông Trump nói Iran đã đề nghị ngừng bắn và các cuộc trao đổi vẫn diễn ra, phía Iran bác bỏ và cho rằng eo biển Hormuz sẽ không được mở lại theo sức ép từ Mỹ.
Ông Giles Alston, chuyên gia rủi ro chính trị tại Oxford Analytica, nhận định rằng Mỹ dường như đã không còn can thiệp vào việc vận chuyển qua eo biển Hormuz, mà để các bên liên quan tự giải quyết.
Các chuyên gia cũng nhận định thị trường đang đối mặt kịch bản xấu hơn khi chưa có dấu hiệu rõ ràng về lối thoát ngoại giao.
Theo giới phân tích, giá dầu hợp đồng tương lai hiện tại vẫn chưa phản ánh đầy đủ mức độ gián đoạn nguồn cung thực tế, trong bối cảnh giá dầu diesel tại châu Âu đã tiệm cận 200 USD/thùng.

Chồng tôi mất vào một ngày nắng đẹp. Người ta vẫn bảo những cuộc chia ly lớn thường có mưa gió, nhưng hôm ấy nắng vàng đến lạ. Ánh nắng nằm im trên sân gạch, trên chậu hoa giấy trước hiên nhà, trên đôi dép anh vẫn còn để ở bậc cửa. Chỉ có lòng tôi là có dông gió thổi qua.
10 năm làm vợ chồng không dài so với một đời người, nhưng đủ để biến hai người xa lạ thành người thân thuộc nhất. Chúng tôi có 2 đứa con gái. Đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 5 tuổi. Chúng giống cha từ đôi mắt đến nụ cười.
6 tháng cuối đời của anh là 6 tháng tôi gần như không ngủ. Bệnh viện, thuốc men, những lần truyền hóa chất và những đêm anh đau đến mức không nói được. Tôi đã nghĩ chỉ cần mình cố thêm một chút, anh sẽ ở lại.
Nhưng đời không phải thứ có thể đổi bằng sự cố gắng. Có những điều dù cố đến mấy cũng không giữ được. Một sáng mùa hè, anh nắm tay tôi rất lâu rồi đi. Nhẹ như một người vừa mệt quá nên ngủ thiếp đi.
Sau tang lễ, căn nhà trở nên rộng bất thường. Những khoảng trống xuất hiện ở khắp nơi. Chiếc ghế anh ngồi xem thời sự. Góc sân anh từng tưới cây. Chiếc áo khoác còn treo sau cửa. Mọi thứ vẫn còn nguyên, chỉ thiếu người sử dụng.
Căn nhà này vốn là tài sản của bố chồng tôi. Mẹ chồng mất sớm, để lại 3 đứa con thơ. Một mình bố chồng nuôi 3 đứa con khôn lớn. Hai con gái lần lượt lấy chồng, rồi con trai út lấy vợ.
Trước khi mất, ông lập di chúc để lại căn nhà này cho vợ chồng tôi vì chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên. Di chúc này bố đọc trước mặt cả nhà, không ai có ý kiến gì cả.
Vậy mà, chỉ khoảng 2 tháng sau ngày chồng tôi mất, 2 chị chồng bắt đầu về nhà thường xuyên. Ban đầu chỉ là những câu nói bóng gió, sau đó là yêu cầu chia căn nhà.
Các chị nói anh tôi mất rồi, không để lại di chúc. Căn nhà này là do bố mẹ để lại, các chị cũng là con, cũng có phần. Tôi ngồi nghe mà thấy đầu óc quay cuồng. Tôi không hiểu vì sao những điều chưa từng được nhắc tới lại xuất hiện lúc này.
Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải chuyện căn nhà bị tranh chấp. Điều khiến tôi nghẹn lại là lý do mà hai chị đưa ra. Các chị nói tôi chỉ sinh 2 đứa con gái, không có con trai nối dõi nên chẳng cần ở lại căn nhà này nữa. Nghe những lời ấy, tôi thấy vừa tủi thân vừa thương các con vô cùng.
Hai đứa trẻ mang dòng máu của gia đình này, gọi bố chồng tôi là ông nội, gọi chồng tôi là cha. Vậy mà, chỉ vì các cháu là con gái, người ta lại coi như không có giá trị gì trong việc giữ gìn hương khói tổ tiên. Tôi không biết từ bao giờ, giới tính của một đứa trẻ lại trở thành lý do để tước đi mái nhà của nó.
Có lần chị chồng chỉ vào 2 con tôi rồi nói: "Sau này chúng nó lấy chồng hết, còn ai thờ cúng bên này nữa đâu". Đứa lớn nghe được, lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.
Chồng tôi lúc còn sống chưa bao giờ xem thường con gái. Anh vẫn thường nói 2 đứa là niềm tự hào lớn nhất của anh. Nếu anh còn sống để nghe những lời ấy, có lẽ anh sẽ đau lòng hơn bất kỳ ai.
Những ngày cuối tuần vốn là lúc gia đình được nghỉ ngơi. Nay lại trở thành khoảng thời gian căng thẳng nhất. Chỉ cần nghe tiếng xe của 2 chị dừng trước cổng là tim tôi đã đập mạnh.
Tôi bắt đầu mất ngủ. Đêm nằm nghe tiếng quạt quay mà không tài nào chợp mắt được. Tôi nghĩ về căn nhà, nghĩ về chồng và nghĩ về 2 đứa con. Nghĩ đến tương lai mà chẳng thấy lối ra ở đâu.
Có người khuyên tôi nên nhường một phần cho yên chuyện. Có người lại bảo phải giữ đến cùng. Mỗi người một ý. Nghe ai cũng có lý. Nhưng người phải quyết định cuối cùng vẫn là tôi.
Nhiều đêm tôi nhớ bố chồng. Nếu ông còn sống, chắc ông sẽ buồn lắm. Cả đời ông làm lụng để giữ ngôi nhà cho con cháu. Có lẽ ông cũng không ngờ sau này mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Tôi nhìn 2 con lớn lên từng ngày trong căn nhà này. Mỗi viên gạch đều có kỷ niệm. Góc học tập của con. Bức tường ghi chiều cao từng năm. Khoảng sân nơi cha con chúng từng chơi đùa. Rời đi đâu phải chuyện đơn giản.
Nhưng ở lại để tiếp tục đối mặt với những cuộc cãi vã liệu có tốt cho bọn trẻ không? Tôi sợ tuổi thơ của các con sẽ bị phủ đầy những ký ức nặng nề. Tôi sợ chúng lớn lên với cảm giác bất an.
Có những lúc tôi nghĩ hay là đưa 2 con về nhà ngoại. Ít nhất ở đó sẽ yên tĩnh. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi, nếu mình bỏ đi thì có phải đang từ bỏ điều mà chồng và bố chồng muốn giữ lại hay không?
Đến hôm nay, tôi vẫn ngồi trong căn nhà ấy. Vẫn nhìn 2 chiếc ghế trống của những người đã khuất. Vẫn nghe tiếng các con học bài mỗi tối. Và vẫn mang trong lòng một câu hỏi chưa có lời đáp.
Tôi nên lặng lẽ rời đi để đổi lấy sự bình yên cho các con, hay nên đứng lại đấu tranh để giữ mái nhà này? Hai chị chồng tôi làm như vậy có đúng hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bị chồng phụ bạc, tôi không ngờ có tình yêu mới tuyệt vời ở tuổi 45

Đứng trước gương ở tuổi 45, tôi nhìn thấy những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt và một tâm hồn đã mang đầy vết xước. Cuộc hôn nhân 18 năm của tôi kết thúc không phải vì cơm áo gạo tiền, mà vì một lý do muôn thuở nhưng luôn có sức tàn phá khủng khiếp nhất: Chồng tôi có người khác.
Cô ấy trẻ hơn tôi cả chục tuổi, mơn mởn, ngọt ngào. Ngày chồng đưa đơn ly hôn, anh thở dài bảo: “Anh xin lỗi, nhưng ở bên em, anh thấy ngột ngạt quá. Cô ấy cho anh thứ cảm xúc mà anh tưởng mình đã đánh mất”.
Ở cái tuổi 45, lòng tự trọng của một người đàn bà không cho phép tôi níu kéo một người đã cạn tình. Tôi và con trai dọn ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm, mang theo một trái tim vỡ vụn.
Những đêm dài sau ly hôn, tôi thường trùm chăn khóc nấc lên từng hồi. Tôi thấy mình như một món đồ cũ kỹ đã hết hạn sử dụng, bị người ta nhẫn tâm quăng ra rìa đường.
Ở tuổi này, nhan sắc đã tàn phai, thanh xuân đã cống hiến hết cho chồng con, tôi còn lại gì ngoài sự chông chênh? Tôi tự nhủ với lòng mình, cánh cửa tình yêu đã vĩnh viễn đóng sập, đổ chì và ném luôn chìa khóa.
Phần đời còn lại, tôi chỉ sống vì con trai, tuyệt đối không để bất kỳ người đàn ông nào làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Nhưng rồi, Hoàng xuất hiện. Hoàng 40 tuổi, là đối tác quản lý dự án mới ở công ty tôi. Khác với những người đàn ông trạc tuổi thường đã yên bề gia thất, Hoàng vẫn đi về lẻ bóng. Nghe đồng nghiệp rỉ tai, cậu ấy từng có một tuổi trẻ chật vật, mải mê gây dựng sự nghiệp và chăm sóc bố mẹ già ốm đau ròng rã suốt nhiều năm, ngoảnh lại thì đã thành “ông chú” ế vợ.
Ban đầu, tôi chẳng bận tâm. Tôi chỉ coi Hoàng là một đồng nghiệp đáng mến, tính tình điềm đạm, ít nói nhưng làm việc cực kỳ trách nhiệm. Thế nhưng, Hoàng lại bắt đầu chú ý đến tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đó là ly trà gừng ấm nóng đặt trên bàn khi thấy tôi ho húng hắng.
Đó là những lần anh chủ động nhận lại phần việc nặng nhọc để tôi có thể về sớm đón con mỗi khi trời mưa bão. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhận ra ánh mắt Hoàng nhìn tôi không chỉ đơn thuần là sự đồng cảm của những người đồng nghiệp.
Ngày Hoàng tỏ tình, tôi hoảng hốt lùi lại như đụng phải lửa. Tôi từ chối phũ phàng: “Chị 45 tuổi rồi Hoàng ạ. Chị có một đời chồng, một vết sẹo lớn trong tim và một đứa con trai đang tuổi ẩm ương. Cậu mới 40, là trai tân, tương lai cậu còn rất dài. Đừng lãng phí thời gian vào một người phụ nữ như chị”.
Nhưng Hoàng chỉ mỉm cười, nụ cười hiền khô mà kiên định: “Em không quan tâm quá khứ của chị, em chỉ tiếc vì không gặp chị sớm hơn để bảo vệ chị. Chị 45 tuổi thì đã sao? Trái tim đâu có tuổi nghỉ hưu hả chị?”.
Thậm chí Hoàng còn chuyển về gần nhà tôi với lý do muốn gần tôi hơn. Dù Hoàng chân thành, tôi vẫn dựng lên những bức tường rào gai góc nhất để đẩy Hoàng ra. Cho đến một đêm mưa tầm tã, rào cản ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Đêm đó, cu Bi con trai tôi đột ngột đau bụng dữ dội. Giữa đêm khuya, trời mưa như trút nước, gọi xe taxi mãi không được, tôi hoảng loạn tột độ, tôi gọi người thân không ai nhắc máy, liền nghĩ tới Hoàng. Chỉ chưa đầy 10 phút sau, Hoàng xuất hiện trước cửa nhà, lái xe đưa con tôi đến bệnh viện.
Suốt đêm hôm ấy trong viện, khi Bi phải mổ ruột thừa cấp cứu, tôi ngồi gục ngoài hành lang rụng rời chân tay. Hoàng lặng lẽ đi lo mọi thủ tục, đóng viện phí, mua cháo, rồi quay lại ngồi cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi: “Có anh ở đây rồi, mẹ con em sẽ an toàn”.
Khi Bi tỉnh lại, người đầu tiên thằng bé nhìn thấy không phải là tôi, mà là Hoàng đang ngủ gục bên mép giường, tay vẫn giữ khư khư túi truyền dịch cho con. Thấy Bi cựa quậy, Hoàng giật mình tỉnh giấc, vội vàng xoa đầu thằng bé, giọng ấm áp lạ thường: “Con trai dũng cảm lắm, mai là khỏe rồi, chú sẽ ở đây chơi game cùng con nhé!”.
Chữ “con trai” thốt ra từ Hoàng tự nhiên đến mức tim tôi hẫng đi một nhịp. Thằng bé Bi vốn lầm lì từ ngày bố mẹ ly hôn, chưa bao giờ mở lòng với ai, vậy mà lúc đó lại ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy ngón tay của Hoàng. Giây phút ấy, nước mắt tôi tuôn rơi.
Hoàng không chỉ cố gắng yêu tôi, Hoàng còn dùng cả trái tim để ôm lấy đứa con không chung giọt máu, bù đắp cho thằng bé khoảng trống của một người cha.
Giờ đây, khi ngồi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở cùng Hoàng trong căn hộ nhỏ ngập tràn tiếng cười sau một đám cưới ấm cúng được hai bên nội ngoại chúc phúc. Hôm qua, Bi đã chính thức gọi Hoàng là bố trong ngày sinh nhật của con. Nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, hì hụi lắp ráp mô hình lego ngoài phòng khách, tôi biết mình đã chiến thắng canh bạc cuộc đời.
Gửi đến những người phụ nữ từng trải qua biến cố hôn nhân, bạn đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Tuổi 45 hay 50 chưa bao giờ là dấu chấm hết. Cứ sống kiêu hãnh, lương thiện và yêu thương lấy chính mình. Rồi một ngày, sẽ có người đến, cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ của bạn, kiên nhẫn gắn chúng lại bằng tất cả sự dịu dàng và trân trọng. Phép màu luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta dám mở lòng thêm một lần nữa.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chạy theo nhân tình, hành động của vợ khiến tôi bật khóc vì hối hận

Tôi từng là một người đàn ông thành đạt, có công việc tốt, thu nhập ổn định, một người vợ hiền và một mái ấm khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Thế nhưng chỉ vì một phút say mê cảm giác mới lạ, tôi đã tự tay phá nát cuộc hôn nhân kéo dài suốt 7 năm của mình.
Ngày ký vào đơn ly hôn, tôi còn ngạo mạn nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống thú vị hơn. Người phụ nữ tôi say đắm khi ấy khiến tôi có cảm giác được ngưỡng mộ, được chiều chuộng, được sống lại thời trai trẻ.
Tôi từng nghĩ rằng vợ mình khi ấy quá nhạt nhẽo, suốt ngày chỉ biết tính toán chi tiêu, suốt ngày nói đến chuyện tiết kiệm đòi ra ở riêng khiến tôi vô cùng áp lực.
Khi biết tôi phản bội, vợ chỉ lặng lẽ ký đơn rồi dọn đồ ra ngoài.
Tôi khi ấy có phần thấy bị xúc phạm bởi nghĩ rằng, hóa ra, từ lâu cô ấy cũng không còn tôn trọng cuộc hôn nhân này nên mới ký đơn dễ dàng, không mảy may đắn đo. Bởi vậy, khi ra tòa, tôi không quá dằn vặt dù bản thân là người phản bội trước.
Sau ly hôn không lâu, tôi thuê một căn chung cư rồi chuyển tới sống cùng nhân tình. Tôi nghĩ rằng, sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ chuyển về ở cùng bố mẹ tôi như cuộc hôn nhân trước.
Thời gian đầu mọi thứ đúng là rất ngọt ngào. Cô ấy trẻ trung, thích ăn diện, luôn nói những lời khiến đàn ông thấy tự tin.
Thế nhưng cảm xúc mới mẻ chẳng kéo dài được bao lâu. Công việc của tôi bắt đầu gặp biến cố. Công ty cắt giảm nhân sự, trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh khiến tôi không theo kịp những người trẻ, dự án tôi phụ trách không thuận lợi khiến thu nhập của tôi giảm mạnh. Từ một người kiếm tiền dễ dàng, tôi bắt đầu phải tính toán từng khoản chi.
Và cũng từ lúc ấy, tôi nhìn thấy bản chất của người phụ nữ mình từng bất chấp tất cả để lựa chọn. Cô ấy không còn dịu dàng như trước. Cô ấy liên tục than phiền vì tôi không còn đưa đi du lịch, mua quà đắt tiền hay chiều chuộng như trước kia. Có hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi nằm xuống ghế thì cô ấy lạnh lùng nói: “Em không muốn sống kiểu chật vật thế này mãi đâu”.
Rồi một ngày, cô ấy rời đi thật với câu nói gọn lỏn: “Em còn trẻ, em không muốn khổ”.
Tôi ngồi im lặng hồi lâu, bất giác nhớ đến vợ cũ và cuộc hôn nhân trước đây. Suốt 7 năm chưa bao giờ vợ cũ kêu khổ, cũng chưa bao giờ than phiền dù tôi chểnh mảng, không quan tâm đến cô ấy.
Những khi công việc của tôi gặp khó khăn, cô ấy luôn ở bên động viên. Có tháng tôi thất bại, nợ tiền xoay dự án, cô ấy âm thầm bán cả vàng cưới để giúp chồng xoay xở nhưng chưa từng kể công.
Đúng giai đoạn tôi lao đao vì công việc thì mẹ tôi đột quỵ phải nhập viện cấp cứu. Thêm chuyện này, tôi mới nhận ra, mình ngu dại tới mức nào.
Nghe tin mẹ tôi nhập viện, vợ tôi đã đến thăm và biết được tình cảnh của tôi. Cô ấy hỏi han bác sĩ, chạy đi đóng viện phí, còn mua đồ ăn cho mẹ tôi.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh cứ nắm tay con dâu cũ mà khóc, còn tôi thì chỉ biết đứng im, mắt nhoè đi vì sự hối hận ngập tràn.
Sau hôm đó, tôi mới biết suốt mấy tháng mình thất nghiệp, cô ấy vẫn đều đặn chuyển tiền để mẹ tôi mua thuốc. Thi thoảng cô ấy còn ghé nhà hỏi thăm, mua đồ bồi bổ cho bà.
Cô ấy chưa từng kể với tôi chuyện đó, còn mẹ tôi sau khi ra viện đã với nói với tôi rằng: “Con bỏ nó nhưng nó chưa từng bỏ nhà mình”.
Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi bắt đầu nhớ lại quãng thời gian hôn nhân trước đây, nhớ những bữa cơm tối giản dị, nhớ lúc cả hai chở nhau dưới mưa trên chiếc xe máy cũ, nhớ cảnh cô ấy ngồi chờ tôi tăng ca đến khuya rồi ngủ gục trên sofa.
Thời gian gần đây, tôi bắt đầu le lói hy vọng quay lại với vợ cũ. Tôi nghĩ biết đâu cô ấy vẫn còn tình cảm với mình nên mới quan tâm tới mẹ tôi như vậy.
Thế nhưng cuộc đời đâu cho tôi cơ hội sửa sai dễ dàng như thế. Tuần trước, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy đi ăn cùng một người đàn ông trẻ hơn tôi khá nhiều. Cậu ta mở cửa xe cho cô ấy, kéo ghế, gắp thức ăn rồi nhìn cô ấy bằng ánh mắt trìu mến.
Nghe mẹ kể, tôi mới biết, đó là một thanh niên kém vợ tôi 3 tuổi, công việc ổn định, chưa từng kết hôn và đang theo đuổi vợ tôi. Mẹ tôi rất yêu quý vợ cũ của tôi, cũng mong chúng tôi có thể hàn gắn nhưng bà cảm nhận, vợ tôi dường như đã không còn chút tình cảm nào với tôi nữa.
Tôi nghe xong thấy trong lòng nhói lên một cảm giác khó tả. Tôi nhận ra mình đang ghen nhưng giờ đây tôi còn tư cách gì để ghen nữa?.
Người đàn ông từng phản bội vợ, chạy theo cảm xúc nhất thời như tôi lấy quyền gì để mong cô ấy chờ đợi?.
Giờ đây mỗi lần nghĩ lại, tôi chỉ ước giá như ngày ấy mình biết dừng lại trước khi quá muộn. Nhưng tiếc là cuộc đời không có chữ “giá như”.
Trung Minh
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

