Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. “Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán”, Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. “Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán”, Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. “Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này”, Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. “Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này”, Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình “thực sự kịch tính” bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình “thực sự kịch tính” bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
“Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách”, đại diện đơn vị nói.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
“Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách”, đại diện đơn vị nói.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
“Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó”, bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
“Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó”, bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Hai bé gái cùng tập các dụng cụ thể dục công cộng trong khi những người lớn không mấy hào hứng vì mệt sau quãng đường đạp xe.
Nhóm khách đến chùa Võ Thị và đem trái cây, hoa mua ở chợ để gửi hướng dẫn viên cúng. Trong lúc đó, nhóm khách đứng sau và quan sát cách người Việt thực hành tín ngưỡng, mong cầu vận may, sức khỏe. Họ chia sẻ dù khác biệt tôn giáo, việc tham quan những ngôi chùa Phật giáo vẫn rất đặc biệt khi được khai mở thêm tri thức.
Ông Chuck cho biết ở Mỹ, giới nhà giàu có xu hướng sống ở ngoại ô thay vì tập trung ở khu phố cổ, trung tâm đông đúc như Việt Nam. Ngôi nhà của gia đình ông tại Mỹ rộng khoảng 260 m2, có 4 phòng ngủ, và nằm trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2. Theo ông, những người sống ở ngoại ô Mỹ thường sở hữu những cơ ngơi khổng lồ, tạo ra một phong cách sống hoàn toàn khác biệt so với việc chen chúc trong trung tâm thành phố.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được “chạm” vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được “chạm” vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
“Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá”, ông Kiên nói.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
“Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá”, ông Kiên nói.
Tú Nguyễn
Ảnh: Giang Huy
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Vườn nho kết hợp quán cà phê trên đường Thạnh Xuân 14, phường Thới An (quận 12 cũ) thu hút nhiều gia đình trẻ đến trải nghiệm dịch vụ lội ao, bắt cá.
Chủ quán Trần Hữu Tú Cẩm cho biết quán ra mắt cách đây nửa năm, nổi bật với dịch vụ hái nho, uống cà phê dưới tán cây.
"Thấy vẫn còn khu vực đất trống, tôi thử đào ao, thả cá cho vui, ai ngờ lại đông khách, nhất là trẻ em", chị Tú nói.
Vườn nho kết hợp quán cà phê trên đường Thạnh Xuân 14, phường Thới An (quận 12 cũ) thu hút nhiều gia đình trẻ đến trải nghiệm dịch vụ lội ao, bắt cá.
Chủ quán Trần Hữu Tú Cẩm cho biết quán ra mắt cách đây nửa năm, nổi bật với dịch vụ hái nho, uống cà phê dưới tán cây.
"Thấy vẫn còn khu vực đất trống, tôi thử đào ao, thả cá cho vui, ai ngờ lại đông khách, nhất là trẻ em", chị Tú nói.
Ao dài 25 m, rộng hơn 2 m được phủ bạt. Quán thay nước hằng ngày, riêng Thứ Hai đóng cửa để vệ sinh ao. Mỗi lần chị Tú Cẩm thả hơn 10 kg cá, dịp cuối tuần lượng cá có thể tăng gấp rưỡi khi lượng khách lên đến 1.000 người.
Ao dài 25 m, rộng hơn 2 m được phủ bạt. Quán thay nước hằng ngày, riêng Thứ Hai đóng cửa để vệ sinh ao. Mỗi lần chị Tú Cẩm thả hơn 10 kg cá, dịp cuối tuần lượng cá có thể tăng gấp rưỡi khi lượng khách lên đến 1.000 người.
Cá trong ao chủ yếu là chép đỏ, rô. Khách được cung cấp vợt, xô để bắt.
Giá vé vào cổng 70.000 đồng mỗi trẻ, không giới hạn thời gian. Người lớn đi cùng được miễn phí.
Cá trong ao chủ yếu là chép đỏ, rô. Khách được cung cấp vợt, xô để bắt.
Giá vé vào cổng 70.000 đồng mỗi trẻ, không giới hạn thời gian. Người lớn đi cùng được miễn phí.
Chị Cẩm Loan, 30 tuổi, phường An Phú Đông, quay lại hình ảnh các con trong lần đầu đến trải nghiệm bắt cá.
"Con rất vui, chơi mấy tiếng đồng hồ không muốn về", chị Loan nói và cho biết mức giá hợp lý, sẽ quay trở lại trong thời gian tới.
Chị Cẩm Loan, 30 tuổi, phường An Phú Đông, quay lại hình ảnh các con trong lần đầu đến trải nghiệm bắt cá.
"Con rất vui, chơi mấy tiếng đồng hồ không muốn về", chị Loan nói và cho biết mức giá hợp lý, sẽ quay trở lại trong thời gian tới.
Sau hơn hai tiếng vui chơi, bé Vinh Hoa, 10 tuổi bắt được hàng chục con cá và mang về nhà để nuôi.
Sau hơn hai tiếng vui chơi, bé Vinh Hoa, 10 tuổi bắt được hàng chục con cá và mang về nhà để nuôi.
Vườn nho tại đây rộng khoảng 3.000 m2, gồm hơn 500 gốc với nhiều loại như nho đỏ, xanh, ngón tay đỏ, magic của Ninh Thuận. Giữa các luống, chủ quán kê bàn ghế phục vụ đồ ăn, thức uống, trong đó có nước mật nho giá 30.000 đồng.
Vườn nho tại đây rộng khoảng 3.000 m2, gồm hơn 500 gốc với nhiều loại như nho đỏ, xanh, ngón tay đỏ, magic của Ninh Thuận. Giữa các luống, chủ quán kê bàn ghế phục vụ đồ ăn, thức uống, trong đó có nước mật nho giá 30.000 đồng.
Chủ quán chọn gốc trưởng thành để rút ngắn thời gian, sau 6 tháng có thể thu hoạch thay vì 9 tháng. Khách có thể hái trái và mua mang về với giá 200.000 đồng mỗi kg. Trung bình mỗi vụ vườn thu hoạch khoảng 4 tạ.
"Nay tôi đến vườn đã thu hoạch xong nên hơi tiếc vì không còn nhiều trái. Cảm giác được tự hái và ăn quả tươi rất thú vị", chị Phạm Thị Hồng Thắm, 36 tuổi nói.
Chủ quán chọn gốc trưởng thành để rút ngắn thời gian, sau 6 tháng có thể thu hoạch thay vì 9 tháng. Khách có thể hái trái và mua mang về với giá 200.000 đồng mỗi kg. Trung bình mỗi vụ vườn thu hoạch khoảng 4 tạ.
"Nay tôi đến vườn đã thu hoạch xong nên hơi tiếc vì không còn nhiều trái. Cảm giác được tự hái và ăn quả tươi rất thú vị", chị Phạm Thị Hồng Thắm, 36 tuổi nói.
Quán cà phê có chỗ để xe rộng rãi, mở cửa từ 8h đến 20h.
Chị Tú Cẩm cho biết hiện đang nhân rộng vườn nho, trồng thêm táo làm tiểu cảnh, để phục vụ khách dịp nghỉ lễ Giỗ Tổ và 30/4.
Quán cà phê có chỗ để xe rộng rãi, mở cửa từ 8h đến 20h.
Chị Tú Cẩm cho biết hiện đang nhân rộng vườn nho, trồng thêm táo làm tiểu cảnh, để phục vụ khách dịp nghỉ lễ Giỗ Tổ và 30/4.
Quỳnh Trần
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Nhiều người cho rằng bìa hộ chiếu của các quốc gia trên thế giới chỉ có màu xanh dương, đen, xanh lá hoặc đỏ. Điều này đúng bởi hầu hết các quốc gia đều chọn những gam màu tối, tạo cảm giác trang trọng và chính thức. Tuy nhiên, thực tế không hề có quy định chính thức nào buộc các nước phải sử dụng những màu này.
"Bất kỳ màu nào có trong bảng màu, chúng tôi đều có thể sản xuất", William Waldron, Phó chủ tịch Phụ trách Sản phẩm An ninh của Holliston Holdings, công ty sản xuất hộ chiếu cho hơn 60 quốc gia, từng chia sẻ với Travel + Leisure. Điều đó đồng nghĩa rằng nếu Mỹ muốn in bìa hộ chiếu với gam màu khác thường như vàng tươi hay tím, về mặt kỹ thuật, hoàn toàn khả thi.
Theo Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (International Civil Aviation Organization - ICAO), hộ chiếu (hoặc bất kỳ giấy tờ chính thức nào có thể đọc bằng máy) phải được làm từ chất liệu có thể uốn cong và không biến dạng, thay vì dễ để lại nếp, dễ hỏng. Chúng cũng cần ổn định trong mức nhiệt từ -10 độ C đến 50 độ C và có thể đọc được trong điều kiện độ ẩm bất kỳ từ 5% đến 95%.
Trên thực tế, không có quy định nào yêu cầu hộ chiếu phải có diện mạo ra sao. ICAO đưa ra khuyến nghị về kiểu chữ, kích thước và phông chữ, chẳng hạn khuyến khích sử dụng chữ in hoa cho thông tin cá nhân nhưng các chi tiết này vẫn do từng quốc gia quyết định. "Không có quy định nào về màu bìa hộ chiếu", Anthony Philbin, Cựu giám đốc Truyền thông của ICAO, xác nhận.
Vậy vì sao những màu như xanh navy, đỏ đun, xanh lá đậm hay đen lại phổ biến?
Mỗi quốc gia đều có quyền tự quyết định màu sắc hộ chiếu của mình, nhưng những màu sắc được lựa chọn thường mang ý nghĩa về kinh tế, văn hóa, chính trị hoặc tôn giáo.
Các quốc gia Hồi giáo thường ưu tiên màu xanh lá vì đây là màu có ý nghĩa đặc biệt trong đạo Hồi. Trong khi đó, nhiều quốc gia vùng Caribe lại chọn màu xanh dương. Ngoài ra còn có những lý do thực tế hơn. Theo Waldron, các gam màu tối "trông chính thức hơn" và "ít lộ vết bẩn, mòn hay sờn hơn".
Xanh dương
Mỹ sử dụng hộ chiếu màu xanh dương giống khoảng 90 quốc gia khác gồm Afghanistan, Honduras, Australia, Iceland, Lào... Hộ chiếu màu xanh dương thường đại diện cho "Tân Thế giới" (New World), nhưng cũng có thể phản ánh liên minh kinh tế mà một quốc gia tham gia. Phần lớn các nước Nam Mỹ, khu vực Caribe và các vùng lãnh thổ của Mỹ đều sử dụng hộ chiếu màu xanh. Một số quốc gia ngoài "Tân thế giới", gồm vài nước ở châu Phi và châu Á, cũng dùng màu này.
Đỏ/ đỏ burgundy
Hộ chiếu màu đỏ đun (đỏ burgundy) cũng thường liên quan đến liên minh kinh tế của một quốc gia. Ví dụ, tất cả các nước thuộc Liên minh châu Âu (EU) đều sử dụng hộ chiếu đỏ đun. Anh đã đổi từ màu burgundy sang xanh dương sau khi rời EU. Thụy Sĩ cũng sử dụng hộ chiếu màu đỏ để đồng bộ với màu quốc kỳ của mình, còn Thổ Nhĩ Kỳ, quốc gia mong muốn gia nhập EU, cũng đã chuyển sang dùng hộ chiếu màu đỏ. Có hơn 60 quốc gia khác sử dụng hộ chiếu màu đỏ đun gồm Albania, Bolivia, Campuchia, Philippines, Qatar...
Xanh lá
Có khoảng 40 quốc gia sử dụng màu xanh lá. Đây là màu sắc quan trọng trong đạo Hồi, vì vậy nhiều quốc gia Hồi giáo sử dụng màu này cho hộ chiếu như Saudi Arabia, Ai Cập, Pakistan, Marocco, cùng nhiều quốc gia châu Phi. Ngoài lý do tôn giáo, Mexico, Vatican City, Burkina Faso, Mali... cũng sử dụng hộ chiếu màu xanh lá vì những lý do riêng khác.
Đây là màu hộ chiếu không phổ biến, chỉ có khoảng gần 10 quốc gia sử dụng. Được xem là thực tế nhất, màu đen tạo độ tương phản tốt với quốc huy của quốc gia và cũng ít lộ vết bẩn. Các quốc gia sử dụng hộ chiếu đen gồm Angola, Malawi, Cộng hòa Congo, Trinidad and Tobago, Tajikistan, New Zealand...
Ngoài ra còn có một số ngoại lệ. Một quốc gia có thể cấp nhiều màu hộ chiếu khác nhau để phân biệt giữa công dân bình thường, quan chức và nhà ngoại giao. Ví dụ, Chính phủ Ấn Độ cấp hộ chiếu với ba màu: xanh dương cho phổ thông, trắng cho công vụ và đỏ cho ngoại giao. Tại Thổ Nhĩ Kỳ, hộ chiếu màu xanh lá được cấp cho những người được phép nhập cảnh miễn thị thực vào một số quốc gia nhất định.
Tháng 3, người dân thủ đô lần đầu được tận mắt chiêm ngưỡng màn trình diễn đỉnh cao của nữ nghệ sĩ nổi danh Trung Quốc Dương Lệ Bình với vở vũ kịch “Khổng Tước” kinh điển. Ít ai ngờ rằng với mức giá từ 5 triệu đến 20 triệu đồng, tác phẩm múa đương đại mang tầm vóc quốc tế lại có thể kín ghế trong tất cả các suất diễn, thậm chí không ít người đã quay lại nhà hát Hồ Gươm để thưởng thức lần 2.
Cũng mới đây, chuỗi sự kiện biểu diễn ballet kinh điển của Nhà hát Russian State Ballet - Liên bang Nga tại Nhà hát Hồ Gươm với hai kiệt tác bất hủ của nghệ thuật ballet thế giới là“Kẹp hạt dẻ”, “Romeo và Juliet” tiếp tục tạo nên một làn sóng thưởng thức nghệ thuật hàn lâm của người Việt.
Sự xuất hiện của một loạt các show diễn chuyên chở tinh hoa nghệ thuật thế giới tại Việt Nam đã một lần nữa khẳng định định hướng phát triển văn hóa Việt Nam theo Nghị quyết số 80 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, với định hướng hiện đại, nơi tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cơ hội để Việt Nam nâng cao vị thế, gia tăng sức mạnh mềm và đóng góp tích cực vào dòng chảy văn minh của nhân loại.
Bên cạnh các chương trình nghệ thuật đỉnh cao, các show diễn nghệ thuật, các liên hoan, lễ hội văn hóa mang tầm tóc quốc tế được tổ chức thường niên, quy mô với mức kinh phí hàng triệu đô cũng đang kiến tạo nên một ngành công nghiệp văn hóa đầy tiềm năng cho Việt Nam.
Một trong những lễ hội quy mô bậc nhất phải kể đến là Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng (DIFF), tuổi đời tính đến DIFF 2026 là 14 năm. Với sự đồng hành của Tập đoàn Sun Group trong suốt 8 năm, DIFF đã trở thành một cuộc chơi ánh sáng mà bất cứ đội thi pháo hoa lừng danh nào trên thế giới cũng muốn thử sức. Có đến hàng chục đội thi từ khắp các cường quốc pháo hoa trên thế giới, thời gian thi đấu kéo dài đến gần hai tháng, và tất cả những loại pháo hoa hiện đại nhất, những công nghệ tân tiến nhất được ứng dụng, DIFF đã đưa Đà Nẵng không chỉ trở thành thủ phủ pháo hoa Việt Nam, mà còn là điểm đến của sự kiện và văn hóa toàn cầu.
Thậm chí, bà Nadia Shakira Wong, Giám đốc điều hành Global 2000, công ty tư vấn pháo hoa hàng đầu thế giới còn khẳng định: “Tôi tin rằng hoàn toàn có thể đề xuất đưa DIFF 2025 vào Sách Kỷ lục Guinness”.
Có thể thấy, các sự kiện lễ hội văn hóa quy mô lớn như DIFF đã không chỉ đưa Việt Nam trở thành điểm đến hấp dẫn của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật tầm cỡ khu vực và thế giới, mà còn góp phần quan trọng trong phát triển kinh tế.
Theo thống kê, DIFF 2025 đã hút đến gần 2 triệu lượt khách đến Đà Nẵng, tổng doanh thu từ dịch vụ lưu trú, ăn uống và lữ hành của Đà Nẵng ước đạt 5.600 tỉ đồng. Tận dụng sức lan tỏa của lễ hội DIFF, một loạt các show diễn nghệ thuật đẳng cấp quốc tế được tổ chức tại Bà Nà Hills, các show diễn đường phố, lễ hội ẩm thực, liên hoan phim quốc tế… được tổ chức, biến Đà Nẵng trở thành thỏi nam châm hút khách trong nước và quốc tế.
Câu chuyện của Sun Group với lễ hội DIFF có thể được xem là một dấu ấn điển hình về vai trò động lực của kinh tế tư nhân trong sự phát triển ngành công nghiệp văn hóa quốc gia. Đó không chỉ là câu chuyện về nguồn lực về tài chính, với mức kinh phí lên đến hàng trăm tỷ đồng cho mỗi mùa DIFF, mà còn là tầm nhìn dài hạn và sức sáng tạo trong việc tạo nên những sản phẩm văn hóa tầm cỡ và có sức hút toàn cầu.
DIFF chỉ là một trong rất nhiều sản phẩm văn hóa du lịch mà tập đoàn này đã kiến tạo. Tại Phú Quốc, việc Sun Group đầu tư các công trình biểu tượng như Cầu Hôn, Thị trấn Hoàng Hôn và có đến hai show diễn đẳng cấp quốc tế với màn bắn pháo hoa 365 ngày trong năm đã đưa đảo Ngọc trở thành điểm đến mới của thế giới, và là hòn đảo duy nhất thế giới hai lần bắn pháo hoa hàng đêm.
Tại Fansipan - từng được biết đến với vẻ đẹp kỳ vĩ của “nóc nhà Đông Dương”, giờ đây còn được đón thêm làn gió của ngành công nghiệp văn hóa với các show diễn đậm sắc màu vùng cao như “Vũ điệu trên mây”, hay mới đây là show diễn nghệ thuật đặc sắc “Đỉnh thiêng du ký”…
Tại Đà Nẵng, Sun World Ba Na Hills đón hàng triệu du khách quốc tế đến mỗi năm không chỉ để check-in cây Cầu Vàng biểu tượng hay làng Pháp cổ kính, mà còn để hòa vào không khí sôi động của các show diễn nghệ thuật đa phong cách mang đẳng cấp quốc tế diễn ra suốt bốn mùa.
Có thể thấy, mỗi điểm đến du lịch giờ đây đều hấp dẫn du khách bởi những câu chuyện văn hóa được kiến tạo, chiều sâu văn hóa được gìn giữ, và những tinh hoa văn hóa thế giới được tiếp thu. Đây có thể được xem là sự định hình cho du lịch văn hóa thế hệ mới, nơi du khách đến không chỉ để giải trí, mà còn sẵn sàng chi trả để thụ hưởng các giá trị văn hoá.