Vào một đêm muộn của năm 1956, Istvan – khi đó còn là một cậu thiếu niên người Hungary – lẳng lặng thu dọn những món đồ quan trọng nhất, nắn nót viết một bức thư để lại cho cha mẹ rồi quyết định trốn khỏi đất nước. Cậu không hé môi với bất kỳ ai, cũng chẳng để lại một lời về nơi mình sẽ đến. Tất cả những gì Istvan bỏ lại chỉ là một lá thư giải thích sự tình cùng một mật danh, thứ duy nhất để cậu liên lạc với gia đình qua một đài phát thanh bất hợp pháp thời đó.
70 năm sau, cháu trai của Istvan sẽ trở lại Hungary trong một bối cảnh hoàn toàn trái ngược. Năm xưa, không một ai hay biết khi Istvan rời khỏi ngôi làng nhỏ Turje ở Hungary. Nhưng vào ngày 30/5 tại Budapest, hàng triệu ánh mắt sẽ đổ dồn vào hậu duệ của ông khi anh bước vào trận đấu có lẽ là lớn nhất cuộc đời. Cái họ in trên lưng áo của anh cũng chính là cái họ nằm trên giấy tờ tùy thân của Istvan năm 1956: Gyokeres.
Với tiền đạo đang khoác áo Arsenal, trận chung kết Champions League tới đây mang một cảm xúc thiêng liêng và mãnh liệt hơn bất kỳ cầu thủ nào khác. Đây đích thị là một chuyến hồi hương đúng nghĩa và đầy ý nghĩa của Viktor Gyokeres. Như chính anh đã chia sẻ trên mạng xã hội sau trận thắng Atletico Madrid ở bán kết: “Trở về với nguồn cội”.
Nếu không có quyết định dứt áo ra đi năm ấy của Istvan, sẽ không có một Gyokeres lĩnh xướng hàng công Arsenal như hiện tại, hay đội tuyển Thụy Điển tại World Cup 2026 tới đây. Sau khi rời bỏ quê hương, ông Istvan định cư tại chính quốc gia vùng Scandinavia này, nơi ông gặp bà nội của Gyokeres, bà Kicki. Họ sinh được bốn người con, trong đó có Stefan, cha của tiền đạo 27 tuổi.
Câu chuyện rời khỏi Hungary của Istvan là một lăng kính đặc biệt phản chiếu thế giới phức tạp và đầy hiểm nguy của châu Âu thời hậu Thế chiến thứ hai. Đó cũng là một giai thoại về ý định táo bạo của một con người. Istvan vừa tốt nghiệp trung học ở tuổi 18 khi đưa ra quyết định dấn thân vào một canh bạc đầy rủi ro: rời bỏ gia đình và xứ sở.
Năm 1956, cuộc Cách mạng Hungary nổ ra, một cuộc nổi dậy tự phát của người dân để phản kháng lại sự kiểm soát của Liên Xô, nhưng cuối cùng đã bị dập tắt. Khoảng 200.000 người tháo chạy khỏi đất nước, phần lớn trong số đó là thanh niên ở độ tuổi đôi mươi.
Tình hình chính trị phức tạp là một nguyên nhân khiến Istvan ra đi, nhưng ông cũng khát khao một cuộc sống khác với tương lai định sẵn trong các nhà máy ở Hungary. Eszter Gergye, em họ xa bên ngoại của Gyokeres (Istvan là anh trai của ông nội Gergye), chia sẻ với báo Anh Telegraph rằng: “Nếu nói ông ra đi chỉ vì cuộc cách mạng thì nghe có vẻ lãng mạn quá. Thực tế, ông là người rất thích phiêu lưu. Nó là sự tổng hòa của cả hai, yếu tố chính trị và thế giới quan của riêng ông. Tôi không nghĩ ông sẽ thích lối sống ở Hungary thời đó. Ông mê âm nhạc phương Tây và yêu lối sống bên đó. Tôi tin chắc rằng dù có cuộc cách mạng đó hay không, bằng cách này hay cách khác, ông cũng sẽ tìm đường ra đi”.
Sau khi ông bà qua đời, Gergye trong lúc dọn dẹp nhà cửa đã vô tình tìm thấy một mảnh ký ức vô giá của gia đình Gyokeres, chính là lá thư ông Istvan viết trước khi rời Hungary. Trong thư có cả mật danh của ông, giúp ông tránh bị phát hiện và bắt giữ.
“Bức thư được viết bằng bút chì trên nền giấy đã ố vàng theo thời gian”, Gergye kể. “Trong thư, ông giải thích lý do ra đi và gửi lời xin lỗi, nhưng ông nhấn mạnh rằng mình buộc phải làm vậy. Ông viết: ‘Con sẽ liên lạc với gia đình qua Đài phát thanh Châu Âu Tự do (Free Europe), con sẽ dùng mật danh Black Horseman (Kỵ sĩ Đen) để mọi người biết đó là con’. Ông cũng bắt ông nội tôi phải hứa là sẽ chăm sóc tốt cho mẹ của họ”.
Thời điểm đó, đài phát thanh này bị coi là bất hợp pháp, và bản thân việc trốn khỏi Hungary cũng đã là một hành động cận kề cái chết. “Ông biết rõ làm chuyện này là cực kỳ nguy hiểm”, Gergye nói. “Ông thậm chí không hé răng với gia đình. Ông có một anh trai, chính là ông nội tôi, và một em gái. Không ai biết ông sẽ đi. Ông có thể đã bị giết, bị bắn chết, hoặc bị tống giam. Việc đó quá liều lĩnh”.
Istvan vượt biên thành công sang Áo, rồi từ đó ngược lên phía bắc tới Thụy Điển, quốc gia đã mở cửa biên giới để đón nhận người tị nạn Hungary. Số liệu ước tính có hơn 7.000 người Hungary đã định cư tại Thụy Điển tính đến cuối năm 1958.
Với bối cảnh chính trị nhạy cảm của Hungary thời hậu chiến, bức thư của ông Istvan bị giấu kín suốt nhiều thập kỷ là hệ quả tất yếu. “Việc giữ bí mật đã ăn sâu vào máu của ông bà tôi rồi”, Gergye khẳng định. “Điều khiến ông khác biệt với anh chị em mình chính là máu phiêu lưu. Ông dám nghĩ dám làm và hết sức bướng bỉnh. Một khi đã muốn gì là ông sẽ làm bằng được. Đó là cách tôi nhớ về ông. Và tôi cũng nhớ ông là người luôn hút thuốc lá Marlboro đỏ”.
Là một người đam mê bóng đá từ khi còn ở Hungary, Istvan trở thành HLV bóng đá nữ sau khi ổn định cuộc sống tại Thụy Điển. Người vợ đầu tiên của ông sinh ra Stefan (cha của Gyokeres), và sau đó ông có thêm ba đời vợ nữa. Người vợ thứ hai và thứ ba của ông cũng là người Thụy Điển, nhưng người vợ thứ tư lại chính là mối tình đầu thời thanh xuân của ông ở quê nhà Turje.
“Khi ông trở lại Hungary để tham dự buổi họp lớp cấp ba sau 45 hay 50 năm xa cách, họ đã gặp lại nhau”, Gergye tiết lộ. “Đó là mối tình thời niên thiếu. Ông đã đưa bà sang Thụy Điển và bà trở thành người vợ thứ tư của ông”.
Istvan qua đời năm 2015, ngay thời điểm Gyokeres bắt đầu sự nghiệp bóng đá nhà nghề ở Thụy Điển. Ông và cháu trai thực tế không quá thân thiết, phần vì bấy giờ, ông đã có thể tự do trở về Hungary. Ông rất thích ghé thăm thị trấn Heviz, nơi nổi tiếng với những hồ nước khoáng nóng. Dù vậy, Gyokeres từng chia sẻ rằng anh vẫn nhớ hình ảnh ông nội đứng trên khán đài dõi theo anh thi đấu khi còn nhỏ.
Xét về vai vế, Gergye là em họ của Gyokeres, dù cô lớn tuổi hơn tiền đạo của Arsenal. Cô mới chỉ gặp Gyokeres một lần duy nhất khi cựu chân sút Sporting Lisbon lên 3 tuổi, nhưng cô vẫn thường xuyên trò chuyện với cha anh là ông Stefan. “Cậu ấy trông rất giống bố”, Gergye nhận xét về chân sút đã ghi 21 bàn cho Arsenal mùa này trên mọi đấu trường. “Viktor mang dáng dấp đặc trưng của nhà Gyokeres. Ngoại hình của cậu ấy đậm chất Hungary, mang đậm nét bên nội”.
Vừa cùng Arsenal vô địch Ngoại hạng Anh, Gyokeres hoàn toàn có thể khép lại một tuần lễ trong mơ. Một chiến thắng trước PSG sẽ là đoạn kết viên mãn cho mùa giải đầu tiên của anh tại London. Và với các thế hệ người thân của anh tại Thụy Điển lẫn Hungary, ấy sẽ là một chương ly kỳ tiếp theo trong cuốn gia phả của nhà Gyokeres.
"Đây là một đội hình. Không nhất thiết phải là 26 cầu thủ xuất sắc nhất. Quan trọng là sự cân bằng và cách đội bóng gắn kết với nhau", HLV Deschamps chia sẻ trên kênh TF1 sau khi công bố danh sách đội tuyển Pháp dự World Cup.
HLV Deschamps mang đến sự tự tin lớn cho "Les Bleus" (biệt danh đội tuyển Pháp), sau khi ông dẫn dắt đoàn quân áo lam vô địch World Cup 2018, á quân năm 2022 và nay, hướng đến World Cup 2026 với mục tiêu không có gì khác là đăng quang lại ngôi vô địch.
Thành phần đội tuyển Pháp được HLV Deschamps lựa chọn được đánh giá là không có nhiều bất ngờ. Cầu thủ bị loại đáng tiếc nhất là tiền vệ Eduardo Camavinga của Real Madrid.
Ông Deschamps lý giải: "Tôi có thể tưởng tượng Camavinga thất vọng như thế nào. Cậu ấy vừa trải qua một mùa giải khó khăn, không được ra sân nhiều và bị chấn thương. Nhưng tôi phải đưa ra quyết định và lập đội hình của mình". Tương tự Camavinga, tiền đạo Ekitike của Liverpool cũng vắng mặt vì chấn thương.
"Đó là một phần cuộc sống của tôi trong 14 năm qua. Nhưng nếu mọi người lo lắng, tôi sẽ không giải nghệ. Tôi sẽ có cuộc sống riêng của mình. World Cup là điều quan trọng nhất", HLV Deschamps chia sẻ thêm. Qua đó, ông gần như xác nhận kỳ World Cup sắp tới là giải đấu lớn cuối cùng trong nghiệp của mình, sau đó chiếc ghế HLV trưởng đội tuyển Pháp sẽ được chuyển giao lại cho cựu danh thủ Zidane.
Theo AFP, đội hình đội tuyển Pháp chinh phục cúp vàng World Cup 2026 vẫn trông đợi vào ngôi sao Kylian Mbappe (của Real Madrid) và bộ đôi tài năng Ousmane Dembele và Desire Doue của PSG. Cũng như tiền vệ cánh Michael Olise của Bayern Munich. Trong khi Rayan Cherki của Man City sẽ có lần đầu đến World Cup. Hàng thủ của Les Bleus sẽ dựa nhiều vào Saliba của Arsenal, Dayot Upamecano (Bayern Munich), bên cạnh là Ibrahima Konate của Liverpool và Maxence Lacroix của Crystal Palace cũng có mặt.
Các cầu thủ kỳ cựu nhất đội tuyển Pháp vẫn có mặt là tiền vệ N'Golo Kante và Lucas Hernandez, cùng với Mbappe và Dembele, là những người duy nhất còn lại từ đội hình vô địch World Cup 2018 tại Nga.
Đội tuyển Pháp sẽ bắt đầu chiến dịch World Cup bằng hai trận giao hữu trên sân nhà gặp Bờ Biển Ngà ngày 4.6, và Bắc Ireland ngày 8.6. Sau đó, họ sẽ hướng đến New Jersey chuẩn bị cho trận ra quân ở bảng I gặp Senegal vào lúc 2 giờ ngày 17.6, trước khi chạm trán với Iraq lúc 4 giờ ngày 23.6 và gặp Na Uy lúc 2 giờ ngày 27.6 (đều giờ Việt Nam).
Cùng diễn biến, Liên đoàn Bóng đá Brazil (CBF) vừa chính thức công bố quyết định gia hạn hợp đồng với HLV Carlo Ancelotti đến năm 2030, với mục tiêu giữ chặt nhà cầm quân lão luyện người Ý, người đã giúp đội tuyển vàng xanh trở lại "đẳng cấp cao nhất của bóng đá thế giới".
HLV Ancelotti sẽ đối mặt với quyết khó khăn vào đầu tuần tới (dự kiến ngày 18.5), công bố danh sách chính thức 26 cầu thủ đội tuyển Brazil dự World Cup, có ngôi sao Neymar hay không. Neymar không thi đấu cho Brazil kể từ năm 2023 do chấn thương đầu gối nghiêm trọng.
Đội tuyển Brazil sẽ đóng quân tại New Jersey trong suốt World Cup và sẽ đối đầu với Ma Rốc, Scotland và Haiti ở bảng C.
Mới đây, CLB Sapporo đã báo tin dữ cho người hâm mộ bóng đá Thái Lan, cho biết tiền vệ Supachok đã dính chấn thương dây chằng giữa gối (MCL).
Trong bóng đá, những chấn thương dây chằng luôn là nỗi ám ảnh với các cầu thủ. Nếu so với chấn thương dây chằng chéo trước (ACL), MCL thường nhẹ hơn, nhưng cũng đòi hỏi rất nhiều thời gian để bình phục.
Supachok dính chấn thương kể trên trong trận Sapporo thắng Matsumoto cách đây 1 tuần. Anh phải rời sân ở phút 62 với vẻ mặt đau đớn.
Đây là vận rủi quá lớn với Supachok bởi anh đánh mất vị trí đá chính ở Sapporo trong một thời gian dài, trước khi được trao cơ hội trở lại vào tuần trước.
Chấn thương này được truyền thông Thái Lan mô tả là "rất nghiêm trọng". Và sau tròn 1 tuần lễ, đội ngũ y tế của CLB Sapporo thông báo Supachok đã dính chấn thương MCL.
Theo báo Khaosod, hiện vẫn chưa thể xác định rõ thời gian Supachok phải ngồi ngoài. Nhưng những ca MCL nhẹ nhất thường cũng mất tối thiểu 3 tháng để bình phục.
Nếu nặng hơn, Supachok có thể phải ngồi ngoài nửa năm trời, chưa kể đến thời gian thích nghi trở lại với sân bóng.
Truyền thông Thái Lan vì vậy tin rằng năm 2026 đã khép lại với Supachok. Ngôi sao nổi tiếng vì bàn thắng thiếu fair-play vào lưới Việt Nam ở chung kết ASEAN Cup 2024 vì vậy khó lòng góp mặt tại ASEAN Cup 2026 - dự kiến diễn ra vào tháng 7.
Trước khi dính phải chấn thương cực nặng này, sự nghiệp của Supachok vốn cũng đã sa sút. Tính ở mùa giải này, Supachok mới ghi vỏn vẹn 1 bàn thắng (và không có kiến tạo nào) cho Sapporo ở J-League 2.
Ở mùa giải năm 2025, Supachok cũng chỉ ghi 2 bàn, góp 3 kiến tạo trong tổng số 31 lần ra sân cho Sapporo.
Ngôi sao 27 tuổi này từng trải qua chuỗi trận nghèo nàn không ghi bàn, không kiến tạo từ giữa tháng 3 đến đầu tháng 10. Anh "giải khát" bằng những màn tỏa sáng ở vòng loại Asian Cup 2027.
Nhưng khi trở về với CLB, Supachok vẫn không thể vực dậy phong độ của mình. Đã có nhiều lo ngại rằng Sapporo đang tìm cách bán ngôi sao người Thái Lan, nhưng giờ đây kế hoạch này cũng bất thành với chấn thương cực nặng của anh.
Đội tuyển U.19 Việt Nam vẫn đang tích cực, nghiêm túc tập luyện tại Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam.
Hội quân từ ngày 28.4 và có buổi tập đầu tiên ngày 29.4, HLV Yutaka Ikeuchi chưa thể có trong tay rất nhiều trụ cột quan trọng nhưng ông lại có cơ hội tìm kiếm, phát hiện những "viên ngọc thô" chờ dịp mài giũa để tỏa sáng.
Trước đó vào tháng 3, đội tuyển U.19 Việt Nam cũng đã có lần hội quân đầu tiên với 40 thành viên, trong đó có những cái tên góp mặt từ đầu nhưng cũng có những thành viên được lên tập trung theo đợt.
Lý do chính nằm ở việc có khá nhiều gương mặt U.19 Việt Nam đã và đang vướng lịch thi đấu ở các đội chuyên nghiệp. Lần này cũng vậy, khi rất nhiều cái tên trong danh sách 41 người chưa hoặc sẽ không thể góp mặt.
Nổi bật nhất có thể kể tên bộ đôi cầu thủ HAGL Đinh Quang Kiệt và Trần Gia Bảo đang thi đấu cho HAGL ở V-League (trường hợp của Gia Bảo còn vướng thêm lịch thi tốt nghiệp THPT).
Bên cạnh đó còn có Nguyễn Bảo Ngọc (SLNA), hậu vệ Nguyễn Quốc Khánh (PVF-CAND), tiền đạo Nguyễn Văn Bách, Hoàng Trọng Duy Khang (PVF), tiền đạo Lê Phát (Ninh Bình FC), tiền đạo Lê Văn Hoàn (CLB Thanh Hóa), tiền vệ Nguyễn Văn Khánh (Hồng Lĩnh Hà Tĩnh), tiền vệ Đậu Hồng Phong, tiền đạo Nguyễn Thiên Phú (Trẻ Hà Nội)…
Họ đều là những cầu thủ được đánh giá cao về chuyên môn và nằm trong kế hoạch nhân sự của đội tuyển U.19 Việt Nam. Nhưng như trường hợp của Đinh Quang Kiệt, anh đang là trụ cột và sẽ chỉ có thể tập trung U.19 Việt Nam khi nào HAGL chính thức trụ hạng.
Việc nhiều cầu thủ đang thi đấu cho các đội chuyên nghiệp và hạng nhì trước mắt sẽ tạo ra khó khăn cho HLV Yutaka Ikeuchi khi bước vào đợt tập huấn tại Nhật Bản từ 15.5 - 18.5, trước khi tham dự giải U.19 Đông Nam Á diễn ra tại Indonesia từ ngày 1.6 - 15.6.
Rõ ràng, việc vắng nhiều trụ cột sẽ ảnh hưởng lớn đến kế hoạch rèn quân, xây dựng nền tảng và lắp ráp lối chơi. Tuy nhiên về lâu dài, đây lại là tín hiệu vui cho U.19 Việt Nam và công tác đào tạo trẻ quốc gia với tầm nhìn châu lục.
Trước hết, việc có rất nhiều gương mặt trẻ đã thi đấu ở giải V-League, hạng nhất và hạng nhì chính là thước đo rõ nét nhất, phản ánh xu hướng trẻ hóa của bóng đá đỉnh cao và quan trọng là: chất lượng đào tạo trẻ đang được ghi nhận trên thực tế thi đấu.
Trước đây, bóng đá Việt Nam từng chứng kiến có lứa cầu thủ U.23 Việt Nam rất thiếu kinh nghiệm thi đấu, một vài cái tên được đăng ký V-League cũng không là trụ cột, thậm chí sau đó mai một dần.
Nhưng ở 2 lứa U.23 Việt Nam gần nhất và nay là U.19 Việt Nam lại đang cho thấy xu hướng ngược lại, viết câu chuyện mới khi các đội tuyển từ U.19 đến U.23 Việt Nam cũng như VFF sẽ phải đối mặt, cân bằng với sự thật nhiều trụ cột sẽ vướng lịch ở các CLB đỉnh cao.
Như trường hợp của trung vệ cao 1,95 m Đinh Quang Kiệt chẳng hạn, ở tuổi 19 anh đã có vốn nhiều năm thi đấu V-League và nay đang nằm trong nhóm lõi hạt nhân quan trọng nhất không thể thiếu của HAGL.
Trần Gia Bảo trẻ hơn và ít thi đấu hơn do đặc thù tiền đạo cạnh tranh với ngoại binh, nhưng cũng có trong hành trang vài năm hít thở và ra sân va chạm để biết rõ sự khắc nghiệt của bầu không khí bóng đá đỉnh cao.
Những cái tên còn lại sớm được chơi V-League như Bảo Ngọc, Quốc Khánh, Lê Phát, Văn Hoàn, Văn Khánh… sẽ rất nhanh chóng trưởng thành, sẵn sàng gánh vác nhiều trọng trách hơn ở CLB, và sau đó là các đội tuyển quốc gia.
Sau giải U.19 Đông Nam Á, mục tiêu chính của U.19 Việt Nam sẽ là tranh vé dự VCK U.20 châu Á 2027 tại Trung Quốc. Nhiều trụ cột có kinh nghiệm đỉnh cao sẽ là cơ sở để chúng ta kỳ vọng đội bóng tranh chấp vị trí cao ở giải châu lục, cũng là vòng loại U.20 World Cup 2027.