Chiều tối 16.5, Tỉnh Đoàn Cà Mau khai mạc Tuần lễ thả diều nghệ thuật năm 2026 tại Quảng trường Phan Ngọc Hiển, phường An Xuyên, tạo nên không gian rực rỡ sắc màu ngay trung tâm tỉnh.
Hoạt động diễn ra từ ngày 16 – 22.5, trong khung giờ từ 17 giờ 30 – 20 giờ 30 hằng ngày, nhân dịp chào mừng kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh và Quốc tế Thiếu nhi 1.6.
Theo ban tổ chức, hoạt động thả diều không chỉ tạo nên bầu trời rực rỡ sắc màu giữa trung tâm Cà Mau mà còn gửi gắm nhiều kỳ vọng, niềm tin dành cho thế hệ thiếu nhi địa phương.
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 27 tháng 4, đại lý vé số Bé ở Cà Mau (Bạc Liêu cũ) thông báo đã bán trúng và đổi thưởng cho khách trúng 5 tờ vé số giải khuyến khích đài Cà Mau.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số may mắn 877614 trúng khuyến khích xổ số Cà Mau ngày 27 tháng 4, mỗi tờ trị giá 6 triệu đồng. Đại lý tiết lộ người trúng là 1 khách ở địa phương, thường mua vé số từ đại lý và đã nhận thưởng qua hình thức chuyển khoản.
Xổ số ngày 27 tháng 4 mở thưởng 3 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 688903, đài Đồng Tháp với dãy số trúng độc đắc là 809522 và đài Cà Mau với dãy số trúng độc đắc là 867614.
Kết quả xổ số ngày 27 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Hôm qua, đại lý vé số cấp 1 Minh Hòa ở An Giang cho biết đã đổi thưởng 5 tờ trúng an ủi theo kết quả xổ số miền Nam ngày 26 tháng 4 cho khách. Cụ thể, 5 tờ có dãy số 960679 thuộc xổ số Kiên Giang trúng 150 triệu đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của 5 tờ vé số may mắn ở phường Long Xuyên, An Giang. Chúng tôi đã tiến hành đổi thưởng để khách nhận tiền trúng số", đại lý vé số cấp 1 Minh Hòa chia sẻ.
Chiều cùng ngày, đại lý vé số Thành Đạt ở TP.HCM (Bình Dương cũ) đăng tải hình ảnh sau khi đổi thưởng 160 tờ trúng số. Cụ thể 160 tờ có 2 số cuối là 53 thuộc xổ số Tiền Giang trúng giải tám trị giá 16 triệu đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Giữa xu hướng sống xanh và giảm rác thải nhựa, cây cỏ bàng ở xã Đức Lập (Tây Ninh) được kỳ vọng mở ra hướng đi mới với các sản phẩm thân thiện môi trường. Thế nhưng phía sau những chiếc túi xách hay ống hút từ cỏ bàng, nhiều người dân vẫn đang chật vật bám nghề vì giá bàng liên tục lao dốc.
Trên cánh đồng bàng mênh mông, ông Trần Văn Hòa (45 tuổi) vừa thoăn thoắt tay liềm, vừa quệt mồ hôi chia sẻ về sự vất vả của cái nghề "bán mặt cho đất". Để có được những sợi bàng cao trên 1,6 m đạt chuẩn làm đồ thủ công mỹ nghệ, người dân phải ghim từng gốc bàng xuống nền đất phèn, đợi ròng rã từ 9 - 10 tháng mới được thu hoạch.
"Làm bàng cực lắm, cũng nhổ năng, rải phân y như làm lúa nhưng nặng nhọc hơn nhiều. Sáng đi ghe ra đồng mất 20 phút, cắt xong phải vác những bó bàng nặng 30 - 40 kg lên vai di chuyển dưới sình lầy. Ê ẩm mình mẩy hết ráo, nhưng vì đồng tiền nên phải ráng gồng", ông Hòa tâm sự.
Theo ông Hòa, cây bàng chỉ ưa nước phèn, nước mặn thiên nhiên; nếu nước ngọt quá cây sẽ chết, còn nếu nước ô nhiễm từ nguồn thải đổ về thì cây cũng "rục" dần.
Cách đó không xa, ông Trần Văn Tèo (54 tuổi), một người có thâm niên hàng chục năm trong nghề, đang lủi thủi thu hoạch 2,5 mẫu bàng của gia đình. Ông Tèo bùi ngùi nhớ lại thời hoàng kim cách đây vài năm, khi giá mỗi neo (bó) bàng lên đến 21.000 - 22.000 đồng.
"Hồi đó lái giành nhau mua, mỗi ngày mở mắt ra là bỏ túi 2 triệu đồng, nuôi con cái ăn học dư dả. Giờ giá rớt thê thảm, chỉ còn khoảng 13.000 đồng/neo. Làm hai vợ chồng cả buổi sáng chỉ kiếm được bốn trăm mấy chục ngàn, trừ tiền xăng máy bơm, tiền phân thuốc là không còn bao nhiêu", ông Tèo thở dài.
Vì giá quá rẻ, có hộ dân không thiết tha thu hoạch đã quyết định đốt bỏ cả mẫu cỏ bàng để chờ giá lên hoặc chuyển nghề khác. Theo người dân từ một khu vực có hơn 100 hộ canh tác, nay số người bám trụ với cây cỏ bàng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Dù đối mặt với khó khăn kinh tế, giá trị của cây cỏ bàng vẫn được khẳng định qua những mục đích nhân văn khác. Đang loay hoay xin một ít cỏ bàng về làm giáo cụ dạy học, anh Đặng Thế Sơn (24 tuổi, giáo viên trường mầm non tại địa phương) chia sẻ: "Tôi muốn giới thiệu cho các em học sinh biết về đặc sản quê hương và công dụng tuyệt vời của nó. Trong xu hướng bảo vệ môi trường hiện nay, cỏ bàng có thể làm ống hút, đan rổ rá rất tốt vì hoàn toàn không độc hại".
Hiện nay, nguồn tiêu thụ chính của cỏ bàng Đức Lập vẫn phụ thuộc vào các thương lái đến từ miền Tây để đưa về làm túi xách, nón và các mặt hàng mỹ nghệ xuất khẩu. Người dân nơi đây vẫn đang kiên trì bám trụ, hy vọng vào một ngày giá bàng khởi sắc để sợi cỏ phèn tiếp tục vươn xa.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người mẹ nghèo quét rác cho con nuôi ăn học ở Cần Thơ, thương hơn máu mủ
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
"Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời", bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
"Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa", bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là "gia tài" duy nhất của em.
"Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm", Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: "Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn".
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen "con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây".
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
"Tôi không sinh ra nó (Yên Vân - PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi", bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: "Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ".
Tin Gốc: Thanh Niên

