Lúc 18 giờ 30 hôm nay 4.7, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01367 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay tối nay là: 13 – 15 – 18 – 23 – 31 – 43 và số cộng thêm là 41.
Trong phiên xổ số tối nay không xuất hiện người trúng giải độc đắc nên số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 82.990.621.200 đồng. Tuy nhiên, giải Jackpot 2 lại ghi nhận có 2 người cùng trúng với số tiền cộng dồn là 8.288.784.250 đồng. Như vậy, mỗi người trúng giải Jackpot 2 này sẽ được chia đôi với số tiền là 4.144.392.125 đồng.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 27 người trúng giải nhất trị giá 40 triệu đồng, có 1.441 người trúng giải nhì trị giá 500.000 đồng và các giải khác.
Trước đó, vào tối 26.5, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01350 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay này là: 01 – 14 – 15 – 19 – 23 – 34 và số cộng thêm là 29.
Trong phiên xổ số này xuất hiện 1 người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 83.319.176.100 đồng. Giải Jackpot 2 cũng ghi nhận có 2 người cùng trúng với số tiền cộng dồn là 5.957.364.550 đồng. Ở giải Jackpot 2, số tiền thưởng cho mỗi người trúng là 2.978.682.275 đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo thống kê, trên địa bàn TP.HCM hiện có khoảng hơn 2.000 mặt bằng, với hàng trăm héc ta đất là mặt bằng, cơ sở nhà đất, tài sản công do T.Ư quản lý đang để trống kéo dài, gây lãng phí nguồn lực đất đai nghiêm trọng.
Sau khi hoàn tất kê khai và nộp thuế quý 1, nhiều hộ kinh doanh thuộc nhóm 3 (doanh thu từ trên 3 tỉ đến dưới 50 tỉ đồng/năm) vẫn còn không ít băn khoăn, lo lắng, đặc biệt sợ bị truy thu thuế trong bối cảnh chính sách đang điều chỉnh, thay đổi.
Giữa lúc đang đàm phán, Mỹ - Iran lại leo thang xung đột và Washington dường như đang tìm cách sẵn sàng mở cửa eo biển Hormuz bằng vũ lực.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Xổ số miền Nam ngày 17 tháng 5: Người trúng số mùng 1 đài Đà Lạt xuất hiện

Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 17 tháng 5, đại lý vé số Hải Diệu I ở Đồng Nai (Bình Phước cũ) thông báo đã bán trúng lốc 16 vé giải ba, mỗi vé trị giá 10 triệu đồng cho một khách. Cụ thể, những tờ vé này có dãy số cuối may mắn là 41451 mở thưởng đài Đà Lạt.
"16 vé này đại lý phụ đồng nghiệp bán trúng, tổng trị giá 16 vé là 160 triệu đồng (chưa tính thuế). Xin chúc mừng khách hàng mùng 1 đầu tháng 4 âm lịch đã có lộc", đại lý chia sẻ. Người trúng số vừa được hỗ trợ đổi thưởng, vì tính bảo mật nên đại lý không chia sẻ thêm thông tin cá nhân.
Xổ số ngày 17 tháng 5 mở thưởng 3 đài gồm đài Tiền Giang với dãy số trúng độc đắc là 486686, đài Kiên Giang với dãy số trúng độc đắc là 996036 và đài Đà Lạt với dãy số trúng độc đắc là 443862.
Kết quả xổ số miền Nam chủ nhật cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân đã gặp may mắn vào đúng mùng 1 tháng 4 âm lịch. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Hôm qua, đại lý vé số Út Thúy ở Tây Ninh cho biết đã bán 2 cọc vé trúng số theo kết quả xổ số miền Nam ngày 16 tháng 5. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối là 8332 thuộc xổ số Hậu Giang trúng giải sáu trị giá 64 triệu đồng. 160 tờ có dãy số cuối là 881 cũng thuộc đài này trúng giải bảy trị giá 32 triệu đồng.
"Chủ nhân của 320 tờ trúng số này là khách quen của đại lý. Người này mua 5 cọc vé số gồm 800 tờ và may mắn có 2 cọc vé trúng số. Chúng tôi đã thông báo kết quả và đã đổi thưởng cho khách", đại lý vé số Út Thúy chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
35 năm sống với cái tên 'Bé còi', người phụ nữ mất trí nhớ đã đoàn tụ gia đình

Năm 1991, khi mới 17 tuổi, chị Văn Thị Phương rời quê nhà ở Huế với một mong muốn giản dị là tìm việc làm để phụ giúp cha mẹ nuôi 6 người em nhỏ. Là con gái đầu trong gia đình đông con, chị sớm ý thức được trách nhiệm của mình. Không muốn cha mẹ thêm vất vả, cô gái trẻ quyết định rời quê, bắt xe đò lên Buôn Ma Thuột tìm người thân với hy vọng có thể bám víu và tìm được công việc ổn định.
Nhưng cuộc đời không đi theo những dự định non trẻ. Khi đến nơi, chị không gặp được các chú của mình như dự tính. Không còn chỗ dựa, chị tiếp tục hành trình, bắt xe vào TP.HCM, vùng đất mà nhiều người tin rằng có thể đổi đời nếu chịu khó làm ăn. Chính tại đây, biến cố lớn nhất cuộc đời chị xảy ra.
Trong một lần đi trên đường phố, chị gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Khi tỉnh lại trong bệnh viện, chị thành người mất trí nhớ, không còn nhớ bất cứ điều gì về bản thân: không tên tuổi, không quê quán, không gia đình. Tất cả ký ức bị xóa sạch.
Không có giấy tờ tùy thân, không biết mình là ai, chị rời bệnh viện và bắt đầu cuộc sống lang thang. Chị xin việc ở bất cứ đâu có thể, chỉ với một suy nghĩ mơ hồ còn sót lại là phải kiếm sống. "Tôi không nhớ gì hết, chỉ biết là phải đi làm, phải sống", chị kể lại sau này.
Năm 1992, trong những ngày mưu sinh vất vả, chị gặp người đàn ông sau này trở thành chồng mình. Người đàn ông này cưu mang, yêu thương và đưa chị về sống tại xã Kim Long (nay thuộc TP.HCM). Từ đây, chị bắt đầu một cuộc đời mới, không quá khứ, không giấy tờ, chỉ có hiện tại.
Do thân hình nhỏ bé, mọi người xung quanh gọi chị bằng cái tên thân quen "Bé còi". Không ai biết tên thật của chị là gì, và chính chị cũng không biết.
Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng bình yên. Từ năm 1998 đến 2000, chị lần lượt sinh 3 người con. Những đứa trẻ ra đời trở thành nguồn động lực lớn lao, giúp chị bám trụ và xây dựng mái ấm của riêng mình.
Một điều kỳ diệu đã xảy ra vào năm 2000, khi chị sinh người con thứ ba. Sau lần vượt cạn ấy, trí nhớ của chị bắt đầu hồi phục từng phần. Ban đầu chỉ là những mảnh ký ức rời rạc. Rồi dần dần, chị nhớ được họ của mình là Văn, tên là Phương. Chị cũng nhớ mình đến từ Huế. Từ đó, cái tên "Phương" dần dần được mọi người gọi thay cho "Bé còi".
Dù vậy, ký ức vẫn không hoàn chỉnh. Chị không thể nhớ rõ địa chỉ, người thân cụ thể hay thông tin cần thiết để xác minh danh tính. Chính vì vậy, suốt nhiều năm, chị không thể làm giấy khai sinh hay căn cước công dân.
Chị đã nhiều lần tìm đến cơ quan chức năng với hy vọng được xác nhận nhân thân, nhưng mọi nỗ lực đều không thành. Những thông tin chị cung cấp quá mơ hồ, lúc nhớ lúc quên, khiến việc xác minh gần như bất khả thi.
Bước ngoặt chỉ thực sự đến vào đầu tháng 3.2026, khi Công an TP.HCM triển khai sâu rộng chương trình làm căn cước cho những người có nhân khẩu đặc biệt, những trường hợp không có giấy tờ tùy thân, mất trí nhớ hoặc hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Tại xã Kim Long, thượng úy Trần Quốc Trung được giao nhiệm vụ trực tiếp phụ trách những trường hợp như vậy, trong đó có chị Phương. Không chỉ dừng lại ở việc làm thủ tục hành chính, thượng úy Trung kiên trì gặp gỡ, lắng nghe và thu thập từng chi tiết nhỏ từ ký ức rời rạc của chị. Những thông tin ít ỏi như "họ Văn" và "quê ở Huế" trở thành manh mối duy nhất.
Dựa trên kinh nghiệm trong công tác hộ tịch và quản lý nhân khẩu, thượng úy Trung tra cứu dữ liệu, đồng thời liên hệ với công an nhiều địa phương tại Huế để xác minh thông tin.
Quá trình này không hề đơn giản. Một cái họ phổ biến như "Văn", một địa danh rộng như "Huế", và một câu chuyện đã trôi qua hơn ba thập kỷ, tất cả khiến việc tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn.
Tuy nhiên, sự kiên trì đã mang lại kết quả. Khi liên hệ với Công an xã Phong Phú, thượng úy Trung để lại thông tin với hy vọng mong manh. Và chính tại đây, một chi tiết quan trọng xuất hiện: một gia đình nhiều năm qua vẫn đi tìm con gái thất lạc, thậm chí từng đăng tin trên mạng xã hội và các kênh truyền hình. Gia đình đó là của bà Nguyễn Thị Thương.
Sau khi nhận được thông tin, gia đình bà Thương nhanh chóng liên hệ và vào TP.HCM để xác minh. Những chi tiết trùng khớp dần xuất hiện, củng cố niềm tin rằng họ đã tìm đúng người.
Ngày 16.4.2026, tại Công an xã Kim Long, cuộc gặp gỡ định mệnh diễn ra. Hai người em trai của chị Phương đến trước, hồi hộp chờ đợi. Khi chị xuất hiện, họ lập tức chạy đến ôm chị. Nhưng phản xạ tự nhiên của một người chưa hoàn toàn nhận ra người thân khiến chị hoảng hốt, đẩy họ ra.
Phải mất một lúc trấn tĩnh, cùng sự hỗ trợ của cán bộ công an, chị mới dần hiểu ra. Và rồi, khi nhận ra nhau, cả ba chị em ôm chầm lấy nhau, bật khóc. Đó là những giọt nước mắt của 35 năm xa cách.
Trung tá Lê Quốc Việt, người ghi lại khoảnh khắc đoàn tụ, đã chia sẻ đầy xúc động: "Hơn 30 năm, quãng thời gian đủ dài để ký ức phai mờ, để những đứa trẻ ngày nào trưởng thành trong nỗi thiếu vắng một phần máu thịt. Vậy mà khoảnh khắc ấy, khi hai người em trai đứng lặng đi trước người chị thất lạc, mọi khoảng cách của thời gian dường như tan biến.
Không cần nhiều lời, chỉ một cái ôm thật chặt cũng đủ nói lên tất cả. Tình thân, dù bị chia cắt bởi thời gian và biến cố, vẫn chưa bao giờ mất đi".
Sau cuộc đoàn tụ, cuộc sống của chị Phương như bước sang một trang mới. Những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người thân liên tục đến. Những mối quan hệ từng bị đứt gãy nay được nối lại.
"Tôi hạnh phúc lắm. Tôi muốn về quê thăm mọi người, nhưng hoàn cảnh còn khó khăn nên chưa thể về ngay", chị Phương chia sẻ.
Câu chuyện của chị Phương không chỉ là một hành trình cá nhân, mà còn là minh chứng cho ý nghĩa sâu sắc của chương trình làm căn cước cho người có nhân khẩu đặc biệt. Đó không chỉ là việc cấp một tấm thẻ căn cước, mà còn là quá trình trả lại danh tính, trả lại quyền công dân và đôi khi là trả lại cả một gia đình cho những con người đã bị lãng quên.
Tin Gốc: Thanh Niên

