Tối 17.5 sẽ được CĐV và HLV Mano Polking nhớ mãi, khi đã cùng đội bóng CAHN sống trong mọi cung bậc từ hồi hộp dồn nén, kể cả đã có thời điểm chực chờ bùng nổ cho đến vỡ òa hạnh phúc.
CLB Thanh Hóa đã chứng tỏ cho tất cả thấy tại sao mình là đội bóng khó chịu bậc nhất V-League, dù chỉ còn 10 người và không còn chịu áp lực trong cuộc đua trụ hạng, nhưng đã chơi thứ bóng đá đầy quả cảm.
Trong hoàn cảnh đó, ông trời càng như muốn tạo thêm độ khó khi thử thách CLB CAHN bằng cơn mưa trắng trời trên sân Hàng Đẫy. Từng phút qua một, hơn tá cú sút của những Đình Bắc, Alan, Leo Artur… đều bị hàng thủ và thủ môn Y Êli Niê đồng lòng cản phá.
Bước ngoặt đã đến theo đúng phong cách và kịch bản mà HLV Mano Polking đã kỳ vọng xây dựng cho CLB CAHN, khi thời gian gần cạn những mũi tấn công của họ vẫn đủ tỉnh táo, tinh tế phối hợp bật nhả trong khu vực cấm địa buộc hậu vệ CLB Thanh Hóa phải phạm lỗi với Đình Bắc.
Tiếp đó là câu chuyện thú vị hơn khi Đình Bắc và Alan đều muốn thực hiện quả phạt đền. Đình Bắc muốn kéo dài chuỗi ghi bàn liên tiếp lên con số 7 và đánh dấu bàn thứ 11 nhưng Alan cũng muốn để dấu ấn và nâng số bàn thắng lên 15 để độc chiếm ngôi đầu cuộc đua Vua phá lưới.
Đình Bắc sau đó đã đá trái bóng đi còn Alan thì nóng nảy ra mặt, trước khi được Việt Anh, Quang Hải xoa dịu. Ở một góc khác, Rogerio Alves cũng động viên Đình Bắc.
Alan với cú sút căng như kẻ chỉ đã phá vỡ cục diện bế tắc, mở tỷ số cho CLB CAHN ở phút 88. Ngay sau đó, Đình Bắc tiến lại vỗ vai chúc mừng, cả 2 ôm chặt nhau như những người anh em. Chút nóng nảy còn sót lại nhanh chóng tan theo làn mưa và niềm vui chiến thắng.
Đứng trên khán đài, HLV Mano Polking chứng kiến hết tất cả, cách Quang Hải và những thủ lĩnh như Việt Anh, Thành Long thay ông kiểm soát cảm xúc của những ngôi sao một cách mượt mà hoàn hảo.
Đúng 10 phút sau đó, phút 90+8, HLV Mano Polking lại chứng kiến một bàn thắng nữa, theo đúng điều kỳ vọng vào các học trò khi Rogerio Alves tái hiện siêu phẩm của Gareth Bale ngày nào với cú bứt tốc từ giữa sân, vượt qua hậu vệ và chích bóng bằng mũi giày theo đúng phong cách Brazil làm tung nóc lưới CLB Thanh Hóa, ấn định chiến thắng 2-0 chung cuộc.
Tất cả những khoảnh khắc đó thể hiện rõ tinh thần HLV Mano Polking chiến thắng rực rỡ tại Việt Nam: tạo môi trường để các ngôi sao tấn công luôn có đủ không gian thể hiện trí tưởng tượng bóng đá của mình, trong sự hòa hợp của khát vọng và sự tôn trọng.
Và có một chi tiết ít ai để ý, nguồn thể lực dồi dào của CLB CAHN là rất ấn tượng, khi đến những phút bù giờ cuối cùng hàng công luôn vẫn có đủ những cú bứt tốc còn hàng thủ đều đặn băng lên đánh chặn chính xác. Lao động nghiêm túc trước khi thỏa sức trình diễn thứ bóng đá tấn công phóng khoáng với 55 bàn sau 23 trận (2,39 bàn/ trận).
Nếu ở Việt Nam người cũ Mano Polking thăng hoa với thứ bóng đá tấn công tuyệt vời của mình thì ngược lại tại Thái Lan người ta đang nhìn vào với sự tiếc nuối trong cuộc khủng hoảng tìm kiếm thuyền trưởng cho Voi Chiến.
Kể từ khi chia tay HLV Kiatisak, bóng đá Thái Lan vẫn loay hoay tìm kiếm HLV trưởng phù hợp để trình diễn thứ bóng đá tấn công và hiệu quả. Giai đoạn thành công nhất của họ chính là gắn liền HLV Mano Polking với 2 chức vô địch AFF Cup 2020 và 2022.
Khi nhà cầm quân mang trong mình sự kết hợp của 2 nền bóng đá Đức – Brazil rời đi, người hâm mộ xứ Chùa Tháp chứng kiến các đội tuyển quốc gia và U.23 Thái Lan lần lượt bị đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam đánh bại ở 2 trận chung kết AFF Cup 2024 và SEA Games 33 ngay tại thánh địa Rajamangala.
Quan trọng hơn, các đội tuyển Thái Lan vẫn đang loay hoay tìm kiếm thứ bóng đá phù hợp nhất với mình, khi đội tuyển trẻ Thái Lan một lần nữa bị “hít khói” khi nhìn U.23 Việt Nam đoạt HCĐ VCK U.23 châu Á 2026 và U.17 Việt Nam vào tứ kết VCK U.17 châu Á.
Trong hoàn cảnh đó, không bất ngờ khi truyền thông Thái Lan nhắc đến nỗi nhớ mang tên Kiatisak – người từng tạo ra cơn sốt bóng đá khiến các khán đài Rajamangala khí thế rực rỡ với hàng vạn CĐV mặc màu áo 3 màu của Voi Chiến.
Hòa Thụy Điển 1-1 ở lượt cuối, Nhật Bản đứng nhì bảng F và gặp đội nhất bảng C là Brazil ở vòng 1/16 World Cup 2026. Trong trường hợp giành nhất bảng (vị trí thuộc về Hà Lan), Nhật Bản sẽ gặp nhì bảng C là Morocco.
Bình luận trên kênh Nippon TV ngay sau trận hòa Thụy Điển, Nobuhiro đánh giá "Brazil là đối thủ dễ đá hơn Morocco". Cựu tuyển thủ 59 tuổi phân tích Brazil thiên về kỹ thuật cá nhân và các pha đi bóng, nên Nhật Bản có thể khắc chế bằng cách tổ chức phòng ngự theo hướng tạo ưu thế 2 chống 1, nhằm hạn chế khả năng đi bóng và tạo đột biến của các tiền đạo cánh của Brazil như Vinicius, Raphinha hay Neymar.
Theo Takeda, Brazil có hạn chế lớn ở hàng thủ khi chỉ xếp thứ năm ở vòng loại khu vực Nam Mỹ, để thủng lưới 17 bàn sau 18 trận. Dù vậy, ông thừa nhận hàng công Brazil rất mạnh và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc không để thua trong các tình huống một đấu một.
"Brazil chắc chắn sẽ nâng mức độ chơi, nhưng Nhật Bản có kinh nghiệm, vì vậy đây là đối thủ dễ đá hơn một chút", Nobuhiro bình luận.
Takeda từng là tiền đạo nổi bật của bóng đá Nhật Bản trong giai đoạn chuyển mình từ bán chuyên sang chuyên nghiệp. Ông đá 18 trận cho ĐTQG giai đoạn 1987-1994, ghi dấu ấn với khả năng chọn vị trí và chớp thời cơ ghi bàn.
Ở cấp CLB, Takeda trưởng thành từ trường trung học Shimizu Higashi trước khi gia nhập Yomiuri năm 1986 - đội bóng sau này trở thành Verdy Kawasaki khi J.League ra đời năm 1993. Ông từng tạo nên cặp tiền đạo ăn ý với Kazuyoshi Miura, góp phần đưa Verdy trở thành thế lực hàng đầu bóng đá Nhật cuối thập niên 1980 và đầu 1990. Trong sự nghiệp, Takeda còn thi đấu cho nhiều CLB như Júbilo Iwata, Kyoto Purple Sanga, JEF United Ichihara, và có thời gian ngắn chơi bóng tại Paraguay trong màu áo Sportivo Luqueno trước khi giải nghệ tại Verdy.
Nhật Bản đã gặp Brazil 10 trận, thua 7, hòa hai và chỉ thắng một. Chiến thắng duy nhất của Nhật Bản cũng tới ở trận gần nhất, giao hữu tại Tokyo ngày 14/10/2025.
Cựu tuyển thủ Nhật Bản khác, Tsuyoshi Kitazawa cũng phân tích điểm mấu chốt giúp Nhật Bản hướng tới việc đánh bại Brazil. Theo danh thủ 57 tuổi, "chìa khóa" trận đấu nằm ở tuyến giữa, với vai trò của bộ ba Daichi Kamada, Ao Tanaka và Kaishu Sano. "Nếu kiểm soát được khu trung tuyến, Nhật Bản có thể triển khai thế trận tốt hơn", ông nói.
Kitazawa phân tích tuyển Nhật Bản thường vận hành với sơ đồ 3-4-2-1, trong đó ba tiền vệ trung tâm luân phiên đảm nhiệm vai trò điều tiết. Đánh giá sâu hơn, Kitazawa ca ngợi Tanaka hoạt động với cường độ cực cao và có thể trở thành nhân tố quan trọng trong việc ngăn chặn các cơ hội nguy hiểm của Brazil. Trong khi đó, Kamada đóng vai trò giữ nhịp và không thể thiếu trong việc kiểm soát thế trận, còn Sano có dấu hiệu xuống sức và cần lấy lại thể trạng tốt nhất.
Kitazawa nhấn mạnh: nếu bộ ba này vận hành trơn tru, Nhật Bản sẽ có nhiều cơ hội đưa bóng tới các tiền đạo như Ayase Ueda hay Keito Nakamura, từ đó gia tăng số cơ hội tấn công. Ông cũng cho rằng so với các trận gặp Brazil trước đây, Nhật Bản có thể giữ bóng nhiều hơn: "Có thể đây sẽ là trận đấu mà Nhật Bản có thời lượng kiểm soát bóng tốt hơn trước Brazil".
Kitazawa từng là tiền vệ nổi bật của bóng đá Nhật Bản thời kỳ đầu chuyên nghiệp. Trong màu áo đội tuyển Nhật Bản, Kitazawa ra sân 58 lần và ghi 3 bàn thắng từ năm 1991 đến 1999. Ông là thành viên đội tuyển vô địch Asian Cup 1992, đồng thời ghi bàn quan trọng vào lưới Trung Quốc ở bán kết giải đấu. Kitazawa cũng góp mặt trong chiến dịch vòng loại World Cup 1994 đầy tiếc nuối, và từng bị loại khỏi danh sách cuối cùng dự World Cup 1998.
Quang Hải là đội trưởng trong tập thể vô địch, và tái lập kỷ lục giải đấu của Hà Nội FC năm 2018 về số trận thắng (20) và số điểm (64). Anh có 10 kiến tạo sau 24 trận, chỉ ít hơn một so với đồng đội Leo Artur.
Trong danh sách cầu thủ đóng góp bàn thắng cho CLB, Quang Hải đứng thứ 9 với 13 bàn. Dẫn đầu là Leo Artur với 10 bàn và 11 kiến tạo. Xếp sau là Đỗ Hoàng Hên (11-9), Alan Sebastiao (16-3), Lucao (11-6), Nguyễn Đình Bắc (10-5), Fred Friday, Geovane Magno (9-6), Daniel Passira (8-6).
Đây là lần thứ hai Quang Hải được vinh danh, sau năm 2019 trong màu áo Hà Nội FC. Anh cân bằng thành tích với Jose Almeida (2007, 2008), Nguyễn Anh Đức (2014, 2015), và chỉ kém một danh hiệu so với Lê Công Vinh (2006, 2007, 2008) và Nguyễn Văn Quyết (2018, 2020, 2022).
CAHN cũng thống trị các giải thưởng cá nhân V-League. Mano Polking là HLV hay nhất, Alan Sebastiao trở thành Vua phá lưới với 16 bàn và Đoàn Văn Hậu có Bàn thắng đẹp nhất giải. Đây là năm thứ hai liên tiếp Alan đoạt danh hiệu này, và còn kém kỷ lục của tiền đạo nhập tịch gốc Argentina Đỗ Merlo hai lần.
Nguyễn Đình Bắc là Cầu thủ trẻ hay nhất, sau khi liên tục tỏa sáng ở giai đoạn lượt về, với chuỗi ghi 10 bàn trong 6 trận liên tiếp. Hai cầu thủ hai lần nhận danh hiệu này là Trần Minh Vương (2013, 2014) và Quang Hải (2017, 2018).
CAHN cũng chiếm 5 suất trong đội hình tiêu biểu với thủ môn Nguyễn Filip, hậu vệ Cao Pendant Quang Vinh, tiền vệ Quang Hải, tiền đạo Alan và Đình Bắc. Á quân Thể Công có Kyle Colonna và Lucao. Đội xếp thứ ba Ninh Bình có Nguyễn Hoàng Đức. Đội đứng thứ tư Hà Nội FC có Phạm Xuân Mạnh và Đỗ Hoàng Hên. Đội đứng thứ bảy Hải Phòng bất ngờ có Nguyễn Nhật Minh.
Kể từ khi công bố giải thưởng này vào năm 2013, đây là lần thứ sáu Quang Hải có mặt trong đội hình tiêu biểu sau năm 2017, 2018, 2019, 2020, 2024-2025. Anh chỉ còn kém Nguyễn Văn Quyết một lần.
Danh sách giải thưởng V-League 2025-2026
- Vô địch: Công an Hà Nội
- Á quân: Thể Công
- Giải ba: Ninh Bình
- Giải phong cách: Công an Hà Nội
- CLB có nhiều cầu thủ trẻ thi đấu nhất: SLNA
- Ban tổ chức trận đấu xuất sắc: HAGL, Hà Tĩnh, Ninh Bình, Nam Định
- CLB có mặt sân thi đấu tốt nhất: Hải Phòng, Ninh Bình, Nam Định, Đà Nẵng
- HLV xuất sắc: Mano Polking (CAHN)
- Cầu thủ xuất sắc: Nguyễn Quang Hải (CAHN)
- Vua phá lưới: Alan Sebastiao (CAHN) - 16 bàn
- Cầu thủ trẻ xuất sắc: Nguyễn Đình Bắc (CAHN)
- Bàn thắng đẹp nhất: Đoàn Văn Hậu, sút từ sân nhà ở phút 66 trận CAHN 3-1 tại trận đấu bù vòng 10
- Trọng tài xuất sắc: Hoàng Ngọc Hà, Ngô Duy Lân, Mai Xuân Hùng
- Trợ lý trọng tài xuất sắc: Trần Duy Khánh, Phạm Hoài Tâm, Nguyễn Trung Hậu.
Sáng 5-6, ban tổ chức giải MMA quốc gia mang tên Lion Championship lần 32 (LC32) đã tổ chức kiểm tra cân ký với các võ sĩ tham gia. Đáng chú ý, nội dung 60kg bị lố cân.
Cụ thể, võ sĩ Phạm Anh Đức bị lố 150 gam so với Đinh Chí Công. Điều này đã vượt ra ngoài tính toán của tập thể ban huấn luyện của Anh Đức. Số ký lố khá nhỏ nhưng vẫn là vi phạm.
Trong khi đó võ sĩ Chí Công đạt tiêu chuẩn cắt cân ở nội dung 60kg MMA Pro. Theo điều lệ giải, võ sĩ lố cân sẽ bị phạt 10% tiền thưởng cho đối thủ. Vì vậy Anh Đức coi như mất tiền trước.
Số tiền thắng trận không được ban tổ chức tiết lộ. Tuy nhiên mất mát này không khiến cho Anh Đức quá lo lắng, mà cần tập trung khi trận đấu vẫn được diễn ra chứ không hủy bỏ.
"Xoáy nước sông Hồng" Phạm Anh Đức có lần đầu tiên đặt chân đến hạng cân 60kg để giải quyết những "hiềm khích" đã nung nóng từ lâu với đối thủ xứ Thanh.
Cả hai đều có thể được coi là đang ở thế bị dồn vào chân tường, và sẽ phải cố gắng hết khả năng để vực dậy sự nghiệp của mình. Trận đấu này được cố vấn chuyên môn Quang Lê rất quan tâm. Anh đùa: "Anh Đức mà thắng thì tôi ra sông Hồng bơi cùng luôn".
Ngoài cặp đấu chưa lên sàn đã có "drama" thì LC32 còn có trận đánh đáng chú ý giữa Bùi Trường Sinh với Eric Balacoa (từ Philippines) ở nội dung 56kg MMA Pro.
LC32 có 10 trận đánh và khai màn vào lúc 20h ngày 6-6 tại nhà thi đấu Xuân Đỉnh, Hà Nội.