Tối 17.5 sẽ được CĐV và HLV Mano Polking nhớ mãi, khi đã cùng đội bóng CAHN sống trong mọi cung bậc từ hồi hộp dồn nén, kể cả đã có thời điểm chực chờ bùng nổ cho đến vỡ òa hạnh phúc.
CLB Thanh Hóa đã chứng tỏ cho tất cả thấy tại sao mình là đội bóng khó chịu bậc nhất V-League, dù chỉ còn 10 người và không còn chịu áp lực trong cuộc đua trụ hạng, nhưng đã chơi thứ bóng đá đầy quả cảm.
Trong hoàn cảnh đó, ông trời càng như muốn tạo thêm độ khó khi thử thách CLB CAHN bằng cơn mưa trắng trời trên sân Hàng Đẫy. Từng phút qua một, hơn tá cú sút của những Đình Bắc, Alan, Leo Artur… đều bị hàng thủ và thủ môn Y Êli Niê đồng lòng cản phá.
Bước ngoặt đã đến theo đúng phong cách và kịch bản mà HLV Mano Polking đã kỳ vọng xây dựng cho CLB CAHN, khi thời gian gần cạn những mũi tấn công của họ vẫn đủ tỉnh táo, tinh tế phối hợp bật nhả trong khu vực cấm địa buộc hậu vệ CLB Thanh Hóa phải phạm lỗi với Đình Bắc.
Tiếp đó là câu chuyện thú vị hơn khi Đình Bắc và Alan đều muốn thực hiện quả phạt đền. Đình Bắc muốn kéo dài chuỗi ghi bàn liên tiếp lên con số 7 và đánh dấu bàn thứ 11 nhưng Alan cũng muốn để dấu ấn và nâng số bàn thắng lên 15 để độc chiếm ngôi đầu cuộc đua Vua phá lưới.
Đình Bắc sau đó đã đá trái bóng đi còn Alan thì nóng nảy ra mặt, trước khi được Việt Anh, Quang Hải xoa dịu. Ở một góc khác, Rogerio Alves cũng động viên Đình Bắc.
Alan với cú sút căng như kẻ chỉ đã phá vỡ cục diện bế tắc, mở tỷ số cho CLB CAHN ở phút 88. Ngay sau đó, Đình Bắc tiến lại vỗ vai chúc mừng, cả 2 ôm chặt nhau như những người anh em. Chút nóng nảy còn sót lại nhanh chóng tan theo làn mưa và niềm vui chiến thắng.
Đứng trên khán đài, HLV Mano Polking chứng kiến hết tất cả, cách Quang Hải và những thủ lĩnh như Việt Anh, Thành Long thay ông kiểm soát cảm xúc của những ngôi sao một cách mượt mà hoàn hảo.
Đúng 10 phút sau đó, phút 90+8, HLV Mano Polking lại chứng kiến một bàn thắng nữa, theo đúng điều kỳ vọng vào các học trò khi Rogerio Alves tái hiện siêu phẩm của Gareth Bale ngày nào với cú bứt tốc từ giữa sân, vượt qua hậu vệ và chích bóng bằng mũi giày theo đúng phong cách Brazil làm tung nóc lưới CLB Thanh Hóa, ấn định chiến thắng 2-0 chung cuộc.
Tất cả những khoảnh khắc đó thể hiện rõ tinh thần HLV Mano Polking chiến thắng rực rỡ tại Việt Nam: tạo môi trường để các ngôi sao tấn công luôn có đủ không gian thể hiện trí tưởng tượng bóng đá của mình, trong sự hòa hợp của khát vọng và sự tôn trọng.
Và có một chi tiết ít ai để ý, nguồn thể lực dồi dào của CLB CAHN là rất ấn tượng, khi đến những phút bù giờ cuối cùng hàng công luôn vẫn có đủ những cú bứt tốc còn hàng thủ đều đặn băng lên đánh chặn chính xác. Lao động nghiêm túc trước khi thỏa sức trình diễn thứ bóng đá tấn công phóng khoáng với 55 bàn sau 23 trận (2,39 bàn/ trận).
Nếu ở Việt Nam người cũ Mano Polking thăng hoa với thứ bóng đá tấn công tuyệt vời của mình thì ngược lại tại Thái Lan người ta đang nhìn vào với sự tiếc nuối trong cuộc khủng hoảng tìm kiếm thuyền trưởng cho Voi Chiến.
Kể từ khi chia tay HLV Kiatisak, bóng đá Thái Lan vẫn loay hoay tìm kiếm HLV trưởng phù hợp để trình diễn thứ bóng đá tấn công và hiệu quả. Giai đoạn thành công nhất của họ chính là gắn liền HLV Mano Polking với 2 chức vô địch AFF Cup 2020 và 2022.
Khi nhà cầm quân mang trong mình sự kết hợp của 2 nền bóng đá Đức – Brazil rời đi, người hâm mộ xứ Chùa Tháp chứng kiến các đội tuyển quốc gia và U.23 Thái Lan lần lượt bị đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam đánh bại ở 2 trận chung kết AFF Cup 2024 và SEA Games 33 ngay tại thánh địa Rajamangala.
Quan trọng hơn, các đội tuyển Thái Lan vẫn đang loay hoay tìm kiếm thứ bóng đá phù hợp nhất với mình, khi đội tuyển trẻ Thái Lan một lần nữa bị “hít khói” khi nhìn U.23 Việt Nam đoạt HCĐ VCK U.23 châu Á 2026 và U.17 Việt Nam vào tứ kết VCK U.17 châu Á.
Trong hoàn cảnh đó, không bất ngờ khi truyền thông Thái Lan nhắc đến nỗi nhớ mang tên Kiatisak – người từng tạo ra cơn sốt bóng đá khiến các khán đài Rajamangala khí thế rực rỡ với hàng vạn CĐV mặc màu áo 3 màu của Voi Chiến.
Trận hòa Thụy Điển 1-1 giúp Nhật Bản khép lại bảng F với thành tích bất bại cùng vị trí thứ hai, để gặp đội nhất bảng C là Brazil ở vòng 1/16. Đây là cuộc chạm trán đặc biệt, khi Nhật Bản coi quốc gia từng 5 lần đăng quang World Cup là hình mẫu và niềm cảm hứng để phát triển môn thể thao vua. Tầm ảnh hưởng của Brazil tác động sâu rộng đến mọi mặt từ kỹ thuật chuyên môn đến len lỏi vào các bộ truyện tranh bóng đá.
Nhật Bản từng thua Brazil 1-4 ở vòng bảng World Cup 2006. Nhưng sau 20 năm, khi ông lớn Nam Mỹ có dấu hiệu chững lại, đại diện châu Á đều đặn tiến lên. Brazil vẫn sở hữu những cá nhân xuất chúng, còn Nhật Bản ngày một hoàn thiện lối chơi tập thể. Từ chỗ gặp là thua, người hâm mộ Nhật Bản dần tin rằng đội nhà có thể tạo nên bất ngờ lớn bậc nhất lịch sử World Cup.
"Nhận thức của mọi người về các đối thủ của chúng tôi đang thay đổi phần nào là một dấu hiệu cho thấy sự trưởng thành của Nhật Bản", Ayase Ueda, tiền đạo ghi cú đúp trong trận thắng Tunisia 4-0, nói. "Nhiều người hâm mộ tin rằng chúng tôi có thể đánh bại Brazil, và nó mang lại sự tự tin cho toàn đội".
Với nhiều người, các cầu thủ Nhật Bản đang tự tin quá mức, nhưng không là gì so với mục tiêu vô địch họ đề ra trước giải. "Để đi đến trận đấu cuối cùng, bạn chắc chắn phải đánh bại đối thủ như Brazil vào một thời điểm nào đó. Càng tiến sâu, khó khăn càng lớn", tiền vệ Ao Tanaka cho hay.
Ueda thì phản bác quan điểm cho rằng "Nhật Bản gặp vận rủi" khi chạm trán ứng viên vô địch quá sớm. Tiền đạo sinh năm 1998 không muốn dùng đối thủ hay yếu tố ngoại cảnh nào khác để bào chữa cho thực tại. Quan điểm của anh là "khi một đội nói rằng có thể đã thắng nếu may mắn hơn, thì ngay cả khi may mắn đến họ cũng sẽ không thắng", và "để trở thành người mạnh nhất thì đương nhiên phải đối đầu với những đối thủ mạnh nhất".
Brazil ở kỳ giải này được xem là tập thể yếu nhất trong lịch sử các lần dự World Cup. Vào tháng 10/2025, Nhật Bản gây sốc khi thắng ngược đối thủ 3-2 trong một trận giao hữu trên sân nhà. Đó là thất bại đầu tiên của Brazil trước một đại diện châu Á trong thế kỷ 21. Chiến thắng ấy đã tiếp thêm nhiều tự tin, nhưng không vì thế chuyển thành tự mãn.
"Brazil ở World Cup là một câu chuyện rất khác", tiền đạo Daizen Maeda cho biết.
Ritsu Doan thì nhấn mạnh "hàng công 4 người của đối phương ở đẳng cấp khác biệt". Trong khi đó, Chủ tịch LĐBĐ Nhật Bản (JFA) Tsuneyasu Miyamoto muốn các cầu thủ hãy quên đi chiến thắng ở giao hữu, để chuẩn bị thật tốt cho trận đấu sau đây ba ngày.
Theo hậu vệ 39 tuổi Yuto Nagatomo, điều quan trọng là hiểu rõ đặc điểm của từng cầu thủ đối phương. Đồng thời, anh chỉ ra ba yếu tố then chốt để giành chiến thắng, là bình tĩnh, thông minh và khôn ngoan.
Cựu hậu vệ Inter Milan đúc kết những kinh nghiệm sau 5 kỳ tham dự World Cup. Đặc biệt, trận thua ngược Bỉ 2-3 dù dẫn trước 2-0 ở vòng 1/8 World Cup 2018 là nỗi đau lớn nhưng cũng để lại bài học quý giá. Nagatomo nhận ra đối thủ đã lên kế hoạch tỉ mỉ và bình tĩnh thực hiện các chiến thuật phù hợp với tình huống, dù chơi không hay hơn cả trận. Trong khi đó, Nhật Bản chỉ dựa vào đà thắng mà thiếu đi ba yếu tố then chốt dẫn đến lỡ cơ hội lần đầu vào tứ kết.
"Chúng tôi chắc chắn có tinh thần đoàn kết tốt hơn Brazil, nhưng ở vòng này, chỉ thế thôi là chưa đủ", Nagatomo nói. "Đội cần một chiến lược đúng đắn để đánh bại họ. Chúng tôi đã xây dựng nó trong 8 năm và bây giờ là cơ hội để chứng minh".
Ayase Ueda thì nhấn mạnh thêm rằng trận đấu ở vòng knock-out sẽ khó khăn và căng thẳng hơn nhiều so với vòng bảng. Chất lượng và cường độ thi đấu cũng ở một đẳng cấp khác hoàn toàn.
"Mỗi cầu thủ cần chuẩn bị thật tốt để ra sân với thể trạng tốt nhất", vua phá lưới giải vô địch quốc gia Hà Lan 2025-2026 cho hay. "Nếu không chuẩn bị tốt ngay từ đầu, chúng tôi sẽ không có cơ hội nào trước đối thủ mạnh hơn".
Cuộc đấu này cũng được ví như nhiệm vụ xô đổ những rào cản lịch sử của Nhật Bản, khi họ chưa từng thắng ở vòng knock-out World Cup. Trong khi đó, Brazil chưa từng thua đại diện châu Á. Họ lần lượt thắng Trung Quốc 4-0 (vòng bảng 2002), Nhật Bản 4-1 (vòng bảng 2006), Triều Tiên 2-1 (vòng bảng 2010) và Hàn Quốc 4-1 (vòng 1/8 2022).
FIFA đã nâng án phạt dành cho Jarell Quansah lên 2 trận, khiến hậu vệ này vắng mặt trong trận tứ kết và bán kết (nếu tuyển Anh đi tiếp). Quyết định này đặt HLV Thomas Tuchel vào tình thế khó khăn về nhân sự, đặc biệt ở vị trí hậu vệ phải.
Quansah đã bị truất quyền thi đấu ở phút 54 trong trận đấu vòng 1/8 World Cup 2026 gặp đội đồng chủ nhà Mexico. Pha vào bóng cao chân nguy hiểm với hậu vệ Jesus Gallardo đã khiến VAR vào cuộc và trọng tài rút thẻ đỏ trực tiếp. Dù phải chơi thiếu người trong 36 phút cuối, "Tam sư" vẫn bảo toàn chiến thắng 3-2 để giành quyền vào tứ kết, nơi họ sẽ đối đầu Na Uy tại Miami (Mỹ) vào rạng sáng 12/7 (giờ Việt Nam).
Chiến thắng trước Mexico đánh dấu lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, tuyển Anh giành quyền đi tiếp sau khi phải chơi thiếu người ở vòng knock-out. Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự vắng mặt của Quansah cùng những vấn đề nhân sự có thể ảnh hưởng đến tham vọng tiến sâu của "Tam sư" tại giải đấu.
Ban đầu, Quansah được dự kiến chỉ bị treo giò một trận vì thẻ đỏ trực tiếp. Tuy nhiên, FIFA sau đó đã áp dụng quy định về "lỗi chơi bóng nghiêm trọng" và nâng án lên hai trận. Án phạt này không chỉ khiến hậu vệ thuộc biên chế Liverpool bỏ lỡ trận đấu quan trọng với Na Uy mà còn tiếp tục bị cấm thi đấu ở bán kết, nếu tuyển Anh vượt qua vòng đấu này.
Sự vắng mặt của Quansah đặt HLV Thomas Tuchel vào tình thế khó khăn ở vị trí hậu vệ phải. Tuyển Anh đang nóng lòng chờ đợi tình trạng thể lực của Reece James, người chưa ra sân kể từ trận hòa 0-0 với Ghana ở vòng bảng do chấn thương gân kheo. Cầu thủ của Chelsea vẫn phải tập riêng theo chương trình hồi phục cá nhân vào thứ Tư.
Trước đó, khi James vắng mặt, Quansah từng đá chính ở trận gặp Panama nhưng cũng phải rời sân trong hiệp hai vì chấn thương. Djed Spence sau đó được bố trí thay thế và đá chính trước CHDC Congo, trước khi Declan Rice phải bất đắc dĩ đảm nhận vai trò hậu vệ phải ở cuối trận. Quansah trở lại đội hình chính ở trận gặp Mexico nhưng lại nhận thẻ đỏ, buộc Ezri Konsa phải chuyển sang đá hậu vệ phải. Tuyển Anh đang hy vọng James kịp bình phục cho trận gặp Na Uy, nếu không HLV Tuchel sẽ tiếp tục phải xoay xở với bài toán nhân sự nan giải này.
Án phạt dành cho Quansah cũng khiến tuyển Anh đặt câu hỏi về tính nhất quán trong cách xử lý của FIFA. Trước đó, FIFA đã đình chỉ án treo giò một trận của tiền đạo tuyển Mỹ Folarin Balogun trong 12 tháng sau khi có sự can thiệp giúp xem xét lại quyết định, dẫn tới việc Liên đoàn Bóng đá Anh (FA) cân nhắc khả năng kháng cáo về tấm thẻ đỏ của Quansah.
Điều này khiến HLV Tuchel bày tỏ sự khó hiểu về ranh giới giữa những trường hợp có thể kháng cáo và những trường hợp không được thay đổi.
HLV Tuchel đã bày tỏ sự khó hiểu về tiền lệ được tạo ra từ quyết định này: "Ranh giới bắt đầu và kết thúc ở đâu? Tôi không có câu trả lời. Chúng ta có thể đảo ngược thẻ đỏ của Quansah hay không? Điều gì đang xảy ra? Liệu chúng ta có nên kháng cáo nếu một thẻ vàng không đáng nhận? Chúng ta nghĩ đó không phải thẻ đỏ, nhưng ai sẽ là người quyết định?".
Trận chung kết World Cup 2026 giữa đội tuyển Argentina và Đội tuyển Tây Ban Nha không chỉ là cuộc đua giành cúp vàng. Với bóng đá châu Âu, đây còn là cơ hội để chấm dứt chuỗi thống trị của nhà đương kim vô địch thế giới.
Kể từ World Cup 2022, Argentina liên tục vượt qua những đối thủ mạnh nhất đến từ châu Âu. Từ Hà Lan, Croatia, Pháp cho đến đội tuyển Anh, không đội bóng nào tìm được lời giải trước tập thể do HLV Lionel Scaloni xây dựng.
Điều đó đặt ra câu hỏi: vì sao các đại diện hàng đầu châu Âu vẫn chưa thể ngăn bước Argentina?
Trong nhiều năm, Argentina thường bị xem là đội bóng phụ thuộc quá nhiều vào Lionel Messi. Nhưng kể từ khi Scaloni nắm quyền, cách vận hành của đội tuyển đã thay đổi hoàn toàn.
Messi vẫn là thủ lĩnh và là trung tâm trong lối chơi, nhưng gánh nặng không còn đặt lên vai anh. Tuyến giữa với Enzo Fernandez, Alexis Mac Allister và Rodrigo De Paul mang đến sự cân bằng, trong khi Cristian Romero trở thành chốt chặn đáng tin cậy ở hàng thủ. Trên hàng công, Julian Alvarez hay Lautaro Martinez đều có thể tạo khác biệt.
Chính sự đồng đều ấy giúp Argentina không đánh mất bản sắc ngay cả trong những thời điểm Messi không ghi bàn hoặc không có phong độ cao nhất.
Ở bán kết World Cup 2026 gặp đội tuyển Anh, Messi không lập công nhưng vẫn góp dấu giày vào cả 2 bàn thắng giúp Argentina ngược dòng. Điều đó cho thấy nhà vô địch thế giới đã biết cách chiến thắng bằng cả một hệ thống.
Nếu nhìn lại những chiến thắng trước các đội bóng châu Âu, có thể thấy một điểm chung. Argentina không phải lúc nào cũng chơi hay hơn đối thủ trong suốt 90 phút, nhưng họ gần như luôn chơi tốt hơn ở những khoảnh khắc quyết định.
Tại World Cup 2022, họ vượt qua Hà Lan sau loạt sút luân lưu đầy bản lĩnh ở tứ kết, rồi đánh bại Croatia 3-0 bằng màn trình diễn giàu tính chiến thuật ở bán kết. Trong trận chung kết, Argentina hai lần để đội tuyển Pháp gỡ hòa nhưng vẫn giành chiến thắng trên chấm luân lưu để lên ngôi vô địch.
Đến World Cup 2026, kịch bản ấy tiếp tục lặp lại. Ở tứ kết, họ để đội tuyển Thụy Sĩ gỡ hòa và phải kéo trận đấu vào hiệp phụ nhưng cuối cùng sự tỏa sáng của các chân sút trẻ vẫn đưa nhà đương kim vô địch đi tiếp. Tới bán kết, bị đội tuyển Anh dẫn trước đến phút 86, Argentina vẫn giữ được sự bình tĩnh trước khi ghi liên tiếp 2 bàn để hoàn tất màn ngược dòng.
Điểm mạnh lớn nhất của đội bóng Nam Mỹ không chỉ nằm ở kỹ thuật hay chiến thuật, mà còn ở khả năng duy trì sự tỉnh táo trong những thời điểm áp lực nhất.
Một trong những yếu tố quan trọng khác là khả năng điều chỉnh của HLV Lionel Scaloni. Ông không áp đặt một cách chơi duy nhất cho mọi trận đấu. Trước Croatia, Argentina chủ động pressing và khai thác khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương.
Trước đội tuyển Pháp ở chung kết World Cup 2022, họ gây bất ngờ bằng cường độ pressing cao khiến đối thủ gần như không thể triển khai bóng trong hơn 70 phút đầu. Đến trận bán kết World Cup 2026 với đội tuyển Anh, Argentina lại kiên nhẫn chờ đối thủ mắc sai lầm sau khi HLV Thomas Tuchel chuyển sang sơ đồ 5 hậu vệ, từ đó liên tục tạo sức ép trong giai đoạn cuối trận. Khả năng thích nghi ấy khiến Argentina trở nên khó lường hơn rất nhiều so với chính họ cách đây vài năm.
Dẫu vậy, thử thách lớn nhất của Argentina có lẽ mới ở phía trước. Đội tuyển Tây Ban Nha bước vào chung kết với phong độ ấn tượng khi lần lượt loại nhiều đối thủ mạnh và đánh bại đội tuyển Pháp 2-0 ở bán kết. Khác với Hà Lan, Croatia, Pháp hay đội tuyển Anh, đội bóng của HLV Luis de la Fuente nổi bật nhờ khả năng kiểm soát bóng, tính kỷ luật và sự gắn kết của cả tập thể.
Đây cũng là đội tuyển châu Âu được đánh giá có lối chơi ổn định nhất ở World Cup 2026. Nếu Hà Lan mang đến sự lì lợm, Croatia sở hữu kinh nghiệm, Pháp có dàn ngôi sao còn đội tuyển Anh giàu sức trẻ, thì Tây Ban Nha là sự kết hợp giữa kỹ thuật, chiến thuật và khả năng kiểm soát trận đấu.