Chiều 1.5, đội tuyển nữ U.17 Việt Nam đã có trận hòa đầy kịch tính trước Thái Lan trong ngày ra quân VCK U.17 nữ châu Á 2026. Đánh giá về sự khác biệt giữa hai đội, HLV Okiyama Masahiko cho biết: “Các cầu thủ nữ Việt Nam đã thi đấu tốt, đặc biệt là về mặt thể lực. Đội Thái Lan có những cầu thủ bị chuột rút ở cuối trận, nhưng các cầu thủ Việt Nam thì không”.
Vị HLV người Nhật Bản cũng dành lời khen cho tinh thần thi đấu không bỏ cuộc của các cầu thủ, dù hai lần bị đối thủ vượt lên dẫn trước. “Các cầu thủ thi đấu với tinh thần không bỏ cuộc đến phút chót. Đội nữ U.17 Việt Nam đã làm tốt, chạy nhiều hơn đối thủ. Trong cabin, ban huấn luyện đã tạo bầu không khí tốt để các cầu thủ tự tin và thoải mái khi ra sân”, ông chia sẻ.
Nhận xét về đối thủ, HLV Okiyama Masahiko đánh giá cao khả năng tổ chức tấn công của đội nữ U.17 Thái Lan. “Thái Lan là đội có khả năng tổ chức tấn công sắc bén. Họ rất mạnh. Cầu thủ số 10 (Kurisaka – đội trưởng) đá chính ở giải U.20 nữ châu Á. Cầu thủ này có tốc độ và thể lực rất tốt”, ông nói.
HLV Okiyama Masahiko cho biết, sau trận đấu đầu tiên căng thẳng, nhiệm vụ quan trọng của ban huấn luyện là giúp các cầu thủ nhanh chóng hồi phục để chuẩn bị cho trận gặp đội tuyển nữ U.17 Trung Quốc. “Chúng tôi sẽ phục hồi cho các cầu thủ vì họ vừa ra sân thi đấu một trận đấu căng thẳng và mệt mỏi. Những cầu thủ chưa hoặc ít được thi đấu sẽ tập luyện thêm để hoàn thiện bản thân. U.17 Việt Nam sẽ chơi theo cách khác để phù hợp với trình độ của đối thủ”, ông nhấn mạnh.
Ở lượt trận tiếp theo, đội tuyển nữ U.17 Việt Nam sẽ đối đầu chủ nhà Trung Quốc. HLV Okiyama Masahiko cũng gửi lời kêu gọi người hâm mộ tiếp tục đồng hành và cổ vũ cho đội tuyển: “Ở trận tới, chúng ta sẽ gặp đối thủ rất mạnh là U.17 nữ Trung Quốc. Tôi mong rằng khán giả sẽ tiếp tục ủng hộ cho các cầu thủ nữ U.17 Việt Nam”.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tình huống xảy ra cuối trận, khi Inter Miami đang tiến gần chiến thắng sân nhà đầu tiên kể từ khi chuyển sang sân mới. Thay vì bầu không khí lễ hội thường thấy, một phần khán đài lại vang lên bài hát công kích cầu thủ đội nhà. Messi lập tức quay về phía CĐV, liên tục ra dấu bằng tay với vẻ khó chịu. Sau trận, anh còn lắc ngón tay về phía khu vực La Familia, như muốn thể hiện sự phản đối.
Rodrigo De Paul cũng phản ứng tương tự. Tiền vệ Argentina chỉ vào logo trên áo đấu và thực hiện động tác hướng về toàn bộ khán đài, ngụ ý rằng CLB thuộc về tất cả người hâm mộ chứ không riêng nhóm CĐV quá khích (ultras).
Nguyên nhân là màn biểu tình im lặng của La Familia, nơi tập hợp nhiều hội CĐV nhiệt thành nhất của Inter Miami. Trong khoảng 85 phút đầu trận, nhóm này không đánh trống, không phất cờ và gần như không hát cổ vũ. Đây là điều hiếm thấy ở các trận sân nhà của Inter Miami.
La Familia cho rằng các cầu thủ thiếu tôn trọng CĐV kể từ khi đội chuyển sang sân Nu. Họ phàn nàn rằng cầu thủ thường đi thẳng vào phòng thay đồ sau trận mà không tới khu vực khán đài ultras để cảm ơn. Một thành viên Southern Legion, hội CĐV thuộc La Familia, nói rằng các thành viên thường tới sân từ buổi sáng để chuẩn bị cờ, biểu ngữ và khu cổ vũ, nhưng người duy nhất thường chào hỏi họ là hậu vệ Noah Allen.
Đến phút 85, La Familia mới bắt đầu hát trở lại. Tuy nhiên, bài hát họ sử dụng lại là nguyên nhân khiến căng thẳng bùng phát.
Theo nhiều CĐV Inter Miami trên Reddit, giai điệu mà La Familia dùng vốn là bài cổ động nổi tiếng trong bóng đá Argentina, thường xuất hiện khi đội bóng chơi tệ hoặc sa sút phong độ. Nội dung bài hát có ý nghĩa: "Các cầu thủ, hãy chơi có máu lửa hơn, các anh đâu đá với đối thủ mạnh".
Tài khoản Danni0, tự nhận là người Argentina, bình luận: "Messi phản ứng như vậy vì anh ấy nhận ra ngay bài hát. Ở Argentina, bài này chỉ dùng lúc đội chơi tệ hoặc khủng hoảng. Messi chắc không tin nổi mình nghe thấy điều đó khi Inter Miami đang thắng".
Một CĐV khác, Whatdididotho1, cho rằng La Familia đã chọn sai thông điệp. "Messi hiểu bài hát đó theo đúng nghĩa truyền thống ở Argentina, nên nghĩ CĐV đang chỉ trích đội bóng", người này viết. "Anh ấy bực bội vì nghe thấy những lời đó, dù Inter Miami cuối cùng cũng thắng trận đầu tiên trên sân mới".
Nhiều người hâm mộ khác đứng về phía Messi. Tài khoản lao3hero viết: "Nếu thật sự ủng hộ CLB, bạn không nên đòi hỏi cầu thủ phải tới cảm ơn mình".
Trong khi đó, BigAl_MIA cho rằng nhóm ultras cư xử như thể họ là "những CĐV duy nhất của Inter Miami". "Messi và De Paul muốn nói rằng CLB thuộc về toàn bộ sân vận động, không riêng La Familia", tài khoản này bình luận.
Một số ý kiến khác lại bảo vệ nhóm ultras. Tài khoản Upset-Difficulty5836 cho rằng bóng đá Nam Mỹ có văn hóa khác biệt, nơi mối quan hệ giữa cầu thủ và hội CĐV rất quan trọng. "Không có người hâm mộ thì không có CLB", tài khoản này viết.
Tranh cãi cũng phản ánh sự khác biệt văn hóa trong chính Inter Miami. Từ khi Messi gia nhập năm 2023, đội bóng Florida mang đậm dấu ấn Argentina với 8 cầu thủ, nhiều hơn cả Mỹ (7). Tuy nhiên, CLB vẫn thi đấu tại MLS - môi trường thể thao Mỹ ít chịu ảnh hưởng của văn hóa ultras kiểu Nam Mỹ.
Dù vậy, chiến thắng trước Portland phần nào giúp căng thẳng hạ nhiệt. Inter Miami vươn lên nhóm đầu miền Đông MLS, còn Messi tiếp tục cho thấy tầm ảnh hưởng với một bàn thắng và một kiến tạo, trận thứ tư liên tiếp anh làm được điều này.
Tin Gốc: Vnexpress

Bản sắc của hai đội đều đã được "đóng đinh", mang đến một hình dung nhất định về kịch bản của trận chung kết Champions League 2025-2026. Một PSG "nghiện" kiểm soát bóng, liên tục đập nhả và ban bật để tiến công với tỷ lệ cầm bóng trung bình lên tới 64,6% mỗi trận tại Ligue 1 mùa này. Trong khi đó, với việc để thủng lưới ít nhất (27 bàn) và ghi nhiều bàn từ bóng chết nhất (25 bàn) tại Ngoại hạng Anh, Arsenal sẽ dựa vào lối chơi rình rập và tận dụng triệt để thời cơ.
Nói vậy không có nghĩa đây đơn thuần là cuộc đấu giữa "hàng công của Luis Enrique" và "hàng thủ của Mikel Arteta". Arsenal vẫn sở hữu những ngôi sao có khả năng tạo đột biến khi có bóng, còn PSG sẵn sàng chơi thực dụng khi hoàn cảnh đòi hỏi. Cùng với đó, là những chi tiết và toan tính chiến thuật khác biệt có thể định đoạt trận cầu khép lại mùa giải của bóng đá châu Âu.
Chiêu giao bóng "dị" của PSG
Trong kỷ nguyên mà các tình huống cố định liên tục được cải tiến, hình ảnh một đội chủ động đá dài đưa bóng đi hết đường biên dọc sang phần sân đối phương ngay sau tiếng còi khai cuộc không còn là bất ngờ. Đây là một hành động có ý đồ. Nhưng việc PSG lại chuộng bài vở có phần sơ đẳng này hơn ai hết là điều khiến nhiều người khó hiểu. Vậy mục đích của họ là gì?
"Bản chất là để dồn ép đối phương vào một góc sân", chuyên gia phân tích tình huống cố định Stuart Reid, người từng làm việc với hàng loạt CLB, gồm cả Como – đội vừa giành vé dự Champions League và Hull City – tân binh Ngoại hạng Anh mùa tới), giải thích. "Đẩy cao đội hình ngay lập tức và cố gắng giành lại bóng từ quả ném biên của đối thủ. Bằng cách đó, bạn sẽ nhanh chóng kiểm soát bóng trên một phần ba sân đối phương".
Đó chính xác là những gì PSG đã và đang làm rất tốt. Trong hai trận đấu cuối cùng tại Ligue 1 mùa này, họ đều giành lại quyền kiểm soát bóng trong vòng 30 giây sau khi giao bóng. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là thầy trò Enrique không dùng bài này làm bàn đạp để có những pha dứt điểm sớm. Các số liệu thống kê chỉ ra rằng, dù đã đá bóng thẳng ra biên 28 lần tại Ligue 1 và 15 lần tại Champions League mùa này, chưa một lần nào PSG dứt điểm trong vòng 60 giây đầu tiên.
Thay vào đó, PSG có xu hướng luân chuyển bóng ngược về hàng thủ để thiết lập thế trận kiểm soát. Một lập luận thường được đưa ra là họ hoàn toàn có thể đạt được mục đích đó chỉ bằng cách chuyền về ngay khi giao bóng. Nhưng như chuyên gia Reid chỉ ra: "Khi giao bóng, khoảng cách giữa các cầu thủ thường rất lớn" và có thể Enrique coi đây là một điểm yếu dễ bị đối thủ khai thác. Nói cách khác, HLV người Tây Ban Nha muốn thiết lập thế pressing và kiểm soát với khối đội hình đã dâng cao lên phần sân đối phương, thay vì bắt đầu từ sâu trên phần sân nhà một khi luân chuyển bóng về từ một pha giao bóng.
Ngoại hạng Anh gần đây đã chứng kiến hai bàn thắng - của Erling Haaland vào lưới Everton và Wilson Isidor của Sunderland vào lưới Aston Villa - ghi ngay sau tình huống giao bóng, thời điểm khoảng trống giữa các hậu vệ đối phương bị giãn ra một cách cơ học. Kịch bản này không thể xảy ra với PSG nếu họ chọn giao bóng dài ra hết biên đối thủ, bởi ngay thời điêm đó, toàn đội hình của họ sẽ dâng lên và thu hẹp khoảng cách như một khối thống nhất.
Song song với "chiêu" giao bóng, chiến thuật phát bóng lên từ vị trí thủ môn của PSG trong trận bán kết lượt về với Bayern Munich cũng từng gây xôn xao dư luận. Ban đầu, ai cũng nghĩ thủ thành Matvei Safonov liên tục chuyền hỏng khi đá bóng thẳng ra biên trái qua vạch vôi giữa sân, nhưng hành động đó nhanh chóng lặp lại như một hệ thống.
Nhiều ý kiến trên các diễn đàn bóng đá như Reddit hoặc X sau đó cho rằng hành động lặp lại này là nhằm thu hẹp không gian chơi bóng của nhân tố Michael Olise, thông qua việc PSG dồn quân vào cánh có sự hiện diện của ngôi sao này. Song thực tế, tuyển thủ Pháp có một ngày chơi kém tại sân Allianz chủ yếu đến từ khả năng hỗ trợ phòng ngự chất lượng của Fabian Ruiz.
Mục đích chính vẫn là vây hãm Bayern vào một không gian chật hẹp để pressing, thay vì chỉ nhắm vào một cá nhân nhất định. Đồng thời, khu vực phòng ngự ở cánh này của đại diện nước Đức là do hậu vệ biên Konrad Laimer - một người có chiều cao thấp hơn tiền đạo cánh Khvicha Kvaratskhelia - đảm trách. Nếu bóng trong cuộc sau quả phát của Safonov, PSG có quyền kỳ vọng vào những tình huống tranh chấp trên không trực tiếp của ngôi sao người Gruzia. Chuyên gia Reid lý giải kỹ hơn rằng: "Yếu tố tâm lý đóng vai trò lớn ở đây. Bạn vây hãm, đẩy đối phương vào thế lúng túng, thiết lập một bẫy pressing ở vị trí mình chủ động chọn. Đó là đòn tâm lý chiến".
Kai Havertz hay Viktor Gyokeres?
Hiếm khi một đội vào đến chung kết Champions League mà vị trí trung phong cắm vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Nếu một CLB đang hướng tới cú đúp danh hiệu quốc nội và châu Âu, họ thường có một bộ khung cố định.
Nhưng Arsenal là ngoại lệ. Arteta đang có hai lựa chọn: Havertz hoặc Gyokeres. Cả hai đều không phải là những mảnh ghép hoàn hảo nhất, và chìa khóa dẫn đến chiến thắng có thể nằm ở việc sử dụng họ đúng thời điểm.
Nhiều ý kiến cho rằng tiền đạo người Thụy Điển xứng đáng đá chính nhờ phong độ thăng hoa cuối mùa, hiệu suất làm bàn ấn tượng tại Champions League (5 bàn sau 11 lần đá chính) và quan trọng nhất là màn trình diễn rực sáng ở bán kết trước Atletico Madrid.
Không ngoa khi nói màn trình diễn của Gyokeres ở lượt đi, dù không ghi bàn, là trận đấu toàn diện nhất của anh trong màu áo Arsenal. Anh càn lướt, xả thân trong các pha đấu tay đôi, làm khổ hàng thủ của Diego Simeone, kéo các hậu vệ vào những vị trí bất lợi, làm tường xuất sắc và chuyền bóng mở ra cơ hội vào vùng cấm.
Tuy nhiên, Gyokeres thường chỉ chơi hay khi áp đảo được đối phương về mặt thể chất. Khả năng đỡ bước một và kiểm soát bóng của tiền đạo này chưa đạt đến đẳng cấp hàng đầu, nên anh thường bù đắp bằng thể hình, sức càn lướt và tốc độ.
Những Robin Le Normand, David Hancko hay Marc Pubill của Atletico từng bị chân sút 27 tuổi này đè vượt mặt dễ dàng. Nhưng liệu anh có tái hiện điều đó trước bộ đôi Willian Pacho và Marquinhos của PSG?
Câu hỏi này lại củng cố lập luận rằng Kai Havertz – người sở hữu kỹ thuật cá nhân tốt hơn, kết nối lối chơi mượt mà và pressing ấn tượng hơn – nên là người đá chính. Nếu Arsenal gặp khó trong việc kiểm soát bóng, khả năng giữ bóng và chờ các đồng đội dâng lên của Havertz sẽ trở nên giá trị.
Sau đó, khi đối phương đã xuống sức hoặc khi Arsenal cần dốc toàn lực tìm bàn thắng, lối chơi giàu thể lực của Gyokeres lại phát huy tác dụng nhiều hơn. Cả hai phương án đều có cơ sở và Arteta sẽ phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhưng chuẩn xác.
Tử huyệt của hai đội
Cả PSG và Arsenal đều bước vào trận chung kết với nỗi lo canh cánh ở hành lang cánh phải nơi hàng thủ.
Lựa chọn số một của Arsenal là Jurrien Timber đã gặp chấn thương từ giữa tháng 3. Dù đang chạy đua với thời gian để trở lại, anh chắc chắn khó lòng đạt 100% phong độ. Trong khi, người đóng thế Ben White cũng dính chấn thương đầu gối nghiêm trọng trong trận gặp West Ham hồi tháng 5 và phải nghỉ hết mùa.
Hệ quả, Arteta phải đứng trước các lựa chọn gồm trung vệ Cristhian Mosquera, tiền vệ trụ Martin Zubimendi, hoặc tiền vệ trung tâm Declan Rice. Cả ba đều từng được thử nghiệm ở vị trí hậu vệ phải trong một tháng qua khi Arteta xoay tua tìm giải pháp.
Phương án khả dĩ nhất là Mosquera, bởi ít ra anh là một hậu vệ thuần túy, và việc kéo hai cái tên còn lại ra biên sẽ làm suy giảm đáng kể sức mạnh tuyến giữa. Song đây vẫn là thử thách quá tầm đối với cầu thủ 21 tuổi - người mới cập bến Emirates hè năm ngoái dưới dạng tiềm năng - khi phải đối đầu với mũi khoan Kvaratskhelia cùng sự hỗ trợ của hậu vệ trái Nuno Mendes phía PSG. Đây được xem một trong những cánh trái mạnh nhất thế giới hiện tại.
Ngôi sao người Georgia còn thường xuyên hoán đổi vị trí linh hoạt với hai tiền đạo còn lại của PSG. Do đó, sẽ có lúc Mosquera phải đối mặt với Ousmane Dembele hoặc Desire Doue và không thể chỉ tập trung phong tỏa một người duy nhất. Đáng ngại hơn, đôi khi cả hai tiền đạo cánh của PSG sẽ xuất hiện ở cùng một hành lang để phối hợp, tạo nên những tình huống "quá tải quân số" để đè bẹp hậu vệ biên đối phương.
Ở chiều ngược lại, Arteta phần nào được an ủi khi PSG cũng không có lực lượng mạnh nhất ở vị trí hậu vệ phải. Achraf Hakimi, người dính chấn thương gân kheo ở trận bán kết lượt đi với Bayern, đang phải chạy đua với thời gian để kịp bình phục. Nếu anh vắng mặt, tiền vệ trung tâm Warren Zaire-Emery sẽ là người trám chỗ.
Zaire-Emery mới 20 tuổi nhưng đã có tới 21 lần đá hậu vệ phải mùa này. Tuy nhiên, anh không thể mang lại sức sát thương lớn trong các pha leo biên như Hakimi và bản chất không phải một cầu thủ bám biên thuần túy. Đây sẽ là khoảng trống để các mũi khoan cánh trái của Arsenal như Leandro Trossard, Gabriel Martinelli, Eberechi Eze, hay những bài phối hợp chồng biên khai thác.
Ngay cả khi Hakimi có thể ra sân, đó cũng sẽ là trận đầu tiên của anh sau một tháng dưỡng thương, khép lại một chiến dịch bào mòn thể lực kéo dài gần hai năm qua do phải cày ải thêm cả FIFA Club World Cup. Tình trạng mệt mỏi và cảm giác bóng chưa tốt của hậu vệ Morocco chắc chắn sẽ là điểm tử huyệt để Arsenal tập trung khoét vào.
Tin Gốc: Vnexpress

Từ sau vòng bảng, Bao Phương Vinh thể hiện phong độ "cực cháy" khi lần lượt đánh bại các đối thủ mạnh là Cho Myung Woo (số 1 thế giới, đương kim vô địch), Son Jun Hyuk và Trần Thanh Lực.
Với lợi thế sân nhà và sự cổ vũ nồng nhiệt, tay cơ sinh năm 1995 được kỳ vọng có lần đầu vô địch châu Á. Thực tế cho thấy Bao Phương Vinh thi đấu không hề kém trong trận chung kết.
Tuy nhiên tại giải đấu lần này, Kim Haeng Jik lại quá xuất sắc. Anh nhập cuộc với sự hưng phấn, đưa ra các pha xử lý chính xác để dẫn xa tới 27-15 sau hiệp 1.
Trở lại thi đấu, Bao Phương Vinh bừng tỉnh để tung một series 10 điểm, rút ngắn cách biệt xuống chỉ còn 25-27.
Với nhiều tay cơ, đó là áp lực tâm lý lớn. Nhưng Kim Haeng Jik khiến khán giả ngỡ ngàng khi đáp trả bằng lượt cơ 8 điểm, tạo ra tỉ số 35-25.
Tay cơ Hàn Quốc giữ được sự tập trung, duy trì lợi thế. Bao Phương Vinh cũng chơi đầy nỗ lực và vượt qua mốc 40 điểm. Thậm chí tưởng chừng đã có màn lội ngược dòng xảy ra khi Kim Haeng Jik có nhiều tình huống đánh hỏng.
Nhưng rồi anh kịp tỉnh táo trở lại vào thời khắc quyết định, qua đó giành chiến thắng chung cuộc 50-42. Đây là lần thứ 4 liên tiếp, chức vô địch carom 3 băng Giải billiards vô địch carom châu Á nằm trong tay người Hàn Quốc.
Lần gần nhất họ không thể lên ngôi là vào năm 2019. Khi đó cũng tại TP.HCM, Trần Quyết Chiến giành chức vô địch thuyết phục.
Sau nội dung carom 3 băng, Giải billiards vô địch carom châu Á 2026 sẽ còn 3 nội dung là U22 carom 3 băng, carom 3 băng nữ và carom 1 băng diễn ra từ ngày 9 đến 10-5 tại Nhà thi đấu Hồ Xuân Hương.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

