Tháng 2/2004, Maura Murray gặp tai nạn xe ở vùng nông thôn New Hampshire (Mỹ) rồi sau đó biến mất một cách bí ẩn, hơn 20 năm qua không tìm thấy dấu vết.
Thời điểm mất tích, Murray mới 21 tuổi, là sinh viên điều dưỡng tại trường Đại học Massachusetts ở Amherst.
Theo đó, 19h27 ngày 9/2/2004, bà Faith Westman gọi điện cho cảnh sát ở thị trấn Haverhill, New Hampshire để báo cáo về vụ tai nạn xe hơi trên quốc lộ 112. Một chiếc Saturn màu đen dường như bị mắc kẹt trong con mương gần nhà bà. Nhân viên trực tổng đài cho biết sẽ cử một sĩ quan đến hiện trường.
Đến 19h42, nhà chức trách nhận được một cuộc gọi khác về vụ tai nạn, lần này là từ một tài xế xe buýt. Ông báo cáo rằng tài xế là một phụ nữ trẻ, có vẻ “hoảng loạn” nhưng không bị thương.
Tài xế xe buýt cho biết đã đề nghị cô gái gọi cảnh sát đến hiện trường tai nạn, nhưng cô nói đã gọi dịch vụ cứu hộ. Tuy nhiên, ông vẫn gọi cảnh sát khi về đến nhà – cách hiện trường khoảng 100m. Ông nói rằng không thể nhìn thấy xe của cô gái từ nhà mình, nhưng thấy những chiếc xe khác đi ngang qua đoạn đường đó.
Đến 19h46, viên cảnh sát đầu tiên đến hiện trường nhưng không thấy Maura đâu. Chiếc xe bị khóa, túi khí đã bung, và các dấu hiệu tại hiện trường cho thấy xe lao khỏi đường, đâm vào nhiều cây, xoay tròn và dừng lại ở làn đường ngược chiều. Một hộp rượu và một chai Coca-Cola chứa chất lỏng màu đỏ có mùi cồn được tìm thấy trong xe, cùng bản đồ chỉ đường đến Burlington, Vermont.
Nhà chức trách xác định người mất tích là Maura Murray – một cô gái được miêu tả là “con nhà người ta”, vừa học giỏi vừa năng động trong thể thao.
Những dấu hiệu bất ổn
Gia đình Maura cho biết, cô từng đối mặt một số vấn đề cá nhân: 3 tháng trước khi mất tích, cô bị bắt vì sử dụng số thẻ tín dụng bị đánh cắp, nhưng cáo buộc sẽ được bãi bỏ nếu giữ hành vi tốt; 4 ngày trước khi biến mất, cô suy sụp sau một cuộc gọi với chị gái đang gặp rắc rối do nghiện rượu. Tuy nhiên, người thân khẳng định cô không có ý định tự tử.
Ngày 9/2/2004, Maura rời ký túc xá mà không thông báo ai. Cô gửi email cho giáo sư để xin nghỉ học vì gia đình có người qua đời nhưng bố mẹ cô cho biết, trong nhà chẳng có ai vừa qua đời cả.
Maura còn gọi điện cho chủ căn hộ cũ tại Bartlett, New Hampshire, tìm thông tin đặt phòng khách sạn tại Vermont nhưng không đặt phòng, rút tiền từ ATM, mua rượu, lấy giấy tờ liên quan vụ tai nạn xe. Lần cuối cùng Maura sử dụng điện thoại là lúc 16h37.
Khoảng 19h27–19h46, các cuộc gọi báo cáo tai nạn được thực hiện, nhưng chỉ vài phút sau đó, Maura đã biến mất.
Giả thuyết về vụ mất tích
Có rất nhiều giả thuyết được đặt ra cho sự biến mất bí ẩn của Murray.
Một trong những giả thuyết ban đầu của cảnh sát là Maura đã lên kế hoạch tự tử hoặc bị ám ảnh bởi ý nghĩ tự tử sau vụ tai nạn xe hơi cuối cùng. Nhưng nhiều người thân thiết khẳng định rằng cô sẽ không bao giờ tự kết liễu đời mình.
Một giả thuyết khác cho rằng Maura hoảng loạn sau khi gây tai nạn chỉ vài giờ sau khi làm hư hại xe của bố và đã bỏ trốn khỏi khu vực để tránh gặp rắc rối. Xét đến lượng rượu được tìm thấy tại hiện trường và chai Coca-Cola có khả năng chứa đầy rượu, nhà chức trách tin rằng Maura đã uống rượu và không muốn mạo hiểm phá hỏng hồ sơ “hành vi tốt” sau vụ gian lận thẻ tín dụng.
Một số người suy đoán rằng cô đã bắt đầu cuộc sống mới ở đâu đó để trốn tránh các vấn đề pháp lý và những rắc rối cá nhân. Nhà chức trách thừa nhận khả năng Maura vẫn còn sống ở đâu đó, nhưng cho rằng điều này cực kỳ khó xảy ra.
Trong khi đó, nhà báo điều tra Meggie Freleng cho rằng Maura đã bị sát hại trong tay một kẻ giết người hàng loạt mà cảnh sát chưa tìm ra, rằng Murray không phải nạn nhân duy nhất của hắn.
Nhà báo Maggie Freleng và cựu Cảnh sát Tư pháp Mỹ Art Roderick đã tìm đến nhà ngoại cảm Allison DuBois để “giải quyết” vụ án. Allison DuBois nói rằng cô ấy hoàn toàn không biết gì về Maura Murray hoặc về bất kỳ nghi vấn nào xung quanh sự biến mất của Murray trước khi cô đến New Hampshire. Thông qua tên, hình ảnh và sinh nhật của Murray, Allison đã đưa ra những ấn tượng của mình về vị trí của Murray.
Khi được hỏi rằng liệu Murray còn sống hay không, Allison nói rằng: “Cảm giác của tôi là cô ấy không còn sống nữa. Murray đã đi nhờ xe ô tô của một người đàn ông và phải có những đồng phạm giúp đối tượng che đậy tội ác này. Cô ấy không phải là nạn nhân duy nhất và đã bị đưa đến một nơi mà kẻ giết người nói rằng sẽ có cả những người khác nữa”.
Tiếp tục tiến trình vụ án, cựu cảnh sát và nhà điều tra tư nhân John Smith đã đưa cho nhà báo Maggie Freleng và cựu Cảnh sát Tư pháp Mỹ Art Roderick các mảnh gỗ mà anh ta thu được từ một tủ quần áo bên trong ngôi nhà khung hình chữ A. Có những lời đồn đoán rằng Murray đã bị một người đàn ông sát hại trong căn nhà đó, nằm cách không xa nơi diễn ra vụ đâm xe.
Nhà khoa học Forensic Lori Baker nói với Freleng và Roderick rằng các mảnh gỗ đã thử nghiệm hoàn toàn dương tính với máu người. Sau đó, Freleng đã gửi kết quả đến Cảnh sát Tiểu bang New Hampshire. Chuck West thuộc Tổ chức Cold Case của New Hampshire đã nói với họ rằng mẫu máu từ các mảnh gỗ đã quá lâu nên không thể xác định được đó có phải là máu của Murray hay không. Tuy nhiên, Chuck West cũng nói rằng họ sẽ kiểm tra lại vụ việc.
Tháng 9/2021, Cảnh sát bang New Hampshire công bố phát hiện mảnh xương người tại Loon Mountain, cách North Haverhill 25 dặm, nhưng kết quả phân tích đồng vị carbon xác định hài cốt không thuộc Maura. Gia đình vẫn tiếp tục tìm kiếm với quyết tâm đưa con gái về nhà.
Cho đến nay, Maura Murray vẫn là một ẩn số: Cô biến mất chỉ sau vài giờ từ khi rời Amherst đến vụ tai nạn ở Haverhill, để lại một chiếc xe hỏng, một số đồ đạc, và hàng loạt câu hỏi chưa lời giải đáp.
Vụ việc trở thành biểu tượng của những kỳ án mất tích bí ẩn nhất, khiến công chúng, nhà chức trách và những nhà điều tra nghiệp dư tiếp tục quan tâm suốt hơn 2 thập kỷ qua.
Quá trình thụ lý xem xét kháng cáo của các bên, bà Nguyễn Ngọc Ánh - mẹ cố diễn viên Đức Tiến, nhiều lần có đơn kiến nghị tòa giám định chữ ký của con trai trên bản di chúc ngày 9/8/2023 lập tại Mỹ về việc để lại toàn bộ di sản cho vợ - Nguyễn Bình Phương (Hoa hậu áo dài Dallas Bình Phương).
Ngoài ra, bà Ánh còn đề nghị tòa định giá lại 2 bất động sản tranh chấp là nhà đất tại phường Hiệp Bình, TP HCM và mảnh đất tại Tây Ninh (Long An cũ). Theo bà, việc định giá lại nhằm xác định chính xác giá trị tài sản do chính sách pháp luật thay đổi và biến động thị trường dẫn đế giá theo chứng thư thẩm định tại cấp sơ thẩm không còn phù hợp.
Hồi tháng 5/2024, Đức Tiến qua đời ở tuổi 44 tại Mỹ. Sau đó, vợ anh xuất trình di chúc thể hiện chồng để lại toàn bộ tài sản cho mình. Bà Ánh (mẹ Đức Tiến) cho rằng di chúc "không hợp pháp", hai bên phát sinh tranh chấp. Không thỏa thuận được, tháng 3 năm ngoái Bình Phương khởi kiện yêu cầu chia di sản.
Ngày 28/10, TAND TP HCM xử sơ thẩm, xác định di chúc lập tại Mỹ hợp pháp và đã được hợp pháp hóa lãnh sự. Di sản của Đức Tiến gồm nhà đất tại phường Linh Đông, TP Thủ Đức (nay là Hiệp Bình), trị giá 6,2 tỷ đồng và một thửa đất ở Long An (nay là Tây Ninh), trị giá khoảng một tỷ đồng.
Quá trình giải quyết vụ kiện và tại tòa sơ thẩm, bà Ánh đề nghị HĐXX không công nhận di chúc lập tại Mỹ (Đức Tiến để lại toàn bộ tài sản cho vợ) là hợp pháp tại Việt Nam. Bà cho rằng căn nhà ở Thủ Đức là tài sản chung của bà và con trai, nên đề nghị chia đôi và bà được nhận hiện vật là căn nhà. Còn thửa đất ở Long An, bà cho rằng đó là tài sản riêng của Đức Tiến, đề nghị chia đều theo pháp luật cho bà, con dâu và cháu nội.
Tòa không chấp nhận quan điểm của Bình Phương cho rằng toàn bộ tài sản là hình thành trong thời kỳ hôn nhân, bởi căn nhà được mua trước khi kết hôn và thửa đất đã thanh toán 70% trước thời điểm đăng ký kết hôn. Với tư cách giám hộ hợp pháp của con gái, Bình Phương được hưởng và quản lý hơn 70% tổng giá trị di sản; tòa giao cô nhận phần hiện vật và hoàn trả lại tiền tương ứng cho bà Ánh.
Sau phán quyết của tòa sơ thẩm, Bình Phương kháng cáo một phần bản án sơ thẩm. Cô đề nghị cấp phúc thẩm xem xét lại và công nhận cô sở hữu 50% giá trị nhà đất tại phường Hiệp Bình (trước đây là phường Linh Đông, TP Thủ Đức) và một thửa đất tại Long An, nay là tỉnh Tây Ninh.
Ngoài ra, Bình Phương không đồng ý việc bà Ánh được hưởng 10% giá trị nhà đất tại phường Hiệp Bình vì "không có đóng góp về tài chính" trong việc hình thành khối tài sản này. Bởi Điều 33 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014 xác định tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân là tài sản chung của vợ chồng, trừ khi chứng minh được là tài sản riêng.
Bình Phương cũng phản đối việc tòa sơ thẩm cho rằng bà Ánh "có công quản lý, tôn tạo tài sản" vì bà trông coi nhà chỉ là thỏa thuận tạm thời, không làm tăng giá trị tài sản. Nguyên đơn đề nghị tòa xác định di sản Đức Tiến để lại là phần tài sản sau khi trừ chi phí chữa bệnh và mai táng hợp lý tại Mỹ.
Còn bà Ánh kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm, cho rằng tòa chưa xem xét đánh giá toàn diện, đầy đủ các chứng cứ trong hồ sơ; có sự nhầm lẫn trong áp dụng pháp luật dẫn tới việc ban hành bản án không khách quan cũng như đảm bảo quyền lợi ích hợp pháp của mình. Bà đề nghị tòa cấp phúc thẩm sửa bản án theo hướng chấp nhận toàn bộ yêu cầu phản tố của mình, được sở hữu nhà con trai để lại.
Theo Cổng thông tin điện tử Công an Tp.HCM, tiếp tục mở rộng điều tra vụ án vi phạm quy định về bảo vệ động vật hoang dã và hành vi hợp thức hóa nguồn gốc động vật hoang dã trái phép, Cơ quan CSĐT Công an Tp.HCM đã làm rõ đường dây mua bán, nuôi nhốt động vật hoang dã không rõ nguồn gốc, đồng thời phát hiện nhiều cá nhân, trong đó có cán bộ kiểm lâm, có hành vi tiếp tay cho các đối tượng vi phạm thông qua việc lập khống hồ sơ, xác nhận sai nguồn gốc lâm sản, nhận hối lộ và hợp thức hóa giấy tờ nhằm che giấu hoạt động phạm tội.
Trước đó, qua công tác rà soát địa bàn, lĩnh vực đa dạng sinh học, Công an Tp.HCM phát hiện hộ kinh doanh tại địa chỉ 454A Thống Nhất, phường Tam Thắng do Trương Thị Kim Hà (SN 1978) làm chủ có biểu hiện nghi vấn nuôi nhốt, kinh doanh động vật hoang dã trái phép. Ngày 7/5, Công an Tp.HCM phối hợp Hạt Kiểm lâm Phú Mỹ tiến hành kiểm tra cơ sở này.
Qua kiểm tra xác định, do biết trước thông tin về việc kiểm tra, Nguyễn Văn Lời - cán bộ Hạt Kiểm lâm Phú Mỹ được phân công tham gia đoàn kiểm tra - đã điện thoại báo trước cho Hà để di chuyển số động vật hoang dã đang nuôi nhốt ra khỏi địa điểm kinh doanh nhằm đối phó với cơ quan chức năng. Tuy nhiên, bằng các biện pháp nghiệp vụ, lực lượng chức năng đã phát hiện Trương Thị Kim Hà cất giấu 433 cá thể động vật hoang dã tại một kho hàng cách cơ sở kinh doanh khoảng 20 mét, gồm 430 cá thể chim và 3 cá thể bò sát, tất cả đều không có hồ sơ chứng minh nguồn gốc hợp pháp.Kết quả giám định xác định có 73 cá thể thuộc Danh mục động vật hoang dã nguy cấp, quý, hiếm nhóm IIB theo quy định tại Thông tư số 85/2025/TT-BNNMT và 360 cá thể động vật hoang dã thông thường.
Làm việc với cơ quan điều tra, Trương Thị Kim Hà thừa nhận đã thu mua động vật hoang dã không rõ nguồn gốc từ nhiều nguồn khác nhau để nuôi nhốt, kinh doanh nhằm thu lợi bất chính. Để hợp thức hóa nguồn gốc số động vật trên, Hà đã tìm kiếm thông tin trên mạng Internet về chủng loại, số lượng động vật, sau đó đặt Nguyễn Hạnh Phúc mua các bảng kê lâm sản tương ứng. Đồng thời, Hà nhiều lần đưa tiền cho Nguyễn Văn Lời để được hướng dẫn, hỗ trợ thực hiện các thủ tục liên quan đến hồ sơ cấp phép nuôi nhốt, kinh doanh động vật hoang dã.
Tiếp tục truy xét mở rộng điều tra vụ án, Công an Tp.HCM đã xác minh, điều tra làm rõ thêm 8 đối tượng liên quan trong việc lập khống hồ sơ, xác nhận sai nguồn gốc lâm sản, mua bán bảng kê lâm sản và tiếp tay cho hoạt động mua bán động vật hoang dã trái phép. Trong đó có một số cán bộ kiểm lâm được xác định có hành vi nhận hối lộ, giả mạo trong công tác để xác nhận nguồn gốc lâm sản không đúng thực tế, lập biên bản xác minh khống, ký xác nhận vào hồ sơ không bảo đảm căn cứ pháp lý đã làm sai lệch thông tin quản lý nhà nước, tạo điều kiện cho các đối tượng vi phạm che giấu hành vi phạm tội xác nhận hồ sơ trái quy định, hợp thức hóa nguồn gốc động vật hoang dã,
Cụ thể: Nguyễn Hạnh Phúc (SN 1985; ngụ: phường Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk) liên hệ với 4 đối tượng là Phan Dương Khánh Ly (SN 1992; ngụ: xã Thăng Bình, Đà Nẵng) chủ cơ sở nuôi chim ở Đà Nẵng; Nguyễn Hồ Quang Nghĩa (SN 1975; ngụ: phường Tây Nha Trang, Khánh Hòa) chủ cơ sở nuôi chim tại Khánh Hòa; Nguyễn Văn Tam (SN 1991; ngụ: phường Lâm Viên, Lâm Đồng) và Vũ Thế Nam (SN 1997; ngụ: xã Vĩnh Hòa, Hải Phòng) chủ cơ sở nuôi chim ở Hải Phòng đặt mua bảng kê lâm sản.
Chủ các cơ sở nuôi chim nêu trên liên hệ Kiểm lâm viên tại Hải Phòng và Đà Nẵng xin xác nhận bảng kê lâm sản có nội dung không đúng với thực tế. Trong đó, Nguyễn Văn Xuân (SN 1982; ngụ: phường Bàn Thạch, Tp.Đà Nẵng) và Phùng Bá Thắng (SN 1989; ngụ: xã Xuân Phú, Tp.Đà Nẵng) đều là Cán bộ kiểm lâm Hạt Kiểm lâm liên xã khu vực 5 thuộc Chi cục kiểm lâm Tp.Đà Nẵng lập, ký xác nhận khống vào biên bản xác minh nguồn gốc lâm sản, xác nhận bảng kê lâm sản cho chủ cơ sở nuôi chim Phan Dương Khánh Ly. Mạc Đỗ Kiên (SN 1983; ngụ: xã An Lão, Tp.Hải Phòng; Cán bộ kiểm lâm Hạt kiểm lâm khu vực II, Tp.Hải Phòng) đã thực hiện việc giải quyết hồ sơ xác nhận bảng kê lâm sản trái quy định cho chủ cơ sở nuôi chim Vũ Thế Nam. Sau khi có các hồ sơ kê khai lâm sản nêu trên, Ly và Nam đã bán chô Phúc, từ đó Phúc bán lại Trương Thị Thu Hà để kiếm lời.
Ông Nguyễn Thiện Nhân (63 tuổi, Chủ tịch HĐQT Công ty CP vốn Thái Thịnh) vừa bị Viện Kiểm sát nhân dân tối cao truy tố với cáo buộc tổ chức, chỉ đạo các hành vi liên quan đến những khoản vay gây thiệt hại hơn 3.153 tỉ đồng cho Ngân hàng Đông Á.
Ông Nhân bỏ trốn trước khi bị khởi tố và hiện đang bị truy nã.
Một người nữa cũng đang bỏ trốn bị viện kiểm sát truy tố là Nguyễn Ngọc Minh (Tổng giám đốc Công ty CP vốn Thái Thịnh Đà Lạt).
Còn vợ ông Nhân là Nguyễn Thanh Thủy (Chủ tịch HĐQT Công ty CP Lê Minh MC) và Nguyễn Đắc Hiệp (Chủ tịch HĐQT Công ty Lâm Viên) cùng bị truy tố về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Theo cáo trạng, ông Nguyễn Thiện Nhân từng ký hợp đồng hợp tác đầu tư với hai công ty nước ngoài là Vinaland Espero Limited (VNL) và Vietnam Infrastructure Holding Limited (VIHL).
Theo thỏa thuận, hai đối tác nước ngoài tài trợ cho TTC 100 triệu USD để mua cổ phần, góp vốn vào các doanh nghiệp mục tiêu. Đổi lại, doanh nghiệp phải hoàn trả đầy đủ số tiền này cùng các khoản lãi, phí theo cam kết.
Để thực hiện thương vụ, Ngân hàng Đông Á do ông Trần Phương Bình điều hành đứng ra bảo đảm khả năng hoàn trả khoản tiền 100 triệu USD trong trường hợp TTC mất khả năng thanh toán.
Ngân hàng Đông Á đã giải ngân toàn bộ 100 triệu USD, tương đương hơn 1.600 tỉ đồng, cho TTC sử dụng.
Tuy nhiên đến khi VNL và VIHL yêu cầu hoàn trả vốn, TTC không còn khả năng thu xếp nguồn tiền, cáo trạng nêu.
Đây được xem là điểm khởi đầu của chuỗi giao dịch tín dụng kéo dài nhiều năm sau đó.
Theo cáo trạng, để Công ty Thái Thịnh có tiền thanh toán cho các đối tác nước ngoài, ông Trần Phương Bình đã chỉ đạo cấp dưới tại Ngân hàng Đông Á cho nhiều công ty và cá nhân liên quan đến nhóm doanh nghiệp này vay vốn.
Kết quả điều tra xác định ngân hàng đã cho vay 11 khoản với tổng số tiền hơn 1.820 tỉ đồng, đồng thời xuất quỹ gần 78 tỉ đồng để mua lại tài sản của nhóm doanh nghiệp này nhằm hợp thức hóa tài sản bảo đảm.
Để duy trì dòng tiền, ông Nguyễn Thiện Nhân đã chỉ đạo nhiều cá nhân, doanh nghiệp trong nhóm Thái Thịnh đứng tên vay vốn tại Ngân hàng Đông Á.
Một trong những khoản vay đầu tiên là khoản vay 210 tỉ đồng của Công ty TTC Đà Lạt vào cuối năm 2008.
Hồ sơ thể hiện doanh nghiệp vay tiền để đầu tư hai dự án văn hóa - thể thao tại Lâm Đồng và dùng chính hai dự án này làm tài sản bảo đảm với giá trị được xác định khoảng 590 tỉ đồng.
Tuy nhiên, thời điểm thế chấp, doanh nghiệp chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, nên các dự án chưa đủ điều kiện pháp lý để làm tài sản bảo đảm.
Sau khi được giải ngân, toàn bộ 210 tỉ đồng được chuyển về TTC để trả nợ khoản vay 100 triệu USD. Đến năm 2011, do không triển khai đúng tiến độ, cả hai dự án bị UBND tỉnh Lâm Đồng thu hồi.
Khoản vay sau đó trở thành nợ xấu với tổng dư nợ hơn 527 tỉ đồng, bao gồm cả gốc và lãi, cáo trạng nêu.
Không chỉ sử dụng doanh nghiệp, ông Nguyễn Thiện Nhân còn trực tiếp đứng tên vay vốn. Chủ tịch doanh nghiệp này ký hồ sơ vay 416,5 tỉ đồng với lý do mua cổ phần Công ty CP vật liệu xây dựng Vĩnh Đức. Tài sản bảo đảm là hơn 42 triệu cổ phần của chính doanh nghiệp này.
Tuy nhiên, kết quả điều tra xác định tài sản không được đăng ký giao dịch bảo đảm theo quy định. Sau khi được giải ngân, toàn bộ số tiền vay được sử dụng để đảo nợ cho các khoản vay đến hạn tại Ngân hàng Đông Á.
Đến thời điểm khởi tố vụ án, khoản vay này đã phát sinh dư nợ hơn 847 tỉ đồng.
Cùng thời điểm, bà Nguyễn Thanh Thủy (vợ ông Nhân) cũng ký hồ sơ vay 110 tỉ đồng với mục đích mua cổ phần Vĩnh Đức. Số tiền sau đó không được sử dụng đúng như hồ sơ vay vốn mà được chuyển để thanh toán các khoản nợ khác. Khoản vay này phát sinh dư nợ gần 197 tỉ đồng, cáo trạng nêu.
Đáng chú ý, khoản vay 442 tỉ đồng của Công ty Lê Minh được bảo đảm bằng quyền sử dụng đất và tài sản thuộc dự án khu đô thị Hùng Vương - Tiền Châu (Vĩnh Phúc).
Tuy nhiên tài sản này trước đó đã được thế chấp cho một khoản vay khác tại một ngân hàng khác. Dù vậy, Ngân hàng Đông Á vẫn giải ngân.
Theo cáo trạng, đến thời điểm khởi tố giai đoạn hai của vụ án Ngân hàng Đông Á, nhóm Công ty Thái Thịnh còn dư nợ 6 khoản vay với tổng số tiền hơn 3.153 tỉ đồng.
Các khoản vay này hầu như không còn tài sản bảo đảm hợp pháp để xử lý thu hồi nợ. Nhiều doanh nghiệp đã ngừng hoạt động, dự án bị thu hồi hoặc tài sản bảo đảm không đủ điều kiện pháp lý, cáo trạng nêu.
Trong khi đó, Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Ngọc Minh đã bỏ trốn khỏi nơi cư trú. Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định truy nã đối với hai người này.
Kết quả điều tra cho thấy từ khoản tài trợ 100 triệu USD ban đầu, hàng loạt khoản vay được thiết lập, đảo nợ qua nhiều công ty và cá nhân liên quan. Dòng tiền liên tục được xoay vòng để trả nợ cũ thay vì phục vụ hoạt động sản xuất kinh doanh như hồ sơ tín dụng thể hiện.
Theo cáo buộc, chính quá trình này đã khiến Ngân hàng Đông Á phát sinh khoản thiệt hại đặc biệt lớn, với tổng dư nợ hơn 3.000 tỉ đồng không còn khả năng thu hồi.
Viện kiểm sát thông báo các bị can đang bỏ trốn ra đầu thú để hưởng chính sách khoan hồng của Nhà nước theo quy định.
Trường hợp hai người này tiếp tục bỏ trốn, cơ quan tố tụng sẽ xem đây là việc từ bỏ quyền bào chữa và tiến hành xét xử theo quy định pháp luật.
Viện kiểm sát đã chuyển hồ sơ sang Tòa án nhân dân TP.HCM để xét xử sơ thẩm đối với bốn bị can trong vụ án.