Nhà thờ Phước Hảo tọa lạc tại ấp Phước Hảo, xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long (trước đây thuộc ấp Hòa Hảo, xã Phước Hảo, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh) là một trong những nhà thờ lâu đời đã trải qua 2 thế kỷ gắn bó cùng vùng đất Tây Nam bộ. Còn giáo xứ Phước Hảo là một trong những giáo xứ có bề dày lịch sử lâu đời thuộc giáo phận Vĩnh Long.
Trao đổi với PV Thanh Niên, linh mục Phêrô Huỳnh Văn Quang chia sẻ, lịch sử nhà thờ gắn liền với thuở sơ khai mở cõi, khai khẩn đất đai của những nhóm dân cư đầu tiên. Ban đầu, vùng đất này chỉ ngập tràn cỏ năng và cây tràm. Khi đó, 4 người tiên phong gồm các ông Nguyễn Văn Nhân, Nguyễn Văn Triều, Trương Văn Vầy và Huỳnh Văn Binh đã đến đây, chọn một dải đất cao (giồng) để định cư.
“Dải giồng này vốn thuộc về một người Khmer tên là Krùm, do đó khu vực này ban đầu mang tên là Giồng ông Krùm hay gọi tắt là Giồng Rùm. Hiện nay, tổng diện tích toàn nhà thờ rộng hơn 3,3 ha”, linh mục Phêrô Huỳnh Văn Quang cho biết thêm.
Vào khoảng năm 1856, giữa bối cảnh thời cuộc nhiều biến động, cộng đồng giáo dân tại đây từng phải tản mác khắp nơi để mưu sinh. Vượt qua những thăng trầm, người dân dần quy tụ lại.
Đến giai đoạn 1955 – 1960, dưới thời cha sở Phêrô Nguyễn Cang Thường, Tòa giám mục Vĩnh Long chính thức nâng Giồng Rùm lên thành họ đạo và đổi tên thành họ đạo Phước Hảo lấy theo tên đơn vị hành chính của xã thời bấy giờ.
Công trình nhà thờ Phước Hảo mang dáng dấp khang trang, kiên cố như hiện tại được đặt nền móng và xây dựng chủ yếu vào năm 1933 dưới thời linh mục Giuse Nguyễn Văn Bạch. Trải qua hơn 90 năm với nhiều đợt trùng tu, nhà thờ vẫn giữ trọn vẹn nét kiến trúc cổ điển với vòm trần cao vút.
Điểm nhấn trong quy hoạch cảnh quan là sự kết hợp hài hòa giữa không gian hành lễ và các công trình phụ trợ. Trong đó, khu vực Đất Thánh (nghĩa trang) với tuyến đường đưa tang được tổ chức quy cũ ngay trong khuôn viên rộng lớn. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, những âm thanh dương cầm trong trẻo thường ngân lên từ các buổi tập thánh ca, tạo nên một nét sinh hoạt văn hóa thanh bình, đặc trưng giữa vùng quê.
Từ khoảng 1.200 người vào năm 1933, đến nay, giáo xứ Phước Hảo đã phát triển mạnh mẽ với hơn 5.000 giáo dân (gồm hơn 900 hộ gia đình). Họ đạo nhận Chúa Kitô Vua vũ trụ làm bổn mạng và có sự tổ chức cộng đồng bài bản, chặt chẽ.
Cơ cấu quản lý truyền thống của họ đạo (được gọi là Ban quới chức) thể hiện rõ tính tự quản và tinh thần đoàn kết. Ban bao gồm 1 ông Trùm, 4 ông Câu và 30 ông Biện, được chia thành 10 Sở biện. Mỗi Sở biện đều có Biện sở và Biện phó trực tiếp chăm lo đời sống tinh thần cho các hộ dân. Đặc biệt, mỗi Sở biện đều được xây dựng một tượng đài riêng, trở thành nơi quy tụ sinh hoạt tín ngưỡng tại các xóm ấp nhỏ, qua đó thắt chặt thêm tình làng nghĩa xóm.
Ông Trương Quyền (45 tuổi, ngụ xã Tân Hòa) chia sẻ, có thời gian rảnh là ông đến nhà thờ để phụ giúp các công việc lớn nhỏ. Với ông, việc đóng góp chút công sức cho giáo xứ không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm vui, là cách để tìm thấy sự bình yên.
Chị Vũ Thị Huyền (36 tuổi, trưởng đoàn mục vụ đang tu học tại TP.HCM) cho biết: “Chúng tôi thường xuyên tổ chức các buổi sinh hoạt cho thiếu nhi vào dịp cuối tuần. Mục đích lớn nhất là giúp các em tìm hiểu sâu hơn về các dòng tu, từ đó hướng các em đến lối sống tốt đời đẹp đạo, biết yêu thương, chia sẻ và đặc biệt là phải luôn hiếu thảo với cha mẹ”.
Nhà thờ Phước Hảo không đóng khung trong các hoạt động mà có sự tương tác, hòa nhịp rất mạnh mẽ với xã hội bên ngoài. Trải qua nhiều thế hệ, các đời linh mục quản xứ luôn chú trọng việc kết hợp tinh thần tôn giáo với văn hóa bản địa.
Nơi đây đã thực sự trở thành một “mái nhà chung” gìn giữ các giá trị đạo đức, đồng thời không ngừng lan tỏa các hoạt động thiện nguyện, sẵn sàng dang tay chia sẻ khó khăn với người dân địa phương, thắt chặt tinh thần đoàn kết lương – giáo bền vững theo thời gian.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 19 tháng 7, đại lý vé số Kim Hía ở TP.HCM thông báo đã bán trúng và đổi thưởng ngay lập tức cho khách trúng 16 vé đài Tiền Giang lộ diện sớm.
Cụ thể, những tờ vé trên có dãy số cuối là 97878, trúng giải tư xổ số Tiền Giang ngày 19 tháng 7. Ngay sau đó, đại lý đã thông báo cho người may mắn, hỗ trợ đổi thưởng sớm. Đại lý Kim Hía cũng chia sẻ tin vui lên mạng xã hội.
Xổ số ngày 19 tháng 7 mở thưởng 3 đài gồm đài Tiền Giang với dãy số trúng độc đắc là 486026, đài Kiên Giang với dãy số trúng độc đắc là 310228 và đài Đà Lạt với dãy số trúng độc đắc là 087842.
Hôm qua, anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long cho biết đã bán trúng và đổi thưởng cho khách có cọc vé trúng số. Theo đó, 160 tờ có dãy số cuối 998 thuộc đài Hậu Giang mở thưởng xổ số miền Nam ngày 18 tháng 7 trúng giải bảy. Đại lý cho biết, chủ nhân của những tờ vé số này là khách quen của đại lý, đã nhận thưởng qua hình thức chuyển khoản.
Trong khi đó, đại lý vé số Bé Quang ở Cà Mau cũng đổi thưởng 4 tờ vé số trúng số trị giá 200 triệu đồng (chưa trừ thuế). Cụ thể, 4 tờ có dãy số 162811 thuộc xổ số Bình Phước ngày 18 tháng 7 trúng an ủi.
Chiều nay 3.7, Trại hè Thanh Đa lần thứ 47 khai mạc tại Trung tâm tư vấn và hỗ trợ người lao động - Nhà nghỉ Khách sạn Công đoàn Thanh Đa (phường Bình Quới).
Đây cũng là nơi 1.200 em nhỏ là con của công nhân, viên chức, người lao động ở TP.HCM sẽ tạm xa gia đình trong 3 ngày để tham gia nhiều hoạt động thú vị, bổ ích trong mùa hè này.
Trại hè Thanh Đa là mô hình giáo dục trải nghiệm đặc trưng, mang đậm bản sắc của TP.HCM do Liên đoàn Lao động TP.HCM và Thành Đoàn TP.HCM phối hợp tổ chức. Nhiều năm qua, trại hè trở thành điểm hẹn văn hóa, sân chơi lành mạnh, an toàn và bổ ích cho con em công nhân, viên chức, người lao động.
Bà Nguyễn Kim Loan, Phó chủ tịch Liên đoàn Lao động TP.HCM cho biết: "Trại hè không ngừng đổi mới nội dung tổ chức qua từng năm. Sự chăm lo này không chỉ mang lại niềm vui ngày hè cho các em, mà còn là sự sẻ chia thiết thực, giúp công nhân viên chức lao động yên tâm công tác, đóng góp cho sự phát triển kinh tế - xã hội. Trại hè không chỉ mang tinh thần, giá trị truyền thống suốt 47 năm qua mà còn giúp các em học thêm các kỹ năng mềm, tiếp năng lượng để bước vào năm học mới gặt hái nhiều kết quả tốt".
Trại hè Thanh Đa lần thứ 47 năm 2026 được tổ chức từ ngày 3.7 đến 26.7 với 4 đợt trại, tổng cộng có khoảng 1.200 em. Mỗi đợt trại kéo dài 3 ngày. Đợt trại đầu tiên bắt đầu ngày 3.7, có 301 em nhỏ tham gia. Các trại sinh đều ở trong độ tuổi từ 10 - 15 là cháu ngoan Bác Hồ, học lực, hạnh kiểm tốt.
Trại hè 2026 có chủ đề "Vòng tay bè bạn", mang đến chuỗi hoạt động vô cùng phong phú: từ các sân chơi kỹ năng, trò chơi vận động như đá banh, bơi lội, giao lưu văn nghệ, đốt lửa trại cho đến các bài học ý nghĩa về tình yêu quê hương, đất nước và ý thức bảo vệ môi trường.
Em Cổ Tấn Minh Anh, học sinh lớp 10, có 6 năm tham gia trại hè Thanh Đa chia sẻ: " Đây là một trong những hoạt động mong chờ nhất của em khi hè về trong suốt mấy năm qua. Trại hè có nhiều hoạt động bổ ích, vui nhộn. Em thích được đốt lửa trại cùng thầy cô và các bạn".
Em Trần Nhật Nam, học sinh lớp 8 tham gia trại hè lần thứ 4 chia sẻ: "Tham gia trại hè giúp em làm quen được nhiều bạn mới, rèn luyện tính kỷ luật và tự lập. Ngoài ra, em rất thích được đi Đầm Sen - 1 trong những hoạt động vui chơi thú vị trong 3 ngày diễn ra trại hè".
Ban tổ chức kỳ vọng trại hè sẽ là cầu nối giúp các em kết nối thêm nhiều người bạn mới, cùng nhau sẻ chia và lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.
Các em nhỏ cũng sẽ có cơ hội rèn luyện tinh thần tự lập, nâng cao kỹ năng thực hành, trau dồi kỹ năng xã hội, tư duy làm việc nhóm và ý thức kỷ luật.
Em Lê Hoàng Anh, học sinh lớp 10 chia sẻ: "Năm nay em 15 tuổi và cũng là lần cuối em được tham gia trại hè cùng các bạn. Trại hè để lại cho em nhiều kỷ niệm đẹp, nhiều trải nghiệm mới lạ. Em sẽ tham gia hết mình trong tất cả các hoạt động của trại hè để lưu giữ thật nhiều kỷ niệm với bạn bè và thầy cô".
Giữa cái nóng gay gắt của tháng tư phương Nam, khi mặt đường như hắt lửa, trước trụ sở Công ty Điện lực Bình Dương, một "trạm nước miễn phí" được đặt ngay ngắn. Bên cạnh bình nước là dòng chữ ngắn gọn: "Bình nước miễn phí - Kính mời".
Một bình nước sạch được thay mới mỗi ngày, những chiếc ly được sắp xếp gọn gàng, lặng lẽ chờ những người cần đến. Người ghé lại có thể là cô bán vé số vừa đi bộ qua vài con phố, một chú xe ôm công nghệ đang tranh thủ nghỉ chân sau cuốc xe dài, hay một người lao động ngoài trời với chiếc áo đã đẫm mồ hôi. Họ dừng lại vài phút, rót một ly nước mát, uống chậm rãi rồi tiếp tục cuộc mưu sinh của mình.
Một ly nước chẳng phải điều gì lớn lao. Nhưng giữa cái nắng như thiêu như đốt của miền Nam, ly nước ấy đủ làm dịu đi cơn khát, đủ để người ta thấy lòng mình nhẹ lại. Quan trọng hơn, nó khiến người nhận cảm thấy rằng giữa thành phố rộng lớn này vẫn có những người đang nghĩ đến nhau.
Tôi nghĩ đó cũng là điều làm nên nét đẹp rất riêng của Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) trong hành trình 50 năm phát triển. Bên cạnh nhiệm vụ bảo đảm nguồn điện cho phát triển kinh tế - xã hội, đơn vị còn đang góp phần nuôi dưỡng những giá trị nhân văn bằng các hành động gần gũi với đời sống thường ngày. Đó là sự sẻ chia. Là tinh thần vì cộng đồng được bắt đầu từ những việc rất nhỏ nhưng chạm đến trái tim con người. Ngành điện mang ánh sáng đến từng ngôi nhà. Còn những việc làm như thế mang đến cảm giác ấm lòng cho những người đang đi giữa cuộc sống nhiều bộn bề.
Điều đáng quý hơn là sự sẻ chia ấy không dừng lại ở những người bên ngoài cánh cổng đơn vị. Nó còn hướng về chính những người lao động đang ngày ngày giữ cho dòng điện được thông suốt.
Mùa khô là khoảng thời gian áp lực nhất đối với ngành điện. Nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Nhiệt độ ngoài trời nhiều ngày vượt ngưỡng 37 - 38 độ C. Trong khi đó, hàng nghìn công nhân vẫn phải làm việc tại hiện trường, trên các tuyến đường dây, các trạm điện và công trình lưới điện.
Giữa cái nắng bỏng rát ấy, những bộ quần áo bảo hộ thấm đẫm mồ hôi từ rất sớm. Người dân thường chỉ nhìn thấy ánh đèn sáng lên mỗi tối. Ít ai nhìn thấy phía sau ánh sáng ấy là những con người đang làm việc trên cao giữa trưa hè, dưới những lớp bảo hộ dày và những yêu cầu nghiêm ngặt về an toàn.
Bởi vậy, những chương trình chăm lo người lao động của EVNHCMC mang một ý nghĩa rất đặc biệt.
Tại nhiều đơn vị trực thuộc, công đoàn và đoàn thanh niên đã đến hiện trường để thăm hỏi, động viên lực lượng công nhân đang làm nhiệm vụ. Những phần quà gồm nước điện giải, nước bù khoáng, vitamin hay các nhu yếu phẩm thiết thực được trao tận tay người lao động giữa những ngày nắng nóng nhất.
Nhìn bề ngoài, đó chỉ là vài chai nước hay một phần quà nhỏ. Nhưng với những người đang làm việc dưới cái nắng gay gắt của mùa khô, đó còn là sự ghi nhận. Là lời cảm ơn, sự đồng hành. Là cảm giác rằng phía sau mình luôn có một tập thể quan tâm và sẻ chia.
Tôi đặc biệt ấn tượng với cách EVNHCMC chăm lo cho người lao động. Bởi sự quan tâm ấy không dừng ở những lời động viên. Nhiều đơn vị còn điều chỉnh thời gian làm việc phù hợp để tránh những khung giờ nắng gắt nhất, tăng cường nước uống và dinh dưỡng, theo dõi sức khỏe người lao động, đồng thời giám sát chặt chẽ các quy trình an toàn.
Điều đó cho thấy một tư duy phát triển rất hiện đại. Muốn có một ngành điện mạnh, trước hết phải chăm lo cho những con người đang làm nên sức mạnh ấy. Muốn dòng điện vận hành ổn định, trước hết phải giữ gìn sức khỏe và tinh thần của những người đang trực tiếp vận hành dòng điện.
Năm mươi năm qua, EVNHCMC đã góp phần thắp sáng thành phố bằng những công trình điện hiện đại, bằng những bước tiến mạnh mẽ trong chuyển đổi số và xây dựng lưới điện thông minh. Nhưng với tôi, một trong những giá trị đẹp nhất của ngành điện thành phố mang tên Bác lại nằm ở những câu chuyện rất đời thường như thế. Một bình nước miễn phí bên đường.
Một chuyến thăm hỏi công nhân giữa trưa nắng. Một phần quà được trao tận tay người lao động nơi công trường. Những điều nhỏ bé ấy giống như những tia sáng âm thầm rực rỡ bên ánh đèn thành phố mỗi đêm. Đủ để sưởi ấm lòng người.
Có lẽ, sau nửa thế kỷ phát triển, thêm một điều đáng tự hào nữa của EVNHCMC đó là cách ngành điện đã và đang lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong cộng đồng. Bởi một thành phố văn minh không chỉ được đo bằng những tòa nhà cao tầng hay những công trình hiện đại. Một thành phố đáng sống còn được tạo nên từ những nghĩa cử biết nghĩ cho nhau giữa đời thường.
Và tôi tin rằng, khi một ngành nghề biết đặt con người ở vị trí trung tâm, biết chăm lo cho cộng đồng, biết sẻ chia với người lao động, thì những dòng điện họ tạo ra sẽ không chỉ mang theo năng lượng, mà còn mang theo niềm tin, niềm tin vào sự tử tế, trách nhiệm cộng đồng.
Và niềm tin vào những giá trị nhân văn đang được gìn giữ, lan tỏa từng ngày trên thành phố mang tên Bác.