Shin Chang-won, 29 tuổi, lặng lẽ biến mất khỏi nhà tù ở Busan lúc bình minh ngày 20/1/1997 khi đang thụ án tù chung thân. Đó chỉ là khởi đầu cho cuộc truy lùng kéo dài nhất lịch sử hiện đại Hàn Quốc.
Trong 907 ngày, một loạt cuộc truy quét diễn ra trên toàn quốc. Nhà chức trách treo tiền thưởng kỷ lục 50 triệu won (35.000 USD) để bắt giữ kẻ đào tẩu.
Ngay cả khi có sự trợ giúp từ các đội SWAT, chó nghiệp vụ và trực thăng, cảnh sát vẫn luôn chậm chân hơn một bước. Dấu vết Shin để lại – một chiếc xe cũ, một cuốn nhật ký, dao, biển số xe và đồ trang sức ăn cắp – cung cấp rất ít manh mối cho cơ quan thực thi pháp luật.
“Mọi người dường như đang để mắt đến tôi. Tôi cố tình đến những nơi có cảnh sát để trở nên can đảm hơn”, Shin viết trong nhật ký vào ngày cuối cùng của năm 1997.
Trong thời gian trốn chạy, Shin gây ra hơn 100 vụ trộm cướp, ngang nhiên tận hưởng những thú vui xa hoa với tiền bạc và phụ nữ. Nhưng khi bị bắt lại vào tháng 7/1999, Shin nói: “Cuối cùng tôi cũng được yên bình”.
Kế hoạch vượt ngục
Shin sinh năm 1967 trong gia đình nông dân nghèo đông con, mẹ mất sớm, bỏ học từ cấp hai. Shin lần đầu bị bắt và đưa vào trại giam dành cho vị thành niên ở tuổi 15, vì ăn trộm một quả dưa hấu. Sau đó, hắn tiếp tục bị bắt nhiều lần vì tội trộm cắp, hành hung.
Tháng 3/1989, Shin và bốn đồng phạm đột nhập một ngôi nhà ở quận Seongbuk, phía bắc Seoul, lấy trộm tài sản trị giá 30 triệu won. Một trong các đồng phạm của Shin đã sát hại chủ nhà.
Sau 6 tháng lẩn trốn, Shin bị bắt tại một quán cà phê ở quận Dongdaemun, phía đông Seoul. Cuối năm đó, hắn bị kết án tù chung thân.
Năm 1994, Shin được chuyển đến nhà tù Busan – nơi nổi tiếng là không thể vượt ngục do các biện pháp an ninh nghiêm ngặt. Tuy nhiên, Shin vượt ngục thành công ngay trong lần đầu tiên, sau nhiều năm lên kế hoạch tỉ mỉ.
Shin bí mật lấy hai chiếc cưa lọng cầm tay từ một công trường trong khu trại giam. Suốt hai tháng, trong 20 phút vào giờ phát thanh hàng ngày buổi tối, hắn âm thầm cưa những thanh sắt chắn lỗ thông gió trên trần nhà vệ sinh.
Đối với Shin, lỗ thông gió trên trần nhà, rộng và dài 30 cm, là con đường dẫn đến tự do. Hắn giả vờ bị táo bón để giảm lượng thức ăn nạp vào, cố tình giảm gần 15 kg để cơ thể vừa vặn với lỗ thông gió.
Khoảng 3h ngày 20/1/1997, khi các tù nhân khác đang ngủ, Shin lặng lẽ bò vào ống thông gió và thoát ra khỏi tòa nhà. Sau đó, hắn chui qua hàng rào vào một khu vực đang xây dựng bên trong trại giam thông qua một cái lỗ được đào trong hai tháng. Tiếp đó, Shin lợi dụng dầm kim loại từ công trường để trèo qua bức tường ngoài cao 4,5 m.
Khoảng 6h, nhân viên trại giam phát hiện Shin biến mất, lối thoát từ lỗ thông gió đã bị phá hủy.
Những lần ‘bắt hụt’
Shin có thể lẩn trốn suốt 2 năm 6 tháng nhờ có nhiều người trợ giúp, đó là những phụ nữ bị hắn thu hút và sẵn sàng cung cấp nơi trú ẩn.
Ngày 15/10/1997, một cảnh sát chìm nhận được tin báo Shin đang ẩn náu tại nhà bạn gái họ Jeon ở Nam Chungcheong. Viên cảnh sát phục kích trên cầu thang dẫn đến căn hộ, đợi hắn trở về.
Khoảng 5h, dường như cảm nhận được điều bất thường, Shin đứng khựng lại giữa cầu thang. Nóng lòng lập công, viên cảnh sát bắn hai phát súng hơi vào tay và đầu hắn. Dù trúng đạn, Shin chỉ lau máu trên mặt rồi bỏ chạy.
Vài ngày sau, Shin đến gặp Jeon, đề nghị cô bỏ trốn cùng mình nhưng bị từ chối. Cả hai chia tay.
Trong vòng 10 ngày sau khi chia tay Jeon, Shin bắt đầu mối quan hệ mới với một cô gái 21 tuổi họ Kang. Hắn giới thiệu Kang với Jeon khi bạn gái cũ đến trả lại đồ đạc. Cảm thấy bị phản bội vì vẫn ôm hy vọng tái hợp, Jeon hợp tác với cảnh sát và tình nguyện làm mồi nhử.
Ngày 11/1/1998, Shin đồng ý gặp Jeon tại một bãi đậu xe yên tĩnh ở Cheonan, Nam Chungcheong. Hắn bị hai thám tử vạm vỡ mai phục, đánh đập nhưng may mắn chạy thoát khi khẩu súng nhắm vào hắn bị kẹt.
Tháng 7/1998, Shin cảnh sát nhận diện và thẩm vấn tại Gangnam, Seoul. Hắn trốn thoát trong lúc chống trả, nhưng cảnh sát đã thu hồi được chiếc xe hắn đánh cắp.
Trong xe, họ tìm thấy cuốn nhật ký ghi chép chi tiết về cuộc vượt ngục và các hoạt động sau đó của Shin, cùng 8,6 triệu won và 6.900 USD tiền mặt. Chiếc xe cũng cất giữ một bộ tóc giả, giấy tờ tùy thân bị đánh cắp và vài biển số xe.
Theo nhật ký, Sin trước đó đã lẩn trốn bằng cách chui vào các miệng cống. Phát hiện này dẫn đến việc cảnh sát tổ chức truy quét hệ thống cống rãnh ở khu vực Daemosan thuộc Seoul, vào tháng 7/1998, nhưng không có kết quả.
Mỗi lần cảnh sát truy bắt thất bại, Shin lại nổi tiếng hơn. Tiền thưởng cho việc bắt được Shin tăng từ 10 triệu lên 50 triệu won – số tiền kỷ lục, tương đương với một căn nhà ở khu phố giàu có Gangnam vào thời điểm đó.
Sự nổi tiếng kỳ lạ
Shin sống thoải mái trong thời gian trốn chạy, lê la cả chiều ở các quán cà phê và có tới 12 bạn gái. Trong số đó, 9 người là tiếp viên quán cà phê, 2 người làm việc trong cơ sở giải trí và một người là nhân viên trạm xăng.
Các bạn gái giúp Shin bán những món đồ trộm cắp. Hắn kiếm được tổng cộng 980 triệu won trong 105 vụ.
Thi thoảng, Shin chia sẻ số tiền kiếm được từ hoạt động phi pháp với những người cần giúp đỡ. Cuối năm 1997, hắn quyên góp 1 triệu won cho một cơ sở chăm sóc người khuyết tật ở Pyeongtaek, Gyeonggi. Hắn cũng tặng 800.000 won cho hai đứa trẻ phải kiếm tiền nuôi gia đình.
“Tôi nhắm mục tiêu vào các nhà lập pháp và quan chức cấp cao. Dù tôi buộc phải ăn cắp để sống, nhưng tôi sẽ không bao giờ làm hại người dân thường”, Shin viết trong nhật ký. Hắn cũng viết rằng chủ yếu nhắm mục tiêu vào các biệt thự sang trọng có diện tích từ 231 m2 trở lên.
Tin đồn rằng Shin chỉ cướp của người giàu lan rộng. Một cuốn sách hoạt hình lãng mạn hóa hành vi phạm tội của hắn đã trở thành sách bán chạy nhất tại các tiệm cho thuê.
Một số chuyên gia cho rằng việc xã hội đón nhận Shin là do cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
“Đó là thời điểm nhiều người kiệt quệ về mặt tâm lý do cuộc khủng hoảng. Shin xuất hiện và trở thành nguồn cảm hứng cho việc chống lại những đặc quyền”, nhà xã hội học Park Dong-hyun nói trong bộ phim tài liệu tội phạm của đài SBS phát sóng năm 2019.
Tuy nhiên, sau đó người ta phát hiện Shin chi rất ít cho các hoạt động từ thiện. Thực tế, hắn dành phần lớn tiền trộm cắp để duy trì cuộc sống lẩn trốn và cho phụ nữ.
Cú sảy chân không ngờ
Ngày 16/7/1999, một thợ sửa chữa 29 tuổi được gọi đến nơi ẩn náu của Shin cùng bạn gái ở Suncheon, tỉnh Nam Jeolla để sửa bếp ga.
Người thợ này, vốn là cựu sĩ quan tình báo quân đội, thấy lạ vì căn hộ được cho là nơi ở của một cặp vợ chồng mới cưới lại không treo ảnh cưới và lắp đặt quá nhiều máy tập thể dục, còn người chồng – Shin – lại đội mũ trong nhà. Nghi ngờ, người thợ đã đến văn phòng môi giới bất động sản gần đó để kiểm tra chủ sở hữu căn hộ.
Cuối ngày hôm đó, một nhóm cảnh sát vũ trang xông vào nơi ẩn náu của Shin qua cửa chính và sân thượng, chĩa súng vào đầu hắn.
“Anh là Shin Chang-won phải không?”, một sĩ quan hỏi. “Đúng, tôi là Shin Chang-won”, hắn trả lời.
Vụ bắt giữ Shin khiến cả nước xôn xao. Chiếc áo phông màu cầu vồng mà hắn mặc khi bị bắt – hàng nhái của thương hiệu thời trang Italy Missoni – đã trở thành trào lưu trong giới trẻ. Chiếc áo phông Missoni chính hãng nhanh chóng bán hết sạch trên toàn quốc. Truyền thông quốc tế ví Shin như “Robin Hood” của xứ kim chi, khiến cảnh sát Hàn Quốc phàn nàn rằng sự so sánh này là một sự xúc phạm.
Vụ án cũng phơi bày sự yếu kém của cảnh sát khi bỏ lỡ 11 cơ hội bắt giữ Shin, khiến hàng chục người bị kỷ luật. Thêm vào đó, một sĩ quan đã bị sa thải vì cưỡng hiếp bạn gái cũ của Shin tại nơi ẩn náu ở Nam Chungcheong vào tháng 10/1997.
Tháng 2/2000, Tòa án quận Busan tuyên phạt Shin thêm 22 năm 6 tháng tù vì tội trộm cắp trong lúc bỏ trốn. Hắn bị đưa trở lại nhà tù ở Busan.
Kể từ đó, Shin đã hai lần tự tử bất thành trong tù, vào tháng 8/2011 và tháng 5/2023.
Shin từ chối lời mời xuất hiện trong một chương trình của đài SBS năm 2020, viết rằng: “Tôi có thể nói gì khi là một kẻ mà án tử hình cũng không thể chuộc lỗi? Tất cả những lời tôi nói chỉ là những lời bào chữa cho bản thân. Tôi muốn lặng lẽ suy ngẫm về hành vi của mình và dành phần đời còn lại ở đây”.
Tuệ Anh (theo JoongangIlbo, Chosun Ilbo, Hankyoreh)
Adachi, 11 tuổi, rời nhà sau bữa sáng để đến trường tiểu học Sonobe ở thành phố Nantan, tỉnh Kyoto, Nhật Bản dự lễ tốt nghiệp vào ngày 23/3. Người đưa cậu bé đi hôm đó là cha dượng Yuuki Yamamoto, 37 tuổi. Nhưng đó cũng là lần cuối cùng Adachi được nhìn thấy còn sống.
Theo lời Yuuki, anh ta đã đưa con riêng đến trường vào khoảng 8h sáng rồi rời đi. Tuy nhiên, đến 8h30, giáo viên chủ nhiệm phát hiện Adachi vắng mặt trong giờ điểm danh. Do nhà trường đang bận tổ chức lễ tốt nghiệp nên mãi gần trưa mới liên lạc với mẹ cậu bé.
Kiểm tra camera an ninh, cảnh sát phát hiện Adachi hoàn toàn không xuất hiện trong khuôn viên trường ngày hôm đó. Không giáo viên hay bạn học nào nhìn thấy cậu bé.
Vụ mất tích nhanh chóng gây chấn động dư luận Nhật Bản. Hơn 1.000 cảnh sát và lính cứu hỏa được huy động tìm kiếm quanh khu vực núi rừng gần trường học. Truyền thông địa phương liên tục cập nhật thông tin về cậu bé mất tích bí ẩn.
Điều khiến nhiều người chú ý là Yuuki tỏ ra đặc biệt tích cực. Chính anh ta là người gọi cảnh sát trình báo sau khi nhận tin từ trường. Hôm sau, Yuuki còn đi phát tờ rơi tìm trẻ mất tích, liên hệ đội cứu hỏa địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Tuy nhiên, trong quá trình điều tra, cảnh sát dần phát hiện nhiều chi tiết bất thường.
Ngày 25/3, một chiếc giày của Adachi được tìm thấy trên đường mòn trong khu rừng cách trường học khoảng 6 km. Bốn ngày sau, chiếc cặp sách của cậu bé tiếp tục được phát hiện trên núi, cách trường khoảng 3 km.
Điểm kỳ lạ là trước đó lực lượng cứu hộ đã lục soát khu vực rất kỹ nhưng không thấy gì. Hơn nữa, dù vừa có mưa lớn, chiếc cặp sách lại hoàn toàn khô ráo.
Các điều tra viên nghi ngờ có người cố tình đặt lại đồ vật sau khi cuộc tìm kiếm bắt đầu nhằm đánh lạc hướng cảnh sát.
Khi kiểm tra ôtô của Yuuki, cảnh sát phát hiện dữ liệu hành trình vào ngày Adachi biến mất đã bị xóa có chủ đích. Trích xuất lịch sử tìm kiếm trên điện thoại của người đàn ông này, họ càng sốc hơn khi thấy hàng loạt từ khóa như: "cách tắt camera hành trình", "cách xóa dữ liệu" hay "cách phi tang xác".
Camera ở bãi đậu xe gần trường cũng ghi lại cảnh Yuuki đi bộ một mình trong sáng xảy ra vụ việc, không hề có Adachi đi cùng.
Trước những bằng chứng ngày càng rõ ràng, Yuuki cuối cùng thú nhận đã sát hại con riêng ngay trong xe hơi.
Theo lời khai, sau khi rời trường học, anh ta lái xe đến địa điểm khác trong thành phố rồi siết cổ Adachi đến chết. Để tránh bị phát hiện, Yuuki liên tục di chuyển thi thể qua nhiều nơi khác nhau.
Cảnh sát cho biết nghi phạm từng giấu xác tạm thời trong một nhà vệ sinh công cộng cách nhà chỉ vài phút lái xe, đồng thời theo dõi sát sao tiến trình tìm kiếm để tránh bị phát hiện.
Ngày 13/4, tức 3 tuần sau vụ mất tích, thi thể Adachi được tìm thấy trong khu rừng trên núi cách trường khoảng 2 km. Cậu bé nằm ngửa, không có nhiều thương tích bên ngoài.
Theo điều tra, vị trí thi thể cùng chiếc giày và cặp sách tạo thành một "tam giác đánh lạc hướng". Cảnh sát tin rằng Yuuki cố tình vứt các vật dụng ở nhiều hướng khác nhau để kéo dài thời gian điều tra.
Ngày 16/4, người đàn ông 37 tuổi bị bắt vì hành vi phi tang thi thể. Vụ án tiếp tục gây rúng động dư luận Nhật Bản khi những góc khuất trong gia đình dần lộ ra.
Yuuki từng được đồng nghiệp nhận xét là hiền lành, chăm chỉ và giỏi công nghệ thông tin. Anh ta quen mẹ của Adachi khi cùng làm việc tại một nhà máy điện tử. Sau khi cả hai ly hôn người cũ, Yuuki tái hôn với Ako – mẹ Adachi – và chuyển đến sống cùng gia đình.
Tuy nhiên, Adachi được cho là rất căm ghét cha dượng. Cậu bé từng kể với bạn học rằng "có một ông chú kỳ lạ đến sống trong nhà" và 2 người thường xuyên cãi vã.
Một bạn học còn khai từng chứng kiến Yuuki đánh Adachi rất tàn nhẫn. Nhưng mỗi lần được hỏi, cậu bé chỉ im lặng và nói: "Đừng hỏi chuyện gia đình mình".
Đáng chú ý, chỉ vài ngày trước vụ án, Yuuki bất ngờ xin nghỉ làm với lý do sức khỏe không tốt. Gia đình 3 người cũng đã đặt vé sang Trung Quốc du lịch vào ngày 24/3 — chỉ một ngày sau khi Adachi biến mất.
Theo giáo sư tâm lý Yasushi Fujii của Đại học Meisei ở Tokyo, việc Yuuki chủ động báo cảnh sát và tham gia phát tờ rơi tìm kiếm thực chất là một phần trong kế hoạch che giấu tội ác.
"Bằng cách biến mình thành người cha dượng đau khổ, nghi phạm vừa giảm sự nghi ngờ vừa có thể theo dõi sát diễn biến điều tra để kịp thời phi tang chứng cứ", chuyên gia nhận định.
Trong phiên xét hỏi trưa 20-5, chủ tọa đưa ra nhiều câu hỏi bác bỏ cách giải thích trên để làm rõ việc không bỗng dưng các doanh nghiệp lại tự chi tiền với tỉ lệ tròn 5% giống nhau.
Trước những câu hỏi dồn từ chủ tọa, ông Nguyễn Chiến Thắng (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm) phải thừa nhận việc cầm tiền từ doanh nghiệp để chỉ đạo cấp dưới thông thầu.
Trả lời thẩm vấn, ông Nguyễn Chiến Thắng cho biết Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm được giao đại diện Bộ Y tế, giúp việc cho Bộ trưởng triển khai dự án Bệnh viện Việt Đức và Bạch Mai cơ sở 2.
Theo lời khai của bị cáo, trước khi triển khai bất kỳ nội dung nào đều phải báo cáo Bộ Y tế, trực tiếp là bộ trưởng. “Bộ trưởng phải đồng ý thì mới được làm”, ông Thắng nói tại tòa, đồng thời cho biết sau mỗi công việc đều có báo cáo bằng văn bản gửi lãnh đạo bộ.
Khai về quá trình biết đến Công ty VK của Bỉ, ông Thắng cho hay bà Kim Tiến từng dự lễ khánh thành một bệnh viện quốc tế rồi trao đổi lại rằng đơn vị này thiết kế bệnh viện “đẹp, hiện đại”, đề nghị xem xét thuê cho hai dự án của Bộ Y tế.
Chỉ ba ngày sau khi Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm được thành lập, Công ty VK Việt Nam đã có văn bản giới thiệu năng lực, đề nghị được chỉ định làm đơn vị tư vấn thiết kế chính.
Theo cáo trạng, dù chưa có hồ sơ chứng minh năng lực, kinh nghiệm từ phía VK, song do đã có “gợi ý” từ lãnh đạo bộ nên ông Thắng vẫn giao cấp dưới lập thủ tục để chỉ định doanh nghiệp này.
Bị cáo còn bị cáo buộc không tổ chức khảo sát, đánh giá năng lực các nhà thầu trong nước nhưng vẫn kết luận các đơn vị này “không đáp ứng yêu cầu”.
Trả lời xét hỏi sáng nay, ban đầu ông Thắng quanh co khẳng định đã thực hiện khảo sát năng lực các nhà thầu trong nước.
Chủ tọa hai lần nhắc lại câu hỏi, ông Thắng vẫn khẳng định có thực hiện khảo sát. Tuy nhiên, khi chủ tọa hỏi dồn khảo sát vào thời điểm nào, có hồ sơ lưu lại hay không, thì ông Thắng tỏ ra lúng túng, ấp úng nói: “Hồ sơ chắc là có nhưng không biết có đủ không”.
"Bị cáo đi khảo sát tận nơi hay không?”, chủ tọa đặt lại câu hỏi lần thứ ba để truy vấn. Trước những câu hỏi gay gắt, bị cáo Thắng mới thừa nhận thực tế không đi khảo sát.
Ông biện minh do áp lực tiến độ "trong tình trạng vội vàng" nên đã "bằng kinh nghiệm trước đây” để đưa ra kết luận các nhà thầu trong nước không đáp ứng yêu cầu.
Câu trả lời này lập tức bị chủ tọa bác bỏ: “Khảo sát là khảo sát, không có chuyện khảo sát bằng kinh nghiệm. Đấy là chưa khảo sát mà đã đưa ra kết luận luôn”.
Theo cáo trạng, sai phạm xảy ra xuyên suốt từ khâu lập dự án, lựa chọn đơn vị tư vấn thiết kế, đấu thầu đến thi công hai bệnh viện. Riêng việc thuê tư vấn nước ngoài như trên bị xác định gây thiệt hại hơn 70 tỉ đồng.
Ngay từ khi bắt đầu trả lời thẩm vấn, ông Thắng nói hành vi phạm tội về cơ bản như đã khai tại cơ quan điều tra. Bị cáo chỉ thắc mắc về tội nhận hối lộ vì cho rằng mình "nhận tiền cho ban" và đã tự khai báo trước khi các nhà thầu tố cáo.
Cụ thể, ngoài sai phạm trong lựa chọn tư vấn thiết kế, ông Thắng còn bị cáo buộc yêu cầu các nhà thầu thi công chi "hoa hồng” 5%, qua đó nhận hơn 88 tỉ đồng.
Tại tòa, ban đầu ông Thắng khai không yêu cầu các nhà thầu phải chi theo mức 5% giá trị gói thầu và đổ cho doanh nghiệp "đến tự đưa tiền".
Trước lời biện minh trên, chủ tọa truy tại sao các nhà thầu đến tự đưa tiền mà lại con số giống nhau tròn trĩnh đúng 5% mà không phải 3% hay 2%? Ông Thắng chỉ đáp ngắn gọn "bị cáo không rõ".
Khi chủ tọa tiếp tục hỏi dồn, đặt vấn đề doanh nghiệp đưa số tiền lớn thì phải có mục đích nhờ vả, ông Thắng mới thừa nhận họ chi tiền để bị cáo giúp "giải quyết công việc trong dự án". Cụ thể, ông chỉ đạo cấp dưới thông thầu với doanh nghiệp.
Tuy nhiên ông Thắng tiếp tục biện minh: "Bị cáo không đòi hỏi, nhận tiền không phải cho riêng cá nhân bị cáo".
Ông Thắng khai trong số tiền nhận hối lộ, đã đưa 2 triệu USD tương đương hơn 46 tỉ đồng cho Lê Thanh Thiêm, Giám đốc Công ty TNHH Sao Nam Sông Hồng, để nhờ tác động đoàn kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhằm được bỏ qua sai phạm, không bị kỷ luật. Tuy nhiên, Thiêm đã không đưa tiền cho cá nhân, tổ chức nào mà chiếm đoạt số tiền này.
Ông Thắng cũng không biết việc Thiêm sử dụng số tiền trên như thế nào.
Theo cáo trạng, quá trình điều tra ông Thắng thừa nhận việc thỏa thuận và nhận tiền từ các nhà thầu. Ông Thắng khai sau khi nhận 88,4 tỉ đồng từ các nhà thầu đã chi cho bà Nguyễn Thị Kim Tiến, khi đó là Bộ trưởng Bộ Y tế, 12,9 tỉ đồng và 100.000 USD.
Tại cơ quan điều tra, bà Nguyễn Thị Kim Tiến thừa nhận nhiều lần được ông Thắng đưa tiền, tổng số 2,5 tỉ đồng. Cựu Bộ trưởng có một lần nhận từ Nguyễn Hữu Tuấn 5 tỉ đồng.
Cơ quan điều tra đã tiến hành đối chất giữa bà Tiến và cấp dưới, các bên giữ nguyên lời khai về số tiền đã đưa và nhận.
Ngày 9-5, nguồn tin từ Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Gia Lai, cho hay đã tạm giữ hình sự đối với tài xế Trần Văn Hậu (54 tuổi), trú xã Phú Túc, để điều tra vụ tai nạn lật xe khách đặc biệt nghiêm trọng làm 3 người chết trên quốc lộ 25.
Tài xế này bị tạm giữ trong thời hạn 3 ngày để cơ quan điều tra củng cố hồ sơ, tài liệu, thực hiện các thủ tục tố tụng tiếp theo theo quy định.
Tài xế Trần Văn Hậu là người đã cầm lái xe khách loại 16 chỗ trong vụ tai nạn lật xe trên.
Sau khi tai nạn xảy ra, Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra đã phối hợp cùng Phòng Kỹ thuật hình sự, Công an tỉnh Gia Lai, và các lực lượng liên quan khẩn trương điều tra.
Bước đầu xác định nguyên nhân dẫn đến tai nạn do tài xế không làm chủ tốc độ khi vào khúc cua, không làm chủ tay lái dẫn đến vụ tai nạn đặc biệt nghiêm trọng.
Hành vi của Hậu có dấu hiệu của tội vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ.