Tôi 27 tuổi, chồng 34 tuổi, quen rồi cưới được 3 năm. Chúng tôi ở chung sau khi quen nhau được 8 tháng. Nhớ lại khi quen, anh đã nói rất thích chơi game; tôi thoải mái và tôn trọng sở thích của anh. Đến khi về ở chung, tôi choáng ngợp vì tần suất chơi game của anh, tối nào đi làm về anh cũng chơi, ngồi lì với máy, chơi vài game một lúc. Nhiều khi cả hai ở trong phòng mà tôi thấy mình cô đơn.
Tôi không phải người quá giỏi nữ công gia chánh nhưng vẫn cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ dù khi đó chưa có danh phận. Tôi cũng đi làm như anh, nhưng sau giờ làm vẫn tranh thủ đi chợ, nấu những bữa cơm nóng hổi cho người mình thương. Tôi muốn anh được ăn những món do chính tay tôi nấu, vừa vì tình cảm, vừa để tập vun vén cho gia đình sau này.
Việc dọn dẹp nhà cửa, rửa chén thường do anh đảm nhận. Tuy nhiên, làm xong anh lại tiếp tục ngồi vào máy tính chơi game. Dần dần tôi cũng quen với điều đó. Thế nhưng nhiều hôm tan làm về, tôi thấy anh đã ngồi trước máy tính từ lâu, đồ ăn vẫn chưa được lấy ra rã đông như tôi đã nhắc, nhà cửa tối om, mọi thứ đều ngổn ngang. Những lúc như vậy tôi rất mệt mỏi, hai vợ chồng lại cãi nhau, rồi mọi chuyện cũng đâu vào đấy.
Tôi quyết định kết hôn một phần vì muốn có danh phận rõ ràng, đồng thời hy vọng anh sẽ dần có trách nhiệm hơn với gia đình. Vậy mà từ khi cưới, thời gian anh dành cho game thậm chí còn nhiều hơn trước. Mỗi lần tôi nhắc anh đi ngủ sớm hay chơi ít lại, anh đều cho rằng tôi đang kiểm soát.
Gần đây tôi bắt đầu cảm thấy chán nản và bất lực, không còn muốn nhắc nhở hay can thiệp nữa. Tôi còn thương anh, nhưng nếu cuộc sống hôn nhân cứ tiếp diễn như thế này thì thật sự không muốn kéo dài. Chúng tôi chưa có con, hiện tại tôi cảm thấy đây không phải thời điểm an toàn để nghĩ đến chuyện sinh con. Mới chỉ một năm kết hôn mà tôi đã cảm thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình. Nghĩ đến quãng đường còn lại phía trước, tôi thật sự không biết phải làm thế nào.
Ngày nhỏ, tôi rất đam mê bóng đá, thích xem các trận bóng lớn, đọc tin thể thao, tìm hiểu về đội bóng và cầu thủ. Thế nhưng, niềm đam mê ấy dần dần đưa tôi đến gần với cá cược bóng đá. Nhiều năm trước, tôi chơi với một người làm cùng cơ quan, anh ta chơi cá cược. Ban đầu chỉ đặt cược nhỏ, dần dần số tiền lớn hơn.
Điều kỳ lạ là trong khoảng gần ba năm, tôi hầu như không thua, nếu không thắng thì cũng hòa. Phía sau những lần thắng đó, tôi sống trong trạng thái căng thẳng và mệt mỏi; đêm nào cũng phải canh giờ, theo dõi tỷ số, chờ kết quả. Bóng đá từ niềm vui dần trở thành áp lực. Vì nghĩ đó là "tiền từ trên trời rơi xuống", tôi tiêu xài dễ dàng và cuối cùng cũng chẳng còn gì. Tôi quyết tâm dừng lại được gần 10 năm, nghĩ mình sẽ chẳng dính đến cá độ nữa.
Cách đây vài năm, khi chuyển sang môi trường làm việc mới, tôi lại quen một đồng nghiệp chơi bóng. Tôi thấy thế lại lập tài khoản và tự chơi, lần này mọi chuyện khác hẳn, phần lớn là thua. Sức khỏe, tâm trạng và sự tập trung cho công việc của tôi đều giảm sút, ngày càng mệt mỏi. Tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi là tác giả bài viết "Chồng không theo ba mẹ con tôi bỏ phố về quê". Tôi lớn lên ở Bình Phước, sinh năm 1988, đi học ở Sài Gòn, quen và lấy chồng. Lúc đó kiểu như dân núi ra phố chỉ quen mình anh ta học cùng khóa từ thời sinh viên, ra trường đi làm rồi cưới, dù nghe nói gia cảnh anh ta khó khăn, xa xôi nhưng cũng chẳng nghĩ gì. Anh là người Nam Trung Bộ.
Lý do tôi bỏ phố về quê: Sau khi sinh bé thứ hai, công việc thay đổi, áp lực, có hai bé rồi chúng tôi không dư được là bao. Mỗi năm không thể tiết kiệm được 100 triệu đồng. Thu nhập hai vợ chồng 35-37 triệu đồng mỗi tháng, trước đây ít hơn, rất khó để mua được nhà ở. Tôi biết ở thành phố, mọi điều kiện tốt hơn ở quê nhưng tôi không đủ tự tin cho con điều kiện học hành tốt. Vài năm sau hay 10 năm nữa có tuổi rồi, công ty sa thải thì tôi sẽ khó khăn.
Tôi nhìn hoàn cảnh gia đình chồng là thấy rất sợ. Mẹ chồng 60 tuổi, 10 năm nay không lao động nữa, sức khỏe yếu, chỉ ở nhà nội trợ và đưa đón lo cho hai cháu ăn học cấp hai của em trai chồng. Vợ của em ấy đã bỏ, em trai chồng lập gia đình khi 18 tuổi. Em ấy đi làm nhiều lúc còn không đủ chi phí lo cho hai con. Theo mẹ chồng tôi kể vậy. Ba chồng làm việc tự do, ở nhà nhiều hơn đi làm và ông không có chí cầu tiến, gần đây bị đổ bệnh. Có được ngôi nhà ở chủ yếu là công sức của mẹ chồng trước đây.
Tôi cảm nhận nhà chồng luôn dựa vào con, khi cần gì, việc lớn nhỏ hay đi đâu đều gọi cho chồng tôi. Anh là người con vô cùng hiếu thảo và yêu mẹ hết lòng, mẹ cần gì luôn cố gắng vì mẹ, mẹ có sức ảnh hưởng lớn nhất với anh, tôi còn cảm thấy ganh tị. Còn gia đình tôi hoàn toàn khác, thật may mắn bố mẹ tôi có điều kiện và chịu khó làm lụng, không bao giờ muốn phiền hà con cái.
Việc tôi về quê, nhiều người không ủng hộ, bảo rằng đi học bao năm giờ về làm nông. Nhưng tôi nghĩ ở thành phố mà tiền bạc eo hẹp không dư dả, đồng lương chia năm sẻ bảy thì tích cóp kiểu gì? Ngược lại chồng không phản đối nhưng để tôi làm vài năm xem sao, nếu tôi làm ổn, sau này sẽ về trên đó dù anh ta không làm nông.
Nhà ngoại lúc đó có một khoản tiền nên tôi đã mượn thêm và mua đất nông nghiệp làm cách ngoại 60 km. Mười năm sau dù tôi không còn sức khỏe để làm vườn thì tôi vẫn thuê được người làm, tôi cũng đã có đất vườn. Tôi không làm được nhưng cây vẫn lớn. Còn nếu lúc đó không làm được công ty thì không có thu nhập. Tiện thể có sẵn mảnh đất để làm nhà gần nhà ngoại nên tôi đã quyết định như thế.
Tôi quen và yêu anh 5 năm, cưới được 7 năm, có con gái 5 tuổi. Từ khi yêu nhau, chúng tôi đã có nhiều bất đồng trong quan điểm sống, tôi luôn là người xuống nước và nhường anh. Sau kết hôn, mọi thứ cũng không khá hơn. Chồng tôi là con một, quen được chiều chuộng, sống khá dựa dẫm và thiếu ý chí cố gắng. Anh liên tục nhảy việc, làm hết chỗ này đến chỗ khác, thu nhập chỉ đủ lo cho bản thân. Còn tôi là cô gái từ quê lên thành phố học tập và lập nghiệp, luôn tự nhủ phải cố gắng thay đổi cuộc đời. Nhờ chăm chỉ và nỗ lực, tôi hiện là trưởng phòng của một công ty lớn, thu nhập đủ để lo cho con và gia đình có cuộc sống thoải mái.
Tôi từng nghĩ khi mình gánh vác được nhiều như vậy thì ít nhất chồng cũng yêu thương và tôn trọng vợ hơn. Mọi chuyện không như tôi nghĩ. Từ sau khi sinh con, tôi tăng cân nhiều, không còn chăm chút bản thân như trước, dần cảm nhận chồng chán mình. Anh đã vài lần có người khác bên ngoài, thậm chí có cô còn chủ động liên lạc với tôi để khiêu khích. Tôi biết mình nhu nhược khi cố chịu đựng, nhưng ở thành phố không người thân, con còn quá nhỏ, tôi không biết phải làm gì.
Cách đây 5 tháng, tôi phát hiện chồng quen một cô đồng nghiệp. Cô ấy nói không biết anh đã có gia đình và hai người chỉ mới tìm hiểu nhau. Dù vậy, họ vẫn tiếp tục liên lạc, đi làm và đi chơi cùng nhau. Một người bạn tình cờ nhìn thấy và báo cho tôi. Hôm đó tôi nhờ mẹ chồng trông con rồi chạy đến quán cà phê nơi họ gặp nhau, không gì có thể chối cãi. Tôi mất bình tĩnh, tát chồng một cái rồi bỏ đi. Tôi ngồi taxi chạy lòng vòng, khóc rất nhiều và tâm sự với anh tài xế. Sau hôm đó chúng tôi giữ liên lạc như bạn bè. Anh đang độc thân, luôn động viên tôi vượt qua, thậm chí nói nếu vợ chồng tôi không thể hàn gắn thì hãy cho anh một cơ hội. Tôi từ chối vì nghĩ anh xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn hơn.
Hiện tại chồng cố gắng níu kéo bằng mọi cách, nói không muốn mất gia đình. Tình yêu dành cho chồng gần như không còn, thế nhưng tôi không đủ dứt khoát vì sợ con thiếu tình thương của cả cha lẫn mẹ. Tôi cũng không dám quay lại vì sợ chồng sẽ "ngựa quen đường cũ". Thật sự lúc này tôi không đủ tỉnh táo để biết đâu mới là lựa chọn đúng.