Chuyến bay không bị hủy. Không đổi ngày. Vẫn đúng hãng, đúng hành trình. Nếu nhìn trên hệ thống, đó chỉ là một thay đổi nhỏ: Thời gian transit từ 4 tiếng bị kéo thành 13 tiếng. Nhưng làm du lịch đủ lâu, tôi hiểu có những chuyến đi không đổ vì một biến cố lớn. Nó đổ vì một chi tiết tưởng như kỹ thuật, nhưng đánh trúng đúng chỗ mệt nhất của khách.
Đó là đoàn khách Ấn Độ mà tôi theo sát từ đầu. Họ không phải kiểu khách thấy giá hợp là đặt ngay. Họ đã chủ động tìm hiểu, đã chuẩn bị tinh thần bay xa, đã sẵn sàng cho một hành trình gắn với Đức Phật. Họ đi với một tâm thế khác. Không chỉ là một chuyến du lịch, mà là một chuyến đi có ý nghĩa riêng, có niềm tin riêng, có cảm giác phải thực hiện ít nhất một lần trong đời.
Nhưng ngay cả với một đoàn khách như vậy, chỉ một thay đổi ở thời gian nối chuyến cũng đủ làm cả đoàn chao đảo.
Với khách du lịch, nhất là khách lớn tuổi, 13 tiếng trong sân bay không còn là di chuyển. Nó là một cuộc chịu đựng. Chưa tới nơi mà người đã mỏi. Chưa bắt đầu hành trình mà nhịp ăn, nhịp ngủ đã xô lệch. Trên giấy chuyến đi vẫn thế. Nhưng trong đầu khách, nó đã thành một thứ khác.
Lựa chọn đặt ra cho cả đoàn rất rõ: Hoặc đi trong mệt mỏi, hoặc dừng lại.
Cuối cùng, từ gần 60 khách, chỉ còn khoảng 20 người chấp nhận lên đường. Họ đi không phải vì hành trình còn thuận tiện, mà vì đây là chuyến đi gắn với yếu tố tâm linh, nên họ chấp nhận bỏ qua những bất tiện. Nhưng cũng chính điều đó cho tôi một kết luận rõ ràng hơn: Nếu đây chỉ là một tour thông thường, một chuyến nghỉ dưỡng hay tham quan, con số giữ lại có thể bằng 0.
Sau câu chuyện ấy, tôi nghĩ khác về lý do khách rời tour.
Lâu nay, chúng ta thường nói khách bỏ đi vì giá tăng. Điều đó không sai. Nhưng cái làm khách đổi ý nhanh hơn nhiều lại là cảm giác họ không còn biết chắc chuyến đi mình mua sẽ diễn ra theo cách nào. Giá chỉ là phần dễ nhìn thấy. Sự bất định mới là phần làm người ta chùn lại.
Câu chuyện cũng không dừng ở 9 tiếng chờ thêm trong sân bay. Gần ngày khởi hành, khách mới hoàn tất thanh toán và giá vé lúc ấy lại được tính theo phụ thu nhiên liệu tại thời điểm xuất vé. Nghĩa là một tour đã chốt từ trước vẫn có thể nhúc nhích vào phút cuối. Mức tăng có thể không quá lớn nếu chỉ nhìn vào con số, nhưng điều làm khách ngại không hẳn là vài triệu đồng tăng thêm. Điều làm họ chùn lại là đến rất sát giờ, họ vẫn chưa biết chính xác số tiền cuối cùng mình phải trả.
Người làm nghề hiểu đó là cách thị trường vận hành. Nhưng khách không nhìn chuyến đi bằng ngôn ngữ kỹ thuật. Họ không nghĩ theo kiểu phụ thu nhiên liệu, thời điểm xuất vé hay biên độ giá. Họ chỉ cảm nhận một điều đơn giản hơn: tại sao một thứ đã chốt rồi mà vẫn có thể đổi.
Ngoài thị trường, tình hình còn thô hơn thế.
Có những đoàn buổi sáng còn chốt phương án bay, buổi chiều đã phải gọi lại xin lỗi vì giờ nối chuyến thay đổi, kéo dài thêm vài tiếng, buộc phải sửa toàn bộ lịch trình. Có những booking đã giữ chỗ, nhưng đến ngày xuất vé thì giá bật lên theo phụ thu nhiên liệu. Doanh nghiệp hoặc phải bù tiền để giữ khách, hoặc chấp nhận để khách rời đi. Không ít lần, người làm du lịch phải ngồi trước mặt khách không phải để bán tour, mà để giải thích vì sao một thứ đã chốt rồi vẫn có thể thay đổi.
Cái khó vì thế không nằm ở việc tăng vài triệu đồng.
Cái khó là không ai dám chắc lần thay đổi đó đã là lần cuối hay chưa.
Một lần đổi giờ nối chuyến, khách còn cố hiểu. Một lần giá vé nhúc nhích, khách còn cố thông cảm. Nhưng khi những thay đổi ấy lặp lại, hoặc luôn treo lơ lửng như một khả năng có thể xảy ra bất cứ lúc nào, thì thứ bị xói mòn không còn là ví tiền trước tiên, mà là niềm tin.
Mà niềm tin trong du lịch lại là thứ mất đi rất nhanh.
Ngành này vốn bán cảm xúc từ trước khi bán dịch vụ. Người ta xuống tiền không chỉ để mua vé máy bay, phòng khách sạn, xe đưa đón hay bữa ăn. Họ bỏ tiền để mua cảm giác yên tâm rằng chuyến đi của mình đã có người tính toán, sắp xếp, giữ nhịp. Họ mua sự háo hức được chuẩn bị từ sớm. Họ mua niềm tin rằng lịch trình nhận về hôm nay sẽ không biến thành một thứ khác vào ngày mai.
Bởi vậy, khi sự không chắc chắn trở thành trạng thái bình thường, quyết định “không đi nữa” bắt đầu trở nên dễ hiểu.
Hiệu ứng domino vì thế lan rất nhanh.
Khách giữ tiền lâu hơn, chậm quyết định hơn, thậm chí không quyết định. Các hội chợ du lịch, chương trình kích cầu vẫn đông người đến. Người ta vẫn hỏi giá, xin chương trình, so sánh đường bay, cân nhắc khách sạn. Nhưng lượng chốt tour giảm rõ. Họ xem, họ hỏi, rồi để đó. Không phải vì không muốn đi, mà vì sự yên tâm để ra quyết định đã mỏng đi.
Doanh nghiệp lữ hành vì thế đứng giữa và trở thành bên gánh rủi ro nhiều nhất. Một bên là chi phí đầu vào biến động liên tục. Một bên là khách hàng ngày càng dè dặt. Giữ giá thì lỗ. Tăng giá thì mất khách. Nhưng khó nhất vẫn là giữ niềm tin, khi chính mình cũng không thể cam kết chắc chắn về những yếu tố quan trọng nhất của chuyến đi.
Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ đây là câu chuyện quản trị chi phí. Người trong nghề hiểu rõ hơn: Đây là bài kiểm tra về uy tín.
Trong những giai đoạn bình thường, uy tín có thể được hiểu khá đơn giản. Nói đúng, làm đúng, giao đúng những gì đã hứa. Nhưng trong giai đoạn biến động, uy tín không còn chỉ nằm ở chỗ mọi thứ có diễn ra đúng kế hoạch hay không. Bởi kế hoạch bây giờ có thể xô lệch bất cứ lúc nào. Uy tín lúc này nằm ở việc khi hành trình bắt đầu nhiễu, doanh nghiệp có đủ nhanh để cập nhật, đủ rõ để giải thích, đủ thẳng để nói thật, và đủ trách nhiệm để không đẩy toàn bộ phần khó sang cho khách hay không.
Tôi nghĩ đây là lúc cách làm du lịch buộc phải thay đổi theo hướng thực tế hơn.
Trước hết, phải bỏ tư duy giữ một mức giá đẹp đến phút cuối để dễ bán. Vé chưa xuất thì phải nói rõ đó là mức giá theo điều kiện hiện tại và có thể thay đổi theo thời điểm xuất vé. Nếu phụ thu nhiên liệu là biến số, phải nói ngay từ đầu. Nếu đường bay có khả năng xê dịch, phải nói từ lúc tư vấn. Nói sớm có thể khiến khách chững lại, nhưng vẫn tốt hơn để họ phát hiện ở phút cuối rằng số tiền thật khác với điều mình hình dung.
Tiếp theo, doanh nghiệp không thể tiếp tục chạy theo những hành trình dài, nhiều chặng bay chỉ vì nhìn trên giấy thấy hấp dẫn hoặc có vẻ cạnh tranh hơn về giá. Một hành trình tiết kiệm được vài triệu đồng nhưng khiến khách phải ngồi 12 hoặc 13 tiếng trong sân bay có thể làm tan cả một đoàn. Với khách lớn tuổi, khách đoàn, khách đi theo yếu tố tâm linh hay khách gia đình, thời gian di chuyển hợp lý phải được đặt ngang với giá tour, thậm chí trong nhiều trường hợp còn quan trọng hơn.
Rẻ hơn chưa chắc tốt hơn.
Có khi đắt hơn một chút lại là cái giá cần trả để giữ được trải nghiệm và tránh mất trắng cả đoàn.
Điều quan trọng nữa là phải chuẩn bị sẵn các phương án thay thế đủ nhanh, đủ rõ. Khi giờ bay đổi, khách không thể chỉ nhận được một câu trả lời mơ hồ là đang kiểm tra lại. Họ cần biết ngay mình có những lựa chọn nào: Đổi chuyến ra sao, đổi ngày thế nào, giữ lịch trình cũ hay cắt bớt điểm, có cần thêm đêm nghỉ hay không. Trong giai đoạn biến động, tốc độ phản ứng không còn là phần cộng thêm của dịch vụ. Nó là một phần của uy tín.
Ở phía thị trường, có lẽ cũng cần nhìn thẳng vào một thực tế: Du lịch giá rẻ và ổn định như trước đây đang dần rời xa. Khi chi phí nhiên liệu trở thành biến số lớn, mọi cam kết về giá và thời gian đều có thể bị thử thách. Điều đó không chỉ thay đổi cách doanh nghiệp bán tour, mà còn thay đổi cách khách hàng quyết định đi hay không đi.
Từ câu chuyện gần 60 khách chỉ còn khoảng 20 người lên đường, tôi rút ra một điều rất rõ: Doanh nghiệp du lịch lúc này không mất khách chỉ vì giá tăng. Doanh nghiệp mất khách khi hành trình trở nên bất định.
Và trong một thị trường mà quá nhiều thứ có thể thay đổi ngoài tầm tay, điều doanh nghiệp còn có thể giữ bằng nỗ lực của mình là cách nói thật với khách, cách chuẩn bị cho biến động, và cách giữ lời trong phần việc mình còn kiểm soát.
Uy tín, sau cùng, không được đo ở lúc mọi thứ diễn ra êm đẹp. Nó được đo ở lúc hành trình gặp nhiễu động mà khách vẫn còn tin để đi tiếp.
Năm 2021, khi dọn về nhà mới tại Zone 9, bang California, chị Christine Nguyễn được thêm mảnh đất 1.200 m2 cạnh nhà nhưng bị bỏ hoang từ lâu.
Chị làm nghề thiết kế và xây dựng nhà cửa nên định dọn dẹp hàng rào và làm một hồ nước để không gian bớt hiu quạnh. Trong quá trình tìm tài liệu làm hồ, những hình ảnh ngôi nhà hoa hồng đã thay đổi kế hoạch của chị.
Năm 2021, khi dọn về nhà mới tại Zone 9, bang California, chị Christine Nguyễn được thêm mảnh đất 1.200 m2 cạnh nhà nhưng bị bỏ hoang từ lâu.
Chị làm nghề thiết kế và xây dựng nhà cửa nên định dọn dẹp hàng rào và làm một hồ nước để không gian bớt hiu quạnh. Trong quá trình tìm tài liệu làm hồ, những hình ảnh ngôi nhà hoa hồng đã thay đổi kế hoạch của chị.
Chị tự mày mò cải tạo khu vườn dù trước đó chưa từng lao động chân tay. Christine Nguyễn mua một chiếc máy khoan để tự phá vỡ nền đất cứng và tự tay đào từng hố để trồng hoa hồng. Có những cây khi trồng xuống thấy vị trí không phù hợp, chị lại đào lên, dời đi cả chục lần mới tìm được chỗ ưng ý.
Trong hình là ảnh vườn trong quá trình làm hồ nước và sau khi thành hình.
Chị tự mày mò cải tạo khu vườn dù trước đó chưa từng lao động chân tay. Christine Nguyễn mua một chiếc máy khoan để tự phá vỡ nền đất cứng và tự tay đào từng hố để trồng hoa hồng. Có những cây khi trồng xuống thấy vị trí không phù hợp, chị lại đào lên, dời đi cả chục lần mới tìm được chỗ ưng ý.
Trong hình là ảnh vườn trong quá trình làm hồ nước và sau khi thành hình.
Hành trình này vấp phải không ít khó khăn do thời tiết. Có những lúc hoa vừa nở rộ gặp mưa lớn, hoặc trời đang mát mẻ bỗng chuyển nắng nóng gắt khiến cành lá bị cháy sạm.
"Có lần mới trồng, cây đang khỏe bỗng nhiên đổ bệnh hàng loạt chỉ sau một tuần. Lúc đó tôi ngồi khóc, bỏ cả ăn vì xót", Christine Nguyễn kể.
Hành trình này vấp phải không ít khó khăn do thời tiết. Có những lúc hoa vừa nở rộ gặp mưa lớn, hoặc trời đang mát mẻ bỗng chuyển nắng nóng gắt khiến cành lá bị cháy sạm.
"Có lần mới trồng, cây đang khỏe bỗng nhiên đổ bệnh hàng loạt chỉ sau một tuần. Lúc đó tôi ngồi khóc, bỏ cả ăn vì xót", Christine Nguyễn kể.
Trong những lúc nản lòng, chị được người bạn thân động viên, tìm gửi tài liệu chăm sóc và mua tặng các loại phân bón. Bố mẹ chị phụ quét lá, tưới cây và chăm nom khu vườn khi chị bận công việc.
Trong những lúc nản lòng, chị được người bạn thân động viên, tìm gửi tài liệu chăm sóc và mua tặng các loại phân bón. Bố mẹ chị phụ quét lá, tưới cây và chăm nom khu vườn khi chị bận công việc.
Khu vườn hoa hồng đòi hỏi đầu tư lớn. Việc đào hồ nước tiêu tốn hàng chục nghìn USD. Những giống hồng Anh, hồng Nhật mua chính hãng giá 50-100 USD mỗi gốc. Việc duy trì khu vườn tiêu tốn khoảng 1.000 USD tiền đất bón lót và thêm 1.000-2.000 USD cho phân bón, thuốc men mỗi mùa.
"Số tiền nước tưới, vận hành hồ mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ", chị nói.
Khu vườn hoa hồng đòi hỏi đầu tư lớn. Việc đào hồ nước tiêu tốn hàng chục nghìn USD. Những giống hồng Anh, hồng Nhật mua chính hãng giá 50-100 USD mỗi gốc. Việc duy trì khu vườn tiêu tốn khoảng 1.000 USD tiền đất bón lót và thêm 1.000-2.000 USD cho phân bón, thuốc men mỗi mùa.
"Số tiền nước tưới, vận hành hồ mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ", chị nói.
Sau 4 năm, khu vườn đã có hơn 200 giống hồng, nổi bật là các gốc hồng leo Eden sắc hồng hay Golden Celebration vàng.
Sau 4 năm, khu vườn đã có hơn 200 giống hồng, nổi bật là các gốc hồng leo Eden sắc hồng hay Golden Celebration vàng.
Mỗi ngày chị dành khoảng 4 tiếng vào mùa hè và 1-2 tiếng vào mùa đông để cắt tỉa, bón phân.
Mỗi ngày chị dành khoảng 4 tiếng vào mùa hè và 1-2 tiếng vào mùa đông để cắt tỉa, bón phân.
Trong khu vực chị Christine Nguyễn sinh sống có ít gia đình trồng hoa hồng với quy mô lớn, nên mảnh vườn 1.200 m2 của chị trở thành điểm giao lưu, gặp gỡ. Bố mẹ chị Christine thường xuyên mời bạn bè tới thưởng trà, ngắm hoa và chụp hình kỷ niệm.
Trong khu vực chị Christine Nguyễn sinh sống có ít gia đình trồng hoa hồng với quy mô lớn, nên mảnh vườn 1.200 m2 của chị trở thành điểm giao lưu, gặp gỡ. Bố mẹ chị Christine thường xuyên mời bạn bè tới thưởng trà, ngắm hoa và chụp hình kỷ niệm.
Với nhà thiết kế gốc Việt, sự thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở cảnh quan mà ở tính cách của chị. Trước đây, chị là người nóng vội, muốn điều gì là phải có ngay lập tức. Nhưng việc trồng hoa đã dạy chị bài học về sự nhẫn nại.
"Khi chứng kiến những bông hoa bung nở sau thời gian dài chăm sóc - có những cây phải đợi gần hai năm mới ra nụ - tôi nhận ra tính cách mình đã tĩnh lại", chị chia sẻ.
Với nhà thiết kế gốc Việt, sự thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở cảnh quan mà ở tính cách của chị. Trước đây, chị là người nóng vội, muốn điều gì là phải có ngay lập tức. Nhưng việc trồng hoa đã dạy chị bài học về sự nhẫn nại.
"Khi chứng kiến những bông hoa bung nở sau thời gian dài chăm sóc - có những cây phải đợi gần hai năm mới ra nụ - tôi nhận ra tính cách mình đã tĩnh lại", chị chia sẻ.
Giờ đây, mảnh đất hoang 5 năm trước đã trở thành không gian "chữa lành". "Sau những giờ làm việc căng thẳng, chỉ cần bước ra vườn nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy và ngắm hoa nở, mọi ưu phiền đều tan biến", chị nói.
Giờ đây, mảnh đất hoang 5 năm trước đã trở thành không gian "chữa lành". "Sau những giờ làm việc căng thẳng, chỉ cần bước ra vườn nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy và ngắm hoa nở, mọi ưu phiền đều tan biến", chị nói.
Nhớ lại mùa hồng năm 2025, lần đầu tiên sửa soạn chụp hình cùng khu vườn chị đã không kìm được xúc động. "Lướt xem từng bức ảnh, nước mắt tôi trào ra vì không nghĩ mình có thể tạo nên một điều kỳ diệu đến thế", chị kể.
Nhớ lại mùa hồng năm 2025, lần đầu tiên sửa soạn chụp hình cùng khu vườn chị đã không kìm được xúc động. "Lướt xem từng bức ảnh, nước mắt tôi trào ra vì không nghĩ mình có thể tạo nên một điều kỳ diệu đến thế", chị kể.
Mỗi buổi sáng, dù bận rộn, chị Christine vẫn dành thời gian nán lại khu vườn, ngắm nhìn những nhành hoa đang độ rực rỡ, trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Mỗi buổi sáng, dù bận rộn, chị Christine vẫn dành thời gian nán lại khu vườn, ngắm nhìn những nhành hoa đang độ rực rỡ, trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Từng là trung tâm luyện kim của xứ Wales những năm 1990, Ebbw Vale giờ đây là "thủ phủ đồ ăn nhanh" tập trung hàng loạt cửa hàng bán burger, kebab và pizza. Toàn thị trấn chỉ còn một cửa hàng rau quả tươi, khách hàng chủ yếu trên 50 tuổi.
Theo thống kê, khoảng 38% người dân địa phương sống dựa vào trợ cấp xã hội. Trong bối cảnh chi phí sinh hoạt leo thang, những bữa ăn chi phí thấp, nhanh chóng lại trở thành lựa chọn dễ tiếp cận nhất.
Dale Owen - thợ sơn 54 tuổi, cho biết: "Bạn có thể mua một suất bánh mì kẹp thịt với giá rất rẻ, nhưng nó không hề tốt cho sức khỏe".
Ông cũng cho rằng sự bùng nổ của các cửa hàng đồ ăn nhanh là một phần lý do khiến tình trạng sức khỏe cộng đồng đi xuống.
Không chỉ người lớn, trẻ em tại đây cũng sớm hình thành thói quen ăn uống thiếu lành mạnh. Nhiều phụ huynh thừa nhận các chuỗi thức ăn nhanh gần như đã trở thành điểm tụ tập quen thuộc sau giờ học.
"Ở đây quá dễ để ăn đồ ăn nhanh, nhưng lại rất khó tìm được lựa chọn tốt cho sức khỏe", bà Ceri Dobbins, một cư dân ăn chay, chia sẻ.
Hiện 37% dân số thị trấn mắc bệnh béo phì và phụ nữ có tuổi thọ trung bình thấp nhất cả nước. Trên mạng xã hội, nhiều người đặt cho Ebbw Vale biệt danh "thị trấn béo nhất nước Anh". Một số người dân địa phương mua đồ ăn nhanh mang về 3 lần một ngày, theo The Sun.
Thói quen ăn uống này ảnh hưởng trực tiếp đến thể trạng người dân. Bà Elaine, một cư dân nặng 108kg, cho biết đang đối mặt với nguy cơ tiểu đường. "Tôi không tự nấu nướng hay đi siêu thị mà thường gọi đồ giao tận nhà vì mệt mỏi sau giờ làm", bà Elaine nói.
Jodie Hughes, 37 tuổi, từng phẫu thuật thắt đai dạ dày để giảm cân sau khi vượt mốc 100kg. Cô cho rằng béo phì là vấn đề nhức nhối do sự bủa vây của các loại thực phẩm gây nghiện. "Nền kinh tế khiến mọi người làm việc quá sức nhưng thu nhập thấp, đẩy họ đến với các bữa ăn rẻ và thiếu lành mạnh", Jodie nói.
Ông Scott, 55 tuổi, cho biết giá thực phẩm tươi sống và hữu cơ cao là rào cản với người dân trong khi đồ ăn chế biến sẵn giá rẻ, dễ tiếp cận nên được ưu tiên.
Bà Angela Carpenter, 68 tuổi, từng làm việc tại một tiệm khoai tây chiên, cho biết lượng thức ăn trong một suất giá 11 bảng rất nhiều. Có khách hàng sống ngay cạnh cửa tiệm nhưng vẫn gọi giao hàng thay vì đi bộ đến mua.
Béo phì cũng làm giảm khả năng vận động của nhiều người. Bà Sue Collyer, 62 tuổi, phải sử dụng xe lăn điện từ năm ngoái vì cơ thể nặng nề khiến bà bị gãy chân và khó đi lại. Trong khi đó, ông Bryn Booth, 57 tuổi, người từng thừa 30kg so với tiêu chuẩn, cho biết phải dùng liệu trình tiêm hỗ trợ giảm cân sau khi lên cơn đau tim vào năm 2024.
Trước thực trạng đáng báo động, Hội đồng khu vực Blaenau Gwent đã thông qua đề xuất tăng cường các biện pháp phòng, chống béo phì, như xem xét hạn chế quảng cáo thực phẩm siêu chế biến và kiểm soát sự phát triển của các cửa hàng đồ ăn nhanh.
Bên cạnh đó, một số tín hiệu tích cực cũng bắt đầu xuất hiện, như mở rộng không gian xanh và tổ chức các lớp học nấu ăn cộng đồng nhằm khuyến khích lối sống lành mạnh.
Câu chuyện tại Ebbw Vale không phải là cá biệt, mà phản ánh xu hướng phổ biến tại nhiều khu vực thu nhập thấp, nơi người dân phải đối mặt với lựa chọn khó khăn giữa chi phí và sức khỏe.
Các chuyên gia cảnh báo rằng, nếu không có những chính sách đồng bộ, từ giáo dục dinh dưỡng, quy hoạch đô thị đến kiểm soát ngành công nghiệp thực phẩm, những "điểm nóng béo phì" như Ebbw Vale sẽ còn tiếp tục gia tăng.
Ngày 8/5/2026, truyền thông quốc tế đưa tin chính quyền Nhật Bản xác nhận trường hợp tử vong đầu tiên trong năm nay do gấu tấn công tại tỉnh Iwate, miền bắc nước này.
Giới chức cũng đang điều tra thêm hai trường hợp tử vong khác, trong bối cảnh số vụ gấu xâm nhập khu dân cư gia tăng đáng lo ngại.
Theo Bộ Môi trường Nhật Bản, nạn nhân đầu tiên là một phụ nữ 55 tuổi, tử vong hôm 21/4 tại Iwate. Đây là ca tử vong đầu tiên liên quan đến gấu được ghi nhận tại nước này trong năm 2026.
Cảnh sát địa phương cũng đang điều tra hai vụ việc khác có dấu hiệu tương tự. Một thi thể được phát hiện tại tỉnh Iwate hôm 7/5, trong khi một trường hợp khác được tìm thấy trong khu rừng ở tỉnh Yamagata ngày 5/5.
Một trong các nạn nhân được xác định là bà Chiyoko Kumagai (69 tuổi), mất tích khi đi hái rau rừng trên núi. Thi thể của bà được tìm thấy gần một phương tiện đỗ trong rừng, với nhiều vết thương ở vùng mặt và đầu, nghi do động vật hoang dã tấn công bằng móng vuốt.
Trước diễn biến phức tạp, chính quyền địa phương đã huy động các thợ săn tuần tra tại những khu vực nguy cơ cao, đồng thời cho phép áp dụng biện pháp khẩn cấp để ngăn chặn các vụ gấu tấn công người dân.
Số liệu của Bộ Môi trường Nhật Bản cho thấy, trong năm tài chính 2025-2026, đã có 216 người bị thương do gấu tấn công, tăng mạnh so với năm trước.
Các chuyên gia nhận định nguyên nhân xuất phát từ sự gia tăng số lượng gấu, thiếu hụt nguồn thức ăn tự nhiên như quả sồi, cùng với tình trạng suy giảm dân số ở nông thôn khiến khu vực sinh sống của người và động vật hoang dã ngày càng giao thoa.
Hiện quần thể gấu nâu tại Hokkaido đã vượt 11.500 con (năm 2023), trong khi gấu đen Nhật Bản phân bố rộng khắp các đảo chính, làm gia tăng nguy cơ xung đột với con người.