Buổi đối thoại chủ đề “Kể tốt câu chuyện hữu nghị Việt – Trung” trong khuôn khổ chương trình “Hành trình đỏ – Nghiên cứu, học tập của thanh niên” tại Trung Quốc với 192 đại biểu thanh niên, thiếu nhi Việt Nam hiện có mặt tại Trung Quốc.
Anh Vương Tử Triệu – phát thanh viên hạng I, Ủy viên Hội Liên hiệp thanh niên tỉnh Quảng Đông – mở đầu phần chia sẻ bằng chuyến đi đến TP.HCM.
Anh kể trong một lần di chuyển, gặp khó khăn trong việc tìm đường đã gặp một tài xế xe ôm dành hơn một giờ dẫn đường cho anh.
Khi đưa anh đến nơi cần tìm, người này không nhận tiền mà chỉ để lại một câu nói: “Chào mừng đến Việt Nam”.
Cũng trong chuyến đi đó, tại một quán cà phê anh tình cờ gặp một ca sĩ người Việt. Hai người bắt đầu trò chuyện và sau đó cùng hát bài Bằng hữu, một bài hát khá nổi tiếng của Trung Quốc. Chỉ với một bài hát quen thuộc, không cần nhiều lời giải thích, khoảng cách giữa hai bạn trẻ Việt – Trung dường như được rút ngắn.
Anh Triệu nói những trải nghiệm này giúp anh ghi nhớ cách thể hiện sự thiện chí trong đời sống thường ngày, từ những hành động cụ thể và trực tiếp.
Cũng lựa chọn cách kể từ những chi tiết nhỏ, chị Chu Anh Thụy, MC Đài phát thanh – truyền hình Quảng Châu, thường kể lại những câu chuyện bạn bè của chị khi đến Việt Nam. Một người lớn tuổi khi biết họ là người Trung Quốc đã chủ động chào bằng tiếng Trung dù chưa thật trôi chảy.
Theo chị, khi kể câu chuyện hữu nghị, điều quan trọng nằm ở lựa chọn cách thể hiện đủ gần để người nghe có thể cảm nhận.
Anh Lê Minh Đức – Bí thư Đoàn Thanh niên Thông tấn xã Việt Nam – nhắc đến những chi tiết thường gặp trong đời sống của thanh niên hai nước như quan tâm đến ẩm thực, phim ảnh hay các hoạt động giao lưu, học tập và làm việc.
Những yếu tố này có thể thành chất liệu xây dựng nội dung truyền thông. Anh Đức cho rằng sự phát triển của AI đang tạo ra nhiều công cụ hỗ trợ người làm báo và sáng tạo nội dung từ sản xuất, phân phối đến cá nhân hóa thông tin.
Các nền tảng số và công nghệ mới có thể được tận dụng để xây dựng những sản phẩm truyền thông phù hợp hơn với thói quen tiếp nhận của người trẻ.
Chị Nguyễn Bích Hà, nhà sáng tạo nội dung số của Schannel Network, bật mí mình có cảm hứng bắt đầu làm video từ nhà sáng tạo nội dung Lý Tử Thất nổi tiếng của Trung Quốc. Chị lựa chọn ghi lại và chia sẻ hình ảnh văn hóa, con người Việt Nam.
Trùng hợp, người bạn quốc tế đầu tiên của chị cũng đến từ Trung Quốc, bắt đầu từ việc xem các video về du lịch, ẩm thực Việt Nam trên nền tảng TikTok. Hai người kết nối từ phần bình luận, sau đó tiếp tục trao đổi và giữ liên lạc.
Từ một video về bánh mì Việt Nam, câu chuyện giữa hai người dần mở rộng sang những nội dung khác về đời sống. Trong những chuyến đi sau đó, chị tiếp tục ghi nhận những trải nghiệm tương tự.
Khi đến khu vực cửa khẩu Hà Khẩu, chị sử dụng Tiểu Hồng Thư – một nền tảng mạng xã hội của Trung Quốc – để tìm kiếm địa điểm và nhận thấy nhiều bạn trẻ Trung Quốc chia sẻ về Việt Nam.
Tại Hoàng Sơn, một chủ quán bánh nướng truyền thống cho biết cửa hàng của ông được nhiều bạn trẻ Việt Nam biết đến qua mạng xã hội.
“Những trải nghiệm này hoàn toàn có thể làm thành các sản phẩm chung giữa nhà sáng tạo nội dung hai nước như video song ngữ, vlog trải nghiệm hoặc các cuộc trò chuyện giữa người trẻ để đăng tải trên các nền tảng quen thuộc”, chị Hà nói.
Kiếm tiền bằng cách nào có quan trọng bằng việc mình đang cố gắng sống tử tế và không bỏ cuộc. Chấp nhận làm mọi nghề để trang trải, trước khi tìm được hướng đi lâu dài, chẳng xấu hổ!
Bước sang ngưỡng 30, Hoài Bảo (30 tuổi, TP.HCM) kể đã có bằng đại học, nhưng hiện vẫn loay hoay, làm thêm công việc phục vụ tại một quán ăn để trang trải.
Đến độ tuổi mặc định phải “ổn định sự nghiệp”, thế mà đôi lúc anh cảm nhận được sự coi thường từ chủ quán, với suy nghĩ chủ quan rằng ở độ tuổi này, có trình độ đại học nhưng vẫn làm công việc phục vụ.
Tuy nhiên, anh thừa nhận bản thân không quá bận tâm. Bảo vẫn luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc, phục vụ khách hàng chu đáo và chuyên nghiệp. Bởi đây chỉ là công việc tạm thời trong giai đoạn cần trang trải tài chính.
“Mỗi công việc đều mang lại những trải nghiệm quý giá riêng. Vì vậy, không có gì phải xấu hổ khi kiếm tiền bằng sức lao động chân chính. Quan trọng là khi mình làm gì, mình cũng sẽ tập trung vào câu hỏi “mình học được gì ở đây”, mỗi trải nghiệm là mỗi bài học, còn nếu không có mục tiêu thì làm gì cũng thấy vô nghĩa”, Bảo tâm sự.
Tương tự, Thành Trung (30 tuổi, TP.HCM) kể sau 8 năm làm công việc văn phòng với tấm bằng đại học trong tay, anh quyết định rẽ hướng và bắt đầu lại từ đầu.
Anh từng làm phụ bếp tại căng tin của một phòng gym, sau đó theo đuổi nghề huấn luyện viên cá nhân (PT) để xây dựng nguồn thu nhập ổn định. Song song đó, Trung tiếp tục học hỏi và thử sức với lĩnh vực tiếp thị liên kết để thêm trang trải.
“Điều quan trọng không nằm ở việc làm công việc gì, mà là hiểu rõ mình đang làm gì và ý nghĩa của công việc đó đối với bản thân. Chậm một chút cũng không sao, miễn không bỏ cuộc”, Trung nói.
Ngọc Ánh (30 tuổi, Huế) kể sau khi tốt nghiệp nhưng chưa tìm được việc đúng chuyên môn, cô đã xin làm pha chế tại một quán gần nhà. Mỗi ngày Ánh làm việc từ 12 đến 16 tiếng khá vất vả. Đôi khi gặp bạn bè, cô cũng có chút chạnh lòng.
Tuy nhiên chồng luôn động viên rằng chỉ cần kiếm tiền bằng lao động chân chính thì không có gì phải xấu hổ hay dừng lại. Nhờ sự kiên trì và nỗ lực, hiện tại Ánh đã trở thành kế toán công nợ, làm việc theo giờ hành chính.
Dù công việc mới đi kèm nhiều áp lực và căng thẳng, cô cho biết động lực lớn nhất là có thể lo cho gia đình và người mình yêu, từ đó tiếp tục cố gắng mỗi ngày.
Châu Giang (32 tuổi, TP.HCM) cho rằng thất nghiệp không phải điều đáng sợ. Điều đáng lo là sau khi mất việc nhưng không nỗ lực tìm kiếm cơ hội mới.
Giang kể trước đây từng làm công việc chăm sóc vườn tại một homestay 4 sao. Khi nhân viên lễ tân đột ngột nghỉ việc, anh được đề nghị thay thế dù chưa có kinh nghiệm và khá lo lắng khi phải trực tiếp tiếp xúc với khách.
Giang đã chủ động tự học cách sử dụng các ứng dụng đặt phòng, đồng thời trau dồi kiến thức và kỹ năng cần thiết. Chỉ sau ba tháng, cô được tin tưởng giao vị trí quản lý tại cơ sở này.
"Ai cũng có giai đoạn long đong, tự ti với gia đình, bạn bè hay chính bản thân vì thất nghiệp. Nhưng đừng bỏ cuộc, miễn còn cố gắng, cứ dám thử vì tuổi trẻ có đặc ân được thất bại. Còn trẻ hãy cứ làm những gì mình cho là đúng sau khi nghiêm túc rồi chúng ta sẽ đi đúng đường", Giang bày tỏ.
Sét hay tia sét là hiện tượng phóng điện trong khí quyển giữa các đám mây và mặt đất hay giữa các đám mây mang các điện tích khác dấu. Hiện tượng này đôi khi còn xuất hiện trong các trận phun trào núi lửa hay trong các trận bão bụi hay bão cát…
Đáng nói, sóng xung kích của sấm sét đủ mạnh để có gây tổn hại đến tài sản và thương tích. Nếu nhẹ thì người bị sấm sét đánh gần có thể bị bầm tím dưới da, còn nếu bị đánh trực tiếp sẽ gặp phải các tình trạng nguy hiểm như thiếu máu não, mất trí nhớ, tổn thương cơ xương… hoặc nặng nhất là gây ra tử vong.
Thực tế, trên thế giới có không ít những câu chuyện tử vong thương tâm do sét đánh, một trong số đó là sự việc xảy ra vào năm 2023 tại Mỹ.
Theo New York Post đưa tin, một tia sét bất ngờ đánh xuống bãi biển ở bang Michoacán trong khi một số du khách cùng người dân địa phương đang thu dọn đồ đạc để rời đi trước khi một cơn bão lớn ập đến vào ngày 18/9.
Một đoạn video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy, tia sét đầu tiên đánh trúng vào một nữ du khách khiến cô ngã gục xuống bãi cát. Ngay sau đó, liên tiếp các tia sét khác đánh xuống và tiếp tục một người đàn ông khác. Nhiều du khách khác có mặt trên bãi biển cũng bỏ chạy vì sợ hãi.
Truyền thông địa phương đưa tin, nạn nhân nữ là Elvia de Jesus, 33 tuổi, một nữ du khách đến từ thành phố Guanajuato, trong khi nạn nhân nam là một người bán võng tên Felix Andres, cư trú tại thị trấn Colima gần đó.
Chính quyền thành phố Aquila cho biết, nữ du khách Elvia de Jesus đang trong kỳ nghỉ cùng chồng của cô, Roberto de Jesús. Cặp đôi vừa tắm biển lên và đang di chuyển về khu vực an toàn trước khi cơn bão ập đến thì bất ngờ nữ du khách bị sét đánh trúng.
Chồng của De Jesús đã thực hiện hô hấp nhân tạo và các nhân viên y tế cũng như sĩ quan hải quân đã đến để hỗ trợ nhưng nữ du khách đã tử vong. Trong khi đó, người đàn ông được đưa đến bệnh viện địa phương nhưng sau đó anh đã qua đời vì vết thương quá nặng.
Theo Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC), ít nhất 40 triệu vụ sét đánh xuống đất ở Mỹ mỗi năm. Tỉ lệ một người bị sét đánh là dưới 1 phần triệu và gần 90% số người sống sót.
Tháng 7/2019, chị Nguyễn Hồng Hạnh, 37 tuổi, nhân viên viễn thông ở phường Sao Đỏ, Hải Dương (cũ), nay là phường Chu Văn An, Hải Phòng, nhập viện chờ sinh con thứ hai. Trong quá trình sinh, chị bị thuyên tắc ối dẫn đến ngừng tuần hoàn.
Thuyên tắc ối (hay tắc mạch ối) là một tai biến sản khoa đặc biệt nghiêm trọng và hiếm gặp. Tình trạng này xảy ra khi nước ối, tế bào thai nhi hoặc các mảnh vụn đi vào hệ tuần hoàn của người mẹ, kích hoạt phản ứng giống sốc phản vệ, dẫn đến suy tim, suy hô hấp và rối loạn đông máu. Trước tình huống này, các bác sĩ phải hồi sức cấp cứu, mổ lấy thai để cứu cả mẹ lẫn con.
Bé trai chào đời trong tình trạng ngừng tim, mất 5 phút hồi sức mới có nhịp tim trở lại. Dù giữ được sự sống, bé bị xuất huyết não, được chẩn đoán bại não và nhiều biến chứng khác.
"20 ngày sau con mới cất tiếng khóc đầu tiên, nhưng nhỏ như tiếng mèo kêu", chị Hạnh nhớ lại. Ôm đứa con trong tay, nỗi day dứt tràn ngập lòng người mẹ trẻ. ''Con phải gánh nỗi đau dù không có lỗi lầm gì'', chị nói. Vợ chồng chị đặt tên con là Kiên, với hy vọng đứa trẻ sẽ mạnh mẽ vượt qua biến cố cuộc đời.
Những tháng đầu, chị Hạnh và mẹ ruột thay nhau thức đêm bón từng thìa sữa. Kiên không có phản xạ nuốt, không biết bú mẹ. Mỗi cữ ăn kéo dài ba đến bốn tiếng. Bé không lẫy, không bò như trẻ cùng trang lứa. Đến tuổi ăn dặm, hàm của Kiên thường cứng lại, đẩy thức ăn ra ngoài khiến người chăm sóc phải mặc đồ bảo hộ. Ban đêm, con khó ngủ và quấy khóc.
Khi Kiên một tuổi, gia đình đưa bé lên Hà Nội tập phục hồi chức năng. Chồng chị đi làm xa, chị ở Hải Dương chăm con lớn, bà nội đi theo chăm Kiên. "Cháu mất hai tháng mới biết ngồi, thêm gần hai năm mới có thể đứng được", bà Nguyễn Thị Tám, 65 tuổi, kể.
Mỗi tháng, chi phí điều trị, thuê trọ và sinh hoạt tại Hà Nội khoảng 15 triệu đồng. Chồng chị Hạnh, anh Hoàng Thanh, chuyển từ nghề xây dựng sang mở quán ăn nhưng thua lỗ do dịch bệnh, mang khoản nợ lớn. Sau dịch, anh chạy taxi với thu nhập không ổn định. Bà Tám phải bán một mảnh đất phụ các con lo cho cháu. Năm ngoái, bà Tám gãy tay nên đưa Kiên về quê ở Ninh Bình, thuê giáo viên đến nhà tập với chi phí hơn 4 triệu đồng mỗi tháng.
Đến năm 6 tuổi, Kiên bắt đầu biết cười và tập đi những bước ngắn. Bé chưa biết nói nhưng nhận ra mẹ qua điện thoại, biết sà vào lòng bà. Vài tuần một lần, chị Hạnh cùng con trai lớn bắt xe từ Hải Dương về Ninh Bình thăm con.
Tháng 11 năm ngoái, các chuyến đi phải dừng lại khi chị Hạnh phát hiện mắc ung thư vú giai đoạn 2B. Đến nay, chị đã trải qua sáu đợt hóa trị, một ca phẫu thuật và chuẩn bị xạ trị. Xen giữa các đợt vào thuốc, chị làm việc từ xa để duy trì thu nhập. Chồng chị đã ổn định công việc, gánh phần lớn chi phí điều trị cho con. Họ hàng hỗ trợ cho vay tiền để chị chữa bệnh.
Giờ đây, điều Hạnh mong mỏi không còn là phép màu cho mình. "Tôi chỉ mong con có thể tự xúc ăn, tự đi vệ sinh, làm được những việc cơ bản nhất. Nếu một ngày không còn người ở bên, con vẫn có thể sống và không bị bỏ lại phía sau", người mẹ nói.