Khoảng 19h30, lửa bùng lên từ căn nhà cấp 4 trên đường Thân Nhân Trung. Lúc này, cửa nhà đóng kín, không có người bên trong. Chỉ ít phút sau, ngọn lửa bốc cao dữ dội, khói đen bao trùm khu vực, kèm theo nhiều tiếng nổ lớn.
Phát hiện sự việc, người dân xung quanh hô hoán, dùng bình chữa cháy mini dập lửa nhưng không thành. Một số hộ dân gần đó khẩn trương di chuyển tài sản ra ngoài để tránh cháy lan.
Cảnh sát PCCC và CNCH Công an tỉnh Khánh Hòa điều 3 xe chữa cháy cùng hàng chục cán bộ, chiến sĩ tới hiện trường. Lính cứu hỏa triển khai nhiều mũi tiếp cận, dùng vòi rồng khống chế đám cháy. Sau khoảng 10 phút, ngọn lửa được dập tắt.
Vụ cháy không gây thương vong nhưng thiêu rụi nhiều tài sản trong căn nhà rộng khoảng 50 m2 có gác lửng, đồng thời cháy lan sang một phần nhà kho bên cạnh.
Theo chủ nhà, thời điểm xảy ra hỏa hoạn, các thành viên đều ra ngoài. Gia đình chỉ biết sự việc khi được người thân báo tin qua mạng xã hội.
Nguyên nhân vụ cháy đang được cơ quan chức năng điều tra.
Tin Gốc: Vnexpress
Thời Sự
Hồ Tùng Mậu - người đồng chí "như tay với chân" của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Chiều 14/6, tại Nghệ An, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh phối hợp Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Tỉnh ủy Nghệ An tổ chức Hội thảo khoa học “Đồng chí Hồ Tùng Mậu - nhà lãnh đạo kiên trung, tài năng của Đảng và cách mạng Việt Nam”, nhân kỷ niệm 130 năm ngày sinh của ông (15/6/1896-15/6/2026).
Ông Đoàn Minh Huấn, Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh; ông Phạm Tất Thắng, Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương; ông Nguyễn Khắc Thận, Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An và ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, chủ trì hội thảo.
Hội thảo đã nhận được gần 50 báo cáo, tham luận khoa học từ các cơ quan Trung ương, địa phương, viện nghiên cứu, trường đại học trong cả nước.
Các tham luận đã tập trung phân tích, làm sáng tỏ những đóng góp tích cực của đồng chí Hồ Tùng Mậu đối với sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam và những đóng góp của ông trên các cương vị lãnh đạo quan trọng của Đảng, Nhà nước và Quân đội.
Nhiều tham luận khoa học đã phân tích, làm nổi bật phẩm chất đạo đức cao đẹp, mối quan hệ cách mạng đặc biệt giữa đồng chí Hồ Tùng Mậu với Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Từ một thanh niên yêu nước chân chính được Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh giác ngộ, dẫn dắt, đồng chí Hồ Tùng Mậu đã trọn đời kiên định đi theo con đường cách mạng của Người.
Tham luận chỉ rõ, từ những ngày đầu hoạt động tại Quảng Châu (Trung Quốc) đến những năm tháng cùng Trung ương Đảng và Chính phủ chèo lái con thuyền cách mạng thực hiện kháng chiến, kiến quốc, ông luôn gắn bó mật thiết, đồng cam cộng khổ và nhận được sự tin cậy, quý trọng đặc biệt của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Tình cảm sâu sắc ấy đã được Người đúc kết “thân thiết hơn anh em ruột thịt, đồng cam cộng khổ như tay với chân” trong bài điếu khi Hồ Tùng Mậu anh dũng hy sinh.
Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, ông luôn giữ vững khí tiết người cộng sản, nêu cao ý chí bất khuất và tinh thần lạc quan cách mạng trước mọi thử thách, sự tra tấn tàn độc của kẻ thù trong suốt 14 năm bị đày ải qua các nhà tù thực dân.
Trên các cương vị trọng trách được Đảng và Nhà nước giao phó, Hồ Tùng Mậu luôn đặt lợi ích của Đảng, của quốc gia - dân tộc lên trên hết, trước hết. Ông là tấm gương mẫu mực về lối sống giản dị, trong sáng, gần gũi, gắn bó mật thiết và kính trọng nhân dân.
Các tham luận cũng góp phần làm rõ vai trò truyền thống lịch sử, văn hóa và cách mạng của quê hương xứ Nghệ đối với sự hình thành, nuôi dưỡng, bồi đắp nhân cách văn hóa, chí hướng, phẩm chất cao đẹp của Hồ Tùng Mậu.
Phát biểu tổng kết hội thảo, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương Phạm Tất Thắng khẳng định, ý chí, khát vọng dấn thân và di sản của đồng chí Hồ Tùng Mậu chính là ngọn đuốc tinh thần, vũ khí tư tưởng sắc bén, là nguồn động lực to lớn để chúng ta tiếp tục kiên định con đường đổi mới, tăng cường công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Hồ Tùng Mậu tên khai sinh là Hồ Bá Cự, quê làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, nay là xã Quỳnh Anh, Nghệ An. Ông tham gia cách mạng từ sớm.
Từ tháng 10/1945 đến năm 1947, Hồ Tùng Mậu được cử làm Giám đốc kiêm Chính ủy Trường quân chính Trung bộ, sau đó là Chủ tịch Ủy ban Kháng chiến hành chính Trung bộ và Ủy viên Liên khu ủy Liên khu IV.
Ông là Tổng Thanh tra Chính phủ đầu tiên của nước ta khi Ban Thanh tra Chính phủ được thành lập ngày 18/12/1949. Năm 1951, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng, Hồ Tùng Mậu được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Ông hy sinh ngày 23/7/1951, khi trên đường đi vào Liên khu IV công tác.
Tin Gốc: Dân Trí

Bộ Công an đang lấy ý kiến đối với dự thảo Nghị định sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 168/2024 quy định xử phạt vi phạm hành chính về TTATGT trong lĩnh vực giao thông đường bộ; trừ điểm, phục hồi điểm giấy phép lái xe.
Một trong những nội dung đáng chú ý là cơ quan soạn thảo đề xuất sửa đổi về thẩm quyền xử phạt đối với một số chức danh.
Trong đó, chủ tịch UBND cấp xã có quyền phạt cảnh cáo, phạt tiền đến 37,5 triệu đồng (hiện hành là 5 triệu đồng), tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề có thời hạn hoặc đình chỉ hoạt động có thời hạn; tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính…
Chiến sĩ công an nhân dân đang thi hành công vụ có quyền phạt cảnh cáo; phạt tiền đến 7,5 triệu đồng (hiện hành là 500.000 đồng); tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính có giá trị không vượt quá 15 triệu đồng.
Thủ trưởng đơn vị Cảnh sát cơ động cấp đại đội có quyền phạt cảnh cáo; phạt tiền đến 15 triệu đồng (hiện hành là 1,5 triệu đồng); tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính có giá trị không vượt quá 30 triệu đồng…
Trưởng đồn công an, thủ trưởng đơn vị Cảnh sát cơ động cấp tiểu đoàn, trưởng trạm, đội trưởng có quyền phạt cảnh cáo; phạt tiền đến 22,5 triệu đồng (hiện hành là 2,5 triệu đồng); tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề có thời hạn hoặc đình chỉ hoạt động có thời hạn; tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính có giá trị không vượt quá 45 triệu đồng…
Trưởng công an cấp xã có quyền phạt cảnh cáo, phạt tiền đến 37,5 triệu đồng (hiện hành là 2,5 triệu đồng); tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề có thời hạn hoặc đình chỉ hoạt động có thời hạn; tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính…
Ngoài ra, tại dự thảo, Bộ Công an còn đề xuất sửa đổi, bổ sung phân định thẩm quyền cho CSGTvề xử phạt các hành vi vi phạm liên quan đến sát hạch giấy phép lái xe như: tự ý thay đổi hoặc sử dụng phần mềm sát hạch, thiết bị chấm điểm, xe sát hạch; sử dụng máy tính trong phòng sát hạch lý thuyết kết nối với đường truyền ra ngoài phòng thi trái quy định.
Cùng đó là các hành vi cố tình để phương tiện, trang thiết bị chấm điểm hoạt động không chính xác trong kỳ sát hạch; để các dấu hiệu, ký hiệu trái quy định trên sân sát hạch, xe sát hạch trong kỳ sát hạch…
Việc sửa đổi như trên nhằm phù hợp với việc Bộ Công an đã tiếp nhận nhiệm vụ quản lý nhà nước về quản lý, sát hạch và cấp giấy phép lái xe từ Bộ Giao thông vận tải (nay là Bộ Xây dựng).

Rạng sáng 7.4, tại một quán bánh bèo vỉa hè trên đường Hoàng Văn Thụ (ở phường Quy Nhơn Nam, Gia Lai), bà Trần Thị Lan (60 tuổi), bị một thanh niên chửi bới, nhổ nước bọt, ném ghế, dùng dao hăm dọa và tát liên tục vào mặt.
Con trai bà đến can ngăn cũng bị nhóm 3 người đấm đá, rượt đuổi. Clip từ camera lan truyền trên mạng xã hội. Cộng đồng mạng phẫn nộ. Công an tỉnh Gia Lai tạm giữ khẩn cấp Nguyễn Văn Ý (35 tuổi) về hành vi gây rối trật tự công cộng.
Câu chuyện trên quen thuộc đến mức cư dân mạng có thể đoán trước được cái kết. Clip lan truyền, dư luận sôi sục, cơ quan chức năng vào cuộc, đối tượng bị tạm giữ.
Rồi vài ngày sau, một clip khác xuất hiện, một nạn nhân khác, một cơn phẫn nộ khác. Tôi gọi đó là vòng lặp, bởi nó lặp đi lặp lại mà không có gì thay đổi ở phần gốc rễ.
Chỉ tính riêng từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4.2026, báo chí đã phản ánh một chuỗi vụ hành hung nơi công cộng với mật độ đáng lo ngại.
Đêm 31.3, tại Đắk Lắk, nhóm thanh niên mang hung khí truy sát người đi đường trên tỉnh lộ 2.
Ngày 5.4, tại Nghệ An, một phụ nữ bị 2 đối tượng bịt mặt dùng hung khí hành hung giữa ban ngày.
Ngày 7.4, tại Huế, một người đàn ông đánh học sinh trong tiệm tạp hóa.
Cùng ngày, tại Lâm Đồng, một sản phụ bị hành hung ngay trước giờ sinh tại bệnh viện. Và cũng trong ngày 7.4, bà Lan bị đánh ở Quy Nhơn Nam.
Năm vụ trong chưa đầy một tuần, trải dài từ Tây nguyên đến Bắc Trung bộ, với nạn nhân đủ mọi lứa tuổi và hoàn cảnh.
Tại Thanh Hóa, theo thống kê của cơ quan chức năng, chỉ trong 3 tháng từ 15.12.2025 đến 15.3.2026, địa bàn tỉnh này đã xảy ra 34 vụ gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích và giết người với khoảng 200 đối tượng liên quan.
Vụ Đặng Chí Thành đánh phụ nữ tại sảnh chung cư Sky Central ở Hà Nội (tháng 8.2025) vừa kết thúc phúc thẩm đầu tháng 4.2026 với mức án 6 tháng tù. Vụ hành hung hàng xóm tại chung cư CT5-ĐN2 tại Hà Nội vào tháng 1.2026 cũng xử lý theo tội gây rối trật tự công cộng.
Những con số ấy cho thấy bạo lực đời thường không phải hiện tượng cá biệt mà đang trở thành một dạng "rối loạn xã hội" có tính hệ thống. Nhưng cách xã hội phản ứng lại mang tính sự vụ. Dư luận chỉ bùng lên khi có clip đủ sốc, đủ rõ nét, đủ biểu tượng.
Clip của bà Lan gây chấn động vì hội tụ tất cả các yếu tố kích hoạt cảm xúc tập thể. Nạn nhân là người già, hành vi côn đồ diễn ra trắng trợn trước camera, lời bà Lan nhẫn nhịn "tôi già rồi, anh cứ chửi thoải mái" trở thành biểu tượng cho sự bất lực. Nhưng không phải vụ nào cũng có camera. Không phải nạn nhân nào cũng đủ "điển hình" để viral (lan truyền).
Tôi không phủ nhận vai trò tích cực của mạng xã hội trong việc đẩy nhanh xử lý. Nếu không có clip, rất có thể vụ bà Lan sẽ kết thúc bằng việc gia đình Nguyễn Văn Ý đến thăm hỏi, hỗ trợ tiền, và bà Lan chấp nhận bỏ qua, đúng như bà đã bày tỏ khi nói rằng vợ người đó đang mang thai nên không muốn làm lớn chuyện.
Áp lực dư luận đã buộc Công an tỉnh Gia Lai phải tạm giữ khẩn cấp Nguyễn Văn Ý thay vì để vụ việc lắng xuống ở cấp phường. Nhưng chính sự phụ thuộc vào áp lực dư luận ấy lại là triệu chứng của một vấn đề sâu hơn.
Khi việc xử lý bạo lực phụ thuộc vào sức nóng truyền thông thay vì quy trình tố tụng, pháp luật không còn vận hành theo nguyên tắc bình đẳng nữa. Một vụ hành hung được xử lý nhanh vì clip có hàng triệu lượt xem. Một vụ khác với mức độ côn đồ tương đương nhưng không có camera thì liệu có trôi vào im lặng?
Chi tiết đáng suy nghĩ nhất trong vụ này là phản xạ đầu tiên của bà Lan. Khi bị hành hung lúc rạng sáng, bà không gọi công an. Bà gọi con trai đến đưa đi bệnh viện.
Phản xạ ấy không phải của riêng bà Lan. Nó phản ánh một thực tế phổ biến rằng với rất nhiều nạn nhân bạo lực đời thường ở Việt Nam, pháp luật không phải nơi họ nghĩ đến đầu tiên khi bị xâm hại.
Có thể vì họ chưa tin vào tốc độ phản ứng của cơ quan chức năng? Có thể vì họ biết rằng với thương tích nhẹ, vụ việc sẽ chỉ dừng lại ở xử phạt hành chính? Có thể vì văn hóa nhẫn nhịn và dĩ hòa vi quý khiến người bị hại tự cắn răng chịu đựng?
Dù lý do nào thì kết quả cũng giống nhau. Nạn nhân không tìm đến pháp luật và pháp luật cũng không chủ động tìm đến nạn nhân.
Vòng lặp ấy vận hành bằng 3 bước. Thứ nhất là bạo lực xảy ra và nạn nhân chọn im lặng. Thứ hai là clip lan truyền phá vỡ sự im lặng, dư luận phẫn nộ, cơ quan chức năng xử lý theo sức ép. Thứ ba là mọi thứ lắng xuống, không có thay đổi nào về cơ chế phòng ngừa, không có đánh giá nào về lỗ hổng xử lý cho đến khi clip tiếp theo xuất hiện.
Điều 318 bộ luật Hình sự 2015 quy định tội gây rối trật tự công cộng với khung hình phạt cơ bản từ phạt tiền 5 triệu đồng đến 50 triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm.
Khung tăng nặng theo khoản 2 lên đến 7 năm tù khi có tổ chức, dùng hung khí, hoặc gây cản trở giao thông nghiêm trọng.
Nhưng phần lớn các vụ bạo lực gặp trong đời thường rơi vào khung 1 với mức án phổ biến quanh 6 tháng tù. Mức chế tài ấy có đủ sức răn đe hay không? Tần suất các vụ việc gây rối trong thời gian gần đây đang tự trả lời.
Để phá vỡ vòng lặp ấy cần thay đổi ở cả 3 bước cùng lúc. Nạn nhân cần được khuyến khích và hỗ trợ để trình báo thay vì im lặng. Cơ quan chức năng cơ sở cần chủ động xử lý theo quy trình thay vì chờ áp lực dư luận. Và chế tài cần đủ nghiêm khắc để người có ý định bạo lực phải cân nhắc trước khi hành động thay vì chỉ hối hận sau khi clip lên mạng.
Camera quán bánh bèo của bà Lan đã ghi lại toàn bộ hành vi côn đồ của Nguyễn Văn Ý. Nhưng camera chỉ là "nhân chứng" thụ động. Nó ghi lại được vòng lặp nhưng không phá vỡ được vòng lặp. Việc phá vỡ ấy là phần việc của pháp luật, của thiết chế và của cả xã hội.
Nếu chúng ta tiếp tục chỉ phẫn nộ theo từng clip rồi quên thì vòng lặp sẽ tiếp tục quay. Và nạn nhân tiếp theo có thể là bất kỳ ai.

