Không cần đi xa hay tốn kém, nhiều người trẻ hiện nay lại háo hức chờ những chuyến về quê – nơi từng gắn bó từ thuở nhỏ – như một hành trình… du lịch trải nghiệm đúng nghĩa.
Sau gần một năm làm việc tại TP.HCM, Nguyễn Thị Thanh Huyền (24 tuổi, hiện sống tại hẻm 102 Phan Huy Ích, P.Tân Sơn, TP.HCM) được trở về quê (thôn An Hòa 1, xã Cửa Tùng, tỉnh Quảng Trị) trong 2 tuần.
Những ngày ở quê, Huyền bắt đầu buổi sáng từ 5 giờ với việc ngắm bình minh trên biển – một điều trước đây cô từng xem là quen thuộc. Sau đó là những hoạt động giản dị: ăn sáng, uống cà phê cùng bạn bè, nấu cơm cùng mẹ, dạo chợ, tắm biển, phụ gia đình công việc kinh doanh và gặp gỡ bạn bè.
“Những lần về quê gần đây, mình có cảm giác như đang đi du lịch ngay chính nơi mình sinh ra”, Huyền chia sẻ.
Không chỉ cảnh vật, nhịp sống quê nhà cũng giúp Huyền cảm nhận rõ sự khác biệt. Những đổi thay như quán xá khang trang hơn, biển sạch đẹp hơn, dịch vụ phát triển hơn… khiến những nơi từng quen thuộc trở nên mới mẻ.
Đặc biệt, với Huyền, ẩm thực là một phần không thể thiếu trong mỗi lần trở về. Những món đặc sản như bánh bột lọc, bún lòng xào nghệ, mít thấu, bánh xèo hay hải sản không chỉ là đồ ăn, mà còn là ký ức và cảm xúc.
“Ăn ở quê có một cảm giác rất khác, không giống ở thành phố. Đó là điều mình luôn mong chờ mỗi lần về”, Huyền nói.
Chợ ở địa phương và bãi biển là hai nơi Huyền luôn ghé mỗi lần về quê, không chỉ để thưởng thức món ăn mà còn để cảm nhận trọn vẹn không khí quê hương – điều mà cô tự hào khi giới thiệu với bạn bè.
Huyền cho biết dự định sẽ khám phá thêm những địa danh như Địa đạo Vịnh Mốc hay cầu Hiền Lương trong những lần về tới.
“Sau mỗi lần quay lại TP.HCM, mình đều bịn rịn, có lúc còn nghĩ đến việc về quê lập nghiệp”, Huyền nói. Với cô, quê hương luôn là nơi để về, nhưng cũng ngày càng trở thành một điểm đến đáng trải nghiệm và cứ muốn khám phá mãi.
Ngụy Huy Hoàng Bảo, sinh viên năm 3 Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM, hiện sống tại đường Nguyễn Văn Dung, P.An Nhơn, TP.HCM (quê ở tỉnh Khánh Hòa), cũng có sự thay đổi trong cách nhìn về những chuyến về quê.
Khoảng 2 – 3 tháng, Bảo lại trở về thăm nhà một lần, mỗi lần kéo dài khoảng 10 ngày. Những ngày ở quê, cậu dành thời gian cho gia đình, bạn bè, chơi thể thao hoặc đơn giản là ghi lại những khoảnh khắc đời sống dung dị.
“Mình từng nghĩ về quê là chán, nhưng khi đi học xa nhà và sau nhiều lần quay lại thì thấy ở quê rất yên bình, giống như một chuyến đi để được nghỉ ngơi”, Bảo chia sẻ.
Những khung cảnh đời thường như con đường làng, sinh hoạt của người dân hay những buổi sum họp gia đình… qua góc nhìn của Bảo trở nên đáng lưu giữ. Cậu thường chụp ảnh, check-in và nhận ra rằng những điều giản dị ấy lại mang đến cảm xúc đặc biệt.
“Nếu có vài ngày nghỉ, mình vẫn chọn về quê. Ở đó có những người thân yêu và cả những góc rất đẹp mà trước đây mình không để ý”, Bảo nói.
Với Hồ Thị Tú Uyên (24 tuổi, ngụ tại đường Lê Lai, P.Bảy Hiền, TP.HCM; quê ở TP. Đà Nẵng; Quảng Nam cũ), mỗi lần về quê là một hành trình tận hưởng trọn vẹn cả cảnh sắc lẫn hương vị.
Cô thường đi ăn những món địa phương mà ở TP.HCM không thể tìm được cảm giác tương tự. Dù phải di chuyển xa, Uyên vẫn sẵn sàng để thưởng thức đúng “vị quê” mà cô luôn mong nhớ.
“Không chỉ là món ăn, mà là không gian, không khí, cảm giác khi ăn ở quê rất khác”, Uyên nói.
Ngoài ra, Uyên dành thời gian khám phá những điểm đến tự nhiên như biển, bãi đá, núi hoặc đi chùa. Đặc biệt, phố cổ Hội An là nơi cô thường ghé đến mỗi khi về quê, ở đó gắn với nhiều kỷ niệm và những trải nghiệm riêng.
Những khoảnh khắc như hoàng hôn, ruộng lúa, hay những buổi cà phê trong không khí se lạnh ngày tết đều được Uyên ghi lại bằng hình ảnh và những thước phim. Với cô, đó là cách lưu giữ những cảm xúc mà thành phố không thể mang lại.
“Về quê là để nghỉ ngơi và để nhớ lại những điều đã từng rất quen”, Uyên chia sẻ.
Khác với nhiều bạn trẻ thích khám phá, Đào Văn Kiệt (22 tuổi, sống tại đường 147, P.Phước Long, TP.HCM; quê An Giang) lại tìm thấy niềm vui từ những điều giản dị khi về quê.
“Mỗi lần về, em chủ yếu ở bên gia đình, đi chợ, nấu ăn, ra đồng với mẹ. Không cần đi đâu xa nhưng vẫn thấy rất đủ”, Kiệt nói.
Với Kiệt, những khung cảnh quen thuộc như đồng ruộng, con sông hay chợ quê mang lại cảm giác yên bình, trái ngược với nhịp sống nhộn nhịp ở thành phố.
“Ở quê, em được sống chậm lại, không phải lo nghĩ nhiều. Những điều đơn giản đó lại khiến mình thấy thoải mái hơn”, Kiệt chia sẻ.
Theo tiến sĩ tâm lý Giang Thiên Vũ, giảng viên Khoa Tâm lý học, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, việc người trẻ cảm thấy mới mẻ khi trở về quê xuất phát từ sự thay đổi trong trải nghiệm và nhận thức.
“Khi trưởng thành và chịu nhiều áp lực, họ quay lại quê hương với một góc nhìn khác, giàu trải nghiệm hơn, nhạy cảm hơn với cảm xúc và ý nghĩa”, ông Vũ cho biết.
Những chuyến về quê, theo tiến sĩ Vũ, không chỉ là di chuyển về không gian mà còn là cách để người trẻ phục hồi tâm lý, giảm căng thẳng và tái tạo năng lượng.
Với những đặc thù là khu vực đông sinh viên và người dân lưu trú, nên vấn đề an ninh, trật tự ở Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM luôn đặt ra nhiều thử thách.
PGS.TS Nguyễn Minh Tâm, Phó giám đốc ĐH Quốc gia TP.HCM, Chủ tịch Hội đồng Quản lý Trung tâm quản lý ký túc xá và Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM, xúc động cho biết "Trạm an ninh" là ước mơ của ĐH Quốc gia hơn 10 năm nay. Theo PGS.TS Nguyễn Minh Tâm, từ nhiều năm trước, ĐH Quốc gia cũng làm việc với Công an tỉnh Bình Dương để có một đồn công an triển khai an ninh trật tự, an toàn giao thông, nhưng khi tổ chức thực hiện vướng nhiều quy định về hành lang pháp lý, chưa đủ điều kiện để thành lập. Nay Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM được khánh thành là tiền đề rất tốt cho Khu đô thị trong công tác giữ vững an ninh trật tự, đảm bảo môi trường học tập và lưu trú tốt nhất cho sinh viên, giảng viên…
Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM được xây dựng theo Quy chế phối hợp giữa Trung tâm quản lý ký túc xá và Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM với Công an phường Linh Xuân và Công an phường Đông Hòa về phối hợp đảm bảo an ninh trật tự, an toàn xã hội và phòng chống tội phạm tại Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM trên địa bàn 2 phường.
Ông Tăng Hữu Thủy, Giám đốc Trung tâm quản lý ký túc xá và Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM, cho biết việc đưa vào vận hành Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM sẽ là bước củng cố quan trọng để tăng hiện diện lực lượng tại chỗ, rút ngắn thời gian phối hợp xử lý và nâng hiệu quả điều hành thực địa trên toàn khu vực.
Trung tâm sẽ cùng công an 2 phường xây dựng cơ chế vận hành để đảm bảo Trạm an ninh sẽ là điểm tập hợp lực lượng thường trực của công an, an ninh cơ sở 2 phường và lực lượng đối ứng của trung tâm để tổ chức tuần tra, kiểm tra theo lịch định kỳ, đột xuất; là địa điểm thường trực của lực lượng an ninh đảm bảo an ninh trật tự, an toàn đô thị, phòng chống cháy nổ của trung tâm và toàn Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM, đồng thời đây cũng là nơi trao đổi thông tin, nắm tình hình, giao ban, hội ý, hội họp giữa công an 2 địa phương với trung tâm; giao ban công tác tuần tra, kiểm tra địa bàn theo lịch đã thống nhất.
Bên cạnh đó, với địa thế nằm trên ngọn đồi cao, trung tâm còn mong muốn đây là địa điểm đẹp để sinh viên check-in, hỗ trợ cán bộ giảng viên, sinh viên, phụ huynh kịp thời, đồng thời cũng kỳ vọng đây là địa điểm có thể tổ chức các hoạt động văn hóa, văn nghệ quy mô nhỏ của sinh viên.
Việc khánh thành và đưa vào vận hành, sử dụng đồng thời hoàn thiện cơ chế triển khai, phối hợp Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM sẽ giúp tăng cường hiệu quả công tác phối hợp giữa 3 đơn vị giúp nâng cao chất lượng công tác phối hợp, tuần tra, kiểm soát hướng đến đảm an ninh, an toàn tại ĐH Quốc gia TP.HCM; giúp sinh viên có môi trường rèn luyện, sinh hoạt, học tập chất lượng hơn, an toàn hơn; góp phần hoàn thành mục tiêu chiến lược của ĐH Quốc gia TP.HCM và xây dựng đô thị đại học trí thức, xanh, thân thiện, hiện đại.
Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM với diện tích xây dựng 72 m2, diện tích khuôn viên thảm cỏ xung quanh 400 m2, với tổng mức đầu tư 700 triệu đồng. Trạm được khởi công ngày 7.3 và hoàn thành, đưa vào sử dụng ngày 9.4.
"Giữa cái nắng 'như thiêu như đốt' tại TP.HCM, trong khi phần lớn người dân tìm cách trốn nóng thì những tiểu thương bán nước giải khát và dịch vụ giải trí lại bước vào mùa làm ăn bận rộn nhất năm. Câu hỏi kinh doanh gì mùa nắng nóng đã có lời giải đáp.
Theo ghi nhận tại một công viên nước trên đường Đặng Thúc Vịnh (H.Hóc Môn cũ, TP.HCM), ngay từ sáng, khu vực này đã tấp nập người ra vào. Bãi giữ xe kín chỗ, từng gia đình dẫn theo trẻ nhỏ tay xách balo, áo phao, đồ bơi, háo hức bước vào bên trong.
Phía trong, không khí nhộn nhịp từ tiếng nước đổ từ các máng trượt, tiếng trẻ em cười đùa. Những hồ nước xanh mát luôn kín người, các khu trò chơi gần như cũng ít có khoảng trống. Nhân viên bán vé làm việc liên tục khi nhiều người xếp hàng đợi tới lượt mua vé.
Anh Nguyễn Tường Duy (37 tuổi), nhân viên làm việc tại đây, cho biết: “Vào những ngày cao điểm, chúng tôi có thể đón từ 2.000 – 3.000 khách, trong khi ngày thường chỉ khoảng 1.000 khách. Đây là thời điểm mà hầu hết các công viên nước đều ‘ăn nên làm ra’”.
Công viên nước mở cửa từ 8 giờ 30 đến 19 giờ 30, nhưng trong những ngày nắng nóng, cường độ làm việc của nhân viên tăng lên đáng kể. “Nhân viên phải làm việc hết công suất, từ bán vé, hướng dẫn khách đến đảm bảo an toàn tại các khu trò chơi”, anh Duy nói.
Theo anh, lượng khách không chỉ tập trung vào cuối tuần mà còn tăng mạnh vào các ngày trong tuần. “Nhiều gia đình sau khi đón con đi học về cũng ghé qua đây chơi. Có nhiều khách quen, tuần đến 4–5 lần”, anh cho biết.
Với mức giá vé từ 60.000 – 70.000 đồng vào ngày thường, tăng thêm 10.000 đồng vào cuối tuần và dịp lễ, nhiều gia đình vẫn sẵn sàng chi trả để đổi lấy không gian giải nhiệt cho con trẻ.
Ngồi dưới mái che quan sát con vui chơi, chị Phạm Thanh Tuyền (38 tuổi, ngụ đường Trần Thị Dối, TP.HCM) cho biết công viên nước là lựa chọn quen thuộc của gia đình mỗi khi trời nắng. “Tôi ở gần đây nên rảnh là đưa con đến. Mùa này bé nào cũng thích đi chơi nước, vừa mát vừa được vận động”, chị Tuyền chia sẻ.
Vào những ngày nắng nóng gay gắt, không khó để bắt gặp các hàng bán nước giải khát luôn tấp nập khách. Ghi nhận tại một hàng bán nước giải khát trên đường Tô Hiến Thành (Q.10 cũ), chúng tôi không khỏi bất ngờ khi thấy những bã mía chất cao thành đống, dù thời điểm này mới chỉ hơn đầu giờ chiều.
Theo ghi nhận, quầy nước lúc nào cũng có khách ra vào liên tục, người đứng chờ, người vừa nhận ly nước mát lạnh đã vội vã rời đi. Chủ quầy là vợ chồng chị Mai Thị Lệ (30 tuổi), quê Nam Định cũ. Chị cho biết đã bán nước giải khát tại đây hơn 3 năm. Quầy của chị có nhiều loại nước giải nhiệt như trà trái cây, nước rau má, trà tắc… nhưng đắt hàng nhất vẫn là nước mía.
“Hiện tại, mỗi ngày mình bán được khoảng 2 tạ mía. Nắng nóng nên ai cũng muốn uống nước nhiều để giải khát”, chị Lệ chia sẻ trong khi tay vẫn thoăn thoắt ép mía, thêm đá, đóng nắp ly cho khách. Thời điểm đầu giờ chiều, khách ghé mua nước ngày càng đông. Chị Lệ cùng em trai gần như không có phút nghỉ tay. Người này vừa rời đi thì người khác đã tới, dòng khách nối nhau liên tục.
“Những ngày nắng nóng cao điểm có thể bán được 700 – 800 ly nước, gấp đôi so với mùa mưa. Tôi mở bán từ 10 giờ sáng đến đêm, nhưng vào đợt nắng nóng này gần như không có thời gian nghỉ, ngay cả ăn cơm cũng tranh thủ”, chị nói.
Theo chị Lệ, khung giờ “vàng” thực sự là vào buổi chiều tan tầm và buổi tối. “Doanh thu những ngày cao điểm đạt khoảng 6 – 7 triệu đồng. Tuy nhiên, chi phí cũng tăng vì giá nguyên liệu như tắc, đường, ly nhựa đều nhích lên. Sau khi trừ hết, lợi nhuận còn khoảng 30 – 40%”, chị cho biết.
Không chỉ các quầy nước ở các trục đường lớn, những quán nhỏ trong hẻm cũng hưởng lợi rõ rệt từ thời tiết. Tại một quán nước trên đường Cô Giang (Q.Phú Nhuận cũ), chị Nguyễn Lê Kim Phụng (37 tuổi), cho biết lượng khách mùa này tăng đáng kể.
Hiện tại, chị đang bán các loại nước giải khát như: nước mía, nước sâm, các loại trà trái cây… “Riêng nước mía, mỗi ngày tôi bán được khoảng 100 ly và 30 chai 1 lít, chưa kể các loại nước khác. Tổng thể tăng khoảng 50 – 60% so với ngày thường”, chị Phụng nói.
Điểm đáng chú ý là hành vi tiêu dùng của người dân vào những ngày nắng nóng cũng thay đổi. Theo chị Phụng, nếu trước đây khách thường đến mua trực tiếp, thì nay lượng đơn hàng qua các ứng dụng giao đồ ăn tăng mạnh. “Trời nắng nóng có lẽ nhiều người ngại ra đường nên đặt online nhiều hơn, chị Phụng nói.
Để tận dụng cơ hội, chị còn làm thêm các loại kem mát lạnh, vừa đa dạng sản phẩm, vừa tăng thu nhập.
Tại đường Tây Thạnh (Q.Tân Phú cũ), xe nước cam của Lê Văn Tuấn (27 tuổi) hoạt động gần như liên tục. Khách đi đường ghé lại mua nước cam ép hoặc cam trái không ngớt. Những lúc vắng khách, Tuấn tranh thủ ép nước cam sẵn để kịp phục vụ.
“Mùa này là mùa mình bán được nhất. Nước cam ép giá từ 10.000 – 15.000 đồng, cam trái thì 35.000 đồng/3 kg”, Tuấn cho biết. Theo Tuấn, mỗi ngày có thể bán hết khoảng 100 kg cam, gấp đôi so với mùa mưa. Tuy nhiên, nguồn cung lại không dồi dào như nhu cầu. “Ai cũng bán được nên việc lấy hàng khó hơn, giá cũng cao hơn bình thường. Nhưng nhờ bán được nhiều nên thu nhập cũng tăng”, Tuấn nói.
Võ Yến Nhi, hay được biết đến với nghệ danh Nhi Võ (29 tuổi, thành viên nhóm hài độc thoại Sài Gòn Tếu, hay còn gọi là Saigon Tếu), từng chọn lộ trình sự nghiệp như nhiều bạn trẻ khác: tốt nghiệp đại học rồi làm công việc văn phòng ổn định. Bỗng một ngày, cô vô tình biết đến hài độc thoại - bộ môn không mới nhưng chỉ vừa phổ biến hơn ở Việt Nam vài năm gần đây, và từ đó một con đường "kể chuyện cười".
Theo Nhi Võ, hài độc thoại (stand-up comedy) là thể loại hài kịch mà diễn viên đứng một mình trên sân khấu, kể chuyện và "quăng miếng hài" để khán giả bật cười, thường là tự sự về những câu chuyện hay suy nghĩ của cuộc đời mình.
Khởi đầu đến với hài độc thoại bằng những sân khấu mở (open mic), Nhi Võ kể: "Khoảng hơn 5 năm trước, Nhi còn làm việc văn phòng bình thường thì tình cờ biết đến hài độc thoại. Nhi cảm thấy bộ môn này hay, thú vị. Có những mẩu chuyện đơn giản mà rất có duyên, làm mình nghe mà vừa suy ngẫm vừa cười. Thế là Nhi không nghĩ nhiều, cứ thử sức xem sao. Mình đăng ký tham gia diễn open mic – nơi bạn trẻ nào cũng có thể bắt đầu và bước lên thử. Những ngày đầu mình còn run và hồi hộp lắm. Lo không biết khán giả có cười không. Lỡ không ai cười chắc mình… quê lắm".
Nhi Võ cho biết không đến với hài độc thoại vì một kế hoạch dài hạn hay tham vọng nổi tiếng, chỉ đơn thuần là khát khao được thể hiện và giãi bày: "Nhi nghĩ từ đầu cho đến thời điểm hiện tại, Nhi nhìn nhận mình vẫn đang là một đứa trẻ khao khát được lắng nghe những câu chuyện, suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Hài độc thoại là bộ môn giúp Nhi làm được điều này".
Để đứng vững trên sân khấu hài độc thoại, Nhi Võ phải vượt qua nhiều sự phản đối, đầu tiên là chính gia đình. Chia sẻ về những ngày đầu nghe con gái muốn bỏ việc văn phòng để theo hài độc thoại, bà Nguyễn Thị Hải Yến, mẹ của Nhi Võ, cho biết: "Thật ra lúc đầu tôi cũng lo lắm, vì mình nào có biết hài độc thoại là gì đâu. Chúng tôi chỉ nghĩ con gái thì nên có một công việc ổn định, sáng đi chiều về, như vậy mới yên tâm. Thấy con chọn một con đường mới quá, rồi lại bấp bênh nữa, nên cũng vừa thương vừa lo".
Đối diện với điều đó, thay vì thuyết phục gia đình bằng lý lẽ, Nhi Võ chọn cách cố gắng thể hiện được bản thân mình, kiếm sống được bằng nghề và sống tích cực. Sau từng buổi diễn, cô tự tin hơn, tỏa sáng hơn và tận hưởng niềm vui được sống với đam mê.
Dần thấy Nhi Võ lo được cho bản thân, cũng như có năng lượng hơn và được là chính mình, gia đình bắt đầu yên tâm và ủng hộ. "Làm cha mẹ thì cuối cùng cũng chỉ mong con sống tử tế, sống vui và thấy hạnh phúc với điều mình chọn", bà Yến cho hay.
Trong hành trình theo đuổi hài độc thoại, Nhi Võ và nhóm Sài Gòn Tếu đã mang tiếng cười ra khỏi Việt Nam đến những vùng đất xa hơn nữa, trong đó có nước Úc. Nhi kể trong chuyến lưu diễn tại Úc, có một cô phụ trách hỗ trợ việc di chuyển và ăn uống, đến ngày diễn, Nhi lên kể câu chuyện riêng tư về hành trình trưởng thành và tìm kiếm bản thân của mình, diễn xong, cô khen rất nhiều. Và sau đó, Nhi mới hiểu vì sao lại "chạm" được đến cô đến vậy, vì con gái của cô cũng trải qua hành trình tương tự.
"Điều làm mình vui là trước đó bản thân còn lo khi biết câu chuyện về mình, không biết cô có kỳ thị, dè chừng hay không còn yêu quý mình nữa. Cuối cùng câu chuyện của mình có phần nào đó giúp cô cảm thấy được kết nối. Ngày cuối ở Úc, Nhi với cô đã ôm nhau một cái tạm biệt", Nhi nhớ lại.
Theo Nhi Võ, đó là lúc cô hiểu ra sức mạnh thật sự của hài độc thoại, không chỉ là tiếng cười, mà là sự kết nối giữa người với người qua những câu chuyện chân thật.
Theo đuổi nghề "làm người khác cười", bản thân người diễn viên hài độc thoại cũng gặp khó khăn trong việc tìm ra "điều gì vui cho khán giả". Nhi Võ thừa nhận: "Chắc khó khăn lớn nhất của Nhi khi theo nghề là có nhiều lúc mình buồn thê thảm nhưng vẫn phải nghĩ ra cái gì vui để diễn".
Nhưng điều giữ cô lại với nghề, sau tất cả, không phải là ánh đèn sân khấu hay con số người theo dõi. "Có những người bạn mà có lẽ nếu không đi diễn hài độc thoại Nhi sẽ không thể gặp được. Đó như một ngôi nhà tinh thần ấm áp của Nhi. Một nơi mà Nhi được thấu hiểu, ủng hộ và bảo vệ", Nhi chia sẻ.
Gắn bó cùng Nhi Võ nhiều năm, anh Uy Lê, một trong năm thành viên sáng lập và là Giám đốc sáng tạo nhóm Sài Gòn Tếu, cho biết ấn tượng đầu tiên của anh về cô bạn này là chân thật và cá tính. Về phong cách làm nghề, anh nhận định: "Nhi nói là làm. Nếu đã có mục tiêu gì thì Nhi sẽ là muốn làm tới cùng. Ngay cả trong hài độc thoại, có thể cảm nhận mọi "miếng hài" của Nhi đều đầy lửa, gọi vui là gì cũng dám thoại".
Anh Lê Uy rất mong đợi Nhi sẽ tiếp tục tin vào khả năng và gu hài hước rất riêng của mình để tiếp tục phát triển nhiều câu chuyện và kịch bản đậm chất Nhi Võ hơn nữa.