Cố nhà văn, nhà thơ và nhà cách mạng Italy Ugo Foscolo từng nói rằng nghệ thuật không nằm ở việc làm những điều mới mẻ, mà là làm những điều quen thuộc bằng một góc nhìn mới. Ranh giới ấy tuy mong manh nhưng lại làm nên sự khác biệt.
Lấy bóng đá làm ví dụ. Nhân loại đã chơi môn thể thao này gần hai thế kỷ. Dù trò chơi và những người chơi nó có thay đổi bao nhiêu lần, bản chất vẫn bất biến. Đó vẫn một quả bóng, những đôi chân, hai khung thành và người chiến thắng là kẻ đưa bóng vào lưới đối phương nhiều hơn.
Sự khác biệt ở đây nằm ở các chi tiết. Và Enrique là một người mang đến điều đó, ông “dị ứng” với những giới hạn và mang một tư duy độc lập. Tập thể PSG hiện tại do chính tay ông nhào nặn, nơi bản sắc CLB được đặt lên trên tất cả. Enrique định hình lại một PSG ngổn ngang, cứ như thể có biệt tài biến nghịch cảnh thành cơ hội.
Ví dụ, khi Kylian Mbappe chuyển sang Real Madrid, Enrique thản nhiên nhận xét: “Cậu ấy là cầu thủ hay nhất thế giới. Mà nếu đội bóng sở hữu cầu thủ hay nhất thế giới luôn vô địch, thì PSG đã có 8 cúp Champions League trong phòng truyền thống rồi, tiếc là tôi chẳng thấy cái nào ở đây cả”.
Ép góc và nghệ thuật hắc ám của Enrique
Làm thế nào để khắc chế lối pressing kèm người một – một cực rát của Bayern Munich? Chứng kiến những gì thầy trò Vincent Kompany đã làm từ lượt trận vòng bảng phân hạng đến lượt đi bán kết khi các hậu vệ đối thủ theo các học trò của mình đến quá vạch giữa sân, Enrique quyết định giở lại bài cũ.
Trận lượt về tại sân Allianz, biết rõ cơn cuồng phong mà đại diện Bavaria muốn thổi bùng, cứ mỗi khi PSG được phát bóng lên, thủ thành Safonov lại có bài băm bổ bóng thật dài thẳng ra biên dọc. Ngay khi bóng bay ra biên, hệ thống PSG đã lập tức vây ráp, tổ chức vây bắt nghẹt thở ngay từ pha ném biên của đối thủ.
Thay vì triển khai bóng từ tuyến dưới để “biếu” một thế trận mở cho những pha pressing đoạt bóng và chuyển đổi trạng thái của Bayern, Enrique hoán đổi hoàn cảnh cho đối thủ. “Các anh cứ có bóng, cứ ném biên, còn chúng tôi sẽ pressing”. Khoảng trống mênh mông bỗng chốc trở thành không gian chật chội.
Một chi tiết tương tự được Enrique áp dụng ngay từ quả giao bóng giữa sân. Bóng được chuyền cho Vitinha, và tiền vệ này lập tức đá thẳng ra biên dọc ở sân đối thủ. Đây không phải phát kiến hoàn toàn mới, cố chiến lược gia người Anh Graham Taylor từng làm từ những năm 1990, rồi Rudi Garcia hay Ange Postecoglou cũng đôi lần sử dụng. Nhưng Enrique nâng tầm nó thành một hệ thống bài bản, thậm chí đã “bình thường hóa nó” ngay trong trận chung kết Champions League mùa trước với Inter Milan.
Ở đây, mục đích không phải là để khóa chết một ngôi sao nhất định như dân tình trên mạng xã hội nói về cách PSG chế ngự Michael Olise, mà là để áp đặt tâm lý lên trận đấu. Chuyên gia phân tích tình huống cố định Stuart Reid – người từng làm việc với nhiều CLB như Como hay Hull City – giải thích rõ: “Đẩy cao đội hình ngay lập tức và cố gắng giành lại bóng từ quả ném biên của đối thủ. Bằng cách đó, bạn sẽ nhanh chóng kiểm soát bóng ở một phần ba sân đối phương. Bạn vây hãm, đẩy đối phương vào thế lúng túng, thiết lập một bẫy pressing ở vị trí mình chủ động chọn. Đó là đòn tâm lý chiến”.
Nếu bóng đá là một trò chơi điện tử, Enrique sẽ bảo rằng các pha ném biên là một “lỗi game” của nhà phát triển: góc chuyền bóng bị hạn chế, bóng đi chậm, một không gian lý tưởng cho những pha tranh chấp hỗn loạn dựa trên nền cấu trúc phòng ngự mà ông đã thiết lập sẵn.
Thông điệp gửi tới đối thủ là gì? “Ta đưa bóng cho các ngươi đấy, rồi ta sẽ vào tận nhà các ngươi mà cướp lại”. Song không phải lúc nào ông cũng dùng chiêu này. Có lẽ vì Enrique hiểu, trong bóng đá, nếu cứ diễn mãi một kịch bản, tới lúc sẽ tiêu đời. Sớm muộn gì đối thủ cũng bắt bài.
Chiêu trò của Enrique không dừng lại ở sa bàn. Hãy đến với “grounding” (liệu pháp tiếp đất), một phương pháp nằm ở ranh giới giữa tín ngưỡng cổ xưa và đức tin dân gian, cho rằng việc đi giày dép đã ngắt kết nối con người với Trái Đất. Phương pháp này chỉ đơn giản là đi chân trần trên đất.
Mỗi buổi sáng, Enrique đều đi chân trần trên thảm cỏ của trung tâm huấn luyện Poissy của PSG. Ông khẳng định thói quen này đã giúp ông đánh bay mọi trận cảm cúm, dị ứng và những cơn mệt mỏi vặt vãnh.
Trận đấu nhìn từ trên cao luôn rõ ràng và bao quát hơn. Enrique hiểu rõ điều đó, nên ông quyết định ngồi hẳn trên khu báo chí của SVĐ để theo dõi hiệp một các trận. “Tôi nhìn các HLV bóng bầu dục làm thế, nó mang lại một góc nhìn hoàn toàn khác để đọc trận đấu”, nhà cầm quân 56 tuổi từng giải thích.
Và vì trận đấu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, ông đã mang cả một chiếc xe nâng – loại thợ điện hay dùng để sửa đèn đường – ra sân tập. Chiếc xe nâng Enrique lên độ cao chính xác 5 mét, không hơn không kém, để ông bao quát và hét chỉ thị xuống cho các học trò. Hình ảnh ấy không khác gì Gia Cát Lượng chỉ huy từ trên cao trận địa.
Sát cánh cùng ông là Joaquin Valdez, một cựu võ sĩ Judo và hiện là nhà tâm lý học thể thao của PSG. Truyền thông Tây Ban Nha tiết lộ Enrique đã làm trò này từ thời dẫn dắt Celta Vigo, nhưng ngày đó kinh phí eo hẹp, ông phải tự dựng một bộ giàn giáo bằng mấy ống sắt thô sơ.
Bộ đàm ẩn dưới lớp áo và trọng tài vô hình
Giới hạn của một buổi tập chiến thuật là gì? Là bạn chỉ có thể nói một lần cho cả đội, mà lời nói thì cần phải găm đúng chỗ. Vì vậy, từ thời còn dẫn dắt ĐTQG Tây Ban Nha, Enrique đã giới thiệu một công nghệ mới: mỗi cầu thủ sẽ mặc một chiếc áo lót gắn loa bên trong, tất cả được kết nối với một chiếc bộ đàm mà từ đó, ông có thể tùy chọn thì thầm vào tai từng cầu thủ ngay khi họ đang chạy trên sân.
Thêm một “chiêu” khác trên sân tập của Enrique. Một màn hình khổng lồ ngay sát đường biên được lắp, giống như cách Julian Nagelsmann từng làm từ thuở cầm cương Hoffenheim. “Tiện nghi” này giúp các cầu thủ xem lại một tình huống vừa diễn ra chỉ vài phút trước, hoặc biến nó thành một sa bàn điện tử trực quan sinh động.
Enrique không chỉ tập chiến thuật, mà còn tập cả cách đối phó với những biến số nằm ngoài tầm kiểm soát. Chẳng hạn như những tiếng còi đưa ra quyết định bất lợi của trọng tài. Ông không muốn các học trò sa đà vào việc tranh cãi, vì điều đó chỉ khiến họ mất đi cái đầu lạnh hoặc ăn thẻ phạt “lãng xẹt”, một sự lãng phí năng lượng vô ích. Vì vậy, trong các trận đấu tập, chiến lược gia sinh năm 1970 thường xuyên cố tình thổi những phạt đền tưởng tượng hoặc đưa ra những quyết định gây ức chế tột độ. Ông làm vậy vì muốn các học trò phải làm quen với sự bất công.
Bầu không khí tại trung tâm huấn luyện Valdebebas đang trở nên nặng nề sau chuỗi kết quả thất vọng của Real. Tình trạng này càng bị đẩy lên cao bởi những tranh cãi liên quan tới tiền đạo Kylian Mbappe. Ngôi sao 27 tuổi hiện dưỡng thương và chạy đua để kịp dự trận El Clasico gặp Barca tối 10/5.
Mbappe đang gặp vấn đề nhẹ ở cơ, sau khi trải qua chấn thương đầu gối khiến bộ phận y tế Real chịu nhiều chỉ trích hồi cuối năm 2025 và đầu năm 2026. Việc tiền đạo Pháp liên tục ra nước ngoài trong thời gian hồi phục khiến một số đồng đội khó chịu.
Khi Mbappe sang Paris trước đó, nhiều cầu thủ còn thông cảm vì anh đi cùng hai chuyên gia vật lý trị liệu của CLB. Tuy nhiên, trong những ngày qua, một số thành viên trong phòng thay đồ bắt đầu đặt dấu hỏi về cách ngôi sao 27 tuổi xử lý quá trình hồi phục, dù anh cam kết sẽ làm mọi thứ có thể để kịp tái xuất ở trận gặp Barca. Anh và bạn gái Ester Exposito vừa bị bắt gặp đi du lịch ở Italy.
HLV Alvaro Arbeloa đã cho toàn đội nghỉ vài ngày sau trận hòa Betis tại Sevilla. Ban lãnh đạo Real cũng không cấm cầu thủ di chuyển trong thời gian nghỉ cá nhân. Dù vậy, El Mundo cho rằng vào thời điểm nhạy cảm hiện nay, mọi hành động đều bị soi xét kỹ trong phòng thay đồ Real, và không phải ai cũng đồng tình với những chuyến đi của Mbappe.
Đại bản doanh Valdebebas đã trải qua nhiều tuần căng thẳng thực sự, sau khi Real lần lượt bị loại khỏi Cup Nhà Vua và Champions League, đồng thời hụt hơi trước Barca trong cuộc đua vô địch La Liga.
Nếu Real thua Espanyol, kình địch xứ Catalonia sẽ đăng quang trước thềm El Clasico. Thậm chí đội bóng của Arbeloa có thể phải xếp hàng chào đón nhà vô địch Barca tại Camp Nou.
Không chỉ Mbappe, nhiều vấn đề khác cũng làm rạn nứt nội bộ Real. Một điểm nóng lớn liên quan tới nhóm cầu thủ Tây Ban Nha trong đội hình, gồm Dani Carvajal, Dani Ceballos, Raul Asencio, Fran Garcia, Alvaro Carreras hay Gonzalo Garcia. Họ từng đóng vai trò quan trọng trong việc giữ ổn định phòng thay đồ, nhưng sau sự ra đi của Nacho, Joselu và Lucas Vazquez trong hai năm qua, tiếng nói của họ suy giảm đáng kể.
Một số nguồn tin trong nhóm cầu thủ Tây Ban Nha cho rằng Arbeloa ưu tiên bảo vệ và ca ngợi các ngôi sao hơn là những cầu thủ trưởng thành từ học viện. Họ cảm thấy HLV người Tây Ban Nha dành nhiều lời khen cho các tên tuổi lớn trong họp báo, như Mbappe hay Vinicius Junior.
Arbeloa đã va chạm với nhiều cầu thủ trong mùa này. Raul Asencio bị gạt khỏi đội hình vài ngày sau khi có phản ứng bị xem là thiếu tôn trọng với HLV. Ceballos cũng bị loại khỏi danh sách thi đấu một thời gian sau mâu thuẫn với Arbeloa. Trong khi đó, Carreras nhiều lần bị bỏ ngoài đội hình vì bị đánh giá thái độ không phù hợp.
Trường hợp đáng chú ý khác là Dani Carvajal. Hậu vệ phải kỳ cựu hiện chấn thương gãy đốt ngón út bàn chân phải và có thể chỉ còn một trận chơi tại sân Bernabeu, gặp Athletic Bilbao ở vòng cuối La Liga. Carvajal nhiều khả năng sẽ chia tay Real sau mùa này khi hợp đồng không được gia hạn. Hậu vệ sinh năm 1992 đã giành 27 danh hiệu cùng CLB, chỉ kém kỷ lục 28 danh hiệu của Luka Modric.
Tuy nhiên, thời gian cuối của Carvajal tại Bernabeu không êm đẹp. Anh thất vọng vì không được Arbeloa trao đủ cơ hội thi đấu trong nửa sau mùa giải, có thể ảnh hưởng tới cơ hội dự World Cup cùng tuyển Tây Ban Nha.
Những mâu thuẫn kể trên xuất hiện cùng thời điểm Arbeloa bắt đầu trao nhiều cơ hội hơn cho các cầu thủ trẻ từ học viện. Điều này khiến một số thành viên đội một không hài lòng, đặc biệt giữa những tin đồn Real sẵn sàng bán vài cầu thủ lớn, trong đó có Eduardo Camavinga.
Đã có những cuộc đối đầu trực tiếp giữa các ngôi sao Real trong phòng thay đồ, với mức độ căng thẳng vượt ra ngoài sân cỏ. Bầu không khí hiện tại được mô tả hoàn toàn trái ngược với thời Carlo Ancelotti, HLV từng coi Real có phòng thay đồ lành mạnh nhất thế giới.
Trận chung kết tại Giải U17 nữ châu Á 2026 đã diễn ra với kịch bản không ai ngờ tới khi U17 Triều Tiên hoàn toàn áp đảo U17 Nhật Bản xuyên suốt 90 phút với sức mạnh vượt trội.
Sau nhiều nỗ lực hãm thành của U17 Triều Tiên kể từ khi tiếng còi bắt đầu trận đấu vang lên, bước ngoặt đã đến ở phút 30.
Từ pha phối hợp trong vòng cấm, cú dứt điểm của Won Sim vô tình trở thành đường kiến tạo thuận lợi để Yu Jong Hyang xoay người dứt điểm gọn gàng, mở tỉ số cho trận đấu.
Hiệp hai bùng nổ với thế trận đôi công kịch tính khi Nhật Bản có bàn rút ngắn tỉ số xuống 1-2 của Hayashi ở phút 53.
Tuy nhiên đó cũng là tất cả những gì đội bóng xứ hoa anh đào làm được.
Khoảng thời gian còn lại hoàn toàn biến thành "sân khấu riêng" của tiền đạo Yu Jong Hyang. Cầu thủ nữ mang áo số 10 ghi liền một mạch thêm 3 bàn thắng (phút 50, 81 và 89), xen kẽ với cú sút xa đẳng cấp của Won Sim ở phút 55 để ấn định thắng lợi đậm đà 5-1.
Cú poker trong trận chung kết giúp Yu Jong Hyang giành danh hiệu Vua phá lưới với kỷ lục 15 bàn thắng, trong khi người đồng đội Kim Son Gyong cũng nhận giải Thủ môn xuất sắc nhất.
Chiến thắng này là cái kết đẹp cho hành trình hủy diệt của U17 nữ Triều Tiên tại Giải vô địch U17 nữ châu Á năm nay. Họ hiên ngang bước lên ngôi hậu với thành tích toàn thắng từ vòng bảng (ghi 21 bàn, giữ sạch lưới), nghiền nát Thái Lan 6-0 ở tứ kết, hạ gục chủ nhà Trung Quốc 4-2 ở bán kết trước khi biến Nhật Bản thành cựu vương.
Theo tờ DW (Đức), thành công của Triều Tiên đến từ một chiến lược định hướng cực kỳ khôn ngoan.
Nhận thấy khoảng cách trình độ ở bóng đá nam hay bóng đá chuyên nghiệp thế giới là rất khó thu hẹp, các nhà lãnh đạo thể thao nước này đã chuyển hướng sang bóng đá nữ trẻ - nơi khoảng cách giữa các quốc gia dễ cạnh tranh sòng phẳng hơn.
Đối với Triều Tiên, bóng đá trẻ không đơn thuần là một lộ trình phát triển dài hạn, mà mục tiêu tối thượng chính là chiến thắng để phục vụ công tác tuyên truyền.
Ngoài ra sự khác biệt lớn nhất giữa cấu trúc bóng đá Triều Tiên và phần còn lại nằm ở tư duy đào tạo.
Trong khi các tổ chức thể thao châu Âu hay nhiều nước châu Á chú trọng việc để các cầu thủ nhí vui chơi và tận hưởng bóng đá, thì tại Triều Tiên, mọi thứ diễn ra như trong quân đội.
Cụ thể, các cầu thủ nhí ngay từ lứa tuổi 13, 14 đã phải trải qua những chế độ huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt, bài bản và chuyên nghiệp.
Sự sinh hoạt tập trung quanh năm suốt tháng, tách biệt hoàn toàn với thế giới giải trí bên ngoài giúp các cầu thủ nữ trẻ Triều Tiên đạt đến mức độ tập trung tối đa. Bóng đá nữ Triều Tiên sở hữu thể lực bền bỉ và tính kỷ luật chiến thuật mà không một đội bóng nào trên thế giới có thể sánh bằng.
Một trong những trận đấu tâm điểm của vòng knock-out World Cup billiards TP.HCM 2026 là màn so tài giữa Frederic Caudron và Cho Myung-woo, diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du vào chiều nay (23.5). Đúng với kỳ vọng của người hâm mộ, cả hai cơ thủ đã cống hiến cho khán giả một trận đấu tấn công đẹp mắt.
Caudron nhập cuộc bùng nổ với những sê-ri liên tục được tạo ra. Chỉ trong 5 lượt cơ đầu tiên, thiên tài người Bỉ đã ghi đến 25 điểm. Ở lượt cơ thứ 5, tay cơ sinh năm 1968 có sê-ri 9 để đưa trận đấu bước vào giờ nghỉ giải lao, dẫn trước 25-17.
Ở hiệp 2, Cho Myung-woo phản đòn bằng sê-ri 10, rút ngắn điểm số xuống còn 30-33. Trong giai đoạn nước rút của trận đấu, Caudron chứng minh ông mới là người bản lĩnh hơn. Với những đường cơ chính xác và khả năng ghi điểm đều đặn, tay cơ người Bỉ giành chiến thắng chung cuộc 50-45 sau 21 lượt cơ.
Caudron có chiến thắng đầy xứng đáng sau màn so tài nảy lửa với Cho Myung-woo, qua đó giành vé vào tứ kết.
Tại trận đấu còn lại của vòng 16, Chiêm Hồng Thái ngược dòng thắng Bao Phương Vinh với điểm số 50-47, sau 34 lượt cơ. Nguyễn Trần Thanh Tự thua 37-50 trước Kim Do-hyeon (Hàn Quốc). Trần Thanh Lực nhận thất bại 40-50 trước Dick Jaspers (Hà Lan).
Marco Zanetti (Ý) thắng Nikos Polychro (Hy Lạp) 50-35. Tasdemir Tayfun vượt qua Tolgahan Kiraz trong trận "derby" Thổ Nhĩ Kỳ với điểm số sít sao 50-49. Heo Jung-han (Hàn Quốc) đánh bại Berkey Karakurt (Thổ Nhĩ Kỳ) 50-42. Eddy Merckx (Bỉ) thắng Martin Horn (Đức) 50-43.
Tại tứ kết, đại diện duy nhất của Việt Nam Chiêm Hồng Thái chạm trán Dick Jaspers. Eddy Merckx gặp Kim Do-hyeon, Marco Zanetti chạm trán Tasdemir Tayfun, Frederic đụng độ Heo Jung-han.