Khi mới ra trường, tôi làm việc trong một công ty nhà nước. Tôi làm việc tích cực tới mức mới làm ba tháng nhưng đã được xét danh hiệu Lao động tiên tiến sáu tháng. Đã có lúc, tôi mong mình sẽ làm việc đến tuổi nghỉ hưu để đảm bảo cuộc sống về già.
Ngoài giờ làm ở công ty, tôi còn làm thêm công việc tay trái bên ngoài. Thành quả là tôi đã tự mua được nhà sau 10 năm đi làm mà không cần nhờ bất cứ sự giúp đỡ nào, không mang nợ. Đó cũng là thời điểm tôi quyết định rời khỏi công ty nhà nước, để ra làm thuê cho các công ty tư nhân với hy vọng cải thiện thu nhập.
7 năm sau, tôi mua được căn nhà thứ hai với giá trị gần 15 lần ngôi nhà đầu tiên và vẫn không phải vay mượn đồng nào. Khi tôi bước sang tuổi 40, cuộc sống vật chất đã dần ổn định. Tôi làm việc ở vị trí quản lý cấp trung, và bắt đầu đặt mục tiêu sẽ về hưu khi mỗi tháng hai vợ chồng có tổng thu nhập thụ động khoảng 20 triệu. Con số đó với chúng tôi và vừa đủ để duy trì cuộc sống tuổi già một cách thoải mái.
Khi tôi 60 tuổi, tính ra nếu nghỉ hưu, thu nhập mỗi tháng của tôi đã gấp nhiều lần mong muốn của mình trước đây. Nhưng tôi vẫn không thể nghỉ hoàn toàn vì người chủ muốn vẫn giữ tôi ở lại. Phải mãi tới khi gần chạm ngưỡng tuổi 70, tôi mới quyết định nghỉ hẳn, từ chối mọi lời mời. Tôi dự kiến làm thủ tục hoàn thuế thu nhập năm ngoái và chính thức chấm dứt sự nghiệp đi làm của mình tại đây.
>> Đắn đo bỏ việc lương 40 triệu để nghỉ hưu sớm ở tuổi 47
Nhưng rồi, một người quen lại tìm đến, ngỏ ý muốn tôi ngồi vào vị trí cố vấn cho công ty của họ. Với sự thuyết phục quá nhiệt tình, cuối cùng tôi lại nể nang và đặt bút ký vào hợp đồng làm việc bán thời gian, không ràng buộc về việc phải đến công ty, với mức thu nhập do tôi chủ động đề nghị (không dựa vào số giờ làm việc mà căn cứ vào số lần đến làm việc). Với hình thức này, tôi không quá bận rộn, không bị ràng buộc thời gian, mà vẫn có khoảng nghỉ ngơi đủ nhiều để đưa vợ đi du lịch theo kế hoạch. Tôi dự tính sẽ làm công việc này trong hai năm rồi nghỉ.
Thế nên, theo tôi, việc nghỉ hưu sớm hay làm quá tuổi về hưu không có lựa chọn nào là hoàn hảo tuyệt đối. Nó tùy thuộc vào sức khỏe, năng lực, điều kiện kinh tế và mong muốn của mỗi người. Với những người chọn nghỉ hưu sớm, nếu họ đã có sự chuẩn bị kinh tế vững chắc bằng cách sử dụng tài chính thông minh, có tích lũy tài sản để đảm bảo cuộc sống thì lựa chọn dừng lại cũng tốt, xem như tạo cơ hội cho lớp trẻ phấn đấu.
Nhưng nói vậy không có nghĩa là những người làm việc quá tuổi là sai lầm. Đôi khi, họ giống tôi, làm việc không phải vì mưu sinh mà là vì được yêu cầu, vì sự nể nang và vì họ vẫn rất có giá trị cho nhu cầu công việc. Họ không làm việc vì chưa ai có thể thay thế, nên đừng nghĩ họ chiếm mất cơ hội của lớp trẻ.
Giờ đây, khi xã hội phát triển, nhiều thành phần kinh tế mở ra, tùy vào khả năng của mình, mỗi người có thể tự quyết định cuộc sống của mình dễ dàng hơn. Tuy nhiên, để có được sự chủ động đó, không có con đường nào khác ngoài việc phải nỗ lực, tích lũy và chuẩn bị từ rất sớm.
Nguyen Thai HungVỡ mộng nghỉ hưu sớm dù tháng kiếm 40 triệu từ dãy trọ cho thuê
Tôi đã tìm ra cách nghỉ hưu sớm tuổi 40 cho mình
Hai năm đáng giá nhất cuộc đời khi tôi nghỉ hưu sớm ở tuổi 50
Tháng kiếm 60 triệu từ dãy trọ cho thuê nhưng tôi không nghỉ hưu sớm
Vợ hối tôi nghỉ hưu sớm ở tuổi 45 khi đủ tiền sống đến cuối đời
* Việt Nam - Malaysia: 19h thứ Ba 31/3, trên VnExpress.
Theo bài phân tích của Sportskeeda, Việt Nam bước vào trận đấu trên sân Thiên Trường với vị thế vượt trội. Đội bóng của HLV Kim Sang-sik đã toàn thắng 5 trận tại vòng loại bảng F, giành 15 điểm tuyệt đối và sớm đoạt vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027. Với khoảng cách sáu điểm so với đội nhì bảng Malaysia, kết quả lượt cuối không còn ảnh hưởng đến thứ bậc của chủ nhà.
Trang này nhấn mạnh phong độ ổn định là yếu tố then chốt giúp Việt Nam được đánh giá cao. Đoàn quân Kim đang có chuỗi 12 chiến thắng, đồng thời toàn thắng 9 trận sân nhà gần nhất. Ở chiều ngược lại, Malaysia dù đứng thứ hai với 9 điểm, đã hết cơ hội đi tiếp. Đội khách thắng ba và thua hai sau 5 lượt, phong độ thiếu ổn định hơn so với chủ nhà.
Lịch sử đối đầu cũng nghiêng hẳn về phía Việt Nam. Trong 6 lần gặp gần nhất, Việt Nam đều thắng, trong đó có hai trận thắng 3-0 khi tiếp Malaysia trên sân nhà tại AFF Cup (nay là ASEAN Cup). Trang thể thao Ấn Độ cho rằng lợi thế sân bãi cùng phong độ hiện tại giúp Việt Nam nắm mọi lợi thế trước trận đấu. Dù Malaysia vẫn có thể ghi bàn, đội chủ nhà được dự đoán sẽ thắng 3-1 trong thế trận cởi mở, với nhiều hơn hai bàn thắng.
Nhận định này tương đồng với đánh giá từ báo Indonesia Gunungkidul. Trang này chỉ ra Việt Nam nằm trong nhóm đội trình diễn ấn tượng nhất vòng loại, khi ghi 14 bàn và chỉ thủng lưới một lần sau 5 trận. Chiến thắng giao hữu 3-0 trước Bangladesh gần đây tiếp tục cho thấy sức mạnh tấn công sắc bén của đội tuyển.
Theo trang này, điểm mạnh nhất của Việt Nam nằm ở sự cân bằng giữa công và thủ. "Đội có thể duy trì kỷ luật phòng ngự, đồng thời tận dụng tốt cơ hội để ghi bàn. Việc thi đấu trên sân nhà cũng gia tăng đáng kể khả năng chiến thắng", bài viết có đoạn.
Trong khi đó, Malaysia vẫn thể hiện tiềm năng tấn công với 9 bàn sau 5 trận, nhưng hàng thủ lại thiếu chắc chắn khi đã nhận 7 bàn thua. Chiến thắng 5-1 trước Lào cho thấy đội bóng này có thể gây nguy hiểm nếu được tạo khoảng trống, song sự thiếu ổn định khiến họ bị đánh giá thấp hơn. Trang Indonesia dự đoán Việt Nam sẽ kiểm soát bóng, gây áp lực từ sớm, còn Malaysia thiên về phòng ngự phản công. Kịch bản 3-1 tiếp tục được nhắc đến như kết quả hợp lý.
Không chỉ giới chuyên môn, các mô hình dự đoán cũng nghiêng về chủ nhà. Theo trang bóng đá Pháp WinComparator, xác suất Việt Nam thắng lên tới 69,19%, trong khi khả năng Malaysia thắng chỉ 15,75%. Xác suất trận đấu có trên hai bàn đạt hơn 71%, củng cố thêm nhận định về một thế trận cởi mở. Tỷ lệ Việt Nam ghi bàn trước cũng cao hơn đáng kể so với đối thủ, 62% so với 38%.
Dù vậy, trước giờ bóng lăn, bầu không khí lại nóng lên bởi cuộc chiến tâm lý giữa hai đội. Theo CNN Indonesia, cả HLV và cầu thủ hai bên đều liên tục đưa ra những phát biểu thể hiện quyết tâm chiến thắng. HLV Kim Sang-sik khẳng định mục tiêu thắng 2-0, đồng thời xem trận đấu này như cơ hội đòi lại món nợ sau thất bại 0-4 trên sân Bukit Jalil - kết quả sau đó bị AFC xử lại thành chiến thắng 3-0 cho Việt Nam vì Malaysia sử dụng cầu thủ làm giả giấy tờ.
Tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son cũng thể hiện sự tự tin khi tuyên bố sẵn sàng ghi bàn để tặng người hâm mộ. Trong khi đó, phía Malaysia không giấu quyết tâm phục hận. HLV Peter Cklamovski cho biết các cầu thủ đã chịu nhiều áp lực sau khi bị tước kết quả, nhưng sẽ biến điều đó thành động lực. Tiền vệ Nooa Laine thậm chí khẳng định Malaysia đủ mạnh để đánh bại Việt Nam.
Dẫu vậy, thực tế lực lượng và phong độ vẫn là khoảng cách lớn giữa hai đội, theo CNN. Việt Nam đón nhiều trụ cột trở lại sau chấn thương như Đoàn Văn Hậu, Trần Đình Trọng, cùng hai cầu thủ nhập tịch Xuân Son và Đỗ Hoàng Hên.
Malaysia không còn sự phục vụ của nhóm cầu thủ nhập tịch từng gây tranh cãi. Ngoài ra, việc đã chắc suất đi tiếp giúp đội chủ nhà có tâm lý thoải mái hơn, trái ngược với áp lực danh dự mà Malaysia mang theo tới Thiên Trường.
Mới đây, dư luận lại một lần nữa xôn xao trước câu chuyện một số cư dân sống tại các khu nhà ở xã hội (NOXH) sở hữu ôtô. Lập tức, một làn sóng chỉ trích xuất hiện: "Đã giàu thế sao còn ở khu người nghèo?". Nghịch lý này vô tình phơi bày một tư duy cố hữu trong quy hoạch bấy lâu nay: chúng ta đang dán nhãn và cô lập các tầng lớp xã hội bằng những bức tường gạch của các dự án bất động sản.
Sự phân chia rạch ròi giữa "dự án cao cấp cho người giàu" và "khu nhà ở cho người thu nhập thấp" đang bộc lộ những bất cập lớn, có nguy cơ trở thành lực cản cho sự phát triển đô thị bền vững trong tương lai. Đã đến lúc chúng ta cần tiến tới xóa bỏ ranh giới hành chính này, thay thế bằng một mô hình quy hoạch hỗn hợp tiến bộ hơn.
Hãy nhìn vào thực trạng thị trường hiện tại. Không khó để bắt gặp những khu đô thị được gắn mác "siêu cao cấp", "biệt thự triệu đô" nhưng quanh năm vắng bóng người, rơi vào cảnh bỏ hoang lạnh lẽo suốt nhiều năm trời. Để rồi, một số chủ đầu tư phải chua chát "sửa tạm" những căn biệt thự thô thành phòng trọ giá rẻ cho người lao động thuê để giữ đất, giữ nhà. Ở một góc khác, có những đại gia xuống tiền mua căn hộ hạng sang, biệt thư chỉ như một dạng tích lũy tài sản chết.
Trong khi đó, hàng triệu người lao động thực sự - những "mạch máu" vận hành nền kinh tế đô thị - lại phải chen chúc trong các khu nhà trọ chật hẹp, hoặc xếp hàng nộp hồ sơ, chen lấn đến nghẹt thở để tranh một suất mua NOXH ở những khu vực vùng ven xa xôi. Bản chất của một đô thị văn minh là sự đa dạng và tích hợp. Thay vì xây dựng những "ốc đảo" biệt lập cho từng tầng lớp, giải pháp căn cơ và bền vững nhất là luật hóa tỷ lệ hỗn hợp (mua - thuê) ngay trong từng dự án, không phân biệt nhà thương mại hay nhà xã hội.
>> Mua nhà vì thuê 20 năm cũng mất 4 tỷ đồng
Cụ thể, chủ đầu tư khi lập dự án sẽ được yêu cầu dành ra một tỷ lệ cố định (ví dụ 10-20%) quỹ căn hộ cho thuê giá rẻ. Đổi lại, Nhà nước sẽ bù đắp bằng các cơ chế như tăng hệ số sử dụng đất hoặc ưu đãi thuế. Trong tòa nhà đó, những căn hộ diện tích lớn, view đẹp sẽ được bán thương mại cho người có thu nhập cao để lấy dòng tiền chi trả chi phí xây dựng và tạo lợi nhuận. Ngược lại, những căn hộ diện tích nhỏ, vị trí ít ưu thế hơn sẽ được dùng làm quỹ nhà cho thuê giá mềm, với mức phí chỉ cần vừa đủ bù đắp chi phí vận hành, bảo trì tòa nhà.
Mô hình "lấy sở hữu trợ giá cho thuê" này không chỉ giải quyết bài toán tài chính cho doanh nghiệp mà không tốn một đồng ngân sách, mà quan trọng hơn, nó tạo ra một hệ sinh thái cộng sinh tuyệt vời về mặt xã hội: Người lao động thu nhập thấp (lao công, bảo vệ, nhân viên dịch vụ, shipper...) được sống ngay gần trung tâm, gần nơi làm việc. Họ cung cấp sức lao động tại chỗ và tiêu thụ hàng hóa, dịch vụ ở khối đế tòa nhà, giúp giảm chi phí logistics và chi phí sinh hoạt cho toàn khu vực.
Trong khi đó, sống chung dưới một mái nhà, sử dụng chung một sân chơi, một thang máy, con cái của họ học chung một ngôi trường công, ranh giới kỳ thị sẽ bị xóa nhòa. Người thu nhập thấp khi ở gần tầng lớp trí thức, thượng lưu sẽ có cơ hội tiếp xúc, học hỏi được nhiều kiến thức, tư duy và kinh nghiệm sống quý báu để thay đổi cuộc đời. Ở chiều ngược lại, người giàu khi không còn sống xa cách, biệt lập trong những "vương quốc" riêng, họ sẽ có cơ hội thấu hiểu, nuôi dưỡng sự bao dung và nâng cao ý thức trách nhiệm với cộng đồng.
Mô hình quy hoạch bao hàm này hoàn toàn không phải là lý thuyết viển vông. Đó chính là cách mà các siêu đô thị như New York (Mỹ), Paris (Pháp) hay Singapore đã và đang vận hành cực kỳ thành công để ngăn chặn tình trạng "ghetto hóa" (khu ổ chuột hóa) và giảm áp lực giá nhà.
Tôi năm nay 34 tuổi, sống cùng cha mẹ chồng với hai đứa con. Chồng đi làm ăn xa. Vì làm gần nhà thời gian hành chính nên hiện tại mức lương của tôi khá thấp, chỉ có 6 triệu đồng một tháng.
Với mức lương này thì tất nhiên tôi không thể lo đủ chi phí sinh hoạt cho cả nhà 5 người được, nên tôi xài sang cả lương chồng gửi về. Mỗi tháng tôi gửi mẹ chồng 5 triệu đồng tiền đi chợ, vì bà đi chợ thường xuyên nên đảm nhận việc mua thức ăn.
Ngoài ra, thức ăn của con, tôi vẫn phải mua thêm, vì hai đứa khá kén ăn. Có những món mà người lớn ăn được nhưng con tôi không ăn. Tiền điện nước hàng tháng tôi trả. Vấn đề ở đây là chi phí sinh hoạt điện nước của nhà tôi lúc nào cũng nhiều, chắc phải nhất cái xóm tôi đang ở.
Nhà có 5 người mà tháng nào cũng xài hơn 30 khối nước, tiền nước của người khác chỉ tính bằng chục nghìn, thì nhà tôi tháng nào cũng 300 nghìn đồng. Rẻ hơn thì cũng hơn 200 nghìn đồng.
Tiền điện thì mới choáng. Tháng này quê tôi mùa nóng, điều hòa hoạt động hết công suất. Tháng trước tôi mới thanh toán hóa đơn 1,4 triệu đồng. Tháng này nhìn hóa đơn tiền điện 2,2 triệu mà tôi choáng. Mọi người có nghĩ ở quê thôi mà tháng chi hết 2,2 triệu tiền điện không?
Nhà có hai chiếc điều hòa. Cái phòng tôi thì chỉ bật lúc buổi trưa tầm hai tiếng còn buổi tối bật từ 21h đến 5h sáng. Còn điều hòa trong phòng ba mẹ chồng tôi thì gần như bật cả ngày. Buổi sáng mới 10h đã thấy ông bà đã đóng cửa bật máy lạnh, ngồi xem tivi đến 3h chiều mới tắt. Buổi tối ăn cơm xong, lúc 7h ông bà lại bật đến sáng.
Tôi là con dâu nên cũng không dám ý kiến gì sợ ông bà phật lòng vì nghĩ mình hẹp hòi, nhưng quả thực mỗi tháng phải trả hơn 2 triệu tiền điện khiến tôi thấy xót thực sự.
Có những hôm trời mát hơn, nhiệt độ tầm 28-30 độ C thôi, bật quạt là cũng mát rồi nhưng ông bà nghiện điều hòa, cứ đóng cửa mở máy rồi ngồi xem tivi.
Lương thì thấp, còn phải tích lũy để xây nhà mà chi phí sinh hoạt thế này khiến tôi mệt mỏi quá. Ông bà thì già rồi, lương hưu không có. Lại chỉ có mình chồng tôi là con trai nên việc chăm sóc ông bà là trách nhiệm của vợ chồng tôi.
Giờ tôi nên làm thế nào để không mất lòng cha mẹ chồng mà vẫn tiết kiệm được tiền hàng tháng? Tôi viết bài này xin ý kiến tư vấn mọi người xem nên ứng xử thế nào cho khéo léo. Xin cảm ơn mọi người.