Trận hòa 1-1 trên sân Vitality trở thành dấu chấm hết cho hy vọng bảo vệ ngai vàng của Man City. Đội bóng của HLV Pep Guardiola bước vào trận với áp lực buộc phải thắng để tiếp tục bám đuổi Arsenal, nhưng chính họ lại tự “bắn vào chân” bằng màn trình diễn thiếu sắc bén và đầy bế tắc.
Ngay từ đầu trận, Man City chủ động dâng cao đội hình, tấn công. Jeremy Doku liên tục khuấy đảo hàng thủ Bournemouth bằng tốc độ và kỹ thuật, còn Erling Haaland cũng có cơ hội mở tỷ số nhưng không thể thắng được sự lăn xả của hàng phòng ngự đội chủ nhà. Đáng tiếc, dù cầm bóng gần 60% nhưng nửa xanh thành Manchester không thể tận dụng được cơ hội để mở tỷ số.
Giữa lúc đang bế tắc, Man City bất ngờ phải nhận bàn thua từ Bournemouth. Phút 39, hậu vệ trái Adrien Truffert thực hiện đường căng ngang thuận lợi để tài năng trẻ Eli Junior Kroupi xoay người dứt điểm hiểm hóc, đánh bại thủ môn Gianluigi Donnarumma.
Bàn thua khiến Pep Guardiola chết lặng bên ngoài đường biên. Trong khi đó, tại London, hàng nghìn CĐV Arsenal tập trung tại các quán rượu quanh sân Emirates đồng loạt vỡ òa. Họ hiểu rằng chức vô địch đang ở rất gần.
Sang hiệp hai, Man City dồn toàn lực tấn công nhưng vấp phải hàng phòng ngự kiên cường của Bournemouth cùng phong độ xuất sắc của thủ môn Dorde Petrovic. Đội chủ nhà thậm chí còn tạo ra nhiều pha phản công nguy hiểm khiến hàng thủ Man City chao đảo. Mãi đến phút 90+4, Erling Haaland mới ghi bàn, giúp Man City có trận hòa 1-1.
Kết quả 1-1 khiến Man City chỉ có 78 điểm sau 37 trận, bị Arsenal bỏ xa 4 điểm khi mùa giải chỉ còn đúng một vòng đấu. Điều đó đồng nghĩa với việc “Pháo thủ” chính thức đăng quang Ngoại hạng Anh 2025 – 2026 mà không cần chờ đến vòng cuối.
Đây là chức vô địch nước Anh thứ 14 trong lịch sử Arsenal. Lần gần nhất đội bóng thành London vô địch giải đấu đã cách đây 22 năm, khi HLV huyền thoại Arsene Wenger vẫn còn dẫn dắt.
Đáng chú ý, truyền thông Anh đánh giá, danh hiệu lần này mang dấu ấn đậm nét của HLV Arteta. Kể từ khi tiếp quản đội bóng vào cuối năm 2019 thay HLV Unai Emery, chiến lược gia người Tây Ban Nha từng bước biến Arsenal thành ứng viên vô địch thực thụ. Sau 3 mùa liên tiếp về nhì đầy tiếc nuối, “Pháo thủ” cuối cùng cũng vượt qua ám ảnh để chạm tới vinh quang.
Không chỉ vô địch Ngoại hạng Anh, Arsenal còn đứng trước cơ hội hoàn tất mùa giải lịch sử khi chuẩn bị bước vào chung kết Champions League gặp PSG ngày 30.5. Nếu đăng quang châu Âu, HLV Arteta sẽ tái hiện kỳ tích “cú đúp” mà chính người thầy Guardiola từng làm được với Man City năm 2023.
Ở chiều ngược lại, Bournemouth cũng viết nên câu chuyện cổ tích của riêng mình. Chuỗi 17 trận bất bại giúp đội bóng của HLV Andoni Iraola hiện có 56 điểm, xếp thứ 6 và ngày càng gần với chiếc vé dự cúp châu Âu.
Tối 16.5, CLB Hải Phòng tiếp đón CLB Becamex TP.HCM trên sân Lạch Tray, ở trận đấu thuộc vòng 23 V-League 2025-2026. Trong ngày HLV Kim Sang-sik dự khán tại "chảo lửa" của bóng đá Việt Nam, hai đội đã mang đến cho người hâm mộ một màn so tài bùng nổ cùng những bàn thắng đẹp mắt.
Chỉ trong 45 phút đầu tiên, có đến 4 bàn thắng được ghi, chia đều cho cả hai đội. Đáng chú ý, 3 pha lập công trong số đó là cực kỳ mãn nhãn. Sau những pha bóng "ăn miếng trả miếng" liên tiếp của hai đội, CLB Hải Phòng đã khai thông thế bế tắc ở phút 12. Thủ môn Minh Toàn (Becamez TP.HCM) đã rất xuất sắc khi đổ người cản phá cú sút chéo góc của Lupeta, nhưng ngay sau đó, Antonio đã có mặt đúng lúc để tung cú sút cực khó từ ngoài vòng cấm đưa đội bóng đất cảng vươn lên dẫn 1-0.
Đội bóng đất Thủ chỉ cần 5 phút để có bàn gỡ hòa. Phút 17, Becamex TP.HCM triển khai tấn công nhanh. Cú sút đầu tiên của cầu thủ Becamex khiến thủ môn Đình Triệu (CLB Hải Phòng) bắt không tốt và để bóng bật ra, tạo cơ hội cho Nguyễn Văn Anh dứt điểm điểm quân bình tỷ số 1-1.
Phút 28, Triệu Việt Hưng một lần nữa đưa CLB Hải Phòng vượt lên dẫn trước bằng siêu phẩm. Sau khi nhận bóng từ đồng đội, cựu sao HAGL tinh tế xâu kim đối thủ, trước khi cứa lòng chân trái từ rìa vòng cấm, khiến thủ môn đội Becamex TP.HCM bó tay.
Thêm một siêu phẩm nữa được ghi trước khi hiệp 1 khép lại, và lần này đến từ tình huống cố định. Từ chấm đá phạt ở cự ly khá xa, hậu vệ Milos đưa bóng đi vòng qua hàng rào và đi vào góc cao, khiến thủ môn Đình Triệu dù bay người hết cỡ vẫn không thể cản phá. Tỷ số là 2-2 khi trận đấu bước vào giờ nghỉ.
Sang hiệp 2, trận đấu vẫn diễn ra hấp dẫn với tốc độ cao. Phút 61, các cầu thủ CLB Hải Phòng lại tặng thêm cho khán giả nhà một bàn thắng đẹp nữa. Tương tự như tình huống trước đó của Triệu Việt Hưng, Phạm Trung Hiếu cũng đưa bóng từ cánh vào trung lộ rồi cứa lòng chân phải vào góc xa, nâng tỷ số lên 3-2.
Phút 75, Hữu Sơn dứt điểm hiểm hóc đào sâu cách biệt thành 4-2 cho CLB Hải Phòng. Đây cũng là tỷ số chung cuộc của trận đấu.
Với chiến thắng này, CLB Hải Phòng từ hạng 7 tạm vươn lên đứng hạng 6 với 31 điểm. Phía ngược lại, Becamex TP.HCM giẫm chân tại chỗ ở vị trí thứ 12 với 21 điểm.
VCK World Cup mà có đến 64 đội tuyển tham dự, tức gần bằng 1/3 tổng số đội tuyển hiện có trong hàng ngũ FIFA (211), thì liệu có phải là mất cân bằng? Đây là câu hỏi vô nghĩa, dù người ta luôn nhắc đến vấn đề này mỗi khi bàn về khả năng FIFA mở rộng World Cup 2030 lên 64 đội.
Thứ nhất, UEFA hiện có 55 thành viên, nhưng VCK EURO đã có đến 24 đội, nghĩa là đã có gần một nửa số đội vượt qua vòng loại, và điều đó không hề làm giảm giá trị EURO - giải đấu đáng xem không thua gì World Cup.
Thứ hai, bản thân World Cup ngày xưa cũng không quá xem trọng vấn đề tỷ lệ giữa số đội tham gia vòng loại và số đội vào VCK. FIFA chỉ có khoảng 40 thành viên trong thập niên 1930, nhưng các kỳ World Cup 1934, 1938 đều có đến 16 đội, nghĩa là vẫn nhiều hơn tỷ lệ 1/3 số đội trên khắp thế giới được dự VCK, trong trường hợp FIFA mở rộng số đội tại World Cup 2030 lên đến con số 64.
Nhưng hẳn nhiên, đấy vẫn là một vấn đề! Trước tiên, hãy nhìn vào khía cạnh tích cực. 64 là con số tuyệt đẹp cho một giải đấu thể thao bất kỳ (chứ không riêng gì bóng đá). Hoàn toàn ngược lại, con số 48 đội tuyển dự VCK World Cup như hiện nay mới thật sự là "quái dị". Trong thể thao, thì 48 là con số… lẻ, bởi người ta không thể tìm ra cách nào để chọn số đội đi tiếp cho hợp lý. Tất nhiên, sẽ có 32 đội được đi tiếp sau vòng bảng World Cup 2026, như mọi người đã biết. Đó là 24 đội đứng nhất, nhì bảng, và 8 đội có vé vớt nhờ là đội hạng 3 có thành tích tốt trong số 12 đội hạng 3. Nhưng tóm lại, đấy là hạ sách, xét về khía cạnh tổ chức giải đấu.
Với con số 64 đội, không cần phải là chuyên gia siêu phàm về tổ chức thi đấu để nghĩ ra một thể lệ hợp lý. Chia bảng (4 đội), đá loại trực tiếp, hay kết hợp cả hai, đều ổn và rất đơn giản. Muốn có nhiều đội nhưng không có quá nhiều trận hoặc giải đấu không quá kéo dài, đều dễ!
Vấn đề của một kỳ World Cup có 64 đội không nằm ở bản thân giải đấu ấy, mà ở cách chọn cơ cấu đội dự VCK. Nam Mỹ chỉ có 10 đội, thôi thì mời hết tất cả dự VCK cho rồi - chứ chẳng lẽ đá vòng loại suốt 3 năm, chỉ để loại bớt… 1 đội? Mà thật ra, đưa hết 10 đội Nam Mỹ vào VCK thì con số ấy vẫn còn ít hơn số đội châu Á hoặc châu Phi. Hiện đã có 9 đội châu Á và 10 đội châu Phi tại World Cup 2026. Tăng thêm 16 đội để World Cup 2030 có 64 đội thì dĩ nhiên châu Á và châu Phi sẽ phải có thêm nhiều đội nữa.
Trước mắt, World Cup 2026 chỉ mới có 48 đội, châu Âu chỉ mới có 16 đại diện, mà đã nảy sinh tình trạng dở khóc dở cười rồi. Thụy Điển là trường hợp hy hữu: đứng chót bảng, không thắng trận nào ở vòng loại khu vực châu Âu, mà vẫn có suất dự VCK! Tất nhiên, Thụy Điển được đá play-off, nhưng cách chọn đội đá play-off (thông qua giải Nations League của châu Âu) thì phức tạp đến nỗi không ai biết trước đội nào sẽ đá play-off. Dù là vòng loại World Cup hay EURO, năm nào cũng xảy ra tình trạng cụ thể: có những đội muốn duy trì hy vọng lọt vào VCK (qua ngả play-off) thì phải… thua đậm đối thủ của họ!
Ý tưởng về kỳ World Cup đặc biệt có 64 đội vào năm 2030 liên quan đến cột mốc tròn 100 năm World Cup ra đời. Đã là như vậy, hẳn nhiên sẽ có ý tưởng đi kèm: mời luôn một số đội bóng đặc biệt nào đấy dự giải, không liên quan gì đến vòng loại. Ý tưởng khác: căn cứ vào bảng xếp hạng FIFA để lấy thêm số đội "khách mời" cho đủ - cách chọn dĩ nhiên là tùy FIFA. Tóm lại, không nhất thiết cứ phải quanh quẩn và giới hạn sự tranh luận ở chỗ mỗi châu lục nên có bao nhiêu suất, trong trường hợp VCK World Cup 2030 có 64 đội.
Trận đấu chỉ thực sự bùng nổ trong khoảng 10 phút cuối, với hai tình huống có thể định đoạt cục diện cả mùa giải.
Phút 83, Martin Odegaard bật tường với Declan Rice rồi xâm nhập vòng cấm. Tiền vệ người Na Uy xử lý khéo léo trong không gian hẹp, thu hút hàng loạt hậu vệ West Ham trước khi nhả bóng vừa tầm cho Leandro Trossard dứt điểm từ cự ly khoảng 15 mét. Bóng khẽ chạm một cầu thủ đội chủ nhà đổi hướng, khiến thủ môn Mads Hermansen đứng chôn chân nhìn bóng lăn vào lưới. HLV Mikel Arteta lập tức bùng nổ bên đường biên, trong khi các cầu thủ Arsenal lao đi ăn mừng đầy cảm xúc.
Cao trào được đẩy lên ở phút bù giờ thứ ba. Từ quả phạt góc bên cánh phải, thủ môn David Raya chịu tác động của Pablo từ phía sau đã không thể bắt dính. Bóng bật ra đúng vị trí để Callum Wilson ập vào dứt điểm uy lực. Rice đứng phía sau vạch vôi nhưng không thể ngăn bóng đi vào lưới. Arteta và các cầu thủ Arsenal lập tức phản ứng dữ dội, cho rằng cầu thủ West Ham đã dùng tay phạm lỗi với Raya.
Sau khi nhận tham vấn từ tổ VAR, trọng tài chính Chris Kavanagh ra đường biên xem lại băng hình. Sau gần hai phút cân nhắc và xem kỹ nhiều góc hình, ông trở lại sân, thông báo bàn thắng không được công nhận do Pablo đã dùng tay chắn qua cổ và phạm lỗi với Raya trong pha không chiến.
Quyết định này có thể định đoạt cả cuộc đua vô địch cũng như trụ hạng tại Ngoại hạng Anh mùa này. Với chiến thắng 1-0, Arsenal gia cố đỉnh bảng với 79 điểm, hơn Man City năm điểm và đá nhiều hơn một trận.
Ở hai vòng còn lại, Arsenal gặp những đối thủ dễ chịu hơn nhiều so với West Ham. "Pháo thủ" lần lượt gặp Burnley, CLB đứng áp chót và đã xuống hạng, ngày 18/5 trên sân nhà rồi làm khách của Crystal Palace, đội nhiều khả năng sẽ dồn lực lượng mạnh nhất cho chung kết Conference League, ngày 24/5.
Trong khi đó, CLB cùng thành phố West Ham đối diện nguy cơ xuống hạng. Họ vẫn đứng thứ 18 với 36 điểm, và có thể bị Tottenham (hiện có 37 điểm) nới rộng cách biệt lên bốn điểm. Ở trận đấu muộn hôm nay 11/5, Tottenham sẽ gặp Leeds trên sân nhà Tottenham Hotspur.
Nhập cuộc với tâm thế buộc phải thắng, Arsenal sớm đẩy cao đội hình với ý đồ đánh phủ đầu. Đội khách tưởng như đã vượt lên ở phút thứ 10. Từ quả phạt góc bên cánh trái, Leandro Trossard đánh đầu bị thủ thành Mads Hermansen cản phá. Ở pha bóng bật ra ngay sau đó, tiền đạo người Bỉ tiếp tục đánh đầu ở cự ly chỉ khoảng 6 mét, nhưng dội xà.
Lần lượt ở phút 13 và 16, Riccardo Calafiori và Eberechi Eze liên tiếp bắn phá khung thành West Ham, nhưng đều bất thành. Arsenal phung phí cơ hội ngon ăn khác ở phút 22. Từ quả đá phạt của Declan Rice, Calafiori khẽ chạm đầu làm bóng vượt ngoài tầm với của Hermansen. Nhưng Konstantinos Mavropanos, trung vệ từng khoác áo Arsenal giai đoạn 2018-2022, kịp bóng ngay trên vạch vôi. William Saliba cố gắng ập vào nhưng không thể đưa bóng vào lưới từ cự ly gần.
Sau đó, thế trận đảo chiều khi West Ham vùng lên và thi đấu quyết liệt. Cầu thủ chủ nhà liên tục vào bóng nguy hiểm, và một trong số đó khiến Ben White chấn thương, không thể tiếp tục thi đấu. HLV Mikel Arteta buộc phải tung Martin Zubimendi vào sân, kéo Rice về đá hậu vệ phải, khiến hàng tiền vệ Arsenal không còn triển khai bóng tốt như trước.
Trong 10 phút cuối, những cơ hội ngon ăn nhất thuộc về West Ham. Crysencio Summerville vượt qua Myles Lewis-Skelly và dứt điểm từ khoảng cách hơn 20 mét lại đi chệch cột dọc, rồi Valentin Castellanos đánh đầu cận thành bị David Raya bay người cản phá xuất thần.