Khi trận đấu ở Arlington, Texas ngày 6/7 tưởng như phải bước vào hiệp phụ, Mikel Merino bất ngờ ghi bàn quyết định ở phút bù hiệp hai, đưa Tây Ban Nha vào tứ kết. Ronaldo hô hào đồng đội không được bỏ cuộc, khi trận đấu vẫn còn vài phút. Bồ Đào Nha tạo ra hai cơ hội tốt trong thời gian còn lại, nhưng không thể ghi bàn.
Sau hiệu còi mãn cuộc, Ronaldo thở mạnh bằng mồm. Ban đầu, anh không lộ nhiều cảm xúc, bắt tay từng đồng đội và đối thủ. Nhưng khi tới vỗ tay tri ân người hâm mộ Bồ Đào Nha, anh không thể kìm được nước mắt. Tiền đạo 41 tuổi nhiều lần lấy tay vuốt mũi, lau nước mắt, rồi vỗ tay và vẫy chào khán giả trước khi rời sân.
Trước trận, Ronaldo xác nhận năm nay là lần cuối tham dự World Cup. Tuy nhiên, anh chưa khẳng định sẽ chia tay đội tuyển quốc gia sau trận thua Tây Ban Nha. Hiện, Ronaldo vẫn còn mục tiêu chạm mốc 1.000 bàn trong sự nghiệp CLB lẫn đội tuyển.
Nhưng với thất bại ở Dallas, hành trình World Cup của siêu sao Bồ Đào Nha đã khép lại sau sáu kỳ thi đấu, kỷ lục chia sẻ với Lionel Messi. Ronaldo cũng lập nhiều cột mốc tại giải lần này, như trở thành cầu thủ đầu tiên ghi bàn ở sáu kỳ World Cup. Với 27 trận tại World Cup, anh đứng thứ hai trong lịch sử, chỉ sau Messi. Ronaldo cũng đã ghi 11 bàn ở World Cup, kỷ lục của bóng đá Bồ Đào Nha.
Dù vậy, danh hiệu World Cup vẫn là chiếc cúp lớn duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập của Ronaldo. Anh từng cùng Bồ Đào Nha vô địch Euro 2016 và Nations League 2019, 2025, nhưng chưa một lần lên đỉnh thế giới.
Tại World Cup 2026, Ronaldo ghi ba bàn, trong đó có pha lập công từ phạt đền trong trận thắng Croatia ở vòng 1/16, phá dớp tịt ngòi ở các vòng knock-out World Cup. Nhưng trước Tây Ban Nha, Ronaldo không tạo ra nhiều dấu ấn khi bị hàng thủ đối phương phong tỏa. Tiền đạo biên chế Al Nassr chỉ có ba lần chạm bóng trong cấm địa Tây Ban Nha và không thể vượt qua thủ môn Unai Simon, người nâng thành tích giữ sạch lưới tại World Cup lên 609 phút. Ronaldo cũng lập kỷ lục không mong muốn khi trở thành cầu thủ sút nhiều nhất trong một kỳ World Cup mà không tạo cơ hội cho đồng đội, với 17 lần.
Dù thất bại, Ronaldo vẫn được đồng đội cũ Wayne Rooney an ủi trên truyền hình. “Cậu ấy là thiên tài, là siêu sao”, Rooney nói. “Những gì Ronaldo mang lại cho bóng đá rất hiếm thấy. Cậu ấy dành cả cuộc đời cho bóng đá, với tinh thần tôi chưa từng thấy ở bất kỳ ai”.
Rooney tin rằng Bồ Đào Nha có thể bước vào giai đoạn mới sau thời kỳ của tiền đạo 41 tuổi. Có thể tại Euro 2028 và World Cup 2030, họ sẽ không còn CR7 trong đội hình.
Tin Gốc: Vnexpress

10. Miroslav Klose (Đức)
Klose không phải mẫu tiền đạo được xếp vào nhóm vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Ở cấp CLB, anh luôn là tiền đạo chất lượng nhưng hiếm khi được xem là cầu thủ hàng đầu, dù vẫn là huyền thoại của Lazio.
Tuy nhiên, trong màu áo tuyển Đức, Klose là một cỗ máy săn bàn thực thụ. Anh ghi 71 bàn qua 137 trận quốc tế, trong đó có 16 bàn ở các kỳ World Cup. Thành tích này giúp Klose vượt qua Ronaldo Nazario để trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử giải đấu tại World Cup 2014.
Klose lập kỷ lục trong trận Đức thắng Brazil 7-1 ở bán kết, đồng thời trở thành cầu thủ đầu tiên góp mặt ở bốn trận bán kết World Cup liên tiếp.
Sự ổn định là điểm nổi bật nhất của Klose. Anh khép lại sự nghiệp quốc tế bằng chức vô địch World Cup 2014 sau khi Đức thắng Argentina 1-0 ở chung kết. Đến nay, thành tích 16 bàn của anh mới bị Lionel Messi cân bằng.
10. Miroslav Klose (Đức)
Klose không phải mẫu tiền đạo được xếp vào nhóm vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Ở cấp CLB, anh luôn là tiền đạo chất lượng nhưng hiếm khi được xem là cầu thủ hàng đầu, dù vẫn là huyền thoại của Lazio.
Tuy nhiên, trong màu áo tuyển Đức, Klose là một cỗ máy săn bàn thực thụ. Anh ghi 71 bàn qua 137 trận quốc tế, trong đó có 16 bàn ở các kỳ World Cup. Thành tích này giúp Klose vượt qua Ronaldo Nazario để trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử giải đấu tại World Cup 2014.
Klose lập kỷ lục trong trận Đức thắng Brazil 7-1 ở bán kết, đồng thời trở thành cầu thủ đầu tiên góp mặt ở bốn trận bán kết World Cup liên tiếp.
Sự ổn định là điểm nổi bật nhất của Klose. Anh khép lại sự nghiệp quốc tế bằng chức vô địch World Cup 2014 sau khi Đức thắng Argentina 1-0 ở chung kết. Đến nay, thành tích 16 bàn của anh mới bị Lionel Messi cân bằng.
9. Zinedine Zidane (Pháp)
Zidane là hiện thân của thiên tài và những tranh cãi. World Cup phản ánh rõ nhất hai mặt đối lập đó. Tại World Cup 1998, tiền vệ Pháp suýt phá hỏng giải đấu của bản thân khi nhận thẻ đỏ ở vòng bảng vì giẫm lên Fuad Anwar của Arab Saudi. Nhưng khi trở lại, anh tỏa sáng với cú đúp đánh đầu trong trận chung kết thắng Brazil 3-0, giúp Pháp lần đầu vô địch thế giới.
Bốn năm sau, Pháp bị loại ngay vòng bảng. Zidane sau đó từng chia tay đội tuyển, trước khi trở lại dự World Cup 2006. Ở tuổi 34, anh dẫn dắt Pháp vào chung kết bằng hàng loạt màn trình diễn đỉnh cao. Tuy nhiên, trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp quốc tế lại khép lại bằng chiếc thẻ đỏ nổi tiếng sau cú húc đầu vào Marco Materazzi.
Pháp thua Italy trong loạt luân lưu chung kết, nhưng màn trình diễn xuất sắc xuyên suốt giải đấu vẫn giúp Zidane giành Quả Bóng Vàng World Cup 2006.
9. Zinedine Zidane (Pháp)
Zidane là hiện thân của thiên tài và những tranh cãi. World Cup phản ánh rõ nhất hai mặt đối lập đó. Tại World Cup 1998, tiền vệ Pháp suýt phá hỏng giải đấu của bản thân khi nhận thẻ đỏ ở vòng bảng vì giẫm lên Fuad Anwar của Arab Saudi. Nhưng khi trở lại, anh tỏa sáng với cú đúp đánh đầu trong trận chung kết thắng Brazil 3-0, giúp Pháp lần đầu vô địch thế giới.
Bốn năm sau, Pháp bị loại ngay vòng bảng. Zidane sau đó từng chia tay đội tuyển, trước khi trở lại dự World Cup 2006. Ở tuổi 34, anh dẫn dắt Pháp vào chung kết bằng hàng loạt màn trình diễn đỉnh cao. Tuy nhiên, trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp quốc tế lại khép lại bằng chiếc thẻ đỏ nổi tiếng sau cú húc đầu vào Marco Materazzi.
Pháp thua Italy trong loạt luân lưu chung kết, nhưng màn trình diễn xuất sắc xuyên suốt giải đấu vẫn giúp Zidane giành Quả Bóng Vàng World Cup 2006.
8. Kylian Mbappe (Pháp)
Dù mới 27 tuổi, Mbappe đã được xem là huyền thoại của World Cup. Ở kỳ World Cup đầu tiên năm 2018, tiền đạo Pháp ghi bốn bàn và nhận giải Cầu thủ trẻ hay nhất. Anh cũng trở thành cầu thủ tuổi teen đầu tiên ghi bàn trong trận chung kết World Cup kể từ Pele năm 1958.
Đến World Cup 2022, Mbappe ghi hat-trick trong trận chung kết gặp Argentina. Dù Pháp thất bại trên loạt luân lưu, anh vẫn giành Chiếc giày Vàng với tám bàn thắng.
Sau khi ghi cú đúp vào lưới Senegal tại World Cup 2026, Mbappe đã có 14 bàn chỉ sau 15 trận ở giải đấu này, vươn lên thứ tư trong danh sách ghi bàn mọi thời đại. Với tuổi đời còn khá trẻ, anh được dự báo sẽ sớm phá nhiều kỷ lục khác.
8. Kylian Mbappe (Pháp)
Dù mới 27 tuổi, Mbappe đã được xem là huyền thoại của World Cup. Ở kỳ World Cup đầu tiên năm 2018, tiền đạo Pháp ghi bốn bàn và nhận giải Cầu thủ trẻ hay nhất. Anh cũng trở thành cầu thủ tuổi teen đầu tiên ghi bàn trong trận chung kết World Cup kể từ Pele năm 1958.
Đến World Cup 2022, Mbappe ghi hat-trick trong trận chung kết gặp Argentina. Dù Pháp thất bại trên loạt luân lưu, anh vẫn giành Chiếc giày Vàng với tám bàn thắng.
Sau khi ghi cú đúp vào lưới Senegal tại World Cup 2026, Mbappe đã có 14 bàn chỉ sau 15 trận ở giải đấu này, vươn lên thứ tư trong danh sách ghi bàn mọi thời đại. Với tuổi đời còn khá trẻ, anh được dự báo sẽ sớm phá nhiều kỷ lục khác.
7. Gerd Muller (Đức)
Gerd Muller (thứ hai từ trái sang) được xem là "sát thủ cấm địa" hay nhất lịch sử bóng đá. Huyền thoại Bayern Munich không sở hữu thể hình lý tưởng nhưng lại nhanh nhẹn trong phạm vi hẹp và mạnh ở các tình huống không chiến. Quan trọng hơn, ông có bản năng săn bàn hiếm thấy.
Muller ghi 69 bàn chỉ sau 62 trận cho tuyển Tây Đức. Tại World Cup, ông cũng duy trì hiệu suất đáng kinh ngạc với 14 bàn sau 13 trận qua hai kỳ giải.
Dấu ấn lớn nhất đến ở World Cup 1974, khi Muller ghi bàn quyết định giúp Tây Đức thắng Hà Lan 2-1 trong trận chung kết trên sân nhà để đăng quang. Chính bàn thắng đó đã đưa ông trở thành một biểu tượng của World Cup.
7. Gerd Muller (Đức)
Gerd Muller (thứ hai từ trái sang) được xem là "sát thủ cấm địa" hay nhất lịch sử bóng đá. Huyền thoại Bayern Munich không sở hữu thể hình lý tưởng nhưng lại nhanh nhẹn trong phạm vi hẹp và mạnh ở các tình huống không chiến. Quan trọng hơn, ông có bản năng săn bàn hiếm thấy.
Muller ghi 69 bàn chỉ sau 62 trận cho tuyển Tây Đức. Tại World Cup, ông cũng duy trì hiệu suất đáng kinh ngạc với 14 bàn sau 13 trận qua hai kỳ giải.
Dấu ấn lớn nhất đến ở World Cup 1974, khi Muller ghi bàn quyết định giúp Tây Đức thắng Hà Lan 2-1 trong trận chung kết trên sân nhà để đăng quang. Chính bàn thắng đó đã đưa ông trở thành một biểu tượng của World Cup.
6. Cafu (Brazil)
Cafu là hình mẫu hậu vệ biên hiện đại trước khi khái niệm này trở nên phổ biến. Tại Italy, anh được đặt biệt danh "Il Pendolino" (tàu cao tốc) nhờ khả năng lên công về thủ bền bỉ suốt 90 phút. Cựu HLV Alex Ferguson từng đùa rằng Cafu phải có hai trái tim mới duy trì được nền tảng thể lực phi thường như vậy.
Cafu dự bốn kỳ World Cup và giữ kỷ lục góp mặt trong ba trận chung kết. Năm 1994, anh vào sân từ ghế dự bị ở trận tranh ngôi vô địch gặp Italy và cùng Brazil đăng quang sau loạt luân lưu.
Đến World Cup 1998, Cafu đã được xem là hậu vệ phải tấn công hay nhất thế giới. Dù Brazil thua Pháp ở chung kết, anh vẫn tiếp tục là trụ cột của đội tuyển.
Đỉnh cao sự nghiệp của Cafu đến tại World Cup 2002. Với vai trò đội trưởng, anh nâng cao chiếc Cup vô địch sau trận thắng Đức 2-0 ở Yokohama, trở thành cầu thủ đầu tiên góp mặt trong ba trận chung kết World Cup liên tiếp.
6. Cafu (Brazil)
Cafu là hình mẫu hậu vệ biên hiện đại trước khi khái niệm này trở nên phổ biến. Tại Italy, anh được đặt biệt danh "Il Pendolino" (tàu cao tốc) nhờ khả năng lên công về thủ bền bỉ suốt 90 phút. Cựu HLV Alex Ferguson từng đùa rằng Cafu phải có hai trái tim mới duy trì được nền tảng thể lực phi thường như vậy.
Cafu dự bốn kỳ World Cup và giữ kỷ lục góp mặt trong ba trận chung kết. Năm 1994, anh vào sân từ ghế dự bị ở trận tranh ngôi vô địch gặp Italy và cùng Brazil đăng quang sau loạt luân lưu.
Đến World Cup 1998, Cafu đã được xem là hậu vệ phải tấn công hay nhất thế giới. Dù Brazil thua Pháp ở chung kết, anh vẫn tiếp tục là trụ cột của đội tuyển.
Đỉnh cao sự nghiệp của Cafu đến tại World Cup 2002. Với vai trò đội trưởng, anh nâng cao chiếc Cup vô địch sau trận thắng Đức 2-0 ở Yokohama, trở thành cầu thủ đầu tiên góp mặt trong ba trận chung kết World Cup liên tiếp.
5. Franz Beckenbauer (Đức)
Cựu danh thủ Glenn Hoddle từng nói dấu hiệu của một cầu thủ vĩ đại là khả năng tỏa sáng ở những thời kỳ khác nhau của bóng đá. Franz Beckenbauer là ví dụ tiêu biểu.
Ông dự ba kỳ World Cup liên tiếp trong giai đoạn bóng đá thế giới thay đổi mạnh mẽ về chiến thuật và luôn nằm ở trung tâm của những thay đổi đó. Beckenbauer khởi nghiệp ở hàng tiền vệ trước khi được kéo xuống hàng thủ. Dù không phải người phát minh vai trò libero (hậu vệ quét), ông được xem là người hoàn thiện vị trí này.
Tại World Cup 1966, Beckenbauer ghi bốn bàn, góp công lớn giúp Tây Đức vào chung kết. Bốn năm sau ở Mexico, ông tiếp tục ghi dấu ấn trong chiến thắng nổi tiếng trước Anh.
Tuy nhiên, hình ảnh được nhớ đến nhiều nhất là ở bán kết World Cup 1970 gặp Italy, trong "Trận cầu thế kỷ". Sau khi bị trật khớp vai, Beckenbauer vẫn thi đấu đến hết trận với cánh tay được cố định bằng dây đeo vì Tây Đức đã sử dụng hết quyền thay người.
Đến World Cup 1974, ông hoàn tất bộ sưu tập khi cùng Tây Đức đánh bại Hà Lan 2-1 trong trận chung kết trên sân nhà. Dù nhiều CĐV trung lập tiếc nuối cho Johan Cruyff và "Bóng đá tổng lực" của Hà Lan, ít ai phủ nhận Beckenbauer xứng đáng nâng cao chiếc Cup vàng.
5. Franz Beckenbauer (Đức)
Cựu danh thủ Glenn Hoddle từng nói dấu hiệu của một cầu thủ vĩ đại là khả năng tỏa sáng ở những thời kỳ khác nhau của bóng đá. Franz Beckenbauer là ví dụ tiêu biểu.
Ông dự ba kỳ World Cup liên tiếp trong giai đoạn bóng đá thế giới thay đổi mạnh mẽ về chiến thuật và luôn nằm ở trung tâm của những thay đổi đó. Beckenbauer khởi nghiệp ở hàng tiền vệ trước khi được kéo xuống hàng thủ. Dù không phải người phát minh vai trò libero (hậu vệ quét), ông được xem là người hoàn thiện vị trí này.
Tại World Cup 1966, Beckenbauer ghi bốn bàn, góp công lớn giúp Tây Đức vào chung kết. Bốn năm sau ở Mexico, ông tiếp tục ghi dấu ấn trong chiến thắng nổi tiếng trước Anh.
Tuy nhiên, hình ảnh được nhớ đến nhiều nhất là ở bán kết World Cup 1970 gặp Italy, trong "Trận cầu thế kỷ". Sau khi bị trật khớp vai, Beckenbauer vẫn thi đấu đến hết trận với cánh tay được cố định bằng dây đeo vì Tây Đức đã sử dụng hết quyền thay người.
Đến World Cup 1974, ông hoàn tất bộ sưu tập khi cùng Tây Đức đánh bại Hà Lan 2-1 trong trận chung kết trên sân nhà. Dù nhiều CĐV trung lập tiếc nuối cho Johan Cruyff và "Bóng đá tổng lực" của Hà Lan, ít ai phủ nhận Beckenbauer xứng đáng nâng cao chiếc Cup vàng.
4. Ronaldo (Brazil)
Nguyên nhân khiến Ronaldo lên cơn co giật trước trận chung kết World Cup 1998 vẫn là bí ẩn cho đến ngày nay. Nhưng nhiều người tin rằng trận đấu tại Paris đã rất khác nếu tiền đạo Brazil đạt trạng thái thể chất và tinh thần tốt nhất.
Khi đó, không có tiền đạo nào khiến đối thủ e ngại hơn Ronaldo. "Người ngoài hành tinh" sở hữu tốc độ bùng nổ của một VĐV điền kinh, kỹ thuật của một cầu thủ chạy cánh và khả năng ghi bàn của một trung phong hàng đầu.
Dù chơi dưới sức trong thất bại 0-3 trước Pháp ở chung kết, Ronaldo vẫn được trao Quả Bóng Vàng World Cup 1998 nhờ những màn trình diễn xuất sắc trước đó.
Bốn năm sau, tại World Cup 2002, anh trải qua hành trình chuộc lỗi ngoạn mục. Sau gần bốn năm vật lộn với các chấn thương nghiêm trọng, Ronaldo ghi tám bàn trong bảy trận, gồm cú đúp ở chung kết giúp Brazil thắng Đức 2-0.
"Tôi dần nhận ra điều vừa xảy ra", Ronaldo nói sau trận. "Niềm hạnh phúc và cảm xúc quá lớn đến mức khó diễn tả. Tôi từng nói chiến thắng lớn nhất của mình là được chơi bóng trở lại, được chạy và ghi bàn trở lại. Nhưng chức vô địch thế giới thứ năm của Brazil đã hoàn tất hành trình hồi sinh ấy".
4. Ronaldo (Brazil)
Nguyên nhân khiến Ronaldo lên cơn co giật trước trận chung kết World Cup 1998 vẫn là bí ẩn cho đến ngày nay. Nhưng nhiều người tin rằng trận đấu tại Paris đã rất khác nếu tiền đạo Brazil đạt trạng thái thể chất và tinh thần tốt nhất.
Khi đó, không có tiền đạo nào khiến đối thủ e ngại hơn Ronaldo. "Người ngoài hành tinh" sở hữu tốc độ bùng nổ của một VĐV điền kinh, kỹ thuật của một cầu thủ chạy cánh và khả năng ghi bàn của một trung phong hàng đầu.
Dù chơi dưới sức trong thất bại 0-3 trước Pháp ở chung kết, Ronaldo vẫn được trao Quả Bóng Vàng World Cup 1998 nhờ những màn trình diễn xuất sắc trước đó.
Bốn năm sau, tại World Cup 2002, anh trải qua hành trình chuộc lỗi ngoạn mục. Sau gần bốn năm vật lộn với các chấn thương nghiêm trọng, Ronaldo ghi tám bàn trong bảy trận, gồm cú đúp ở chung kết giúp Brazil thắng Đức 2-0.
"Tôi dần nhận ra điều vừa xảy ra", Ronaldo nói sau trận. "Niềm hạnh phúc và cảm xúc quá lớn đến mức khó diễn tả. Tôi từng nói chiến thắng lớn nhất của mình là được chơi bóng trở lại, được chạy và ghi bàn trở lại. Nhưng chức vô địch thế giới thứ năm của Brazil đã hoàn tất hành trình hồi sinh ấy".
3. Diego Maradona (Argentina)
Hiếm có cầu thủ nào thống trị một kỳ World Cup như Diego Maradona tại Mexico 1986. Sau kỳ World Cup 1982 đáng quên ở Tây Ban Nha, nơi ông bị đuổi khỏi sân trong trận gặp Brazil sau hàng loạt pha vào bóng quyết liệt từ đối thủ, Maradona dành nhiều tháng chuẩn bị thể lực cho World Cup 1986.
Tại Mexico, ông gần như không thể bị ngăn cản. Argentina ghi 14 bàn trên đường vô địch và Maradona tham gia trực tiếp vào 10 bàn trong số đó.
Dấu ấn lớn nhất là trận tứ kết gặp Anh. Maradona ghi cả hai bàn thắng trong chiến thắng 2-1, gồm tình huống "Bàn tay của Chúa" và pha độc diễn đẹp nhất lịch sử World Cup.
Di sản World Cup của Maradona phần nào bị ảnh hưởng bởi vụ dương tính với chất cấm tại World Cup 1994. Ông cũng là nhân vật gây tranh cãi bậc nhất lịch sử bóng đá. Tuy nhiên, vị thế của Maradona trong ngôi đền huyền thoại World Cup gần như không thể bị phủ nhận.
Như đồng đội cũ Jorge Valdano từng nói, sự nghiệp của Maradona là cuộc chiến giữa một con người với cả thế giới. Và tại Mexico 1986, ông đã chiến thắng.
3. Diego Maradona (Argentina)
Hiếm có cầu thủ nào thống trị một kỳ World Cup như Diego Maradona tại Mexico 1986. Sau kỳ World Cup 1982 đáng quên ở Tây Ban Nha, nơi ông bị đuổi khỏi sân trong trận gặp Brazil sau hàng loạt pha vào bóng quyết liệt từ đối thủ, Maradona dành nhiều tháng chuẩn bị thể lực cho World Cup 1986.
Tại Mexico, ông gần như không thể bị ngăn cản. Argentina ghi 14 bàn trên đường vô địch và Maradona tham gia trực tiếp vào 10 bàn trong số đó.
Dấu ấn lớn nhất là trận tứ kết gặp Anh. Maradona ghi cả hai bàn thắng trong chiến thắng 2-1, gồm tình huống "Bàn tay của Chúa" và pha độc diễn đẹp nhất lịch sử World Cup.
Di sản World Cup của Maradona phần nào bị ảnh hưởng bởi vụ dương tính với chất cấm tại World Cup 1994. Ông cũng là nhân vật gây tranh cãi bậc nhất lịch sử bóng đá. Tuy nhiên, vị thế của Maradona trong ngôi đền huyền thoại World Cup gần như không thể bị phủ nhận.
Như đồng đội cũ Jorge Valdano từng nói, sự nghiệp của Maradona là cuộc chiến giữa một con người với cả thế giới. Và tại Mexico 1986, ông đã chiến thắng.
2. Lionel Messi (Argentina)
Trong hơn 15 năm, Lionel Messi duy trì đẳng cấp hiếm thấy trong lịch sử bóng đá. Tuy nhiên, cuộc tranh luận về việc anh có phải cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời hay không vẫn kéo dài vì thiếu một chức vô địch World Cup.
Messi từng tiến rất gần danh hiệu đó năm 2014. Anh nhận Quả Bóng Vàng World Cup nhưng không thể nâng Cup khi Argentina thua Đức sau hiệp phụ ở chung kết.
Sau khi thua Pháp tại vòng 1/8 World Cup 2018, nhiều người tin rằng cơ hội cuối cùng của Messi đã khép lại. Nhưng tại Qatar 2022, ở tuổi 35, anh tạo nên chiến dịch World Cup cá nhân hay bậc nhất kể từ Maradona năm 1986.
Sau khi giúp Argentina thoát nguy cơ bị loại từ vòng bảng, Messi trở thành cầu thủ đầu tiên ghi bàn ở mọi vòng đấu của World Cup gồm vòng bảng, vòng 1/8, tứ kết, bán kết và chung kết. Anh cũng được bầu là cầu thủ hay nhất trận ở tất cả các vòng knock-out.
Quả Bóng Vàng World Cup thứ hai vì thế gần như là điều tất yếu. Sau khi cùng Argentina thắng Pháp trên loạt luân lưu để vô địch, Messi được cho sẽ chia tay đội tuyển. Tuy nhiên, anh tiếp tục thi đấu và dự World Cup thứ sáu trong sự nghiệp.
Messi đã cân bằng kỷ lục 16 bàn thắng của Miroslav Klose. Nếu tiếp tục ghi bàn tại World Cup 2026, anh có thể vươn lên dẫn đầu, đồng thời thách thức vị trí số một trong danh sách cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử World Cup.
2. Lionel Messi (Argentina)
Trong hơn 15 năm, Lionel Messi duy trì đẳng cấp hiếm thấy trong lịch sử bóng đá. Tuy nhiên, cuộc tranh luận về việc anh có phải cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời hay không vẫn kéo dài vì thiếu một chức vô địch World Cup.
Messi từng tiến rất gần danh hiệu đó năm 2014. Anh nhận Quả Bóng Vàng World Cup nhưng không thể nâng Cup khi Argentina thua Đức sau hiệp phụ ở chung kết.
Sau khi thua Pháp tại vòng 1/8 World Cup 2018, nhiều người tin rằng cơ hội cuối cùng của Messi đã khép lại. Nhưng tại Qatar 2022, ở tuổi 35, anh tạo nên chiến dịch World Cup cá nhân hay bậc nhất kể từ Maradona năm 1986.
Sau khi giúp Argentina thoát nguy cơ bị loại từ vòng bảng, Messi trở thành cầu thủ đầu tiên ghi bàn ở mọi vòng đấu của World Cup gồm vòng bảng, vòng 1/8, tứ kết, bán kết và chung kết. Anh cũng được bầu là cầu thủ hay nhất trận ở tất cả các vòng knock-out.
Quả Bóng Vàng World Cup thứ hai vì thế gần như là điều tất yếu. Sau khi cùng Argentina thắng Pháp trên loạt luân lưu để vô địch, Messi được cho sẽ chia tay đội tuyển. Tuy nhiên, anh tiếp tục thi đấu và dự World Cup thứ sáu trong sự nghiệp.
Messi đã cân bằng kỷ lục 16 bàn thắng của Miroslav Klose. Nếu tiếp tục ghi bàn tại World Cup 2026, anh có thể vươn lên dẫn đầu, đồng thời thách thức vị trí số một trong danh sách cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử World Cup.
1. Pele (Brazil)
Không ai khác có thể đứng đầu ngoài Pele, người được mệnh danh là "Vua bóng đá". Pele vẫn là cầu thủ duy nhất trong lịch sử ba lần vô địch World Cup. Dù chấn thương khiến ông chỉ đóng vai trò hạn chế tại World Cup 1962, Pele là ngôi sao trong hai chức vô địch năm 1958 và 1970.
Tại Thụy Điển năm 1958, Pele mới 17 tuổi nhưng nhanh chóng giành suất đá chính. Ông ghi bàn quyết định vào lưới Xứ Wales ở tứ kết, lập hat-trick trong chiến thắng 5-2 trước Pháp ở bán kết và ghi cú đúp trong trận chung kết thắng chủ nhà Thụy Điển.
Tiền đạo Just Fontaine của Pháp giành Chiếc giày Vàng với kỷ lục 13 bàn, nhưng sau giải vẫn phải thừa nhận: "Khi nhìn Pele thi đấu, tôi cảm thấy mình nên giải nghệ".
Mười hai năm sau tại Mexico, Pele tạo nên kiệt tác lớn nhất sự nghiệp. Dưới sự dẫn dắt của ông, đội tuyển Brazil 1970 - được nhiều người xem là đội tuyển quốc gia hay nhất lịch sử - thắng cả sáu trận để vô địch.
Pele ghi bốn bàn, trong đó có một bàn ở trận chung kết thắng Italy 4-1. Hậu vệ Italy Tarcisio Burgnich sau này nhớ lại: "Trước trận, tôi tự nhủ rằng ông ấy cũng chỉ bằng xương bằng thịt như mọi người. Nhưng tôi đã nhầm".
1. Pele (Brazil)
Không ai khác có thể đứng đầu ngoài Pele, người được mệnh danh là "Vua bóng đá". Pele vẫn là cầu thủ duy nhất trong lịch sử ba lần vô địch World Cup. Dù chấn thương khiến ông chỉ đóng vai trò hạn chế tại World Cup 1962, Pele là ngôi sao trong hai chức vô địch năm 1958 và 1970.
Tại Thụy Điển năm 1958, Pele mới 17 tuổi nhưng nhanh chóng giành suất đá chính. Ông ghi bàn quyết định vào lưới Xứ Wales ở tứ kết, lập hat-trick trong chiến thắng 5-2 trước Pháp ở bán kết và ghi cú đúp trong trận chung kết thắng chủ nhà Thụy Điển.
Tiền đạo Just Fontaine của Pháp giành Chiếc giày Vàng với kỷ lục 13 bàn, nhưng sau giải vẫn phải thừa nhận: "Khi nhìn Pele thi đấu, tôi cảm thấy mình nên giải nghệ".
Mười hai năm sau tại Mexico, Pele tạo nên kiệt tác lớn nhất sự nghiệp. Dưới sự dẫn dắt của ông, đội tuyển Brazil 1970 - được nhiều người xem là đội tuyển quốc gia hay nhất lịch sử - thắng cả sáu trận để vô địch.
Pele ghi bốn bàn, trong đó có một bàn ở trận chung kết thắng Italy 4-1. Hậu vệ Italy Tarcisio Burgnich sau này nhớ lại: "Trước trận, tôi tự nhủ rằng ông ấy cũng chỉ bằng xương bằng thịt như mọi người. Nhưng tôi đã nhầm".
Tin Gốc: Vnexpress

Thỏa thuận mới đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Mainoo. Cách đây không lâu, anh từng đề nghị rời đội theo dạng cho mượn trong kỳ chuyển nhượng tháng 1/2026, khi còn chơi dưới thời HLV Ruben Amorim. Tuy nhiên, ban lãnh đạo Man Utd đã từ chối và giữ anh ở lại. Quyết định này sau đó được chứng minh là đúng đắn, khi Mainoo dần lấy lại vị trí chính thức dưới thời HLV ngắn hạn Michael Carrick.
Hợp đồng mới có thời hạn 5 năm, thay thế giao kèo cũ kéo dài đến 2027. Trước đó, Mainoo chỉ nhận khoảng 25.000 bảng (34.000 USD) mỗi tuần, đồng nghĩa mức đãi ngộ mới tăng tới 500%. Đây cũng là lần đầu tiền vệ trưởng thành từ học viện Man Utd được tăng lương kể từ khi còn là cầu thủ tuổi teen.
Quá trình đàm phán giữa hai bên thực tế đã diễn ra từ năm ngoái, nhưng chỉ đạt bước tiến rõ rệt vào đầu năm nay, khi đại diện của Mainoo bắt đầu làm việc sâu hơn với ban lãnh đạo đội chủ sân Old Trafford. Việc giữ chân thành công tài năng trẻ sáng giá được xem là ưu tiên hàng đầu trong kế hoạch tái thiết đội bóng.
Phát biểu sau khi ký hợp đồng, Mainoo khẳng định tình cảm đặc biệt dành cho CLB. "Man Utd luôn là ngôi nhà của tôi. CLB này có ý nghĩa rất lớn với gia đình tôi", anh nói. "Tôi lớn lên khi chứng kiến ảnh hưởng của đội bóng với thành phố và hiểu trách nhiệm khi khoác chiếc áo này".
Tiền vệ người Anh cũng nhắc lại hành trình từ học viện lên đội một, bắt đầu từ các trung tâm đào tạo như The Cliff, Littleton Road cho đến Carrington và cuối cùng là sân Old Trafford. "Tôi đang sống như mơ mỗi ngày, với khát khao thành công như khi tham gia buổi tập đầu tiên lúc 6 tuổi", anh nói tiếp. "Tôi cảm nhận được động lực đang lớn dần trong CLB và muốn đóng vai trò quan trọng để giúp đội cạnh tranh các danh hiệu lớn trong tương lai".
Mainoo gia nhập Man Utd năm 2014, khi mới 9 tuổi. Anh ra mắt U18 Man Utd năm 2020, và đoạt FA Youth Cup - danh hiệu cao quý nhất ở cấp độ trẻ ở Anh - sau đó hai năm. Mainoo ra mắt đội một năm 2023, ghi bàn đầu tiên sau đó một năm, rồi lập công trong trận chung kết Cup FA 2024 trước Man City. Anh đã ghi 7 bàn trong 98 trận khoác áo đội một Man Utd.
Giám đốc kỹ thuật Jason Wilcox đánh giá cao tiềm năng của cầu thủ sinh năm 2005. Ông cho rằng Mainoo tài năng trẻ có năng khiếu xuất sắc, sở hữu kỹ thuật tốt, thái độ chuyên nghiệp và tính cách khiêm tốn. "Cậu ấy là hình mẫu cho các cầu thủ trẻ và là sản phẩm tiêu biểu của hệ thống đào tạo của CLB", ông nói. "Chúng tôi tin Mainoo có thể trở thành cầu thủ hàng đầu thế giới".
Sự thăng tiến của Mainoo gắn liền với giai đoạn chuyển giao của Man Utd mùa này. Sau khi Amorim rời ghế, Carrick trao cơ hội nhiều hơn cho các cầu thủ trẻ, trong đó có Mainoo. Tiền vệ này nhanh chóng nắm bắt cơ hội, trở thành lựa chọn thường xuyên ở tuyến giữa. Anh đá chính 13 trong 14 trận gần nhất tại Ngoại hạng Anh, góp phần giúp đội cải thiện vị trí.
Phong độ ổn định ở cấp CLB cũng giúp Mainoo trở lại đội tuyển Anh sau thời gian dài vắng mặt. Anh chơi hai trận giao hữu gần nhất, nên có nhiều cơ hội dự World Cup 2026. Trước đó, anh cũng đá chính tại Euro 2024, trong đó có trận chung kết.
Ở cấp CLB, Man Utd sẽ tiếp tục tăng cường lực lượng xung quanh Mainoo. Đội chủ sân Old Trafford dự kiến chiêu mộ thêm hai tiền vệ trung tâm trong kỳ chuyển nhượng hè, khi Casemiro hết hợp đồng. Các mục tiêu của "Quỷ Đỏ" có Aurelien Tchouameni, Carlos Baleba, Adam Wharton hay Sandro Tonali. Họ từng coi Elliot Anderson là mục tiêu hàng đầu, nhưng tiền vệ Nottingham Forest ưu tiên gia nhập Man City.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
HAGL dễ trụ hạng thành công: Còn 8 trận 'chung kết', dàn sao trẻ ngại gì khó khăn

Bước ngoặt trong cuộc đua sinh tồn ở V-League đã đến với HAGL, khi học trò HLV Lê Quang Trãi đánh bại Nam Định (2-1) trên sân Thiên Trường tại vòng 18. Cú đúp chiến thắng trong hai chuyến làm khách gần nhất tại Ninh Bình (thắng Ninh Bình và Nam Định) đã kéo Trần Trung Kiên cùng đồng đội gần hơn đến ngưỡng trụ hạng.
Lúc này, đội chủ sân Pleiku hơn đội cuối bảng Đà Nẵng 6 điểm, hơn đội áp chót PVF-CAND 5 điểm. Câu hỏi đặt ra là, với 18 điểm, HAGL còn cách ngưỡng an toàn bao xa?
Theo HLV Chu Đình Nghiêm (CLB Hải Phòng), ngưỡng trụ hạng ở V-League là 29 điểm. HLV Văn Sỹ Sơn đặt ra cột mốc gần hơn đôi chút: 28 điểm.
Thực tế là, để trụ hạng mùa này, có lẽ HAGL không cần tới 28 hay 29 điểm. Bởi lẽ, hai đội bóng đang ở trong nhóm nguy hiểm gồm CLB Đà Nẵng (12 điểm) và PVF-CAND (13 điểm) rất khó chạm tới mốc điểm nói trên khi mùa giải chỉ còn 8 vòng. CLB Đà Nẵng chỉ kiếm trung bình 0,67 điểm/trận, còn PVF-CAND có 0,72 điểm/trận từ đầu giải. Nếu không cải thiện tốc độ kiếm điểm, Đà Nẵng sẽ khép lại V-League với 19 điểm, còn PVF-CAND là 20. Đồng nghĩa, HAGL chỉ cần có nhiều hơn 20 điểm (kiến thêm 2 điểm nữa trong 8 trận còn lại) là an toàn.
Tuy nhiên, không thể xem thường ý chí của các đội bóng đã bị dồn vào "chân tường". Mùa 2022, CLB TP.HCM của HLV Vũ Tiến Thành từng giành một mạch 12 điểm trong 8 trận cuối giải để về đích an toàn ngoạn mục. Mùa 2024 - 2025, CLB Đà Nẵng của "tướng" trẻ Lê Đức Tuấn cũng lấy 15 điểm trong 8 trận cuối giải nhằm chiếm suất play-off của Bình Định, sau đó trụ hạng thành công.
Mốc 15 điểm ở 8 trận hạ màn của Đà Nẵng cũng là đỉnh cao nhất mà một đội trụ hạng từng làm được trong giai đoạn hạ màn. Con số 12-15 điểm có thể xem như kỳ tích với đội bóng sông Hàn và PVF-CAND, dù khó khăn, nhưng cũng không phải là không thể.
Do đó, chính những đội bóng có nhiều điểm hơn HAGL như Hải Phòng (27 điểm) hay SLNA (23 điểm) cũng chưa thể yên tâm, thể hiện qua phát ngôn thận trọng của HLV Chu Đình Nghiêm hay Văn Sỹ Sơn.
Bởi vậy, HAGL vẫn phải đẩy nhanh tốc độ kiếm điểm. Ưu thế hơn 5, 6 điểm so với nhóm nguy hiểm có thể bị san bằng chỉ sau vài vòng đấu. HAGL cần thêm tối thiểu 8 đến 10 điểm (thắng tối thiểu 2, 3 trận trong giai đoạn cuối mùa) để an toàn.
Ưu thế lớn của HAGL là giai đoạn hạ màn là lịch thi đấu "dễ thở".
Trong 8 trận cuối giải, học trò HLV Lê Quang Trãi được đá sân nhà tới 5 trận. Đồng thời, 5/8 đối thủ của HAGL là những đối thủ đồng cân đồng lạng, đang đứng ở nửa dưới bảng xếp hạng như PVF-CAND, Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM và SLNA.
Tâm thế đua trụ hạng đã đi cùng HAGL trong phần lớn thời gian từ khi lứa đầu của Học viện HAGL-JMG được đôn lên V-League (2015). Các cầu thủ đã quen với cuộc đua sinh tồn, nên đủ khả năng giữ chân trên mặt đất và chắt chiu từng điểm.
Khi còn huấn luyện HAGL, giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Vũ Tiến Thành cùng HLV Lê Quang Trãi luôn đặt mục tiêu lấy điểm từng trận, trong đó ưu tiên là vào trận với đích ngắm 1 điểm, sau đó chắt chiu cơ hội để có nhiều hơn. Những mùa giải trụ hạng sít sao gần đây mang đến cho đội bóng phố núi tâm lý "năng nhặt chặt bị". Tuy nhiên, mùa giải này sẽ khó khăn hơn, bởi dù đã ở thế yếu, CLB Đà Nẵng và PVF-CAND hoàn toàn đủ năng lực để vùng lên.
Hai trận đấu quan trọng bậc nhất với HAGL là cuộc tiếp đón PVF-CAND (hạng 13) tại Pleiku ở vòng 22, sau đó làm khách trên sân Thanh Hóa (hạng 12) tại vòng 24. Đó là hai trận "chung kết ngược" mà HAGL không được phép thua. Nếu rời sân với tối thiểu 1 điểm ở những trận gặp đối thủ cùng khổ, đội bóng phố núi dễ trụ hạng.
Những trận gặp đối thủ sắp hết mục tiêu như Hải Phòng (vòng 20), SLNA (vòng 21) hay Becamex TP.HCM (vòng 26) cũng là cơ hội vàng để HAGL thắng trận.
Giữ ý chí quyết tâm như những màn "lật đổ" ngoạn mục trên sân khách gần đây, thầy trò HLV Lê Quang Trãi sẽ ở lại V-League.
Tin Gốc: Thanh Niên

