Tôi 40 tuổi, ở rể được 13 năm. Từ ngày lấy vợ đến nay, tôi nghe không ít câu nói về chuyện ở rể. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu vui, cũng có người mang quan niệm rằng đàn ông ở rể thì khó ngẩng đầu với thiên hạ. Trước đây tôi cũng có lúc để tâm, rồi tôi thấy mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn riêng. Tôi ở rể là do bản thân tự chọn. Ngày còn trẻ, tôi từng xem tử vi và được khuyên nếu ở rể thì cuộc sống gia đình sẽ thuận lợi hơn. Khi đó tôi cũng chỉ nghe để tham khảo. Sau khi cưới, tôi thấy việc sống tại quê vợ là hợp lý hơn cả.
Vợ tôi là giáo viên, công tác gần nhà, công việc ổn định, gắn bó lâu dài. Tôi kinh doanh, trước đó thường xuyên đi nhiều nơi. Khi lập gia đình, tôi nghĩ rằng người nào tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình ổn định. Gia đình vợ có ba chị em gái. Chị gái và em gái đều làm việc ở Tây Nguyên cùng bố mẹ. Vợ chồng tôi ở lại quê nhà sinh sống. Những năm đầu, tôi đi làm xa, cuối tuần mới về với vợ con.
Sáu năm trở lại đây tôi mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình. Nếu hỏi gia đình vợ có giúp đỡ tôi không, câu trả lời là có. Ngày tôi khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay một ít vốn. Sau này khi có điều kiện, tôi mang trả, ông bà không nhận. Khi mua đất, tôi tiếp tục được hỗ trợ. Hiện nay ngôi nhà của vợ chồng tôi được xây trên phần đất bố mẹ vợ cho. Tôi luôn ghi nhận những điều đó và biết nếu không có sự giúp đỡ ấy thì cuộc sống của vợ chồng tôi những năm trước sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi đang dựa vào nhà vợ phải không? Thẳng thắn trả lời rằng tôi có nhận sự giúp đỡ từ gia đình vợ. Tôi biết ơn điều đó nhưng cũng luôn cố gắng làm việc, tự chủ tài chính và có trách nhiệm với vợ con. Những gì gia đình vợ hỗ trợ là nền tảng để tôi có điều kiện phát triển tốt hơn, không phải lý do để tôi sống dựa dẫm.
Sau 13 năm, điều khiến tôi hài lòng nhất không phải là mình ở nhà nội hay nhà ngoại mà là gia đình nhỏ vẫn bình yên. Vợ chồng tôi vẫn đồng hành cùng nhau, hai con gái khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Chúng tôi có một mái nhà để ở, có công việc để làm và có những người thân sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
13 năm ở rể, tôi không xem đó là điều đáng tự hào, cũng không xem đó là điều phải mặc cảm, đơn giản đó là con đường tôi đã chọn cho cuộc đời mình.
Tôi mới đi làm, yêu bạn gái được hai năm. Theo nhận xét của bạn bè, tôi có ngoại hình khá, sống chững chạc và trước khi có bạn gái thì tôi chưa từng vội vàng trong chuyện tình cảm. Mãi đến khi quen cô ấy qua một người bạn, tôi mới thực sự rung động. Cô ấy hiền lành, lễ phép, xuất thân trong một gia đình nề nếp. Chúng tôi đã cùng nhau tính chuyện tương lai. Ngay từ khi mới quen, tôi đã hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy khẳng định tôi là mối tình đầu. Tôi hoàn toàn tin tưởng. Khi tình yêu đủ sâu đậm, chúng tôi vượt qua giới hạn. Dù có vài điều khiến tôi băn khoăn, cô ấy đều giải thích hợp lý và tôi lại bỏ qua những điều đó.
Trong suốt thời gian yêu nhau, mỗi lần tôi vô tình hỏi lại chuyện quá khứ, cô ấy đều tỏ ra khó chịu. Tôi nghĩ cô ấy không thích bị nghi ngờ nên bản thân luôn là người chủ động làm hòa. Tôi yêu cô ấy rất nhiều, luôn cố gắng chiều chuộng và dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tiến tới hôn nhân. Cách đây không lâu, tôi phát hiện một sự thật khiến bản thân suy sụp.
Cô ấy không hề là mối tình đầu của tôi như đã nói. Trong suốt thời gian yêu tôi, cô ấy vẫn giữ liên lạc, nhắn tin tình cảm với người yêu cũ. Điều khiến tôi đau lòng hơn là trước đó cô ấy luôn khẳng định chưa từng yêu ai và đã giấu kín toàn bộ quá khứ của mình. Tôi nhận ra rất nhiều điều cô ấy từng kể đều không đúng sự thật. Người con gái mà tôi luôn tin tưởng và yêu thương lại che giấu quá nhiều chuyện.
Cô ấy hứa sẽ cắt đứt liên lạc với người cũ, thay số điện thoại và bản thân để giữ lại tình yêu với tôi. Điều khiến tôi day dứt không chỉ là chuyện quá khứ mà là việc cô ấy đã nói dối ngay từ đầu. Nếu tôi không phát hiện, liệu cô ấy định giấu tôi cả đời sao? Tôi còn có thể tiếp tục đặt niềm tin vào cô ấy không? Đây là mối tình đầu của tôi, người tôi nghĩ sẽ gắn bó cả đời này. Giờ tình yêu trong tôi vẫn còn nhưng niềm tin vụn vỡ. Tôi không biết nên tha thứ để cùng nhau bắt đầu lại hay dừng lại. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Gần đây, tôi đọc nhiều bài viết so sánh việc bỏ ra hàng trăm triệu đồng để học đại học nhưng ra trường chỉ nhận mức lương khiêm tốn, trong khi có những người không học đại học vẫn thành công và giàu có. Theo tôi, đó là một sự so sánh khập khiễng. Mỗi người có hoàn cảnh, sức khỏe, năng lực và lựa chọn khác nhau. Có người phù hợp với kinh doanh, có người phù hợp với môi trường công sở. Việc một người không học đại học nhưng buôn bán thành công không có nghĩa ai đi theo con đường đó cũng sẽ thành công. Tương tự, có người đi xuất khẩu lao động tích lũy được vốn, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng rời gia đình, sang xứ người chịu khó, chắt bóp từng đồng.
Không có con đường nào dẫn đến thành công mà không phải trả giá bằng mồ hôi, công sức và trí tuệ. Điều quan trọng là mỗi người đã thực sự cố gắng hết sức trên con đường mình chọn hay chưa. Nhiều người cho rằng học đại học tốn 600-700 triệu đồng, nhưng đó là số tiền trải đều trong 4-6 năm, có thể đến từ học bổng, làm thêm, vay sinh viên, không phải lúc nào cũng hoàn toàn dựa vào cha mẹ. Nếu không học đại học, bạn vẫn phải đầu tư cho tương lai bằng cách khác. Học nghề cần học phí, mở cửa hàng cần vốn, xuất khẩu lao động cần chi phí ban đầu. Thành công hay không còn phụ thuộc vào năng lực cá nhân và cơ hội thị trường.
Học đại học cũng không đồng nghĩa với thu nhập thấp. Có người ra trường chỉ nhận mức lương 10-15 triệu đồng, nhưng cũng có người đạt thu nhập hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng mỗi tháng nhờ không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân. Tôi có một người bạn mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống với bà ngoại già yếu. Những năm học phổ thông, bạn vừa đi học vừa phụ hồ, có những ngày bà ngoại phải đi xin ăn. Vượt qua hoàn cảnh khó khăn, bạn thi đỗ vào một trường kỹ thuật ở khu vực Cổ Nhuế. Dù xuất phát điểm không nổi bật, bạn quyết tâm theo học chương trình chất lượng cao bằng tiếng Anh. Thời gian đầu, bạn gần như không hiểu bài, phải mượn vở bạn bè về học lại từng chút một.
Để trang trải cuộc sống, bạn vừa học vừa chạy xe ôm, dạy thêm và chăm sóc bà ngoại. Nhờ nỗ lực không ngừng, bạn tốt nghiệp đúng hạn, có vốn tiếng Anh tốt và được nhận vào một công ty đa quốc gia. Hiện tại, bạn trở thành quản lý với mức thu nhập hơn 2.000 USD mỗi tháng, chuẩn bị mua nhà. Điều khiến tôi ngưỡng mộ không chỉ là thu nhập mà là sự trưởng thành, tự tin và bản lĩnh mà bạn có được sau hành trình đầy gian nan. Nếu ngày ấy bạn không học đại học, có thể cuộc sống vẫn ổn, nhưng chưa chắc bạn có được công việc phù hợp với đam mê, môi trường chuyên nghiệp và cơ hội nhìn ra thế giới rộng lớn hơn.
Tôi cũng sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê. Nhờ sự quyết tâm của mẹ, tôi theo học đại học, rồi trở thành bác sĩ nội trú. Sau bốn năm đi làm, tôi đã lập gia đình, có thu nhập ổn định khoảng 4x triệu đồng mỗi tháng và cùng chồng mua căn nhà đầu tiên. Tôi có nhiều người thân không học đại học nhưng vẫn thành công trong kinh doanh và có tài sản đáng kể. Tôi luôn tôn trọng con đường của họ, nhưng cũng hiểu rằng nếu đi theo con đường ấy, chưa chắc tôi đã đạt được kết quả tương tự.
Mỗi con đường đều có khó khăn riêng. Người học hành phải đầu tư nhiều năm cho tri thức. Người kinh doanh phải chấp nhận rủi ro. Người lao động xa quê phải đánh đổi tuổi trẻ và sức khỏe. Điều quan trọng không phải là so sánh ai chọn con đường đúng hơn mà là mỗi người có đủ quyết tâm để đi đến cùng với lựa chọn của mình hay không. Tôi tin rằng xã hội ngày nay vẫn luôn cần những người có năng lực thật sự. Nếu bạn không ngừng học hỏi, trở thành người giỏi trong lĩnh vực của mình, bạn sẽ luôn có chỗ đứng. Thành công không dành riêng cho một con đường nào. Nó thuộc về những người bền bỉ, nỗ lực và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Tôi và anh yêu nhau được hai năm, có những lúc hạnh phúc khiến cho đối phương tin vào đây là một nửa của đời mình. Nhưng kể từ khi được hơn một năm, chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Anh quyết định đi nước ngoài và chìm đắm trong game, dần thờ ơ với tôi. Anh khá ít nói và mỗi lần cãi nhau, đều im lặng để cả hai suy nghĩ rồi làm hòa. Nhưng việc suốt ngày chơi game bỏ mặc tôi thiến tôi rất khó chịu.
Đỉnh điểm hôm đó, chúng tôi cãi nhau và anh lại im lặng nhưng tôi muốn nói chuyện rõ ràng và cả hai cãi nhau to. Cuối cùng anh nói chia tay. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không muốn mất anh nên đã níu kéo. Tôi đến tìm anh mấy lần, cuối cùng anh cũng quay lại và nói nếu không thay đổi, sớm muộn cũng chia tay thôi. Sau lần đó, tình cảm chúng tôi lại đi lên, được khoảng tầm 6 tháng thì anh lại như vậy. Tôi hỏi lý do, anh nói do tôi hay nói chuyện với người khác nên chán. Tôi thấy mình sai nên đã sửa nhưng thái độ của anh vẫn không thay đổi.
Gần đây, công việc của anh bận rộn nên chúng tôi không có thời gian nói chuyện, toàn là tôi chủ động nên khá buồn. Tôi quyết định muốn gặp để nói chuyện nhưng không hiểu sao anh lại im lặng, không nói gì. Tôi đến tìm anh nhưng anh không muốn gặp. Tôi đã tìm cách gặp nhưng anh không nói gì với tôi và đưa tôi về. Thỉnh thoảng hỏi mấy câu, anh mới trả lời. Về đến nhà, tôi nhắn tin bình thường, anh vẫn không trả lời. Bực quá tôi nói rất nhiều và anh bảo nên dừng lại. Thật sự tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn thôi chứ không muốn kết thúc như vậy. Tôi không hiểu sao lại như vậy. Giờ tôi phải làm sao? Tôi không muốn kết thúc như vậy.