Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.
Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.
Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.
Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.
Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.
Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.
Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.
Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.
Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.
Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.
Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.
Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.
Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.
Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.
Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.
Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.
Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.
Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.
Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.
Tôi không trả lời được.
Chồng tôi gật đầu, như thể đã hiểu.
Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.
Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.
Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.
Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.
Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?
Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: "Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu". Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: "Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói".
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
"Cái bàn kia, con từng ngồi đó", cậu chỉ tay nói. "Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú", cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: "Vậy là con đã thành công rồi".
"Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay", cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: "Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt".
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. "4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
"Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú", cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi cưới vợ năm 23 tuổi. Khi ấy tôi chỉ là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp ngành thiết kế, còn cô ấy là trưởng phòng nhân sự của công ty đầu tiên tôi làm việc, lớn hơn tôi tới 12 tuổi.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống thật đẹp. Tôi đi làm về muộn luôn có cơm nóng chờ sẵn. Tôi thất bại luôn có người động viên. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có một người vợ hiểu chuyện, chín chắn, biết chăm lo, vun vén cho gia đình.
Sau 5 năm kết hôn, chúng tôi có một con gái và một con trai. Cuộc sống bận rộn hơn nhưng cũng ấm áp hơn. Căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng cười.
Có hậu phương vững chắc, công việc của tôi lên như diều gặp gió. Từ một nhân viên thiết kế bình thường, tôi trở thành trưởng nhóm rồi thành giám sát thiết kế, thu nhập cao hơn, các mối quan hệ cũng nhiều hơn.
Người ta thường nói đàn ông dễ thay lòng khi thành công. Ngày trước nghe câu ấy tôi cười nhạt. Đến khi nhìn lại, tôi mới biết mình cũng không khác gì những người khác.
Ở tuổi 28, mỗi ngày tôi đều tiếp xúc với những cô gái trẻ đẹp. Các em thực tập sinh, nhân viên mới hay người mẫu quảng bá sản phẩm đều trẻ trung và tràn đầy sức sống. Trong khi đó, vợ tôi đã 40 tuổi.
Tôi cũng không biết từ bao giờ, mình bắt đầu để ý đến tuổi tác của vợ. Nhất là những khi đi cùng nhau, ai đó không biết tưởng chúng tôi là chị em. Tôi bắt đầu ngại đi cùng vợ ra ngoài, ngại phải giới thiệu vợ trước những mối quan hệ mới.
Rồi Trang xuất hiện. Cô ấy là nhân viên mới chuyển về phòng tôi. Trang 25 tuổi, độc thân và rất xinh đẹp. Điều khiến tôi rung động không phải ngoại hình, mà là ánh mắt ngưỡng mộ mỗi khi cô ấy nhìn tôi.
Có lẽ đàn ông ai cũng có lòng tự mãn. Khi được một cô gái liên tục khen ngợi mình, cảm giác ấy rất dễ gây nghiện. Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với Trang nhiều hơn mức bình thường.
Một buổi liên hoan công ty, mọi người đều uống khá nhiều. Tôi cũng vậy. Không hiểu sao tối hôm ấy tôi lại kể với Trang rằng mình đã chán cuộc hôn nhân hiện tại. Tôi kể về khoảng cách tuổi tác. Tôi kể về sự nguội lạnh của đời sống vợ chồng. Tôi kể đủ thứ khiến mình trở nên đáng thương. Chỉ có điều tôi quên kể những hy sinh mà vợ đã dành cho tôi suốt nhiều năm qua.
Sau hôm đó, chúng tôi chính thức bước qua giới hạn. Trang nói cô ấy yêu tôi. Cô ấy muốn xây dựng tương lai với tôi. Thậm chí, tôi từng thoáng nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi sẽ nuôi một đứa con, vợ nuôi một đứa.
Tôi bắt đầu về nhà muộn hơn. Tin nhắn của Trang xuất hiện nhiều hơn tin nhắn của vợ. Tôi biết mình đang lún dần vào mối quan hệ sai trái nhưng lại không thể dừng lại. Mỗi ngày tôi đều tự nhủ sẽ kết thúc mọi chuyện. Nhưng rồi ngày nào tôi cũng thất bại.
Một chiều đang họp với khách hàng, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện báo vợ tôi đang nằm viện. Tôi bỏ dở cuộc họp, phóng xe đến bệnh viện mà trong đầu trống rỗng. Bác sĩ nói vợ tôi bị ngất do suy nhược cơ thể. Mấy ngày trước gần như cô ấy không ăn uống gì. Cô ấy cũng than không ngủ được nhưng tôi không quá để tâm.
Tôi ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt xanh xao của vợ. Cho đến lúc ấy, tôi mới thật sự nhìn rõ vợ mình tiều tụy đến mức nào.
Nhân viên y tế mang túi xách của vợ trả lại cho tôi, đề nghị tôi kiểm tra. Tôi lôi chiếc điện thoại của vợ ra khỏi túi xách, đúng lúc màn hình sáng lên vì có tin nhắn mới. Tôi biết mình không nên đọc, nhưng rồi tôi vẫn mở ra. Mật khẩu điện thoại vẫn là ngày cưới của chúng tôi.
Đó là tin nhắn của một người bạn thân của vợ mà tôi biết. Cô ấy hỏi vợ tôi định tính mọi chuyện thế nào. Tôi lướt lên trên là hàng chục tấm ảnh tôi và Trang đi cùng nhau. Có ảnh ở quán cà phê. Có ảnh ở khách sạn trong chuyến công tác. Có ảnh chúng tôi nắm tay nhau mà chính tôi cũng không biết đã bị chụp từ lúc nào.
Bên dưới là dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Mình xin lỗi vì phải nói sự thật. Nhưng cậu cần biết". Vợ tôi chỉ xem, không nhắn lại một dòng nào.
Lịch sử cuộc trò chuyện cho thấy những bức ảnh ấy đã được gửi từ hơn một tháng trước. Nghĩa là suốt một tháng nay, vợ tôi biết tất cả. Nhưng cô ấy không hề chất vấn tôi. Không khóc lóc. Không đánh ghen.
Cô ấy vẫn chăm lo cho tôi, cho các con như thường ngày. Nhưng giờ tôi mới biết lý do vì sao cô ấy mất ngủ, vì sao đến bữa nuốt không trôi. Là vì cô ấy đã kìm giữ nỗi đau ấy trong lòng mà chính tôi cũng không hiểu vì sao cô ấy biết rõ nhưng lại chọn im lặng. Đêm đó, tôi ngồi bên giường bệnh đến gần sáng.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng vợ gọi, cùng với đó là tiếng báo tin nhắn trong điện thoại “Anh yêu ngủ dậy chưa? Mới sáng ra đã nhớ anh rồi” mà Trang gửi. Tôi bấm nút xóa không chần chừ rồi hỏi vợ thích ăn cháo gì để đi mua. Cô ấy nhìn tôi lắc đầu, nước mắt lặng lẽ chảy ra.
Tôi nắm lấy bàn tay cô ấy, giọng run run: “Là tại anh không tốt nên làm em khổ phải không? Xin lỗi em, anh biết mình sai rồi. Tha thứ cho anh, cho anh cơ hội sửa sai để bù đắp cho em nhé. Tha thứ cho anh, vì các con, vì gia đình chúng ta được không?”.
Lời tôi vừa dứt, vợ bỗng òa khóc. Tiếng khóc kìm nén bao lâu nay: “Em tưởng anh hết thương em rồi”. Tôi ôm vợ vào lòng, vừa xúc động vừa thấy hổ thẹn. Cũng may, vợ còn cho tôi một lối quay về.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 37 tuổi. Tôi có công việc thu nhập ổn, có vợ đẹp và 2 đứa con ngoan.
Thằng cu lớn 5 tuổi. Nó giống tôi ở cái tính ít nói. Mỗi lần tôi đi công tác về, nó chỉ đứng ở cửa nhìn tôi cười. Con bé út mới 3 tuổi thì khác. Nó cứ chạy tới ôm chân tôi như sợ tôi lại đi mất. Có hôm tôi về khuya, con gái vẫn ngủ gục ở ghế chờ bố.
Tôi làm việc trong một tập đoàn sản xuất, kinh doanh vật liệu xây dựng chuyên cung cấp cho các công trình lớn nhỏ. Cái nghề ấy chẳng sung sướng gì. Đi suốt. Hết tỉnh này sang tỉnh khác. Có tháng nhà nghỉ còn nhiều hơn ngủ nhà. Nhưng tôi nghĩ đàn ông thì phải chịu cực. Tôi thương vợ con thật lòng. Có bao nhiêu tiền tôi cũng đưa vợ giữ. Bản thân tôi mặc quần áo rẻ tiền cũng được nhưng đồ cho vợ con phải là thứ tốt nhất.
Vợ tôi đẹp, vẻ đẹp hiền ngoan, dịu dàng khiến người khác dễ bị ấn tượng. Nhiều lúc ngồi nhậu với bạn, họ còn nửa đùa nửa thật hỏi tôi giữ kiểu gì mà vợ ngoan thế. Tôi chỉ cười, nói rằng chúng tôi giữ nhau bằng lòng tin.
Hôm ấy tôi đi khám tổng thể để chuẩn bị công tác nước ngoài. Công ty yêu cầu kiểm tra sức khỏe kỹ. Vì chủ nhật nên tôi dẫn 2 đứa con đi cùng coi như tranh thủ trông con.
Bạn tôi làm phó giám đốc bệnh viện. Cậu ấy kéo tôi vào phòng riêng, bảo bệnh viện đang có vài suất xét nghiệm ADN miễn phí cho chương trình nghiên cứu gì đó và hỏi tôi có muốn làm không?
Tôi bật cười bảo đời tôi có phải phim đâu mà xét nghiệm ADN. Cậu ta lại trêu, nói miễn phí thì tội gì không làm? Tôi nghĩ cũng đúng. Có mất gì đâu. Người ta lấy mẫu của tôi và các con rồi hẹn có kết quả sẽ thông báo.
Mấy ngày sau, tôi đang họp ở công trình thì cậu bạn gọi. Giọng cậu ta lạ lắm. Không còn kiểu cười cợt nữa mà bảo tôi lúc nào có thời gian thì ghé qua bệnh viện xem kết quả ADN. Tôi còn khó chịu vì nghĩ bạn mình bày trò. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy bất an.
Khi tôi đến, cậu ấy không đưa kết quả ngay mà kéo cửa phòng lại rồi hỏi tôi có từng nghi ngờ vợ ngoại tình chưa? Tôi cười nhạt như thể bạn vừa hỏi một câu thừa. Cậu ấy đưa tờ giấy cho tôi. Những dòng chữ đen nằm im nhưng lại như biết nhảy múa trước mắt. Tôi đọc mãi mới hiểu: Không có quan hệ huyết thống. Không có quan hệ huyết thống.
Tôi thấy đầu mình ù đi. Có khi nào mọi thứ chỉ là nhầm lẫn. Cậu bạn nhìn tôi, bảo rằng kết quả hiếm khi sai, nếu không tin có thể làm lại lần nữa. Cậu nói rằng, cả hai đứa đều không phải con tôi.
Tôi ngồi chết lặng gần nửa tiếng. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy bệnh nhân lộc cộc, có tiếng trẻ con khóc, có tiếng y tá gọi nhau. Cuộc đời vẫn bình thường như thế. Chỉ có đời tôi là gãy đôi ở giữa buổi chiều.
Tôi đưa tờ giấy kết quả xét nghiệm cho vợ. Cô ấy vừa nhìn đã tái mặt. Cô không chối, chỉ ngồi im như người mất hồn. Chính cái im lặng ấy mới làm tôi lạnh sống lưng.
Rồi cô ấy khóc. Cô ấy nói chuyện xảy ra nhiều năm trước, khi tôi đi công trình liên miên. Một lần duy nhất, cô ấy nghĩ không thể có hậu quả gì. Rồi sau đó cô mang thai, vì thời gian gần nhau quá nên cô ấy cũng không biết đó là con tôi hay con người đó.
Tôi hỏi còn đứa thứ hai thì sao? Cô ấy ôm mặt khóc nấc. Hóa ra người đàn ông ấy quay lại. Và sai lầm lặp thêm lần nữa. Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mà không hiểu nổi vì sao một người có thể vừa quen thuộc vừa xa lạ đến vậy.
Bạn tôi bảo phải nghĩ cho mình. Cậu ấy nói nuôi con người khác cả đời là điều không đàn ông nào chịu nổi. Có thể bạn tôi đúng. Nhưng tình cảm đâu phải cái công tắc muốn tắt là tắt. Năm năm bế bồng thằng lớn. Ba năm ôm con bé ngủ mỗi đêm. Chẳng lẽ chỉ một tờ giấy là xóa sạch được?
Đêm nay trời nóng, tôi nằm giữa 2 đứa nhỏ. Con bé út gác chân lên bụng tôi như mọi khi. Thằng lớn quay lưng lại nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo bố lúc ngủ. Tôi ôm chúng vào lòng theo thói quen đã thành máu thịt.
Mùi tóc trẻ con thơm ngai ngái. Hơi thở chúng đều và ấm. Tôi nhắm mắt lại mà cổ họng nghẹn cứng. Giá như tôi chưa từng biết sự thật ấy thì tốt biết bao. Giá như đời người có lúc được ngu đi một chút để yên ổn mà sống. Tôi vẫn yêu chúng lắm. Yêu đến mức chỉ cần nghĩ cảnh mai này không còn được nghe gọi một tiếng bố thôi, tôi cũng đủ đau rồi.
Nhưng chính vì yêu nên tôi càng đau hơn. Nếu ghét bỏ được, có lẽ tôi đã nhẹ lòng. Đằng này mỗi lần nhìn chúng cười, tim tôi lại nhói lên vì nhớ rằng 2 đứa trẻ tôi thương hơn cả mạng sống lại không mang giọt máu nào của mình. Cái đau ấy không ầm ĩ. Nó âm ỉ như than cháy dưới tro, càng về đêm càng nóng rát.
Có đêm tôi tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo? Sẽ bỏ đi để giữ lòng tự trọng của một người đàn ông? Hay ở lại vì tình thương dành cho 2 đứa trẻ chưa từng biết gì về tội lỗi người lớn? Tôi thật sự không biết đâu mới là điều đúng nhất.
Có lẽ đời người đau nhất không phải lúc bị phản bội. Mà là lúc phải lựa chọn giữa lòng tự trọng và tình thương. Tôi viết những dòng này khi con bé út đang ngủ trên vai mình. Nó vẫn gọi tôi là bố bằng giọng ngọng nghịu quen thuộc. Còn tôi, đến giờ vẫn không biết mình nên làm như nào?
Vinh Quang
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.