Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.
Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.
Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.
Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.
Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.
Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.
Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.
Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.
Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.
Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.
Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.
Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.
Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.
Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.
Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.
Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.
Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.
Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.
Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.
Tôi không trả lời được.
Chồng tôi gật đầu, như thể đã hiểu.
Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.
Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.
Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.
Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.
Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?
Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông - Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo do không có bằng nhưng vẫn lái xe trên cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết.
Theo đó, tối 2-4, Đội 6 dừng kiểm tra một chiếc đầu kéo kéo theo sơ mi rơ moóc tại Km234 cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết.
Qua kiểm tra, người lái chiếc đầu kéo trên là N.T.A. (33 tuổi, quê Khánh Hòa) không có giấy phép lái xe. Với lỗi vi phạm này, anh A. bị phạt 19 triệu đồng.
Ngoài ra, Đội 6 cũng lập biên bản xử phạt đối với chủ xe đầu kéo trên là Công ty TNHH MTV Vận tải Đại Phát 58 triệu đồng về lỗi giao xe cho người không đủ điều kiện tham gia giao thông.
Tổng số tiền phạt cả người lái xe và chủ xe trong vụ việc trên là 77 triệu đồng. Ngoài xử phạt tiền, chiếc đầu kéo trên bị tạm giữ 7 ngày.
Kim Kardashian không chỉ là một ngôi sao truyền hình thực tế, cô còn là một nữ doanh nhân quyền lực và một hiện tượng văn hóa. Từ những khoảnh khắc thời trang gây bão truyền thông đến đế chế làm đẹp và thành công của thương hiệu quần áo Skims, cô luôn xuất hiện với vẻ ngoài rực rỡ như được phủ kim cương.
Phong cách của cô táo bạo, quyến rũ và đôi khi gây tranh cãi. Dù là bước trên thảm đỏ, ra mắt một bộ trang phục đường phố hay trình làng diện mạo làm đẹp mới, Kim Kardashian đều biến mọi khoảnh khắc thành một sự kiện.
Hãy cùng nhìn lại những khoảnh khắc trang sức kim cương đáng nhớ nhất của Kim Kardashian qua các năm.
Một khoảnh khắc kim cương khó quên diễn ra tại show Thu 2025 của Balenciaga trong khuôn khổ Paris Fashion Week. Kim Karrdashian tri ân Elizabeth Taylor. Toàn bộ tạo hình xoay quanh đôi hoa tai từng thuộc về huyền thoại điện ảnh này.
Kim Karrdashian diện một chiếc đầm lấy cảm hứng từ trang phục của Elizabeth Taylor trong bộ phim Cat on a Hot Tin Roof.
Cô hoàn thiện vẻ ngoài với đôi hoa tai nổi tiếng - thiết kế gồm ba viên kim cương cắt tròn buông rủ từ một cấu trúc tinh xảo, được tô điểm bằng các họa tiết hoa và nơ đính kim cương - cùng hai dây chuyền kim cương đặt riêng, với tổng trọng lượng lên đến 250 carat đầy choáng ngợp.
Phong cách tối giản chưa bao giờ là lựa chọn của Kim Kardashian. Cô tham dự đám cưới của Anant Ambani vào năm 2024 cùng em gái Khloé Kardashian và cả hai cùng tôn vinh tinh thần xa hoa tối đa với kim cương.
Kim Kardashian tỏa sáng với hơn 150 carat kim cương từ nhà thiết kế Lorraine Schwartz, kết hợp cùng bộ đồ đỏ rực của Manish Malhotra.
Hai chiếc dây chuyền nổi bật trở thành điểm nhấn của tổng thể: một viên kim cương 35 carat treo trên dây chuyền 55 carat và một viên kim cương hình giọt lê 23 carat trên dây chuyền 40 carat.
Tại Met Gala 2025, Kim Kardashian thu hút truyền thông nhờ dây chuyền kim cương Moussaieff nặng 153,11 carat - một tuyệt tác lấp lánh, được kết hợp cùng hoa tai và nhẫn kim cương đồng điệu.
Để nhấn mạnh hơn chiều sâu thẩm mỹ của chủ đề, cô còn bổ sung chiếc nhẫn Boucheron Vendôme Liseré, nổi bật với viên kim cương hình giọt lê 4,18 carat, được viền bởi lớp sơn mài đen tinh xảo.
Năm 2015, Kim Kardashian được tạp cí TIME vinh danh trong danh sách "Những người có ảnh hưởng nhất thế giới". Khi trở lại buổi gala vào tháng 4-2023 với tư cách người được vinh danh cho thương hiệu quần áo Skims, kim cương một lần nữa trở thành tâm điểm.
Cô phối layer một mặt dây chuyền kim cương hình giọt lê 17 carat cùng vòng cổ choker đính hạt bạc - trắng với mặt thánh giá và một dây chuyền đính pha lê. Loạt nhẫn kim cương hoàn thiện tổng thể, củng cố vị thế biểu tượng văn hóa đại chúng của Kim Kardashian.
Không phải mọi khoảnh khắc kim cương của Kim Kardashian đều gắn với sự hào nhoáng, đôi khi chúng đại diện cho sức mạnh và sự kiên cường.
Trong chuyến đi tới Paris vào tháng 10-2016, Kim Kardashian bị cướp ngay tại phòng khách sạn trong khuôn khổ Paris Fashion Week. Tổng giá trị trang sức bị lấy đi ước tính khoảng 10 triệu USD, trong đó đáng chú ý là chiếc nhẫn đính hôn kim cương trị giá 4 triệu USD từ Kanye West, do Lorraine Schwartz thiết kế.
Gần một thập kỷ sau, vào mùa xuân 2025, Kim Kardashian trở lại Paris và xuất hiện tại tòa án trong ánh kim cương rực rỡ. Cô diện váy blazer đen của John Galliano, kết hợp cùng dây chuyền kim cương 52,17 carat trị giá 3 triệu USD từ Samer Halimeh New York, nhẫn kim cương 22 carat của Lorraine Schwartz và khuyên vành tai kim cương từ Briony Raymond.
Kim cương nâu đang trở thành xu hướng nổi bật và Kim Kardashian khẳng định tình yêu của mình với gam màu này tại đám cưới của tỉ phú Jeff Bezos và Lauren Sánchez ở Venice.
Nhân dịp này, cô phối hai dây chuyền ấn tượng từ Moussaieff: một thiết kế kim cương đa sắc 105,69 carat đi kèm mặt dây chuyền kim cương vàng-nâu nhạt 50,46 carat và một vòng cổ kim cương trắng 63,23 carat.
Chưa dừng lại ở đó, hoa tai của Kim Kardashian được đính hai viên kim cương cam-nâu đậm cắt hình giọt lê, mỗi viên nặng hơn 35 carat, bao quanh bởi 6,43 carat kim cương trắng.
Để hoàn thiện, cô chọn thêm hai chiếc nhẫn Moussaieff - một với kim cương cam-nâu đậm 18,51 carat và chiếc còn lại với kim cương vàng-nâu 22,99 carat.
Nhân dịp Met Gala 2022, Kim Kardashian một lần nữa tạo nên khoảnh khắc thời trang lịch sử khi xuất hiện trong chiếc đầm huyền thoại "Happy Birthday, Mr. President" của Marilyn Monroe.
Mặc dù diện mạo này gây tranh cãi về việc bảo tồn trang phục, Kim Kardashian khẳng định cô tôn vinh một phần quan trọng của lịch sử Mỹ và tri ân màn trình diễn của Marilyn Monroe.
Chiếc đầm màu da được đính pha lê được kết hợp cùng hoa tai kim cương Cartier Essential Lines.
Tôi năm nay 43 tuổi, hiện là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng tại Hà Nội. Trong mắt bạn bè và họ hàng ở quê, tôi là một đứa con thành đạt, là niềm tự hào của dòng họ. Mọi thứ cứ thế êm đềm trôi qua cho đến 2 năm trước, mẹ tôi bắt đầu có những dấu hiệu của căn bệnh Alzheimer.
Ba tôi mất sớm, một tay mẹ tần tảo nuôi tôi khôn lớn. Khi có sự nghiệp vững vàng, tôi đón mẹ từ quê lên khu đô thị cao cấp ở Hà Nội để phụng dưỡng. Tôi luôn tâm niệm, nửa đời sau của mẹ sẽ là những ngày tháng an nhàn, hưởng phước bên con cháu. Nhưng căn bệnh quái ác ập đến, cướp đi trí nhớ của bà một cách tàn nhẫn.
Ban đầu, mẹ chỉ quên chỗ để chìa khóa, quên tên hàng xóm. Nhưng rồi tình trạng ngày một nặng hơn. Bà bắt đầu quên mất tôi là ai, thường xuyên cáu gắt và có những hành vi vô thức. Vợ chồng tôi đều đi làm từ sáng đến tối mịt, 2 đứa con thì đi học cả ngày. Căn hộ rộng 120 mét vuông bỗng chốc trở thành một "chiếc lồng kính" giam lỏng mẹ.
Tôi đã thuê đến 5 đời giúp việc chỉ trong vòng 6 tháng. Có người xin nghỉ vì không chịu nổi tính khí thất thường của mẹ. Có người thì tôi buộc phải cho nghỉ việc vì qua camera giám sát, tôi thấy họ để mặc mẹ ngồi thẫn thờ một mình trước tivi suốt cả ngày, bữa ăn thì ép uổng qua loa. Thậm chí, có lần mẹ tự mở cửa đi lang thang xuống tận hầm chung cư, may mắn là bảo vệ phát hiện ra kịp.
Vợ tôi bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm vì áp lực chăm sóc mẹ chồng và quán xuyến gia đình. Bản thân tôi, những cuộc họp kéo dài đến tối muộn luôn bị ngắt quãng bởi nỗi lo nơm nớp, mẹ ở nhà có an toàn không. Không khí gia đình tôi ngột ngạt vô cùng.
Đỉnh điểm là một buổi chiều tháng 10 năm ngoái. Đang giải quyết hồ sơ vay vốn cho khách, tôi nhận được điện thoại từ chị giúp việc, giọng hốt hoảng: "Anh về ngay đi, bà cụ với tay lấy đồ trên cao bị ngã trong nhà tắm rồi!".
Tôi bỏ lại tất cả, lao về nhà như một kẻ điên. Hình ảnh mẹ nằm đó, đau đớn và hoảng loạn, ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Rất may mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm, nhưng bác sĩ cảnh báo, người già xương rất giòn, lần này là may mắn, nhưng nếu có lần sau thì hậu quả khôn lường. Mẹ tôi cần có người theo dõi y tế và chăm sóc 24/24.
Câu nói của bác sĩ như một cái tát thức tỉnh tôi. Tình yêu thương, lòng hiếu thảo của tôi không thể thay thế được chuyên môn y tế. Tiền bạc tôi mang về không thể mua được sự an toàn cho mẹ khi tôi vắng nhà.
Sau nhiều đêm thức trắng, tôi bàn với vợ về việc đưa mẹ vào một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Nơi đó có bác sĩ trực, có không gian xanh, có những người bạn già và có các hoạt động trị liệu trí nhớ. Vợ tôi khóc, cô ấy sợ tôi sẽ hối hận nhưng tôi đã quyết.
Ngay khi biết tin, một cuộc họp gia đình khẩn được triệu tập bởi các bác, các chú dưới quê của tôi. “Nhà cao cửa rộng, đi xe hơi mà mày tống mẹ mày vào trại tế bần hả con?”, bác trưởng họ đập bàn chỉ thẳng mặt tôi.
“Mày là đồ bất hiếu! Ngày xưa bà ấy nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày ăn học, giờ mày thành đạt mày vứt bà ấy cho người dưng chăm. Mày sợ tốn tiền, sợ bẩn nhà đúng không?”, một người cô ruột xỉa xói tôi.
Không một ai trong số họ từng lên chăm mẹ tôi một ngày. Không một ai biết cảm giác bất lực khi nhìn mẹ ăn nhầm lọ kem đánh răng, hay lúc mẹ gào thét vì hoảng loạn giữa đêm. Họ chỉ nhìn vào hành động đưa mẹ ra khỏi nhà và dán cho tôi cái mác nghịch tử.
Tôi không thanh minh, chỉ cúi đầu đáp: "Con làm vậy vì sự an toàn của mẹ. Chữ hiếu của con không nằm ở việc giữ mẹ ở nhà để họ hàng nhìn vào khen ngợi, mà để mẹ sống phần đời còn lại an toàn, vui vẻ".
Đã 8 tháng kể từ ngày mẹ tôi chuyển vào viện dưỡng lão. Chi phí mỗi tháng gần 20 triệu đồng, bằng lương của một người đi làm khá giả, nhưng những gì mẹ nhận lại khiến tôi thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng đắn.
Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng tôi đưa các con vào thăm bà. Mẹ đang ngồi tập tô màu cùng các cụ già khác trong phòng sinh hoạt chung. Dù mẹ không còn nhớ rõ tên tôi, nhưng bà cười rất tươi khoe bức tranh vừa vẽ. Các cô điều dưỡng cho biết, mẹ ăn ngủ đúng giờ, được xoa bóp vật lý trị liệu mỗi ngày nên sức khỏe cải thiện rõ rệt, tinh thần cũng ổn định hơn rất nhiều. Không còn những tiếng gào thét, không còn những cú ngã nguy hiểm.
Nhìn mẹ được chăm sóc bởi những bàn tay chuyên nghiệp, được sống trong một cộng đồng phù hợp, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Nhiều người Việt Nam vẫn coi viện dưỡng lão là nơi ruồng bỏ cha mẹ. Định kiến đó đã khiến biết bao người già phải chịu cảnh cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, và bao người con phải kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.
Chữ "hiếu" thời hiện đại, theo tôi, không phải là việc ép bản thân phải làm những điều vượt quá khả năng chuyên môn, mà là biết chọn cho cha mẹ một môi trường sống tốt nhất. Tôi thà mang tiếng là kẻ bất hiếu trong mắt họ hàng, thà bị bêu riếu ở quê nhà, không vì thanh danh mà để mẹ mình sống trong sự hiểm nguy và cô độc.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.