Ronaldo vừa gọi, Messi lập tức trả lời. Cả hai danh thủ này đều ghi bàn ở các trận đấu tại CLB của mình cuối tuần qua, với Ronaldo ghi cú đúp cho Al Nassr, còn Messi ghi bàn đầu tiên trong lịch sử cho Inter Miami trên sân nhà mới Nu vừa được khánh thành.
“Bất chấp tuổi tác, tài năng và sự cống hiến của Messi và Ronaldo vẫn luôn cuốn hút người xem, họ đang định hình một cuộc đua mới, hướng đến kỷ lục 1.000 bàn thắng. Giữa họ, cuộc đua sẽ không bao giờ là kết thúc. Ronaldo tưởng chừng sẽ một mình hướng đến kỷ lục, nhưng rồi Messi đã nhập cuộc”, Marca viết.
“Vậy cuộc đua 1.000 bàn thắng giữa họ đang diễn ra như thế nào?”, Marca bày tỏ. Messi sau bàn thắng vừa ghi ngày 5.4 đã đạt 903 bàn trong sự nghiệp và là bàn thắng thứ 5 của mùa giải năm nay. Anh còn cách kỷ lục 1.000 bàn thắng 97 bàn nữa. Trong khi Ronaldo với cú đúp vừa ghi, chỉ còn cách kỷ lục 33 bàn nữa mà thôi.
Với Messi, đội trưởng đội tuyển Argentina, hiện 38 tuổi, đã đạt được 903 bàn thắng sau 1.146 trận đấu.
Hầu hết các bàn thắng của Messi đều được ghi trong thời gian anh thi đấu cho CLB Barcelona, nơi anh ghi tổng cộng 672 bàn. Sau đó, anh ghi thêm 32 bàn nữa cho PSG và hiện đã có 83 bàn thắng cho Inter Miami. Ngoài ra, anh còn ghi được 116 bàn cho đội tuyển Argentina. Bàn thắng gần nhất của anh được ghi cho đội tuyển là trong trận giao hữu quốc tế thắng Zambia tỷ số 5-0 ngày 1.4.
Về phần Ronaldo, 41 tuổi, đội trưởng đội tuyển Bồ Đào Nha, anh vừa ăn mừng với cú đúp bàn thắng cho Al Nassr sau hơn 1 tháng nghỉ thi đấu vì chấn thương.
“CR7” (biệt danh của Ronaldo) hiện có 967 bàn thắng sau 1.313 trận đấu và chỉ còn cách cột mốc 1.000 bàn thắng chỉ 33 bàn. Trong suốt sự nghiệp của mình, danh thủ người Bồ Đào Nha đã ghi 450 bàn cho Real Madrid, 145 bàn cho CLB M.U, 101 bàn cho CLB Juventus, 123 bàn cho Al Nassr và 5 bàn cho Sporting CP. Ngoài ra, anh còn ghi 143 bàn cho đội tuyển Bồ Đào Nha.
Ronaldo và Messi hiện đều là những cầu thủ ghi bàn xuất sắc mọi thời đại ở đội tuyển quốc gia của mình. Với kỷ lục 1.000 bàn thắng hiện nay cả hai đang hướng đến, sẽ “chỉ có thời gian mới trả lời được liệu họ có thể ghi nốt số bàn thắng còn lại từ giờ đến cuối sự nghiệp hay không”, theo Marca.
Tuy nhiên, điều này lại tạo một sự phấn khích rất lớn đối với người xem, khi hai danh thủ này sẽ hướng đến World Cup 2026 sắp tới đây, để xem ai sẽ cải thiện thêm số bàn thắng của mình ra sao.
“Chắc chắn, đó sẽ là một sự kiện lịch sử. Vũ điệu cuối cùng của họ, kỳ World Cup cuối cùng của họ, đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên được thống trị bởi lối chơi, bàn thắng và tài năng của họ, vì thế sẽ vô cùng đáng xem và đáng chờ đợi”, Marca nhấn mạnh.
Messi hiện chưa chắc việc tham dự World Cup 2026, nhưng đây chỉ là vấn đề thời gian. Nếu tham dự, anh sẽ cùng Ronaldo trở thành hai cầu thủ duy nhất từng góp mặt ở 6 kỳ World Cup.
Messi dẫn đầu tất cả các cầu thủ về số trận đấu tại World Cup trong lịch sử, đạt 26 trận sau khi tham gia các kỳ World Cup ở Đức năm 2006, Nam Phi 2010, Brazil 2014, Nga 2018 và Qatar 2022, nơi anh đăng quang vô địch. Còn Ronaldo, với 22 trận đấu trải dài qua các kỳ World Cup như trên, và đang xếp thứ 5 sau Lothar Matthaus, Miroslav Klose và Paolo Maldini.
Messi nếu đến World Cup, anh sẽ cùng đội tuyển Argentina bước vào hành trình bảo vệ chức vô địch đã đoạt được năm 2022. “Albiceleste” (biệt danh đội tuyển Argentina) nằm ở bảng J với đội tuyển Áo, Algeria và Jordan. Còn Bồ Đào Nha của Ronaldo sẽ đối đầu với Colombia, Uzbekistan và DR Congo ở bảng K.
Điều đáng thú vị, nếu Messi và đội tuyển Argentina đứng đầu bảng, vượt qua vòng 32 đội và 16 đội, thì ở tứ kết họ sẽ đụng độ Bồ Đào Nha của Ronaldo, đội cũng sẽ có hành trình tương tự để đáp ứng điều kiện và đứng cùng nhánh đấu tại World Cup 2026.
Đây là kịch bản mà mọi người xem bóng đá đều chờ đợi xảy ra, và dĩ nhiên, đó còn là cuộc đấu 1.000 bàn thắng của cả hai danh thủ này, Marca kết luận.
Ngày 26/4/2026, giữa tiếng hò reo dọc đại lộ The Mall, Sawe cán đích sau 1 giờ 59 phút 30 giây và lần đầu tiên trong lịch sử phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức.
Nhưng không có màn ăn mừng phô trương. Sawe chỉ nhìn thẳng về phía trước, như thể anh vừa hoàn thành một buổi tập dài hơn là phá vỡ rào cản mang tính lịch sử của thể thao thế giới. Nhưng để đến khoảnh khắc ấy, Sawe đã đi một hành trình dài hơn bất kỳ con số nào có thể diễn tả.
Sawe bước ra ánh sáng tại chính London năm ngoái. Khi đó, cuộc đua quy tụ những ngôi sao như huyền thoại Eliud Kipchoge hay kỷ lục gia half marathon thế giới Jacob Kiplimo, còn Sawe chỉ là cái tên được nhắc đến như một hiện tượng mới.
Nhưng đến km thứ 30, Sawe - khi đó mới lần thứ hai thi đấu marathon - bất ngờ bứt tốc, bỏ lại nhóm dẫn đầu rồi một mình về đích với thời gian 2 giờ 2 phút 27 giây. Anh bỏ cách người chạy sau gần 400 m - như tuyên bố không cần lời rằng: một ngôi sao marathon mới đã xuất hiện.
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu. Nơi đó không có đường nhựa, không điện ổn định, không khái niệm "tương lai thể thao".
Tuổi thơ của anh là những buổi chạy bộ đến trường trên đất đỏ, là những buổi tối bị nuốt chửng bởi bóng tối lúc 7 giờ tối, là những mùa mưa biến cả vùng thành bùn lầy.
Bà ngoại - người nuôi dưỡng anh - là trung tâm của tất cả. Bà không có học thuyết huấn luyện nào, chỉ có một câu lặp đi lặp lại: mọi thứ rồi sẽ ổn. Và chính câu nói đó trở thành nền tảng tâm lý của Sawe sau này.
Như mọi tài năng Kenya, Sawe đến Iten - "thánh địa chạy bộ" ở độ cao hơn 2.400 m. Nhưng Iten không phải giấc mơ. Nó là một cuộc sàng lọc khắc nghiệt. Hàng trăm VĐV tập luyện mỗi ngày, nhưng chỉ số ít trở thành nhà vô địch. Phần còn lại biến mất trong im lặng.
Sawe khi ấy không nổi bật. Không hợp đồng. Không HLV riêng. Không tương lai rõ ràng. Anh sống bằng niềm tin và sự kiên trì, trong khi gia đình bắt đầu đặt câu hỏi: có nên dừng lại để làm công việc ổn định?
Áp lực tăng lên khi anh lập gia đình và có con. Một vị trí trong ngành cảnh sát - ổn định, thu nhập chắc chắn - đã ở rất gần. Nhưng Sawe từ chối.
Năm 2020, anh bị rách gân, rồi Covid-19 đóng băng toàn bộ hệ thống thi đấu. Không giải đấu. Không cơ hội. Không thu nhập - đó là thời điểm nhiều VĐV rời bỏ đường chạy. Nhưng Sawe không từ bỏ và quyết định đó đưa anh đến bước ngoặt lớn nhất đời: gia nhập 2Running Club dưới sự dẫn dắt của HLV Claudio Berardelli.
Ở 2Running, Sawe lần đầu tiếp cận một môi trường huấn luyện khoa học: giáo án chi tiết, phục hồi bài bản, theo dõi thể trạng sát sao.
Không còn chạy theo bản năng. Mọi thứ được tính toán: tải lượng, nhịp phát triển, chu kỳ nghỉ. Điều quan trọng hơn: lần đầu tiên, anh được tin rằng mình có thể trở thành nhà vô địch.
Những buổi trị liệu 5-6 lần mỗi tuần, những buổi chạy dài 200 km mỗi tuần, những bài tập ngưỡng được kiểm soát từng nhịp... tất cả tạo nên một phiên bản mới của Sawe.
Năm 2022, tại Rome-Ostia Half Marathon, Sawe tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất với 58 phút 2 giây. Nhưng đường chạy tại giải này không đủ điều kiện công nhận kỷ lục. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới.
Sự tiến bộ của Sawe không dừng lại. Tháng 9/2022, anh lập kỷ lục quốc gia Kenya ở nội dung chạy một giờ tại Memorial Van Damme với 21.250 m, tiệm cận kỷ lục thế giới. Đến năm 2023, Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 - một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới.
Việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 như lời khẳng định rằng Sawe không còn là hiện tượng mà là một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Rồi khoảnh khắc lịch sử đến tại London ngày 26/4. Sawe về đích sau 1 giờ 59 phút 30 giây, qua đó khép lại cuộc tranh luận lớn nhất của marathon hiện đại: liệu mốc 2 giờ có thể bị phá vỡ hợp lệ.
Thành tích ấy không chỉ là một kỷ lục. Nó là kết quả của tuổi thơ nghèo khó ở Cheukta, của những năm tháng vô danh ở Iten, của chấn thương, mất mát và sự kiên trì tuyệt đối trong một hệ thống huấn luyện kỷ luật.
Và trên hết, là của một niềm tin đơn giản mà bà anh từng nói: mọi thứ rồi sẽ ổn. Ở London hôm qua, thế giới marathon không chỉ chứng kiến một nhà vô địch. Họ chứng kiến một ranh giới bị xóa bỏ.
Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. "Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án", thông báo có đoạn. "Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi".
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
"Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ", Hamoudi nói. "Quyết định ở lại hay trở về là 'tiến thoái lưỡng nan'. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp".
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là "những kẻ phản bội thời chiến". Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Hai đội tiến vào trận chung kết Champions League 2025-2026 là Arsenal và PSG. Ở bán kết, PSG đã đánh bại Bayern Munich 6-5 sau hai lượt trận. Trong khi đó, Arsenal vượt qua Atletico Madrid với tổng tỉ số 2-1.
Theo lịch thi đấu, trận chung kết Champions League 2025-2026 sẽ diễn ra lúc 23h ngày 30-5 tại Puskás Aréna, Budapest, Hungary.
PSG là đương kim vô địch, trong khi đó Arsenal sẽ hướng đến chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử. Đây sẽ là cuộc đối đầu thú vị bởi 2 đội có phong cách thi đấu trái ngược nhau.
PSG chơi tấn công rực lửa còn Arsenal thực dụng đến đáng sợ. Về mặt lý thuyết, PSG được đánh giá cao hơn Arsenal khá nhiều. Tuy nhiên, PSG chắc chắn vẫn chưa quên bài học ở FIFA Club World Cup 2025.
PSG được đánh giá cao hơn Chelsea rất nhiều nhưng cuối cùng lại nhận thất bại nặng nề trong trận chung kết. Trùng hợp thay, Arsenal lại là đội bóng đồng hương với Chelsea. Điều đó rõ ràng sẽ giúp PSG nâng cao sự cảnh giác.
Trận chung kết Champions League 2025-2026 không có lượt đi - lượt về nên các sai lầm sẽ không được sửa chữa.
Khá bất ngờ khi Siêu máy tính của Opta đánh giá Arsenal là ứng viên sáng giá hơn cho chức vô địch Champions League mùa này.