Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là một trong những khách mời tại sự kiện Em còn nhớ hay em đã quên, diễn ra tại đường sách Nguyễn Văn Bình. Đàm Vĩnh Hưng nói dù đi hát hơn 30 năm, vẫn run khi lần đầu góp mặt trong chương trình do gia đình nhạc sĩ thực hiện. Tối trước đó, anh cùng guitarist Vĩnh Tâm và ban nhạc tập đến khuya vì muốn đảm bảo không xảy ra sai sót.
Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là một trong những khách mời tại sự kiện Em còn nhớ hay em đã quên, diễn ra tại đường sách Nguyễn Văn Bình. Đàm Vĩnh Hưng nói dù đi hát hơn 30 năm, vẫn run khi lần đầu góp mặt trong chương trình do gia đình nhạc sĩ thực hiện. Tối trước đó, anh cùng guitarist Vĩnh Tâm và ban nhạc tập đến khuya vì muốn đảm bảo không xảy ra sai sót.
Đàm Vĩnh Hưng hát “Diễm xưa” ở sự kiện nhớ 25 năm Trịnh Công Sơn qua đời
Đàm Vĩnh Hưng hát Diễm xưa, xúc động khi nhận nhiều tiếng vỗ tay từ khán giả. Video: Mai Nhật
Anh tiếp tục thể hiện ca khúc Em là hoa hồng nhỏ – một trong những sáng tác dành cho thiếu nhi của Trịnh Công Sơn. Vừa hát, ca sĩ vừa xuống hàng ghế khán giả, giao lưu cùng người hâm mộ. Đàm Vĩnh Hưng nói yêu nhạc Trịnh từ thuở mới vào nghề, từng ra mắt ba album tuyển tập ca khúc của ông.
Anh tiếp tục thể hiện ca khúc Em là hoa hồng nhỏ – một trong những sáng tác dành cho thiếu nhi của Trịnh Công Sơn. Vừa hát, ca sĩ vừa xuống hàng ghế khán giả, giao lưu cùng người hâm mộ. Đàm Vĩnh Hưng nói yêu nhạc Trịnh từ thuở mới vào nghề, từng ra mắt ba album tuyển tập ca khúc của ông.
Saxophonist Trần Mạnh Tuấn được dìu ra sân khấu do chân còn yếu – di chứng từ lần đột quỵ não năm 2021.
MC Tùng Leo cho biết tình yêu với nhạc Trịnh đã nhiều lần giúp Trần Mạnh Tuấn tìm thấy động lực vượt bạo bệnh. Năm 2024, anh từng chứng kiến nghệ sĩ gặp sự cố sức khỏe trước giờ tham gia đêm nhạc Tình yêu tìm thấy tại Huế. Gia đình khuyên ông nên rút khỏi show song Trần Mạnh Tuấn vẫn nhất quyết biểu diễn, không muốn bỏ lỡ chương trình.
Saxophonist Trần Mạnh Tuấn được dìu ra sân khấu do chân còn yếu – di chứng từ lần đột quỵ não năm 2021.
MC Tùng Leo cho biết tình yêu với nhạc Trịnh đã nhiều lần giúp Trần Mạnh Tuấn tìm thấy động lực vượt bạo bệnh. Năm 2024, anh từng chứng kiến nghệ sĩ gặp sự cố sức khỏe trước giờ tham gia đêm nhạc Tình yêu tìm thấy tại Huế. Gia đình khuyên ông nên rút khỏi show song Trần Mạnh Tuấn vẫn nhất quyết biểu diễn, không muốn bỏ lỡ chương trình.
Trần Mạnh Tuấn hát “Hạ trắng” ở sự kiện nhớ 25 năm Trịnh Công Sơn qua đời
Trần Mạnh Tuấn thổi saxophone bài Hạ trắng. Video: Mai Nhật
Nhiều năm qua, Trần Mạnh Tuấn là gương mặt quen thuộc ở các show nhạc Trịnh, được gia đình nhạc sĩ xem như thành viên trong nhà.
Nhiều năm qua, Trần Mạnh Tuấn là gương mặt quen thuộc ở các show nhạc Trịnh, được gia đình nhạc sĩ xem như thành viên trong nhà.
Ca sĩ Đức Tuấn trình bày nhạc phẩm chủ đề Em còn nhớ hay em đã quên, liên khúc Như một hòn bi xanh.
Ca sĩ Đức Tuấn trình bày nhạc phẩm chủ đề Em còn nhớ hay em đã quên, liên khúc Như một hòn bi xanh.
Ca sĩ Đồng Lan phiêu các ca khúc Thành phố mùa xuân, Để gió cuốn đi với bản phối tiết tấu jazz.
Ca sĩ Đồng Lan phiêu các ca khúc Thành phố mùa xuân, Để gió cuốn đi với bản phối tiết tấu jazz.
Quang Dũng hát “Tình xa”
Ca sĩ Quang Dũng thể hiện Tình xa. Sinh thời, nhạc sĩ từng đánh giá anh là một trong những giọng ca nam hát thành công các bài của ông. Video: Mai Nhật
Ca sĩ Tấn Sơn biểu diễn Xin mặt trời ngủ yên, bắt nhịp để mọi người hát với tiếng đàn guitar.
Ca sĩ Tấn Sơn biểu diễn Xin mặt trời ngủ yên, bắt nhịp để mọi người hát với tiếng đàn guitar.
Giọng ca trẻ Viết Thu hát Lời mẹ ru và Cánh đồng hòa bình. Anh cho biết được bà Trịnh Vĩnh Trinh – em gái nhạc sĩ – hướng dẫn để thể hiện đúng tinh thần nhạc Trịnh.
Giọng ca trẻ Viết Thu hát Lời mẹ ru và Cánh đồng hòa bình. Anh cho biết được bà Trịnh Vĩnh Trinh – em gái nhạc sĩ – hướng dẫn để thể hiện đúng tinh thần nhạc Trịnh.
Ca sĩ Phương Khanh chiếm thiện cảm khán giả qua chất giọng trong trẻo với Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Ca sĩ Phương Khanh chiếm thiện cảm khán giả qua chất giọng trong trẻo với Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Hàng trăm khán giả ngồi kín không gian đường sách, cùng nghệ sĩ hòa giọng trong tiết mục cuối – Hãy yêu nhau đi, Nối vòng tay lớn.
Hàng trăm khán giả ngồi kín không gian đường sách, cùng nghệ sĩ hòa giọng trong tiết mục cuối – Hãy yêu nhau đi, Nối vòng tay lớn.
Đại diện gia đình Trịnh Công Sơn – ông Trung Trực – cho biết xúc động khi chương trình thu hút đông khán giả. Dịp này, nhiều cuốn sách về nhạc sĩ được phát hành, như Để gió cuốn đi, tác phẩm phân tích sự đồng điệu giữa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và huyền thoại âm nhạc Mỹ Bob Dylan (tác giả John Schafer). Sắp tới, gia đình tiếp tục tổ chức nhiều đêm nhạc ở Hà Tĩnh, Quảng Trị, Nghệ An, tập trung vào các ca khúc Da Vàng với chủ đề ca ngợi hòa bình.Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sinh năm 1939, qua đời ngày 1/4/2001. Ông để lại hơn 600 ca khúc, trong đó khoảng 236 bài hát được phổ biến. Nhạc Trịnh thấm đẫm chất triết lý, nhân văn, hồn hậu, nồng nàn, là tình yêu lớn dành cho con người, quê hương Việt Nam và ca ngợi hòa bình. Nhiều tên tuổi gắn liền nhạc của ông như: Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Hồng Nhung, Cẩm Vân, Hồng Hạnh, Quang Dũng, trong đó Khánh Ly là giọng hát biểu tượng.
Đại diện gia đình Trịnh Công Sơn – ông Trung Trực – cho biết xúc động khi chương trình thu hút đông khán giả. Dịp này, nhiều cuốn sách về nhạc sĩ được phát hành, như Để gió cuốn đi, tác phẩm phân tích sự đồng điệu giữa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và huyền thoại âm nhạc Mỹ Bob Dylan (tác giả John Schafer). Sắp tới, gia đình tiếp tục tổ chức nhiều đêm nhạc ở Hà Tĩnh, Quảng Trị, Nghệ An, tập trung vào các ca khúc Da Vàng với chủ đề ca ngợi hòa bình.Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sinh năm 1939, qua đời ngày 1/4/2001. Ông để lại hơn 600 ca khúc, trong đó khoảng 236 bài hát được phổ biến. Nhạc Trịnh thấm đẫm chất triết lý, nhân văn, hồn hậu, nồng nàn, là tình yêu lớn dành cho con người, quê hương Việt Nam và ca ngợi hòa bình. Nhiều tên tuổi gắn liền nhạc của ông như: Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Hồng Nhung, Cẩm Vân, Hồng Hạnh, Quang Dũng, trong đó Khánh Ly là giọng hát biểu tượng.
Tác phẩm do Nghệ sĩ Ưu tú Lê Ánh Tuyết đạo diễn, Bùi Hồng Quế đảm nhận vai trò biên kịch, dự kiến ra mắt vào tháng 8. Lấy bối cảnh những năm kháng chiến chống Pháp ở Huế, nhạc kịch kể câu chuyện các thiếu niên trinh. Dù sống giữa bom đạn, họ vẫn giữ được sự hồn nhiên của tuổi trẻ, tình yêu nước và khát vọng tự do.
Không chỉ tái hiện ký ức chiến tranh, tác phẩm còn tạo nên cuộc đối thoại giữa người trẻ hôm nay và thế hệ cha ông, giúp người xem thêm trân trọng giá trị của hòa bình. Êkíp cho biết kết hợp nghệ thuật sân khấu đương đại và ngôn ngữ nhạc kịch mới mẻ, mong muốn đưa lịch sử đến gần hơn khán giả trẻ. Theo đạo diễn Lê Ánh Tuyết, việc dàn dựng, công diễn nhạc kịch Tuổi thơ dữ dội nhằm hướng tới giáo dục lý tưởng sống cho thanh thiếu niên, góp phần bồi đắp lòng nhân ái.
Tuổi thơ dữ dội được nhà văn Phùng Quán khởi thảo năm 1968 và hoàn thành năm 1986. Tác phẩm xoay quanh những thiếu niên 13-14 tuổi trong Đội thiếu niên trinh sát của trung đoàn Trần Cao Vân, như Lượm, Mừng, Quỳnh sơn ca, Hòa đen. Dù mỗi người một hoàn cảnh, họ đều chung nhiệt huyết, lòng yêu nước và quyết tâm chiếu đấu vì hòa bình.
Năm 2012, tiểu thuyết đoạt giải Sách Hay. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường từng nhận xét: "Có một viên ngọc quý thời gian dành riêng để ban tặng con người, đó là tuổi thơ. Viên ngọc màu nhiệm, trong sáng nhưng quá mong manh, không thể tìm thấy lần thứ hai trong đời. Và có một thế hệ người Việt chưa bao giờ được cầm viên ngọc trên tay, Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán được viết cho thế hệ đó".
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nhận định đọc tiểu thuyết là ''đọc lại một phần lịch sử tuổi thơ Việt, thấm đẫm xúc động, cảm phục và tự hào".
Năm 1990, tác phẩm được trao giải Văn học Thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam. Tiểu thuyết được chuyển thể thành phim cùng tên do Hãng phim Giải Phóng sản xuất năm 1989, Nghệ sĩ Ưu tú Nguyễn Vinh Sơn đạo diễn.
* Bài cảm nhận cho chuyên mục ''Cuốn sách tôi yêu''
Tôi đọc Hội hè miên man hồi còn học trung học, vào cái tuổi mà người ta hay tưởng mình đã hiểu khá nhiều về thế giới nhưng thật ra mới chỉ biết loanh quanh trong vài con phố quen, vài bài nhạc nghe đi nghe lại và vài giấc mơ còn chưa kịp gọi tên.
Lần đầu mở sách ra, tôi không thấy hấp dẫn ngay. Thành thật mà nói, mấy trang đầu không có gì gọi là ''giật gân''. Không có những cú quăng quật cảm xúc theo kiểu truyện tranh tuổi mới lớn hay tiểu thuyết kiếm hiệp, không có cao trào để người đọc phải nín thở. Nó giống như một cánh cửa gỗ cũ mở ra chậm rãi, hơi kẹt bản lề, tưởng như chẳng dẫn tới đâu. Nhưng rất lạ, tôi cứ đọc. Rồi càng đọc lại càng bị cuốn đi, theo một cách rất khó giải thích, như thể có ai đó đang rót vào tai một câu chuyện không ồn ào mà vẫn khiến mình không thể đứng dậy bỏ đi.
Có lẽ sức hút của cuốn sách nằm ở chính thứ tưởng như không có gì ấy. Hemingway viết về Paris, về những quán cà phê, về bạn bè, về cái nghèo, về nghề viết, về những ngày còn trẻ bằng một giọng kể vừa bình thản vừa mê hoặc. Ông viết về cái lạnh của mùa thu Paris, khi gió thổi lá khô qua quảng trường Contrescarpe, khi mưa gõ lên khung cửa sổ như một lời mời gọi rất khẽ mà không sao cưỡng nổi. Hồi đó, tôi chưa có ý niệm gì về Paris. Với một cậu học trò, Paris chỉ là cái tên xuất hiện trong sách địa lý, trong vài bức ảnh bưu thiếp, trong trí tưởng tượng mơ hồ về một nơi xa xôi rất đẹp mà chẳng biết đẹp vì điều gì. Tôi không hiểu vì sao người ta cứ nhắc mãi về thành phố ấy, như thể nhắc về một mối tình cũ.
Phải đến nhiều năm sau, khi có dịp đặt chân tới châu Âu và nơi đầu tiên đến là Paris, tôi mới thực sự hiểu vì sao Hội hè miên man đã ở lại lâu như vậy trong trí nhớ mình. Có những câu văn, nếu chỉ đọc bằng mắt khi còn trẻ, ta thấy hay. Nhưng phải đi qua đời sống một đoạn đủ dài, phải tự mình nghe tiếng giày trên mặt phố ướt, tự mình ngồi co ro trong một quán cà phê nhìn mưa giăng sau lớp kính mờ, ta mới hiểu hết sức nặng của chúng. Lúc ấy, câu viết nổi tiếng của Hemingway về Paris hiện ra không còn là một câu trích dẫn đẹp để người ta chép vào sổ tay nữa. Nó trở thành một thứ cảm giác rất thật, rằng nếu tuổi trẻ từng có một thành phố khiến ta rung động thì về sau, dù đi xa tới đâu, thành phố ấy vẫn âm thầm đi cùng mình như một thứ ánh sáng le lói mà bất tận trong tiềm thức.
Tôi nghĩ nhiều người yêu Hội hè miên man vì cuốn sách cho họ một Paris để mơ. Còn tôi yêu nó hơn thế, vì cuốn sách cho tôi một cách để nhìn cuộc sống. Hemingway không chỉ kể về một thành phố. Ông kể về việc sống ra sao trong những ngày mình còn nghèo, còn trẻ, còn tin rằng văn chương có thể cứu rỗi phần nào sự tẻ nhạt của đời sống. Ông kể về việc quan sát con người, lắng nghe không khí, đi qua một ngày bình thường mà vẫn nhặt được trong đó những hạt bụi lấp lánh.
Cái phóng khoáng trong lối viết của Hemingway không nằm ở việc ông cố tỏ ra bất cần, mà ở chỗ ông để cho câu chuyện có khoảng thở. Những nhân vật, những mẩu đối thoại, những quãng lang thang, những bữa ăn đạm bạc, những cuộc gặp gỡ tưởng rất vụn vặt, dưới tay ông đều có nhịp điệu riêng. Đọc Hội hè miên man, tôi hiểu rằng một câu chuyện không nhất thiết phải to tát mới trở nên đáng kể. Đôi khi chỉ là một buổi sáng lạnh, một tách cà phê nóng, một người bạn cũ bước qua đời mình. Vậy thôi, nhưng nếu biết cách kể, tất cả đều có linh hồn.
Điều đó ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn tôi từng nghĩ. Trong công việc viết lách, tôi không ít lần rơi vào cảm giác bí ý tưởng. Có những ngày ngồi trước màn hình mà đầu óc trống trơn, thấy đời mình chẳng có gì mới, chẳng có gì đủ hay. Những lúc như thế, tôi lại nhớ đến cách Hemingway đã kể trong Hội hè miên man. Ông dạy tôi, không bằng những lời rao giảng, rằng chẳng có câu chuyện nào là nhỏ nếu người kể đủ tinh tế để nhìn thấy nhịp đập của nó. Đời sống vốn không thiếu chất liệu. Thứ ta thiếu thường là sự chú ý. Chúng ta hay đòi những sự kiện lớn, những bi kịch lớn, những cú sốc lớn trong khi vẻ đẹp của văn chương đôi khi nằm ở khả năng thắp sáng một góc rất nhỏ của đời sống mà bình thường ta bước qua không ngoái lại.
Có lẽ vì đọc Hội hè miên man từ khi còn thiếu niên, tôi đã bị nó âm thầm nhào nặn. Không phải theo kiểu hôm nay đọc xong ngày mai lập tức biến thành một người khác. Ảnh hưởng của sách hay thường đến chậm, giống như mưa ngấm vào đất. Ta không thấy ngay nhưng đến một lúc nào đó nhìn lại, ta nhận ra nhiều lựa chọn sống của mình đã mang bóng dáng một cuốn sách nào đó.
Hội hè miên man khiến tôi yêu tự do hơn, yêu sự phóng khoáng trong tâm hồn hơn. Nó khiến tôi tin vào một đời sống không nhất thiết phải quá giàu có mới đẹp, không nhất thiết phải ồn ào mới đáng sống. Một người có thể nghèo tiền bạc nhưng giàu cảm xúc, có thể đi bộ qua những con phố xa lạ mà vẫn thấy mình đang sở hữu một kho báu vô hình. Cuốn sách ấy cũng làm nảy nở trong tôi một sự say mê với cái đẹp duy mỹ: Cái đẹp của thành phố, của thời tiết, của trang giấy, của một câu văn được viết đúng nhịp, của một buổi chiều chỉ cần ngồi im quan sát mọi thứ trôi qua.
Tôi còn thích ở Hemingway một phẩm chất rất nam tính mà không phô trương: Sự kiệm lời. Ông không cố làm dáng với chữ nghĩa, không lên gân đạo lý. Ông viết như nói chuyện nhưng đằng sau vẻ giản dị ấy là một độ chính xác đáng nể. Đọc Hemingway, tôi hiểu thêm rằng viết không phải là cố nói cho thật nhiều mà là biết dừng ở đâu để phần im lặng làm nốt công việc còn lại. Có những nhà văn khiến ta trầm trồ vì họ quá thông minh. Hemingway thì khác. Ông khiến ta tưởng như mình cũng có thể viết được như thế. Và chính cái ''bẫy ngọt ngào'' ấy mới đáng nể vì đến khi thử viết, ta mới hiểu để có được vẻ tự nhiên ấy khó đến mức nào.
Nhiều năm qua, tôi đã đọc thêm rất nhiều sách, có thêm nhiều tác giả yêu thích khác như Kazuo Ishiguro, Haruki Murakami. Có những cuốn sách phức tạp hơn, dữ dội hơn, lộng lẫy hơn về cấu trúc hoặc tư tưởng. Nhưng Hội hè miên man vẫn có một chỗ riêng mà không cuốn nào thay thế được. Nó giống một người bạn cũ không ồn ào nhưng luôn xuất hiện đúng lúc. Mỗi lần trở lại, tôi không chỉ đọc một cuốn sách, mà còn đọc lại chính mình của những năm trung học: Một cậu bé chưa biết Paris là gì, chưa đi xa, chưa hiểu hết cô đơn nhưng đã vô thức được văn chương mở cho một cánh cửa.
Nghĩ cho cùng, đó cũng là điều kỳ diệu nhất của việc đọc. Một cuốn sách đến với ta ở đúng tuổi, rồi lặng lẽ đi theo ta qua nhiều mùa để đến một ngày nào đó, giữa một thành phố xa lạ hay trong một buổi chiều quá đỗi bình thường. Ta chợt nhận ra mình đang sống tiếp một câu văn đã đọc từ rất lâu.
Trong thời đại người ta lướt nhiều hơn đọc, xem nhiều hơn ngẫm, tôi càng thấy biết ơn những cuốn sách như Hội hè miên man. Chúng không hét lên để giành lấy sự chú ý, không chiều chuộng người đọc bằng những cú sốc tức thời. Chúng chỉ lặng lẽ ở đó, chờ một người đủ kiên nhẫn mở ra và bước vào.
Văn hóa đọc, với tôi, có lẽ bắt đầu từ khoảnh khắc rất riêng tư ấy. Khi một trang sách không chỉ cho ta thêm thông tin mà còn dạy ta sống chậm hơn, nhìn kỹ hơn và yêu đời sống này hơn một chút.
Một cuốn sách mình đọc lúc còn trẻ có thể không thay đổi cả thế giới nhưng nó có thể âm thầm thay đổi cách mình bước qua thế giới. Và như thế, đã là một cuộc hội hè đủ dài cho cả một đời người.
Trong vai trò giám khảo của Cannes năm nay, Demi Moore liên tục xuất hiện trên thảm đỏ với những bộ trang phục thanh lịch, quyến rũ. Tuy nhiên, hình ảnh nữ diễn viên diện váy không dây của Jacquemus, để lộ phần vai và cánh tay gầy guộc, nhanh chóng trở thành tâm điểm mạng xã hội.
Nhiều người hâm mộ mô tả cô là “quá gầy”, “như bộ xương”, đồng thời đặt ra nghi vấn về tình trạng sức khỏe và áp lực duy trì chuẩn mực sắc đẹp khắt khe tại Hollywood.
Ở chiều ngược lại, không ít ý kiến lên tiếng bảo vệ Demi Moore, cho rằng nữ nghệ sĩ 63 tuổi đang phải đối mặt với sự soi mói ngoại hình mà đàn ông cùng độ tuổi hiếm khi gặp phải.
Một số khán giả cũng chỉ ra rằng vóc dáng của Demi Moore thay đổi rõ rệt trong khoảng 2 năm gần đây. Tại nhiều sự kiện lớn từ năm 2025 đến nay, nữ diễn viên xuất hiện với thân hình mảnh mai hơn đáng kể.
Tại lễ trao giải đầu năm 2026, nhiều người còn nhận thấy phần mắt cá chân và bàn chân của cô có dấu hiệu sưng nhẹ, làm dấy lên thêm nhiều đồn đoán liên quan sức khỏe. Tuy nhiên, Demi Moore chưa từng công khai chia sẻ về vấn đề này.
Khi “chuẩn đẹp siêu gầy” quay trở lại Hollywood
Theo Vogue, ngoại hình ngày càng mảnh mai của Demi Moore không phải trường hợp hiếm tại Hollywood hiện nay, đặc biệt với các ngôi sao nữ ngoài 50 tuổi.
Trước đó, nhà thiết kế Vera Wang cũng gây chú ý tại Met Gala 2026 khi xuất hiện với gương mặt trẻ trung nhưng thân hình gầy đến mức nhiều người mô tả là “mỏng như giấy”.
Không chỉ riêng Demi Moore, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Ariana Grande hay Cynthia Erivo gần đây cũng khiến người hâm mộ lo ngại vì vóc dáng gầy gò, gương mặt hốc hác và xương quai xanh lộ rõ.
Các chuyên gia dinh dưỡng nhận định xu hướng tôn vinh thân hình “siêu gầy” đang âm thầm quay trở lại Hollywood sau nhiều năm nhường chỗ cho chuẩn đẹp khỏe khoắn, đầy đặn hơn.
Điều này đặc biệt gây lo ngại bởi sức ảnh hưởng mạnh mẽ của người nổi tiếng đối với giới trẻ và mạng xã hội.
Demi Moore và bộ phim phản ánh nỗi ám ảnh ngoại hình
Chính Demi Moore từng tham gia bộ phim The Substance (Thần dược) gây tiếng vang năm 2024. Tác phẩm xoay quanh nỗi ám ảnh tuổi tác và ngoại hình của phụ nữ trong ngành giải trí.
Trong phim, Demi Moore vào vai một nữ nghệ sĩ trung niên sử dụng loại thuốc bí mật để tạo ra phiên bản trẻ trung và “hoàn hảo” hơn của bản thân. Tuy nhiên, chính thứ thuốc đó dần hủy hoại cuộc đời nhân vật.
Tác phẩm được xem là lời phê phán mạnh mẽ dành cho áp lực ngoại hình mà phụ nữ Hollywood phải đối mặt khi bước qua thời kỳ đỉnh cao nhan sắc.
Ngoài đời thực, Demi Moore từng nhiều lần thừa nhận cô chịu áp lực giảm cân khắc nghiệt từ khi còn trẻ. Trong các cuộc phỏng vấn trước đây, nữ diễn viên công khai chia sẻ về việc từng mắc rối loạn ăn uống do bị ám ảnh bởi ngoại hình trong giai đoạn đỉnh cao sự nghiệp.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 60, nhiều ý kiến cho rằng Demi Moore dường như vẫn đang vật lộn với những áp lực cũ của Hollywood.
Chuẩn đẹp thay đổi liên tục qua từng thời kỳ
Theo USA Today, việc tôn sùng thân hình siêu gầy không phải hiện tượng mới trong ngành giải trí. Từ thập niên 1920-1930, vóc dáng mảnh mai từng được xem là chuẩn mực lý tưởng của phụ nữ hiện đại.
Đến những năm 1960, Marilyn Monroe với thân hình đầy đặn, gợi cảm trở thành biểu tượng sắc đẹp, giúp phá vỡ quan niệm “phải gầy mới đẹp”. Tuy nhiên, bước sang thập niên 1990, chuẩn đẹp siêu gầy quay trở lại mạnh mẽ cùng hình ảnh siêu mẫu Kate Moss và trào lưu “cò hương” nổi tiếng.
Đầu những năm 2000, xu hướng lại thay đổi khi thân hình đồng hồ cát với vòng eo nhỏ và đường cong nổi bật trở nên phổ biến, tiêu biểu là gia đình Kim Kardashian. Nhưng trong vài năm gần đây, mạng xã hội và văn hóa người nổi tiếng đang chứng kiến sự trở lại của hình thể “mỏng dính”, kéo theo nhiều tranh cãi.
Những hệ lụy đáng lo ngại
Các chuyên gia sức khỏe cảnh báo việc tôn vinh thân hình quá gầy có thể dẫn đến nhiều hệ lụy nghiêm trọng như rối loạn ăn uống, suy dinh dưỡng, mất cơ và ảnh hưởng tâm lý.
Nhà trị liệu Lesley Koeppel cho rằng việc chạy theo các chuẩn mực hình thể cực đoan dễ khiến phụ nữ đánh đồng giá trị bản thân với ngoại hình. “Khi phẫu thuật hoặc giảm cân trở thành cách duy nhất để giải quyết sự tự ti, nền tảng cảm xúc phía sau thường rất mong manh”, bà nói.
Bên cạnh đó, nghi vấn sử dụng Ozempic - loại thuốc điều trị tiểu đường đang bị lạm dụng để giảm cân - cũng liên tục được nhắc tới tại Hollywood. Các bác sĩ cảnh báo việc giảm cân quá nhanh bằng thuốc có thể gây mất cơ, tổn thương hệ tiêu hóa và dẫn đến tình trạng được gọi là “gương mặt Ozempic” với má hóp, mắt trũng do mất mỡ đột ngột.
Dù nhiều nghệ sĩ bị đồn đoán sử dụng loại thuốc này, chưa có ngôi sao nào chính thức xác nhận.
Nữ diễn viên Jameela Jamil - người nhiều năm lên tiếng phản đối văn hóa ám ảnh ngoại hình tại Hollywood - gọi xu hướng hiện tại là “gầy đến đáng sợ”. Theo cô, điều nguy hiểm nhất là khi những hình thể này dần trở thành chuẩn mực mới đối với khán giả trẻ.
Giới chuyên gia cho rằng, phụ nữ hiện đại cần được khuyến khích hướng tới sự khỏe mạnh và cân bằng thay vì chạy theo các tiêu chuẩn cực đoan. Nhiều cuộc thi sắc đẹp quốc tế hiện cũng bắt đầu mở rộng tiêu chí đánh giá, chấp nhận sự đa dạng về hình thể, độ tuổi và ngoại hình. Vẻ đẹp hiện đại cần gắn với sự tự tin, khỏe mạnh và cảm giác thoải mái với chính cơ thể mình.